1
Ta suýt nữa thì bị tên gia đinh đẩy ngã xuống đất.
“Thứ không biết liêm sỉ, đồ hạ tiện, cũng dám đến Hầu phủ trèo cao bám thấp, mau cút đi!”
Ta vừa định mở miệng nói rõ mục đích, thì phía sau đã vang lên tiếng trêu chọc.
“Ồ, đây chẳng phải là tiểu thanh mai năm xưa được đính hôn với Diệp tiểu hầu gia sao?”
Ta quay đầu lại, là Diệp Huyền Tranh cùng một đám bằng hữu cưỡi ngựa trở về.
Xa quê năm năm, vậy mà bọn họ vẫn còn nhận ra ta.
“Diệp tiểu hầu gia quả thật diễm phúc không cạn nha, bao nhiêu năm rồi mà tiểu thanh mai vẫn còn nhớ mãi không quên, đến tận đây tìm ngươi!”
“Nghe nói Kỳ đại tiểu thư năm đó rời đi dứt khoát lắm mà, sao giờ lại quay về rồi?”
“Còn vì sao nữa, chẳng phải nghe nói Diệp Hầu đến giờ vẫn chưa cưới, nên lại mơ mộng làm phu nhân Hầu phủ đó sao!”
Bọn họ từ trên cao nhìn xuống ta, lời lẽ đầy châm chọc.
Diệp Huyền Tranh nhìn thấy ngọc bội trong tay ta, đáy mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo.
Đột nhiên hắn giơ tay, roi ngựa thẳng hướng về tay ta mà quất tới.
Ta theo bản năng buông tay, ngọc bội rơi xuống đất, vỡ tan theo tiếng va chạm.
“Kỳ Nguyệt Hoa, ngươi muốn Hầu phủ thực hiện hôn ước sao? Nhưng thân phận hiện tại của ngươi, cũng chỉ xứng làm thiếp. Năm đó không chịu. Sao? Giờ lại cam tâm hạ mình rồi ư?”
Ta sững người trong chốc lát, tiếng “không phải” còn chưa kịp thốt ra.
Hắn bỗng cười nhạt đầy giễu cợt:
“Được thôi, ta cưới ngươi làm thê t.ử!”
Huynh đệ của hắn đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Diệp Huyền Tranh, ngươi điên rồi à? Cưới nữ nhi nhà buôn làm chính thê?”
“Những năm qua nàng ta không ở kinh thành, đã trải qua những gì, ngươi biết không?”
“Đúng vậy đó, thương nhân chỉ giao du với hạng tam giáo cửu lưu, ai biết còn sạch sẽ hay không!”
Những lời ác độc ngày càng không kiêng nể.
Diệp Huyền Tranh vung roi ngựa, những tiếng xì xào c.h.ử.i rủa lập tức im bặt.
Hắn nhìn về phía ta.
“Ta không ngại nói thẳng với ngươi, ta đã có người trong lòng, nhưng mẫu thân lại muốn ta cưới quý nữ nhà khác, ta đương nhiên không chịu, cho nên…”
“Lấy thời hạn ba tháng, ngươi thay ta chắn cuộc liên hôn này, Hầu phủ sẽ trả cho ngươi thù lao hậu hĩnh.”
Đám huynh đệ của hắn lại nổ tung.
“Không phải chứ Diệp Huyền Tranh, ngươi thật sự có người mình thích à? Là tiểu thư nhà nào vậy, giấu kỹ thật đó!”
“Ta nói này huynh đệ, ngươi đúng là không đủ nghĩa khí, cũng chẳng nói cho bọn ta biết. Mấy năm nay thấy ngươi thanh tâm quả d.ụ.c, bọn ta còn tưởng ngươi đổi tính, thích nam nhân rồi cơ! Ha ha ha—”
Một tràng cười ầm ĩ khiến người đi đường cũng phải ngoái nhìn.
Ta cũng lấy làm khó hiểu.
Mẫu thân hắn xưa nay luôn lấy niềm vui của hắn làm niềm vui của mình, hơn nữa giờ hắn đã kế thừa tước vị Hầu gia, cớ sao đến cả nữ t.ử mình yêu cũng không cưới được.
Ta cúi mặt suy nghĩ.
Để tránh bị biểu ca dây dưa, ta rời đi vội vã.
Sau này sẽ dừng chân ở đâu, ta còn chưa nghĩ xong.
Ở lại Hầu phủ, cho dù có một ngày bị biểu ca tìm tới.
Việc thực hiện hôn ước với Hầu phủ, ngược lại là một cái cớ không tệ.
Chỉ là, nghĩ đến lời đại phu nói ta chỉ còn nửa năm thời gian…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ba tháng không được. Nửa năm!”
Một câu nói khiến ánh mắt khinh miệt của bọn họ càng thêm rõ rệt.
“Chậc chậc chậc, thương nhân đúng là giỏi mặc cả thật! Sao thế, Kỳ tiểu thư tưởng chỉ cần nửa năm là có thể mê hoặc được tiểu hầu gia nhà ta sao?”
“Chẳng lẽ còn cho rằng dựa vào chút tình cảm thuở thiếu niên là có thể khiến Diệp Hầu gia thật sự cưới ngươi?”
Ta khựng lại.
Tình cảm thiếu niên ư? Phải rồi, năm đó quả thật cũng từng có chút tình ý.
Khi ấy, chúng ta từng là thanh mai trúc mã được cả kinh thành ngưỡng mộ.
Sắc mặt Diệp Huyền Tranh càng thêm lạnh lẽo, hắn chăm chăm nhìn ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Kỳ Nguyệt Hoa, cho dù ngươi có muốn làm thiếp, ta cũng sẽ không nạp thiếp, ngươi tốt nhất đừng mơ tưởng viển vông!”
Ta không bận tâm hắn nghĩ gì.
Trong lòng ta tính toán, đã nói là sẽ hậu đãi, vậy thì ta chẳng ngại đưa thêm vài điều kiện nữa.
Đang nghĩ ngợi, từ xa bỗng có một cỗ kiệu vội vã tiến đến.
Diệp Huyền Tranh mắt tinh, liếc một cái đã nhận ra người đứng cạnh kiệu.
“Thôi công công, sao ngài lại đến đây? Là Thái t.ử điện hạ có việc triệu ta sao?”
Thôi công công khách khí khoát tay.
“Không phải, không phải.”
Sau đó quay sang ta, khom người hành lễ:
“Kỳ tiểu thư, điện hạ biết hôm nay ngài vào kinh, nên dặn lão nô ra cổng thành chờ đón. Không ngờ ngài lại đến sớm hơn một canh giờ, lão nô dò hỏi dọc đường mới biết ngài đã đến Hầu phủ.”
Ông vén rèm kiệu.
“Kỳ tiểu thư, xin mời lên kiệu, điện hạ còn đang đợi!”
Ta cũng không ngờ Thái t.ử lại phái người đến đón.
Liếc nhìn mấy kẻ ngồi trên lưng ngựa cao lớn kia, mặt mũi ngơ ngác như ngỗng.
Cùng với gương mặt Diệp Huyền Tranh đầy kinh ngạc và hoảng hốt.
Ta chui vào trong kiệu.
2
Phủ thái t.ử, vườn sau rừng mai.
Thái t.ử ngồi trong đình, trước mặt là một vò rượu đang được hâm nóng.
Ta tiến lên hành lễ.
Có thể cảm nhận được, hắn đang quan sát ta.
“Kỳ Nguyệt Hoa, ngươi đúng là giấu kỹ thật đấy!”
Trong lòng ta chợt thót lên.
“Chỉ là vì mưu sinh mà thôi, mong điện hạ đừng trách tội!”
Hắn nhếch môi cười.
“Nhìn ngươi kìa, sợ đến thế sao? Sao nào, còn nhớ chuyện năm xưa ở Lãm Nguyệt Lâu chứ?”
Trong lòng ta lại giật thót một cái.
Lãm Nguyệt Lâu xưa nay nổi tiếng với thú tao nhã lên cao ngắm trăng, ngâm thơ vẽ tranh.
Năm ta mười tuổi, tại Lãm Nguyệt Lâu ta ngẫu hứng vung b.út, vẽ nên bức 《Xuân sơn dạ yến đồ》, khiến cả sảnh đường tán thưởng không ngớt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









