Con mắt chưa bị mù kia rưng rưng ngấn lệ, hắn nhe răng cười với ta:
“A tỷ.”
Chiếc ô trong tay ta rơi xuống đất, ta lao tới ôm chầm lấy thiếu niên ấy, bật khóc nức nở, toàn thân run rẩy không nói nên lời.
Tổ mẫu nghe tiếng vội vàng ra xem, nhìn thấy cảnh này liền c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Hành ca nhi nhẹ nhàng vỗ lưng ta, sau đó đi thẳng đến trước bậc thềm nơi tổ mẫu đứng, quỳ xuống dập đầu ba cái vang dội:
“Tổ mẫu, đứa cháu bất hiếu đã trở về.”
Tổ mẫu thét lên một tiếng, loạng choạng ngã bên khung cửa, nghẹn ngào gọi:
“Cháu ngoan của ta—!”
Mưa nhỏ hóa thành mưa lớn. Phải qua một hồi khóc cạn nước mắt, mọi người mới dần bình tâm lại. Ta vội nấu nước nóng giúp mọi người xua tan hàn khí.
Trong gian phòng bên, tổ mẫu và Hành ca nhi đang trò chuyện khẽ khàng. Tạ Tự mặc áo dài đã ướt quá nửa, lại ung dung đứng trong thư phòng ngắm tranh của ta.
Ta bước vào, khép cửa lại, hành đại lễ với hắn.
Tạ Tự hoảng hốt, vội đỡ ta dậy, giọng mang theo vài phần hờn giận:
“Sao nàng cứ phải phân rạch ròi với ta như vậy?”
Ta trầm mặc một lúc rồi mới nói:
“Tạ đại nhân, ta rất biết ơn ngài đã giúp đỡ. Nhưng chúng ta đã hòa ly rồi.”
“Phụ thân nàng cứu tổ phụ ta, là đại ân.” Giọng Tạ Tự run lên, “Huống hồ… ta đã nợ nàng quá nhiều, chỉ là muốn tận lực bù đắp.”
Im lặng lại một lần nữa bao trùm, bởi những vướng mắc giữa ta và hắn — chung quy là đã rối đến mức không còn gỡ được.
Ta khẽ thở dài, bước đến bên giá sách, lấy ra một chiếc hộp gỗ trao cho hắn:
“Đây là số ngân lượng ta bán tranh mấy năm nay tích góp được, vẫn còn thiếu một ít mới đủ ngàn lượng.”
Tạ Tự nhìn ta, ánh mắt không thể tin nổi.
“Năm đó để cứu mạng tổ mẫu, ngài cho ta lấy đi một củ nhân sâm cổ trong kho phủ, giá trị cả ngàn lượng.” Ta nhẹ giọng nói.
“Lần này Hành ca nhi có thể trở về kinh, nhất định cũng là nhờ ngài âm thầm vận dụng nhiều mối quan hệ.”
“Ân tình ấy… ta thật sự không thể báo đáp.”
“Lẽ ra phải đợi gom đủ mới đưa ngài.” Ta nghiêng đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Hiện tại xin Tạ đại nhân nhận trước số này. Tranh ta bây giờ vẫn còn bán được, sau này nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần.”
Lồng n.g.ự.c Tạ Tự phập phồng dữ dội, gân xanh nơi cổ nổi rõ. Giọng hắn khàn khàn:
“Nàng biết rõ, thứ ta muốn… đâu phải cái này.”
“Ta thích nàng.” Hắn bước đến, nắm lấy cổ tay ta. Hơi ẩm mát và hương trầm dịu nhẹ lướt tới. Tạ Tự khẽ ép ta vào giữa n.g.ự.c mình và kệ sách, thấp giọng:
“Là ta mắt mù, mới đem ngọc quý nhầm thành sỏi đá.”
“Lê nương, cho ta một cơ hội — được không?”
Giọng hắn trầm nhẹ:
“Ta sẽ đón nàng về phủ lần nữa, cùng dọn đến Lãnh Hà Viên. Ở đó có thư phòng thông nam bắc, mùa hè chúng ta cùng đấu trà, mài mực, mùa đông ngồi quanh bếp lò chuyện trò thâu đêm.”
Hắn nhìn ta chăm chú. Những đường nét sắc sảo trên gương mặt nay lại nhu hòa đến lạ:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Chúng ta sẽ đón tổ mẫu và Hành ca nhi trở lại Bá phủ, sinh một đứa con, nàng dạy nó vẽ tranh, ta dạy nó thi thư, từng năm từng tháng, chúng ta sẽ luôn đồng hành bên nhau.”
Hơi thở hắn hòa vào hơi thở ta, ta vừa ngẩng đầu lên đã chạm vào ánh mắt đen láy kia — trong đó là chờ mong, là khẩn cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong khoảnh khắc ấy, ta nghe thấy trái tim mình đập loạn, thời gian như ngừng lại — ta thật sự cảm nhận được một tia rung động.
Nhưng rồi ta lại nhớ đến con chim nhỏ hôm ấy bay về tổ, vỗ cánh tung mình vào tán cây, vui sướng biết bao.
Trong Bá phủ, sẽ chẳng bao giờ có được loài chim như thế.
“Quyền thế luôn đi kèm trách nhiệm.” Ta rũ mắt, khẽ nói:
“Thành Quân, ta ích kỷ lắm. Ta chỉ muốn làm một con chim tự do nơi núi rừng, ta không gánh nổi trách nhiệm.”
Lông mi dài của Tạ Tự khẽ run.
Ta nói: “Ta không muốn.”
Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng rơi. Tạ Tự xoay người rời đi, bóng lưng lặng lẽ tiêu điều.
Ta đứng đó, lặng lẽ tiễn hắn rời xa.
…
Tổ mẫu đổ bệnh rồi.
Trong lòng ta vốn đã có dự cảm, mà tổ mẫu xưa nay vẫn lạc quan cởi mở, nên cả ta và bà đều tỏ ra rất bình thản.
Củ nhân sâm ngàn lượng năm ấy đã giúp bà kéo dài thêm bốn năm. Suốt thời gian ấy, bà sống nhờ một hơi chờ đợi ta và Hành ca nhi trở về.
Giờ đây cả hai đứa đều đã về, hơi thở ấy cũng không còn gắng gượng được nữa. Bà ngủ mê ngày càng nhiều, mời đến mấy vị lang trung, ai đến rồi cũng chỉ lắc đầu.
Nghe tin, sau một tháng, Tạ Tự lại đến.
Hắn mang theo một vị thái y trong cung đã cáo lão về quê.
Thái y bắt mạch, trầm ngâm hồi lâu rồi kê đơn t.h.u.ố.c. Ta tiễn ông và Tạ Tự ra cổng viện nhỏ. Lúc ra đến nơi, lão thái y thẳng thắn nói:
“Nhiều lắm cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi.”
Tim ta chùng xuống. Sau lưng, Hành ca nhi cúi đầu dâng ngân lượng cho thái y.
Ta nhìn sang Tạ Tự, gượng cười:
“Lại làm phiền ngài rồi.”
“Ta ghét nhất chính là thái độ phân rạch ròi này.” Tạ Tự nhìn ta hồi lâu, dường như định nói gì, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.
Sau đó, cứ cách ba ngày, hắn lại đến thăm.
Thái độ hắn quay về vẻ ôn hòa giữ lễ như thuở ban đầu, nhưng lại còn mềm mỏng hơn thuở ấy rất nhiều.
Ta từng nhiều lần cự tuyệt, khi cứng rắn, khi khéo léo, nhưng đều bị hắn lấy thái độ điềm đạm mà hóa giải hết.
Đến trận mưa cuối cùng cuối hạ, quả lê ngoài sân chín rụng đầy cành, tổ mẫu nằm liệt giường đã lâu bỗng nhiên xuống được giường.
Tinh thần bà sáng sủa, ngồi trước thềm, khẽ vẫy tay về phía Tạ Tự đang đứng trong sân, giọng đầy trìu mến:
“Tiểu t.ử nhà họ Tạ, lại đây nào.”
Tạ Tự nhanh ch.óng bước tới, nửa quỳ bên cạnh bà.
“Đúng là tuấn tú thật đấy.” Tổ mẫu sờ lên mặt hắn, mỉm cười:
“Là một trượng phu tốt.”
“Năm đó phụ thân của Lê nương bị hàm oan c.h.ế.t trong ngục, Hành ca nhi sống c.h.ế.t chưa rõ, ta bệnh nằm một chỗ, lang trung nói muốn cứu cái mạng già này thì chỉ còn cách tìm một củ nhân sâm cổ.”
Tổ mẫu chậm rãi kể:
“Một củ nhân sâm ngàn lượng, chẳng khác gì lấy mạng của ta cả. Cháu gái ta ngồi bên giường khóc, cầu xin ta ráng sống để ở bên con bé.”
“Lê nương của ta khi ấy đã cùng đường mạt lộ, mới tìm đến Bá phủ.”
Nước mắt ta và Hành ca nhi trào lên, không dám nhìn tổ mẫu, lặng lẽ nghiêng đầu đi.
“A tỷ.”
Chiếc ô trong tay ta rơi xuống đất, ta lao tới ôm chầm lấy thiếu niên ấy, bật khóc nức nở, toàn thân run rẩy không nói nên lời.
Tổ mẫu nghe tiếng vội vàng ra xem, nhìn thấy cảnh này liền c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Hành ca nhi nhẹ nhàng vỗ lưng ta, sau đó đi thẳng đến trước bậc thềm nơi tổ mẫu đứng, quỳ xuống dập đầu ba cái vang dội:
“Tổ mẫu, đứa cháu bất hiếu đã trở về.”
Tổ mẫu thét lên một tiếng, loạng choạng ngã bên khung cửa, nghẹn ngào gọi:
“Cháu ngoan của ta—!”
Mưa nhỏ hóa thành mưa lớn. Phải qua một hồi khóc cạn nước mắt, mọi người mới dần bình tâm lại. Ta vội nấu nước nóng giúp mọi người xua tan hàn khí.
Trong gian phòng bên, tổ mẫu và Hành ca nhi đang trò chuyện khẽ khàng. Tạ Tự mặc áo dài đã ướt quá nửa, lại ung dung đứng trong thư phòng ngắm tranh của ta.
Ta bước vào, khép cửa lại, hành đại lễ với hắn.
Tạ Tự hoảng hốt, vội đỡ ta dậy, giọng mang theo vài phần hờn giận:
“Sao nàng cứ phải phân rạch ròi với ta như vậy?”
Ta trầm mặc một lúc rồi mới nói:
“Tạ đại nhân, ta rất biết ơn ngài đã giúp đỡ. Nhưng chúng ta đã hòa ly rồi.”
“Phụ thân nàng cứu tổ phụ ta, là đại ân.” Giọng Tạ Tự run lên, “Huống hồ… ta đã nợ nàng quá nhiều, chỉ là muốn tận lực bù đắp.”
Im lặng lại một lần nữa bao trùm, bởi những vướng mắc giữa ta và hắn — chung quy là đã rối đến mức không còn gỡ được.
Ta khẽ thở dài, bước đến bên giá sách, lấy ra một chiếc hộp gỗ trao cho hắn:
“Đây là số ngân lượng ta bán tranh mấy năm nay tích góp được, vẫn còn thiếu một ít mới đủ ngàn lượng.”
Tạ Tự nhìn ta, ánh mắt không thể tin nổi.
“Năm đó để cứu mạng tổ mẫu, ngài cho ta lấy đi một củ nhân sâm cổ trong kho phủ, giá trị cả ngàn lượng.” Ta nhẹ giọng nói.
“Lần này Hành ca nhi có thể trở về kinh, nhất định cũng là nhờ ngài âm thầm vận dụng nhiều mối quan hệ.”
“Ân tình ấy… ta thật sự không thể báo đáp.”
“Lẽ ra phải đợi gom đủ mới đưa ngài.” Ta nghiêng đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Hiện tại xin Tạ đại nhân nhận trước số này. Tranh ta bây giờ vẫn còn bán được, sau này nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần.”
Lồng n.g.ự.c Tạ Tự phập phồng dữ dội, gân xanh nơi cổ nổi rõ. Giọng hắn khàn khàn:
“Nàng biết rõ, thứ ta muốn… đâu phải cái này.”
“Ta thích nàng.” Hắn bước đến, nắm lấy cổ tay ta. Hơi ẩm mát và hương trầm dịu nhẹ lướt tới. Tạ Tự khẽ ép ta vào giữa n.g.ự.c mình và kệ sách, thấp giọng:
“Là ta mắt mù, mới đem ngọc quý nhầm thành sỏi đá.”
“Lê nương, cho ta một cơ hội — được không?”
Giọng hắn trầm nhẹ:
“Ta sẽ đón nàng về phủ lần nữa, cùng dọn đến Lãnh Hà Viên. Ở đó có thư phòng thông nam bắc, mùa hè chúng ta cùng đấu trà, mài mực, mùa đông ngồi quanh bếp lò chuyện trò thâu đêm.”
Hắn nhìn ta chăm chú. Những đường nét sắc sảo trên gương mặt nay lại nhu hòa đến lạ:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Chúng ta sẽ đón tổ mẫu và Hành ca nhi trở lại Bá phủ, sinh một đứa con, nàng dạy nó vẽ tranh, ta dạy nó thi thư, từng năm từng tháng, chúng ta sẽ luôn đồng hành bên nhau.”
Hơi thở hắn hòa vào hơi thở ta, ta vừa ngẩng đầu lên đã chạm vào ánh mắt đen láy kia — trong đó là chờ mong, là khẩn cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong khoảnh khắc ấy, ta nghe thấy trái tim mình đập loạn, thời gian như ngừng lại — ta thật sự cảm nhận được một tia rung động.
Nhưng rồi ta lại nhớ đến con chim nhỏ hôm ấy bay về tổ, vỗ cánh tung mình vào tán cây, vui sướng biết bao.
Trong Bá phủ, sẽ chẳng bao giờ có được loài chim như thế.
“Quyền thế luôn đi kèm trách nhiệm.” Ta rũ mắt, khẽ nói:
“Thành Quân, ta ích kỷ lắm. Ta chỉ muốn làm một con chim tự do nơi núi rừng, ta không gánh nổi trách nhiệm.”
Lông mi dài của Tạ Tự khẽ run.
Ta nói: “Ta không muốn.”
Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng rơi. Tạ Tự xoay người rời đi, bóng lưng lặng lẽ tiêu điều.
Ta đứng đó, lặng lẽ tiễn hắn rời xa.
…
Tổ mẫu đổ bệnh rồi.
Trong lòng ta vốn đã có dự cảm, mà tổ mẫu xưa nay vẫn lạc quan cởi mở, nên cả ta và bà đều tỏ ra rất bình thản.
Củ nhân sâm ngàn lượng năm ấy đã giúp bà kéo dài thêm bốn năm. Suốt thời gian ấy, bà sống nhờ một hơi chờ đợi ta và Hành ca nhi trở về.
Giờ đây cả hai đứa đều đã về, hơi thở ấy cũng không còn gắng gượng được nữa. Bà ngủ mê ngày càng nhiều, mời đến mấy vị lang trung, ai đến rồi cũng chỉ lắc đầu.
Nghe tin, sau một tháng, Tạ Tự lại đến.
Hắn mang theo một vị thái y trong cung đã cáo lão về quê.
Thái y bắt mạch, trầm ngâm hồi lâu rồi kê đơn t.h.u.ố.c. Ta tiễn ông và Tạ Tự ra cổng viện nhỏ. Lúc ra đến nơi, lão thái y thẳng thắn nói:
“Nhiều lắm cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi.”
Tim ta chùng xuống. Sau lưng, Hành ca nhi cúi đầu dâng ngân lượng cho thái y.
Ta nhìn sang Tạ Tự, gượng cười:
“Lại làm phiền ngài rồi.”
“Ta ghét nhất chính là thái độ phân rạch ròi này.” Tạ Tự nhìn ta hồi lâu, dường như định nói gì, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.
Sau đó, cứ cách ba ngày, hắn lại đến thăm.
Thái độ hắn quay về vẻ ôn hòa giữ lễ như thuở ban đầu, nhưng lại còn mềm mỏng hơn thuở ấy rất nhiều.
Ta từng nhiều lần cự tuyệt, khi cứng rắn, khi khéo léo, nhưng đều bị hắn lấy thái độ điềm đạm mà hóa giải hết.
Đến trận mưa cuối cùng cuối hạ, quả lê ngoài sân chín rụng đầy cành, tổ mẫu nằm liệt giường đã lâu bỗng nhiên xuống được giường.
Tinh thần bà sáng sủa, ngồi trước thềm, khẽ vẫy tay về phía Tạ Tự đang đứng trong sân, giọng đầy trìu mến:
“Tiểu t.ử nhà họ Tạ, lại đây nào.”
Tạ Tự nhanh ch.óng bước tới, nửa quỳ bên cạnh bà.
“Đúng là tuấn tú thật đấy.” Tổ mẫu sờ lên mặt hắn, mỉm cười:
“Là một trượng phu tốt.”
“Năm đó phụ thân của Lê nương bị hàm oan c.h.ế.t trong ngục, Hành ca nhi sống c.h.ế.t chưa rõ, ta bệnh nằm một chỗ, lang trung nói muốn cứu cái mạng già này thì chỉ còn cách tìm một củ nhân sâm cổ.”
Tổ mẫu chậm rãi kể:
“Một củ nhân sâm ngàn lượng, chẳng khác gì lấy mạng của ta cả. Cháu gái ta ngồi bên giường khóc, cầu xin ta ráng sống để ở bên con bé.”
“Lê nương của ta khi ấy đã cùng đường mạt lộ, mới tìm đến Bá phủ.”
Nước mắt ta và Hành ca nhi trào lên, không dám nhìn tổ mẫu, lặng lẽ nghiêng đầu đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









