Ánh trăng như một bức tranh cuộn tròn, từ từ trải ra, rồi lại lặng lẽ cuộn lại, giấu mình dưới đỉnh núi lạc đà.

Giường bệnh bên cạnh có một thằng nhóc bị gãy chân, trong hai ngày tới sẽ xuất viện.

Tinh thần vừa hồi phục, nửa đêm đã trốn trong chăn xem “phim heo”. Không có tai nghe, nó bật loa ngoài luôn. Mặc dù âm lượng để thấp nhất, Trương Tông Hài vẫn nghe thấy. Anh bực mình chết đi được, cố tình bấm chuông gọi y tá.

Thằng nhóc lập tức tắt điện thoại, cuộn chăn lại giả vờ ngủ.

Trương Tông Hài nhếch mép, chỉ hỏi y tá bao giờ phòng VIP mới trống.

Y tá lắc đầu vẫn nói là không. Mùa đông có nhiều người già bị ngã, phòng bệnh khoa chỉnh hình rất căng thẳng, phòng VIP cũng chật kín.

Anh hiểu. Dù sao thì trần nhà của nguồn lực y tế ở huyện cũng chỉ đến thế, không như các bệnh viện tư nhân ở tỉnh có thể dùng tiền chất lên tiền.

Phòng VIP ở huyện chỉ tốn năm trăm tệ một ngày. Con cái đều tranh nhau đưa ông bà già vào, còn so bì lòng hiếu thảo với nhau. Ai ở lâu hơn, ai ở ít hơn, ai không cho ở, người đó sẽ bị hàng xóm láng giềng xì xầm.

Lý Ánh Kiều thường nói với người trong công ty, đừng tin người Phong Đàm, người Phong Đàm chúng tôi nói chuyện không đáng tin nhất. Quả thật, tư tưởng con người nơi đây hủ bại, cái gì cũng phải mang ra cân đo đong đếm. Sự tính toán thực dụng lại xen lẫn một chút chân tình. Nghe những lời so đo từng li từng tí đó, người ta lại cảm thấy ngậm ngùi.

“Cả đời mẹ chưa từng nằm phòng tốt như thế này. Năm trăm tệ một ngày chứ có phải năm ngàn tệ một ngày đâu, cứ để mẹ ở.”

“Ba cũng muốn ở.”

“Vậy anh đi đánh gãy chân ông ấy đi.”

“Hồi tôi sinh con, mẹ tôi không hề do dự lấy tiền lương hưu cho tôi ở trung tâm chăm sóc mẹ và bé năm mươi ngàn một tháng. Năm trăm tệ một ngày, tôi còn nợ bà ấy ba mươi ngàn rưỡi.”



Lời đồn ba mẹ ốm lâu không có con hiếu thảo đâu rồi? Hồi bà nội anh bệnh tật triền miên, ba anh bỏ trốn, còn lấy đi số tiền bà nội anh nhặt ve chai để dành trong hộp bánh quy để anh đi học.

Quả nhiên con người không sợ chia ít, chỉ sợ chia không đều. Ngay cả người như Lý Liên Phong, ít nhất cũng biết viết hai chữ hiếu thảo, còn biết xin xỏ cho ông già của mình.

Phong Đàm này cũng lạ thật. Rõ ràng là mảnh đất cỏ đuôi chó còn chê cằn cỗi, lại mọc ra những cây đại thụ chọc trời có thể che phủ cả bầu trời. Rễ cây chôn sâu dưới lòng đất, bạn thấy nó hủ bại, nhưng tán cây lại vươn dài lên trời. Bản thân nó có lẽ đang phải trải qua gió táp mưa sa, nhưng vẫn sẽ hỏi: Bạn có muốn đến chỗ tôi trú ẩn không? Ai nấy đều như vậy.

Anh không biết khi Du Nhân Kiệt tài trợ cho những sinh viên khuyết tật kia, liệu ông có nghĩ đến một ngày nào đó chính mình cũng sẽ trở thành người khuyết tật hay không.

Nhưng hồi đó anh từng hỏi Lý Ánh Kiều: Tiền đồ sự nghiệp của em rộng mở, tại sao lại đánh cược sự nghiệp của mình vì một tai nạn? Chuyện xe buýt du lịch rơi xuống vách núi là do công ty vô trách nhiệm hay tài xế mệt mỏi, đều không liên quan đến em. Những ngày khổ sở ở tỉnh Y em đều vượt qua được, tại sao lại cố chấp với chuyện này.

Lúc đó anh không hiểu. Đến Phong Đàm, nghe Du Tân Dương kể mới biết mẹ cô là tài xế xe tải. Hồi nhỏ cô thường đi theo mẹ ra ngoài làm việc, cô lớn lên trên chiếc xe tải. Vì vậy cô không thể im lặng.

Tuy nhiên, lúc đó Lý Ánh Kiều không hề nói những điều này với anh, không cố gắng gợi lên sự đồng cảm để anh hiểu quyết định của cô.

Cô luôn như vậy, không bao giờ đi theo lẽ thường. Khi thích hợp nhất để đánh bài tình cảm, cô lại muốn dùng lý trí để thuyết phục anh.

Anh nhớ lúc đó Bắc Kinh cũng là mùa đông. Khác với Phong Đàm, tuyết trên đường rất dày, màu trắng xóa nối liền với bầu trời. Chiếc ấm trà bên bàn làm việc sôi ùng ục bốc hơi nóng, còn đang hãm trà Phổ Nhĩ cô gửi về từ tỉnh Y.

Thậm chí anh đã từng nghĩ có lẽ Lý Ánh Kiều đã bay bổng sau khi Cầu Vồng Dũ Lý nổi tiếng. Cô coi những tài nguyên, nền tảng nương tựa vào Convey là sự thể hiện giá trị thương mại cá nhân của mình. Vì vậy, anh đã đứng trước cửa sổ sát đất trong văn phòng, nhắc nhở cô: “Đừng tin vào phong trào tạo thần trên Internet. Toàn bộ nền kinh tế KOL đều dựa trên chuỗi lợi ích của tư bản. Những điều này là Convey thêm vào cho em, chứ không phải giá trị cá nhân của em.”

Lý Ánh Kiều dường như không nghe lọt tai. Cô chỉ trả lời câu trước, nhưng lại khiến anh hoàn toàn câm nín: “Tiền đồ sự nghiệp của tôi tươi sáng, rõ ràng, là vì tôi đang đi trên con đường anh đã từng đi. Tôi công nhận sự chuyên nghiệp và xuất sắc của anh, nhưng theo tôi, anh sống như một cái xác không hồn.”

Cô trầm ngâm một lúc, ngồi tựa lên bàn làm việc của anh. Ngón tay cô đặt trên mép bàn, khóe miệng khẽ kéo lên. Lý Ánh Kiều có một thói quen nhỏ, lúc nào cũng hơi hơi rủ mắt khi cười. Sau này anh phát hiện, Du Tân Dương cũng có thói quen này.

Cô nói: Bốn năm nay, đi suốt con đường ở Convey, tôi đã nhìn thấy rất nhiều thứ thối rữa dưới đất, còn có cả những mảng thịt thối bị chó sói đói gặm nhấm. Anh đã nhìn thấy chưa? Tôi tin là anh cũng thấy rồi, nhưng anh đã không nói. Lúc đó anh không bận tâm, nhưng nhiều năm sau, bỗng nhiên anh hiểu ra ——

Thực ra những mảng thịt thối đó, không phải của ai khác, mà là của anh.

Nhưng anh sẽ không kể cho tôi con đường này bẩn thỉu và hôi thối đến mức nào, vì anh đang ở trong đó. Nói đến đây, cô mới ngẩng đầu nhìn anh. Từ đầu đến cuối, cô vẫn rất bình tĩnh. Ánh mắt bình tĩnh mang theo một sự châm biếm gần như mệt mỏi: “Vì vậy tôi không có lựa chọn. Tôi chỉ có thể đánh cược.”

Trương Tông Hài cảm thấy cả đời này có lẽ anh sẽ không bao giờ gặp lại người phụ nữ thông minh như vậy nữa. Vì thế, khi anh lại mang ba trăm triệu đến tìm cô, trong lòng anh đã nghĩ rằng cô sẽ từ chối. Nhưng không ngờ cô lại thản nhiên chấp nhận sự tẩy rửa của tư bản. Anh nghĩ nửa năm qua cô đã cam chịu số phận. Sau này anh mới phát hiện ra, chẳng qua là cô đánh cược rằng anh vẫn còn chút lương tâm với Du Nhân Kiệt. Cô và Du Tân Dương không thể nào vượt qua ngọn núi là thế hệ cha chú. Có những chuyện chỉ có anh mới làm được. “Hoà thượng ngoại lai dễ tụng kinh”, điều này cũng giống như việc một ngôi sao hết thời về quê mở buổi biểu diễn thương mại. Cả hai bên đều cảm thấy mình có lợi theo cùng một logic.



Sau khi lắp chân giả, Du Nhân Kiệt trở nên rất thích đi bộ. Ông thường tản bộ đến bệnh viện, còn mang bộ vest của mình cho anh mặc, nói: “Cái này là từ 20 năm trước đặt may thủ công ở bên Ý, vượt biển đến đây, không phải quần áo may sẵn ở cửa hàng. Nhóc quỷ của chúng tôi nói cậu chỉ mặc đồ thủ công may đo, không mặc đồ may sẵn. Tôi biết tìm đâu ra cho cậu chứ. Bây giờ Phong Đàm chỉ có mấy bà già là còn tự may quần áo thôi. Hay cậu đợi thêm hai tháng nữa. Bà nội thằng Tân Dương đã mất rồi, nhưng cụ cố của nó vẫn nhấp nhấp môi se chỉ, tay run run, hai tháng may được một cái tay áo đấy.”

Trương Tông Hài: “…”

Anh ghen tị với Du Tân Dương.

Anh biết trăm ngàn kiểu đời người. Thế giới giống như một công viên giải trí khổng lồ. Mọi người cầm vé vào cửa để đổi lấy thứ mình muốn. Có người đổi lấy giàu có, có người đổi lấy tình yêu, có người đổi lấy tình thân, có người đổi lấy tình bạn.

Anh nghĩ kiếp trước có phải mình quá vô dụng rồi không. Kiếp này khi vào công viên, anh không đòi hỏi gì cả, chỉ cần sự nghiệp.

Tình thân, tình yêu, tình bạn… Ngay cả bạn bè, anh còn chẳng có mấy. Sau khi bà nội qua đời, thế giới đối với anh chỉ là một thành phố trống rỗng.

Con người là vậy, dù có bao nhiêu chuyện mất ngủ đi chăng nữa, tốt nhất là đừng thức khuya, đặc biệt là khi cơ thể không khỏe.

Vì thức khuya dễ emo, emo dễ đăng lên vòng bạn bè.

(*)Đăng lên vòng bạn bè thì ngày hôm sau sẽ bị những người cũng thức khuya nhưng không đăng lên vòng bạn bè chế giễu và đặt biệt danh.

“Anh chàng thành phố trống rỗng đó đã có ai mang cơm đến chưa?” Du Nhân Kiệt ngồi trên sàn nhà chơi tàu hỏa nhỏ với Kem Ốc Quế một lúc, đột nhiên quay sang hỏi Đường Tương.

Đường Tương vừa cúp điện thoại với phòng tài chính. Hai ngày nay bà định tập hợp lại số tiền mặt trong công ty, xem làm cách nào để liên kết thương hiệu với Tiểu Họa Thành. Trực tiếp mở một studio văn hóa sáng tạo ở Tiểu Họa Thành – ý tưởng này là do Tân Dương đề xuất trước đây. Sau đó nó bị gác lại vì anh đi thi đấu. Bây giờ con trai cũng đã về, cộng thêm chính phủ lại chỉ đích danh Du Nhân Kiệt đứng đầu nên tiện thể thúc đẩy luôn. Hai ngày nay bà bận rộn tối tắt mặt mũi, không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Không biết nữa… Cái thằng bạn của Tân Dương ấy, Chung Túc! Đúng rồi! Hôm qua Chung Túc đi.”



Chung Túc đang ở nhà Diệu Gia, không biết đang làm gì. Chỉ nghe thấy trong lúc nghe điện thoại, giọng người đàn ông đột nhiên lạnh đi: “Trịnh Diệu Gia! Cậu còn như vậy nữa là tôi về Thượng Hải đấy!”

Trịnh Diệu Gia có lẽ ngoan ngoãn được một lúc. Sau đó anh ta mới giảm giọng giải thích: “Hôm nay không phải tôi mang cơm. Hôm nay là Thái Hòa.”

Thái Hòa ở trong xe cũng “a” lên một tiếng. Xe đang chạy trên đường cao tốc. Triệu Bình Nam lái xe, cũng ngạc nhiên quay đầu nhìn anh ta, nghe anh ta ngơ ngác nói: “Cao Điển nói hôm nay nó đi thay tôi. Vì tuần này tôi và Triệu Bình Nam phải về Khánh Nghi gặp mẹ cô ấy.”

“Ai da, sao tôi lại quên mất tổng giám đốc Trương cơ chứ!” Ở trước mặt một phú bà ở Thâm Quyến, Cao Điển tự trách mình đập mạnh đùi.

Ngay sau đó, Du Tân Dương nghe thấy một giọng nữ đầy nội lực đột nhiên bùng nổ ở đầu dây bên kia: “Tổng giám đốc? Tổng giám đốc nào! Giàu hơn tôi không!? Cao Điển! Không ngờ cậu cũng đắt hàng thế đấy! Bà đây đã quyết lấy cậu rồi!”

Cao Điển im lặng: “…”

Du Tân Dương cũng im lặng: “…”

Chỉ có Lý Ánh Kiều cười đến mức run người, đập mạnh đùi Du Tân Dương ở bên cạnh.

Du Tân Dương tức tối. Anh cúp điện thoại, quăng điện thoại sang một bên, hỏi cô có buồn cười không?

Cô ngồi trong lòng anh, tìm một tư thế thoải mái để dựa, hoàn toàn coi anh là chỗ tựa lưng. Với vẻ kiêu ngạo như tướng cướp, cô ngước lên nhìn anh nói: “Sao lại không buồn cười.”

Du Tân Dương cúi đầu nhìn người trong lòng. Ánh mắt anh như một chiếc xe tăng hạng nặng, lăn đi lăn lại trên mặt cô. Anh cố nhịn không hỏi câu nói đó.

Lý Ánh Kiều tựa đầu vào ngực anh. Cô ngả người ra sau ngước nhìn anh. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh. Những cảnh tượng ẩm ướt, lầy lội lại hiện về.

Cô không tự chủ đưa ngón tay lên v**t v* môi anh.

Anh nhìn cô, không chút do dự mà cắn lấy ngón tay cô. Nhưng không còn sự non nớt để mặc cô thao túng như hôm qua nữa. Đó là cắn thật. Cũng không hẳn là cắn, giống như mèo con dùng răng ngậm nhẹ. Anh cau mày lạnh lùng nhìn cô.

Lý Ánh Kiều cười, ngón tay bắt lấy một chiếc răng của anh: “Không phải, Du Tân Dương, anh làm cái trò gì vậy. Tin không, em nhổ răng anh ra đấy.”

“Hôm qua còn nói yêu anh, hôm nay đã muốn nhổ răng anh. Em đừng thay đổi nhanh quá.”

“Em sưu tập không được à.”

“Sưu tập mà nhổ trong miệng người ta ra hả.”

Cô cười rồi rút tay ra, vô tình khám phá ra một góc hôn mới. Cô kéo cổ anh xuống, hời hợt hôn lên môi anh. Thấy anh không phản kháng, cô nhẹ nhàng đưa lưỡi vào miệng anh. Không hề mạnh mẽ, mà là sự dịu dàng và thăm dò. Anh mềm lòng, ôm lấy khuôn sườn mặt của cô rồi đưa lưỡi ra đáp lại.

Anh chàng thành phố trống rỗng ăn bữa ăn đầu tiên trong ngày vào lúc mười giờ tối do Du Tân Dương mang đến.

Du Tân Dương chụp ảnh anh ta ăn cơm rồi gửi cho Du Nhân Kiệt, để ông yên tâm rằng anh chàng thành phố trống rỗng này không bị bỏ đói.

Trương Tông Hài liếc anh: “… Đánh lén tôi.”

Trong mắt anh ta, chụp lén và đánh lén gần như không khác gì nhau.

Du Tân Dương: “…”

“Ai, là ai.” Trương Tông Hài ra vẻ muốn cắt tiền thưởng cuối năm của người đó.

Du Tân Dương không thèm để ý đến anh ta. Anh chưa kịp thay quần đã vội vàng khoác một chiếc áo hoodie và áo khoác lông vũ dài rồi ra ngoài. Chiếc quần vẫn là chiếc mặc ở nhà, vải mỏng màu đen. Chân vẫn đi đôi dép thể thao, ngón chân còn lộ ra.

Du Tân Dương mặc đồ quá đen. Áo hoodie đen, áo khoác lông vũ đen, quần đen. Trên đầu còn đội mũ lưỡi trai đen, bên ngoài mũ lưỡi trai còn trùm thêm mũ áo hoodie. Lại còn đeo khẩu trang đen. Người anh cao to, vừa đen vừa ngầu. Mới bước vào đã làm cho cậu học sinh cấp ba giường bên buột miệng thốt lên: “Anh đẹp trai thế, sao lại ăn mặc giống như vô thường đòi mạng vậy.”

Hai ngày nay cậu ta tràn đầy năng lượng, đêm nằm trong chăn đánh cái thứ đó, còn tưởng mình bị ảo giác. Thấy ông chú bên cạnh nghe thấy nhưng cũng mặc kệ, dù sao cũng là đàn ông, ở ký túc xá cũng vậy thôi.

Trương Tông Hài không thèm trả lời nó. Thanh niên tràn đầy năng lượng nhưng sức kiềm chế lại kém như vậy, về cơ bản thì tương lai cũng chỉ nhìn thấy một đường thẳng mà thôi. Anh ta châm biếm: “Cậu bớt làm vài lần một ngày sẽ sống thọ hơn đấy.”

Du Tân Dương không hiểu, có hiểu cũng lười đáp lại. Anh đặt hộp cơm lên đầu giường anh ta. Trương Tông Hài nhìn cách ăn mặc của anh thì mở miệng nói ngay: “Cậu không lạnh à? Lý Ánh Kiều cũng để cậu ra ngoài như thế này sao? Giả vờ ngầu hử?”

Du Tân Dương liếc anh ta một cái, lười quan tâm. Anh liếc nhìn xung quanh, lạnh lùng nói: “Không ngầu bằng anh chàng thành phố trống rỗng đâu. Ăn nhanh đi. Ăn xong tôi còn phải mang về rửa. Nhà chỉ có cái hộp cơm này thôi.”

“Cậu gọi tôi là anh?” Muỗng cơm của Trương Tông Hài dừng lại giữa chừng.

Du Tân Dương: “…”

Mức độ cạn lời của anh lúc này ngang ngửa với lúc nãy anh xách hộp cơm vào khoa nội trú, cửa cảm ứng cứ chết đứng không quét được, còn bị bác bảo vệ trách anh mặc đồ đen thui làm hỏng cửa.

Đối diện với loại tình địch này, ngay cả cười cũng khó mà thành hình. Thậm chí còn không biết nên thương hại ai trước.

Du Tân Dương dựa đầu vào tường, cổ lười nhác hơi ngửa ra sau. Ngay cả khi đang đeo khẩu trang, anh cũng cười thành tiếng : “Trương Tông Hài, anh bị khùng à?”

Trương Tông Hài lại nhìn thấy ngay trên yết hầu Du Tân Dương có vết hôn mới. Một vệt màu đỏ nhạt dưới đường nét sắc lạnh của cổ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện