Ta không thích giọng điệu chất vấn của hắn.

Tổ mẫu từng dạy ta: gặp chất vấn thì đừng vội trả lời, hãy hỏi ngược lại.

“Ngươi là ai, ở đây làm gì?”

Thiếu niên cũng không trả lời câu hỏi của ta, mà thẳng thừng nói:

“Ta thấy bọn họ bắt nạt cô. Cô muốn báo thù, định cho ngựa ăn ba đậu.”

Ta cười lạnh:

“Kẻ bỉ ổi nhìn cái gì cũng bỉ ổi. Ngựa vô tội, ta sao có thể cho ngựa ăn ba đậu? Huống chi ngươi có biết ba đậu đắt thế nào không? Có tiền đó, ta thà mua cho mình một l.ồ.ng bánh bao thịt còn hơn. Hừ!”

Ta sang một gian phòng khác, nhân lúc không có ai, lục ra đồ ăn Tạ Như Giác mang theo, rồi ăn uống no nê.

Ta muốn ăn sạch đồ của hắn, để hắn đói bụng.

Thiếu niên kia cũng theo vào, cầm lấy một cái đùi gà.

“Không cho ta ăn, ta sẽ nói với Tạ Như Giác. Cho ta ăn, ta sẽ giúp cô giữ bí mật.”

“…Bỉ ổi!”

“Cũng như nhau thôi, tiểu tặc!”

“……”

Thế là coi như không đ.á.n.h không quen.

Ăn xong, hắn cười nói:

“Đó là cách cô báo thù sao? Tạ Như Giác đâu thiếu một bữa ăn, hắn thiếu một bữa cũng chỉ là thanh lọc ruột gan. Ta dẫn cô đi báo thù.”

Chúng ta tìm hai chiếc áo choàng đen, quấn kín người.

Lại dùng vải gói một bọc cát đất.

Hắn cưỡi ngựa, ta ngồi phía sau, ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn.

Đợi khi đuổi kịp ngựa của Tạ Như Giác, liền giũ mạnh bọc vải.

Bụi đất tung bay, mịt mù trời đất.

Phía sau truyền đến một tràng tiếng:

“Phụt phụt phụt—”

Tạ Như Giác tức giận mắng to:

“Hai tên tiểu tặc đứng lại! Khụ khụ khụ…”

Ta cố nhịn cười, sợ bị hắn nhận ra.

Thiếu niên kia cười ha hả đầy đắc ý, thúc ngựa phi nhanh, lao đi như gió.

Về sau, ta mới biết hắn là Thần Vương — Triệu Thời.

Nhưng lúc đó, ta chỉ nghĩ hắn là một tiểu mã nô trông ngựa cho chủ nhân—A Thời.



Chu phu nhân ngồi trên ghế vòng, rất lâu không hoàn hồn.

Mắt bà đỏ hoe, giọng nói khô khốc:

“Vậy tức là… ba năm trước Thần Vương đã biết chuyện của A Giác rồi?”

Ta gật đầu.

Đúng vậy.

Ba năm trước, Thần Vương đã biết Tạ Như Giác tệ hại đến mức nào.

Cho nên, Tạ Như Giác không thể dựa vào ân trạch tổ tiên để kiếm một chức quan nửa vời, vẫn chỉ có thể làm một công t.ử ăn chơi trác táng.

Báo ứng của hắn thực ra đã đến từ rất sớm, chỉ là chính hắn không hề hay biết.

Chu phu nhân há miệng, dường như muốn trách ta, nhưng lời đến bên môi, lại khó nhọc nuốt xuống.

Ta bình thản nói:

“Chu phu nhân, điều mình không muốn, đừng làm cho người khác. Đã làm cho người khác rồi, thì phải chuẩn bị tinh thần đón nhận báo ứng, đúng không?”

Chu phu nhân thất thần rời đi.

Ta có chút thương cảm cho bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng… không nhiều.

Nếu bọn họ cho rằng, ta nghèo hèn thì đáng bị sỉ nhục,

Vậy thì cũng phải chấp nhận rằng, khi bà ở địa vị thấp hơn, bà cũng đáng chịu sỉ nhục ấy.

Người đời thường nói: chỉ cần làm việc tốt, chớ hỏi tiền đồ.

Nhưng đã làm việc ác, thì nhất định phải nhớ cho rõ—

kẻo đến lúc đ.á.n.h mất tiền đồ, lại chẳng biết mình đã đ.á.n.h mất từ khi nào.

04

Tạ Như Giác trở về rất muộn.

Vừa về tới phủ, hắn đã bị Chu phu nhân phạt quỳ từ đường.

Nhưng ta biết rõ, Tạ Như Giác sẽ không ngoan ngoãn quỳ từ đường đâu. Ba năm ở Tạ gia, ta chưa từng thấy hắn thật sự quỳ trọn vẹn lấy một lần.

Đêm xuống.

Quả nhiên, hắn tới gõ cửa.

Ta sai ma ma mở cửa, nhưng chặn hắn lại bên ngoài.

“Lý cô nương nay đã là Vương phi, nam t.ử đêm khuya gõ cửa vốn không hợp lễ. Nể tình các vị cô nương nhà họ Tạ có giao hảo với chủ t.ử nhà ta, lang quân có lời gì thì cứ nói tại đây.”

Hắn đứng ngoài cửa, ta ở trong cửa.

Không phải nơi thích hợp để nói chuyện.

Nhưng không phải người quan trọng, thì tạm bợ vậy cũng được.

Tạ Như Giác trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng:

“Lý Thái Thái, chúng ta chung sống ba năm, nàng đối với ta… thật sự vô tình sao?”

Ta thấy buồn cười.

“Tạ Như Giác, dựa vào đâu mà ngươi cho rằng ta phải có tình với ngươi? Dựa vào việc ngươi giật diều của ta? Hay xé nát bùa bình an của ta? Hay cố ý bỏ ta lại nơi hoang ngoại để ta một mình đi bộ về thành? Ngươi đã làm được chuyện gì tốt, đáng để ta sinh tình? Chẳng lẽ chỉ vì ngươi là nam nhân ta gặp nhiều nhất bên cạnh, ta liền phải có tình với ngươi sao?”



Ngày xuân du ngoạn.

Ta cùng các tỷ muội nhà họ Tạ thả diều.

Tạ Như Giác có một huynh đệ tốt tên là Tôn Thành.

Tôn Thành thích một cô nương. Con diều giấy của cô nương ấy rơi xuống nước, nàng thấy tiếc nuối, định rời đi.

Nhưng Tôn Thành không nỡ nhìn cô nương mình thích thất vọng, liền nhìn quanh một vòng, ánh mắt rơi vào người ta, bảo ta đưa diều cho hắn, nói rằng lát nữa sẽ trả ta một cái khác.

Nếu hắn nói t.ử tế thì thôi.

Nhưng ta rõ ràng nhìn thấy trong mắt hắn sự khinh miệt và châm chọc.

Bao nhiêu nữ quyến ở đó, hắn quen biết không ít, vậy mà vẫn hỏi ta—

bởi vì ta chỉ là một nữ t.ử tạm trú ở Tạ gia, đắc tội ta sẽ không có hậu quả gì, lại còn đang bị Tạ Như Giác ghét bỏ.

Thấy ta không nói, hắn liền đưa tay ra giật.

Ta lùi lại tránh né, lại bị Tạ Như Giác quát mắng:

“Đồ nhà quê từ thôn dã tới, keo kiệt thật.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hắn giật lấy con diều trong tay ta, đưa cho Tôn Thành.

Tôn Thành cười khẩy:

“Tạ huynh là người tốt như vậy, lại bị định cho một mối nhân duyên thế này, ta thật thấy không đáng cho huynh.”

Sắc mặt Tạ Như Giác trầm xuống:

“Xin Tôn huynh cẩn ngôn, ta và nàng ta chẳng có quan hệ gì, chẳng qua thấy nàng ta đáng thương nên mới cho ở nhờ trong nhà thôi.”

Tôn Thành nói tiếp:

“Cũng phải, một nha đầu quê mùa, nhiều lắm chỉ làm thông phòng, sao gánh nổi chức trách chủ mẫu Hầu phủ.”

Tạ Như Giác không phản bác.

Tôn Thành hăm hở đi tìm cô nương kia—người đã đi khá xa.

Các tỷ muội nhà họ Tạ đưa diều của mình cho ta thả, bảo ta đừng nghe Tôn Thành và Tạ Như Giác nói bậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện