「Hữu Phúc!」
Ta lao đến bên lan can ngọc, nhưng rất nhanh đã bị túm tóc kéo ngược trở lại. Một lần nữa bị ấn quỳ xuống trước mặt Thần Vương.
Ta cứ ngỡ những năm qua mình đã sớm trở nên lõi đời, lạnh lùng, khắc sâu sự ích kỷ vào xương tủy.
Thậm chí, ta đã quên mất lần cuối mình khóc rống lên là từ khi nào.
Nhưng trái tim lúc này lại đau đến mức không gì bù đắp nổi.
Ta ôm n.g.ự.c chậm rãi phủ phục xuống, cuộn tròn lại, như thể m.á.u thịt và nội tạng bị nghiền nát sống.
Nhịp thở càng lúc càng dồn dập, càng lúc càng hỗn loạn.
Đau quá. Đau quá...
Lý Quán thong thả uống cạn chén rượu. Từng bước từng bước đi tới trước mặt ta.
「Bản vương cũng ghét những kẻ tự phụ thông minh, dám uy h.i.ế.p bản vương.」
Hắn dùng lực bóp c.h.ặ.t cổ ta, ép ta phải ngẩng mặt lên để hắn quan sát kỹ lưỡng.
「Ta nghe nói vẻ đẹp của Tây Thi khi đau đớn chính là lúc động lòng người nhất. Cố cô nương có biết lúc này bản thân mình mê người đến nhường nào không?」
Lý Quán cười lớn đầy sảng khoái, đôi lông mày ngang ngược lúc này vô cùng hưng phấn.
「Còn khiến nam nhân mê đắm hơn tất cả những hạng kỹ nữ làm bộ làm tịch mà bản vương từng thấy! Hèn chi hoàng huynh cứ vương vấn nàng mãi không quên!」
「Nói đi, chiếc chìa khóa cuối cùng cha nàng chế tạo để điều khiển cơ quan, rốt cuộc đang ở đâu?」
Ta từ từ ngẩng đầu. Mọi biểu cảm dần phai nhạt.
Cuối cùng, lại khôi phục vẻ bình tĩnh đạm mạc như thường lệ.
「Chẳng qua chỉ là một con mèo, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, ai quan tâm chứ? Thần Vương điện hạ, ngài thực sự rất đáng thương, bao nhiêu năm khổ cực leo lên vị trí này, uy h.i.ế.p một thảo dân không danh không phận như ta, lại còn phải dùng đến những thủ đoạn hạ cấp nhất.」
Nụ cười của hắn cứng đờ trên mặt. Ta mỉa mai nói:
「Đã tra ra ta rồi, sao không tra cho triệt để chút đi? Ngài chỉ cần nghe ngóng về quá khứ của ta là sẽ biết, đừng nói một con mèo, ngay cả năm xưa cha mẹ c.h.ế.t ngay trước mắt, ta cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào!」
Lý Quán suy tính, cũng quan sát ta, rồi rút thanh đoản đao đang cắm trên cổ vị Ti chính ra.
「Ồ? Có chút thú vị đấy.」
Hắn l.i.ế.m sạch m.á.u trên đao từng chút một.
「Kỳ phùng địch thủ mới thú vị, bản vương bỗng nhiên thấy hứng thú với nàng rồi.
Nếu vị Thái t.ử ca ca không có sức kháng cự kia của ta bị m.ổ b.ụ.n.g moi gan ngay trước mặt nàng, mà nàng vẫn có thể nhịn được không thốt ra một lời, ta hôm nay sẽ để nàng đi.
Không chỉ để nàng đi, ta còn bảo đảm sau này nàng tránh xa tranh đấu, vinh hoa phú quý cả đời, thế nào, đ.á.n.h cược một ván chứ?」
Ánh mắt ta chạm vào chiếc bình rượu tinh xảo trên bàn, dừng lại trong chớp nhoáng. Sau đó ta bật cười thanh thoát.
「Chỉ đơn thuần g.i.ế.c người thì có gì thú vị? Nghe nói thuở xưa Đổng Trọng Dĩnh khi giữ chức Tướng phụ, tru diệt phản thần, nấu thịt trong nồi sôi cho thuộc hạ nếm; mỹ nhân bên cạnh uống rượu trợ hứng. Điện hạ có muốn thử một phen không?」
Những tên ám vệ tản mát xung quanh nhìn ta với ánh mắt như muốn băm vằn ta ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Họ hiểu rõ hơn ai hết, chủ t.ử của mình dù quyền thế ngút trời nhưng bản chất lại là một kẻ bạo ngược, hung hãn, hỉ nộ vô thường.
Đến thủ túc tình thâm còn có thể đối xử như thế, thì mạng sống của lũ ch.ó săn như họ đáng giá bao nhiêu? Chỉ tiếc là, Thần Vương Lý Quán lúc này đã từng bước bị ta khích tướng, tự phụ và ngạo mạn đến cực điểm.
Hắn thực sự sai người đẩy Lý Yến Ninh đang bị bịt kín đầu lên.
Huynh ấy vốn dĩ chân tay không nhanh nhẹn, lảo đảo quỳ sụp xuống trước mặt mọi người.
Vị Thái t.ử nghìn vàng tôn quý giờ lâm vào cảnh tù tội, chỉ trong vài ngày đã gầy đi đến đáng thương.
Giọng Lý Yến Ninh run rẩy:
「Cố Sơ, nàng thực sự không có trái tim. Chỉ vì chút tình nghĩa những ngày qua, nàng trố mắt đứng nhìn ta c.h.ế.t sao?」
Ta chỉ mải rót rượu:
「Thắng làm vua thua làm giặc, sử sách chẳng phải đều viết như vậy sao? Thiếp chỉ là phận nữ nhi yếu đuối, sao có thể nghịch thiên cải mệnh?」
Lý Quán đ.â.m một đao, ta liền uống một chén. Rất nhanh, Lý Yến Ninh không còn động tĩnh gì nữa.
Có kẻ tiến lên kiểm tra: 「Điện hạ, hắn c.h.ế.t rồi.」
Dưới cái vạc lớn đang sôi sùng sục, ngọn lửa bùng cháy dữ dội từng lớp từng lớp, thắp sáng đôi nhãn đồng của ta.
「Thần Vương điện hạ đã diễn vở kịch hay lâu như vậy, cũng đến lượt ta rồi.」
Tay ta chậm rãi vuốt ve viên hồng ngọc màu m.á.u bồ câu trên đỉnh đầu.
「Đã từng nghe qua Bạo Vũ Lê Hoa Châm chưa?」
Bình rượu xoay tròn, hàn quang chợt hiện, chất lỏng phun ra rơi vào vạc lớn.
Trong chớp mắt tựa như dầu sôi gặp nước lạnh, vô số những cây thủy châm màu xanh li ti b.ắ.n ra tứ phía.
Chạm vào da thịt thì như lửa đốt, thấu tận xương tủy thì như độc ăn mòn.
Trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi, không hiểu sao trước mắt ta lại hiện lên bóng dáng nhẹ nhàng, thanh thoát của những vũ nương ấy.
Đã phải tập luyện bao nhiêu lần, phải ăn ý đến nhường nào mới có được sự coi cái c.h.ế.t như không hôm nay?
Đó đại để là sự nở rộ bi tráng và tuyệt diễm nhất vào khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh.
Đúng là “ Nghìn đóa hồng cùng khóc, muôn đóa thắm cùng sầu “
Cuối cùng, tất cả tiếng kêu t.h.ả.m và sự vùng vẫy đều im bặt.
Ta uống cạn chén rượu trong tay. Lửa tàn.
Có người đi ngược ánh sáng tiến lại gần. Sau lưng là những chiến binh mặc thiết giáp chỉnh tề.
「Hậu nhân họ Cố, hôm nay được thấy, mới biết danh bất hư truyền.」
Ta ngước mắt, nhìn thấy Thần Vương Lý Quán thực sự.
Ta lao đến bên lan can ngọc, nhưng rất nhanh đã bị túm tóc kéo ngược trở lại. Một lần nữa bị ấn quỳ xuống trước mặt Thần Vương.
Ta cứ ngỡ những năm qua mình đã sớm trở nên lõi đời, lạnh lùng, khắc sâu sự ích kỷ vào xương tủy.
Thậm chí, ta đã quên mất lần cuối mình khóc rống lên là từ khi nào.
Nhưng trái tim lúc này lại đau đến mức không gì bù đắp nổi.
Ta ôm n.g.ự.c chậm rãi phủ phục xuống, cuộn tròn lại, như thể m.á.u thịt và nội tạng bị nghiền nát sống.
Nhịp thở càng lúc càng dồn dập, càng lúc càng hỗn loạn.
Đau quá. Đau quá...
Lý Quán thong thả uống cạn chén rượu. Từng bước từng bước đi tới trước mặt ta.
「Bản vương cũng ghét những kẻ tự phụ thông minh, dám uy h.i.ế.p bản vương.」
Hắn dùng lực bóp c.h.ặ.t cổ ta, ép ta phải ngẩng mặt lên để hắn quan sát kỹ lưỡng.
「Ta nghe nói vẻ đẹp của Tây Thi khi đau đớn chính là lúc động lòng người nhất. Cố cô nương có biết lúc này bản thân mình mê người đến nhường nào không?」
Lý Quán cười lớn đầy sảng khoái, đôi lông mày ngang ngược lúc này vô cùng hưng phấn.
「Còn khiến nam nhân mê đắm hơn tất cả những hạng kỹ nữ làm bộ làm tịch mà bản vương từng thấy! Hèn chi hoàng huynh cứ vương vấn nàng mãi không quên!」
「Nói đi, chiếc chìa khóa cuối cùng cha nàng chế tạo để điều khiển cơ quan, rốt cuộc đang ở đâu?」
Ta từ từ ngẩng đầu. Mọi biểu cảm dần phai nhạt.
Cuối cùng, lại khôi phục vẻ bình tĩnh đạm mạc như thường lệ.
「Chẳng qua chỉ là một con mèo, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, ai quan tâm chứ? Thần Vương điện hạ, ngài thực sự rất đáng thương, bao nhiêu năm khổ cực leo lên vị trí này, uy h.i.ế.p một thảo dân không danh không phận như ta, lại còn phải dùng đến những thủ đoạn hạ cấp nhất.」
Nụ cười của hắn cứng đờ trên mặt. Ta mỉa mai nói:
「Đã tra ra ta rồi, sao không tra cho triệt để chút đi? Ngài chỉ cần nghe ngóng về quá khứ của ta là sẽ biết, đừng nói một con mèo, ngay cả năm xưa cha mẹ c.h.ế.t ngay trước mắt, ta cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào!」
Lý Quán suy tính, cũng quan sát ta, rồi rút thanh đoản đao đang cắm trên cổ vị Ti chính ra.
「Ồ? Có chút thú vị đấy.」
Hắn l.i.ế.m sạch m.á.u trên đao từng chút một.
「Kỳ phùng địch thủ mới thú vị, bản vương bỗng nhiên thấy hứng thú với nàng rồi.
Nếu vị Thái t.ử ca ca không có sức kháng cự kia của ta bị m.ổ b.ụ.n.g moi gan ngay trước mặt nàng, mà nàng vẫn có thể nhịn được không thốt ra một lời, ta hôm nay sẽ để nàng đi.
Không chỉ để nàng đi, ta còn bảo đảm sau này nàng tránh xa tranh đấu, vinh hoa phú quý cả đời, thế nào, đ.á.n.h cược một ván chứ?」
Ánh mắt ta chạm vào chiếc bình rượu tinh xảo trên bàn, dừng lại trong chớp nhoáng. Sau đó ta bật cười thanh thoát.
「Chỉ đơn thuần g.i.ế.c người thì có gì thú vị? Nghe nói thuở xưa Đổng Trọng Dĩnh khi giữ chức Tướng phụ, tru diệt phản thần, nấu thịt trong nồi sôi cho thuộc hạ nếm; mỹ nhân bên cạnh uống rượu trợ hứng. Điện hạ có muốn thử một phen không?」
Những tên ám vệ tản mát xung quanh nhìn ta với ánh mắt như muốn băm vằn ta ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Họ hiểu rõ hơn ai hết, chủ t.ử của mình dù quyền thế ngút trời nhưng bản chất lại là một kẻ bạo ngược, hung hãn, hỉ nộ vô thường.
Đến thủ túc tình thâm còn có thể đối xử như thế, thì mạng sống của lũ ch.ó săn như họ đáng giá bao nhiêu? Chỉ tiếc là, Thần Vương Lý Quán lúc này đã từng bước bị ta khích tướng, tự phụ và ngạo mạn đến cực điểm.
Hắn thực sự sai người đẩy Lý Yến Ninh đang bị bịt kín đầu lên.
Huynh ấy vốn dĩ chân tay không nhanh nhẹn, lảo đảo quỳ sụp xuống trước mặt mọi người.
Vị Thái t.ử nghìn vàng tôn quý giờ lâm vào cảnh tù tội, chỉ trong vài ngày đã gầy đi đến đáng thương.
Giọng Lý Yến Ninh run rẩy:
「Cố Sơ, nàng thực sự không có trái tim. Chỉ vì chút tình nghĩa những ngày qua, nàng trố mắt đứng nhìn ta c.h.ế.t sao?」
Ta chỉ mải rót rượu:
「Thắng làm vua thua làm giặc, sử sách chẳng phải đều viết như vậy sao? Thiếp chỉ là phận nữ nhi yếu đuối, sao có thể nghịch thiên cải mệnh?」
Lý Quán đ.â.m một đao, ta liền uống một chén. Rất nhanh, Lý Yến Ninh không còn động tĩnh gì nữa.
Có kẻ tiến lên kiểm tra: 「Điện hạ, hắn c.h.ế.t rồi.」
Dưới cái vạc lớn đang sôi sùng sục, ngọn lửa bùng cháy dữ dội từng lớp từng lớp, thắp sáng đôi nhãn đồng của ta.
「Thần Vương điện hạ đã diễn vở kịch hay lâu như vậy, cũng đến lượt ta rồi.」
Tay ta chậm rãi vuốt ve viên hồng ngọc màu m.á.u bồ câu trên đỉnh đầu.
「Đã từng nghe qua Bạo Vũ Lê Hoa Châm chưa?」
Bình rượu xoay tròn, hàn quang chợt hiện, chất lỏng phun ra rơi vào vạc lớn.
Trong chớp mắt tựa như dầu sôi gặp nước lạnh, vô số những cây thủy châm màu xanh li ti b.ắ.n ra tứ phía.
Chạm vào da thịt thì như lửa đốt, thấu tận xương tủy thì như độc ăn mòn.
Trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi, không hiểu sao trước mắt ta lại hiện lên bóng dáng nhẹ nhàng, thanh thoát của những vũ nương ấy.
Đã phải tập luyện bao nhiêu lần, phải ăn ý đến nhường nào mới có được sự coi cái c.h.ế.t như không hôm nay?
Đó đại để là sự nở rộ bi tráng và tuyệt diễm nhất vào khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh.
Đúng là “ Nghìn đóa hồng cùng khóc, muôn đóa thắm cùng sầu “
Cuối cùng, tất cả tiếng kêu t.h.ả.m và sự vùng vẫy đều im bặt.
Ta uống cạn chén rượu trong tay. Lửa tàn.
Có người đi ngược ánh sáng tiến lại gần. Sau lưng là những chiến binh mặc thiết giáp chỉnh tề.
「Hậu nhân họ Cố, hôm nay được thấy, mới biết danh bất hư truyền.」
Ta ngước mắt, nhìn thấy Thần Vương Lý Quán thực sự.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









