Sắc mặt phụ mẫu khó coi vô cùng.
Có lẽ họ đã nhớ ra thật — ngày xưa họ chưa từng khen ta lấy một câu. Bởi vì ta chẳng giống mong đợi của họ, không xinh đẹp như tỷ tỷ, cũng không phải nam nhi như đệ đệ — ta gần như gom hết mọi điểm khiến họ chán ghét.
Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười thản nhiên — ta thực sự đã buông bỏ rồi.
“Miệng phụ mẫu là phong thủy của con cái. Nơi này phong thủy không tốt, ta muốn đổi sang một nơi có phong thủy tốt hơn một chút. Cũng giống như hai người chỉ mong có một đứa con làm rạng danh tổ tông, thì ta cũng vậy — cũng nông cạn y như hai người.”
Lý phụ và Triệu phu nhân như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Mà ta — khẽ khàng khép cửa, cách biệt tiếng khóc than ngoài kia.
Hai người họ dìu nhau rời đi, bóng lưng thoắt chốc già nua mấy phần.
Ngày ta rời kinh, Tạ Chiếu Tùng lấy danh nghĩa huynh trưởng đến tiễn.
Cả người hắn như đã trầm mặc hơn rất nhiều, mười ngày nửa tháng chẳng nói nửa câu. Nay bị đồng liêu châm chọc, bị người đời khinh bỉ, bị mẫu thân chán ghét, đi đến đâu cũng có người chỉ trỏ — sự nhu nhược, thiếu chủ kiến của hắn khiến hắn bị đội lên đầu một chiếc mũ xanh lớn.
Người người đều nói: Lý Thanh Nguyệt tình nguyện bỏ trốn hai lần, cũng chẳng chịu gả cho hắn — ắt hẳn là hắn có vấn đề.
Hắn có nỗi khổ khó nói, giống như nuốt mật đắng trong lòng.
Giờ đây, hắn chuyên tâm chép kinh Phật, chỉ có làm việc mới khiến bản thân dễ chịu hơn phần nào.
Nhưng chúng ta đều biết — con đường hôn nhân sau này của hắn e rằng vô cùng gian nan.
Con gái nhà lành không ai muốn gả cho hắn, trừ phi hắn không còn mong cầu tình nghĩa, tuỳ tiện chọn một người. Nhưng với người như hắn — kẻ coi trọng ái tình đến cực điểm — việc đó chẳng khác nào bị lóc thịt, giày xéo tâm can.
Nhưng tất cả — đều là báo ứng mà hắn xứng đáng gánh chịu.
Hắn tiễn ta đi hết dặm này đến dặm khác.
Ta ghìm ngựa, ngoảnh lại, nhàn nhạt nói:
“Đừng tiễn nữa, phiền.”
Tạ Chiếu Tùng mấp máy đôi môi khô nứt, giọng khẽ khàng:
“Xin lỗi. Trước kia ta chìm đắm trong hồi ức cũ, chẳng thể tự thoát ra, chưa từng nghĩ đến sau khi muội gả vào Tạ gia sẽ có bao điều không tiện. Nếu là ta bây giờ, ắt sẽ nghĩ đến những điều đó — nhưng khi ấy, thật sự là không nghĩ ra. Ta tựa như suốt đời đều đang hối hận… Thanh Sương, muội nói đúng, muội xứng đáng có được người tốt hơn, là ta không xứng. Ta đối với muội vô tình, lại mong muội có tình, vốn dĩ là ta sai.”
Hiếm khi hắn nghĩ được nhiều đến vậy.
Nhưng đã quá muộn.
Hắn mãi chìm trong dĩ vãng.
Mà ta, chỉ muốn nhìn về phía trước.
Ta ngẩng đầu nhìn về những ngọn núi xa xăm, bình tĩnh nói:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Tạ Chiếu Tùng, cáo từ. Hãy chăm sóc mẫu thân cho tốt, sau này nếu có dịp ta sẽ trở về thăm. Nếu ngươi bạc đãi bà, ta sẽ mang bà đi, để ngươi cả đời chẳng thể gặp lại.”
Tạ Chiếu Tùng mỉm cười: “Được, muội muội.”
Ta vung roi thúc ngựa, không chút lưu luyến mà phi thẳng về phía chân trời.
Từ thuở nhỏ, ta đã muốn rời khỏi cái nhà ấy.
Mà đến tận hôm nay, ta mới thật sự có thể rời đi.
Trời cao chim mặc sức bay, biển rộng cá thỏa sức lượn — thì ra cảm giác tự do là như vậy.
Kinh thành là quá khứ, phía trước mới là tương lai.
Ta phải bước về phía tương lai của chính mình.
Nhưng ta vẫn còn một kẻ thù cuối cùng, chưa tính sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm thứ ba rời kinh, Tạ Chiếu Tùng gửi thư nói — thánh thượng có ý răn đe chư vương.
Ta liền đem những bức thư qua lại giữa Lý Thanh Nguyệt và Trần vương thế t.ử âm thầm gửi về.
Lá thư nặc danh ấy, ta trực tiếp gửi đến tay Hộ bộ Thượng thư.
Gửi xong, ta lập tức báo cho Lý phụ và Triệu phu nhân thu xếp rời khỏi kinh thành, tránh bị liên lụy.
Bởi vì trong bức thư ấy, Thế t.ử Trần vương từng hẹn Lý Thanh Nguyệt cùng nhau bỏ trốn, mà lúc đó, hắn hẳn là đang trên đường trở về phiên địa, tuyệt đối không nên xuất hiện tại kinh thành.
Phiên vương không có thánh chỉ thì không được tùy tiện hồi kinh, ngày xuất kinh cũng đều phải bẩm báo.
Thế nhưng Thế t.ử phủ Trần vương lại vì tư tình mà tự ý quay về, rõ ràng đã rời kinh, lại lặng lẽ quay lại đưa người bỏ trốn. Hắn đưa Lý Thanh Nguyệt đi, nhưng chẳng hề quý trọng nàng, giữa đường lại phải lòng nữ nhân khác. Lý Thanh Nguyệt giận dữ trở về, hy vọng Thế t.ử Trần vương sẽ hối hận, nào ngờ hắn sớm đã ôm mỹ nhân trong lòng, sớm đã quẳng nàng ra khỏi đầu.
Hiện giờ, Thế t.ử phủ Trần vương đã là phụ thân của ba hài t.ử.
Hắn khiến ba người, hai gia đình rơi vào bi kịch, chẳng có lý nào lại dễ dàng thoát thân.
Về sau, Hoàng đế căn cứ vào lá thư ấy, bãi bỏ tước vị phiên vương của phủ Trần vương, toàn bộ phủ bị giáng làm thứ dân.
Hôm ấy, dân chúng tại phiên địa ca múa vui mừng, lớn tiếng tung hô vạn tuế, chỉ dựa vào điều ấy ta đã biết, gia tộc này tất sẽ không làm được việc gì nên thân tại nơi ấy.
Lại về sau, ta đi khắp nơi buôn bán, cũng gặp được một công t.ử hợp ý.
Thế nhưng vị công t.ử ấy dịu dàng ngọt ngào, luôn mơ mộng về tương lai của chúng ta, muốn ta ở nhà chăm con cái, lúc ấy ta bỗng thấy tình yêu chẳng còn ngọt ngào nữa, chỉ thấy giống như cực khổ gieo trồng, lại mọc lên một quả đắng.
Ta để lại thư, một mình bỏ đi.
Dạy con thì được, vì là con ta sinh.
Nhưng nuôi chồng thì tuyệt đối không, ngay cả bản thân ta còn chưa xoay xở xong, đâu còn hơi sức lo thêm một người khác? Ai từng phải lo cho người khác đều biết — quản một kẻ trưởng thành, khổ nhọc đến nhường nào.
Về sau nữa, ta dắt nữ nhi nhỏ bé của mình đi ngang qua một thôn trang.
Vừa nhìn liền thấy ba gương mặt quen thuộc — Lý phụ, Triệu phu nhân và nhi t.ử của bọn họ.
Cả ba đang cặm cụi làm lụng ngoài ruộng.
Triệu phu nhân ngẩng đầu nhìn thấy ta, thoáng sững người.
Bà ta la lớn gọi hai kẻ còn lại ngẩng đầu nhìn theo, cả ba lập tức rượt đuổi theo ta.
“Thanh Sương! Thanh Sương, là Thanh Sương trở về rồi!”
Trong mắt bọn họ ánh lên niềm vui mừng.
Còn ta, chỉ khẽ vỗ lên mình ngựa, để lại một thỏi bạc, mang theo nữ nhi của ta dứt khoát rời đi.
“Những người kia là ai vậy mẫu thân?” – nữ nhi lớn tiếng hỏi.
“Là người không quan trọng.”
“Vâng! Vậy giờ chúng ta đi đâu ạ?”
“Đi thăm tổ mẫu. Tổ mẫu nay đã già, mẫu thân rất nhớ người.”
“Dạ được! Đi thăm tổ mẫu! Ngựa ơi chạy mau lên nào!”
Gió lớn l.ồ.ng lộng, cuốn tung mái tóc ta.
Con trẻ trong lòng, chỉ tay cười nói về hướng Trường An.
Kinh thành — ta đã trở về rồi!
Hết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









