“Được, như vậy rất tốt… quên hết rồi thì tốt…”

“A Thường, lão Phúc!’

“Các ngươi đứng lên đi… để nàng đi đi! Là Diệp gia chúng ta… nợ nàng!”

Ta bước qua cổng viện, vừa mới đặt chân ra ngoài một bước, liền nghe trong viện một trận hỗn loạn kèm tiếng kêu kinh hãi.

“Công t.ử!”

33

Ta mua một căn viện trong con hẻm không xa phủ của biểu ca.

Sau khi thu dọn đâu vào đấy, ta dẫn Minh Triết dọn vào ở.

Tháng ba, xuân ấm hoa nở.

Trước cửa Thượng Vân Các vẫn có người ngóng trông, mong đợi sang năm mới, tác phẩm đầu tiên của Thượng Vân tiên sinh sẽ là đơn đặt hàng của nhà nào ra mắt.

Thế nhưng họ không đợi được ngày treo bảng.

Thứ họ đợi được, lại là một tin tức khiến người ta chấn động:

“Tiên sinh Thượng Vân đã qua đời, Thượng Vân Các không lâu nữa sẽ đóng cửa, từ nay về sau không nhận đơn đặt hàng nữa!”

34

Mùa xuân kinh thành, là bức trường quyển thịnh thế trải ra vì thiên hạ sĩ t.ử.

Ta thu xếp đâu vào đấy, giục Minh Triết nhanh lên.

“A tỷ, tỷ gấp quá rồi đó, lễ khoe bảng còn chưa bắt đầu mà!”

Thanh Đại nằm vắt người trên tường viện ngửa mặt nhìn trời, miệng ngậm một cọng cỏ.

“Tiểu thư là sợ có người ném cầu thêu về phía biểu công t.ử chứ gì, lỡ biểu công t.ử thật sự bắt lấy thì phải làm sao!”

“Hắn mới không bắt!”

“Cho dù biểu công t.ử không, nhưng không sợ trộm đến, chỉ sợ trộm để ý. Biểu công t.ử tuy là hạng nhì, nhưng lại là người trẻ tuổi nhất trong tam giáp…”

“Ê? Tiểu thư… tiểu thư chậm thôi…”

Ba con tuấn mã lông táo đỏ sóng vai chậm rãi tiến lên, áo bào lụa đỏ thẫm dưới ánh nắng xuân rực rỡ ch.ói mắt.

Người trên lưng ngựa, là môn sinh thiên t.ử, kim bảng đề danh.

Ánh mắt ta, bị người kia giữ c.h.ặ.t thật lâu.

Cách qua biển người mênh m.ô.n.g, hắn cũng nhìn thấy ta.

Giữa muôn vàn ánh nhìn đổ dồn, trong mắt hắn chỉ có mình ta.

Nửa năm sau, biểu ca đón cữu cữu lên kinh thành.

Với tư cách bậc cao đường, ông phải được nhận lễ.

Cả nhà chúng ta, cuối cùng cũng lại đoàn tụ.

Một ngày trước khi ta và biểu ca thành thân, khắp phủ treo đầy lụa đỏ bay phấp phới trong gió, phản chiếu đôi mắt cữu cữu vừa cười vừa ngấn lệ.

Trong tay ta bỗng bị nhét vào một chiếc hộp gấm nặng trĩu, gỗ t.ử đàn mát lạnh, trơn nhẵn, lại không đề tên người gửi.

“Người đưa đồ đâu rồi?”

Quản gia nói người đó đã đi rồi.

Ta đuổi theo ra ngoài.

Trường phố vắng lặng, trăng sáng treo cao.

Chỉ còn lại hai vệt bánh xe in trên đường.

Ánh trăng trầm trầm, bóng đơn sâu thẳm!

35

Một năm sau, hoàng đế băng hà, thái t.ử đăng cơ.

Thái t.ử phi Thẩm Du thuận lý thành chương được sách phong làm hoàng hậu.

Nghe Ô tiên sinh nói, chân phải của Diệp Huyền Tranh đã hồi phục, nhưng chân trái lại bị cà nhắc.

Sau đó lại nghe nói, hắn đi biên quan.

Ta thấy khó hiểu, cà nhắc một chân, còn có thể tòng quân sao? Về sau nữa, trong một trận Bắc Địch quấy nhiễu biên cảnh, bên cạnh Chấn Vũ đại tướng quân có một vị mưu sĩ hiến kế bày mưu, khiến Bắc Địch đại bại, ký kết điều ước mười năm không xâm phạm biên giới và bồi thường.

Chỉ là vị mưu sĩ ấy rất kỳ quái, rõ ràng có thể đi lại, nhưng lại quanh năm suốt tháng ngồi xe lăn bốn bánh.

Thân thể ta đã không còn trở ngại lớn, Ô tiên sinh liền rời kinh thành, ngao du thiên hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trước khi đi, ông nói với ta, ở ngoại ô phía tây kinh thành mở một y quán, đại phu ngồi khám chính là Diệp lão phu nhân.

Y quán chỉ khám bệnh cho nữ t.ử, dặn ta sau này có thể tới đó.

Nhưng ta trước sau vẫn chưa từng đến.

Những năm qua, vì điều dưỡng thân thể, quả thật ta đã hỏi không ít đại phu.

Dẫu cho bụng dạ vẫn mãi chưa có động tĩnh, nhưng phu quân độc sủng ta, gia ông đối đãi hiền hòa, ngày tháng vẫn êm ấm mỹ mãn, khiến không ít quý phụ trong kinh thành phải ngưỡng mộ.

Giờ đây, bốn năm đã trôi qua.

Biểu ca được thăng chức.

Ta cũng rốt cuộc như nguyện mang thai.

Hoàng hậu sau khi sinh đích công chúa ở t.h.a.i đầu, đầu năm nay lại hạ sinh long t.ử. Hoàng thượng mừng rỡ, lập tức phong làm thái t.ử.

Ngày mừng bách nhật tiểu thái t.ử, ta cũng được mời dự yến.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tuy rằng ta chỉ là phu nhân của một vị Hàn Lâm thị giảng phẩm trật tứ phẩm, nhưng ta giao hảo thân thiết với hoàng hậu, nên cũng có không ít nữ quyến chủ động kết giao với ta.

“Thủ nghệ của Đường phu nhân, sánh ngang với Thượng Vân tiên sinh năm xưa đó!”

Một vị gia quyến của Lễ bộ thị lang thấy trên đầu ta cài một chiếc trâm ngậm châu, liền hỏi ta mua ở đâu.

Ta chỉ nói là lúc rảnh rỗi tự học làm, nàng liền khen như vậy.

Nàng có chút ngượng ngùng.

“Không sợ Đường phu nhân chê cười, tiểu muội nhà ta từ nhỏ đã mê vẽ tranh, tháng sau sẽ xuất giá, nàng tự tay vẽ một bộ kiểu dáng trang sức, tâm tư khéo léo tinh xảo, chỉ là đã tìm không ít thợ kim hoàn, ai nấy đều nói làm không ra. Không biết Đường phu nhân…”

Ta mỉm cười. 

“Nếu lệnh muội không chê, ta có thể thử một lần.”

Nàng lập tức mừng rỡ ra mặt, đối với ta càng thêm thân thiết.

Còn về thù lao, giới sĩ phu xưa nay khinh thường giao dịch tiền bạc, nhưng lại rất coi trọng thể diện, tự nhiên sẽ không để ta chịu thiệt.

Ta lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một cây b.út than, cẩn thận ghi chép lại.

“Đường phu nhân đây là…?”

“Ồ, ta trí nhớ không được tốt lắm, thường hay quên chuyện, nên chuẩn bị sẵn, việc quan trọng tiện tay ghi lại, tránh bị quên mất.”

Ngoài điện vang lên một tiếng xướng danh, nhân vật chính hôm nay ra sân.

Ta ngẩng mắt nhìn sang, hoàng hậu hôm nay dung quang rạng rỡ, ý cười nơi đáy mắt giấu cũng không giấu được.

Ánh mắt ta lướt qua cây kim thoa trên đỉnh đầu nàng, tên gọi là “Xích Diễm Điệp”.

Thượng Vân tiên sinh, sớm đã trở thành truyền thuyết nơi tầng mây.

Còn ta, con người chân thật này, cuối cùng cũng sẽ không còn ẩn mình trong bụi trần nữa.

36

Vài năm sau, ta nghe được tin tức về Diệp Huyền Tranh.

Bắc Địch cách mười năm lại lần nữa nam xâm, quân tình khẩn cấp.

Đêm quyết chiến, quân địch bày mai phục tập kích doanh trại chính.

Diệp Huyền Tranh lấy thân mình dẫn dụ địch, sa vào trùng vây, lực kiệt mà mất.

Hắn ở biên quan, cả đời chưa từng thành thân.

Ngày linh cữu được đưa về kinh thành an táng, ta đã đến.

Nghe nói, đồ tuẫn táng của hắn chỉ có một cây sáo trúc và một miếng ngọc bội.

Trên bia mộ màu xám xanh, khắc:

“Chi mộ cố Diệp công Huyền Tranh”.

Bên cạnh, khắc nông một hàng mộ chí:

“Nguyệt hoa tự chiếu, trúc bền khó gãy. Cô quang bất diệt, ám dạ trường minh.”

Ta sững người.

Chẳng hiểu vì sao, một hàng lệ nóng lăn dài.

Ta dường như bỗng nhớ ra điều gì đó.

Bản thảo vẽ ra từ trong mộng kia, hóa ra tên của nó là Trâm Nguyệt Hoa!

~Hết~







Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện