Trong tháng đầu tiên mới chuyển đến, Du Tân Dương bận rộn luyện tập. Có lúc anh ngủ trong phòng ngủ, có lúc lại ngủ trong phòng làm việc hoặc phòng khách. Hai người thực sự ngủ chung không được mấy đêm.

Chủ nhà có quá nhiều phòng là thế đấy. Mỗi ngày Lý Ánh Kiều đều như mở hộp mù. Ngủ trong phòng ngủ, thức dậy lại thấy anh không có ở đó, lại mò đi các phòng khác tìm anh.

Thực ra lúc đó cô loáng thoáng nhận ra Du Tân Dương đang tránh cô. Cô hỏi anh sao không ngủ trong phòng ngủ. Anh nói luyện vũ đạo quá muộn, sợ làm ồn đánh thức cô.

Có một tối, thậm chí anh mệt đến mức chỉ ngủ trên ghế sofa ở tầng một. Nhưng Lý Ánh Kiều biết đó là cái cớ. Tầng một còn có một phòng gym đã bỏ trống từ lâu. Anh đã thuê người sửa lại trước khi chuyển về, lắp đặt bông cách âm và một bức tường gương lớn. Sàn nhà cũng được lát lại.

Buổi tối anh về, toàn luyện vũ đạo trong đó.

Lý Ánh Kiều rất thắc mắc, động tác sàn của breaking không phải rất ồn ào sao? Tại sao anh lại không có tiếng động.

Có một lần, Du Tân Dương quên khóa cửa. Cô ghé sát cửa nhìn vào —— Hiệu quả cách âm của căn nhà anh Một Tháng Tư một đúng là tốt. Mấy lần anh ngã xuống sàn mà không phát ra tiếng động. Mũi chân anh còn bản năng căng cứng để móc vào sàn, giảm lực va chạm để hạ thấp tiếng động cũng là sự thật.

Anh đúng là không sợ gãy xương.

Lý Ánh Kiều vừa tức vừa xót. Dường như anh biết cô ngủ không ngon giấc.

Lúc đó cô cảm thấy anh thực sự giống một con mèo, một con mèo không dám làm phiền chủ nhân. Rõ ràng anh mới là chủ nhà. Vì vậy lúc đó cô đã nghĩ sẽ mượn lời anh Một Tháng Tư nói rằng muốn quay về để chuyển đi luôn. Nhưng lúc đó Du Tân Dương trông vô cùng tức giận, vậy nên cô không nỡ.

Nhưng cô cũng biết tại sao anh lại tránh cô.

Mỗi lầntỉnh dậy lúc nửa đêm, Lý Ánh Kiều đều phải sờ sờ anh, hôn anh. Đợi anh đang mơ ngủ từ từ phản ứng lại, thậm chí bắt đầu đòi hôn cô thì Lý Ánh Kiều lại yên tâm ngủ thiếp đi.

Đương nhiên anh sẽ không đánh thức cô nữa, vì ngày mai cô phải đi làm, tinh thần phải dồi dào.

Mấy lần Du Tân Dương bị đánh thức, nửa đêm đành dựng đứng với trần nhà, vô hồn nhìn chằm chằm.

Lý Ánh Kiều biết, cho dù lại đánh thức cô lần nữa thì anh cũng sẽ không làm gì. Cô lục tung tủ đầu giường của chủ nhà cũng không thấy đồ tránh thai nào cả.

Có một lần, hai người ở dưới lầu xem một bộ phim nghệ thuật nước ngoài. Những nhân vật chính trên màn hình đang “mây mưa”, cơ thể quấn quýt nhấp nhô trong ánh sáng và bóng tối. Tiếng thở hổn hển dữ dội cũng vang vọng trong phòng khách mờ ảo, mê hoặc lòng người.

Cảnh này khiến người ta đứng ngồi không yên.

Lý Ánh Kiều nhìn vào màn hình đột nhiên hỏi: “Cậu giấu đồ ở đâu rồi?”

Người cũng đang xem cảnh này nửa giây sau mới phản ứng lại: Giấu ở đâu chứ, anh chưa từng mua.

Du Tân Dương giả vờ không nghe thấy. Anh không chớp mắt nhìn vào màn hình. Ánh sáng lạnh của màn hình phủ trên khuôn mặt càng lạnh lùng của anh.

Trong ánh sáng và bóng tối ướt át, đầy d*c v*ng của bộ phim, anh ngồi đó một cách đứng đắn, thanh liêm và lạnh lùng. Lý Ánh Kiều lại cảm thấy đứng ngồi không yên hơn cả bộ phim.

Cánh tay đột nhiên bị nhéo một cái. Anh đau nhói “xuýt xoa” một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô. Ánh mắt bình thường, không bị mất kiểm soát. Ngay sau đó, anh nhếch mép cười thành tiếng: “Cậu muốn làm gì, trong nhà không có.”

“Không có sao cậu không mua.”

“Không có tiền. Một ngày cậu ăn nhiều bữa thế, mình lấy đâu ra tiền mà mua thứ khác.”

“Du Tân Dương, cậu có bị điên không.” Cô bị chọc tức, bật cười, mạnh tay nhéo anh: “Ngoài đường cũng có máy phát dụng cụ kế hoạch hóa gia đình miễn phí. Cậu không có tiền thì không biết dậy sớm mà đi chờ à.”

Hai người họ đôi khi đấu khẩu mà không màng đến sống chết của người kia. Đương nhiên cô biết đó không phải là lý do. Chẳng qua anh muốn đợi công khai, đợi danh chính ngôn thuận, đợi một khoảnh khắc được tất cả mọi người chúc phúc.

Vì lúc trước Lý Ánh Kiều đã nói: Đúng vậy, mình chưa bao giờ nghĩ yêu đương với cậu mà được cả ba mẹ hai bên chúc phúc. Nhưng mình không ngại nước chảy thành sông mà ngủ với cậu một giấc.

Lần đầu tiên Du Tân Dương bị tức đến mức nói năng trở nên lộn xộn.

Lúc đó anh cảm thấy mình giống như một chai rượu vang đỏ. Trong ngực bị nghẽn bởi một nút bần. Những suy nghĩ và ý định đó về cô, nghẽn thì không nghẽn chết được, mà thực sự muốn rút ra cũng khó khăn. Chỉ có thể để những cảm xúc chua chát đó không ngừng lên men.

Đối với anh, yêu đương lén lút không tính là tình yêu. Tình yêu không được ba mẹ chúc phúc càng không được tính—— Chỉ khi đứng bên cạnh nhau một cách công khai, chân thành, chấp nhận sự chúc phúc hay sự chán ghét, chấp nhận mưa bão hay sự bình yên, chấp nhận tuổi trẻ hay già đi, chấp nhận cái chết và sự tái sinh, mới được tính.

Nói theo lời của Tôn Thái Hòa, yêu đương mà tuyên bố công khai thì giống như một sự chắc chắn, yên tâm, giống như khi nhét quần tất vào trong tất vậy.

Từ nhỏ Lý Ánh Kiều đã không mặc quần tất. Vì vậy đương nhiên cô không hiểu. Cô luôn chê anh mặc nhiều. Đôi khi trời lạnh, cô còn giật lấy khăn quàng cổ của anh, còn mặt dày hỏi: “Meo, mình quàng có đẹp không.”

Cao Điển vô tư nói đẹp, còn anh đương nhiên nói không đẹp.

Nhưng từ nhỏ cô đã tự tin với bản thân mình: “Vậy là do khăn quàng cổ của cậu xấu đó. Mẹ mình nói mình xinh đẹp nhất.”

Mỗi khi như vậy, Du Tân Dương không cảm xúc nói một câu: “Ồ, thế à? Nhưng là khăn quàng cổ mẹ mình đan đấy.”

Thế là, khi anh và Đường Tương đi ngang qua cửa hàng tạp hóa nhà cô.

Lý Ánh Kiều rất tinh ranh. Để họ mua nhiều đồ hơn, cô lập tức bóp giọng cố tình nói lớn: “Meo, khăn quàng cổ của cậu đẹp thật đấy!”

Đường Tương ngay lập tức sáng mắt: Kiều Kiều, con có con mắt tinh tường đấy. Cái khăn này được tặng kèm với bình giữ nhiệt ở hội chợ hai hôm trước. Ai cũng chê xấu, chỉ có con nói đẹp.

Khi Du Tân Dương rời đi, anh nhìn thấy ánh mắt liếc xéo hung hăng của cô là biết ngay hôm sau gáy mình chắc chắn sẽ ăn một cú.

Vì vậy anh thường chọn đi muộn 10 phút. Đợi Lý Ánh Kiều tết hai bím tóc, ngoan ngoãn ngồi ở đó rồi, anh mới từ từ đi vào.

Nhưng cô không thể phòng thủ. Khi lên lớp, cô lợi dụng lúc anh không để ý mà đấm mạnh một phát: “Du, Meo, Meo! Cậu dám trêu mình!”

Lúc đó anh chỉ đành giật giật khóe miệng. Trong lòng “hừ” lạnh một tiếng: “Trêu cậu thì sao.”

Lúc đó Du Tân Dương không hề thấy cô đáng yêu. Anh chỉ thấy cô ăn nhiều, cao lớn, mạnh khoẻ, tính tình lại bướng bỉnh. Đúng là một con trâu.

Bản thân anh còn không đánh lại.

Lớn lên rồi, nhất định phải đánh cho cô một trận ra trò.

Du Tân Dương chuyên tâm hôn cô. Không biết ai chủ động trước. Dù sao thì cả hai đều không kìm được. Quần áo sột soạt rơi xuống sàn lúc nào không hay. Anh bế cô lên lầu, vào nhà vệ sinh trong phòng ngủ.

Vòi sen trên đầu. Anh bật rồi lại tắt. Không biết học ở đâu. Khi không có nước thì anh hôn cô. Khi có nước, anh lại không chịu hôn cô. Mặc cho Lý Ánh Kiều có nhón chân chu môi, anh chỉ hơi nhấc cằm lên là cô không thể hôn tới.

Lý Ánh Kiều bị anh làm ướt sũng. Quần áo của anh lại không dính bao nhiêu. Cô cố tình dán vào người anh, dùng vạt áo vắt khô nước, làm ướt người anh. Cho đến khi áo phông của anh cũng gần như hút đầy nước, vải nặng trĩu dán vào người, các cơ bắp ở bụng bắt đầu lấp ló. Người nào đó đột nhiên yên lặng. Cô ngước đầu lên nhìn anh không nói gì, như một con đại bàng đang tuần tra lãnh thổ của mình.

Tính toán rồi mới hành động. Cô đột nhiên ôm lấy cổ anh mà nhào lên. Hai chân quấn chặt lấy vòng eo săn chắc của anh.

Hai cơ thể trẻ trung, nóng bỏng dính vào nhau. Hơi thở trùng điệp và đường cong cơ thể cũng va chạm vào nhau.

Tim đập mãnh liệt. Làn da ướt át dính lấy làn da. Ngay cả hơi thở cũng bắt đầu đồng bộ. Lý Ánh Kiều vùi đầu vào hõm vai anh. Đường cong trên người anh rất đẹp, vừa đủ, cứng cáp và gợi cảm. Các cơ ở lưng cũng bắt đầu căng cứng dưới sự cọ xát của cô. Cô cứ ôm lấy anh như vậy, hôn lên tai anh. Cô không yên phận mà s* s**ng trên người anh từng tấc một, như thể đang đo đạc lãnh thổ của mình.

Du Tân Dương đỡ hai chân cô. Một tay ôm lấy eo cô, một tay gỡ gáy cô, đẩy cô ra khỏi lòng. Không cho cô hôn, không cho cô sờ. Anh nghiêng tai, cứng đầu muốn nghe câu trả lời từ miệng cô: “Câu vừa nãy mình hỏi cậu dưới lầu, sao không trả lời.”

“Cậu hỏi lại lần nữa đi.”

“40 ngày có dài không?”

Cô lại cắn vào tai anh một cái: “Thoáng chốc.”

“Còn mình Chiến thuyền địch đã hóa thành tro bụi.” Anh tức đến bật cười. Anh dồn cô vào tường gạch.

“Đó là Tay cầm quạt lông, đầu quấn khăn lụa, trong lúc ung dung cười nói, chiến thuyền địch đã hóa thành tro bụi*.”

(*)“Ai đã viết trong bài thi cấp 3, thoáng chốc, chiến thuyền địch đã hóa thành tro bụi.” Anh thuần thục làm việc. Rất nhanh, hơi thở của Lý Ánh Kiều thay đổi đột ngột: “Đừng cứng miệng nữa. Cậu thành ra thế này rồi.”



Sau khi phục vụ xong một lượt, lúc Lý Ánh Kiều đặt chân xuống đất, cô dựa vào tường gạch để lấy lại tinh thần. Đôi mắt cô như thường lệ, từ trống rỗng, mất tiêu cự, từ từ tụ thần khí. Hôm nay nhanh hơn bình thường. Cô nhìn người đàn ông chuẩn bị cởi chiếc áo phông ướt sũng, đột nhiên mở lời:

“Du Tân Dương, mình yêu cậu.”

Động tác của anh dừng lại. Du Tân Dương giơ cao hai tay. Áo phông kẹt ở cổ. Rất tiếc là anh không nhìn thấy biểu cảm của cô. Im lặng nửa giây, anh mạnh mẽ giật phăng chiếc áo, trực tiếp ôm lấy gáy ướt sũng của cô rồi cúi đầu hôn cô một cách cuồng nhiệt như gió mưa, rồi lại m*t mát một cách tinh tế.

Anh quá rõ.

Không có Lý Ánh Kiều nào bình tĩnh và tỉnh táo hơn Lý Ánh Kiều sau khi l*n đ*nh.

Lý Ánh Kiều vòng hai tay qua cổ anh đáp lại. Hơi nước ẩm ướt bao bọc lấy mắt cô, làn sương mờ lan trên kính. Hình bóng của hai người dần trở nên mờ ảo. Tiếng thở hổn hển đan xen, lời nói vẫn rõ ràng đến mức nóng tai.

“Có thể không? Hửm?”

Du Tân Dương hỏi đi hỏi lại. Miệng anh dường như chỉ còn một câu này.

“Có thể không.”



Khi Lý Ánh Kiều nhìn anh lấy đồ tránh thai từ tủ đầu giường ra, trong đầu cô đột nhiên nảy ra một ý nghĩ rất đáng sợ. Cô đột nhiên buột miệng:

“Đừng bảo là của ba mẹ cậu đấy nhé. Cái này không phải hết hạn rồi đấy chứ!”

“…….”

Du Tân Dương lại bế cô lên giường. Áo ngủ của Lý Ánh Kiều không biết từ lúc nào đã bị vén cao. Anh cúi đầu “hửm” một tiếng với vẻ mặt dấu hỏi rồi bất ngờ vùi vào hõm cổ cô cười.

Anh hôn dọc theo cổ cô xuống. Dường như cùng lúc tiến vào, anh bảo:

“Cậu có thể đừng nói những câu mất hứng không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện