Chương 30Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Không sao đâu, Khê Bảo. Anh đi ra ngoài ngay đây. Em nhanh lau người thay quần áo đi, coi chừng cảm lạnh. Mặc xong thì gọi anh, anh vào đưa em ra ngoài.”
Chu Uẩn Dương chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình như bị một chú mèo con cào nhẹ, khăn tắm và quần áo bên trên đã biến mất tăm. Hắn còn chưa kịp cảm nhận gì thêm, nhưng lý trí mách bảo hắn phải rời đi ngay lập tức.
Mãi đến khi cửa phòng tắm khép lại, Chu Uẩn Dương mới nhận ra mình nãy giờ nín thở trong vô thức. Giờ đây được hít thở bình thường, nhưng hình ảnh cặp mông trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện của Mạnh Khê vẫn cứ ám ảnh tâm trí hắn không dứt.
Chu Uẩn Dương chưa từng biết mình lại có máu “mê mông” như vậy. Trước đây dù có cảm tình với ai, hắn cũng chưa bao giờ chăm chăm nhìn vào vòng ba của người ta như hôm nay. Cũng may là Mạnh Khê không biết, nếu không chắc chắn sẽ coi hắn là tên b**n th** háo sắc mất.
Trong khi Chu Uẩn Dương đang đấu tranh tư tưởng bên ngoài, thì bên trong, Mạnh Khê sau khi lau khô người lại đang đau đầu với bộ quần áo mà hắn đưa vào.
Cậu hình như không biết cách mặc trang phục ở thế giới của ca ca.
Chu Uẩn Dương đứng ngoài cửa tẩy não bản thân chán chê mới dẹp yên được mấy suy nghĩ lung tung. Chờ hơn mười phút vẫn thấy Mạnh Khê im lìm bên trong, chưa gọi hắn vào, hắn sốt ruột hỏi vọng vào:
“Khê Bảo, em mặc xong chưa? Có phải không biết mặc không, cần ca ca vào giúp không?”
“A? Ca ca, ta hình như mặc xong rồi…”
Mạnh Khê vật lộn mãi mới buộc tạm được mấy cái dây áo lỏng lẻo, đang định gọi ca ca vào thì không ngờ Chu Uẩn Dương ở bên ngoài đã sốt ruột không chờ được nữa.
“Vậy ca ca vào đấy nhé.”
Cửa phòng tắm từ từ mở ra, Chu Uẩn Dương sững sờ khi thấy Mạnh Khê đang mặc bộ đồ hầu gái đen trắng, nở nụ cười ngọt ngào với mình.
Lúc nãy Chu Uẩn Dương bí quá không biết tìm đâu ra quần áo vừa người Mạnh Khê, chợt nhớ đến bộ đồ thay đổi cho búp bê công chúa Barbie để trong tủ.
Đó là món quà sinh nhật hắn chuẩn bị cho cô cháu gái 5 tuổi vào ngày mai.
Quần áo trong bộ này đều do nhà thiết kế nổi tiếng may thủ công từng đường kim mũi chỉ, dùng toàn vải vóc thượng hạng, đảm bảo mặc vào êm ái vô cùng.
Nhìn mười mấy bộ váy áo trong tủ vừa vặn với thân hình tí hon của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đột ngột đổi ý. Hắn quyết định giữ lại toàn bộ số quần áo này cho Mạnh Khê mặc, ngày mai sẽ đi trung tâm thương mại chọn quà khác cho cháu gái.
Dù sao con bé ấy nhận được cả núi quà, chắc gì đã để ý đến món quà của hắn.
Chỉ trong một thoáng, Chu Uẩn Dương đã ngang nhiên biển thủ số quần áo này một cách quang minh chính đại.
Vốn dĩ bộ váy này mặc trên người búp bê Barbie chỉ dài đến đầu gối, nhưng với chiều cao khiêm tốn của Mạnh Khê, nó biến thành chiếc váy dài đến mắt cá chân.
Tuy vậy, điều đó chẳng hề làm giảm đi vẻ đáng yêu của cậu, ngược lại, những dây rợ buộc lộn xộn trước ngực càng khiến cậu thêm phần tinh nghịch.
“Ca ca… Cái dây lưng này ta không biết thắt, huynh giúp ta với được không?”
Mạnh Khê thấy Chu Uẩn Dương cứ nhìn chằm chằm mình từ lúc bước vào, cảm thấy hơi xấu hổ.
Chắc chắn ca ca đang cười thầm trong bụng vì đến việc mặc quần áo đơn giản cậu cũng làm không xong.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của Mạnh Khê.
Chu Uẩn Dương thực sự bị vẻ đẹp của Mạnh Khê làm cho kinh ngạc. Trước đây trong lòng hắn, Mạnh Khê luôn là hình ảnh chú mèo con lem luốc nhọ nồi. Nào ngờ chỉ cần tắm rửa sạch sẽ, cậu lập tức lột xác thành một tiểu nam hầu trắng trẻo, thanh thuần.
Nhìn Mạnh Khê xoay người, khoe cái nơ thắt vụng về sau lưng, cứ như đang khoe cái đuôi mọc sau mông vậy. Dải dây ren trắng đung đưa g*** h** ch*n cậu, quả thực còn quyến rũ hơn cả cái đuôi dài của Bánh Nướng Trứng Chảy.
Chu Uẩn Dương cảm thấy cổ họng khô khốc, vô thức đưa tay sờ mũi, chỉ sợ giây tiếp theo máu cam sẽ trào ra.
“Ca ca? Anh cũng không biết thắt sao?”
Thấy Chu Uẩn Dương mãi không động đậy, Mạnh Khê quay đầu lại nghi hoặc hỏi.
Ngay sau đó, ngón tay nóng rực của Chu Uẩn Dương chạm vào da thịt mềm mại bên eo Mạnh Khê, khiến cậu giật mình run lên.
“Không phải, ca ca đang nghĩ cách gỡ mấy nút thắt chết của em ra đây.”
Mạnh Khê sợ váy tuột nên buộc chặt dây lại, thành ra sau lưng toàn những nút thắt chết.
Chu Uẩn Dương là người tự tay cởi bộ váy này ra khỏi người búp bê nên biết phía sau có khóa kéo. Nhưng Mạnh Khê là người cổ đại, làm sao biết dùng khóa kéo, nên đành dùng dây buộc cố định.
Với những ngón tay to lớn vụng về, Chu Uẩn Dương phải toát mồ hôi hột mới gỡ được những nút thắt bé tí như hạt gạo, sau đó giúp Mạnh Khê kéo khóa lên.
Đến khi thắt xong một chiếc nơ bướm xinh xắn ngay thắt lưng Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương mới thở phào nhẹ nhõm.
“Xong rồi Khê Bảo, em xem có chỗ nào không thoải mái không?”
Dù sao quần áo này cũng chưa giặt qua, có thể sẽ không thoải mái bằng đồ mặc quen.
“Cũng ổn ạ, chỉ là hơi rộng một chút. Nếu có kim chỉ thì ta tự sửa lại là được.”
Mạnh Khê kéo nhẹ phần eo váy, thấy vẫn còn rộng thùng thình, ngoài ra thì không có vấn đề gì.
“Ha ha, dù em muốn tự sửa thì với hình dáng hiện tại cũng chẳng cầm nổi kim chỉ đâu.”
Thấy Mạnh Khê đã mặc xong quần áo, Chu Uẩn Dương xòe bàn tay ra trước mặt cậu, ra hiệu cho cậu bước lên.
“Cũng phải nhỉ, ta suýt quên mất mình giờ chỉ bé tẹo teo thế này.”
Mạnh Khê dùng khăn lau khô gót chân rồi bước vào lòng bàn tay Chu Uẩn Dương.
Không ngờ lòng bàn tay ca ca ấm áp lạ thường, ủ ấm đôi chân lạnh lẽo của cậu trong chốc lát.
“Em đợi trên giường một lát nhé, anh đi chuẩn bị đồ đánh răng rửa mặt và đồ ngủ cho em.”
Mạnh Khê ngoan ngoãn nhảy xuống khỏi tay Chu Uẩn Dương, quỳ ngồi trên chiếc giường đen mềm mại. Một thân hình bé nhỏ trắng muốt lọt thỏm giữa chiếc giường rộng thênh thang, trông như viên trôi nước nhân mè đen lạc vào chén chè mè đen, không nhìn kỹ thì chẳng thấy đâu.
Đây là lần thứ hai Mạnh Khê lên giường của ca ca. Lần trước cậu nhập hồn vào con thú bông nên cử động, nói năng đều bất tiện. Lần này dùng chính cơ thể thu nhỏ của mình, đương nhiên thoải mái hơn nhiều.
Mạnh Khê không dám chạy lung tung, chỉ đứng dậy vịn vào thành giường, tò mò quan sát những món đồ trên tủ đầu giường của ca ca.
Ngoài việc tắm rửa, Chu Uẩn Dương còn chu đáo chuẩn bị khăn mặt, bàn chải đánh răng, cốc nước nhỏ và cả… bồn cầu riêng cho Mạnh Khê.
Lần này, Chu Uẩn Dương quyết định tận dụng triệt để bộ đồ chơi của công chúa Barbie.
Hắn mua trọn bộ mô hình gia đình, trong đó có đủ các vật dụng thay đồ và sinh hoạt, giờ lôi ra cho Mạnh Khê dùng là chuẩn bài.
Chén bát nhỏ, bàn chải nhỏ, xô nước nhỏ dùng làm bồn cầu, thậm chí hắn còn xin ít cát mèo của Bánh Nướng Trứng Chảy để Mạnh Khê đi vệ sinh cho đỡ ngại.
Chu Uẩn Dương tự thấy mình chu đáo hết phần thiên hạ.
Thế nên khi nghe ca ca sắp xếp chuyện tế nhị của mình tỉ mỉ đến thế, mặt Mạnh Khê đỏ bừng như quả gấc chín, cả người nóng ran vì xấu hổ.
“Ta biết rồi, cảm ơn ca ca.”
Mạnh Khê cúi gằm mặt, không dám nhìn vào khuôn mặt tuấn tú phóng đại đang ghé sát vào mình, chỉ dám lí nhí đáp lời.
“Được rồi, cũng muộn rồi, ta đưa em đi đánh răng rửa mặt, sau đó kể chuyện cổ tích cho em nghe rồi đi ngủ nhé.”
Chu Uẩn Dương chuẩn bị sẵn bàn chải, kem đánh răng cho Mạnh Khê. Đợi cậu giải quyết xong nhu cầu cá nhân trong chiếc xô nhỏ và vệ sinh sạch sẽ, một lớn một nhỏ mới leo lên chiếc giường êm ái.
Mạnh Khê ngủ trong chiếc ổ mèo chưa dùng đến của Bánh Nướng Trứng Chảy đặt trên tủ đầu giường cạnh gối của Chu Uẩn Dương.
Thực ra Chu Uẩn Dương cũng muốn ngủ cùng Mạnh Khê, nhưng hắn không tin tưởng nết ngủ của mình. Nhỡ đâu ngủ say đè bẹp Mạnh Khê, hay quơ tay hất cậu bay xuống đất thì coi như xong đời.
Thế là hắn xuống nhà lấy chiếc ổ mèo nhỏ nhất lên làm giường cho Mạnh Khê.
Dù là cái nhỏ nhất trong số các ổ mèo, nhưng với kích thước hiện tại của Mạnh Khê, nó chẳng khác nào một căn phòng rộng rãi.
“Hôm nay chúng ta sẽ nghe câu chuyện trước khi đi ngủ có tên là ‘Cô bé Tí Hon’…”
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, giọng kể trầm ấm của Chu Uẩn Dương nhanh chóng đưa Mạnh Khê vào giấc ngủ sâu.
Hơn mười phút sau, kể xong câu chuyện, thấy Mạnh Khê đã ngáy khe khẽ, Chu Uẩn Dương nở nụ cười hiền từ như một người cha già, chúc cậu ngủ ngon rồi tắt đèn đi ngủ.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên Chu Uẩn Dương làm khi thức dậy là ngó vào chiếc ổ mèo đầu giường. Tiếc thay, chỉ còn lại bộ đồ hầu gái của Mạnh Khê nằm chỏng chơ trong đó.
Tối qua Chu Uẩn Dương triệu hồi Mạnh Khê lúc khoảng 7 giờ tối. Thời gian hiệu lực của kỹ năng xuyên không chỉ có 8 tiếng, nên khoảng 3 giờ sáng nay cậu đã trở về thế giới của mình.
Phải đợi đến 7 giờ tối nay hắn mới có thể triệu hồi Mạnh Khê lần nữa.
Chu Uẩn Dương mở game lên, vừa đánh răng rửa mặt vừa quan sát Mạnh Khê làm việc qua màn hình điện thoại.
Ăn sáng xong và gửi cho Mạnh Khê một phần sandwich tự làm, Chu Uẩn Dương cầm chìa khóa xe, lên đường đi trung tâm thương mại chọn quà sinh nhật cho cháu gái.
Từ khi Mạnh Khê uống Thập Toàn Đại Bổ Đan, Chu Uẩn Dương nhận thấy cậu bắt đầu có da có thịt hơn, sắc mặt cũng hồng hào, tươi tắn hẳn lên.
Đôi môi vốn nhợt nhạt quanh năm nay đã hồng nhuận, làn da xanh xao bệnh tật được thay thế bằng vẻ trắng hồng khỏe mạnh.
Nhìn Mạnh Khê trong màn hình như lột xác thành người khác so với trước kia, lồng ngực Chu Uẩn Dương dâng lên niềm tự hào khó tả.
Nhìn xem! Hắn nuôi Khê Bảo nhà hắn khéo chưa kìa!
Mạnh Khê tỉnh dậy, thấy mình đã rời khỏi chiếc ổ ấm áp, trở về căn phòng nhỏ bé quen thuộc, cơ thể cũng trở lại kích thước bình thường.
Bất ngờ là cậu không mặc gì trên người. Cậu vội vàng lấy quần áo trong tủ ra mặc.
Còn bộ quần áo tối qua thay ra, Mạnh Khê lấy từ trong kho chứa đồ, bỏ vào chậu quần áo bẩn cần giặt hôm nay.
Nấu xong bữa sáng cho cả nhà ba người, ăn phần sandwich ca ca gửi, Mạnh Khê bê chậu quần áo ra suối giặt giũ.
Khi cậu giặt xong về nhà, Mạnh Đại Hà đã ra đồng từ sớm. Sắp đến mùa thu hoạch, việc đồng áng bận rộn không thể rời mắt, sợ xảy ra sơ suất thì công sức cả năm đổ sông đổ bể.
Mạnh Tuyền chắc lại chạy đi chơi rồi. Trẻ con nông thôn từ bé đã quen chạy nhảy khắp núi đồi.
Sau mấy ngày tĩnh dưỡng, Trương thị cuối cùng cũng không phải nằm liệt giường nữa. Nhưng những vết sưng đỏ và mụn mủ trên mặt vẫn chưa tan hết, trông rất đáng sợ, khiến bà ta cũng chưa dám bước chân ra khỏi cửa.
Mạnh Khê dọn dẹp lại vườn rau sau nhà, hái mấy quả dưa chuột định xào ăn trưa.
Bận rộn cả buổi sáng, đến trưa Mạnh Khê đã chuẩn bị xong cơm nước trước khi Mạnh Đại Hà về. Mạnh Tuyền cũng rất khôn lanh, cứ đến giờ cơm là tự mò về.
Vắng bóng Trương thị, không khí trong nhà dễ thở hơn hẳn. Mạnh Đại Hà thậm chí còn bảo Mạnh Khê lên bàn ăn cơm cùng, nhưng cậu từ chối, bảo là đã ăn trong bếp rồi.
Thấy Mạnh Khê không có vẻ gì là nói dối, Mạnh Đại Hà cũng không ép, quay sang gắp thức ăn cho Mạnh Tuyền.
Mạnh Khê không nói dối, cậu vừa ăn vịt quay và mấy món ăn vặt đặc sản ca ca gửi trong bếp. Cậu chưa bao giờ được ăn món nào ngon đến thế, suýt nữa thì nuốt cả lưỡi.
Chu Uẩn Dương lang thang cả buổi sáng trong trung tâm thương mại mà vẫn chưa chọn được món quà ưng ý. Đi mỏi chân, hắn ghé khu ẩm thực tầng 4 mua một con vịt quay Bắc Kinh ăn trưa.
Tất nhiên hắn không quên phần Mạnh Khê, còn mua thêm xúc xích nướng, cánh gà, mì lạnh… cùng cậu đánh chén no nê.
Thi thoảng đổi món ngon cũng là điều cần thiết, ăn mãi mấy món thường ngày cũng chán.
Ăn trưa xong, Chu Uẩn Dương tìm một quán cà phê nghỉ ngơi. Khoảng 1 giờ chiều, hắn tiếp tục công cuộc săn lùng quà tặng.
Cuối cùng, hắn chọn mua một con thỏ bông khổng lồ cao 2 mét tại một cửa hàng đồ chơi cao cấp cho bé cháu gái 5 tuổi.
Chu Uẩn Dương cảm thấy món quà này cực chất, đảm bảo nổi bần bật giữa rừng quà tặng.
Thanh toán xong xuôi, điền địa chỉ và thời gian giao hàng, Chu Uẩn Dương lái xe về nhà.
Thấy vẫn còn sớm so với giờ bắt đầu tiệc sinh nhật tối nay 7 giờ, Chu Uẩn Dương dành thời gian trò chuyện với Mạnh Khê một lúc rồi bắt đầu chuẩn bị bữa tối sớm cho mình.
Bữa tiệc chính thức bắt đầu lúc 7 giờ, nhưng là người nhà, hắn phải có mặt lúc 6 giờ để phụ giúp tiếp khách. Anh trai sẽ qua đón hắn nên không lo muộn.
Cô cháu gái của Chu Uẩn Dương là con gái út của con trai cả bác hai.
Ba Chu Uẩn Dương có ba anh chị em. Bác gái cả lấy chồng môn đăng hộ đối, là cuộc hôn nhân thương mại điển hình. Tiếc là vài năm sau chồng ngoại tình, bác gái dứt khoát mang con và của hồi môn về nhà mẹ đẻ, hiện đang làm việc trong công ty gia đình.
Bác hai không có đầu óc kinh doanh, lại đam mê biên kịch điện ảnh, cuối cùng trở thành đạo diễn có tiếng trong nước. Vợ bác cũng là người tâm đầu ý hợp, tuy xuất thân bình thường nhưng tính tình dịu dàng, nội tâm.
Chỉ có ba Chu Uẩn Dương là con thứ ba nhưng từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú kinh doanh, lấy vợ cũng là tiểu thư danh gia vọng tộc môn đăng hộ đối, nên cuối cùng ông nội giao toàn bộ cơ nghiệp cho ông quản lý.
Anh họ của Chu Uẩn Dương (con bác hai) sau khi du học về nước đã dùng quỹ đầu tư dành cho con cháu Chu gia để khởi nghiệp riêng. Dưới sự che chở của tập đoàn Chu thị, công ty của anh ta cũng phát triển khá vững chắc.
Vì thế, mang tiếng là tiệc sinh nhật cháu gái, nhưng thực chất bên trong chắc chắn sẽ có rất nhiều đối tác làm ăn của anh họ, không đơn giản chỉ là bữa cơm gia đình thân mật.
Trong những bữa tiệc kiểu này, chuyện ăn no là không thể, thậm chí uống rượu còn nhiều hơn ăn cơm. Để không bị đói, Chu Uẩn Dương đành phải tự nấu chút gì lót dạ trước.
Hắn cũng tiện thể gửi một phần cho Mạnh Khê. Cuối tuần hắn ở nhà cả ngày nên cho bảo mẫu nghỉ, muốn ăn gì thì tự lăn vào bếp.
May mà bảo mẫu mua đồ ăn dự trữ còn nhiều, Chu Uẩn Dương chọn bừa vài món làm nồi cơm tôm hấp cà chua, vừa nhanh gọn vừa ngon.
Ăn uống xong xuôi, chải chuốt gọn gàng, vừa đúng lúc đại ca gọi điện tới.
“Tiểu Dương, anh đến dưới lầu rồi, xuống đi.”
“Dạ, em xuống ngay đây.”
Chu Uẩn Dương xịt chút nước hoa rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.
“Khá đấy, lâu lắm rồi không thấy mày ăn mặc bảnh bao thế này, ít nhất không phải bộ đồ thể thao đi dự tiệc.”
Chu Yến Thanh hạ cửa kính xe xuống, nhìn cậu em trai cao to đẹp trai ngời ngời. Bộ vest đen thích hợp cũng không giấu nổi những thớ cơ bắp săn chắc của hắn. Nếu không nói, người ta còn tưởng hắn đi làm vệ sĩ cho bữa tiệc đêm nay.
“Em đâu có ngốc đến mức đó chứ.”
Chu Uẩn Dương không thèm chấp giọng điệu mỉa mai của ông anh, mở cửa xe ngồi vào ghế sau. Bất ngờ thay, ghế phụ lái đã có người ngồi – một cô gái trang điểm tinh tế, ăn mặc sang trọng.
“Vị này là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Lâm thị, Lâm Noãn Noãn.”
“Tiểu thư Lâm, đây là đứa em trai bất tài của tôi, Chu Uẩn Dương, hiện đang học đại học.”
Chu Yến Thanh giới thiệu hai người với nhau rồi lái xe đi.
Ngồi ghế sau, nghe anh trai giới thiệu tập đoàn Lâm thị, Chu Uẩn Dương biết thừa đây lại là đối tượng xem mắt mà ba sắp đặt cho anh trai.
Thấy con trai cả sắp 30 tuổi đầu mà chỉ cắm đầu vào công việc, chưa một mảnh tình vắt vai, ông ba bắt đầu sốt ruột.
Thời ba mẹ hắn yêu đương kết hôn đều rất sớm. Ở tuổi đại ca bây giờ, ba hắn đã có con biết chạy đi mua nước tương rồi.
Ngay cả ông bác hai làm đạo diễn cũng tìm được chân ái từ năm hơn hai mươi tuổi. Thế nên trong mắt ba hắn, Chu Yến Thanh đã lớn tuổi, cần phải tính chuyện trăm năm.
Tiếc là dù lần nào đại ca cũng ngoan ngoãn đi xem mắt theo sự sắp xếp của ba, nhưng chưa lần nào thành công. Theo những gì Chu Uẩn Dương biết, cô tiểu thư Lâm thị này đã là người thứ tư rồi.
Chu Uẩn Dương không biết anh mình thích mẫu con gái thế nào. Dù là thanh thuần đáng yêu, quyến rũ sắc sảo hay tiểu thư đài các, trong mắt Chu Yến Thanh dường như đều giống nhau cả.
Tiêu chuẩn chọn bạn đời kiểu này, nói dễ nghe là bao dung thấu hiểu, nói khó nghe là… vô dục vô cầu (không có h*m m**n gì), theo lời nhận xét của mẹ hắn.
Hiểu ra vấn đề, mẹ hắn đã bỏ cuộc, không giới thiệu đối tượng cho con trai nữa. Người như đại ca chỉ có tự mình ưng mắt mới được, người ngoài nói gì cũng vô dụng. Chỉ còn mỗi ba hắn là kiên trì, dù tần suất nhắc đến chuyện này đã giảm đi nhiều.
Suốt dọc đường, Chu Yến Thanh và Lâm tiểu thư trò chuyện rôm rả. Chu Uẩn Dương ngồi sau thi thoảng chêm vào vài câu, còn lại thời gian hắn cắm mặt vào điện thoại mua sắm đồ mới cho Mạnh Khê trong cửa hàng game.
Lên cấp 7, thanh kinh nghiệm thân mật lại trở về con số 0 tròn trĩnh, Chu Uẩn Dương lại phải bắt đầu cày cuốc lại từ đầu.
Nhưng sau khi được gặp phiên bản Mạnh Khê tí hon bằng xương bằng thịt, hắn cảm thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng. Không biết cấp 8 sẽ mở khóa tính năng gì, nếu có thể đưa Mạnh Khê xuyên không qua đây dưới hình dạng người bình thường thì tốt biết mấy.
Một tháng trước, nếu có ai nói với hắn người có thể xuyên không, hắn sẽ nghĩ người đó bị điên. Nhưng giờ đây hắn tin rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra, và vô cùng mong chờ ngày Mạnh Khê có thể hoàn toàn xuyên không đến thế giới này.
Đến khách sạn tổ chức tiệc sinh nhật, Chu Uẩn Dương xuống xe thấy anh trai ga lăng mở cửa cho Lâm tiểu thư, cô nàng cũng thân mật khoác tay anh.
Hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ, bỏ lại Chu Uẩn Dương lẻ loi phía sau ăn cơm chó.
Không biết Lâm tiểu thư này có phải chân mệnh thiên nữ của anh trai không, vì đi tiệc mang theo bạn gái cũng là chuyện bình thường. Quan trọng là Chu Uẩn Dương chưa bao giờ đoán được suy nghĩ thực sự của ông anh mình.
Có lẽ đây là sự khác biệt giữa học ngu và học giỏi chăng? Ba mẹ Chu Uẩn Dương vẫn đang đi nghỉ mát ở nước ngoài chưa về nên không có mặt trong bữa tiệc, nhưng vẫn không quên gửi quà sinh nhật cho cháu gái.
Vào trong sảnh tiệc, thấy anh trai đang bận rộn xã giao với những con cáo già trên thương trường, Chu Uẩn Dương mất hứng, cầm ly rượu lẩn vào một góc thưởng thức bánh ngọt.
Còn nửa tiếng nữa tiệc mới chính thức bắt đầu. Chu Uẩn Dương không vội, ngược lại thấy hơi nhàm chán vì ở đây chẳng có mấy người quen, đa phần chỉ là xã giao qua loa.
Gật đầu chào hỏi, cụng ly rượu là xong chuyện. Dù sao nhị thiếu gia nhà họ Chu nổi tiếng là kẻ ngang ngạnh, không thích người khác nịnh nọt tiếp cận, ai cũng biết điều đó nên chẳng dám làm phiền hắn.
“Vị tiên sinh này, có thể mời cậu một ly không?”
Một giọng nam trầm ấm, êm dịu như tiếng đàn cello vang lên bên tai Chu Uẩn Dương.
Hắn quay đầu lại, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn tú thường xuyên xuất hiện trên màn ảnh tivi, điện ảnh.
Dung mạo chàng trai này không phải kiểu góc cạnh sắc sảo đầy tính xâm lược, mà toát lên vẻ nhẹ nhàng, thanh tao, ưu nhã mê người như công tử văn nhã thời xưa.
Nhưng bộ vest màu khói được may đo riêng lại khéo léo tôn lên vóc dáng cao lớn, rắn chắc, nhìn qua là biết người chăm chỉ tập gym giữ dáng.
Chu Uẩn Dương nhìn vào đôi mắt anh ta – đôi mắt như tuyết ấm vừa tan trong ngày xuân, nhu hòa, lấp lánh nhưng dường như ẩn chứa nét sắc sảo khó nhận thấy.
Đôi môi đầy đặn ưu việt khẽ hé mở, vương một nụ cười nhạt, khóe môi cong lên đồng điệu với ánh mắt cười, tạo nên sức hút khó cưỡng khiến người bình thường khó lòng từ chối.
Tiếc thay, Chu Uẩn Dương không ăn chiêu này. Hắn quay đi, từ chối thẳng thừng.
Mặc kệ anh là ảnh đế hay thị đế gì đó, tôi có định dấn thân vào showbiz đâu mà quan tâm.
“Chào cậu, Chu nhị thiếu gia. Tôi là Tống Hà, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
Bị từ chối phũ phàng nhưng Tống Hà không hề tỏ ra lúng túng, nụ cười ôn hòa trên mặt vẫn giữ nguyên, đưa tay ra muốn bắt tay làm quen với Chu Uẩn Dương.
“Rốt cuộc anh muốn gì? Tôi không phải đạo diễn, cũng chẳng phải tổng giám đốc công ty. Nếu anh muốn đóng phim hay tìm đại diện thương hiệu thì trong sảnh đầy người kìa, đi mà tìm họ.”
Chu Uẩn Dương bắt đầu thấy phiền. Tính hắn vốn chẳng tốt đẹp gì, chỉ có trước mặt Mạnh Khê là kiềm chế lại thôi.
Hết chương 30.
“Không sao đâu, Khê Bảo. Anh đi ra ngoài ngay đây. Em nhanh lau người thay quần áo đi, coi chừng cảm lạnh. Mặc xong thì gọi anh, anh vào đưa em ra ngoài.”
Chu Uẩn Dương chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình như bị một chú mèo con cào nhẹ, khăn tắm và quần áo bên trên đã biến mất tăm. Hắn còn chưa kịp cảm nhận gì thêm, nhưng lý trí mách bảo hắn phải rời đi ngay lập tức.
Mãi đến khi cửa phòng tắm khép lại, Chu Uẩn Dương mới nhận ra mình nãy giờ nín thở trong vô thức. Giờ đây được hít thở bình thường, nhưng hình ảnh cặp mông trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện của Mạnh Khê vẫn cứ ám ảnh tâm trí hắn không dứt.
Chu Uẩn Dương chưa từng biết mình lại có máu “mê mông” như vậy. Trước đây dù có cảm tình với ai, hắn cũng chưa bao giờ chăm chăm nhìn vào vòng ba của người ta như hôm nay. Cũng may là Mạnh Khê không biết, nếu không chắc chắn sẽ coi hắn là tên b**n th** háo sắc mất.
Trong khi Chu Uẩn Dương đang đấu tranh tư tưởng bên ngoài, thì bên trong, Mạnh Khê sau khi lau khô người lại đang đau đầu với bộ quần áo mà hắn đưa vào.
Cậu hình như không biết cách mặc trang phục ở thế giới của ca ca.
Chu Uẩn Dương đứng ngoài cửa tẩy não bản thân chán chê mới dẹp yên được mấy suy nghĩ lung tung. Chờ hơn mười phút vẫn thấy Mạnh Khê im lìm bên trong, chưa gọi hắn vào, hắn sốt ruột hỏi vọng vào:
“Khê Bảo, em mặc xong chưa? Có phải không biết mặc không, cần ca ca vào giúp không?”
“A? Ca ca, ta hình như mặc xong rồi…”
Mạnh Khê vật lộn mãi mới buộc tạm được mấy cái dây áo lỏng lẻo, đang định gọi ca ca vào thì không ngờ Chu Uẩn Dương ở bên ngoài đã sốt ruột không chờ được nữa.
“Vậy ca ca vào đấy nhé.”
Cửa phòng tắm từ từ mở ra, Chu Uẩn Dương sững sờ khi thấy Mạnh Khê đang mặc bộ đồ hầu gái đen trắng, nở nụ cười ngọt ngào với mình.
Lúc nãy Chu Uẩn Dương bí quá không biết tìm đâu ra quần áo vừa người Mạnh Khê, chợt nhớ đến bộ đồ thay đổi cho búp bê công chúa Barbie để trong tủ.
Đó là món quà sinh nhật hắn chuẩn bị cho cô cháu gái 5 tuổi vào ngày mai.
Quần áo trong bộ này đều do nhà thiết kế nổi tiếng may thủ công từng đường kim mũi chỉ, dùng toàn vải vóc thượng hạng, đảm bảo mặc vào êm ái vô cùng.
Nhìn mười mấy bộ váy áo trong tủ vừa vặn với thân hình tí hon của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đột ngột đổi ý. Hắn quyết định giữ lại toàn bộ số quần áo này cho Mạnh Khê mặc, ngày mai sẽ đi trung tâm thương mại chọn quà khác cho cháu gái.
Dù sao con bé ấy nhận được cả núi quà, chắc gì đã để ý đến món quà của hắn.
Chỉ trong một thoáng, Chu Uẩn Dương đã ngang nhiên biển thủ số quần áo này một cách quang minh chính đại.
Vốn dĩ bộ váy này mặc trên người búp bê Barbie chỉ dài đến đầu gối, nhưng với chiều cao khiêm tốn của Mạnh Khê, nó biến thành chiếc váy dài đến mắt cá chân.
Tuy vậy, điều đó chẳng hề làm giảm đi vẻ đáng yêu của cậu, ngược lại, những dây rợ buộc lộn xộn trước ngực càng khiến cậu thêm phần tinh nghịch.
“Ca ca… Cái dây lưng này ta không biết thắt, huynh giúp ta với được không?”
Mạnh Khê thấy Chu Uẩn Dương cứ nhìn chằm chằm mình từ lúc bước vào, cảm thấy hơi xấu hổ.
Chắc chắn ca ca đang cười thầm trong bụng vì đến việc mặc quần áo đơn giản cậu cũng làm không xong.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của Mạnh Khê.
Chu Uẩn Dương thực sự bị vẻ đẹp của Mạnh Khê làm cho kinh ngạc. Trước đây trong lòng hắn, Mạnh Khê luôn là hình ảnh chú mèo con lem luốc nhọ nồi. Nào ngờ chỉ cần tắm rửa sạch sẽ, cậu lập tức lột xác thành một tiểu nam hầu trắng trẻo, thanh thuần.
Nhìn Mạnh Khê xoay người, khoe cái nơ thắt vụng về sau lưng, cứ như đang khoe cái đuôi mọc sau mông vậy. Dải dây ren trắng đung đưa g*** h** ch*n cậu, quả thực còn quyến rũ hơn cả cái đuôi dài của Bánh Nướng Trứng Chảy.
Chu Uẩn Dương cảm thấy cổ họng khô khốc, vô thức đưa tay sờ mũi, chỉ sợ giây tiếp theo máu cam sẽ trào ra.
“Ca ca? Anh cũng không biết thắt sao?”
Thấy Chu Uẩn Dương mãi không động đậy, Mạnh Khê quay đầu lại nghi hoặc hỏi.
Ngay sau đó, ngón tay nóng rực của Chu Uẩn Dương chạm vào da thịt mềm mại bên eo Mạnh Khê, khiến cậu giật mình run lên.
“Không phải, ca ca đang nghĩ cách gỡ mấy nút thắt chết của em ra đây.”
Mạnh Khê sợ váy tuột nên buộc chặt dây lại, thành ra sau lưng toàn những nút thắt chết.
Chu Uẩn Dương là người tự tay cởi bộ váy này ra khỏi người búp bê nên biết phía sau có khóa kéo. Nhưng Mạnh Khê là người cổ đại, làm sao biết dùng khóa kéo, nên đành dùng dây buộc cố định.
Với những ngón tay to lớn vụng về, Chu Uẩn Dương phải toát mồ hôi hột mới gỡ được những nút thắt bé tí như hạt gạo, sau đó giúp Mạnh Khê kéo khóa lên.
Đến khi thắt xong một chiếc nơ bướm xinh xắn ngay thắt lưng Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương mới thở phào nhẹ nhõm.
“Xong rồi Khê Bảo, em xem có chỗ nào không thoải mái không?”
Dù sao quần áo này cũng chưa giặt qua, có thể sẽ không thoải mái bằng đồ mặc quen.
“Cũng ổn ạ, chỉ là hơi rộng một chút. Nếu có kim chỉ thì ta tự sửa lại là được.”
Mạnh Khê kéo nhẹ phần eo váy, thấy vẫn còn rộng thùng thình, ngoài ra thì không có vấn đề gì.
“Ha ha, dù em muốn tự sửa thì với hình dáng hiện tại cũng chẳng cầm nổi kim chỉ đâu.”
Thấy Mạnh Khê đã mặc xong quần áo, Chu Uẩn Dương xòe bàn tay ra trước mặt cậu, ra hiệu cho cậu bước lên.
“Cũng phải nhỉ, ta suýt quên mất mình giờ chỉ bé tẹo teo thế này.”
Mạnh Khê dùng khăn lau khô gót chân rồi bước vào lòng bàn tay Chu Uẩn Dương.
Không ngờ lòng bàn tay ca ca ấm áp lạ thường, ủ ấm đôi chân lạnh lẽo của cậu trong chốc lát.
“Em đợi trên giường một lát nhé, anh đi chuẩn bị đồ đánh răng rửa mặt và đồ ngủ cho em.”
Mạnh Khê ngoan ngoãn nhảy xuống khỏi tay Chu Uẩn Dương, quỳ ngồi trên chiếc giường đen mềm mại. Một thân hình bé nhỏ trắng muốt lọt thỏm giữa chiếc giường rộng thênh thang, trông như viên trôi nước nhân mè đen lạc vào chén chè mè đen, không nhìn kỹ thì chẳng thấy đâu.
Đây là lần thứ hai Mạnh Khê lên giường của ca ca. Lần trước cậu nhập hồn vào con thú bông nên cử động, nói năng đều bất tiện. Lần này dùng chính cơ thể thu nhỏ của mình, đương nhiên thoải mái hơn nhiều.
Mạnh Khê không dám chạy lung tung, chỉ đứng dậy vịn vào thành giường, tò mò quan sát những món đồ trên tủ đầu giường của ca ca.
Ngoài việc tắm rửa, Chu Uẩn Dương còn chu đáo chuẩn bị khăn mặt, bàn chải đánh răng, cốc nước nhỏ và cả… bồn cầu riêng cho Mạnh Khê.
Lần này, Chu Uẩn Dương quyết định tận dụng triệt để bộ đồ chơi của công chúa Barbie.
Hắn mua trọn bộ mô hình gia đình, trong đó có đủ các vật dụng thay đồ và sinh hoạt, giờ lôi ra cho Mạnh Khê dùng là chuẩn bài.
Chén bát nhỏ, bàn chải nhỏ, xô nước nhỏ dùng làm bồn cầu, thậm chí hắn còn xin ít cát mèo của Bánh Nướng Trứng Chảy để Mạnh Khê đi vệ sinh cho đỡ ngại.
Chu Uẩn Dương tự thấy mình chu đáo hết phần thiên hạ.
Thế nên khi nghe ca ca sắp xếp chuyện tế nhị của mình tỉ mỉ đến thế, mặt Mạnh Khê đỏ bừng như quả gấc chín, cả người nóng ran vì xấu hổ.
“Ta biết rồi, cảm ơn ca ca.”
Mạnh Khê cúi gằm mặt, không dám nhìn vào khuôn mặt tuấn tú phóng đại đang ghé sát vào mình, chỉ dám lí nhí đáp lời.
“Được rồi, cũng muộn rồi, ta đưa em đi đánh răng rửa mặt, sau đó kể chuyện cổ tích cho em nghe rồi đi ngủ nhé.”
Chu Uẩn Dương chuẩn bị sẵn bàn chải, kem đánh răng cho Mạnh Khê. Đợi cậu giải quyết xong nhu cầu cá nhân trong chiếc xô nhỏ và vệ sinh sạch sẽ, một lớn một nhỏ mới leo lên chiếc giường êm ái.
Mạnh Khê ngủ trong chiếc ổ mèo chưa dùng đến của Bánh Nướng Trứng Chảy đặt trên tủ đầu giường cạnh gối của Chu Uẩn Dương.
Thực ra Chu Uẩn Dương cũng muốn ngủ cùng Mạnh Khê, nhưng hắn không tin tưởng nết ngủ của mình. Nhỡ đâu ngủ say đè bẹp Mạnh Khê, hay quơ tay hất cậu bay xuống đất thì coi như xong đời.
Thế là hắn xuống nhà lấy chiếc ổ mèo nhỏ nhất lên làm giường cho Mạnh Khê.
Dù là cái nhỏ nhất trong số các ổ mèo, nhưng với kích thước hiện tại của Mạnh Khê, nó chẳng khác nào một căn phòng rộng rãi.
“Hôm nay chúng ta sẽ nghe câu chuyện trước khi đi ngủ có tên là ‘Cô bé Tí Hon’…”
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, giọng kể trầm ấm của Chu Uẩn Dương nhanh chóng đưa Mạnh Khê vào giấc ngủ sâu.
Hơn mười phút sau, kể xong câu chuyện, thấy Mạnh Khê đã ngáy khe khẽ, Chu Uẩn Dương nở nụ cười hiền từ như một người cha già, chúc cậu ngủ ngon rồi tắt đèn đi ngủ.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên Chu Uẩn Dương làm khi thức dậy là ngó vào chiếc ổ mèo đầu giường. Tiếc thay, chỉ còn lại bộ đồ hầu gái của Mạnh Khê nằm chỏng chơ trong đó.
Tối qua Chu Uẩn Dương triệu hồi Mạnh Khê lúc khoảng 7 giờ tối. Thời gian hiệu lực của kỹ năng xuyên không chỉ có 8 tiếng, nên khoảng 3 giờ sáng nay cậu đã trở về thế giới của mình.
Phải đợi đến 7 giờ tối nay hắn mới có thể triệu hồi Mạnh Khê lần nữa.
Chu Uẩn Dương mở game lên, vừa đánh răng rửa mặt vừa quan sát Mạnh Khê làm việc qua màn hình điện thoại.
Ăn sáng xong và gửi cho Mạnh Khê một phần sandwich tự làm, Chu Uẩn Dương cầm chìa khóa xe, lên đường đi trung tâm thương mại chọn quà sinh nhật cho cháu gái.
Từ khi Mạnh Khê uống Thập Toàn Đại Bổ Đan, Chu Uẩn Dương nhận thấy cậu bắt đầu có da có thịt hơn, sắc mặt cũng hồng hào, tươi tắn hẳn lên.
Đôi môi vốn nhợt nhạt quanh năm nay đã hồng nhuận, làn da xanh xao bệnh tật được thay thế bằng vẻ trắng hồng khỏe mạnh.
Nhìn Mạnh Khê trong màn hình như lột xác thành người khác so với trước kia, lồng ngực Chu Uẩn Dương dâng lên niềm tự hào khó tả.
Nhìn xem! Hắn nuôi Khê Bảo nhà hắn khéo chưa kìa!
Mạnh Khê tỉnh dậy, thấy mình đã rời khỏi chiếc ổ ấm áp, trở về căn phòng nhỏ bé quen thuộc, cơ thể cũng trở lại kích thước bình thường.
Bất ngờ là cậu không mặc gì trên người. Cậu vội vàng lấy quần áo trong tủ ra mặc.
Còn bộ quần áo tối qua thay ra, Mạnh Khê lấy từ trong kho chứa đồ, bỏ vào chậu quần áo bẩn cần giặt hôm nay.
Nấu xong bữa sáng cho cả nhà ba người, ăn phần sandwich ca ca gửi, Mạnh Khê bê chậu quần áo ra suối giặt giũ.
Khi cậu giặt xong về nhà, Mạnh Đại Hà đã ra đồng từ sớm. Sắp đến mùa thu hoạch, việc đồng áng bận rộn không thể rời mắt, sợ xảy ra sơ suất thì công sức cả năm đổ sông đổ bể.
Mạnh Tuyền chắc lại chạy đi chơi rồi. Trẻ con nông thôn từ bé đã quen chạy nhảy khắp núi đồi.
Sau mấy ngày tĩnh dưỡng, Trương thị cuối cùng cũng không phải nằm liệt giường nữa. Nhưng những vết sưng đỏ và mụn mủ trên mặt vẫn chưa tan hết, trông rất đáng sợ, khiến bà ta cũng chưa dám bước chân ra khỏi cửa.
Mạnh Khê dọn dẹp lại vườn rau sau nhà, hái mấy quả dưa chuột định xào ăn trưa.
Bận rộn cả buổi sáng, đến trưa Mạnh Khê đã chuẩn bị xong cơm nước trước khi Mạnh Đại Hà về. Mạnh Tuyền cũng rất khôn lanh, cứ đến giờ cơm là tự mò về.
Vắng bóng Trương thị, không khí trong nhà dễ thở hơn hẳn. Mạnh Đại Hà thậm chí còn bảo Mạnh Khê lên bàn ăn cơm cùng, nhưng cậu từ chối, bảo là đã ăn trong bếp rồi.
Thấy Mạnh Khê không có vẻ gì là nói dối, Mạnh Đại Hà cũng không ép, quay sang gắp thức ăn cho Mạnh Tuyền.
Mạnh Khê không nói dối, cậu vừa ăn vịt quay và mấy món ăn vặt đặc sản ca ca gửi trong bếp. Cậu chưa bao giờ được ăn món nào ngon đến thế, suýt nữa thì nuốt cả lưỡi.
Chu Uẩn Dương lang thang cả buổi sáng trong trung tâm thương mại mà vẫn chưa chọn được món quà ưng ý. Đi mỏi chân, hắn ghé khu ẩm thực tầng 4 mua một con vịt quay Bắc Kinh ăn trưa.
Tất nhiên hắn không quên phần Mạnh Khê, còn mua thêm xúc xích nướng, cánh gà, mì lạnh… cùng cậu đánh chén no nê.
Thi thoảng đổi món ngon cũng là điều cần thiết, ăn mãi mấy món thường ngày cũng chán.
Ăn trưa xong, Chu Uẩn Dương tìm một quán cà phê nghỉ ngơi. Khoảng 1 giờ chiều, hắn tiếp tục công cuộc săn lùng quà tặng.
Cuối cùng, hắn chọn mua một con thỏ bông khổng lồ cao 2 mét tại một cửa hàng đồ chơi cao cấp cho bé cháu gái 5 tuổi.
Chu Uẩn Dương cảm thấy món quà này cực chất, đảm bảo nổi bần bật giữa rừng quà tặng.
Thanh toán xong xuôi, điền địa chỉ và thời gian giao hàng, Chu Uẩn Dương lái xe về nhà.
Thấy vẫn còn sớm so với giờ bắt đầu tiệc sinh nhật tối nay 7 giờ, Chu Uẩn Dương dành thời gian trò chuyện với Mạnh Khê một lúc rồi bắt đầu chuẩn bị bữa tối sớm cho mình.
Bữa tiệc chính thức bắt đầu lúc 7 giờ, nhưng là người nhà, hắn phải có mặt lúc 6 giờ để phụ giúp tiếp khách. Anh trai sẽ qua đón hắn nên không lo muộn.
Cô cháu gái của Chu Uẩn Dương là con gái út của con trai cả bác hai.
Ba Chu Uẩn Dương có ba anh chị em. Bác gái cả lấy chồng môn đăng hộ đối, là cuộc hôn nhân thương mại điển hình. Tiếc là vài năm sau chồng ngoại tình, bác gái dứt khoát mang con và của hồi môn về nhà mẹ đẻ, hiện đang làm việc trong công ty gia đình.
Bác hai không có đầu óc kinh doanh, lại đam mê biên kịch điện ảnh, cuối cùng trở thành đạo diễn có tiếng trong nước. Vợ bác cũng là người tâm đầu ý hợp, tuy xuất thân bình thường nhưng tính tình dịu dàng, nội tâm.
Chỉ có ba Chu Uẩn Dương là con thứ ba nhưng từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú kinh doanh, lấy vợ cũng là tiểu thư danh gia vọng tộc môn đăng hộ đối, nên cuối cùng ông nội giao toàn bộ cơ nghiệp cho ông quản lý.
Anh họ của Chu Uẩn Dương (con bác hai) sau khi du học về nước đã dùng quỹ đầu tư dành cho con cháu Chu gia để khởi nghiệp riêng. Dưới sự che chở của tập đoàn Chu thị, công ty của anh ta cũng phát triển khá vững chắc.
Vì thế, mang tiếng là tiệc sinh nhật cháu gái, nhưng thực chất bên trong chắc chắn sẽ có rất nhiều đối tác làm ăn của anh họ, không đơn giản chỉ là bữa cơm gia đình thân mật.
Trong những bữa tiệc kiểu này, chuyện ăn no là không thể, thậm chí uống rượu còn nhiều hơn ăn cơm. Để không bị đói, Chu Uẩn Dương đành phải tự nấu chút gì lót dạ trước.
Hắn cũng tiện thể gửi một phần cho Mạnh Khê. Cuối tuần hắn ở nhà cả ngày nên cho bảo mẫu nghỉ, muốn ăn gì thì tự lăn vào bếp.
May mà bảo mẫu mua đồ ăn dự trữ còn nhiều, Chu Uẩn Dương chọn bừa vài món làm nồi cơm tôm hấp cà chua, vừa nhanh gọn vừa ngon.
Ăn uống xong xuôi, chải chuốt gọn gàng, vừa đúng lúc đại ca gọi điện tới.
“Tiểu Dương, anh đến dưới lầu rồi, xuống đi.”
“Dạ, em xuống ngay đây.”
Chu Uẩn Dương xịt chút nước hoa rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.
“Khá đấy, lâu lắm rồi không thấy mày ăn mặc bảnh bao thế này, ít nhất không phải bộ đồ thể thao đi dự tiệc.”
Chu Yến Thanh hạ cửa kính xe xuống, nhìn cậu em trai cao to đẹp trai ngời ngời. Bộ vest đen thích hợp cũng không giấu nổi những thớ cơ bắp săn chắc của hắn. Nếu không nói, người ta còn tưởng hắn đi làm vệ sĩ cho bữa tiệc đêm nay.
“Em đâu có ngốc đến mức đó chứ.”
Chu Uẩn Dương không thèm chấp giọng điệu mỉa mai của ông anh, mở cửa xe ngồi vào ghế sau. Bất ngờ thay, ghế phụ lái đã có người ngồi – một cô gái trang điểm tinh tế, ăn mặc sang trọng.
“Vị này là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Lâm thị, Lâm Noãn Noãn.”
“Tiểu thư Lâm, đây là đứa em trai bất tài của tôi, Chu Uẩn Dương, hiện đang học đại học.”
Chu Yến Thanh giới thiệu hai người với nhau rồi lái xe đi.
Ngồi ghế sau, nghe anh trai giới thiệu tập đoàn Lâm thị, Chu Uẩn Dương biết thừa đây lại là đối tượng xem mắt mà ba sắp đặt cho anh trai.
Thấy con trai cả sắp 30 tuổi đầu mà chỉ cắm đầu vào công việc, chưa một mảnh tình vắt vai, ông ba bắt đầu sốt ruột.
Thời ba mẹ hắn yêu đương kết hôn đều rất sớm. Ở tuổi đại ca bây giờ, ba hắn đã có con biết chạy đi mua nước tương rồi.
Ngay cả ông bác hai làm đạo diễn cũng tìm được chân ái từ năm hơn hai mươi tuổi. Thế nên trong mắt ba hắn, Chu Yến Thanh đã lớn tuổi, cần phải tính chuyện trăm năm.
Tiếc là dù lần nào đại ca cũng ngoan ngoãn đi xem mắt theo sự sắp xếp của ba, nhưng chưa lần nào thành công. Theo những gì Chu Uẩn Dương biết, cô tiểu thư Lâm thị này đã là người thứ tư rồi.
Chu Uẩn Dương không biết anh mình thích mẫu con gái thế nào. Dù là thanh thuần đáng yêu, quyến rũ sắc sảo hay tiểu thư đài các, trong mắt Chu Yến Thanh dường như đều giống nhau cả.
Tiêu chuẩn chọn bạn đời kiểu này, nói dễ nghe là bao dung thấu hiểu, nói khó nghe là… vô dục vô cầu (không có h*m m**n gì), theo lời nhận xét của mẹ hắn.
Hiểu ra vấn đề, mẹ hắn đã bỏ cuộc, không giới thiệu đối tượng cho con trai nữa. Người như đại ca chỉ có tự mình ưng mắt mới được, người ngoài nói gì cũng vô dụng. Chỉ còn mỗi ba hắn là kiên trì, dù tần suất nhắc đến chuyện này đã giảm đi nhiều.
Suốt dọc đường, Chu Yến Thanh và Lâm tiểu thư trò chuyện rôm rả. Chu Uẩn Dương ngồi sau thi thoảng chêm vào vài câu, còn lại thời gian hắn cắm mặt vào điện thoại mua sắm đồ mới cho Mạnh Khê trong cửa hàng game.
Lên cấp 7, thanh kinh nghiệm thân mật lại trở về con số 0 tròn trĩnh, Chu Uẩn Dương lại phải bắt đầu cày cuốc lại từ đầu.
Nhưng sau khi được gặp phiên bản Mạnh Khê tí hon bằng xương bằng thịt, hắn cảm thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng. Không biết cấp 8 sẽ mở khóa tính năng gì, nếu có thể đưa Mạnh Khê xuyên không qua đây dưới hình dạng người bình thường thì tốt biết mấy.
Một tháng trước, nếu có ai nói với hắn người có thể xuyên không, hắn sẽ nghĩ người đó bị điên. Nhưng giờ đây hắn tin rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra, và vô cùng mong chờ ngày Mạnh Khê có thể hoàn toàn xuyên không đến thế giới này.
Đến khách sạn tổ chức tiệc sinh nhật, Chu Uẩn Dương xuống xe thấy anh trai ga lăng mở cửa cho Lâm tiểu thư, cô nàng cũng thân mật khoác tay anh.
Hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ, bỏ lại Chu Uẩn Dương lẻ loi phía sau ăn cơm chó.
Không biết Lâm tiểu thư này có phải chân mệnh thiên nữ của anh trai không, vì đi tiệc mang theo bạn gái cũng là chuyện bình thường. Quan trọng là Chu Uẩn Dương chưa bao giờ đoán được suy nghĩ thực sự của ông anh mình.
Có lẽ đây là sự khác biệt giữa học ngu và học giỏi chăng? Ba mẹ Chu Uẩn Dương vẫn đang đi nghỉ mát ở nước ngoài chưa về nên không có mặt trong bữa tiệc, nhưng vẫn không quên gửi quà sinh nhật cho cháu gái.
Vào trong sảnh tiệc, thấy anh trai đang bận rộn xã giao với những con cáo già trên thương trường, Chu Uẩn Dương mất hứng, cầm ly rượu lẩn vào một góc thưởng thức bánh ngọt.
Còn nửa tiếng nữa tiệc mới chính thức bắt đầu. Chu Uẩn Dương không vội, ngược lại thấy hơi nhàm chán vì ở đây chẳng có mấy người quen, đa phần chỉ là xã giao qua loa.
Gật đầu chào hỏi, cụng ly rượu là xong chuyện. Dù sao nhị thiếu gia nhà họ Chu nổi tiếng là kẻ ngang ngạnh, không thích người khác nịnh nọt tiếp cận, ai cũng biết điều đó nên chẳng dám làm phiền hắn.
“Vị tiên sinh này, có thể mời cậu một ly không?”
Một giọng nam trầm ấm, êm dịu như tiếng đàn cello vang lên bên tai Chu Uẩn Dương.
Hắn quay đầu lại, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn tú thường xuyên xuất hiện trên màn ảnh tivi, điện ảnh.
Dung mạo chàng trai này không phải kiểu góc cạnh sắc sảo đầy tính xâm lược, mà toát lên vẻ nhẹ nhàng, thanh tao, ưu nhã mê người như công tử văn nhã thời xưa.
Nhưng bộ vest màu khói được may đo riêng lại khéo léo tôn lên vóc dáng cao lớn, rắn chắc, nhìn qua là biết người chăm chỉ tập gym giữ dáng.
Chu Uẩn Dương nhìn vào đôi mắt anh ta – đôi mắt như tuyết ấm vừa tan trong ngày xuân, nhu hòa, lấp lánh nhưng dường như ẩn chứa nét sắc sảo khó nhận thấy.
Đôi môi đầy đặn ưu việt khẽ hé mở, vương một nụ cười nhạt, khóe môi cong lên đồng điệu với ánh mắt cười, tạo nên sức hút khó cưỡng khiến người bình thường khó lòng từ chối.
Tiếc thay, Chu Uẩn Dương không ăn chiêu này. Hắn quay đi, từ chối thẳng thừng.
Mặc kệ anh là ảnh đế hay thị đế gì đó, tôi có định dấn thân vào showbiz đâu mà quan tâm.
“Chào cậu, Chu nhị thiếu gia. Tôi là Tống Hà, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
Bị từ chối phũ phàng nhưng Tống Hà không hề tỏ ra lúng túng, nụ cười ôn hòa trên mặt vẫn giữ nguyên, đưa tay ra muốn bắt tay làm quen với Chu Uẩn Dương.
“Rốt cuộc anh muốn gì? Tôi không phải đạo diễn, cũng chẳng phải tổng giám đốc công ty. Nếu anh muốn đóng phim hay tìm đại diện thương hiệu thì trong sảnh đầy người kìa, đi mà tìm họ.”
Chu Uẩn Dương bắt đầu thấy phiền. Tính hắn vốn chẳng tốt đẹp gì, chỉ có trước mặt Mạnh Khê là kiềm chế lại thôi.
Hết chương 30.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









