3
“Con nhỏ này gớm nhỉ, làm bồ nhí cho đại gia nên tinh tướng à? Có phải định gọi điện cho bố nuôi đến cứu không?”
Sau lưng gã mặt chữ điền, một thanh niên nhuộm tóc vàng choe choét nhảy ra.
Gã này mặt mày gầy gò nhợt nhạt, trông khá thanh tú nhưng lời lẽ thốt ra lại cực kỳ quái gở.
Tống Phỉ Phỉ xắn tay áo định lao lên, tôi vội ôm lấy eo cô ấy: “Thôi đi, đừng lãng phí thời gian.”
Ba chúng tôi định rời đi nhưng bốn gã kia không cho.
Bọn chúng dang tay bao vây lấy, ánh mắt cợt nhả quét qua quét lại trên người tôi và Tống Phỉ Phỉ.
“Làm sao, đi hầu hạ mấy lão già có tiền được, mà không hầu hạ anh em tôi một tí được à?”
Tống Phỉ Phỉ tức đỏ cả mặt, ngay cả người hiền lành như Thanh Huyền cũng nổi giận: “Ăn nói cho sạch sẽ vào!”
“Phì!”
Gã tóc vàng khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt:
“Trẻ măng mà đi xe xịn thế này, không phải bồ nhí thì là cái gì?! Đã đằng nào cũng là đi ngủ với đàn ông, sao không ngủ với anh em tôi một đêm!”
Thấy Thanh Huyền bước lên một bước chắn trước mặt chúng tôi. Ánh mắt gã mặt chữ điền độc địa như tẩm d.a.o găm:
“Thằng này ghét nhất là bọn mặt trắng bám váy phụ nữ!”
“Thằng ch.ó này thì xử c.h.ế.t, còn hai con kia mang đi!”
Thị trấn này tuy nhỏ nhưng dân phong vốn dĩ thuần hậu, an ninh trước giờ vẫn rất tốt.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà mở miệng ra là đòi mạng người, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải.
Tống Phỉ Phỉ cũng kinh ngạc không kém, vẻ mặt cô ấy chuyển từ giận dữ sang hoang mang:
“Cái trấn Giang này của cậu, dân tình hung hãn vậy sao?”
Có tôi và Thanh Huyền ở đây, mấy gã lưu manh kia tất nhiên không sơ múi được gì.
Chưa đầy hai phút, bốn đứa đã nằm rạp dưới đất rên rỉ như ch.ó c.h.ế.t.
Vì đang vội, chúng tôi trói cả bốn vào gốc cây bên đường, rút khóa xe của bọn chúng rồi gọi điện báo cảnh sát.
4
Đầu xe của Tống Phỉ Phỉ bị móp một mảng lớn, để an toàn, chúng tôi đành đứng bên đường bắt xe.
Đợi một lúc, một chiếc xe khách liên tỉnh dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi tôi, Phỉ Phỉ và Thanh Huyền lên xe, tất cả đều sững sờ tại chỗ.
Trong xe có nam có nữ, có già có trẻ.
Đàn ông thì ai nấy ánh mắt hung tợn, vẻ mặt đầy sát khí.
Còn những người phụ nữ, bụng ai cũng lùm lùm cao v.út, rõ ràng là sắp đến ngày lâm bồn.
Tống Phỉ Phỉ đứng sau lưng không ngừng giật áo tôi, tôi hiểu ý cô ấy.
Bởi vì những người phụ nữ kia, người nhỏ nhất trông mới chỉ mười mấy tuổi, mặt mày còn non nớt, thân hình gầy yếu.
Mà những người lớn tuổi nhất, trông đã đến tuổi làm bà nội bà ngoại rồi, tóc bạc trắng, nếp nhăn đầy mặt.
“Linh Châu, mình thề là cái con bé kia chắc chắn chưa đến 18 tuổi đâu, vị thành niên cũng m.a.n.g t.h.a.i được à?”
