Đêm động phòng hoa chúc, Thẩm Vân Phong đến rất muộn.

Toàn thân hắn nồng nặc mùi rượu, dưới sự thúc giục của bà mụ hỷ sự, hắn khó chịu vén khăn trùm đầu của ta.

Ánh nến lay động, soi rõ gương mặt lạnh lùng, cứng rắn của hắn.

Hắn kín đáo quan sát ta.

Ánh mắt đầy đề phòng.

“Ta biết hôn nhân đại sự không do nàng quyết định, nhưng trong lòng ta đã có người khác, chỉ mong sau này nàng kính phụng trưởng bối, chớ sinh ra những tâm tư không nên có.”

Lời hắn nói hết sức không khách khí.

Giống như cấp trên đối với cấp dưới, trực tiếp ra mệnh lệnh.

Ta nhìn người trước mặt.

Đây chính là phu quân của ta.

Kiếm thuật siêu quần, danh chấn Trường An, thiếu niên anh hùng Thẩm Vân Phong.

Câu chuyện tình yêu giữa hắn và cô nương nhà chài đã sớm truyền khắp cả Trường An.

Vị tướng quân trọng thương sắp c.h.ế.t, được cô nương nhà chài cứu mạng.

Hai người thề sống c.h.ế.t có nhau, lén định chung thân.

Nếu không phải Thẩm mẫu từ giữa cản trở, e rằng Mạnh Lam đã sớm trở thành phu nhân tướng quân.

Gia thế họ Thẩm đơn giản, gia phong nghiêm cẩn.

Vốn dĩ là một lựa chọn không tệ.

Chỉ tiếc câu chuyện của Thẩm Vân Phong và cô nương nhà chài quá mức oanh liệt.

Phàm là những nhà có chút thể diện, đều không muốn đem nữ nhi dốc công nuôi dạy, gả vào Thẩm gia để chịu ấm ức.

Nam nhân có thể tam thê tứ thiếp.

Nhưng nếu đảo lộn tôn ti, để thiếp thất lấn át chủ mẫu thì chính là mất chừng mực.

Sẽ bị người đời cười chê.

Suốt một thời gian dài, Thẩm gia ở giữa các thế gia đều không ngẩng nổi đầu lên.

Thẩm mẫu chịu đủ sự lạnh nhạt của mọi người, bị các phu nhân thế gia gạt ra ngoài.

Một mình lẻ loi, trông có phần đáng thương.

Chính ta là người chủ động tiến lên bắt chuyện, cùng bà thưởng ngoạn phong cảnh.

Từ lúc đó, ta đã nảy sinh ý định gả vào Thẩm phủ.

2

Ta ngẩng đầu nhìn Thẩm Vân Phong, đối diện với ánh mắt hắn.

“Phu quân cứ yên tâm, ta gả tới đây là để làm chủ mẫu, không có ý bàn chuyện tình yêu nam nữ.”

Hắn là võ tướng.

So với văn nhân, đầu óc vẫn có phần đơn giản.

Vì thế, ta chọn nói thẳng vào vấn đề.

Ý trong lời nói rất rõ ràng.

Hắn yêu cô nương nhà chài của hắn, ta làm quản gia của ta.

Hai ta ai lo việc nấy, đừng quấy rầy lẫn nhau.

Ánh mắt hắn sững lại, dường như không ngờ ta sẽ trả lời như vậy.

Bà mụ hỷ sự vẫn đang thúc giục ta cùng hắn uống rượu hợp cẩn.

Ta khoát tay, cho tất cả lui ra.

Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.

Lúc này ta mới mở miệng:

“Chàng thân là tướng quân, bảo vệ non sông, da ngựa bọc thây, khiến ta kính phục.”

“Chàng với thân phận nam t.ử, vì người tri kỷ mà cam lòng đối kháng lễ giáo thế tục, càng khiến ta khâm phục.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“So với việc gả vào những nhà cao môn khác, giả vờ ân ái với phu quân, thay chàng nạp thiếp, sinh con đẻ cái.”

“Chi bằng ngay từ đầu, chọn một phu quân có thể tôn trọng lẫn nhau.”

Trong mắt hắn hiện lên vẻ nghi hoặc:

“Ý nàng là, ngay từ đầu nàng đã chọn ta?”

Ta gật đầu.

“Đúng vậy.”

Hắn nghe mà thấy buồn cười, hỏi ngược lại ta:

“Nếu hôm nay ta đồng ý, nhưng sau này thú tính nổi lên, muốn chiếm nàng làm của riêng thì sao?”

Ta bật cười:

“Ngươi ta vốn là phu thê, chuyện đó với ta thì có tổn thất gì chứ?”

Trong mắt hắn không còn nghi ngờ, ngược lại xuất hiện vẻ tán thưởng.

Đêm đó, ta cùng Thẩm Vân Phong ước pháp tam chương.

Trong điều kiện không làm tổn hại đến lợi ích của Thẩm gia và Mạnh Lam.

Hắn nhất định phải cho ta tôn nghiêm của chính thất.

Ta phân tích cho hắn nghe.

Nếu tôn trọng ta, Thẩm gia và Thôi gia sẽ cùng chung một hơi thở.

Những thế gia kia tự nhiên không dám nói ra nói vào nữa.

Sau này Thẩm mẫu trước mặt các phu nhân thế gia cũng có thể ngẩng cao đầu.

Nếu cứ khăng khăng làm theo ý mình.

Thẩm gia sẽ càng bị bài xích nhiều hơn.

Phải biết rằng, Hoàng hậu nương nương ghét nhất là kẻ sủng thiếp diệt thê.

“Còn đối nội, chàng hoàn toàn có thể ngày ngày ở bên nàng ấy.”

“Ăn mặc ở đi lại của nàng ấy, ngang hàng với ta là chủ mẫu.”

“Trang sức hồi môn của ta, nếu nàng ấy thích, cũng có thể tùy ý đeo.”

“Nàng ấy tuy không phải là thê t.ử trên danh nghĩa của chàng, nhưng có thể cả đời ở bên chàng. Nếu hai người sinh con, có thể ghi vào danh nghĩa của ta, như vậy sẽ chiếm thân phận đích t.ử, sau này dễ kế thừa tước vị.”

Thẩm Vân Phong từ ban đầu kinh ngạc, đến sau đó trầm tư.

Theo từng phân tích của ta, ánh mắt hắn càng lúc càng sáng lên:

“Được, cứ theo lời nàng nói.”

Hắn nhìn sắc trời, hỏi ta còn việc gì không:

“Nếu không có việc gì, ta phải đi bầu bạn với A Lam rồi.”

Ta kiên nhẫn dẫn dắt:

“Đêm tân hôn mà chàng không ở đây, để mặt mũi của ta và Thôi gia ở đâu?”

“Đêm nay tạm ủy khuất chàng ngủ dưới đất một đêm.”

“Ngày mai gặp Mạnh cô nương, ta sẽ giải thích với nàng ấy, đảm bảo nàng ấy sẽ không giận.”

Thẩm Vân Phong do dự chốc lát, cuối cùng vẫn đồng ý.

Ta gật đầu.

Rất là hài lòng.

Đây chính là mục đích ta chọn Thẩm gia.

Thẩm gia chỉ có một nhánh đích là Thẩm Vân Phong.

Khác với những kẻ ăn chơi trác táng đời thứ hai.

Hắn làm người chính trực, tâm tính thuần lương, võ công lại cao cường.

Chỉ cần ta lấy tình cảm mà lay động, phân tích thấu đáo.

Hắn nhất định sẽ nghe ta một lời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện