Hứa Vi cảm thấy này hết thảy đều là chính mình sai.

Không chỉ có chọc Vương gia sinh khí, còn làm hại Hạ tiểu thư bị Vương gia hiểu lầm.

“Bất quá Hạ tiểu thư, ta đã xác định, Vương gia nhà ta thực thích ngươi, bằng không hắn cũng sẽ không tức giận như vậy.”

Hạ Tuyết Kiến kỳ thật không quá xác định trong lòng Cửu vương gia có nàng hay không.

Bởi vì gần đây nàng phát hiện Cửu vương gia giống như vẫn luôn bài xích nàng.

Cho nên khi nghe được Hứa Vi nói như vậy, trong mắt nàng hiện lên một tia sáng, kinh hỉ nói.

“Thật vậy chăng?” 

“Đương nhiên là sự thật, ta từ nhỏ liền đi theo Vương gia, hiểu biết Vương gia nhất, hắn căn bản sẽ không can thiệp chuyển tình cảm của ta.

Cho dù là ta cùng thiên kim Tể tướng ở bên nhau, chỉ cần ta không gặp rắc rối, hắn đều sẽ bỏ qua cho ta.”

“Duy độc có ngươi, hắn mới có thể tức giận như vậy.”

Nghe được Hứa Vi phân tích nói có sách mách có chứng, tâm Hạ Tuyết Kiến vốn thấp thỏm bất an lúc này mới yên ổn xuống, nhưng thực mau lại ưu sầu không thôi.

Thật là một người dám nói, một người dám tin.

“Chính là hiện tại hắn hiểu lầm ta......” 

Nói đến chuyện đêm qua, nàng thật sự là có chút khó có thể mở miệng.

Nàng cũng không biết chính mình là làm sao vậy, cư nhiên làm ra sự tình không biết xấu hổ như thế. 

Hứa Vi an ủi nàng.

“Không quan hệ, tuy rằng Vương gia nhà ta tính tình lãnh đạm, nhưng chỉ cần đồ vật hắn nhận định, hắn đều sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Cho nên, chỉ cần ngươi cùng hắn giải thích rõ ràng, liền sẽ không có việc gì.”

Hạ Tuyết Kiến nghe thấy thế, tức khắc nín khóc mỉm cười, cao hứng gật đầu: 

“Cảm ơn ngươi, Hứa Vi.”

“Vậy ngươi chính mình bảo trọng, ta phải đi.”

“Ngươi muốn đi đâu?” 

Hứa Vi nhìn đường phố quen thuộc phía sau, một cỗ ưu sầu nảy lên trong lòng: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không biết, đi bước nào tính bước đó.”

Hạ Tuyết Kiến không đành lòng, vì thế liền nói.

“Nhà ta còn thiếu tiểu tư trông cửa, nếu ngươi không ngại......”

Nói tới đây chính nàng đều ngượng ngùng.

Hứa Vi trước kia chính là tâm phúc của Cửu vương gia, lại thế nào chịu đến nơi này của mình làm tiểu tư trông cửa chứ.

Nhưng không nghĩ tới Hứa Vi lập tức liền đáp ứng rồi.

Ý tưởng hiện tại của hắn rất đơn giản, hắn thực xin lỗi Vương gia, muốn làm chút gì tới chuộc tội.

Nhưng Vương gia không cho hắn lưu lại vương phủ.

Hiện tại hắn lưu lại Hạ phủ, thay Vương gia chiếu cố Hạ tiểu thư.

Như vậy Vương gia có thể yên tâm làm việc liền không có nỗi lo về sau.

Không cần lo lắng Diệp Khanh Oản khó xử Hạ tiểu thư.

Nếu Diệp Khanh Oản nghe thấy lời nói này, thật sự sẽ phải vỗ tay cho hắn.

Hứa Vi ngươi thật đúng là tiểu thiên tài nha, thật là tâm can bảo bối của Vương gia nhà ngươi.

Cũng không biết Vương gia nhà hắn đã biết chưa, có hối hận lúc đó không dùng gậy đ.á.n.h chớt hắn hay không.

Một đêm này ai cũng đều không tốt, cả Diệp Khanh Oản đều ngủ đến thấp thỏm lo lắng.

Sợ Cửu vương gia lỗ mãng kia bỗng nhiên phá cửa mà vào tìm mình tính sổ.

Kỳ thật ngay từ đầu lúc thời điểm Cửu vương gia thấy chuyện Hạ Tuyết Kiến cùng Hứa Vi hẹn hò là hắn cố ý thiết kế.

Nàng xác thật đã tin, nhưng sau tưởng tượng lại, căn bản không đúng.

Nếu hắn muốn hãm hại mình, trực tiếp liền cùng Hạ Tuyết Kiến hẹn hò là được, như vậy liền đủ làm nàng vô cớ gây rối, hà tất làm điều thừa đâu? Cho nên nàng cũng coi như là vì mạnh mẽ hắc hóa, che lại lương tâm đem sự tình đổ tới trên đầu người ta.

Nhiều ít có chút đuối lý.

Bất quá lại nói, hắn căn bản không có làm, vì cái gì phải nhận chứ?

Nhận còn dứt khoát lưu loát như thế, khiến nàng kinh ngạc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện