Hạ Bạch Y đứng lặng yên quan sát thêm một lúc. Thấy Trần Tình đã hoàn toàn nhập tâm vào lò luyện.

Nàng mới khẽ mím môi, những ngón tay thon dài vô thức chạm nhẹ vào vạt áo nơi lồng ngực vừa bị hắn áp chặt.

Cảm giác nóng hổi và mùi vị nam tính nồng đậm từ cái ôm đường đột kia dường như vẫn còn vương vấn trên lớp lụa mỏng, khiến tâm trí nàng xao động không thôi.

Thế nhưng, ngay khi dư vị ấm áp ấy chưa kịp tan đi, lồng ngực nàng đột ngột thắt lại. Một luồng hàn khí lạnh lẽo thấu xương từ sâu trong đan điền bất ngờ bùng phát, xộc thẳng lên kinh mạch, xung đột dữ dội với hỏa thuộc tính vốn có trong cơ thể nàng.

Sắc mặt Hạ Bạch Y thoắt cái trở nên trắng bệch không còn giọt máu, đôi mắt phượng vốn đang lấp lánh ý cười bỗng hiện lên vẻ đau đớn và mệt mỏi cực độ.

“Chết tiệt... Sao lại phát tác vào lúc này?”

Nàng thầm rủa trong lòng, bàn tay siết chặt lại để che giấu sự run rẩy đang lan ra khắp cơ thể.

Nàng khẽ liếc nhìn bóng lưng vững chãi của Trần Tình. Trong mắt nàng hiện lên một tia phức tạp: nàng không muốn để hắn nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt này của mình, lại càng không muốn sự hiện diện của nàng lúc này làm đứt đoạn trạng thái "thống lĩnh" mà hắn vừa vất vả tìm ra.

“Đồ nhi...”

Giọng nàng vang lên, hơi khàn nhưng vẫn cố giữ lấy vẻ lười biếng, cao ngạo như cũ.

Trần Tình giật mình, định quay đầu lại thì tiếng của nàng đã lạnh lùng cắt ngang:

“Đừng quay đầu! Tập trung vào lò luyện của ngươi đi. Ta đột nhiên nhớ ra có chút việc cần xử lý, chỗ này giao lại cho ngươi. Nhớ kỹ, trước khi ta quay lại, nếu không rèn ra được mười phôi kiếm đạt chuẩn như cái đầu tiên thì chuẩn bị chịu phạt đi!”

Dứt lời, không đợi Trần Tình kịp phản ứng, tà áo đỏ của nàng đã lướt đi như một cơn gió, nhanh chóng biến mất sau cánh cửa đá.

Bước chân nàng có phần gấp gáp, thậm chí là hoảng loạn như muốn trốn chạy khỏi một điều gì đó.

Cánh cửa đá nặng nề khép lại, để lại một mình Trần Tình ngơ ngác giữa không gian im ắng chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng và hơi nóng hầm hập.

Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy giọng nói của sư phụ có chút khác lạ, nhưng quá trình dung luyện linh tài bên trong lò đang bước vào giai đoạn then chốt.

Luồng hỏa lực đang cuộn trào buộc hắn phải dẹp bỏ mọi suy nghĩ sang một bên để tiếp tục điều khiển.

Trần Tình hít sâu một hơi, ánh mắt lại trở nên sắc lạnh và bá đạo, đôi tay áp mạnh vào lò luyện, bắt đầu công cuộc chinh phục những khối linh tài tiếp theo.

Rời khỏi tầm mắt của Trần Tình, lớp vỏ bọc bình thản của Hạ Bạch Y hoàn toàn sụp đổ.

Hai tay nàng run rẩy ôm chặt lấy bả vai, bước chân loạng choạng, dồn dập lao về phía một căn mật thất nằm sâu dưới lòng đất.

Không khí nơi đây nóng rực đến mức đáng sợ, gấp mấy lần nơi Trần Tình đang luyện khí. Hơi nóng từ những dòng dung nham đỏ rực xung quanh tỏa ra khiến không gian trở nên vặn vẹo, biến ảo điên cuồng.

Hạ Bạch Y nghiến chặt răng, cố gắng kéo lê thân hình đang dần đông cứng vì hàn khí lên một chiếc giường đá đỏ rực nơi góc phòng.

Nàng hy vọng sức nóng cực đại của địa hỏa nơi đây có thể giúp nàng chống chọi lại cơn bạo động trong cơ thể.

Nhưng hàn khí trên người nàng lúc này tỏa ra quá bá đạo, khiến ngay cả những thác dung nham như thác lửa xung quanh cũng không thể gây ảnh hưởng, nhiệt độ cả căn phòng điên cuồng hạ xuống, băng giá bắt đầu phủ lên vách đá.

Lúc này, sắc mặt nàng đã trắng bệch như tờ giấy, đôi môi quyến rũ thường ngày giờ tím tái, run rẩy không ngừng.

“Tại sao lần này lại bạo phát dữ dội như vậy… Chẳng lẽ do tâm dao động, dẫn đến hỏa lực không ổn định?” Một ý nghĩ thoáng qua khiến lòng nàng thêm rối loạn.

Trong cơn đau đớn tột cùng, nàng run rẩy lấy ra một miếng ngọc bội tinh xảo, cố gắng dồn chút linh lực cuối cùng vào đó. Một lát sau, từ phía ngọc bội truyền đến một giọng nói có chút lạnh lùng, nhưng lại pha lẫn một chút quan tâm ẩn giấu:

“Sư muội, có việc gì?”

Hạ Bạch Y mím chặt môi, kìm nén tiếng rên rỉ đang trực trào nơi cổ họng, khó khăn thốt ra từng chữ:

“Sư tỷ… hàn khí lại bộc phát… muội sắp… chịu không nổi rồi.”

Ánh sáng trên miếng ngọc bội đột nhiên tắt ngấm. Bên kia dứt khoát cắt đứt liên lạc không một lời hồi đáp, để lại không gian im lặng đến rợn người.

Thế nhưng, chỉ vài phút sau, cánh cửa đá dày nặng của mật thất đột ngột bị một luồng sức mạnh khủng khiếp chấn mở.

Một bóng người khoác áo choàng xám, gương mặt che khuất sau lớp mặt nạ bạc lạnh lẽo bước vào. Khí thế của người này thâm trầm như vực sâu, chính là vị chủ nhân thần bí của Vân Ẩn Cốc.

Nàng không nói một lời nào, lướt đi như một bóng ma, chớp mắt đã xuất hiện ngay bên cạnh Hạ Bạch Y.

Lúc này, Hạ Bạch Y đã đổ gục trên giường đá, cơ thể run rẩy không ngừng, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Đôi bàn tay thanh mảnh của Cốc Chủ nhanh chóng áp chặt vào lưng nàng, ngay lập tức, một nguồn linh lực hùng hậu và thuần khiết như đại dương bao la cuồn cuộn đổ vào, cưỡng ép trấn áp luồng hàn khí đang điên cuồng cắn nuốt sinh mệnh của sư muội.

Qua hai canh giờ, dưới sự trấn áp tàn bạo từ nguồn linh lực của Cốc Chủ, luồng hàn khí dần bị đẩy lui vào sâu trong đan điền. Những lớp sương giá phủ trên lông mi Hạ Bạch Y bắt đầu tan chảy, sắc môi dần lấy lại chút hồng hào.

Hạ Bạch Y run rẩy thở hắt ra một hơi, đôi mắt phượng từ từ mở ra, tiêu cự dần rõ nét. Thấy bóng dáng mặt nạ bạc quen thuộc trước mắt, nàng khàn giọng lên tiếng:

“Đa tạ... sư tỷ.”

Cốc Chủ không thu tay lại ngay, nàng vẫn duy trì một dòng linh lực mảnh như tơ để dò xét toàn bộ cơ thể của sư muội.

Đôi lông mày ẩn sau lớp mặt nạ bạc khẽ nhíu lại, giọng nói của nàng lạnh lùng vang lên, mang theo sự quan tâm kín đáo nhưng cũng đầy nghiêm nghị:

“Hàn khí trong người muội vốn dĩ đã ổn định, theo tính toán phải ít nhất một tháng nữa mới đến kỳ bộc phát. Tại sao hôm nay lại đột ngột bạo động dữ dội đến mức suýt vỡ kinh mạch như vậy?”

Hạ Bạch Y không trả lời ngay. Nàng khẽ tựa lưng vào vách đá nóng rực, mặc cho hơi ấm của giường đá thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh từ sâu trong linh hồn vẫn không cách nào xua tan được.

Ánh mắt nàng nhìn về phía cửa đá xa xăm, một vẻ u sầu phủ kín đôi mắt phượng. Nàng khẽ thở dài, thanh âm run rẩy mang theo một chút tuyệt vọng:

“Sư tỷ... chẳng lẽ từ nay về sau muội phải sống như vậy hay sao? Cứ mỗi ba tháng cái thứ hàn khí này lại phát tán, khiến muội đau đớn đến sống không bằng chết. Muội... quá mệt mỏi rồi.”

Gương mặt nàng vốn luôn treo nụ cười lả lơi, phong tình vạn chủng để che đậy tất cả, nay bỗng chốc trở nên mỏng manh và buồn bã đến nao lòng.

Cốc Chủ đứng lặng im, bàn tay khẽ cuộn lại dưới lớp áo choàng. Nàng nhìn vào dòng địa hỏa đang sôi trào trở lại, giọng nói mang theo chút an ủi:

“Muội cứ yên tâm, sư tôn đang bôn ba khắp nơi để tìm kiếm phương pháp phá vỡ Tuyệt Âm Hàn Mạch Thể. Ta tin chắc người sẽ tìm được cách. Đến lúc đó, đám hàn khí đáng ghét kia sẽ bị trục xuất hoàn toàn, muội sẽ không còn phải chịu cảnh đau đớn dày vò này nữa.”

Hạ Bạch Y nghe đến hai chữ "sư tôn", ánh mắt vốn đang mờ mịt chợt khẽ rung động.

Nàng biết Tuyệt Âm Hàn Mạch Thể của nàng là một loại thể chất chí âm chí hàn, âm khí sinh ra từ căn nguyên huyết mạch, theo kinh mạch lan khắp toàn thân.

Ngay từ khi sinh ra, hàn khí đã không ngừng xâm thực ngũ tạng lục phủ, khiến linh lực khó vận hành, thân thể quanh năm lạnh lẽo.

Mỗi khi hàn khí phát tác, kinh mạch như bị băng phong, đau đớn thấu xương, nhẹ thì tu vi đình trệ, nặng thì trực tiếp đóng băng sinh cơ, hóa thành băng thi vô hồn.

Chính vì mức độ cực đoan ấy, nếu không có cao nhân nghịch thiên cải mệnh, dùng đan dược, trận pháp và thủ đoạn che chở lâu dài, người mang thể chất này gần như không thể sống quá tuổi thiếu niên.

Nàng hiểu rõ, nếu không có sự che chở và những tính toán nghịch thiên của sư tôn, có lẽ nàng đã sớm hóa thành một pho tượng băng không hồn từ nhiều năm trước.

Cốc chủ nhìn quanh căn mật thất đang dần lấy lại hơi nóng, tiếp tục nhắc nhở:

“Đừng quên, Hỏa linh căn trong người muội cũng là do một tay sư tôn cấy vào để lấy hỏa chế hàn, cưỡng ép duy trì cân bằng sinh mệnh, giúp nàng có thể tu luyện. Ngay cả hoàn cảnh hỏa khí cực đoan của Khí Phong này cũng là do người tạo nên để làm nơi trú ngụ cho muội. Muội phải cố gắng chịu đựng cho đến khi người trở về, đừng để công sức của người và sự chịu đựng bấy lâu nay của muội phải đổ sông đổ bể.”

Hạ Bạch Y trầm mặc hồi lâu, khẽ gật đầu. Nhưng rồi, Cốc Chủ đột nhiên xoay người lại, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào nàng:

“Có phải lúc phát tác hàn khí, muội đang ở bên cạnh Trần Tình?”

Hạ Bạch Y khẽ gật đầu, hình ảnh cái ôm của Trần Tình bất chợt hiện về khiến đôi gò má nàng thoáng hiện một rặng mây hồng.

Cốc Chủ thấy vậy liền thở dài, bàn tay đặt trên vai sư muội vỗ nhẹ trấn an:

“Ta biết Hỏa linh căn được sư tôn cấy vào trong cơ thể muội rất nhạy cảm với hoả lực tinh khiết, mà Trần Tình lại mang trong người Thiên Linh Căn hỏa thuộc tính cực hạn.”

“Hai luồng nhiệt lượng đồng điệu khi tiếp xúc gần sẽ sinh ra cộng hưởng. Chính sự cộng hưởng này đã kích thích hỏa linh căn của muội hoạt động mất kiểm soát, vô tình làm xáo trộn sự cân bằng với hàn khí, có lẽ chính là nguyên nhân này khiến hàn khí bộc phát sớm hơn dự tính.”

“Đó cũng là lý do ta không muốn cho hắn làm đồ đệ của muội lúc trước.”

Nàng dừng lại một chút, giọng nói nhen nhóm một chút hy vọng:

“Nhưng muội cũng đừng quá lo lắng. Đây chắc cũng không hẳn là chuyện xấu. Sự bộc phát này chứng tỏ hỏa lực của tên nhóc đó thực sự có tác dụng kích thích kinh mạch của muội. Nếu hắn có thể trưởng thành nhanh hơn, tu vi đủ cao để khống chế ngọn lửa Thiên Linh Căn hoàn mỹ, có lẽ hắn chính là 'chìa khóa' mà sư tôn đã tìm kiếm bấy lâu nay.”

Hạ Bạch Y ngẩng đầu lên, vẻ u sầu trong mắt giảm đi phần nào, nàng luôn cảm thấy muốn gần gũi mới tên đồ đệ kia một cách khó tả, nên nàng mới thường xuyên trêu chọc hắn, không ngờ là do linh căn trong cơ thể mình tác oai tác quái.

“Sư tỷ ý của người là... hắn thực sự có thể giúp muội?”

Cốc Chủ khẽ lắc đầu, ý vị thâm trường nói:

“Ta chỉ là suy đoán thôi, nhưng ít nhất thì hiện tại, hắn là người duy nhất có khả năng đó. Vì vậy, muội đừng quá ép buộc bản thân phải chịu đựng một mình. Hãy cứ rèn luyện hắn cho tốt, nhưng cũng phải giữ khoảng cách vừa đủ để bảo vệ bản thân. Đừng để chưa kịp đợi hắn trưởng thành thì muội đã bị hàn khí nuốt chửng.”

Nàng đứng dậy, đưa tay chỉnh lại lọn tóc rối cho Hạ Bạch Y, hành động đầy vẻ nâng niu của một vị tỷ tỷ:

“Nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta còn có một chút việc phải xử lý.

Nhìn theo bóng lưng sư tỷ khuất dần, Hạ Bạch Y khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, thầm hạ quyết tâm sẽ mài giũa tên đồ đệ "chìa khóa" kia thật tốt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện