Hàn Thanh Hạ quét mắt nhìn đám đông trên sân thượng.

Hai ba mươi lao động trẻ, có nam có nữ, độ tuổi khoảng từ hai mươi đến bốn mươi, không có người già và trẻ em.

Cơ cấu nhân sự rất tốt.

Là lực lượng lao động trai tráng chất lượng có sẵn.

Sau khi bắt đầu phát triển lãnh địa của mình, Hàn Thanh Hạ nhìn nhận vấn đề dân số dưới góc độ của người nắm quyền.

Trong mắt người nắm quyền, con người không phân thiện ác, chỉ phân cấp độ sức lao động, tất cả mọi người đều là sức lao động cơ bản nhất để sản xuất phát triển.

Mỗi một nhân khẩu đều có thể mang lại đóng góp cho căn cứ.

Trước mắt cô chính là một nhóm lao động thanh niên trai tráng chất lượng nhất.

Chỉ là bây giờ.

"Không cứu."

Hàn Thanh Hạ quả quyết nói.

Hôm nay trời tối rồi, dù muốn thu nhận nhóm lao động này thì cũng phải để ngày mai.

Rút lui trước, mai lại đến.

Hàn Thanh Hạ vừa dứt lời, Từ Thiệu Dương liền đạp chân ga lái xe rời đi.

Cậu chính là một cỗ máy chấp hành vô tình.

Hàn Thanh Hạ nói sao thì là vậy.

Kiên quyết thực thi mọi mệnh lệnh của cô.

Lúc này những người trên sân thượng thấy xe của Hàn Thanh Hạ định đi, tất cả lập tức cuống lên.

"Đừng đi!"

"Đừng đi!"

"Các người không thể bỏ mặc chúng tôi!"

Tiếng la hét thu hút lũ tang thi trong xưởng phía dưới chân họ.

Cánh cửa sắt lớn phía sau truyền đến tiếng đập ầm ầm.

Những người này bị kẹt trên sân thượng rất lâu rồi, may mà ở đây là nhà máy lương thực, cái khác không có chứ lương thực thì bao la, khi chạy lên sân thượng họ đã mang theo lượng lớn vật tư, giúp họ sống lay lắt đến tận bây giờ.

Mà lúc này sau cánh cửa sắt lớn là hàng trăm con tang thi chen chúc nhau, bị chặn lại hơn một tháng, lũ tang thi đỏ mắt gào thét đập phá, cánh cửa sắt được khóa xích đã sớm lung lay sắp đổ.

Vốn dĩ trước đây những người này không phát ra bất kỳ tiếng động nào, trốn trong góc sân thượng run lẩy bẩy còn có thể giảm bớt sự tồn tại.

Nhưng hôm nay sau khi phát hiện trong nhà máy có người vào, mắt ai nấy đều sáng lên, thấy nhóm Hàn Thanh Hạ định rời đi, lập tức cầu cứu.

Nhưng không ngờ, họ vậy mà lại không chịu cứu! "Đội trưởng Đinh, chuyện này phải làm sao đây?!"

Người phụ nữ vừa cầu cứu nhìn sang người đàn ông béo bên cạnh.

Người đàn ông béo tên là Đinh Nghĩa, gã vốn chỉ là một đội trưởng bảo vệ nhỏ trong nhà máy, sau khi mạt thế ập đến, gã và một nhóm người sống sót chạy lên sân thượng. 

Dựa vào ưu thế thể lực và thâm niên làm bảo vệ, gã lập tức trở thành thủ lĩnh nhỏ của tất cả mọi người ở đây, hơn nữa về sau nhờ thức tỉnh dị năng, gã càng trở nên vô pháp vô thiên trong đám người này!

Tất cả mọi người đều phải thần phục gã, nghe lời gã!

Đinh Nghĩa vốn cũng chưa muốn rời đi, nếu không phải thức ăn của họ sắp hết, gã sẽ không cầu cứu Hàn Thanh Hạ, nhưng họ đã cầu cứu rồi, hai người này vậy mà dám không cứu gã, "Không cứu chúng ta, bọn chúng cũng đừng hòng chạy!"

Gã lấy từ trong túi ra một cái nút bấm, đôi mắt nhỏ như hạt đậu lóe lên tia sáng xanh, bàn tay to ấn thẳng vào nút mở.

"Đội trưởng Đinh, anh không được ấn! Thả tang thi ra, chúng ta cũng hoàn toàn không chạy thoát được đâu!" Một người đàn ông gầy gò cố gắng tiến lên ngăn cản.

"Bốp!" Đinh Nghĩa tát bay anh ta, túm lấy cổ áo anh ta xách lên không trung.

"Ông đây không sống được, thì đừng ai hòng sống! Các người nói có đúng không?!"

Những người khác lập tức hùa theo: "Đúng! Bọn chúng không cứu chúng ta, bọn chúng đáng c.h.ế.t!"

"G.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng!"

"Chúng ta không sống được, bọn chúng cũng phải c.h.ế.t!"

Đinh Nghĩa hài lòng ném người trên tay đi, ném người duy nhất dám phản bác gã xuống dưới, đồng thời tay ấn nút, lập tức toàn bộ cửa xưởng của khu nhà máy lớn xung quanh đều mở ra.

Trong nháy mắt.

"Gào hú ——"

"Khò khò khò khò ——"

"Khò khò ——"

Người đàn ông bị ném xuống rơi ngay trước cửa chính xưởng dưới chân, trong khoảnh khắc cửa lớn mở ra, anh ta lập tức bị lũ tang thi ùa ra từ bên trong bao vây c.h.ặ.t chẽ.

Và lần này, lũ tang thi đã đói quá lâu, đói đến mức người đàn ông này trong mắt chúng chỉ là thức ăn, chưa đợi anh ta biến dị thành đồng loại, anh ta đã bị đống tang thi như núi gặm thành một đống xương trắng.

Đói.

Đói!

Vẫn rất đói!

Muốn ăn!

"A ——"

Tiếng la hét nhanh ch.óng bị nhấn chìm.

Những người khác trên sân thượng nhìn thấy cảnh này đều trố mắt, trong lòng sợ hãi nhưng lại chỉ cảm thấy: Làm tốt lắm!

Phải như thế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đinh Nghĩa sau khi thả tang thi ra, nhìn xe của Hàn Thanh Hạ, gã ngồi xổm xuống, hai tay bám vào mặt nền sân thượng, đôi mắt hạt đậu nhìn chằm chằm vào hướng di chuyển của xe Hàn Thanh Hạ, tại vị trí gần gã nhất, gã đột nhiên dùng sức.

"Muốn chạy! Tuyệt đối không thể!"

"Rầm ——"

Chiếc xe bọc thép lớn dưới thân Hàn Thanh Hạ chao đảo mạnh, bị nâng lên từ chính giữa.

"Tít ——"

"Tít ——"

Xe bọc thép lớn của cô phát ra tiếng cảnh báo, hệ thống xe báo cho cô biết, gầm xe bị một gò đất nhô lên chặn lại.

Dị năng hệ Thổ!

Cấp độ dị năng không cao, chỉ có thể tạo ra một gò đất nhỏ không cao lắm, nhưng vị trí lại cực chuẩn, vừa khéo kẹt cứng xe của họ.

Rất nhanh, trong tầm nhìn của Hàn Thanh Hạ, bên trong nhà máy rộng lớn, vô số tang thi ùa tới từ bốn phương tám hướng!

Chúng từ khu nhà ăn ra, từ các xưởng lớn nhỏ khác nhau ra, còn có từ tòa nhà văn phòng ra.

Đa số những con tang thi này đều mặc đồng phục công nhân nhà máy, trên người vẫn giữ dáng vẻ làm việc lúc trước, tang thi dày đặc tranh nhau lao ra từ khắp nơi, tụ lại với nhau trông khá giống cảnh náo nhiệt của nhà máy trước mạt thế.

Tất nhiên, phải bỏ qua khuôn mặt tang thi đã hoàn toàn biến dạng, giòi bọ đáng sợ, ruồi nhặng bay vo ve của tất cả bọn chúng!

Nhà máy này đã hoàn toàn biến thành nhà máy tang thi!

"Ha ha ha ha! Đám nhà quê các người chắc chắn không biết ông đây là dị năng giả phải không?!" Đinh Nghĩa đứng trên sân thượng nhìn chiếc xe bọc thép bị thủy triều xác sống bao vây c.h.ặ.t chẽ, cười không khép được miệng.

Cho các người cái tội dám không cứu bọn tao, một mình bỏ chạy!

Đây chính là kết cục!

C.h.ế.t hết đi!

"Đúng vậy! Cho chúng cái tội bỏ rơi chúng ta! Đáng đời!" Trong mắt những người khác cũng lóe lên tia sáng độc ác.

Họ không có hy vọng, người khác cũng đừng hòng sống!

Mọi người vẻ mặt đầy mong đợi nhìn hai người kia bị thủy triều xác sống bao vây, gặm nát xe của họ, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn "Ầm".

Trên nóc chiếc xe bọc thép lớn bị tang thi bao vây mọc lên một cái nòng pháo.

Tuyền Lê

"Bùm ——"

Ngọn lửa hừng hực phun ra từ nòng pháo, trong chốc lát thiêu cháy và đẩy lùi đám tang thi trên nóc xe.

Lượng lớn tang thi cố gắng leo lên tiếp, bên ngoài vỏ xe liền bật ra chi chít những chiếc gai dài sắc nhọn.

Tiếng động cơ gầm rú ầm ầm, gầm của chiếc xe bọc thép siêu hiện đại do hệ thống thưởng bắt đầu tự động nâng cao, cái gò đất nhỏ kia lập tức chẳng là cái đinh gì.

Hàn Thanh Hạ đạp một cú ga, chiếc xe bọc thép lớn lập tức lao ra khỏi đống tang thi.

Và lần này, hướng đi của Hàn Thanh Hạ không phải rời khỏi nhà máy, mà là lao về phía tòa nhà xưởng đó.

Trong mắt những kẻ nắm quyền, con người không phân thiện ác.

Tương tự, con người trong mắt họ, cũng chẳng là cái thá gì!

Hàn Thanh Hạ cứu họ, sẽ không có cái gọi là cảm giác tự hào thánh mẫu, g.i.ế.c họ, cũng sẽ không có cảm giác tội lỗi.

Ngoan ngoãn đợi cô cứu, cô cứu xong, sau này làm một cư dân an phận thủ thường trong căn cứ của cô, Hàn Thanh Hạ rất hoan nghênh, nhưng dám chơi chiêu bẩn với cô, nhiều tâm địa gian xảo thế này, loại người như vậy thì đi c.h.ế.t đi!

Hàn Thanh Hạ ầm một tiếng đạp ga lao xe đến dưới chân tòa nhà xưởng bọn họ đang ở.

Cô thu nòng pháo lại, mặc cho lũ tang thi này leo lên xe bọc thép của cô, đồng thời từ trên nóc xe bọc thép vươn ra một cái thang.

Đám người trên sân thượng nhìn chiếc xe bọc thép vẫn bị tang thi nuốt chửng này, lại không thể cười nổi nữa.

Vừa nãy họ thấy bọn họ bị tang thi vây công, chỉ có cảm giác sướng rơn.

Ai bảo hai người này dám không cứu họ, bọn chúng c.h.ế.t thì c.h.ế.t!

Mau c.h.ế.t đi!

C.h.ế.t trước mặt bọn họ, c.h.ế.t ngay trước mắt bọn họ!

Nhưng bây giờ, lũ tang thi mà họ thả ra đang men theo nóc xe của Hàn Thanh Hạ leo về phía họ.

Tất cả mọi người chỉ còn lại nỗi sợ hãi khi chọc phải ác ma.

Hàn Thanh Hạ xưa nay có thù tất báo, còn phải báo thù ngay tại chỗ!

Hôm nay nhất định phải trả lại cho bọn họ những gì bọn họ đã gây ra!

Rất nhanh, lũ tang thi đã men theo cái thang Hàn Thanh Hạ bắc ra leo lên sân thượng.

Con đầu tiên xông lên, lập tức vồ lấy bọn họ.

Họ cố gắng đ.á.n.h con tang thi đầu tiên xuống, nhưng phía sau là lượng lớn tang thi.

Tất cả mọi người sợ hãi bỏ chạy tán loạn, nhưng ở đây hoàn toàn không có chỗ để chạy nữa rồi!

Phía sau cánh cửa sắt lớn sau lưng họ là tang thi, phía sau nữa là vực thẳm!

Không còn đường lui!

Bên trên nhanh ch.óng bị công phá, Đinh Nghĩa nhìn thấy thủy triều xác sống đông nghịt, trực tiếp kéo vài người làm bia đỡ đạn cho gã.

Gã lao đến mép sân thượng, thúc giục dị năng, làm cho mặt đất nâng cao, dị năng của gã rất thấp, nhưng trong tình huống nguy cấp cũng có thể bùng nổ một đợt, một dốc đất nhỏ nhô lên từ mặt đất, Đinh Nghĩa cảm thấy có thể nhảy xuống được rồi!

Lúc này, đôi mắt lạnh lùng của Hàn Thanh Hạ nhìn hành động của gã qua màn hình giám sát, thấy gã nhảy rồi, uể oải nói: "Dương t.ử."

"Rõ!"

Một cột nước cực mạnh, mạnh hơn dị năng của gã gấp mấy chục lần trong nháy mắt đ.á.n.h sập con dốc giảm xóc mà gã dựng lên.

Đinh Nghĩa đang nhảy: "!!!"

Hàn Thanh Hạ rũ sạch xe bọc thép của mình, rút lui khỏi thủy triều xác sống, ánh chiều tà dần buông, sức tấn công của tang thi sẽ tăng cao, cô rút lui khỏi nhà máy tang thi, lúc này cô liếc thấy trên nóc một tòa nhà xưởng bên cạnh, cũng có một nhóm người sống sót.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện