Tục ngữ có câu, tránh được mùng một, khó tránh khỏi rằm mười lăm. Hai ngày nay ở học viện, Sài Diễm bị đám người từ các học viện khác đến chuẩn bị tham gia đại tái liên nghị quấy nhiễu đến phiền không chịu nổi, dứt khoát trực tiếp bế quan tu luyện, ngay cả cửa cũng không bước ra.
Thứ bảy, Sài Diễm đang bế quan tu luyện thì nhận được một đạo truyền tin từ Thẩm Vân Lăng, hỏi hắn ngày mai có rảnh không.
Sài Diễm nhìn thời gian một chút, đã là thứ bảy, vậy ngày mai chẳng phải chính là sinh thần thập bát của Thẩm Vân Lăng sao. Hắn đây là chuẩn bị mời mình đi bái kiến phụ mẫu rồi? Sài Diễm mỹ tư tư nghĩ thầm.
Nghĩ thì nghĩ, Sài Diễm vẫn giả vờ như chẳng biết gì, hồi cho Thẩm Vân Lăng một đạo truyền tin: "Có thời gian, ta ngày mai cả ngày đều rảnh."
"Ngày mai là sinh thần ta, ta muốn mời ngươi đến nhà ta." Bên kia Thẩm Vân Lăng có chút do dự nói.
"Hảo a, ngày mai ta nhất định sẽ đến."
Hai ngày nay bận tu luyện, nhất thời quên mất thời gian. Kết thúc cuộc nói chuyện với Thẩm Vân Lăng, Sài Diễm đi vào phòng thí nghiệm, tranh thủ gấp rút chế tác lễ vật sinh thần cho Thẩm Vân Lăng.
............
Vì Thẩm gia từ trước đến nay vẫn rất khiêm tốn, cho nên lễ thành nhân của Thẩm Vân Lăng cũng không mời quá nhiều người. Chỉ mang tính tượng trưng mời tứ đại gia tộc của đế quốc cùng một ít thân bằng hảo hữu.
Yến tiệc bắt đầu từ lúc năm giờ chiều, Sài Diễm chế tác xong lễ vật sinh thần thì vừa vặn năm giờ.
Sài Diễm chui vào phòng tắm tẩy rửa một phen, thay một thân y phục sạch sẽ, lúc ra cửa thì dịch vụ xe đặt trên mạng cũng vừa tới nơi. Sài Diễm lên tinh xa, báo địa chỉ phủ Thẩm Vân Lăng, sau đó ngồi ở ghế sau bắt đầu ngắm phong cảnh.
Nghiêm khắc mà nói, đây là lần đầu tiên Sài Diễm ngồi tinh xa. Tinh xa còn gọi là huyền phù xa, chỉ lơ lửng giữa không trung. Chỉ có điều, không phận không mở cho tinh xa, vì vậy tinh xa nhiều nhất chỉ có thể cách mặt đất hai thước.
Sài Diễm ngồi trên huyền phù xa ngắm cảnh hai bên đường. Huyền phù xa so với pháp khí ở giới tu chân thì căn bản không thể so sánh. Sài Diễm chỉ ngắm một lát liền nhắm mắt dưỡng thần.
Tốc độ tinh xa rất nhanh, chỉ hai mươi phút đã đưa Sài Diễm đến nơi. Sài Diễm trả tiền, bước xuống xe.
Thẩm phủ rất lớn, có lẽ vì hôm nay mở tiệc nên ngoài cổng đứng bốn tên hạ nhân.
Thẩm thiếu gia mở tiệc, người đến đều là con cháu tứ đại gia tộc cùng một ít thân bằng hảo hữu. Những người này kẻ nào mà chẳng tự lái hoặc tài xế lái hào xa tới. Bốn người thấy Sài Diễm đi xe thuê, trên người y phục tuy sạch sẽ nhưng rẻ tiền vô cùng, lập tức ngăn hắn lại.
"Vị tiên sinh này, nơi đây là phủ tướng quân, người không phận sự xin mau mau rời đi." Một tên trong đó nói.
"Ta không phải người không phận sự, là thiếu gia nhà các ngươi mời ta tới dự sinh thần yến của hắn." Sài Diễm nói xong, đưa thư mời Thẩm Vân Lăng gửi cho hắn cho bốn người xem.
Cùng lúc đó
Thẩm Vân Lăng mặc một bộ tây trang màu lam nhạt may đo thủ công, kiểu dáng nhã nhặn, một bên ứng phó với người tới bắt chuyện, mắt một bên thỉnh thoảng nhìn ra cửa.
Ứng phó xong một đợt người, Thẩm Thế Nguyên từ phía sau Thẩm Vân Lăng đi tới nói: "Sao rồi, cái tên Sài Diễm kia vẫn chưa tới, sẽ không phải quên mất sinh thần của con chứ."
"Sẽ không đâu. Chắc là trên đường có việc nên bị chậm trễ." Thẩm Vân Lăng đáp.
Thẩm Vân Lăng mời Sài Diễm đến dự sinh thần yến, ban đầu Thẩm Thế Nguyên là không đồng ý. Là Thẩm Vân Lăng nói hồi lâu mới miễn cưỡng thuyết phục được Thẩm Thế Nguyên đáp ứng. Kết quả Sài Diễm lại chẳng ra gì thế này, yến tiệc đã bắt đầu hơn nửa canh giờ mà người vẫn chưa thấy đâu.
"Theo ta được biết, hôm nay trong thủ đô tinh dường như cũng không xảy ra vụ va chạm xe cộ gì." Thẩm Thế Nguyên nói.
Tinh xa có thể lơ lửng trên không, dù đường đông xe cũng có thể trên dưới tránh nhau. Cho nên bình thường rất ít khi xảy ra tắc đường.
Thời đại tinh tế, người người phần lớn đều có dị năng. Thị lực cùng thính lực các phương diện đều vượt xa người thường trước đây. Dù tinh xa có thể trên dưới tránh nhau, xác suất xảy ra ngoài ý muốn cũng cực nhỏ.
"Ta ra cửa xem một chút." Thẩm Vân Lăng nhíu mày nói.
Nhìn bóng lưng Thẩm Vân Lăng rời đi, Thẩm Thế Nguyên mơ hồ có chút bất an.
Ngoài cửa, bốn người nhìn thư mời điện tử trong thiết bị đầu cuối của Sài Diễm trái nhìn phải nhìn, tựa hồ muốn nhìn ra chỗ nào không ổn.
Bất quá mấy người xem hồi lâu cũng không nhìn ra gì.
Ngay khi Sài Diễm sắp bùng nổ, Thẩm Vân Lăng từ bên trong đi ra.
"Các ngươi đang làm gì đấy." Thẩm Vân Lăng hướng mấy người nói.
Bốn người vừa định giải thích, liền nghe Thẩm Vân Lăng đối với Sài Diễm nói: "Ngươi đã tới sao còn không vào, đứng ngây ở cửa làm gì."
"Không phải ta không muốn vào, bảo an nhà ngươi không cho ta vào." Sài Diễm vẻ mặt vô tội nói.
"Thiếu gia, chúng ta chỉ xem qua thư mời của vị tiên sinh này một chút, cho nên chậm trễ một chút thời gian." Một người trong đó nói.
"Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta mau vào thôi." Thẩm Vân Lăng nói.
Sài Diễm giành được hạng nhất hệ dược tề, hạng nhì hệ chế tạo cơ giáp trong tuyển bạt tái đế quốc, chuyện này đã náo nhiệt sôi sùng sục.
Bất quá, chuyện khiến Sài Diễm nổi danh nhất lại không phải bản thân Sài Diễm, mà là vị sư phụ thần bí không rõ cấp bậc, tinh thông cả dược tề lẫn cơ giáp phía sau hắn.
Trong tứ đại gia tộc, người quen biết Sài Diễm hay không quen biết, gần đây đều đã thấy ảnh chụp của Sài Diễm trên tinh võng.
Vì vậy, khi Sài Diễm cùng Thẩm Vân Lăng cùng bước vào, mọi người đều theo bản năng đánh giá Sài Diễm.
Những ánh mắt này, có dò xét, có kinh ngạc, có ghen tị, cũng có oán độc.
"Phụ thân, đây là bằng hữu của hài nhi, Sài Diễm." Thẩm Vân Lăng đem Sài Diễm dẫn đến trước mặt Thẩm Thế Nguyên giới thiệu.
"Thúc thúc hảo, ta là Sài Diễm." Sài Diễm nói.
Thẩm Thế Nguyên khẽ gật đầu, nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, bảo Sài Diễm không cần câu nệ, tùy ý một chút, rồi đứng dậy rời đi.
Người trong trường phần lớn đều là thanh niên chừng hai mươi tuổi, thấy Thẩm Thế Nguyên đối với Sài Diễm lạnh nhạt như vậy, lập tức thái độ đối với Sài Diễm cũng trở nên vi diệu.
"Đừng để ý, phụ thân ta chính là như vậy, không phải nhằm vào ngươi." Thẩm Vân Lăng an ủi.
"Không sao, ta sẽ cố gắng đạt được thúc thúc thừa nhận, khiến người gả cho ta." Sài Diễm nói.
"Sài Diễm, ngươi tới đây làm gì. Chẳng lẽ ngươi đã rời khỏi Sài gia, chuẩn bị bám víu Thẩm gia sao. Bất quá, Thẩm tướng quân đối với ngươi hình như cũng không hài lòng lắm a." Sài Dục đi tới nói.
Sài Dục vì chuyện lần trước, không chỉ bị học viện ghi đại quá, còn bị Sài Tư hung hăng mắng một trận, trừ một năm tiền tiêu vặt. Món nợ này, toàn bộ đều tính lên đầu Sài Diễm.
Lần này thấy Sài Diễm mất mặt, lập tức tiến lên châm chọc.
"Đại ca, ngươi rảnh rỗi để ý cái loại người này làm gì." Sài Vân đi tới, trên dưới đánh giá Sài Diễm một phen rồi nói: "Sài Diễm, ngươi tốt xấu gì cũng là người từ Sài gia đi ra. Đến dự tiệc, sao lại mặc nghèo túng thế này, thảo nào Thẩm thúc thúc nhìn ngươi không vừa mắt."
Thẩm Vân Lăng nhíu mày, bất mãn nhìn về phía Sài Vân.
Sài Diễm liếc hai người một cái rồi nói: "Chẳng lẽ để ta mặc giống ngươi, giống một con gà trống đang đ*ng d*c mới không tính là nghèo túng sao."
"Ngươi, ngươi nói ai giống gà trống đ*ng d*c!" Sài Vân sắc mặt có chút vặn vẹo nói.
"Không, ngươi không giống gà trống đ*ng d*c, giống gà mái sắp đẻ trứng." Sài Diễm suy nghĩ một chút rồi nói.
"Sài Diễm, ngươi, ta muốn..." Sài Vân còn muốn nói gì đó, đã bị Sài Dục một phát bịt miệng kéo đi.
"Đại ca, ngươi kéo ta làm gì." Sài Vân giãy khỏi tay Sài Dục, bất mãn nói.
"Ngươi điên rồi, không nói thái độ của gia gia đối với Sài Diễm thế nào. Chỉ nói nơi này là phủ Thẩm tướng quân, trước mặt bao người như vậy mà ngươi ra tay với Sài Diễm, ngươi muốn để gia gia cũng đuổi ngươi ra khỏi Sài gia sao." Sài Dục mắng.
Hắn năm đó chính là phạm đại kỵ này mới rơi vào kết cục như vậy.
"Vậy cứ để Sài Diễm khi dễ lên đầu ta sao." Sài Vân nhíu mày nói.
"Ngươi sẽ không động não một chút sao, nhất định phải giữa chốn đông người kêu đánh kêu giết." Sài Dục hận sắt không thành thép nói.
"Ý của đại ca là?" Sài Vân nhỏ giọng hỏi.
Sài Dục cẩn thận nhìn xung quanh một chút, thấy không ai chú ý bọn họ, lúc này mới ghé sát tai Sài Vân nhỏ giọng nói: "Đương nhiên là mượn đao giết người."
Bên kia
Người chướng mắt đã đi, Sài Diễm lấy ra một chiếc nhẫn bạc kiểu dáng thực sự không đẹp mắt lắm, đưa tới trước mặt Thẩm Vân Lăng nói: "Vân Lăng, sinh thần khoái lạc!"
"Cái này là......" Thẩm Vân Lăng vừa định đưa tay nhận chiếc nhẫn, trong đám người liền truyền đến một trận xôn xao.
"Tam hoàng tử điện hạ, ngài cũng tới!" Viên Vũ tiến lên, cùng Bách Lý Huyền chào hỏi.
"Ngươi không phải cũng ở đây sao." Viên Vũ thuộc phe đại hoàng tử, Bách Lý Huyền thấy là Viên Vũ, thần sắc nhàn nhạt nói.
"Ta chỉ là một kẻ nhàn rỗi, nào giống Tam hoàng tử ngài ngày quản vạn cơ."
"Viên đại công tử quá khiêm nhường rồi, chờ tương lai ngươi kế thừa vị trí Viên nguyên soái, sẽ không nói như vậy nữa đâu."
"Tam hoàng tử nói đùa. Gia gia ta còn lão đương ích tráng, trên còn có phụ thân ta, nào đến lượt ta chứ." Viên Vũ cười ha ha nói.
"Tam hoàng tử, ngài cũng tới, thật khéo." Sài Vân thấy Bách Lý Huyền, cũng chẳng màng dạy dỗ Sài Diễm nữa, lập tức đi qua nói.
Trải qua lần tiếp xúc trước, ấn tượng của Bách Lý Huyền đối với Sài Vân đã kém đến cực điểm. Hiện giờ lại có Thẩm Vân Lăng để so sánh, cảm giác chán ghét đối với Sài Vân càng thêm sâu đậm. Bất quá vì thân phận, Bách Lý Huyền cũng không tiện công khai phát tác.
"Sài tiểu thư cũng tới." Bách Lý Huyền thái độ xa cách nói, sau đó bước về phía trung tâm yến hội, chỗ Thẩm Vân Lăng.
"Vân Lăng, sinh thần khoái lạc. Đến vội, cũng không chuẩn bị quà gì. Một chút lễ vật nhỏ, đừng ghét bỏ." Bách Lý Huyền tự nhiên quen thuộc nói, rồi lấy ra một chiếc vòng tay bạc kiểu dáng nhã nhã, khảm đầy lam bảo thạch, liếc mắt đã biết giá trị liên thành.
Vòng tay bạc ở thời đại tinh tế chính là biểu tượng cầu ái. Thẩm Vân Lăng nhìn vòng tay Bách Lý Huyền đưa tới liền nhíu mày. Người xung quanh thấy vậy đều hít một hơi khí lạnh. Sài Vân thì tức giận siết chặt nắm đấm, suýt nữa cắn nát một hàm răng bạc.
Sài Diễm đưa tay gạt chiếc vòng tay của Bách Lý Huyền ra, nâng tay phải Thẩm Vân Lăng lên nói: "Ngươi tới muộn rồi, trên tay Vân Lăng đã có vòng tay."
Nghe Sài Diễm nói, chiếc vòng tay này là pháp khí cao cấp, để hắn đeo phòng thân. Thẩm Vân Lăng vốn cảm thấy không ổn nên đã cất đi. Mấy ngày trước Sài Diễm thổ lộ với hắn, hôm nay hắn mới quỷ thần xui khiến đeo lại chiếc vòng tay này.
Thứ bảy, Sài Diễm đang bế quan tu luyện thì nhận được một đạo truyền tin từ Thẩm Vân Lăng, hỏi hắn ngày mai có rảnh không.
Sài Diễm nhìn thời gian một chút, đã là thứ bảy, vậy ngày mai chẳng phải chính là sinh thần thập bát của Thẩm Vân Lăng sao. Hắn đây là chuẩn bị mời mình đi bái kiến phụ mẫu rồi? Sài Diễm mỹ tư tư nghĩ thầm.
Nghĩ thì nghĩ, Sài Diễm vẫn giả vờ như chẳng biết gì, hồi cho Thẩm Vân Lăng một đạo truyền tin: "Có thời gian, ta ngày mai cả ngày đều rảnh."
"Ngày mai là sinh thần ta, ta muốn mời ngươi đến nhà ta." Bên kia Thẩm Vân Lăng có chút do dự nói.
"Hảo a, ngày mai ta nhất định sẽ đến."
Hai ngày nay bận tu luyện, nhất thời quên mất thời gian. Kết thúc cuộc nói chuyện với Thẩm Vân Lăng, Sài Diễm đi vào phòng thí nghiệm, tranh thủ gấp rút chế tác lễ vật sinh thần cho Thẩm Vân Lăng.
............
Vì Thẩm gia từ trước đến nay vẫn rất khiêm tốn, cho nên lễ thành nhân của Thẩm Vân Lăng cũng không mời quá nhiều người. Chỉ mang tính tượng trưng mời tứ đại gia tộc của đế quốc cùng một ít thân bằng hảo hữu.
Yến tiệc bắt đầu từ lúc năm giờ chiều, Sài Diễm chế tác xong lễ vật sinh thần thì vừa vặn năm giờ.
Sài Diễm chui vào phòng tắm tẩy rửa một phen, thay một thân y phục sạch sẽ, lúc ra cửa thì dịch vụ xe đặt trên mạng cũng vừa tới nơi. Sài Diễm lên tinh xa, báo địa chỉ phủ Thẩm Vân Lăng, sau đó ngồi ở ghế sau bắt đầu ngắm phong cảnh.
Nghiêm khắc mà nói, đây là lần đầu tiên Sài Diễm ngồi tinh xa. Tinh xa còn gọi là huyền phù xa, chỉ lơ lửng giữa không trung. Chỉ có điều, không phận không mở cho tinh xa, vì vậy tinh xa nhiều nhất chỉ có thể cách mặt đất hai thước.
Sài Diễm ngồi trên huyền phù xa ngắm cảnh hai bên đường. Huyền phù xa so với pháp khí ở giới tu chân thì căn bản không thể so sánh. Sài Diễm chỉ ngắm một lát liền nhắm mắt dưỡng thần.
Tốc độ tinh xa rất nhanh, chỉ hai mươi phút đã đưa Sài Diễm đến nơi. Sài Diễm trả tiền, bước xuống xe.
Thẩm phủ rất lớn, có lẽ vì hôm nay mở tiệc nên ngoài cổng đứng bốn tên hạ nhân.
Thẩm thiếu gia mở tiệc, người đến đều là con cháu tứ đại gia tộc cùng một ít thân bằng hảo hữu. Những người này kẻ nào mà chẳng tự lái hoặc tài xế lái hào xa tới. Bốn người thấy Sài Diễm đi xe thuê, trên người y phục tuy sạch sẽ nhưng rẻ tiền vô cùng, lập tức ngăn hắn lại.
"Vị tiên sinh này, nơi đây là phủ tướng quân, người không phận sự xin mau mau rời đi." Một tên trong đó nói.
"Ta không phải người không phận sự, là thiếu gia nhà các ngươi mời ta tới dự sinh thần yến của hắn." Sài Diễm nói xong, đưa thư mời Thẩm Vân Lăng gửi cho hắn cho bốn người xem.
Cùng lúc đó
Thẩm Vân Lăng mặc một bộ tây trang màu lam nhạt may đo thủ công, kiểu dáng nhã nhặn, một bên ứng phó với người tới bắt chuyện, mắt một bên thỉnh thoảng nhìn ra cửa.
Ứng phó xong một đợt người, Thẩm Thế Nguyên từ phía sau Thẩm Vân Lăng đi tới nói: "Sao rồi, cái tên Sài Diễm kia vẫn chưa tới, sẽ không phải quên mất sinh thần của con chứ."
"Sẽ không đâu. Chắc là trên đường có việc nên bị chậm trễ." Thẩm Vân Lăng đáp.
Thẩm Vân Lăng mời Sài Diễm đến dự sinh thần yến, ban đầu Thẩm Thế Nguyên là không đồng ý. Là Thẩm Vân Lăng nói hồi lâu mới miễn cưỡng thuyết phục được Thẩm Thế Nguyên đáp ứng. Kết quả Sài Diễm lại chẳng ra gì thế này, yến tiệc đã bắt đầu hơn nửa canh giờ mà người vẫn chưa thấy đâu.
"Theo ta được biết, hôm nay trong thủ đô tinh dường như cũng không xảy ra vụ va chạm xe cộ gì." Thẩm Thế Nguyên nói.
Tinh xa có thể lơ lửng trên không, dù đường đông xe cũng có thể trên dưới tránh nhau. Cho nên bình thường rất ít khi xảy ra tắc đường.
Thời đại tinh tế, người người phần lớn đều có dị năng. Thị lực cùng thính lực các phương diện đều vượt xa người thường trước đây. Dù tinh xa có thể trên dưới tránh nhau, xác suất xảy ra ngoài ý muốn cũng cực nhỏ.
"Ta ra cửa xem một chút." Thẩm Vân Lăng nhíu mày nói.
Nhìn bóng lưng Thẩm Vân Lăng rời đi, Thẩm Thế Nguyên mơ hồ có chút bất an.
Ngoài cửa, bốn người nhìn thư mời điện tử trong thiết bị đầu cuối của Sài Diễm trái nhìn phải nhìn, tựa hồ muốn nhìn ra chỗ nào không ổn.
Bất quá mấy người xem hồi lâu cũng không nhìn ra gì.
Ngay khi Sài Diễm sắp bùng nổ, Thẩm Vân Lăng từ bên trong đi ra.
"Các ngươi đang làm gì đấy." Thẩm Vân Lăng hướng mấy người nói.
Bốn người vừa định giải thích, liền nghe Thẩm Vân Lăng đối với Sài Diễm nói: "Ngươi đã tới sao còn không vào, đứng ngây ở cửa làm gì."
"Không phải ta không muốn vào, bảo an nhà ngươi không cho ta vào." Sài Diễm vẻ mặt vô tội nói.
"Thiếu gia, chúng ta chỉ xem qua thư mời của vị tiên sinh này một chút, cho nên chậm trễ một chút thời gian." Một người trong đó nói.
"Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta mau vào thôi." Thẩm Vân Lăng nói.
Sài Diễm giành được hạng nhất hệ dược tề, hạng nhì hệ chế tạo cơ giáp trong tuyển bạt tái đế quốc, chuyện này đã náo nhiệt sôi sùng sục.
Bất quá, chuyện khiến Sài Diễm nổi danh nhất lại không phải bản thân Sài Diễm, mà là vị sư phụ thần bí không rõ cấp bậc, tinh thông cả dược tề lẫn cơ giáp phía sau hắn.
Trong tứ đại gia tộc, người quen biết Sài Diễm hay không quen biết, gần đây đều đã thấy ảnh chụp của Sài Diễm trên tinh võng.
Vì vậy, khi Sài Diễm cùng Thẩm Vân Lăng cùng bước vào, mọi người đều theo bản năng đánh giá Sài Diễm.
Những ánh mắt này, có dò xét, có kinh ngạc, có ghen tị, cũng có oán độc.
"Phụ thân, đây là bằng hữu của hài nhi, Sài Diễm." Thẩm Vân Lăng đem Sài Diễm dẫn đến trước mặt Thẩm Thế Nguyên giới thiệu.
"Thúc thúc hảo, ta là Sài Diễm." Sài Diễm nói.
Thẩm Thế Nguyên khẽ gật đầu, nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, bảo Sài Diễm không cần câu nệ, tùy ý một chút, rồi đứng dậy rời đi.
Người trong trường phần lớn đều là thanh niên chừng hai mươi tuổi, thấy Thẩm Thế Nguyên đối với Sài Diễm lạnh nhạt như vậy, lập tức thái độ đối với Sài Diễm cũng trở nên vi diệu.
"Đừng để ý, phụ thân ta chính là như vậy, không phải nhằm vào ngươi." Thẩm Vân Lăng an ủi.
"Không sao, ta sẽ cố gắng đạt được thúc thúc thừa nhận, khiến người gả cho ta." Sài Diễm nói.
"Sài Diễm, ngươi tới đây làm gì. Chẳng lẽ ngươi đã rời khỏi Sài gia, chuẩn bị bám víu Thẩm gia sao. Bất quá, Thẩm tướng quân đối với ngươi hình như cũng không hài lòng lắm a." Sài Dục đi tới nói.
Sài Dục vì chuyện lần trước, không chỉ bị học viện ghi đại quá, còn bị Sài Tư hung hăng mắng một trận, trừ một năm tiền tiêu vặt. Món nợ này, toàn bộ đều tính lên đầu Sài Diễm.
Lần này thấy Sài Diễm mất mặt, lập tức tiến lên châm chọc.
"Đại ca, ngươi rảnh rỗi để ý cái loại người này làm gì." Sài Vân đi tới, trên dưới đánh giá Sài Diễm một phen rồi nói: "Sài Diễm, ngươi tốt xấu gì cũng là người từ Sài gia đi ra. Đến dự tiệc, sao lại mặc nghèo túng thế này, thảo nào Thẩm thúc thúc nhìn ngươi không vừa mắt."
Thẩm Vân Lăng nhíu mày, bất mãn nhìn về phía Sài Vân.
Sài Diễm liếc hai người một cái rồi nói: "Chẳng lẽ để ta mặc giống ngươi, giống một con gà trống đang đ*ng d*c mới không tính là nghèo túng sao."
"Ngươi, ngươi nói ai giống gà trống đ*ng d*c!" Sài Vân sắc mặt có chút vặn vẹo nói.
"Không, ngươi không giống gà trống đ*ng d*c, giống gà mái sắp đẻ trứng." Sài Diễm suy nghĩ một chút rồi nói.
"Sài Diễm, ngươi, ta muốn..." Sài Vân còn muốn nói gì đó, đã bị Sài Dục một phát bịt miệng kéo đi.
"Đại ca, ngươi kéo ta làm gì." Sài Vân giãy khỏi tay Sài Dục, bất mãn nói.
"Ngươi điên rồi, không nói thái độ của gia gia đối với Sài Diễm thế nào. Chỉ nói nơi này là phủ Thẩm tướng quân, trước mặt bao người như vậy mà ngươi ra tay với Sài Diễm, ngươi muốn để gia gia cũng đuổi ngươi ra khỏi Sài gia sao." Sài Dục mắng.
Hắn năm đó chính là phạm đại kỵ này mới rơi vào kết cục như vậy.
"Vậy cứ để Sài Diễm khi dễ lên đầu ta sao." Sài Vân nhíu mày nói.
"Ngươi sẽ không động não một chút sao, nhất định phải giữa chốn đông người kêu đánh kêu giết." Sài Dục hận sắt không thành thép nói.
"Ý của đại ca là?" Sài Vân nhỏ giọng hỏi.
Sài Dục cẩn thận nhìn xung quanh một chút, thấy không ai chú ý bọn họ, lúc này mới ghé sát tai Sài Vân nhỏ giọng nói: "Đương nhiên là mượn đao giết người."
Bên kia
Người chướng mắt đã đi, Sài Diễm lấy ra một chiếc nhẫn bạc kiểu dáng thực sự không đẹp mắt lắm, đưa tới trước mặt Thẩm Vân Lăng nói: "Vân Lăng, sinh thần khoái lạc!"
"Cái này là......" Thẩm Vân Lăng vừa định đưa tay nhận chiếc nhẫn, trong đám người liền truyền đến một trận xôn xao.
"Tam hoàng tử điện hạ, ngài cũng tới!" Viên Vũ tiến lên, cùng Bách Lý Huyền chào hỏi.
"Ngươi không phải cũng ở đây sao." Viên Vũ thuộc phe đại hoàng tử, Bách Lý Huyền thấy là Viên Vũ, thần sắc nhàn nhạt nói.
"Ta chỉ là một kẻ nhàn rỗi, nào giống Tam hoàng tử ngài ngày quản vạn cơ."
"Viên đại công tử quá khiêm nhường rồi, chờ tương lai ngươi kế thừa vị trí Viên nguyên soái, sẽ không nói như vậy nữa đâu."
"Tam hoàng tử nói đùa. Gia gia ta còn lão đương ích tráng, trên còn có phụ thân ta, nào đến lượt ta chứ." Viên Vũ cười ha ha nói.
"Tam hoàng tử, ngài cũng tới, thật khéo." Sài Vân thấy Bách Lý Huyền, cũng chẳng màng dạy dỗ Sài Diễm nữa, lập tức đi qua nói.
Trải qua lần tiếp xúc trước, ấn tượng của Bách Lý Huyền đối với Sài Vân đã kém đến cực điểm. Hiện giờ lại có Thẩm Vân Lăng để so sánh, cảm giác chán ghét đối với Sài Vân càng thêm sâu đậm. Bất quá vì thân phận, Bách Lý Huyền cũng không tiện công khai phát tác.
"Sài tiểu thư cũng tới." Bách Lý Huyền thái độ xa cách nói, sau đó bước về phía trung tâm yến hội, chỗ Thẩm Vân Lăng.
"Vân Lăng, sinh thần khoái lạc. Đến vội, cũng không chuẩn bị quà gì. Một chút lễ vật nhỏ, đừng ghét bỏ." Bách Lý Huyền tự nhiên quen thuộc nói, rồi lấy ra một chiếc vòng tay bạc kiểu dáng nhã nhã, khảm đầy lam bảo thạch, liếc mắt đã biết giá trị liên thành.
Vòng tay bạc ở thời đại tinh tế chính là biểu tượng cầu ái. Thẩm Vân Lăng nhìn vòng tay Bách Lý Huyền đưa tới liền nhíu mày. Người xung quanh thấy vậy đều hít một hơi khí lạnh. Sài Vân thì tức giận siết chặt nắm đấm, suýt nữa cắn nát một hàm răng bạc.
Sài Diễm đưa tay gạt chiếc vòng tay của Bách Lý Huyền ra, nâng tay phải Thẩm Vân Lăng lên nói: "Ngươi tới muộn rồi, trên tay Vân Lăng đã có vòng tay."
Nghe Sài Diễm nói, chiếc vòng tay này là pháp khí cao cấp, để hắn đeo phòng thân. Thẩm Vân Lăng vốn cảm thấy không ổn nên đã cất đi. Mấy ngày trước Sài Diễm thổ lộ với hắn, hôm nay hắn mới quỷ thần xui khiến đeo lại chiếc vòng tay này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









