Tạ Chiếu Tùng đứng nhìn chúng ta, uống hết ly này đến ly khác, cuối cùng tự chuốc say mình.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta sai người đưa hắn về viện.
Nam nhân uống rượu thật sự rất hôi.
Hắn mắt say lờ đờ, kéo lấy tay áo ta, gọi ta là Thanh Sương.
Ta điềm nhiên nói:
“Huynh à, sau này ta chọn phu quân, tuyệt đối sẽ không chọn kẻ ham rượu. Ta ghét nhất là loại người uống say rồi bắt ta dọn dẹp tàn cuộc. Ta cũng đã mệt cả ngày, ta cũng muốn nghỉ ngơi. Một nam nhân không hiểu chuyện như vậy — không cần cũng được.”
Tay Tạ Chiếu Tùng rũ xuống, một giọt lệ lặng lẽ trượt khỏi khoé mắt hắn.
Ngày thứ sáu, ta mở một buổi tiệc nhỏ tại t.ửu lâu, mời những người bạn thân thiết. Người không nhiều, nhưng đều rất thân tình.
Không ai nhắc đến Lý Thanh Nguyệt hay Tạ Chiếu Tùng trước mặt ta.
Họ chỉ quan tâm sau này ta sẽ sống ra sao, nên làm thế nào.
Họ góp ý cho ta, có người còn lén nhét ngân lượng cho ta. Ta từ chối, họ liền cáu.
Có người muốn giới thiệu huynh trưởng hoặc đệ đệ của mình cho ta, nhưng nghĩ ngợi một lúc lại thôi:
“Thôi bỏ đi, họ không xứng với ngươi. Ta không thể vì muốn ở gần ngươi mà đẩy ngươi vào hố lửa.”
Chúng ta cùng cười lớn, trải qua một ngày thật vui vẻ.
Trên đường về, gặp cảnh có người nhảy sông. Chỉ cần nhìn bóng lưng, ta đã biết là Lý Thanh Nguyệt. Còn ở phía bên kia, Tạ Chiếu Tùng mặt mày đen sạm đang khuyên ngăn nàng đừng làm bậy.
Lý Thanh Nguyệt nước mắt nước mũi đầm đìa:
“Giờ đây ta thân bại danh liệt, phụ mẫu căm ghét, muội muội chán ghét, đến cả đệ đệ cũng mong ta c.h.ế.t! Huynh rõ ràng đã đồng ý nạp ta làm thiếp, sao lại trở mặt nuốt lời? Huynh xem ta làm sao sống nổi đây?”
“Rõ ràng là ngươi tự ý bỏ trốn trước!” Sắc mặt Tạ Chiếu Tùng vô cùng khó coi.
Lý Thanh Nguyệt vẻ mặt vô tội: “Nhưng rõ ràng huynh đã tha thứ cho ta rồi mà. Nếu không, sao huynh lại chịu hứa nạp ta làm thiếp?”
Tạ Chiếu Tùng nghẹn họng, miệng mấp máy mãi không thốt ra được câu nào.
Hắn rốt cuộc đã nếm trải nỗi khổ khi bị Lý Thanh Nguyệt đảo lộn trắng đen.
Rõ ràng là nàng ta có lỗi trước vì bỏ trốn, nhưng hắn đã hưởng thụ sự bù đắp của nàng, nhận lấy khăn thêu, sách chép, bùa bình an nàng cầu về. Vì muốn chuộc lỗi, nàng đã khiến kinh thành xôn xao. Hắn cũng từng hứa sẽ nạp nàng làm thiếp. Trong mắt mọi người, chuyện ấy coi như đã qua.
Thế nhưng, khi hắn chợt nhìn thấu con người thật của Lý Thanh Nguyệt, hắn không thể vượt qua được nữa. Nhưng người khác thì chẳng quan tâm.
Trong mắt người đời, chính là Tạ Chiếu Tùng hắn trở mặt lật lọng, thiếu khí độ.
Hắn ngơ ngác nhìn quanh, cuối cùng bắt gặp ánh mắt ta, lộ ra vẻ mong đợi.
Còn ta chỉ bình thản nói:
“Huynh à, huynh nên độ lượng một chút, đừng hẹp hòi quá. Chuyện cũ đã qua rồi.”
Hắn như bị sét đ.á.n.h.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta xoay người rời đi.
Ngày ấy, khi hắn khuyên ta, lời lẽ nhẹ như mây gió.
Giờ đây đến lượt chính hắn nếm thử, mới biết nỗi đau ấy nặng đến nhường nào.
Cuối cùng, giữa tiếng ồn ào thúc ép của đám đông, Tạ Chiếu Tùng vẫn miễn cưỡng gật đầu — chỉ cần Lý Thanh Nguyệt chịu xuống, hắn sẽ nạp nàng làm thiếp.
Lý Thanh Nguyệt mừng rỡ lao vào lòng hắn, trước mặt mọi người hôn hắn một cái.
Nhưng Tạ Chiếu Tùng lại thấy buồn nôn. Hắn lao tới mép cầu, cúi người nôn thốc nôn tháo.
Lý Thanh Nguyệt thất thanh hét lên:
“Huynh ghê tởm ta sao? Tạ Chiếu Tùng, huynh lại thấy ta ghê tởm? Huynh thật quá đáng!”
Tạ Chiếu Tùng đã không còn sức để đáp lời nàng nữa. Hắn nhìn chằm chằm theo bóng lưng ta, như thể muốn khoét ra một cái lỗ.
Một tiểu tỷ muội của ta khẽ huých tay ta, giấu không được lo lắng:
“Thanh Sương, đợi làm xong nữ hộ thì ngươi đi ngay đi. Ta cứ cảm thấy chuyện này chưa xong đâu. Chờ vài năm nữa sóng gió lắng xuống rồi hãy quay lại. Không phải ta đuổi ngươi đi, chỉ là… quân t.ử không đứng dưới bức tường sắp đổ.”
Ta nắm lấy tay nàng.
“Ta hiểu, ngươi là vì tốt cho ta. Ta hiểu.”
Ngày thứ bảy, thư hòa ly cuối cùng cũng được lưu hồ sơ xong. Ta vội vàng đi lập nữ hộ, lại bị báo phải chờ thêm một thời gian nữa — ít thì một tháng, nhiều thì ba bốn tháng. Ta đành phải lén nhét thêm bạc, chỉ cầu làm cho nhanh, ta thật sự không muốn tiếp tục ở lại nơi này.
Xong xuôi mọi việc, ta đến thăm Tiền phu nhân.
Bà đã lâm bệnh.
Bà chán ghét Lý Thanh Nguyệt đến cực điểm. Nghe tin Tạ Chiếu Tùng không chống nổi áp lực, quyết định nạp Lý Thanh Nguyệt làm thiếp, bà tức đến ngã quỵ.
“Chỉ cần nghĩ tới việc phải sống chung dưới một mái nhà với nàng ta, ta đã thấy không thở nổi. Nửa đời trước bị phu quân hủy hoại, nửa đời sau e là sẽ bị con trai hủy nốt. Kiếp trước chắc ta tạo nghiệp lớn lắm, kiếp này mới phải chịu báo ứng như vậy.”
Ta nắm lấy tay bà, dịu giọng khuyên:
“Mẫu thân, người nên nghĩ thế này — kiếp trước người nhất định tích đức hành thiện, nên kiếp này mới có nhiều người nhớ tới ân nghĩa của người như vậy. Lý Thanh Nguyệt không đáng sợ. Một kẻ đã có thể tư thông bỏ trốn một lần, thì cũng sẽ có lần thứ hai.”
Tiền phu nhân mở to mắt.
Ta khẽ gật đầu.
Ta sẽ không buông tha cho Lý Thanh Nguyệt. Mối thù giữa ta và nàng, vẫn chưa xong.
Nhân lúc Lý Thanh Nguyệt quấn lấy Tạ Chiếu Tùng đi dạo phố, ta bắt chước nét chữ của Thế t.ử Trần vương, lén cho người đưa cho nàng một mảnh giấy nhỏ.
Trên đó chỉ có mấy chữ đơn giản: Thanh Nguyệt, ái thê của ta, sao nàng dám phản bội ta? Thế t.ử Trần vương là kẻ cực kỳ kiêu ngạo và ích kỷ, nếu không đã chẳng làm ra chuyện dụ dỗ con gái nhà người ta bỏ trốn.
Mà Lý Thanh Nguyệt lại hết mực tin vào những lời lẽ ấy — nàng cho rằng, như vậy mới là được chiếm hữu, mới là được yêu.
Bởi thế, lời lẽ càng bá đạo, nàng càng dễ tin.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









