Chương 26Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Nghe thấy tiếng trẻ con la ó, Mạnh Khê vội vàng đứng dậy khỏi gốc cây định bỏ đi, nhưng xui xẻo thay lại bị một đứa nhóc tinh mắt nhìn thấy.

“Đằng kia có người kìa! Mọi người mau lại đây!”

“Thấy rồi, đuổi theo mau!”

“Á á, đừng để hắn chạy thoát!”

Đám trẻ con do hai thằng nhóc lớn đầu bảy tám tuổi dẫn đầu, theo sau là một bầy lít nhít từ bốn đến sáu tuổi, nghe tiếng hô hào liền ùa theo như ong vỡ tổ.

Mạnh Khê thầm kêu không ổn, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Đáng tiếc đầu gối cậu mới đỡ đau, lại phải đeo gùi cỏ heo nặng trịch, làm sao chạy lại lũ trẻ con hiếu động suốt ngày chạy nhảy.

Rất nhanh, Mạnh Khê đã bị đám trẻ bao vây tứ phía. Trong đó có cả Mạnh Tuyền, em trai ruột của cậu.

“Ngươi ăn cái gì đấy? Mau bỏ ra đây!”

“Đúng đó, bọn ta ngửi thấy cả rồi, chắc chắn là ngươi ăn thịt.”

“Không sai, mau giao thịt ra đây, không thì đừng trách bọn ta không khách khí.”



Hai thằng nhóc cầm đầu nhao nhao ép hỏi, mặt mũi hung tợn, hòng dọa nạt để Mạnh Khê ngoan ngoãn giao nộp “tang vật”.

Mạnh Khê biết rõ hai đứa này, đều là con nhà không dễ chọc. Một đứa có bà nội là cô ruột của trưởng thôn, lại là độc đinh của dòng họ nên được cưng như trứng mỏng.

Đứa kia có mẹ là góa phụ lẳng lơ, chuyên đi quyến rũ đàn ông trong thôn kiếm sống, bỏ bê con cái. Không ngờ thằng bé này trời sinh khỏe mạnh, lại học đòi theo đám lưu manh đầu đường xó chợ, hư hỏng hết chỗ nói.

Hai đứa này tụ tập với nhau thành một cặp bài trùng, xưng hùng xưng bá trong thôn, chuyên đi trộm khoai bắt gà nhà hàng xóm. Dù có bị bắt quả tang mách lên trưởng thôn thì cũng được bà cô già bao che, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Thế nên người trong thôn đều ngán ngẩm hai đứa này. Mạnh Khê dù ru rú trong nhà cũng nghe danh chúng, bình thường gặp là tránh xa, không ngờ hôm nay lại bị chúng chặn đường.

“Ta không ăn thịt, các ngươi nhìn xem, tay ta làm gì có thịt?”

Đối mặt với đám trẻ hổ báo, Mạnh Khê thân cô thế cô chỉ biết cố giữ bình tĩnh, từ tốn giải thích.

“Ta không tin, ngươi chắc chắn đã ăn, không thì sao người ngươi lại thơm mùi thịt thế được?”

“Đúng đấy, bỏ cái gùi xuống cho bọn ta kiểm tra, mũi ta thính lắm, không ngửi sai đâu.”

Hai thằng nhóc nhất quyết không buông tha, bỏ ngoài tai lời giải thích của Mạnh Khê. Chúng chỉ tin vào những gì mình ngửi thấy.

“Được rồi, cho các ngươi xem này.”

Mạnh Khê thầm cảm tạ kho chứa đồ thần kỳ, nếu không thức ăn của cậu chắc chắn đã bị bọn chúng tìm ra.

Hai đứa cầm đầu giật lấy cái gùi, lục lọi kỹ càng, thậm chí đổ hết cỏ heo ra đất nhưng vẫn chẳng thấy mẩu thịt nào.

“Hắn chắc chắn giấu thịt trong người!”

Lúc Mạnh Khê tưởng chúng đã bỏ cuộc khi không tìm thấy gì trong gùi, thì một giọng nói non choẹt nhưng đầy chắc chắn vang lên.

Mạnh Khê quay phắt lại, người lên tiếng không ai khác chính là Mạnh Tuyền.

Mạnh Tuyền chẳng thèm nhìn anh trai lấy một cái, như thể người đối diện là kẻ xa lạ, thay vào đó lại quay sang nịnh nọt hai đứa cầm đầu.

“Ta là em trai hắn, ta biết tỏng hắn hay giấu đồ ăn trong người. Hồi trước mẹ ta còn lôi được hai củ khoai lang trong ngực áo hắn ra đấy.”

Mạnh Khê không ngờ chuyện từ một năm trước mà Mạnh Tuyền vẫn còn nhớ dai như đỉa.

Mùa đông năm ngoái, Mạnh Khê đói quá hóa liều, định lấy trộm hai củ khoai lang sống ăn cho đỡ đói. Nào ngờ bị Mạnh Tuyền bắt gặp và mách lẻo với Trương thị. Kết quả là cậu không chỉ bị tịch thu khoai mà còn bị nhốt vào phòng tối cả đêm.

Cái cảm giác vừa đói vừa rét, bụng cồn cào như lửa đốt ấy, đến giờ cậu vẫn không thể nào quên.

Lời tố cáo của Mạnh Tuyền khiến hai thằng nhóc cầm đầu lại dấy lên nghi ngờ, hau háu nhìn vào ngực áo Mạnh Khê.

“Mày lục soát người hắn cho tao, tìm cho ra miếng thịt đấy.”

Hai đứa lớn ra lệnh cho Mạnh Tuyền. Dù sao ý kiến cũng là do nó đưa ra, để nó làm là hợp lý nhất, việc cỏn con này không cần chúng phải ra tay.

“Dạ rõ!”

Mạnh Tuyền hí hửng nhận lệnh. Nếu tìm được thịt, địa vị của nó trong nhóm sẽ tăng lên đáng kể, lúc chia phần chắc chắn cũng sẽ được nhiều hơn vì có công lớn.

Mạnh Khê không thể tin nổi em trai ruột lại hùa theo người ngoài bắt nạt mình. Thấy Mạnh Tuyền hùng hổ tiến lại gần, cậu vội vàng ngăn cản.

“Ngươi định làm gì? Ta không giấu thịt trong người, ngươi đừng qua đây…”

Vừa nói, Mạnh Khê vừa vỗ vào áo để chứng minh sự trong sạch. Nhưng Mạnh Tuyền bỏ ngoài tai tất cả, lao vào cậu như một con trâu mộng. Cú húc mạnh khiến Mạnh Khê ngã lăn ra đất.

Mạnh Tuyền ỷ thế nhỏ con nhưng nhanh nhẹn, lục soát khắp người Mạnh Khê một lượt nhưng vẫn chẳng thấy tăm hơi miếng thịt nào.

Đang định đứng dậy thì ánh mắt nó va phải sợi dây đỏ trên cổ tay Mạnh Khê bị lộ ra trong lúc giằng co.

“Dây đỏ trên tay ngươi ở đâu ra? Ta muốn, đưa cho ta!”

Mạnh Tuyền ở nhà được chiều hư, quen thói muốn gì được nấy. Chỉ cần nó đòi, Trương thị sẽ tìm mọi cách lấy cho nó, bất kể là của Mạnh Khê hay của ai.

Thế nên khi thấy sợi dây đỏ tinh xảo trên tay Mạnh Khê, nó lại giở thói ăn vạ quen thuộc, lao vào giật lấy bất chấp lý lẽ.

Hơn nữa ở thôn này, chỉ có con trưởng cháu đích tôn được cưng chiều mới được ông nội hoặc cha đeo cho dây đỏ vào ngày sinh nhật để cầu bình an may mắn.

Trong mắt Mạnh Tuyền, Mạnh Khê làm gì có tư cách đeo thứ đó, thà đưa cho nó – đứa con trai duy nhất được cưng chiều trong nhà này – còn hơn.

“Không được! Dây này không thể cho ngươi.”

Hồi nhỏ, mỗi lần bị Trương thị cướp đồ đưa cho Mạnh Tuyền, Mạnh Khê đều bị nhồi sọ rằng phải nhường nhịn em trai, vì cậu là anh lớn, cái gì tốt cũng phải để dành cho em. Sau này lớn lên gả đi, nhà mẹ đẻ có em trai chống lưng mới không bị bắt nạt.

Ban đầu Mạnh Khê ngây thơ tin lời bà ta, có gì cũng chia sẻ cho em. Nhưng dần dà lớn lên, cậu nhận ra Mạnh Tuyền và Trương thị mới là người một nhà, còn mình vĩnh viễn là người ngoài, chẳng thể nào vun đắp nổi tình cảm với họ.

Thế là Mạnh Khê học cách thu lại tấm chân tình. Mẫu thân mất rồi, trên đời này chỉ có bản thân mới thương lấy mình, những người khác đều không thể dựa dẫm.

“Á á á! Đưa cho ta! Ta muốn! Ta muốn nó! A a a a! Ta sẽ mách mẹ ——”

Mạnh Tuyền không ngờ Mạnh Khê dám từ chối, liền lăn ra ăn vạ, gào khóc ầm ĩ, tay vẫn cố với lấy sợi dây.

“Không được!”

Thấy Mạnh Tuyền lại định lao vào cướp, trong đầu Mạnh Khê chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Tuyệt đối không thể để nó cướp mất món quà ca ca tặng. Đây là vật quý giá nhất mà ca ca dành cho cậu.

Thế là nhân lúc Mạnh Tuyền không để ý, Mạnh Khê ngáng chân khiến nó vấp ngã, rồi thuận đà đẩy mạnh một cái, làm Mạnh Tuyền ngã dúi dụi một cú chó gặm bùn.

“Oa oa oa oa oa oa……”

Cú ngã đau điếng khiến Mạnh Tuyền không bò dậy nổi, trên trán sưng u một cục to tướng, nó bắt đầu gào khóc thảm thiết.

Thấy đám trẻ bị tiếng khóc thu hút sự chú ý, Mạnh Khê nhân cơ hội vùng chạy. Chạy được nửa đường mới nhớ ra mình bỏ quên cả cái gùi trên núi.

Nhưng giờ cậu không dám quay lại lấy, đành lang thang ven đường chờ trời tối hẳn mới dám mò lên. Hy vọng đám trẻ không lấy mất cái gùi, nếu không lại tốn tiền mua cái mới.

Trời cuối thu tối rất nhanh. Chẳng mấy chốc mặt trời đã lặn khuất sau núi.

Mạnh Khê cầm nắm cỏ heo vừa nhổ trong lúc chờ đợi, rón rén quay lại chỗ cũ.

Đám trẻ đã giải tán từ lâu, chỉ còn lại đống cỏ heo vương vãi khắp nơi và chiếc gùi nằm chỏng chơ một góc.

Mạnh Khê thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất cũng không phải tốn tiền mua gùi mới. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy. Dù trong tay có mấy chục lượng bạc nhưng đó là tiền ca ca cho mượn, cậu không thể tiêu xài phung phí, phải để dành vào việc chính đáng.

Nhanh chóng thu gom cỏ heo vào gùi, Mạnh Khê lầm lũi bước về nhà.

Lúc đẩy ngã Mạnh Tuyền, Mạnh Khê chỉ một lòng muốn bảo vệ sợi dây đỏ nên chẳng biết sợ là gì. Nhưng giờ đây, trên con đường về nhà quen thuộc, nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi và dâng trào trong lòng cậu. Cậu có thể hình dung ra cảnh Trương thị đang giận dữ chờ sẵn ở nhà.

Quả nhiên, vừa bước qua cổng, chưa kịp đặt gùi xuống, Mạnh Khê đã thấy Trương thị chống nạnh, trừng mắt nhìn mình với vẻ mặt âm u đáng sợ, như thể cậu vừa phạm tội tày trời.

Mà đúng là vậy thật, dám đẩy ngã cục vàng cục bạc Mạnh Tuyền của bà ta sưng đầu, trong mắt Trương thị chẳng khác nào tội ác không thể dung thứ.

“Hổ Tử, ra trói nó lại cho mẹ!”

Thấy Mạnh Khê đứng chôn chân tại chỗ, Trương thị hừ lạnh một tiếng. Giọng bà ta nhẹ nhàng, vẻ mặt cũng bình thản trở lại, nhưng lời nói thốt ra lại khiến Mạnh Khê lạnh sống lưng.

“Bà… bà muốn làm gì?”

Nhìn Tống Hổ cao to lừng lững cầm sợi dây thừng thô kệch tiến lại gần, Mạnh Khê không chút do dự ném cái gùi sau lưng về phía hắn hòng ngăn cản.

Tiếc thay, Tống Hổ chỉ cần phất tay một cái là cái gùi văng ra xa, cỏ heo vừa gom lại vương vãi tung tóe, nhưng chẳng ai bận tâm.

Mạnh Khê hoảng loạn tột độ, giọng nói run rẩy:

“Trương thị! Ngươi mà trói ta, ta sẽ hét lên đấy!”

Trương thị chẳng thèm để tâm đến lời đe dọa yếu ớt của Mạnh Khê. Bà ta chỉ cần ra hiệu, Tống Hổ thừa biết phải xử lý cậu thế nào.

Như một con hổ đói vồ mồi, Tống Hổ với sức vóc của kẻ đi săn lâu năm dễ dàng khống chế Mạnh Khê gầy gò yếu ớt.

Chưa kịp há miệng kêu cứu, Mạnh Khê đã bị nhét giẻ vào miệng, tay chân bị trói chặt cứng.

“Hừ, muốn đấu với tao à? Mày còn non và xanh lắm con ạ.”

Trương thị chậm rãi bước đến trước mặt Mạnh Khê đang bị trói gô, vẻ mặt đầy khinh miệt. Đời này kiếp này, đừng hòng Mạnh Khê thoát khỏi lòng bàn tay bà ta.

“Con trai tao muốn cái gì là phải có cái đó. Mày gan to bằng trời mới dám đẩy nó ngã sưng đầu. Nếu nó mà bị làm sao, tao xem mày lấy gì đền cho tao một ông tú tài tương lai đây.”

Lúc nãy đang hóng mát ngoài sân, thấy con trai út khóc lóc chạy về mách bị Mạnh Khê bắt nạt, lại nhìn cái u to tướng trên trán nó, Trương thị tức điên người. Tưởng mấy hôm nay Mạnh Khê đã ngoan ngoãn hơn, ai ngờ vẫn trứng nào tật nấy.

Thế là bà ta sai Tống Hổ chuẩn bị sẵn dây thừng, chỉ cần Mạnh Khê ló mặt về là tóm gọn để trị tội.

Mạnh Khê bị trói chặt không thể cử động, chỉ biết trơ mắt nhìn Trương thị tháo sợi dây đỏ trên tay mình xuống.

“Ư ư ư…”

Không được! Bà không được lấy nó! Đó là món quà duy nhất ca ca tặng tôi! Là của tôi! Đừng mà…

Lần đầu tiên Mạnh Khê cảm thấy mình bất lực đến thế. Là do cậu vô dụng, không bảo vệ nổi món quà của ca ca, để mặc cho mụ dì ghẻ cướp mất.

Nước mắt lạnh lẽo lăn dài trên má. Mạnh Khê cố sức gào thét nhưng chỉ phát ra những tiếng ư ử vô nghĩa vì miệng bị bịt chặt. Cậu vùng vẫy kịch liệt khiến dây thừng cứa rách da thịt, máu rỉ ra nhuộm đỏ cả dây trói, nhưng cậu chẳng thấy đau. Cậu chỉ muốn van xin Trương thị trả lại sợi dây cho mình.

Nhưng đó chỉ là vọng tưởng xa vời.

Trương thị không những thản nhiên đeo sợi dây đỏ vào tay Mạnh Tuyền ngay trước mặt cậu, mà còn sai Tống Hổ ném cậu vào phòng tối, nhốt qua đêm cho chừa thói cứng đầu.

“Ư ư ư ư ——”

Không! Thả tôi ra! Thả tôi ra ——

Sợ tiếng hét của Mạnh Khê làm kinh động hàng xóm, Trương thị không cho Tống Hổ tháo giẻ bịt miệng ra, nên cậu chỉ có thể nức nở trong cổ họng.

Cánh cửa gỗ đóng sầm lại, bóng tối và sự im lặng bao trùm lấy căn phòng chật hẹp. Mạnh Khê nằm co quắp trên nền đất lạnh lẽo, run rẩy sợ hãi như con tôm bị vớt lên bờ chờ chết.

Bên ngoài, Mạnh Tuyền đeo sợi dây đỏ được một lúc thì chán, thấy nó dài vướng víu nên tháo ra vứt toẹt xuống đất.

Nó còn thuận chân đá thêm mấy cái. Dù sao cũng là đồ cướp được, nó chẳng thèm quý trọng.

Trương thị cũng chẳng quan tâm đến sợi dây, bà ta chỉ muốn dạy cho Mạnh Khê một bài học nhớ đời, để nó biết thân biết phận.

Bà ta ăn muối còn nhiều hơn nó ăn cơm, ở cái nhà này, lời bà ta là thánh chỉ.

“Khê Bảo! Mạnh Khê! Em sao rồi? Có ổn không? Mạnh Khê!”

Hôm nay trường có buổi tập tối, Chu Uẩn Dương về đến nhà đã hơn 9 giờ. Vừa ngồi xuống, hắn vội mở điện thoại xem Mạnh Khê ngủ chưa, nào ngờ đập vào mắt là màn hình tối đen và tiếng khóc nức nở đầy sợ hãi.

Bật chế độ nhìn đêm lên, hắn mới bàng hoàng nhìn rõ tình cảnh của Mạnh Khê.

“Chết tiệt!”

Chu Uẩn Dương buột miệng chửi thề, nhưng sợ làm Mạnh Khê hoảng loạn thêm nên cố hạ thấp giọng.

“Ư ư…”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Mạnh Khê từ từ ngẩng đầu lên khỏi đầu gối. Khuôn mặt đẫm lệ khiến cậu trông như một chú mèo con bị bỏ rơi, đáng thương đến thắt lòng.

Lúc này Chu Uẩn Dương mới thấy miệng Mạnh Khê bị nhét giẻ, vội vàng dùng chế độ tương tác tháo giẻ và cởi trói cho cậu.

“Ca ca…”

“Khê Bảo, đã xảy ra chuyện gì? Mụ gì ghẻ độc ác kia có đánh em không?”

Chu Uẩn Dương không ngờ mình vừa vắng mặt một chút mà Mạnh Khê đã gặp chuyện. Hắn hận không thể gắn thiết bị báo động lên người cậu để hễ ai đụng vào là hắn biết ngay.

“Không… Ca ca… Bọn họ… bọn họ cướp mất lắc tay anh tặng ta rồi… Xin lỗi ca ca… Hu hu…”

Lần đầu tiên Mạnh Khê cảm thấy căm hận Trương thị tột độ. Trước đây bị bà ta cướp bao nhiêu thứ cậu cũng không thấy phẫn nộ, bất lực và sợ hãi như lần này.

“Không sao, không sao đâu. Chỉ cần em không sao là tốt rồi. Mất thì thôi, cái đó không đáng bao nhiêu tiền đâu. Khê Bảo đừng xin lỗi, với ca ca, em mới là quan trọng nhất.”

Chu Uẩn Dương vừa an ủi Mạnh Khê, vừa lục lọi trong game xem có cách nào giúp cậu thoát khỏi tình cảnh này không.

Nghe Chu Uẩn Dương nói không trách mình, Mạnh Khê như tìm được chỗ dựa, òa khóc nức nở. Tiếng khóc ai oán, bi thương xé lòng khiến Chu Uẩn Dương nghe mà ruột gan như bị xát muối.

“Khê Bảo, em cứ ở mãi trong phòng tối thế này cũng không ổn. Hay là dùng tính năng nhập hồn qua chỗ ca ca đi, rồi anh tìm cách cho em ở lại đến sáng mai.”

Tìm mãi không thấy cách nào giúp Mạnh Khê thoát ra ngay, Chu Uẩn Dương đành bảo cậu dùng tính năng nhập hồn để lánh nạn tạm thời.

“Dạ, ta nghe lời ca ca.”

Khóc đến cạn nước mắt, lòng tin cậy của Mạnh Khê dành cho Chu Uẩn Dương đã lên đến đỉnh điểm, hắn nói gì cậu cũng nghe theo.

Chu Uẩn Dương suy tính xem nên để Mạnh Khê nhập vào vật gì. Cuối cùng, hắn chọn con thú bông hình thỏ con mà anh trai mua cho Bánh Nướng Trứng Chảy.

Trước đó anh trai hắn mua rất nhiều đồ chơi cho mèo, nhưng con hoàng thượng chảnh chọe kia chẳng thèm ngó ngàng gì tới, nên Chu Uẩn Dương đã cất hết đi. Giờ lôi ra dùng là hợp lý nhất.

Hắn hướng camera vào con thỏ bông màu hồng trắng nhỏ bằng bàn tay, có đôi tai dài ngoằng còn hơn cả thân mình.

Khi hình ảnh con thỏ hiện lên màn hình, hắn ấn nút Nhập Hồn.

Hai lựa chọn hiện ra. Hắn chọn 【 CÓ 】, ngay lập tức con thỏ bông đang nằm chỏng chơ trên bàn trà bỗng giật mình.

Chưa kịp xác nhận xem thành công hay chưa, Chu Uẩn Dương đã thấy con thỏ run rẩy tự ngồi dậy.

“Khê Bảo?”

Chu Uẩn Dương gọi khẽ đầy nghi hoặc, thấy con thỏ vẫy vẫy cái tay ngắn cũn cỡn chào lại.

Nghe thấy tiếng hệ thống, Mạnh Khê nhắm mắt chuẩn bị tinh thần. Đã có kinh nghiệm lần trước nên lần này cậu làm quen với cơ thể mới rất nhanh.

Chỉ tiếc là con thỏ bông này không có bộ phận phát ra tiếng như con vịt vàng, nên cậu chỉ có thể dùng cử chỉ để giao tiếp.

Mạnh Khê chỉ vào cổ mình rồi xua tay, Chu Uẩn Dương hiểu ý ngay.

“Khê Bảo, ý em là em không nói được à?”

Mạnh Khê gật đầu lia lịa, ca ca quả nhiên hiểu cậu nhất.

“Không sao, em không nói được thì nghe anh nói…”

Chu Uẩn Dương chưa kịp dứt lời thì một bóng trắng từ dưới đất vọt lên bàn trà, ngoạm lấy con thỏ bông đang cử động rồi phóng đi như tên bắn.

“Bánh Nướng Trứng Chảy! Mày làm cái gì đấy! Nhả con thỏ ra ngay cho tao!!!”

Mạnh Khê chỉ thấy trời đất quay cuồng, bên tai văng vẳng tiếng quát của ca ca. Nhưng vì nhập vào thú bông nên cậu không thấy đau, ngược lại còn tò mò không biết Bánh Nướng Trứng Chảy trong miệng ca ca là ai.

Dù Chu Uẩn Dương phản ứng nhanh đến mấy cũng không lại với tốc độ của loài mèo. Bánh Nướng Trứng Chảy ngoạm con thỏ, nhảy phắt mấy cái đã leo tót l*n đ*nh tháp mèo cao hai ba mét.

Chu Uẩn Dương chạy đến chân tháp, ngước nhìn lên chỉ thấy con mèo đang nằm ườn ra đó, dùng ánh mắt khinh bỉ của kẻ bề trên nhìn xuống người thất bại dưới đất.

“Cái con mèo này, được lắm! Bình thường đồ chơi bày ra trước mặt thì không thèm ngó ngàng, giờ tự nhiên lại dở chứng thích là sao?”

Chu Uẩn Dương không dám để Mạnh Khê trong tay Bánh Nướng Trứng Chảy. Con mèo này nổi tiếng phá hoại, thú bông nào vào tay nó không quá ba ngày là thành đống giẻ rách.

“Meo ~”

Bánh Nướng Trứng Chảy như hiểu tiếng người, kêu lên một tiếng trêu ngươi. Thấy Chu Uẩn Dương định leo lên cướp lại, nó ngoạm con thỏ nhảy xuống, định chui tọt vào gầm ghế sofa.

Lần này Chu Uẩn Dương phát huy tối đa phản xạ của dân thể thao, nhanh tay tóm gọn gáy con mèo, khiến nó tê liệt tại chỗ.

“Xem mày còn chạy đi đâu! Tưởng ông đây không trị được mày chắc?”

Chu Uẩn Dương giằng con thỏ bông ra khỏi miệng Bánh Nướng Trứng Chảy, rồi tống cổ con mèo gây rối vào lồng sắt.

“Meo! Meo ~”

Bánh Nướng Trứng Chảy không hiểu sao mình bị nhốt, cứ kêu gào ầm ĩ đòi ra. Nhưng lần này Chu Uẩn Dương quyết không mềm lòng.

“Khê Bảo, em có sao không? Nhà anh nuôi một con mèo Ragdoll, em nhìn xem, chính là nó đấy, thủ phạm vừa tha em đi.”

Chu Uẩn Dương cầm con thỏ bông hướng về phía cái lồng, giới thiệu Bánh Nướng Trứng Chảy cho Mạnh Khê, hy vọng cậu bớt sợ.

Nhưng hắn không ngờ, khi nhìn thấy con mèo xinh đẹp, lông mượt như nhung, tiếng kêu nũng nịu được cưng chiều trong lồng, lòng Mạnh Khê bỗng dâng lên một nỗi ghen tị vô hạn.

Cậu cũng muốn được ở bên cạnh ca ca mãi mãi như thế. Nhưng cậu không xinh đẹp bằng con mèo, cũng chẳng biết làm nũng như nó. Đến món quà ca ca tặng cậu cũng không giữ được, cậu thấy mình thật vô dụng.

Nhìn ca ca dỗ dành, cho mèo ăn vặt, Mạnh Khê thầm ghen tị với số phận may mắn của nó.

“Khê Bảo, sao em không cử động? Sợ quá à?”

Dỗ xong con mèo, Chu Uẩn Dương mới để ý con thỏ bông trên tay mình nãy giờ im thin thít.

Mạnh Khê lắc đầu. Thấy con thỏ cử động lại, Chu Uẩn Dương mới thở phào.

Nghĩ lại thấy Mạnh Khê vừa bị mẹ kế hành hạ, giờ lại bị con mèo lôi đi chơi trò cảm giác mạnh, chắc chắn tâm trạng không tốt. Hắn vắt óc nghĩ cách an ủi cậu.

“Khê Bảo, có phải em mệt rồi không? Ca ca đi tắm cái đã, rồi kể chuyện cổ tích cho em nghe nhé?”

Mạnh Khê gật đầu đồng ý. Cậu rất thích nghe kể chuyện.

Thấy cũng muộn rồi, mai còn phải đi học sớm, Chu Uẩn Dương quyết định đi tắm rồi nghỉ ngơi.

Hắn mang con thỏ bông vào phòng ngủ, đặt Mạnh Khê tựa vào gối đầu cho thoải mái.

“Khê Bảo, em ngoan ngoãn nằm đây chơi một lát nhé, ca ca tắm xong ra kể chuyện cho em nghe ngay.”

Được đặt nằm trên chiếc chăn lụa mềm mại, sang trọng, Mạnh Khê không dám cựa quậy, sợ làm nhăn giường của ca ca.

Nghe lời dặn dò của Chu Uẩn Dương, cậu chỉ dám gật đầu cứng ngắc, dõi theo bóng lưng hắn lấy đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm.

Đợi Chu Uẩn Dương khuất bóng sau cánh cửa, Mạnh Khê mới dám đảo mắt nhìn quanh căn phòng ngủ rộng lớn này.

“Oa, đây là phòng ngủ của ca ca sao? Rộng quá đi mất!”

Trước giờ Mạnh Khê toàn bị Chu Uẩn Dương cầm trên tay, lại mải nhìn hắn nên chẳng có cơ hội quan sát xung quanh.

Giờ chỉ còn một mình, trí tò mò của cậu trỗi dậy, bắt đầu ngắm nghía giang sơn của ca ca.

Hết chương 26.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện