Chương 11Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Đối mặt với vấn đề này, Mạnh Khê không biết phải trả lời ra sao. Bản thân cậu cũng chỉ là một ca nhi chưa xuất giá, nhưng trong lòng lại vô cùng đồng cảm với hoàn cảnh của Hồ Chiêu Đệ, cậu tự nhủ sau này có cơ hội sẽ thường xuyên ghé thăm nàng.

Hai người đang trò chuyện thì cánh cửa phòng bất ngờ bật mở. Tiếng trẻ con khóc ré lên vang vọng khắp căn phòng, mẹ chồng của Hồ Chiêu Đệ bế một cái tã lót đi vào, giọng hằn học nói với nàng: “Đến giờ cho bú rồi.”

Hồ Chiêu Đệ vội vàng cúi đầu, đón lấy đứa bé đang gào khóc đòi ăn. Đột nhiên tay nàng bủn rủn, suýt chút nữa làm rơi đứa bé xuống đất, may mà Mạnh Khê đứng gần đó nhanh tay đỡ lấy.

Nhưng cũng chính vì cái đỡ tay vội vàng ấy mà tã lót của đứa bé bị kéo lệch sang một bên, để lộ lớp tã vải bên trong. Hoa văn và chất liệu của nó giống hệt như nửa thất vải mà Mạnh Khê định đến lấy về.

“Tấm vải này…”

Trong khoảnh khắc nhìn thấy tấm vải, Mạnh Khê như ngừng thở. Cậu ngẩng phắt đầu lên nhìn Hồ Chiêu Đệ đầy nghi hoặc, nhưng trong lòng vẫn cố vớt vát một tia hy vọng mong manh rằng đó chỉ là một loại vải có vẻ ngoài tương tự.

Hồ Chiêu Đệ còn chưa kịp mở miệng thì bà mẹ chồng đứng bên cạnh đã bắt đầu chửi bới om sòm.

“Đúng là đồ vô dụng! Nếu làm cháu đích tôn của tao ngã ra đấy thì tao bán sống mày cho mẹ mìn, lấy tiền cưới cho thằng Thư một con vợ khác mắn đẻ hơn, biết điều đấy!”

“Mẹ… mẹ ơi, lần sau con sẽ cẩn thận hơn, mẹ đừng bán con, Tiểu Bảo còn nhỏ dại lắm, nó không thể không có mẹ được!”

Hồ Chiêu Đệ sợ hãi tột độ trước lời đe dọa của bà mẹ chồng, vội vàng van xin rối rít.

Dường như cả hai người họ đều cố tình lờ đi sự hiện diện của Mạnh Khê, chẳng ai để ý đến sắc mặt tái nhợt khó coi của cậu lúc này.

Mạnh Khê hít một hơi thật sâu, cố nén sự hoảng loạn trong lòng, tự trấn an bản thân rằng có lẽ mọi chuyện không tồi tệ đến thế. Dù sao nhà họ Hà cũng đâu đến nỗi túng thiếu, chắc họ sẽ chẳng tham lam nửa thất vải cũ kỹ của cậu đâu.

“Đại nương, xin người bớt giận. Chiêu Đệ chắc không cố ý đâu ạ. À đúng rồi, Chiêu Đệ, ta đến đây là để xin lại nửa thất vải lần trước nhờ ngươi giữ hộ. Ta cũng đến tuổi rồi, sắp tới định đi xem mắt nên muốn dùng chỗ vải đó may một bộ quần áo tươm tất.”

Vừa nói, Mạnh Khê vừa nhìn chằm chằm vào Hồ Chiêu Đệ với ánh mắt dò xét, hy vọng tìm được câu trả lời từ biểu cảm trên gương mặt nàng. Tiếc thay, ánh mắt nàng cứ đảo qua đảo lại, lảng tránh cái nhìn của cậu. Thấy vậy, lòng Mạnh Khê đã lạnh đi một nửa.

“Vải vóc gì? Con Chiêu Đệ làm gì có vải nào? Từ lúc nó bước chân vào cái nhà này, từ đầu đến chân nó, cái gì mà chẳng là của nhà họ Hà chúng tao?”

Bà mẹ chồng cất giọng chua ngoa, chẳng nể nang gì, khiến Hồ Chiêu Đệ sượng trân, khuôn mặt vàng vọt thoáng chốc ửng đỏ vì xấu hổ.

Trước đây, vì muốn giữ chút thể diện trước mặt Mạnh Khê nên mỗi lần cậu đến thăm, nàng đều cố gắng sửa soạn gọn gàng, tất nhiên là Mạnh Khê chẳng thể nhận ra điều gì bất thường.

Còn nửa thất vải Mạnh Khê gửi gắm, theo thời gian trôi đi, nàng cũng dần coi nó như của riêng mình.

Ban đầu Hồ Chiêu Đệ cũng không có ý định đụng đến thất vải đó. Nhưng một năm rồi hai năm trôi qua, Mạnh Khê mãi chẳng đến lấy. Thế là nàng nảy sinh ý định dùng tạm một ít, định bụng sau này Mạnh Khê đến đòi thì sẽ bù lại cho cậu.

Nhưng lòng tham con người là cái hố sâu không đáy. Ban đầu có thể chỉ là nửa thước, rồi một thước, hai thước… Cho đến lần sinh nở này, trong nhà trở tay không kịp, Hồ Chiêu Đệ túng quá hóa liều, đem nốt phần vải còn lại cắt ra làm tã lót cho con.

Dù đã qua nhiều năm nhưng chất vải vẫn mềm mại như mới, đủ thấy năm xưa mẹ Mạnh Khê đã dành cho cậu loại vải tốt hơn hẳn vải thường dân dùng để tập tành may vá. Bởi lẽ thêu thùa là nghề tinh xảo, nếu ngay từ đầu dùng vải thô ráp rẻ tiền làm hỏng cảm giác tay thì sau này khó mà học thành nghề được.

“Chính là tấm vải đang quấn làm tã cho cháu bé đấy ạ. Hoa văn và kiểu dáng đó chắc chắn là nửa thất vải con nhờ Chiêu Đệ giữ hộ. Có phải bác tranh thủ lúc Chiêu Đệ ở cữ không để ý nên lấy ra dùng không?”

Lúc này Mạnh Khê vẫn còn muốn giữ chút tình nghĩa với Hồ Chiêu Đệ, không muốn trách cứ nàng. Dù sao nàng cũng vừa mới sinh con, hoàn cảnh lại đáng thương, nên cậu thà tin rằng do bà mẹ chồng tự tiện lấy dùng lúc nàng sơ ý.

“Tấm vải đó chẳng phải là của hồi môn con Chiêu Đệ mang về sao? Tao thấy nó dùng bao nhiêu lần rồi. Hơn nữa, chính tay nó lôi ra làm tã cho cháu đích tôn của tao đấy chứ, liên quan gì đến tao?”

Bà mẹ chồng vốn chẳng phải dạng vừa, thấy Mạnh Khê dám nghi ngờ mình liền chối bay chối biến.

“Mày muốn tìm thì đi tìm con Chiêu Đệ mà hỏi. Đừng tưởng mang mấy mớ rau héo với hũ dưa muối đến đây là được quyền chỉ tay năm ngón trong nhà tao.”

Nếu không vì muốn cháu đích tôn có sữa mẹ mà bú, bà ta đời nào chịu nuôi Hồ Chiêu Đệ, cái loại gà mái mãi mấy năm mới đẻ được một trứng. Mấy cô con dâu nhà khác gả cùng đợt với nàng ta, giờ người ta đã con bồng con bế hai ba đứa rồi, đằng này nàng ta tốn bao công sức mới nặn ra được một mụn con trai độc đinh, đúng là vô dụng.

Từng lời bà ta nói ra đều chứa đầy sự bất mãn với con dâu, quả thực còn cay nghiệt hơn cả mấy bà mẹ chồng bình thường nhiều.

“Chiêu Đệ, ngươi… ngươi không có gì để giải thích sao?”

Mạnh Khê quay sang nhìn Hồ Chiêu Đệ đang cho con bú. Dù nàng có cố che giấu thế nào, Mạnh Khê vẫn nhìn thấu vẻ chột dạ hiện rõ mồn một trên gương mặt ấy.

“Mạnh Khê, chuyện này… là lỗi của ta. Ta xin lỗi ngươi. Nhưng ta cũng thấy ngươi gửi lâu quá không đến lấy, nên mới nghĩ mượn dùng tạm lúc túng thiếu, sau này nhất định sẽ bù lại gấp đôi cho ngươi, như thế… chẳng phải cũng giống nhau sao?”

Hồ Chiêu Đệ không ngờ chuyện mình biển thủ vải vóc lại bị Mạnh Khê bắt quả tang tại trận. Nàng chỉ biết gượng cười méo mó, dùng giọng điệu đáng thương để thanh minh.

“Hồ Chiêu Đệ! Nửa thất vải đó là kỷ vật duy nhất mẹ ta để lại cho ta. Sao ngươi có thể không nói một tiếng đã tùy tiện lấy dùng như thế? Trong mắt ngươi rốt cuộc còn chút tình nghĩa bạn bè thuở nhỏ nào không? Xem ra là ta đã mù mắt mới nhìn lầm ngươi rồi.”

Nhìn tấm tã lót dưới thân đứa bé, Mạnh Khê bỗng thấy cảnh tượng trước mắt sao mà giống hệt cái ngày Trương thị xé quần áo của cậu ra làm tã cho Mạnh Tuyền mấy năm về trước.

Chỉ khác là, một người là mẹ kế trên danh nghĩa, còn một người lại là người bạn thân thiết nhất thuở thiếu thời.

“Mạnh Khê…”

Hồ Chiêu Đệ mấp máy đôi môi khô khốc, định nói gì đó để vớt vát, nhưng Mạnh Khê đã không muốn nghe nữa. Chuyện đã rồi, chẳng lẽ còn cách nào trả lại nguyên vẹn tấm vải cho cậu sao? Mạnh Khê bỗng thấy buồn cười, cười chính mình dù có cố gắng đến đâu cũng chẳng giữ được gì. Cậu chợt cảm thấy sống sao mà mệt mỏi quá. Nếu chết đi, liệu cậu có được gặp lại mẫu th*n d*** suối vàng không?

Khi đó, liệu cậu có được người che chở, có người yêu thương, chứ không phải là một Mạnh Khê bơ vơ, cô độc, mang tiếng có cha mà sống còn khổ hơn trẻ mồ côi như bây giờ?

Mạnh Khê vạn niệm thành tro, chẳng còn sức lực đâu mà đôi co với Hồ Chiêu Đệ nữa. Nửa thất vải đó là phần dư lại khi mẹ cậu may áo cho một thương nhân giàu có đi ngang qua vùng này, chứ ở cái thị trấn nhỏ bé nghèo nàn này làm gì mua được loại vải tốt đến thế.

Hơn nữa, nhìn bộ dạng Hồ Chiêu Đệ bây giờ, thân mình còn lo chưa xong, nói gì đến chuyện đền bù gấp đôi cho cậu? Chẳng qua chỉ là lời nói suông để xoa dịu cậu mà thôi.

Mạnh Khê không ngốc đến mức tin vào điều đó.

Lúc đi tràn trề hy vọng bao nhiêu, thì lúc về cậu lại thất vọng ê chề bấy nhiêu.

Cậu cứ thế lầm lũi bước đi, chẳng biết mình đã đi được bao lâu. Đến khi bị tiếng gọi của Chu Uẩn Dương đánh thức, cậu mới bàng hoàng nhận ra mình đã lạc vào tận sâu trong rừng núi.

“Khê Bảo, em có sao không? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao em cứ khóc suốt thế, anh gọi hoài mà em không trả lời, làm anh lo muốn chết.”

Chu Uẩn Dương không ngờ lão huấn luyện viên lại hành bọn họ suốt hai tiếng đồng hồ, cả buổi sáng chẳng được nghỉ ngơi chút nào. Chu Uẩn Dương đứng ở cuối hàng nên còn đỡ, chứ mấy đứa đứng đầu hàng thì hứng trọn mưa xuân nước bọt của lão huấn luyện viên luôn.

Mãi mới đến giờ ăn trưa, lão huấn luyện viên mới miễn cưỡng thả bọn họ đi. Chu Uẩn Dương lao như bay đến nhà ăn, lùa vội hai bát cơm rồi chạy biến về ký túc xá.

Tranh thủ lúc đám bạn cùng phòng chưa về, hắn liền mở game lên xem Mạnh Khê đang làm gì, có ăn uống đầy đủ không, hay lại bị mụ mẹ kế NPC kia hành hạ. Chẳng hiểu sao hắn cứ nhớ nhung cái cậu nhóc đáng thương này mãi.

Nào ngờ, vừa nhìn rõ hình ảnh trong game, đôi mày kiếm rậm rạp của hắn lập tức nhíu chặt lại.

Chỉ thấy nhân vật chibi đầu to thân nhỏ đang lầm lũi bước đi, trên đầu là đám mây đen vần vũ trút mưa tầm tã, mà trên khuôn mặt bánh bao của cậu nhóc, hai hàng nước mắt to như sợi mì cũng đang thi nhau lăn xuống.

Đôi mắt tròn xoe híp lại thành một đường chỉ, lông mày rũ xuống thành hình chữ bát, cái miệng nhỏ vốn hồng hào giờ méo xệch đi. Cả người cậu toát lên vẻ bi thương tột độ.

Ban đầu Chu Uẩn Dương tưởng mụ mẹ kế độc ác lại giở trò gì với Mạnh Khê, nhưng khi mở bảng trạng thái ra xem, hắn giật mình thấy thanh chỉ số sức khỏe tâm lý của cậu đỏ rực, bên cạnh là hai chữ đỏ chói mắt to tướng:

【 Trầm cảm 】

Tình huống này Chu Uẩn Dương mới gặp lần đầu. Kể cả lần đầu tiên gặp mặt khi Mạnh Khê sắp chết đói, hay những lúc bị mẹ kế đánh đập sau đó, cậu cũng chưa từng rơi vào trạng thái tâm lý tồi tệ đến mức này.

Xem ra trong lúc hắn vắng mặt, Mạnh Khê đã gặp phải cú sốc lớn hoặc một chuyện gì đó bế tắc không thể giải quyết.

Chu Uẩn Dương vội vàng bật mic lên, cố gắng gọi tên Mạnh Khê để hỏi han tình hình, nhưng dù hắn gọi thế nào, đối phương vẫn không có chút phản ứng, khiến hắn suýt tưởng tính năng trò chuyện bị hỏng.

Mãi cho đến khi Mạnh Khê vấp phải bụi cỏ dại trong rừng sâu ngã nhào một cái, cậu mới sực tỉnh khỏi trạng thái thẫn thờ như người mất hồn.

Nghe thấy giọng nói tràn đầy quan tâm và lo lắng của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê mới cố gắng xốc lại tinh thần, chống tay ngồi dậy, gỡ từng cọng cỏ dại quấn quanh cổ chân mình.

“Ca ca… Hu hu… Ta buồn quá…”

May mà cú ngã không nặng lắm, chỉ có lòng bàn tay bị sỏi đá cứa xước một chút, không chảy máu nhưng vẫn đau rát. Nỗi đau thể xác cộng hưởng với nỗi đau trong lòng khiến Mạnh Khê không kìm được mà òa khóc nức nở.

Con người ta là thế, khi tủi thân mà chỉ có một mình thì còn cố nín nhịn được, nhưng hễ có ai đó quan tâm hỏi han là nước mắt cứ thế tuôn rơi như đê vỡ.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Khê Bảo ngoan, đừng khóc nữa, khóc nhiều đau tim lắm. Đừng lo lắng, có ca ca ở đây rồi, dù xảy ra chuyện gì ca ca cũng sẽ giúp em.”

Chu Uẩn Dương ở bên kia màn hình lòng nóng như lửa đốt nhưng lực bất tòng tâm, chỉ biết cố gắng trấn an để Mạnh Khê bình tĩnh lại, nín khóc rồi từ từ kể rõ sự tình.

Hết chương 11.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện