Ngày đại hôn, trưởng tỷ bỏ trốn, ta bị ép thay nàng xuất giá.

Phu quân mở khăn hỷ lên với vẻ hớn hở, sau đó nụ cười lại cứng đờ nơi khóe môi.

Ta giữ lấy tay hắn khi hắn định quay người bỏ đi, rồi cùng hắn thoả thuận ba điều ước định:

Thứ nhất, việc gả thay không phải ý của ta, mong hắn tra rõ sự tình, đừng oán sai người vô tội.

Thứ hai, ta và hắn chỉ là phu thê giả, ba năm sau sẽ hòa ly.

Thứ ba, trước khi hòa ly, hắn phải cho ta thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.

Phu quân gật đầu đáp ứng.

Ba năm trôi qua rất nhanh.

Hắn làm được bậc quân t.ử ôn hòa.

Ta cũng làm tròn vai chủ mẫu đoan trang.

Chúng ta ngầm cho rằng cuộc sống sẽ cứ tiếp tục tiếp diễn như vậy.

Nhưng rồi trưởng tỷ quay về.

Nàng ngất ngay trước kiệu của phu quân, trong tay còn nắm vật đính ước giữa hai người.

Phu quân đưa nàng vào y quán rồi lập tức rời đi.

Hắn bảo ta, chuyện cũ đã qua thì nên để nó trôi vào dĩ vãng.

Nhưng trưởng tỷ quyết tâm muốn bù đắp cho hắn.

Nàng quấn lấy hắn, quỳ xuống cầu xin hắn, cầu phúc cho hắn, thêu khăn cho hắn, sao chép sách quý cho hắn, mặc kệ lời dèm pha khắp thành.

Đến ngày kết thúc kỳ hạn ba năm.

Phu quân đột nhiên hỏi: “Sống những ngày bình thường như vậy, nàng thật lòng cam tâm sao?”

Ta điềm tĩnh đáp: “Không cam tâm. Vậy nên chúng ta hòa ly đi." 

Chương 1:

Ta lấy ra tờ thư hòa ly đã viết sẵn.

Ngón tay Tạ Chiếu Tùng run rẩy cầm lấy tờ giấy mỏng ấy, khóe mắt đỏ hoe, ánh nhìn tràn đầy khó tin.

“Thanh Sương, nàng đã chuẩn bị từ trước rồi sao?”

Không hẳn vậy.

Ta cũng từng d.a.o động.

Nhưng ngay ngày trưởng tỷ quay về, ta đã hạ quyết tâm.

Ta không muốn sống thêm những ngày bị người khác tùy ý lựa chọn.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Điều ta muốn là một tấm chân tình kiên định, chỉ có ta, không có người thứ hai.

Hắn không thể cho ta điều đó.

Vậy thì để ta tự cho chính mình — từ nay về sau, ta chỉ chọn duy nhất bản thân ta.

Ta nói:

“Ngày trưởng tỷ trở về, ngươi ôm nàng đến y quán. Ngươi có biết sau khi ngươi rời đi, người ta nhìn ta bằng ánh mắt thế nào không?”

Tạ Chiếu Tùng sững người, trên mặt hiện lên vẻ áy náy.

“Xin lỗi… lúc ấy tính mạng quan trọng, ta không nghĩ nhiều…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta cắt lời hắn, lạnh giọng:

“Tạ Chiếu Tùng, ta không bận tâm đến lời gièm pha, điều ta để tâm là ngươi đã thất hứa trước, khiến ta mất hết thể diện trước người đời. Mà ta đã từng thề, đời này tuyệt không để bản thân chịu thêm uất ức nào nữa.”

Ánh mắt ta kiên định.

Sắc mặt hắn tái nhợt.

Cả hai đều hiểu ta đang nói đến chuyện gì.

Ngày đại hôn năm ấy.

Tạ Chiếu Tùng vén khăn hỷ, phát hiện tân nương là ta, liền thất vọng xen lẫn phẫn nộ.

Hắn quay người bỏ đi, là ta nắm lấy tay áo hắn, ép hắn nghe ta nói cho rõ ràng.

“Việc gả thay không phải ý ta. Dù muốn oán trách ai, ngươi cũng nên tra cho rõ ngọn ngành, đừng tùy tiện đổ lên đầu ta. Ta đã bị ép phải thay trưởng tỷ gả đi, vốn đã quá ấm ức, nào gánh nổi những lời trách mắng vô cớ từ các người.”

Chính ta đã kéo hắn đến gặp phụ mẫu ta.

Phụ mẫu cúi đầu xấu hổ, cứ mãi quanh co không dám nói thẳng là trưởng tỷ bỏ trốn, chỉ nói không tìm thấy người, bất đắc dĩ mới để ta gả thay.

Là ta thấy tiểu đệ muốn nói rồi lại thôi, liền dùng lời khích tướng để ép đệ ấy nói ra sự thật: trưởng tỷ đã cùng Thế t.ử Trần vương bỏ trốn trong đêm trước ngày thành thân.

Phụ mẫu ta bất đắc dĩ, đành ép ta bước lên kiệu hoa.

Họ liên tục cúi đầu xin lỗi Tạ Chiếu Tùng, vừa nói lời bất lực vừa gắng vớt vát thể diện.

Mẫu thân bảo, bà đã từng khuyên can trưởng tỷ, trưởng tỷ khi ấy gật đầu đồng ý, ai ngờ lại bỏ trốn ngay đêm trước đại hôn.

Phụ thân thì hy vọng Tạ Chiếu Tùng giữ kín chuyện, kẻo làm mất thể diện hai nhà, lại sợ sau này trưởng tỷ trở về sẽ không còn mặt mũi đối diện thiên hạ.

Khi Tạ Chiếu Tùng rời khỏi nhà ta, hắn thất thần bước trong con hẻm dài hun hút, trông chẳng khác nào một con ch.ó bị chủ vứt bỏ.

Ta lặng lẽ đi phía sau hắn, trong lòng trống rỗng, suy nghĩ bay xa tán loạn.

Họ luôn miệng nhắc đến trưởng tỷ, lo lắng cho trưởng tỷ.

Không một ai hỏi ta phải làm sao đối mặt với người vốn dĩ nên là tỷ phu, nay trong một đêm lại trở thành trượng phu của ta.

Một lúc lâu sau, Tạ Chiếu Tùng dừng bước, ánh mắt phức tạp nhìn ta, nhẹ giọng nói:

“Thanh Sương, hôm nay đã khiến nàng ủy khuất rồi. Nàng yên tâm, sau này ta sẽ không để nàng phải chịu thiệt thòi nữa.”

Khi ấy, ta khựng lại.

Ta nghĩ, chỉ riêng câu nói này, cũng đủ để ta ở lại nhà họ Tạ suốt ba năm.

Ta điềm đạm đáp:

“Đa tạ. Ta cũng không thiệt thòi gì, xem như trả hết ân dưỡng d.ụ.c của phụ mẫu ta.”

Tạ Chiếu Tùng tưởng ta chỉ nói cho có, kỳ thực không phải.

Từ nhỏ, ta đã hiểu rõ vị trí của mình trong ngôi nhà đó.

Không ai biết, ước mơ lớn nhất đời ta chính là rời khỏi nơi ấy.

Vì thế, khi phụ mẫu ép ta lên kiệu hoa, ta lấy cái c.h.ế.t ra ép họ, đổi lấy một tờ văn thư.

Trên đó có ba điều:

Một là việc ta gả thay xem như đã trả hết ân tình sinh dưỡng, từ nay chuyện sống c.h.ế.t của phụ mẫu không còn liên quan đến ta.

Hai là nếu tìm được trưởng tỷ, họ phải trông giữ nàng cho c.h.ặ.t, không để nàng đến quấy nhiễu ta nữa.

Ba là nếu ta và Tạ Chiếu Tùng hòa ly, thì từ đó về sau, phụ mẫu không được phép can thiệp vào chuyện hôn nhân của ta.

Những điều này, ta chưa từng kể cho Tạ Chiếu Tùng nghe.

Bởi ta và hắn vốn chẳng thân thiết gì, ta cũng không muốn nghe bất kỳ đ.á.n.h giá nào từ hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện