Sau đó ta đi gặp Diệp Huyền Tranh.

Hắn giờ như một con cá c.h.ế.t, trợn mắt nhìn chằm chằm lên nóc màn, không ăn không uống cũng không nhúc nhích.

Ta theo bản năng nhìn về đôi chân hắn.

Hắn cũng theo bản năng nhìn sang ta, thấy ta nhìn chân hắn thì nổi giận.

“Ngươi quay lại làm gì? Đến xem ta làm trò cười sao?”

Ta cười.

“Tùy ngươi nghĩ thế nào. A đệ của ta thêm một thời gian nữa sẽ vào kinh, còn cần ngươi tiến cử với sơn trưởng. Chuyện này vẫn chưa xong, ta không thể đi.”

Hắn hừ một tiếng trong mũi.

Giận mà no được cũng tốt.

Ta không nhìn hắn nữa, quay người bước ra khỏi phòng.

18

Ta hỏi lão Phúc: “Lão phu nhân nói sao?”

Phải, lão phu nhân là người hiểu y thuật.

Nghe nói thuở nhỏ từng bái một vị kỳ nhân chốn y lâm rất lợi hại làm thầy.

Sắc mặt lão Phúc xám xịt, lắc đầu.

“Lão phu nhân nói, xương đã gãy rồi, đại phu thường căn bản không chữa nổi, ngay cả bản thân lão phu nhân cũng không có bản lĩnh ấy, trừ phi sư huynh của bà là Quỷ Thánh Thủ còn sống, nhưng mà… Quỷ Thánh Thủ đã c.h.ế.t hai mươi năm rồi.”

Tia hy vọng cuối cùng, trong khoảnh khắc bị bóp tắt.

Gió lùa qua hành lang, lạnh đến mức xương cốt cũng cứng đờ.

Sáng sớm ngày hôm sau, ta bước vào phòng của Diệp Huyền Tranh.

Quả thực có một mùi ẩm mốc khó chịu.

Ta đẩy cửa sổ cho thoáng khí.

Vừa quay đầu, chiếc gối đã bay thẳng tới.

“Cút!”

Ta nhặt lên, lại ném trả về giường cho hắn.

Hắn trừng mắt nhìn ta, nghiến răng ken két.

“Ta~ bảo~ ngươi~ cút~”

Ta không nói gì, xoay người đi ra.

Suốt cả buổi sáng, Diệp Huyền Tranh vẫn không ăn không uống, cũng không động đậy.

Buổi chiều, ta ra ngoài một chuyến, đến chạng vạng mới về, mua một chiếc xe đẩy gỗ.

Ta gọi lão Phúc và A Thường, chuyển Diệp Huyền Tranh lên xe.

Hai người đều mù mờ khó hiểu.

Ta nói: “Giảng đạo lý vô ích, ta phải cho hắn chút kích thích.”

Kích thích đến mức nào ư? Ta bảo A Thường theo ta, trực tiếp đẩy Diệp Huyền Tranh tới trước cửa lầu Xuân Giang Hoa Dạ.

Loại kỹ viện cao cấp này, kẻ ra vào không giàu thì quý.

Suốt dọc đường, Diệp Huyền Tranh đều đờ đẫn nhìn bầu trời trên đầu dần sẫm tối.

Lúc này cuối cùng cũng có phản ứng.

“Kỳ Nguyệt Hoa, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Ta để hắn phơi ra chỗ ánh đèn l.ồ.ng đỏ có thể soi rõ.

Bộ dạng tả tơi của hắn giữa chốn đèn hoa rực rỡ lại càng ch.ói mắt.

Ta thổi lớp bụi trên bậc đá, ngồi phịch xuống.

“Nghe nói ngươi rất ít khi đi kỹ viện, hôm nay chúng ta đến dạo chơi một chuyến, chỉ có điều, để tiết kiệm bạc, thì chỉ xem thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong cửa bay ra hương phấn son, tiếng tơ trúc mềm mại không dứt.

Mấy công t.ử áo quần lộng lẫy phe phẩy quạt giấy đi tới, liếc mắt đã trông thấy cảnh tượng chướng mắt này.

“Ối! Nhìn xem đây là ai nào?”

Một bóng áo gấm tím sẫm ghé sát.

“Chẳng phải là Võ An hầu từng oai phong lẫm liệt của chúng ta sao? Chậc chậc, nghe nói vào ngục rồi thì chân bị đ.á.n.h gãy à?”

Hắn dùng quạt gõ gõ vào chân Diệp Huyền Tranh.

Cẳng chân Diệp Huyền Tranh đã gãy, nhưng đùi vẫn còn cảm giác, song hắn vẫn không nhúc nhích.

“Ối chà~ xem ra là thật rồi, phế hẳn rồi!”

Một kẻ khác tiếp lời, giọng điệu thô tục.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Diệp huynh, cô nương ở đây khó hầu hạ lắm, với tình trạng của huynh… e là không có phúc hưởng đâu! Hay để tiểu đệ gọi cho huynh hai ‘tiểu quan’ thân cường thể tráng đến khiêng huynh vào nhé? Ha ha ha!”

Tiếng cười ầm ĩ nổi lên, lời lẽ bẩn thỉu không chịu nổi.

Diệp Huyền Tranh nhắm c.h.ặ.t mắt, đường hàm căng cứng như sắp nứt ra.

Ta thấy cũng đủ rồi, không thể kích thích quá đà làm hắn tổn thương nội tạng thật.

Vừa bước tới, ánh mắt mấy người kia đã đồng loạt dán lên người ta.

“Ơ? Đây chẳng phải… Diệp phu nhân sao? Vẫn còn đi theo cái thứ phế vật này à!”

Gã áo tím mắt sáng lên, phe phẩy quạt tiến lại gần, ánh nhìn dính dớp lướt trên mặt và người ta.

“Nghe nói ngay cả Thái t.ử điện hạ cũng khen Diệp phu nhân là người diệu tuyệt! Thay vì theo một phế vật, chẳng bằng… theo bản công t.ử đi, để bản công t.ử cũng thưởng thức chỗ ‘diệu’ của Diệp phu nhân, thế nào a…”

Bàn tay hắn vươn tới muốn chạm vào mặt ta.

“Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra!!!”

Một tiếng gầm khàn đặc như sấm nổ.

Diệp Huyền Tranh đột ngột mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn kẻ kia.

Gân xanh trên trán hắn nổi lên, vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng nửa điểm sức lực cũng không có.

Xung quanh yên lặng thoáng chốc, rồi bùng lên tiếng cười lớn hơn.

“Ối ối ối! Nóng rồi nóng rồi!”

“Diệp huynh, tự lo còn chưa xong mà còn muốn che chở mỹ nhân à?”

Gã áo tím cũng nổi giận, thu quạt lại.

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Nói rồi hắn thật sự định giằng kéo ta.

Ta bất ngờ rút từ dưới xe đẩy ra một cây gậy gỗ chắc nịch đã chuẩn bị sẵn, nhằm thẳng cánh tay hắn vung tới mà nện mạnh!

“Ai da!”

Hắn kêu t.h.ả.m một tiếng, lảo đảo lùi lại.

Có lẽ không ngờ một nữ t.ử yếu ớt như ta lại hung hãn đến vậy.

Ngay cả Diệp Huyền Tranh cũng sững sờ.

A Thường cũng lanh trí, chộp lấy một cây gậy khác, không phân biệt đầu đuôi mà đ.á.n.h về phía mấy kẻ còn lại.

Bọn họ không kịp đề phòng, trúng mấy gậy, vừa đau vừa c.h.ử.i ầm lên.

Nhưng dù sao bọn họ cũng đông người, rất nhanh đã hoàn hồn, ánh mắt hung ác vây lại.

“Nữ nhân thối! Dám đ.á.n.h lão t.ử!”

Ta c.ắ.n răng, vung gậy chống đỡ, nhưng thân thể này thực sự không tranh khí, mấy phen gắng sức đã thở dốc, mắt thấy sắp bị bọn chúng bắt được.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc…

“Xông lên!”

Không biết từ đâu bỗng lao ra hơn chục tên ăn mày áo quần rách rưới, tay cầm bát sứ mẻ, bao vây bọn chúng kín mít.

“Công t.ử làm ơn bố thí ít tiền đi…”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện