Chỉ có nụ cười của ta, bị che giấu dưới tầng tuyệt vọng!
Minh Triết cuối cùng cũng vào kinh, được sắp xếp ở cùng một chỗ với biểu ca.
Ta nói chuyện đó cho Diệp Huyền Tranh biết.
Ngày hôm sau, hắn liền đưa bái thiếp tới cho Hồng Văn sơn trưởng.
Tuy rằng hiện giờ hắn đã không còn thân phận hầu tước.
Nhưng sự sắc bén và tài tuấn thì đã ngấm sâu vào xương cốt.
Dù đứng giữa bùn nhơ, cũng vẫn có một thứ chỗ dựa vô hình khiến người khác phải liếc nhìn thêm một lần.
Ngày khảo hạch, chính tay sơn trưởng ra đề.
Sách luận, thi phú, kinh nghĩa.
Ta đợi ở gian ngoài, không rõ tình hình trong đường ra sao.
Nhưng với năng lực của Minh Triết, hẳn là không khó vượt qua.
Nửa canh giờ sau, quả nhiên ta nghe thấy một tiếng vỗ bàn khen lớn.
“Hay! Hay lắm!”
Ta cong môi cười, xong rồi.
Một lát sau, Minh Triết đẩy Diệp Huyền Tranh đang ngồi trên xe lăn bốn bánh đi ra.
Ánh mắt hắn trong trẻo, cúi người thi lễ với Diệp Huyền Tranh.
Dẫn dắt từ thương sang quan, ấy là đại ân.
Lễ đáp đại ân, không có nửa phần rụt rè hay nịnh nọt.
Một người ngồi, một người đứng.
Tầm mắt ngang bằng nhau.
Diệp Huyền Tranh khẽ dời ánh nhìn đi.
Giữa hàng mày, nét áy náy kia dường như không biết đặt vào đâu cho phải.
Tiễn Minh Triết về nơi ở của biểu ca, ta đẩy Diệp Huyền Tranh đi về hẻm cũ.
Bánh xe lăn qua nền tuyết, kêu kẽo kẹt chậm chạp.
Cả con phố giăng đầy câu đối đỏ và đèn l.ồ.ng, mọi người bước chân vội vã, bận rộn sắm sửa đồ Tết.
“Xin lỗi!”
Người phía trước đột nhiên buông ra một câu.
“Là ta quá kiêu ngạo. Năm đó được sơn trưởng ưu ái, ta cứ nghĩ trên đời này hiếm có ai sánh bằng mình, nhưng Minh Triết… mới mười hai tuổi, hắn thật sự khiến ta bất ngờ.
“Không hổ là nhi t.ử của cựu tể tướng, sau này nhất định sẽ làm nên việc lớn, làm rạng rỡ môn phong Kỳ gia.”
Được khen, dĩ nhiên ta sẽ cười, chỉ là hắn không nhìn thấy.
“Diệp Huyền Tranh, hóa ra ngươi cũng có lúc chịu nhận thua!”
Hắn lại đột ngột nắm c.h.ặ.t hai bánh xe.
Chiếc xe lăn bốn bánh lập tức dừng lại.
“Ngươi làm gì vậy?”
Người này lại bị sao nữa đây? Hắn im lặng rất lâu.
“Ta cứ tưởng… ngươi thật sự quên mất tên ta rồi!”
Ta sững người.
Dường như… hình như…
Từ sau khi hồi kinh, ta quả thật chưa từng gọi tên hắn.
Hắn lại để tâm chuyện này mãi sao?
Thật là bệnh gì không biết?
“Vậy sau này, ta sẽ gọi ngươi như thế.”
Hắn dường như khẽ cười một tiếng.
“Được!”
Chỉ đáng tiếc, ta không có “sau này” nữa.
Nhưng ta vẫn mỉm cười.
Có lẽ vì chuyện của Minh Triết đã xong xuôi, trong lòng ta không còn vướng bận, bỗng nhiên lại thấy nhẹ nhõm hơn.
Rất nhiều chuyện cũ, ta không muốn so đo nữa.
Người ta nói, người sắp c.h.ế.t thì lời nói cũng trở nên hiền hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn hơi ấm dung hòa quanh mình, mảng băng trong tim đã đóng suốt bao năm, đang lặng lẽ tan chảy.
25
Bệnh tình ngày một nặng, ta thường xuyên nửa đêm đau đến tỉnh giấc.
Ta nghĩ, có vài thứ… cũng đã đến lúc phải dọn dẹp rồi.
Ta thắp nến lên, từ túi dụng cụ lấy ra mấy bản vẽ và đồ án.
Những thứ này, đều từng là tác phẩm của “Thượng Vân tiên sinh”.
Trong đó còn xen lẫn vài tờ đơn giản mới nhất.
Ta đem từng bản vẽ một đặt lên ngọn nến.
Nhìn những đường nét tinh xảo tuyệt luân kia cuối cùng hóa thành tro bụi.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, kéo theo một luồng khí lạnh.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Diệp Huyền Tranh chống gậy đứng ở cửa, nơi khóe trán còn lấm tấm mồ hôi vì vội vã chạy tới.
“Nguyệt Hoa? Nửa đêm nửa hôm ngươi đốt giấy gì thế, ta còn tưởng…”
Ta nhìn đôi chân hắn, nhíu mày.
“Không phải nói ba tháng không được xuống đất sao? Ngươi không cần cái chân này nữa à?”
Nhưng hắn lại mấy bước tiến sát, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào một tờ giấy.
Trong lòng ta chợt thắt lại.
Đó là…
“Trâm Nguyệt Hoa!”
Ngọn nến bùng lên một tiếng lách tách.
Hắn chậm rãi ngẩng mắt, nhìn về phía ta.
Trong đôi mắt ấy cuộn trào sự kinh ngạc như sóng dữ, còn có cả cảm giác lạnh lẽo sau khi bị lừa dối.
Môi hắn mấp máy mấy lần, mãi mới phát ra tiếng.
“…Ngươi là? Ngươi… vậy mà…”
Ta khẽ thở dài một tiếng.
Hắn hẳn là người thứ năm biết được chuyện này rồi.
Hắn nhìn ta thật lâu, như thể mới quen ta lần đầu.
Chợt nhiên, hắn bật cười khẽ.
“Ngươi có phải thấy… ta giống như một trò cười không?!”
Ta lắc đầu, bình thản nhìn hắn.
“Diệp Huyền Tranh, ta chưa từng xem ngươi là trò cười. Bỏ qua ân oán tình riêng, trong mắt ta, ngươi từ trước đến nay vẫn là một nam nhi đội trời đạp đất, bất luận là thuở nhỏ hay là bây giờ.”
Ta cầm lấy tờ đơn giản kia.
“Chỉ là… từ nay về sau, ta sẽ không nhận đơn nữa, cho nên cái này, ta không thể đáp ứng ngươi.”
Ta đưa tờ đơn trả lại cho hắn.
Nhưng hắn lại chú ý đến mấu chốt trong lời ta nói.
“Vì sao từ nay về sau lại không nhận đơn nữa?”
Ta chỉ nói qua loa rằng tiền đã kiếm đủ rồi, không muốn làm nữa.
Hắn nhìn chằm chằm ta, như đã hạ quyết tâm nào đó.
“Kỳ Nguyệt Hoa, ngươi không hỏi xem, vì sao ta lại muốn làm một chiếc trâm như vậy sao?”
Tim ta đập thót một cái.
Theo bản năng, ta không muốn biết.
“Chân ngươi không thể đứng lâu, trở về đi.”
“Bởi vì ta thấy chiếc trâm trên đầu Thẩm Du là do Thái t.ử tặng, mọi người đều nói, đó là… tín vật định tình!”
Cuối cùng hắn vẫn nói ra.
Đêm nay, số lần ta thở dài thật sự quá nhiều rồi.
“Diệp Huyền Tranh, ngươi đã nói ngươi có người trong lòng, vậy giờ ngươi làm thế này thì là gì?”
“Kỳ Nguyệt Hoa, ngươi là thật ngốc hay giả vờ ngốc? Người trong lòng ta, từ đầu đến cuối vẫn luôn là ngươi!”
Ta sững người.
Khi kịp phản ứng lại, sắc mặt lập tức lạnh hẳn.
“Ngươi để tâm đến ta ư? Năm đó nhà ta gặp nạn, ngươi làm ngơ không hỏi, ta quỳ ngoài phủ hầu suốt trọn một ngày, ngươi vẫn dửng dưng.”
Minh Triết cuối cùng cũng vào kinh, được sắp xếp ở cùng một chỗ với biểu ca.
Ta nói chuyện đó cho Diệp Huyền Tranh biết.
Ngày hôm sau, hắn liền đưa bái thiếp tới cho Hồng Văn sơn trưởng.
Tuy rằng hiện giờ hắn đã không còn thân phận hầu tước.
Nhưng sự sắc bén và tài tuấn thì đã ngấm sâu vào xương cốt.
Dù đứng giữa bùn nhơ, cũng vẫn có một thứ chỗ dựa vô hình khiến người khác phải liếc nhìn thêm một lần.
Ngày khảo hạch, chính tay sơn trưởng ra đề.
Sách luận, thi phú, kinh nghĩa.
Ta đợi ở gian ngoài, không rõ tình hình trong đường ra sao.
Nhưng với năng lực của Minh Triết, hẳn là không khó vượt qua.
Nửa canh giờ sau, quả nhiên ta nghe thấy một tiếng vỗ bàn khen lớn.
“Hay! Hay lắm!”
Ta cong môi cười, xong rồi.
Một lát sau, Minh Triết đẩy Diệp Huyền Tranh đang ngồi trên xe lăn bốn bánh đi ra.
Ánh mắt hắn trong trẻo, cúi người thi lễ với Diệp Huyền Tranh.
Dẫn dắt từ thương sang quan, ấy là đại ân.
Lễ đáp đại ân, không có nửa phần rụt rè hay nịnh nọt.
Một người ngồi, một người đứng.
Tầm mắt ngang bằng nhau.
Diệp Huyền Tranh khẽ dời ánh nhìn đi.
Giữa hàng mày, nét áy náy kia dường như không biết đặt vào đâu cho phải.
Tiễn Minh Triết về nơi ở của biểu ca, ta đẩy Diệp Huyền Tranh đi về hẻm cũ.
Bánh xe lăn qua nền tuyết, kêu kẽo kẹt chậm chạp.
Cả con phố giăng đầy câu đối đỏ và đèn l.ồ.ng, mọi người bước chân vội vã, bận rộn sắm sửa đồ Tết.
“Xin lỗi!”
Người phía trước đột nhiên buông ra một câu.
“Là ta quá kiêu ngạo. Năm đó được sơn trưởng ưu ái, ta cứ nghĩ trên đời này hiếm có ai sánh bằng mình, nhưng Minh Triết… mới mười hai tuổi, hắn thật sự khiến ta bất ngờ.
“Không hổ là nhi t.ử của cựu tể tướng, sau này nhất định sẽ làm nên việc lớn, làm rạng rỡ môn phong Kỳ gia.”
Được khen, dĩ nhiên ta sẽ cười, chỉ là hắn không nhìn thấy.
“Diệp Huyền Tranh, hóa ra ngươi cũng có lúc chịu nhận thua!”
Hắn lại đột ngột nắm c.h.ặ.t hai bánh xe.
Chiếc xe lăn bốn bánh lập tức dừng lại.
“Ngươi làm gì vậy?”
Người này lại bị sao nữa đây? Hắn im lặng rất lâu.
“Ta cứ tưởng… ngươi thật sự quên mất tên ta rồi!”
Ta sững người.
Dường như… hình như…
Từ sau khi hồi kinh, ta quả thật chưa từng gọi tên hắn.
Hắn lại để tâm chuyện này mãi sao?
Thật là bệnh gì không biết?
“Vậy sau này, ta sẽ gọi ngươi như thế.”
Hắn dường như khẽ cười một tiếng.
“Được!”
Chỉ đáng tiếc, ta không có “sau này” nữa.
Nhưng ta vẫn mỉm cười.
Có lẽ vì chuyện của Minh Triết đã xong xuôi, trong lòng ta không còn vướng bận, bỗng nhiên lại thấy nhẹ nhõm hơn.
Rất nhiều chuyện cũ, ta không muốn so đo nữa.
Người ta nói, người sắp c.h.ế.t thì lời nói cũng trở nên hiền hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn hơi ấm dung hòa quanh mình, mảng băng trong tim đã đóng suốt bao năm, đang lặng lẽ tan chảy.
25
Bệnh tình ngày một nặng, ta thường xuyên nửa đêm đau đến tỉnh giấc.
Ta nghĩ, có vài thứ… cũng đã đến lúc phải dọn dẹp rồi.
Ta thắp nến lên, từ túi dụng cụ lấy ra mấy bản vẽ và đồ án.
Những thứ này, đều từng là tác phẩm của “Thượng Vân tiên sinh”.
Trong đó còn xen lẫn vài tờ đơn giản mới nhất.
Ta đem từng bản vẽ một đặt lên ngọn nến.
Nhìn những đường nét tinh xảo tuyệt luân kia cuối cùng hóa thành tro bụi.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, kéo theo một luồng khí lạnh.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Diệp Huyền Tranh chống gậy đứng ở cửa, nơi khóe trán còn lấm tấm mồ hôi vì vội vã chạy tới.
“Nguyệt Hoa? Nửa đêm nửa hôm ngươi đốt giấy gì thế, ta còn tưởng…”
Ta nhìn đôi chân hắn, nhíu mày.
“Không phải nói ba tháng không được xuống đất sao? Ngươi không cần cái chân này nữa à?”
Nhưng hắn lại mấy bước tiến sát, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào một tờ giấy.
Trong lòng ta chợt thắt lại.
Đó là…
“Trâm Nguyệt Hoa!”
Ngọn nến bùng lên một tiếng lách tách.
Hắn chậm rãi ngẩng mắt, nhìn về phía ta.
Trong đôi mắt ấy cuộn trào sự kinh ngạc như sóng dữ, còn có cả cảm giác lạnh lẽo sau khi bị lừa dối.
Môi hắn mấp máy mấy lần, mãi mới phát ra tiếng.
“…Ngươi là? Ngươi… vậy mà…”
Ta khẽ thở dài một tiếng.
Hắn hẳn là người thứ năm biết được chuyện này rồi.
Hắn nhìn ta thật lâu, như thể mới quen ta lần đầu.
Chợt nhiên, hắn bật cười khẽ.
“Ngươi có phải thấy… ta giống như một trò cười không?!”
Ta lắc đầu, bình thản nhìn hắn.
“Diệp Huyền Tranh, ta chưa từng xem ngươi là trò cười. Bỏ qua ân oán tình riêng, trong mắt ta, ngươi từ trước đến nay vẫn là một nam nhi đội trời đạp đất, bất luận là thuở nhỏ hay là bây giờ.”
Ta cầm lấy tờ đơn giản kia.
“Chỉ là… từ nay về sau, ta sẽ không nhận đơn nữa, cho nên cái này, ta không thể đáp ứng ngươi.”
Ta đưa tờ đơn trả lại cho hắn.
Nhưng hắn lại chú ý đến mấu chốt trong lời ta nói.
“Vì sao từ nay về sau lại không nhận đơn nữa?”
Ta chỉ nói qua loa rằng tiền đã kiếm đủ rồi, không muốn làm nữa.
Hắn nhìn chằm chằm ta, như đã hạ quyết tâm nào đó.
“Kỳ Nguyệt Hoa, ngươi không hỏi xem, vì sao ta lại muốn làm một chiếc trâm như vậy sao?”
Tim ta đập thót một cái.
Theo bản năng, ta không muốn biết.
“Chân ngươi không thể đứng lâu, trở về đi.”
“Bởi vì ta thấy chiếc trâm trên đầu Thẩm Du là do Thái t.ử tặng, mọi người đều nói, đó là… tín vật định tình!”
Cuối cùng hắn vẫn nói ra.
Đêm nay, số lần ta thở dài thật sự quá nhiều rồi.
“Diệp Huyền Tranh, ngươi đã nói ngươi có người trong lòng, vậy giờ ngươi làm thế này thì là gì?”
“Kỳ Nguyệt Hoa, ngươi là thật ngốc hay giả vờ ngốc? Người trong lòng ta, từ đầu đến cuối vẫn luôn là ngươi!”
Ta sững người.
Khi kịp phản ứng lại, sắc mặt lập tức lạnh hẳn.
“Ngươi để tâm đến ta ư? Năm đó nhà ta gặp nạn, ngươi làm ngơ không hỏi, ta quỳ ngoài phủ hầu suốt trọn một ngày, ngươi vẫn dửng dưng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