Tôi nén lại nỗi bất an trong lòng, cùng Phỉ Phỉ và Thanh Huyền ngồi xuống hàng ghế cuối cùng.
Lên xe chưa được bao lâu, chiếc xe đột ngột rẽ gấp, mọi người va vào nhau.
Một chuyện va chạm rất bình thường, vậy mà hai gã đàn ông lại lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi.
Bọn họ túm cổ áo, dùng nắm đ.ấ.m, dùng chân, thậm chí dùng cả răng để c.ắ.n xé, hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương ngay tại chỗ.
Mà những người khác trên xe không những không can ngăn, trái lại còn vỗ tay reo hò ầm ĩ:
“Đánh c.h.ế.t nó đi! Đánh c.h.ế.t nó đi!”
Tôi và Thanh Huyền nhìn nhau, trong đầu hiện lên một suy đoán đáng sợ.
Tống Phỉ Phỉ kinh hãi nấp sau lưng tôi, dù thần kinh có thô đến đâu thì cô ấy cũng đã nhận ra sự bất thường. “Linh Châu, trấn của cậu bị làm sao vậy, không khí này đáng sợ quá...”
Tôi bịt miệng cô ấy lại, cùng Thanh Huyền đưa Phỉ Phỉ nép sát vào góc xe hết mức có thể.
Nếu tôi không đoán nhầm, chắc hẳn ông trưởng ban đã thừa lúc chúng tôi vắng mặt mà dẫn người đến phá dỡ viện phía Nam của đạo quán rồi.
Sở dĩ tôi thà c.h.ế.t cũng không đồng ý di dời dù có trả bao nhiêu tiền.
Là vì bên dưới đạo quán đó, có trấn áp một thứ vô cùng khủng khiếp.
Bây giờ, chúng đã ra ngoài rồi.
Kể từ khoảnh khắc này.
Mỗi một người mà chúng tôi gặp ở trong trấn.
Đều đã không còn là người nữa rồi.
“Con nhỏ này gớm nhỉ, làm bồ nhí cho đại gia nên tinh tướng à? Có phải định gọi điện cho bố nuôi đến cứu không?”
Sau lưng gã mặt chữ điền, một thanh niên nhuộm tóc vàng choe choét nhảy ra.
Gã này mặt mày gầy gò nhợt nhạt, trông khá thanh tú nhưng lời lẽ thốt ra lại cực kỳ quái gở.
Tống Phỉ Phỉ xắn tay áo định lao lên, tôi vội ôm lấy eo cô ấy: “Thôi đi, đừng lãng phí thời gian.”
Ba chúng tôi định rời đi nhưng bốn gã kia không cho.
Bọn chúng dang tay bao vây lấy, ánh mắt cợt nhả quét qua quét lại trên người tôi và Tống Phỉ Phỉ.
“Làm sao, đi hầu hạ mấy lão già có tiền được, mà không hầu hạ anh em tôi một tí được à?”
Tống Phỉ Phỉ tức đỏ cả mặt, ngay cả người hiền lành như Thanh Huyền cũng nổi giận: “Ăn nói cho sạch sẽ vào!”
“Phì!”
Gã tóc vàng khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt:
“Trẻ măng mà đi xe xịn thế này, không phải bồ nhí thì là cái gì?! Đã đằng nào cũng là đi ngủ với đàn ông, sao không ngủ với anh em tôi một đêm!”
Thấy Thanh Huyền bước lên một bước chắn trước mặt chúng tôi. Ánh mắt gã mặt chữ điền độc địa như tẩm d.a.o găm:
“Thằng này ghét nhất là bọn mặt trắng bám váy phụ nữ!”
“Thằng ch.ó này thì xử c.h.ế.t, còn hai con kia mang đi!”
Thị trấn này tuy nhỏ nhưng dân phong vốn dĩ thuần hậu, an ninh trước giờ vẫn rất tốt.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà mở miệng ra là đòi mạng người, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải.
Tống Phỉ Phỉ cũng kinh ngạc không kém, vẻ mặt cô ấy chuyển từ giận dữ sang hoang mang:
“Cái trấn Giang này của cậu, dân tình hung hãn vậy sao?”
Có tôi và Thanh Huyền ở đây, mấy gã lưu manh kia tất nhiên không sơ múi được gì.
Chưa đầy hai phút, bốn đứa đã nằm rạp dưới đất rên rỉ như ch.ó c.h.ế.t.
Vì đang vội, chúng tôi trói cả bốn vào gốc cây bên đường, rút khóa xe của bọn chúng rồi gọi điện báo cảnh sát.
4
Đầu xe của Tống Phỉ Phỉ bị móp một mảng lớn, để an toàn, chúng tôi đành đứng bên đường bắt xe.
Đợi một lúc, một chiếc xe khách liên tỉnh dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi tôi, Phỉ Phỉ và Thanh Huyền lên xe, tất cả đều sững sờ tại chỗ.
Trong xe có nam có nữ, có già có trẻ.
Đàn ông thì ai nấy ánh mắt hung tợn, vẻ mặt đầy sát khí.
Còn những người phụ nữ, bụng ai cũng lùm lùm cao v.út, rõ ràng là sắp đến ngày lâm bồn.
Tống Phỉ Phỉ đứng sau lưng không ngừng giật áo tôi, tôi hiểu ý cô ấy.
Bởi vì những người phụ nữ kia, người nhỏ nhất trông mới chỉ mười mấy tuổi, mặt mày còn non nớt, thân hình gầy yếu.
Mà những người lớn tuổi nhất, trông đã đến tuổi làm bà nội bà ngoại rồi, tóc bạc trắng, nếp nhăn đầy mặt.
“Linh Châu, mình thề là cái con bé kia chắc chắn chưa đến 18 tuổi đâu, vị thành niên cũng m.a.n.g t.h.a.i được à?”
Tôi nén lại nỗi bất an trong lòng, cùng Phỉ Phỉ và Thanh Huyền ngồi xuống hàng ghế cuối cùng.
Lên xe chưa được bao lâu, chiếc xe đột ngột rẽ gấp, mọi người va vào nhau.
Một chuyện va chạm rất bình thường, vậy mà hai gã đàn ông lại lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi.
Bọn họ túm cổ áo, dùng nắm đ.ấ.m, dùng chân, thậm chí dùng cả răng để c.ắ.n xé, hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương ngay tại chỗ.
Mà những người khác trên xe không những không can ngăn, trái lại còn vỗ tay reo hò ầm ĩ:
“Đánh c.h.ế.t nó đi! Đánh c.h.ế.t nó đi!”
Tôi và Thanh Huyền nhìn nhau, trong đầu hiện lên một suy đoán đáng sợ.
Tống Phỉ Phỉ kinh hãi nấp sau lưng tôi, dù thần kinh có thô đến đâu thì cô ấy cũng đã nhận ra sự bất thường. “Linh Châu, trấn của cậu bị làm sao vậy, không khí này đáng sợ quá...”
Tôi bịt miệng cô ấy lại, cùng Thanh Huyền đưa Phỉ Phỉ nép sát vào góc xe hết mức có thể.
Nếu tôi không đoán nhầm, chắc hẳn ông trưởng ban đã thừa lúc chúng tôi vắng mặt mà dẫn người đến phá dỡ viện phía Nam của đạo quán rồi.
Sở dĩ tôi thà c.h.ế.t cũng không đồng ý di dời dù có trả bao nhiêu tiền.
Là vì bên dưới đạo quán đó, có trấn áp một thứ vô cùng khủng khiếp.
Bây giờ, chúng đã ra ngoài rồi.
Kể từ khoảnh khắc này.
Mỗi một người mà chúng tôi gặp ở trong trấn.
Đều đã không còn là người nữa rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









