Chương 1
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Ngày 10 tháng 9 là ngàynhập học của tân sinh viên Đại học S, một trong những trường đại học hàng đầu tại thành phố A.
Cái nắng hè gay gắt nung đốt mặt đất nóng rực. Trên sân vận động rộng lớn của trường, từng hàng lều đỏ dựng lên san sát, sẵn sàng đón chào lứa sinh viên mới.
Chu Uẩn Dương hiện là sinh viên năm hai, dĩ nhiên không thoát khỏi kiếp nạn này. Hắn bị thằng bạn cùng phòng trong Hội sinh viên lôi đi làm c* li hỗ trợ đón tiếp.
Ngồi trong cái lều bí bách đến khó thở, dù có cái quạt con cóc vù vù bên cạnh cũng chẳng xua đi nổi chút hơi nóng nào.
“Ái chà, Dương ca nhà mình sao thế kia? Ngồi đây cả buổi sáng mà mặt cứ hầm hầm, bộ không tia được tiểu học đệ nào tươi xanh mơn mởn à?”
Người lên tiếng là Triệu Minh – một thằng bạn cùng phòng khác của Chu Uẩn Dương. Tên này vừa giúp một em gái khóa dưới chuyển hành lý đi, lúc quay lại thì mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.
Chu Uẩn Dương nghe vậy liền nhướng mày, vớ ngay chai nước ném thẳng vào mặt nó.
“Cút đi, ông đây không có cái tâm tư đen tối như ai kia, chuyên đi lừa tình mấy em tân sinh viên ngây thơ chưa trải sự đời.”
Triệu Minh phản xạ cực nhanh, chụp gọn chai nước đang bay tới, mở nắp uống một nửa, nửa còn lại dội thẳng lên đầu cho mát.
“Phê!”
Triệu Minh vừa dội nước vừa lắc đầu như chó con rũ lông, bọt nước bắn tung toé khiến Chu Uẩn Dương và Phùng Tĩnh ngồi đối diện lãnh đủ.
Nói đến cũng khéo, trường đại học của họ tuy là trường trăm năm tuổi nhưng cơ sở vật chất cực xịn, thậm chí còn mới xây thêm mấy tòa chung cư ký túc xá.
Chu Uẩn Dương năm ngoái nhập học may mắn được phân vào phòng ký túc xá bốn người mới toanh này.
Ngoài Triệu Minh cũng là dân thể thao giống hắn, hai người còn lại là dân mọt sách chính hiệu thi tuyển vào.
Một là Phùng Tĩnh – người lôi hắn đi hỗ trợ hôm nay, hiện đang làm trong Ban đối ngoại Hội sinh viên; người còn lại là Trang Hành, dân IT, giờ này chắc vẫn đang ngủ bù trong phòng.
“Thằng quỷ, mày còn dám nói tao à? Ai là người mới vào đại học đã bị lừa tình tám trăm bận? Nếu không phải tao lắm mồm hỏi một câu ‘đã chốt quan hệ chưa’, thì giờ này mày vẫn lẽo đẽo theo sau làm chó l**m cho người ta rồi.”
Cái mồm Triệu Minh mà khịa người thì thôi rồi, nếu ngày xưa không đi theo nghiệp thể thao, chắc chắn đội tuyển biện luận của trường phải có một suất cho nó.
Chu Uẩn Dương ngoại hình không tệ, cao gần mét chín, da màu lúa mạch khỏe khoắn, gương mặt góc cạnh nam tính. Kiểu người như hắn mà đăng ảnh lên mạng chắc chắn sẽ được tôn sùng là cực phẩm trai thể thao da ngăm.
Nhưng đời không như mơ, Chu Uẩn Dương ở ngoài đời lại ế chỏng chơ. Lý do là vì hắn có đôi mắt quá hung dữ, lúc không cười trông đằng đằng sát khí như sói hoang, cảm giác giây sau là nắm đấm bay tới nơi.
Kiểu trai thể thao này chỉ thích hợp để ngắm từ xa, chứ yêu đương thì áp lực quá lớn.
Hồi mới vào phòng, ba người kia còn tưởng hắn là dân anh chị xã hội đen hoặc đấu võ chui, chẳng ai dám bắt chuyện. Quen rồi mới biết, Chu Uẩn Dương lại là một thiếu gia phú nhị đại ngầm, mấy tòa chung cư mới xây của trường cũng có phần gia đình hắn đóng góp.
Gia giáo nhà họ Chu rất nghiêm, hồi cấp ba dù muốn yêu đương nhưng hắn chẳng dám ho he gì. Mãi đến khi lên đại học, được đại ca bật đèn xanh, hắn mới rục rịch tính chuyện tìm bạn trai.
Vào đại học, hắn hăng hái tham gia đủ loại hoạt động để quảng bá hình ảnh bản thân. Không phụ công sức, chưa đầy ba tháng đã có một tá đàn em thanh tú kết bạn WeChat, Chu Uẩn Dương trả lời tin nhắn có khi phải mất nửa ngày trời.
Thấy cứ thế này không ổn, cuối cùng hắn quyết định tìm hiểu một cậu sinh viên Mỹ thuật tính tình dịu dàng, hợp gu thẩm mỹ. Kết quả, sau một tháng, khi hắn hớn hở chuẩn bị tiệc sinh nhật bất ngờ cho người ta thì phát hiện cậu kia đã nhận lời yêu một thiếu gia khác.
Mối tình đầu, chết yểu.
Lần thứ hai, là một cậu đàn em khóa dưới chủ động theo đuổi hắn rầm rộ. Hắn nghĩ lần này được người ta tán, chắc sẽ không xui như lần trước. Ai ngờ mới nhận lời chưa bao lâu, cậu em kia đã bóng gió rủ đi khách sạn.
Đừng nhìn bề ngoài Chu Uẩn Dương như tra nam một ngày yêu ba người, một đêm cân năm người, thực chất cốt tủy hắn lại là trai ngoan truyền thống cực kỳ bảo thủ.
Nhà họ Chu gia học sâu xa, cha Chu là người lớn trong nhà, từ nhỏ đến nay lời nói và việc làm đều mẫu mực, mưa dầm thấm đất nên hắn và anh trai Chu Yến Thanh đều nhớ kỹ chặt chẽ.
Thế nên hắn từ chối ngay, tình cảm chưa đến đâu sao mà lên giường được.
Nhiều lần như thế, cậu em kia đòi chia tay thẳng thừng. Lý do là hàng ngon mà chỉ để ngắm không được ăn, thà mua cái máy rung tự động còn sướng hơn, cái đó còn chỉnh nhiệt độ được nữa.
Mối tình thứ hai, toang.
Hai lần thất bại tuy không đến mức làm Chu Uẩn Dương mất niềm tin vào tình yêu, nhưng cũng đả kích hắn ghê gớm. Hắn nằm lì trong phòng như cái xác không hồn. Cuối cùng vẫn là hội bạn cùng phòng nhìn không nổi, muốn Chu Uẩn Dương đi ra ngoài cho khuây khỏa, cứ ru rú trong phòng thì mọc nấm mất.
Đáng tiếc ba gã đàn ông lực lưỡng cũng không lôi nổi con cá mặn Chu Uẩn Dương. Cuối cùng Trang Hành đưa ra một giải pháp: nếu đời thực không tìm được người thích hợp, vậy thì thử yêu qua mạng xem sao.
Trên mạng nhiều người như thế, kiểu gì chẳng gặp được một người hợp với hắn.
Bạn gái của Trang Hành cũng là quen qua game online, trùng hợp lại là sinh viên Đại học N ngay sát vách, một em gái xinh đẹp học khoa tiếng Anh.
Lúc biết Trang Hành thoát ế, cả bọn còn nhao nhao bắt khao một bữa, tiện thể làm quen. Kết quả không ngờ đối phương cũng dẫn theo ba cô bạn cùng phòng, một bữa cơm đơn giản suýt chút nữa biến thành tiệc giao lưu kết bạn.
Đáng tiếc giới tính không phù hợp, trái ngược với hắn là Triệu Minh ngồi bên cạnh, sau một bữa cơm, nó xin được phương thức liên lạc của cả ba em gái.
Chỉ có Phùng Tĩnh – tên mọt sách này một lòng cắm cúi vào bát cơm, căn bản không quan tâm thế cục trên bàn.
Cuối cùng, dưới sự chỉ dạy của người từng trải Trang Hành, Chu Uẩn Dương bắt đầu hành trình yêu qua mạng.
