Trên trời sao sáng lấp lánh, trong đôi mắt hắn phản chiếu ánh sao, cũng sáng như thế.
Ta nghĩ, nếu cả đời phải sống cùng một người, thì người đó là Triệu Thời… cũng không phải không được.
Ta nói:
“Được thôi, ta đợi huynh.”
Sau đó, ta lòng đầy mong đợi chờ Triệu Thời đến cầu hôn, lại nghe tin Tạ Như Giác đuổi người ra khỏi cửa.
Hắn thậm chí còn không gặp Triệu Thời lấy một lần, liền sai người xua đuổi đi.
“Một tên mã nô hèn mọn mà cũng dám mơ cưới cô nương Hầu phủ, không tự nhìn xem mình có xứng hay không.”
Hắn lại không hề nghi ngờ ta câu kết với mã nô.
Tiểu tư hỏi:
“Có cần hỏi Lý cô nương có quen biết tên mã nô đó không?”
Tạ Như Giác đáp:
“Không cần. Nàng ta cả lòng cả dạ đều hướng về ta, không làm ra loại chuyện ấy đâu. Có lẽ là tên mã nô kia thấy sắc nảy lòng tham.”
Tiểu tư cười nói:
“Đúng vậy, Hầu phủ nuôi người, Lý cô nương sớm đã không còn quê mùa như trước, ngược lại càng ngày càng giống khuê nữ danh gia.”
Tạ Như Giác có phần đắc ý:
“Đống sách nàng đọc cũng không phải uổng công.”
“Phải rồi, đều là vì muốn làm công t.ử vui lòng thôi!” Tiểu tư nịnh nọt.
Ta bỗng nhiên hiểu ra đạo lý ‘nghe nhiều thì sáng, nghe lệch thì tối’.
Một người nếu chỉ nghe những gì mình muốn nghe, thì thực chất là tự chọn làm kẻ tầm thường.
Bởi vì muốn lắng nghe những ý kiến khác nhau, cần có lòng rộng rãi, khiêm tốn cẩn trọng, biết phân biệt đúng sai, đồng thời còn phải tự hiểu mình.
Người đó biết giới hạn của bản thân, cũng biết sự vô hạn của điều chưa biết.
Mà những đức tính ấy, Tạ Như Giác không có.
Thứ hắn có, chỉ là thân phận cao quý và lòng tự tôn hư vinh, giả tạo.
Ta còn so đo với một kẻ ngu xuẩn như vậy làm gì? Ta không còn tâm tư dây dưa với hắn nữa, mà đi thẳng đến phủ công chúa tìm Triệu Thời.
Một tiểu tư dẫn ta vào trong, ta liền nhìn thấy Triệu Thời khoác hoa phục, đứng cạnh Triều Hoa công chúa đoan trang nhã nhặn.
Lúc này ta mới biết, Triệu Thời là nhị hoàng t.ử đương triều, là đệ đệ ruột của Triều Hoa công chúa.
Chỉ vì muốn có con thiên lý mã lông trắng, Triều Hoa công chúa đưa ra điều kiện: bảo hắn làm mã nô ba tháng, học cách yêu ngựa, bồi dưỡng tình cảm với ngựa, rồi mới chịu giao ngựa cho hắn.
Triệu Thời đồng ý.
Không ngờ ba tháng làm mã nô ấy, sau lại kéo dài đến gần ba năm.
Hắn không chỉ học được cách yêu ngựa, mà còn học được cách yêu người.
Triều Hoa công chúa để ta và Triệu Thời ở lại nói chuyện riêng.
Triệu Thời nói:
“Nàng có sợ không? Ta vốn là mã nô, đột nhiên lại biến thành hoàng t.ử. Không phải ta cố ý lừa nàng đâu, chỉ là lúc đó… ta ngại để người khác biết mình vì một con ngựa mà đi làm mã nô. Sau này ta lại thấy làm mã nô còn tự tại hơn làm hoàng t.ử, cũng không muốn nàng vì ta mà trở nên cung kính xa cách như những người khác.”
12
Khi ấy, hắn vẫn là một hoàng t.ử phóng túng tùy ý. Vì làm sai, đ.á.n.h một vị đại thần, bị phụ hoàng phạt đi biên cương ba năm. Khi trở về, trên người đầy dã khí, không hợp với kinh thành.
Hắn nhìn thấy con thiên lý mã bị nhốt trong chuồng — rõ ràng cần phải ngày đi trăm dặm để rèn luyện thể lực, vậy mà lại bị ép nhốt trong chuồng, ăn đến béo tròn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn không chịu nổi.
Hắn cảm thấy mình cũng giống con ngựa ấy, không thuộc về cái chuồng chật hẹp kia.
Hắn hiểu Triều Hoa công chúa dùng phép khích tướng.
Nhưng hắn không quan tâm. Dù sao thì hắn thà ở cùng ngựa, còn hơn ở trong hoàng cung.
Ở trong chuồng ngựa bồi dưỡng tình cảm với ngựa, hắn liền chứng kiến cảnh bắt nạt kia, và cô nương rõ ràng đang tính toán trả thù.
Hắn sinh ra một chút hứng thú.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Điều thực sự khiến hắn để ý đến cô nương ấy, là câu nói:
“Ngựa vô tội, ta sao có thể cho ngựa ăn ba đậu? Hơn nữa ngươi có biết ba đậu đắt thế nào không?”
Hắn đương nhiên không biết ba đậu đắt bao nhiêu.
Nhưng hắn bỗng nhiên muốn biết.
Triệu Thời lắp bắp nói rất nhiều:
“Thái Thái, ta luôn nghĩ, nếu có một ngày nàng biết thân phận thật của ta thì sẽ thế nào. Ta vốn định về cung xin phụ hoàng ban hôn, nhưng trước đó ta phạm sai lầm, đ.á.n.h một vị đại thần, bị phụ hoàng đày đi biên cương. Ta từng thề sẽ không cầu xin ông ấy nữa, nên nghĩ rằng đạo thánh chỉ này chắc phải xin rất lâu mới được. Vì thế ta muốn dùng thân phận mã nô để cầu hôn nàng trước, đưa nàng rời khỏi Tạ gia. Ta cảm thấy… có lẽ nàng không muốn ở đó nữa.”
Trong lòng ta bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường.
Khi còn nhỏ, ta rất thích nói chuyện.
Người khác đều chê phiền, bảo ta nói ít thôi.
Ta từng hỏi tổ mẫu có thấy phiền không.
Bà nói:
“Nghe người mình thích nói chuyện sao lại phiền được? Thích thì phải nói nhiều chứ, những ngày không có gì để nói mới là những ngày khổ nhất.”
Ta nghĩ, ta cũng khá thích nghe Triệu Thời nói chuyện.
Chỉ là, ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận phú quý ngập trời này.
“Để ta suy nghĩ đã!”
Ta mất ngủ một thời gian, thực ra đã nghĩ rất nhiều.
Nếu ta thật sự ở bên Triệu Thời, ta đã có thể tưởng tượng ra người đời sẽ nói gì về ta.
“Câu kết Thần vương.”
“Dã tâm bừng bừng.”
“Thủ đoạn cao tay.”
Nhưng thì sao chứ?
Ta thích Thần vương.
Ta có dã tâm.
Ta có thủ đoạn.
Nhưng những điều đó đâu phải là sai? Chẳng lẽ nhất định phải trắng tinh như tờ giấy, không có năng lực tự bảo vệ mình mới là đúng sao?
Không phải!
Ta đọc sách, học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, học việc quản gia, chẳng phải là để tích tụ sức mạnh, kiêu hãnh như gió mà sống trên đời này sao?
Thích Thần vương có mang đến cho ta nguy hiểm không? Có khiến ta bị tru di cửu tộc không? Có hậu quả gì nghiêm trọng không?
Ta một thân một mình, không ràng buộc. C.h.ế.t thì c.h.ế.t, sống thì sống cho ra sống.
Rời xa Thần vương, chẳng lẽ ta có thể sống đến trăm tuổi sao? Không thể — vậy thì sợ gì?
Ta không có cửu tộc. Nếu thật sự bị tru di cửu tộc, ta còn muốn hỏi đám “cửu tộc” xa lạ kia, rốt cuộc vì sao đã vứt bỏ ta.
Ta nghĩ, nếu cả đời phải sống cùng một người, thì người đó là Triệu Thời… cũng không phải không được.
Ta nói:
“Được thôi, ta đợi huynh.”
Sau đó, ta lòng đầy mong đợi chờ Triệu Thời đến cầu hôn, lại nghe tin Tạ Như Giác đuổi người ra khỏi cửa.
Hắn thậm chí còn không gặp Triệu Thời lấy một lần, liền sai người xua đuổi đi.
“Một tên mã nô hèn mọn mà cũng dám mơ cưới cô nương Hầu phủ, không tự nhìn xem mình có xứng hay không.”
Hắn lại không hề nghi ngờ ta câu kết với mã nô.
Tiểu tư hỏi:
“Có cần hỏi Lý cô nương có quen biết tên mã nô đó không?”
Tạ Như Giác đáp:
“Không cần. Nàng ta cả lòng cả dạ đều hướng về ta, không làm ra loại chuyện ấy đâu. Có lẽ là tên mã nô kia thấy sắc nảy lòng tham.”
Tiểu tư cười nói:
“Đúng vậy, Hầu phủ nuôi người, Lý cô nương sớm đã không còn quê mùa như trước, ngược lại càng ngày càng giống khuê nữ danh gia.”
Tạ Như Giác có phần đắc ý:
“Đống sách nàng đọc cũng không phải uổng công.”
“Phải rồi, đều là vì muốn làm công t.ử vui lòng thôi!” Tiểu tư nịnh nọt.
Ta bỗng nhiên hiểu ra đạo lý ‘nghe nhiều thì sáng, nghe lệch thì tối’.
Một người nếu chỉ nghe những gì mình muốn nghe, thì thực chất là tự chọn làm kẻ tầm thường.
Bởi vì muốn lắng nghe những ý kiến khác nhau, cần có lòng rộng rãi, khiêm tốn cẩn trọng, biết phân biệt đúng sai, đồng thời còn phải tự hiểu mình.
Người đó biết giới hạn của bản thân, cũng biết sự vô hạn của điều chưa biết.
Mà những đức tính ấy, Tạ Như Giác không có.
Thứ hắn có, chỉ là thân phận cao quý và lòng tự tôn hư vinh, giả tạo.
Ta còn so đo với một kẻ ngu xuẩn như vậy làm gì? Ta không còn tâm tư dây dưa với hắn nữa, mà đi thẳng đến phủ công chúa tìm Triệu Thời.
Một tiểu tư dẫn ta vào trong, ta liền nhìn thấy Triệu Thời khoác hoa phục, đứng cạnh Triều Hoa công chúa đoan trang nhã nhặn.
Lúc này ta mới biết, Triệu Thời là nhị hoàng t.ử đương triều, là đệ đệ ruột của Triều Hoa công chúa.
Chỉ vì muốn có con thiên lý mã lông trắng, Triều Hoa công chúa đưa ra điều kiện: bảo hắn làm mã nô ba tháng, học cách yêu ngựa, bồi dưỡng tình cảm với ngựa, rồi mới chịu giao ngựa cho hắn.
Triệu Thời đồng ý.
Không ngờ ba tháng làm mã nô ấy, sau lại kéo dài đến gần ba năm.
Hắn không chỉ học được cách yêu ngựa, mà còn học được cách yêu người.
Triều Hoa công chúa để ta và Triệu Thời ở lại nói chuyện riêng.
Triệu Thời nói:
“Nàng có sợ không? Ta vốn là mã nô, đột nhiên lại biến thành hoàng t.ử. Không phải ta cố ý lừa nàng đâu, chỉ là lúc đó… ta ngại để người khác biết mình vì một con ngựa mà đi làm mã nô. Sau này ta lại thấy làm mã nô còn tự tại hơn làm hoàng t.ử, cũng không muốn nàng vì ta mà trở nên cung kính xa cách như những người khác.”
12
Khi ấy, hắn vẫn là một hoàng t.ử phóng túng tùy ý. Vì làm sai, đ.á.n.h một vị đại thần, bị phụ hoàng phạt đi biên cương ba năm. Khi trở về, trên người đầy dã khí, không hợp với kinh thành.
Hắn nhìn thấy con thiên lý mã bị nhốt trong chuồng — rõ ràng cần phải ngày đi trăm dặm để rèn luyện thể lực, vậy mà lại bị ép nhốt trong chuồng, ăn đến béo tròn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn không chịu nổi.
Hắn cảm thấy mình cũng giống con ngựa ấy, không thuộc về cái chuồng chật hẹp kia.
Hắn hiểu Triều Hoa công chúa dùng phép khích tướng.
Nhưng hắn không quan tâm. Dù sao thì hắn thà ở cùng ngựa, còn hơn ở trong hoàng cung.
Ở trong chuồng ngựa bồi dưỡng tình cảm với ngựa, hắn liền chứng kiến cảnh bắt nạt kia, và cô nương rõ ràng đang tính toán trả thù.
Hắn sinh ra một chút hứng thú.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Điều thực sự khiến hắn để ý đến cô nương ấy, là câu nói:
“Ngựa vô tội, ta sao có thể cho ngựa ăn ba đậu? Hơn nữa ngươi có biết ba đậu đắt thế nào không?”
Hắn đương nhiên không biết ba đậu đắt bao nhiêu.
Nhưng hắn bỗng nhiên muốn biết.
Triệu Thời lắp bắp nói rất nhiều:
“Thái Thái, ta luôn nghĩ, nếu có một ngày nàng biết thân phận thật của ta thì sẽ thế nào. Ta vốn định về cung xin phụ hoàng ban hôn, nhưng trước đó ta phạm sai lầm, đ.á.n.h một vị đại thần, bị phụ hoàng đày đi biên cương. Ta từng thề sẽ không cầu xin ông ấy nữa, nên nghĩ rằng đạo thánh chỉ này chắc phải xin rất lâu mới được. Vì thế ta muốn dùng thân phận mã nô để cầu hôn nàng trước, đưa nàng rời khỏi Tạ gia. Ta cảm thấy… có lẽ nàng không muốn ở đó nữa.”
Trong lòng ta bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường.
Khi còn nhỏ, ta rất thích nói chuyện.
Người khác đều chê phiền, bảo ta nói ít thôi.
Ta từng hỏi tổ mẫu có thấy phiền không.
Bà nói:
“Nghe người mình thích nói chuyện sao lại phiền được? Thích thì phải nói nhiều chứ, những ngày không có gì để nói mới là những ngày khổ nhất.”
Ta nghĩ, ta cũng khá thích nghe Triệu Thời nói chuyện.
Chỉ là, ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận phú quý ngập trời này.
“Để ta suy nghĩ đã!”
Ta mất ngủ một thời gian, thực ra đã nghĩ rất nhiều.
Nếu ta thật sự ở bên Triệu Thời, ta đã có thể tưởng tượng ra người đời sẽ nói gì về ta.
“Câu kết Thần vương.”
“Dã tâm bừng bừng.”
“Thủ đoạn cao tay.”
Nhưng thì sao chứ?
Ta thích Thần vương.
Ta có dã tâm.
Ta có thủ đoạn.
Nhưng những điều đó đâu phải là sai? Chẳng lẽ nhất định phải trắng tinh như tờ giấy, không có năng lực tự bảo vệ mình mới là đúng sao?
Không phải!
Ta đọc sách, học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, học việc quản gia, chẳng phải là để tích tụ sức mạnh, kiêu hãnh như gió mà sống trên đời này sao?
Thích Thần vương có mang đến cho ta nguy hiểm không? Có khiến ta bị tru di cửu tộc không? Có hậu quả gì nghiêm trọng không?
Ta một thân một mình, không ràng buộc. C.h.ế.t thì c.h.ế.t, sống thì sống cho ra sống.
Rời xa Thần vương, chẳng lẽ ta có thể sống đến trăm tuổi sao? Không thể — vậy thì sợ gì?
Ta không có cửu tộc. Nếu thật sự bị tru di cửu tộc, ta còn muốn hỏi đám “cửu tộc” xa lạ kia, rốt cuộc vì sao đã vứt bỏ ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









