Lý Yến Ninh dường như có chút hoảng loạn:
「Ta không có, ta...」
Hắn đưa tay muốn nắm lấy cổ tay ta, giống như vô số lần trước đây. Nhưng đã bị ta né tránh một cách không dấu vết.
「Hóa ra, không phải điện hạ mắt mù, mà là tâm ta mù.」
Ta lùi lại phía sau nới rộng khoảng cách với hắn, rồi cung kính hành lễ:
「Đa tạ Thái t.ử điện hạ đã ra tay tương trợ.」
Ta vừa nói vừa cởi trói cho những người hàng xóm vô tội, ra hiệu cho họ rời đi.
Làm xong tất cả, ta gạt đi nước mưa pha lẫn nước mắt trên mặt, vào nhà thu dọn hành trang.
Sự ấm áp nồng đượm những ngày qua hệt như một giấc mộng dài. Giờ là lúc mộng phải tỉnh rồi.
Khi đẩy cửa gỗ ra lần nữa, ta lại thấy Lý Yến Ninh đang quỳ ngay ngắn trước bậc thềm.
Một bậc mỹ nhân cao ngạo nhường ấy giờ lại cúi mình quỳ lạy.
Tựa như vị thần minh trên đài cao đang thành kính khấu bái tín đồ duy nhất.
Lòng ta chua xót, lắc đầu:
「Điện hạ, thôi đi, hà tất phải làm khổ ta. Ngài từng bước tính kế, tâm tư kín kẽ, sẵn lòng hạ mình, chỉ tiếc là ngài tìm nhầm người rồi.」
Hắn gọi tên ta: 「Cố Sơ.」
「Nàng tin ta.」
「Ta tới là để giúp nàng.」
Ta đeo hành trang lên vai, mỉm cười:
「Thái t.ử điện hạ, ở đây chỉ có Liễu Sơ Sơ. Ai là Cố Sơ?」
Hắn ngẩng mặt lên, ánh mắt kiên định:
「Nàng.」
「Ta sớm đã không nhớ nữa rồi.」
「Nàng nhớ.」
Hắn cố chấp chặn đường lui của ta:
「Cần ta nhắc lại cho nàng không?」
「Phụ thân nàng Cố Hành Bạch là thợ giỏi bậc nhất khai quốc, năm đó tu sửa lăng tiên hoàng, sau giữ chức Công bộ Thượng thư, đồn rằng đôi tay khéo léo đoạt cả thiên công.」
「Mẫu thân nàng từng được triều đình chiêu an làm mật sứ đại nội, bất luận cơ mật gì cũng đều lấy như lấy đồ trong túi.」
「Hiềm nỗi hai người này lại kết làm phu thê, cây cao đón gió, công cao chấn chủ. Thế nên Hoàng đế mới hạ quyết tâm trừ khử để trừ hậu họa.」
「Vì vậy, Cố gia bị khép vào tội phản quốc lừa quân, kết đảng mưu lợi, tru di cửu tộc.」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Yến Ninh không thể nói tiếp được nữa. Bởi vì hắn đã bị ta dùng thanh kiếm rỉ sét kề vào cổ họng.
Ta nghe thấy giọng nói của mình bao phủ bởi mùi m.á.u tanh nồng nặc, không ngừng run rẩy:
「Ta đã nói rồi, ta quên rồi, mọi chuyện sớm đã quên hết rồi. Ta chỉ muốn sống tiếp, dù có phải sống như một con ch.ó cũng muốn sống tiếp.」
「Thâm thù huyết hải của phụ mẫu mà cũng có thể quên?」
Ta đỏ hoe vành mắt, gật đầu: 「Phải.」
Ánh mắt Lý Yến Ninh đảo qua đảo lại, như muốn xác nhận xem ta có phải đang nói lẫy hay không.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Sau đó hắn cười khổ bi tráng. Ta cũng cười theo.
Trong gian nhà vang lên tiếng cười của hai chúng ta quyện vào nhau, mà nghe sao giống như tiếng khóc.
「Cố Sơ, nàng thật sự không có trái tim! Nàng là hậu nhân của Quỷ Tượng, vậy mà chẳng có nửa phần ngạo cốt! Uổng công khi còn sống ông ấy từng xem nàng như viên ngọc quý trên tay, nàng làm sao xứng đáng?」
Ta không chút lưu tình, phản bác lại ngay:
「Ta mới không muốn dẫm vào vết xe đổ của cha ta! Các người đều nói ông ấy là trung thần, là quỷ tài, nhưng ông ấy vất vả cả đời cuối cùng nhận lại kết cục gì?」
「Điện hạ ngài chẳng phải cũng tự phụ lắm sao? Thế nào lại bị đuổi khỏi cung, ở đây chịu sự sỉ nhục này của ta?」
「Thế đạo này vốn dĩ là hoàng quyền tối thượng, một tay che trời, vốn dĩ là quan quan tương hộ, làm ác cho kẻ mạnh, ngàn năm nay chưa từng thay đổi! Chỉ là các người không nhìn rõ, các người không cam tâm, còn muốn kéo ta xuống nước!」
Lý Yến Ninh tức đến mức bả vai run lên bần bật. Những lọn tóc rủ xuống bị nước thấm ướt, tí tách chảy dọc theo vai.
Đôi môi bị hắn c.ắ.n đến mức không còn chút huyết sắc.
Đôi mắt màu xám mực kia như đầm sâu trước cơn mưa núi, có thứ gì đó đang nung nấu để trùng sinh.
Cả con ngõ Lan Hoa này nối liền với các dãy nhà tứ hợp viện đều là người làm ăn.
Ban ngày người dọn hàng, kẻ nhập hàng. Chỉ đến đêm khuya lần lượt trở về mới có người bắt chuyện tán gẫu.
Thuế khóa lại tăng, có người không nộp nổi tiền đã treo cổ tự vẫn trước cổng nha môn.
Ruộng lúa dưới quê gặp lũ lụt, nông dân đổi con cho nhau để ăn thịt.
Một tên Huyện thừa nào đó cưới bao nhiêu thê thiếp bày tiệc linh đình, những thứ thừa thãi cho ch.ó ăn đều là đồ trân quý...
Lý Yến Ninh, thực ra những âm thanh này huynh đều nghe thấy cả, đúng không?
Nhưng nếu đến cả Thái t.ử một triều mưu toan lay động còn mang đến họa sát thân, thì ai còn dám không tự lượng sức mình? Loạn thế sắp đổ, phàm nhân chẳng qua chỉ là loài phù du mà thôi.
「Cố Sơ. Chính nàng đã nói với ta, ngoài sinh t.ử ra, vạn vật đều có cơ hội xoay chuyển.」 Hắn nói.
「Bây giờ, ta cũng nói cho nàng biết——」
Đôi mắt ẩn giấu sự sắc sảo ấy trong chớp mắt lưu chuyển ra những tia sáng kinh người.
Tựa như ý khí thư sinh, hào khí ngất trời giữa đất trời đều nằm trong đó.
「Thân là trữ quân Đông Cung, hưởng bổng lộc của vạn dân. Ta tuyệt đối không để hạng tiểu nhân hiểm độc gian trá đoạt được thiên hạ này!」
「Ta không có, ta...」
Hắn đưa tay muốn nắm lấy cổ tay ta, giống như vô số lần trước đây. Nhưng đã bị ta né tránh một cách không dấu vết.
「Hóa ra, không phải điện hạ mắt mù, mà là tâm ta mù.」
Ta lùi lại phía sau nới rộng khoảng cách với hắn, rồi cung kính hành lễ:
「Đa tạ Thái t.ử điện hạ đã ra tay tương trợ.」
Ta vừa nói vừa cởi trói cho những người hàng xóm vô tội, ra hiệu cho họ rời đi.
Làm xong tất cả, ta gạt đi nước mưa pha lẫn nước mắt trên mặt, vào nhà thu dọn hành trang.
Sự ấm áp nồng đượm những ngày qua hệt như một giấc mộng dài. Giờ là lúc mộng phải tỉnh rồi.
Khi đẩy cửa gỗ ra lần nữa, ta lại thấy Lý Yến Ninh đang quỳ ngay ngắn trước bậc thềm.
Một bậc mỹ nhân cao ngạo nhường ấy giờ lại cúi mình quỳ lạy.
Tựa như vị thần minh trên đài cao đang thành kính khấu bái tín đồ duy nhất.
Lòng ta chua xót, lắc đầu:
「Điện hạ, thôi đi, hà tất phải làm khổ ta. Ngài từng bước tính kế, tâm tư kín kẽ, sẵn lòng hạ mình, chỉ tiếc là ngài tìm nhầm người rồi.」
Hắn gọi tên ta: 「Cố Sơ.」
「Nàng tin ta.」
「Ta tới là để giúp nàng.」
Ta đeo hành trang lên vai, mỉm cười:
「Thái t.ử điện hạ, ở đây chỉ có Liễu Sơ Sơ. Ai là Cố Sơ?」
Hắn ngẩng mặt lên, ánh mắt kiên định:
「Nàng.」
「Ta sớm đã không nhớ nữa rồi.」
「Nàng nhớ.」
Hắn cố chấp chặn đường lui của ta:
「Cần ta nhắc lại cho nàng không?」
「Phụ thân nàng Cố Hành Bạch là thợ giỏi bậc nhất khai quốc, năm đó tu sửa lăng tiên hoàng, sau giữ chức Công bộ Thượng thư, đồn rằng đôi tay khéo léo đoạt cả thiên công.」
「Mẫu thân nàng từng được triều đình chiêu an làm mật sứ đại nội, bất luận cơ mật gì cũng đều lấy như lấy đồ trong túi.」
「Hiềm nỗi hai người này lại kết làm phu thê, cây cao đón gió, công cao chấn chủ. Thế nên Hoàng đế mới hạ quyết tâm trừ khử để trừ hậu họa.」
「Vì vậy, Cố gia bị khép vào tội phản quốc lừa quân, kết đảng mưu lợi, tru di cửu tộc.」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Yến Ninh không thể nói tiếp được nữa. Bởi vì hắn đã bị ta dùng thanh kiếm rỉ sét kề vào cổ họng.
Ta nghe thấy giọng nói của mình bao phủ bởi mùi m.á.u tanh nồng nặc, không ngừng run rẩy:
「Ta đã nói rồi, ta quên rồi, mọi chuyện sớm đã quên hết rồi. Ta chỉ muốn sống tiếp, dù có phải sống như một con ch.ó cũng muốn sống tiếp.」
「Thâm thù huyết hải của phụ mẫu mà cũng có thể quên?」
Ta đỏ hoe vành mắt, gật đầu: 「Phải.」
Ánh mắt Lý Yến Ninh đảo qua đảo lại, như muốn xác nhận xem ta có phải đang nói lẫy hay không.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Sau đó hắn cười khổ bi tráng. Ta cũng cười theo.
Trong gian nhà vang lên tiếng cười của hai chúng ta quyện vào nhau, mà nghe sao giống như tiếng khóc.
「Cố Sơ, nàng thật sự không có trái tim! Nàng là hậu nhân của Quỷ Tượng, vậy mà chẳng có nửa phần ngạo cốt! Uổng công khi còn sống ông ấy từng xem nàng như viên ngọc quý trên tay, nàng làm sao xứng đáng?」
Ta không chút lưu tình, phản bác lại ngay:
「Ta mới không muốn dẫm vào vết xe đổ của cha ta! Các người đều nói ông ấy là trung thần, là quỷ tài, nhưng ông ấy vất vả cả đời cuối cùng nhận lại kết cục gì?」
「Điện hạ ngài chẳng phải cũng tự phụ lắm sao? Thế nào lại bị đuổi khỏi cung, ở đây chịu sự sỉ nhục này của ta?」
「Thế đạo này vốn dĩ là hoàng quyền tối thượng, một tay che trời, vốn dĩ là quan quan tương hộ, làm ác cho kẻ mạnh, ngàn năm nay chưa từng thay đổi! Chỉ là các người không nhìn rõ, các người không cam tâm, còn muốn kéo ta xuống nước!」
Lý Yến Ninh tức đến mức bả vai run lên bần bật. Những lọn tóc rủ xuống bị nước thấm ướt, tí tách chảy dọc theo vai.
Đôi môi bị hắn c.ắ.n đến mức không còn chút huyết sắc.
Đôi mắt màu xám mực kia như đầm sâu trước cơn mưa núi, có thứ gì đó đang nung nấu để trùng sinh.
Cả con ngõ Lan Hoa này nối liền với các dãy nhà tứ hợp viện đều là người làm ăn.
Ban ngày người dọn hàng, kẻ nhập hàng. Chỉ đến đêm khuya lần lượt trở về mới có người bắt chuyện tán gẫu.
Thuế khóa lại tăng, có người không nộp nổi tiền đã treo cổ tự vẫn trước cổng nha môn.
Ruộng lúa dưới quê gặp lũ lụt, nông dân đổi con cho nhau để ăn thịt.
Một tên Huyện thừa nào đó cưới bao nhiêu thê thiếp bày tiệc linh đình, những thứ thừa thãi cho ch.ó ăn đều là đồ trân quý...
Lý Yến Ninh, thực ra những âm thanh này huynh đều nghe thấy cả, đúng không?
Nhưng nếu đến cả Thái t.ử một triều mưu toan lay động còn mang đến họa sát thân, thì ai còn dám không tự lượng sức mình? Loạn thế sắp đổ, phàm nhân chẳng qua chỉ là loài phù du mà thôi.
「Cố Sơ. Chính nàng đã nói với ta, ngoài sinh t.ử ra, vạn vật đều có cơ hội xoay chuyển.」 Hắn nói.
「Bây giờ, ta cũng nói cho nàng biết——」
Đôi mắt ẩn giấu sự sắc sảo ấy trong chớp mắt lưu chuyển ra những tia sáng kinh người.
Tựa như ý khí thư sinh, hào khí ngất trời giữa đất trời đều nằm trong đó.
「Thân là trữ quân Đông Cung, hưởng bổng lộc của vạn dân. Ta tuyệt đối không để hạng tiểu nhân hiểm độc gian trá đoạt được thiên hạ này!」
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