Nhưng xui xẻo thay, tình hình chẳng khá khẩm hơn chút nào, ngược lại hắn bị lừa còn thảm hại hơn.
Nếu không có anh em cùng phòng tỉnh táo giúp hắn trấn giữ cửa ải, chỉ sợ Chu Uẩn Dương bị mấy gã đàn ông chân quê bên kia màn hình l*t s*ch cả cái quần đùi cũng không kịp phản ứng.
Quá tức giận, Chu Uẩn Dương trực tiếp khóa trái tim lại, sống đời dưỡng lão, sáng ngủ sớm dậy sớm, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền.
Yêu hận thế gian chỉ là mây khói thoảng qua, hắn sau này phải làm rạng danh đất nước, quyết không thể sa đà vào chuyện tình cảm nam nữ vặt vãnh này.
Tự an ủi bản thân xong, Chu Uẩn Dương dồn hết tinh lực vào tập luyện thể thao, một phát ẵm luôn một vàng một bạc tại giải thi đấu cấp tỉnh.
Chu Uẩn Dương chuyên Tennis, nghề tay trái là bắn súng, còn Triệu Minh thì tập điền kinh cự ly ngắn.
Thi đấu xong cũng là lúc hết học kỳ, không còn vướng bận trần tục, Chu Uẩn Dương đi một cách tiêu sái.
Hắn dành cả kỳ nghỉ hè ở quê ngoại hưởng thụ cuộc sống điền viên, ăn rau tự trồng, uống nước giếng ngọt lịm, rảnh rỗi thì đi câu cá cùng ông ngoại.
Nếu không phải ở trường còn mấy thằng bạn cùng phòng đáng lo ngại, hắn sung sướng đến mức chẳng muốn đi học lại.
Ai ngờ ngày đầu tiên đi học đã bị Triệu Minh khịa một trận, đúng là không phát uy thì nó tưởng mình là mèo bệnh.
”Mày còn nhớ lời lão Lâm nói trước nghỉ hè không? Những trò không có giải trong đợt thi đấu vừa rồi, khai giảng xong sẽ bị tập luyện gấp đôi. Không biết bậc thầy tình yêu Tiểu Triệu đây đã cầm được mấy cái huy chương rồi nhỉ?”
Lão Lâm là huấn luyện viên chuyên quản lý bọn họ, người cực kỳ nghiêm túc, thường xuyên không nói nhiều mà phạt tập thêm ngay. Nếu phát hiện Triệu Minh vì yêu đương mà bỏ bê tập luyện, ông ấy tuyệt đối không tha.
”Đại ca, sao anh nỡ chọc vào nỗi đau của em! Hồi trước lúc anh khó ở, ngày nào cũng nằm liệt giường, là ai ngày ba bữa bưng cơm cho anh hả?”
Ở đại học, giúp người khác mua cơm đã là tình nghĩa sâu nặng có thể làm cha đối phương rồi.
Chu Uẩn Dương chẳng hề chột dạ. Triệu Minh đợt thi vừa rồi dũng mãnh về đích thứ 4, đau đớn tuột mất huy chương, giờ về trường mỗi lần thấy lão Lâm là phải đi đường vòng.
”Đừng trách anh Dương không nhắc chú, sắp đến lúc lão Lâm kiểm tra thành quả rồi, mày còn không lo tập thêm đi, đến lúc đó bị lôi ra hành xác thật đó.”
Hai người đang cười nói thì thấy lại có một tốp tân sinh viên tới, đành vội vàng quay lại làm việc.
Đến khi một ngày bận rộn kết thúc, bốn người mới tụ họp đông đủ tại phòng.
Trang Hành ngủ dậy đã tót đi hẹn hò với bạn gái, Phùng Tĩnh thì đang chuẩn bị đủ loại tài liệu cho buổi học ngày mai.
Triệu Minh chơi game gõ phím bay cả tay, chỉ có Chu Uẩn Dương là đã tắm rửa xong xuôi, tắm gội dâng hương nằm ngay ngắn trên giường, thành kính nhắm mắt lại.
Gạt bỏ mọi ồn ào náo nhiệt bên ngoài, tĩnh tâm chờ đợi cơn buồn ngủ ập đến.
”Ting —”
Một tiếng chuông báo chói tai vang lên. Chu Uẩn Dương mở mắt, ánh đèn huỳnh quang trong phòng xuyên qua màn giường chiếu xuống hàng mi đen dày, sống mũi thẳng tắp và đôi môi mỏng gợi cảm hồng nhuận của hắn.
Mở điện thoại ra xem, hắn phát hiện trên màn hình giao diện vốn sạch sẽ bỗng dưng xuất hiện một App lạ màu xanh đậm.
Icon là hình một nhân vật chibi đang làm nũng rất đáng yêu, bên dưới là tên App.
[Người Yêu Của Riêng Bạn]
Chu Uẩn Dương bật dậy, ngồi trên giường nhìn chằm chằm cái App lai lịch bất minh kia, đầu lưỡi không nhịn được đá nhẹ vào má.
”Triệu Minh, Trang Hành về chưa?”
Chu Uẩn Dương không tiếp tục mày mò cái App mà quay người vén màn giường, hỏi với xuống Triệu Minh đang chơi game bên dưới.
”Về thế quái nào được nhanh vậy, lão Trang chẳng phải hay đợi đến giờ tắt đèn mới mò về sao?”
Triệu Minh vừa dứt lời thì màn hình máy tính cũng tối sầm lại, nhân vật trong game của nó lại chết queo rồi.
”Đù má!” Triệu Minh đập bàn chửi thầm, thấy chưa hồi sinh ngay được mới quay đầu nhìn Chu Uẩn Dương.
”Mày tìm lão Trang làm gì?”
”Không có gì, điện thoại tao hình như dính virus, muốn nhờ nó xem thôi.”
Chu Uẩn Dương cảm thấy cái App này không chừng là do Trang Hành lén lút cài vào máy hắn. Tên kia nhìn thì hào hoa phong nhã, thực chất bụng dạ đầy mưu mô.
Ba người trong phòng bọn họ đều từng bị Trang Hành chơi khăm qua, nếu không phải có một lần Phùng Tĩnh nổi trận lôi đình thì tên kia vẫn chưa chịu thu liễm đâu.
Trang Hành giống hệt mấy đứa học sinh cá biệt hay ngứa tay chọc phá người khác hồi xưa, tuy không có ác ý nhưng đúng là khá phiền phức.
Hết chương 1.
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Ngày 10 tháng 9 là ngàynhập học của tân sinh viên Đại học S, một trong những trường đại học hàng đầu tại thành phố A.
Cái nắng hè gay gắt nung đốt mặt đất nóng rực. Trên sân vận động rộng lớn của trường, từng hàng lều đỏ dựng lên san sát, sẵn sàng đón chào lứa sinh viên mới.
Chu Uẩn Dương hiện là sinh viên năm hai, dĩ nhiên không thoát khỏi kiếp nạn này. Hắn bị thằng bạn cùng phòng trong Hội sinh viên lôi đi làm c* li hỗ trợ đón tiếp.
Ngồi trong cái lều bí bách đến khó thở, dù có cái quạt con cóc vù vù bên cạnh cũng chẳng xua đi nổi chút hơi nóng nào.
“Ái chà, Dương ca nhà mình sao thế kia? Ngồi đây cả buổi sáng mà mặt cứ hầm hầm, bộ không tia được tiểu học đệ nào tươi xanh mơn mởn à?”
Người lên tiếng là Triệu Minh – một thằng bạn cùng phòng khác của Chu Uẩn Dương. Tên này vừa giúp một em gái khóa dưới chuyển hành lý đi, lúc quay lại thì mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.
Chu Uẩn Dương nghe vậy liền nhướng mày, vớ ngay chai nước ném thẳng vào mặt nó.
“Cút đi, ông đây không có cái tâm tư đen tối như ai kia, chuyên đi lừa tình mấy em tân sinh viên ngây thơ chưa trải sự đời.”
Triệu Minh phản xạ cực nhanh, chụp gọn chai nước đang bay tới, mở nắp uống một nửa, nửa còn lại dội thẳng lên đầu cho mát.
“Phê!”
Triệu Minh vừa dội nước vừa lắc đầu như chó con rũ lông, bọt nước bắn tung toé khiến Chu Uẩn Dương và Phùng Tĩnh ngồi đối diện lãnh đủ.
Nói đến cũng khéo, trường đại học của họ tuy là trường trăm năm tuổi nhưng cơ sở vật chất cực xịn, thậm chí còn mới xây thêm mấy tòa chung cư ký túc xá.
Chu Uẩn Dương năm ngoái nhập học may mắn được phân vào phòng ký túc xá bốn người mới toanh này.
Ngoài Triệu Minh cũng là dân thể thao giống hắn, hai người còn lại là dân mọt sách chính hiệu thi tuyển vào.
Một là Phùng Tĩnh – người lôi hắn đi hỗ trợ hôm nay, hiện đang làm trong Ban đối ngoại Hội sinh viên; người còn lại là Trang Hành, dân IT, giờ này chắc vẫn đang ngủ bù trong phòng.
“Thằng quỷ, mày còn dám nói tao à? Ai là người mới vào đại học đã bị lừa tình tám trăm bận? Nếu không phải tao lắm mồm hỏi một câu ‘đã chốt quan hệ chưa’, thì giờ này mày vẫn lẽo đẽo theo sau làm chó l**m cho người ta rồi.”
Cái mồm Triệu Minh mà khịa người thì thôi rồi, nếu ngày xưa không đi theo nghiệp thể thao, chắc chắn đội tuyển biện luận của trường phải có một suất cho nó.
Chu Uẩn Dương ngoại hình không tệ, cao gần mét chín, da màu lúa mạch khỏe khoắn, gương mặt góc cạnh nam tính. Kiểu người như hắn mà đăng ảnh lên mạng chắc chắn sẽ được tôn sùng là cực phẩm trai thể thao da ngăm.
Nhưng đời không như mơ, Chu Uẩn Dương ở ngoài đời lại ế chỏng chơ. Lý do là vì hắn có đôi mắt quá hung dữ, lúc không cười trông đằng đằng sát khí như sói hoang, cảm giác giây sau là nắm đấm bay tới nơi.
Kiểu trai thể thao này chỉ thích hợp để ngắm từ xa, chứ yêu đương thì áp lực quá lớn.
Hồi mới vào phòng, ba người kia còn tưởng hắn là dân anh chị xã hội đen hoặc đấu võ chui, chẳng ai dám bắt chuyện. Quen rồi mới biết, Chu Uẩn Dương lại là một thiếu gia phú nhị đại ngầm, mấy tòa chung cư mới xây của trường cũng có phần gia đình hắn đóng góp.
Gia giáo nhà họ Chu rất nghiêm, hồi cấp ba dù muốn yêu đương nhưng hắn chẳng dám ho he gì. Mãi đến khi lên đại học, được đại ca bật đèn xanh, hắn mới rục rịch tính chuyện tìm bạn trai.
Vào đại học, hắn hăng hái tham gia đủ loại hoạt động để quảng bá hình ảnh bản thân. Không phụ công sức, chưa đầy ba tháng đã có một tá đàn em thanh tú kết bạn WeChat, Chu Uẩn Dương trả lời tin nhắn có khi phải mất nửa ngày trời.
Thấy cứ thế này không ổn, cuối cùng hắn quyết định tìm hiểu một cậu sinh viên Mỹ thuật tính tình dịu dàng, hợp gu thẩm mỹ. Kết quả, sau một tháng, khi hắn hớn hở chuẩn bị tiệc sinh nhật bất ngờ cho người ta thì phát hiện cậu kia đã nhận lời yêu một thiếu gia khác.
Mối tình đầu, chết yểu.
Lần thứ hai, là một cậu đàn em khóa dưới chủ động theo đuổi hắn rầm rộ. Hắn nghĩ lần này được người ta tán, chắc sẽ không xui như lần trước. Ai ngờ mới nhận lời chưa bao lâu, cậu em kia đã bóng gió rủ đi khách sạn.
Đừng nhìn bề ngoài Chu Uẩn Dương như tra nam một ngày yêu ba người, một đêm cân năm người, thực chất cốt tủy hắn lại là trai ngoan truyền thống cực kỳ bảo thủ.
Nhà họ Chu gia học sâu xa, cha Chu là người lớn trong nhà, từ nhỏ đến nay lời nói và việc làm đều mẫu mực, mưa dầm thấm đất nên hắn và anh trai Chu Yến Thanh đều nhớ kỹ chặt chẽ.
Thế nên hắn từ chối ngay, tình cảm chưa đến đâu sao mà lên giường được.
Nhiều lần như thế, cậu em kia đòi chia tay thẳng thừng. Lý do là hàng ngon mà chỉ để ngắm không được ăn, thà mua cái máy rung tự động còn sướng hơn, cái đó còn chỉnh nhiệt độ được nữa.
Mối tình thứ hai, toang.
Hai lần thất bại tuy không đến mức làm Chu Uẩn Dương mất niềm tin vào tình yêu, nhưng cũng đả kích hắn ghê gớm. Hắn nằm lì trong phòng như cái xác không hồn. Cuối cùng vẫn là hội bạn cùng phòng nhìn không nổi, muốn Chu Uẩn Dương đi ra ngoài cho khuây khỏa, cứ ru rú trong phòng thì mọc nấm mất.
Đáng tiếc ba gã đàn ông lực lưỡng cũng không lôi nổi con cá mặn Chu Uẩn Dương. Cuối cùng Trang Hành đưa ra một giải pháp: nếu đời thực không tìm được người thích hợp, vậy thì thử yêu qua mạng xem sao.
Trên mạng nhiều người như thế, kiểu gì chẳng gặp được một người hợp với hắn.
Bạn gái của Trang Hành cũng là quen qua game online, trùng hợp lại là sinh viên Đại học N ngay sát vách, một em gái xinh đẹp học khoa tiếng Anh.
Lúc biết Trang Hành thoát ế, cả bọn còn nhao nhao bắt khao một bữa, tiện thể làm quen. Kết quả không ngờ đối phương cũng dẫn theo ba cô bạn cùng phòng, một bữa cơm đơn giản suýt chút nữa biến thành tiệc giao lưu kết bạn.
Đáng tiếc giới tính không phù hợp, trái ngược với hắn là Triệu Minh ngồi bên cạnh, sau một bữa cơm, nó xin được phương thức liên lạc của cả ba em gái.
Chỉ có Phùng Tĩnh – tên mọt sách này một lòng cắm cúi vào bát cơm, căn bản không quan tâm thế cục trên bàn.
Cuối cùng, dưới sự chỉ dạy của người từng trải Trang Hành, Chu Uẩn Dương bắt đầu hành trình yêu qua mạng.
Nhưng xui xẻo thay, tình hình chẳng khá khẩm hơn chút nào, ngược lại hắn bị lừa còn thảm hại hơn.
Nếu không có anh em cùng phòng tỉnh táo giúp hắn trấn giữ cửa ải, chỉ sợ Chu Uẩn Dương bị mấy gã đàn ông chân quê bên kia màn hình l*t s*ch cả cái quần đùi cũng không kịp phản ứng.
Quá tức giận, Chu Uẩn Dương trực tiếp khóa trái tim lại, sống đời dưỡng lão, sáng ngủ sớm dậy sớm, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền.
Yêu hận thế gian chỉ là mây khói thoảng qua, hắn sau này phải làm rạng danh đất nước, quyết không thể sa đà vào chuyện tình cảm nam nữ vặt vãnh này.
Tự an ủi bản thân xong, Chu Uẩn Dương dồn hết tinh lực vào tập luyện thể thao, một phát ẵm luôn một vàng một bạc tại giải thi đấu cấp tỉnh.
Chu Uẩn Dương chuyên Tennis, nghề tay trái là bắn súng, còn Triệu Minh thì tập điền kinh cự ly ngắn.
Thi đấu xong cũng là lúc hết học kỳ, không còn vướng bận trần tục, Chu Uẩn Dương đi một cách tiêu sái.
Hắn dành cả kỳ nghỉ hè ở quê ngoại hưởng thụ cuộc sống điền viên, ăn rau tự trồng, uống nước giếng ngọt lịm, rảnh rỗi thì đi câu cá cùng ông ngoại.
Nếu không phải ở trường còn mấy thằng bạn cùng phòng đáng lo ngại, hắn sung sướng đến mức chẳng muốn đi học lại.
Ai ngờ ngày đầu tiên đi học đã bị Triệu Minh khịa một trận, đúng là không phát uy thì nó tưởng mình là mèo bệnh.
”Mày còn nhớ lời lão Lâm nói trước nghỉ hè không? Những trò không có giải trong đợt thi đấu vừa rồi, khai giảng xong sẽ bị tập luyện gấp đôi. Không biết bậc thầy tình yêu Tiểu Triệu đây đã cầm được mấy cái huy chương rồi nhỉ?”
Lão Lâm là huấn luyện viên chuyên quản lý bọn họ, người cực kỳ nghiêm túc, thường xuyên không nói nhiều mà phạt tập thêm ngay. Nếu phát hiện Triệu Minh vì yêu đương mà bỏ bê tập luyện, ông ấy tuyệt đối không tha.
”Đại ca, sao anh nỡ chọc vào nỗi đau của em! Hồi trước lúc anh khó ở, ngày nào cũng nằm liệt giường, là ai ngày ba bữa bưng cơm cho anh hả?”
Ở đại học, giúp người khác mua cơm đã là tình nghĩa sâu nặng có thể làm cha đối phương rồi.
Chu Uẩn Dương chẳng hề chột dạ. Triệu Minh đợt thi vừa rồi dũng mãnh về đích thứ 4, đau đớn tuột mất huy chương, giờ về trường mỗi lần thấy lão Lâm là phải đi đường vòng.
”Đừng trách anh Dương không nhắc chú, sắp đến lúc lão Lâm kiểm tra thành quả rồi, mày còn không lo tập thêm đi, đến lúc đó bị lôi ra hành xác thật đó.”
Hai người đang cười nói thì thấy lại có một tốp tân sinh viên tới, đành vội vàng quay lại làm việc.
Đến khi một ngày bận rộn kết thúc, bốn người mới tụ họp đông đủ tại phòng.
Trang Hành ngủ dậy đã tót đi hẹn hò với bạn gái, Phùng Tĩnh thì đang chuẩn bị đủ loại tài liệu cho buổi học ngày mai.
Triệu Minh chơi game gõ phím bay cả tay, chỉ có Chu Uẩn Dương là đã tắm rửa xong xuôi, tắm gội dâng hương nằm ngay ngắn trên giường, thành kính nhắm mắt lại.
Gạt bỏ mọi ồn ào náo nhiệt bên ngoài, tĩnh tâm chờ đợi cơn buồn ngủ ập đến.
”Ting —”
Một tiếng chuông báo chói tai vang lên. Chu Uẩn Dương mở mắt, ánh đèn huỳnh quang trong phòng xuyên qua màn giường chiếu xuống hàng mi đen dày, sống mũi thẳng tắp và đôi môi mỏng gợi cảm hồng nhuận của hắn.
Mở điện thoại ra xem, hắn phát hiện trên màn hình giao diện vốn sạch sẽ bỗng dưng xuất hiện một App lạ màu xanh đậm.
Icon là hình một nhân vật chibi đang làm nũng rất đáng yêu, bên dưới là tên App.
[Người Yêu Của Riêng Bạn]
Chu Uẩn Dương bật dậy, ngồi trên giường nhìn chằm chằm cái App lai lịch bất minh kia, đầu lưỡi không nhịn được đá nhẹ vào má.
”Triệu Minh, Trang Hành về chưa?”
Chu Uẩn Dương không tiếp tục mày mò cái App mà quay người vén màn giường, hỏi với xuống Triệu Minh đang chơi game bên dưới.
”Về thế quái nào được nhanh vậy, lão Trang chẳng phải hay đợi đến giờ tắt đèn mới mò về sao?”
Triệu Minh vừa dứt lời thì màn hình máy tính cũng tối sầm lại, nhân vật trong game của nó lại chết queo rồi.
”Đù má!” Triệu Minh đập bàn chửi thầm, thấy chưa hồi sinh ngay được mới quay đầu nhìn Chu Uẩn Dương.
”Mày tìm lão Trang làm gì?”
”Không có gì, điện thoại tao hình như dính virus, muốn nhờ nó xem thôi.”
Chu Uẩn Dương cảm thấy cái App này không chừng là do Trang Hành lén lút cài vào máy hắn. Tên kia nhìn thì hào hoa phong nhã, thực chất bụng dạ đầy mưu mô.
Ba người trong phòng bọn họ đều từng bị Trang Hành chơi khăm qua, nếu không phải có một lần Phùng Tĩnh nổi trận lôi đình thì tên kia vẫn chưa chịu thu liễm đâu.
Trang Hành giống hệt mấy đứa học sinh cá biệt hay ngứa tay chọc phá người khác hồi xưa, tuy không có ác ý nhưng đúng là khá phiền phức.
Hết chương 1.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









