Chương 18Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Mạnh Khê chậm rãi ngồi dậy, còn chưa kịp lau lớp mồ hôi đau đớn rịn ra trên trán thì đã bị Trương thị đứng ở sân mắng vọng vào một trận.

“Cả ngày cứ tối lửa tắt đèn lén lút trong bếp làm cái gì thế hả? Định đi trộm đàn ông hay sao? Đúng là cái đồ phá của, nhà ai mà chịu được cái thứ đốt củi như phá thế này? Thật không biết lo liệu cái gì cả.”

Trương thị vốn đã thiu thiu ngủ, bị tiếng kêu thất thanh của Mạnh Khê làm cho giật mình tỉnh giấc, cơn giận bốc lên đùng đùng. Nửa đêm nửa hôm không ngủ, chẳng biết thằng ranh Mạnh Khê lại giở trò gì.

Nghe Trương thị mắng mình “trộm đàn ông”, người Mạnh Khê cứng đờ, tim đập thình thịch. Cậu suýt tưởng bà ta nghe thấy tiếng cậu nói chuyện với ca ca, làm cậu sợ muốn chết.

“Cái đồ không biết điều như mày, có dâng đến miệng người ta cũng chẳng thèm đâu. Đừng có ở đó mà mơ tưởng hão huyền nữa. Còn không mau dọn dẹp cho xong rồi cút về cái chuồng củi của mày đi, đừng có lượn lờ ở đây làm gai mắt tao.”

Trương thị xả xong cơn giận trong người thì mặc kệ Mạnh Khê nghĩ gì. Huống hồ chuyện hôn sự của cái túi trút giận này còn nằm trong tay bà, nó có muốn lật trời cũng chẳng được.

Mạnh Khê quả thực không có ý định phản kháng. Cậu lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế đẩu nhóm lửa, chờ Trương thị mắng xong. Bao năm nay đều như vậy cả, cậu đã luyện được tuyệt kỹ nước đổ đầu vịt, nghe tai này lọt qua tai kia từ lâu rồi.

Sợ Trương thị lại quay lại gây sự, Mạnh Khê chẳng màng đến vết thương ở đầu gối, vội vàng dùng nước ấm còn thừa trong nồi rửa mặt qua loa, rồi lê cái chân đau về ổ nhỏ của mình.

Đêm nay trời không trăng, trong phòng tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón. Mạnh Khê mò mẫm ngồi lên giường, định bụng bôi đại chút thuốc mỡ vì chẳng nhìn thấy gì, nhưng ngay giây tiếp theo, cuộc gọi video của Chu Uẩn Dương đã tới.

“Khê Bảo, rửa mặt xong chưa em?”

“Ta xong rồi, giờ đang ngồi trên giường chuẩn bị bôi thuốc đây.”

Nhờ ánh sáng hắt ra từ màn hình điện thoại của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê mới lờ mờ nhìn thấy khoảng không trước mặt. Cậu vội vàng lấy thuốc mỡ ra bắt đầu bôi.

“Khê Bảo này, trong thôn hay trên trấn các em có đại phu không? Anh nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không yên tâm. Ngày mai em tranh thủ đi khám xem sao nhé, tiền thuốc men để anh lo.”

Chu Uẩn Dương không tìm được cách đưa tiền trực tiếp cho Mạnh Khê, nhưng phát hiện cửa hàng hệ thống gần đây mới mở khóa thêm mục trang sức. Hắn chợt nảy ra ý tưởng: Tiền ở thời cổ đại chẳng phải là bạc sao? Vậy hắn mua một ít trang sức bạc tặng Mạnh Khê cũng có giá trị tương đương tiền mặt mà? Chu Uẩn Dương tự thấy mình thông minh hết phần thiên hạ. Tiếc là trang sức trong cửa hàng hệ thống toàn là mấy món nhỏ nhặt như lắc tay, mặt dây chuyền, hoa tai, trâm cài… Dù hắn có mua hết sạch thì cũng chỉ tốn chưa đến hai vạn tệ.

Cạn lời…

Mua xong đống trang sức tống vào kho chứa đồ, hắn phát hiện độ thân mật chỉ còn thiếu một chút xíu nữa là lên cấp 6.

Xem ra trong một hai ngày tới, chỉ cần tặng thêm món gì giá trị cao một chút là có thể thăng cấp. Không biết lên cấp 6 sẽ mở khóa tính năng gì mới, Chu Uẩn Dương chỉ mong game cho ra cái gì hữu dụng chút.

“Ca ca, vết thương của ta sắp khỏi rồi, chắc không cần đi khám đâu. Với lại ngày mai ta còn nhiều việc phải làm lắm, sợ không đi được…”

Mạnh Khê không muốn đi khám đại phu, một phần vì tốn tiền, phần quan trọng hơn là cậu sợ phải uống thứ thuốc đắng ngắt đen sì ấy.

Trước khi mẫu thân qua đời, căn phòng của mẹ lúc nào cũng nồng nặc mùi thuốc bắc suốt hơn một năm trời. Đó là cơn ác mộng ám ảnh tuổi thơ Mạnh Khê. Dù uống bao nhiêu bát thuốc cũng không giữ lại được mạng sống của mẫu thân, nên theo bản năng, Mạnh Khê sinh ra tâm lý bài xích với những bát thuốc đen ngòm đó.

“Khê Bảo, nghe lời nào. Không khám sao được, lỡ đầu gối hỏng thật thì làm sao? Sau này thành người tàn tật, chẳng lẽ em muốn bị què à?”

Cái cớ từ chối của Mạnh Khê quá vụng về, Chu Uẩn Dương nhìn thoáng qua là biết ngay. Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của cậu nhóc, hắn không ngờ Mạnh Khê lại sợ đi khám bệnh đến thế.

“Tiểu Khê… không muốn bị què, nhưng mà ca ca…”

“Không nhưng nhị gì cả. Giấu bệnh sợ thầy là không được. Nếu em sợ đi khám một mình thì ngày mai anh sẽ đi cùng em. Đừng lo, có ca ca ở đây rồi.”

Chu Uẩn Dương phải dỗ ngon dỗ ngọt, tốn bao nhiêu nước bọt mới trấn an được tâm lý yếu ớt của Mạnh Khê, rồi nhân lúc cậu đang xuôi xuôi liền chốt luôn lịch đi khám là vào ngày mai.

Nói chuyện một lúc, Chu Uẩn Dương thấy đôi mắt tròn xoe của Mạnh Khê bắt đầu díp lại, cái đầu nhỏ gật gà gật gù vì buồn ngủ. Hắn chỉ muốn cốc nhẹ vào đầu cậu nhóc ngốc nghếch này một cái cho tỉnh ngủ.

Thật là, hắn ở bên này lo sốt vó, thế mà đồ ngốc kia lại nghe đến mức ngủ gật. Chẳng lẽ giọng hắn ru ngủ giống hòa thượng tụng kinh lắm sao?

Chu Uẩn Dương bất lực lắc đầu. Hắn hiểu Mạnh Khê làm việc quần quật cả ngày chắc chắn rất mệt, giờ cũng đã đến giờ ngủ thường ngày của cậu. Thế nên hắn không đánh thức Mạnh Khê, mà quay đi lấy dây sạc, vừa sạc điện thoại vừa treo video, lẳng lặng nhìn Mạnh Khê chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau là thứ sáu, Chu Uẩn Dương vẫn dậy từ 5 giờ sáng như mọi khi. Vệ sinh cá nhân xong, hắn chạy bộ đến trường, vừa vặn kịp giờ ăn sáng. Vì Chu Uẩn Dương đã dọn ra ngoài nên ba ông bạn cùng phòng cũng hết cửa ngủ nướng, đành phải tự giác dậy sớm bò ra nhà ăn.

Nói thật, vắng Chu Uẩn Dương, cả ba đều thấy không quen, cứ cảm giác thiêu thiếu cái gì đó.

“Thế nào, sống một mình bên ngoài tự do sướng quá nhỉ? Chắc ngủ ngon lắm hả?”

Vừa đến sân vận động, Triệu Minh đã lao vào ôm chầm lấy Chu Uẩn Dương, giọng điệu oán trách sến súa như thể xa cách ngàn năm.

“Cũng tàm tạm. Không có tiếng ồn ào của cậu chơi game bên tai thì đúng là ngủ ngon hơn hẳn.”

Chu Uẩn Dương lấy vợt tennis ra, hất cái miếng cao da chó Triệu Minh đang dính chặt trên người mình xuống rồi bắt đầu buổi tập.

“Hứ, chê tao ồn à? Ở với nhau hai năm rồi còn bày đặt lý do lý trấu.”

Triệu Minh bĩu môi. Y chơi game toàn đeo tai nghe, làm sao mà ồn đến tai vị đại thiếu gia kim tôn ngọc quý này được.

Dù hôm nay là thứ sáu, ai nấy đều háo hức chờ cuối tuần, tâm hồn treo ngược cành cây, nhưng sau cuộc họp hai ngày trước, các đội trưởng bắt đầu siết chặt kỷ luật. Mấy thành viên hay nghịch ngợm ngày thường lại càng được quan tâm đặc biệt.

Sáng nay tỉnh dậy, Mạnh Khê phát hiện cái chân hôm qua bị Chu Uẩn Dương ấn mạnh vào đau hơn hẳn. Hôm qua còn đi lại được, nay thì chẳng dùng sức nổi, cứ hơi trụ vào là đau điếng.

May mà cái chân còn lại không bị Chu Uẩn Dương “tàn phá”, nhờ bôi thuốc đều đặn nên đã đỡ nhiều. Giờ cậu đành phải đi cà nhắc.

Vẫn như mọi ngày, Mạnh Khê dậy sớm lết cái chân đau đi làm việc nhà, nấu bữa sáng, cho gà ăn. Đang định gom quần áo bẩn của cả nhà ra suối giặt thì bị Trương thị gọi giật lại.

“Này, khoan hãy làm việc đã. Mau đi rửa mặt mũi chân tay sạch sẽ đi, hôm nay theo tao lên trấn.”

Trương thị vừa cẩn thận thoa thứ kem dưỡng da quý giá lên mặt, vừa liếc nhìn Mạnh Khê đang lem luốc tro bụi với vẻ chán ghét rồi ra lệnh.

Mạnh Khê không biết Trương thị định giở trò gì. Ngày nào cậu chẳng thế này, sao hôm nay tự dưng lại thấy ngứa mắt, còn có lòng tốt đưa cậu lên trấn? Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng Tây?

Mạnh Khê ngó lên trời, thấy mặt trời vẫn mọc đằng Đông mà. Hay là Trương thị uống nhầm thuốc nên đầu óc có vấn đề?

Mạnh Khê đứng ngây ra đó, không đoán được ý đồ của Trương thị. Cuối cùng, cậu bị bà ta ấn đầu bắt rửa mặt sạch sẽ, rồi lôi xềnh xệch ra đầu thôn đợi xe bò.

Xe bò đi lên trấn không phải ngày nào cũng có, nhưng mỗi tháng đều có ba ngày họp chợ. Trong ba ngày này, sáng nào cũng có xe bò đợi ở đầu thôn để chở người đi chợ.

Phiên chợ tháng này là ba ngày sau Tết Trung Thu, và hôm nay là ngày cuối cùng. Thôn Kháo Sơn cách trấn quá xa, dù đi xe bò thì cả đi lẫn về cũng mất gần trọn một ngày.

Khi Trương thị và Mạnh Khê đến nơi thì đã muộn, chiếc xe bò nhỏ bé đã chật ních người. Trương thị phải chen lấn mãi mới giành được hai chỗ ngồi, cũng may Mạnh Khê nhỏ con nên mới nhét vừa.

Mạnh Khê rất muốn hỏi Trương thị đưa mình lên trấn làm gì, nhưng nghĩ kỹ lại thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Mà nếu không phải chuyện tốt thì Trương thị đời nào chịu nói cho cậu biết.

Mạnh Khê cúi đầu, lén xoa cái đầu gối đang sưng đau vì đi lại nhiều. Cậu tự nhủ, lát nữa đến trấn, có đánh chết cậu cũng không xuống xe. Dù Trương thị có muốn vứt cậu lại đó thì cũng bó tay.

Dù đã hạ quyết tâm như vậy nhưng trong lòng Mạnh Khê vẫn đầy sợ hãi. Cái gì không biết rõ ràng luôn là thứ đáng sợ nhất.

Suốt dọc đường, hai người không nói với nhau câu nào. Mạnh Khê chán nản nghe các bà các cô trên xe buôn chuyện trên trời dưới biển. Mãi đến gần trưa, xe bò mới lạch cạch đến được trấn trên.

“Bà con cô bác nhớ nhé, trước khi trời tối phải quay lại đây tập trung. Ai mà về trễ bị bỏ lại thì ráng chịu, hoặc là ngủ lại trấn, hoặc là cuốc bộ về, lão già này không chịu trách nhiệm đâu đó.”

Người đánh xe họ Chu đã làm nghề này mấy chục năm nay, quy tắc đó chưa bao giờ thay đổi nên ai nấy đều tự hiểu.

“Cái thằng chết dẫm này, sao còn chưa xuống? Mông mọc rễ rồi hả?”

Xe vừa dừng, Trương thị đã nhảy tót xuống. Đi được mấy bước, quay lại thấy Mạnh Khê vẫn ngồi ỳ ra đó, bà ta vội vàng quay lại, túm lấy tay cậu lôi xuống.

Hết chương 18.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện