Mặt trời đã lên cao, cánh cửa lớn đóng chặt của mỗi nhà cũng dần hé ra một khe nhỏ. Hàng xóm láng giềng chào hỏi cười nói, tiếng rao hàng trên đường vang lên liên tiếp, nhưng trong căn phòng trọ này lại tĩnh lặng như không có người.
Câu nói hờ hững tùy tiện của Cảnh Hà Tồn lại như thể lật tung tảng đá nặng nề đang đè nén cơn giận dữ trong lòng Vân Trần, đột ngột rót vào mấy luồng khí nặng trịch, khiến cả người y vẫn chưa hoàn hồn.
Cái chết của Vân Lan vẫn luôn bị giam trong cái lồng đầy gai góc chằng chịt trong lòng y, y vẫn còn nhớ lá thư hồi âm của Lâu Thương mà thái y Hà Minh Triết nhận được, một chữ "cổ" trên đó coi như đã hoàn toàn xác nhận những suy đoán đang trào dâng của y.
——Vân Lan chết vì độc, không phải chết vì bệnh.
Lúc đó y có ý định điều tra rõ ràng chuyện này, nhưng căn bệnh quái lạ năm xưa khiến một đám thái y suýt chút tối sầm cả mắt, y cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Sách y dược trong Tàng Thư Các lật đi lật lại đến sờn mép cũng không tìm thấy một triệu chứng nào dù chỉ là tương tự, tuy nói y chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ, nhưng ít nhiều cũng có chút hao tâm tổn lực.
May mà trời không phụ lòng người, lớp giấy che phủ bao năm nay, cuối cùng cũng sắp rách rồi.
"Chuyện liên quan đến Bán Nguyệt Tán ngươi nghe ai nhắc đến?" Vân Trần bình tĩnh lại, hất tay về phía Cảnh Hà Tồn vẫn còn đang bàng hoàng, "Còn nói gì khác không?"
"Không có nữa, đều là ta lúc trốn nhà chạy ra ngoài nghe được trên đường, cụ thể là ai ta cũng không rõ." Cảnh Hà Tồn biết tình hình nghiêm trọng, bánh bao cũng không ăn nổi nữa, ném sang một bên rồi hỏi, "Điện hạ, Bán Nguyệt Tán này có chuyện gì sao? Là đồ trong cung?"
"Trong cung làm sao có những thứ huyền hoặc này."
Vân Trần nhất thời dao động giữa việc có nên nói thật với cậu hay không, y xưa nay dùng người thì tin người, đã tin thì không nghi ngờ. Hơn nữa nói đi nói lại, Cảnh Hà Tồn cũng đi theo y mấy tháng, là người tính tình thế nào trong lòng y cũnh rõ ràng.
Nếu nói chỗ duy nhất còn chưa rõ ràng, đó chính là cái "nhà" trong miệng cậu rốt cuộc là nơi nào? Nhưng Vân Trần về chuyện này cũng đã có vài phần suy đoán.
Cảnh Hà Tồn không có tâm cơ gì, thói quen làm việc nói chuyện cũng không giấu giếm, lại có thể liếc mắt một cái nhận ra sáo xương ưng trên tay Trì Hướng Vãn, nói là ở quê cậu thường thấy...
Tính ra, cậu là ở một nơi nào đó phía bắc.
Chỉ là nếu là phía bắc...
Vân Trần vô thức xoay chiếc bút vẫn còn dính mực trong tay, giọt mực theo đầu lòng vẩy ra thành vòng tròn lốm đốm. Có lẽ đã cân nhắc lợi hại trong lòng một lượt, y dùng ngón trỏ ấn xuống cán bút, cuối cùng quyết định nói sơ qua chuyện Vân Lan và Hoàng hậu.
Cảnh Hà Tồn nghe xong sắc mặt cũng không khá hơn hai người vừa nãy là bao, cậu nhíu mày dừng lại một chút, sau đó mới do dự hỏi: "Ý Điện hạ là nói, cái chết của Đại Hoàng tử và Hoàng hậu nương nương có liên quan đến đảo Sương Hàn? Thậm chí có thể là do bà lão trong đường hầm kia làm?"
Vân Trần trước tiên gật đầu, sau đó lại phủ nhận: "Hoàng hậu nương nương không phải chết vì độc, mà là vì không chịu nổi nỗi đau mất con nên đã đi theo hoàng huynh."
Tiểu nhị mang trà lên cũng đã một lúc, y đưa tay sờ vào miệng ấm, thấy vẫn còn ấm, mới rót cho Sở Tôn Hành một chén: "Mục tiêu của kẻ hạ độc hẳn là chỉ nhắm vào một mình hoàng huynh, đảo chủ và các trưởng lão trên đảo thật sự không có lý do gì để làm chuyện này, hơn nữa độc này xuất phát từ tay vu nữ, những người khác cũng chưa chắc có thể luyện chế được."
"Vậy chính là bà lão kia làm chuyện xấu!" Cảnh Hà Tồn vỗ tay một cái, chợt bừng tỉnh, "Sở huynh tốt nhất đừng tìm bà lão kia cầu thuốc nữa, biết đâu bà ta muốn hại ngươi đó!"
"Không đâu." Hai người đồng thanh nói.
Vân Trần khẽ cười nhìn Sở Tôn Hành một cái, đưa cho hắn một cái bánh bao bảo hắn tự ăn.
Giữa Biên Chiêu và Sở Tôn Hành còn có mối quan hệ Chung Ly Uyển Uyển, hơn nữa nếu bà ta thật sự muốn hại người, hà tất phải phí tâm phí sức đợi lâu như vậy luyện ra độc làm gì? Một chưởng đoạt mạng chẳng phải là gọn gàng dứt khoát hơn sao, còn không để lại bất kỳ nhược điểm chết người nào.
Một bóng dáng khác chậm rãi hiện ra trước mắt, y chớp mắt xua đi, chợt u ám quay sang Cảnh Hà Tồn, khẽ mở miệng hỏi: "Cảnh Hà Tồn, ngươi có thích cô nương nào không?"
"Hả?" Cảnh Hà Tồn ngẩn người, sao tự nhiên lại vòng đến cậu rồi?
"Không có." Cậu không hiểu gì lắc đầu.
Từ nhỏ mấy cô nương tiểu thư bên cạnh chẳng ai thèm để mắt đến cậu, không bắt nạt đã là tốt lắm rồi, nói gì đến chuyện yêu thích?
Lần cuối cậu tiếp xúc với nữ tử tính ra là hồi mới đến hoàng thành. Cậu không có tiền xuống quán ăn, liền tiện tay trộm một cái túi thơm trên người một tiểu nha hoàn.
"Nhưng ta thấy người khác, dính nhau nhơm nhớp rất là phiền phức." Cậu rụt cổ lại, vẻ mặt đầy kháng cự.
Vân Trần có chút bất ngờ, hóa ra vẫn là một kẻ chưa biết yêu là gì.
Không hỏi ra được câu trả lời mong muốn, những lời đã chuẩn bị trong bụng cũng không có chỗ dùng, y dứt khoát nói thẳng.
"Chuyện nam nữ tặng nhau y phục trang sức phần lớn là để biểu đạt tình yêu, ta trước đây đã thấy kỳ lạ, Nhị hoàng huynh đi đi về về một chuyến từ đảo Sương Hàn cứ như tùy tiện dạo một vòng trong hậu hoa viên vậy, không hiện không lộ cũng cả ngày không thấy người đâu."
"Nhưng bây giờ nhìn lại, hắn e là đi tìm vị vu nữ trên đảo kia ôn chuyện cũ." Vân Trần ngừng một chút, "Nam Môn Tinh là đệ tử của tiền bối Biên Chiêu, học được chút da lông của Bán Nguyệt Tán hẳn là cũng không thành vấn đề."
Sở Tôn Hành không có khẩu vị, bánh bao trong tay bị hắn bóp méo cũng không thấy ăn một miếng, nghe vậy trầm giọng nói: "Sợ là không đơn giản như vậy, nếu thật sự như Điện hạ nói cái chết của Đại hoàng tử có liên quan đến hắn, vậy người tiếp theo hắn muốn đối phó, hẳn là Điện hạ rồi."
Vân Trần không lên tiếng, y đương nhiên nghĩ được điều này, nhưng Vân Túc cũng chưa từng có bất kỳ hành động ngầm hay công khai nào với y, điều này khiến y thật sự không hiểu...
Anh em ruột thịt miệng nam mô bụng bồ dao găm, trong hoàng cung sớm đã chẳng còn gì lạ, những tranh giành quyền thế và âm mưu quỷ kế ngấm ngầm kia, bóng dáng ngồi trên cao ấy cũng đều ngầm dung túng, nhắm một mắt mở một mắt.
Người có thể ngồi lên ngai vàng, trong tay nhất định là máu chảy đầm đìa, trong đó khó tránh khỏi không có phần của anh em ruột thịt.
Chỉ là lúc Vân Lan chết Vân Túc tuổi cũng không lớn, thực quyền trong tay không vững, dù thật sự do một tay hắn thao túng, chắc chắn cũng còn người khác ở sau lưng đẩy sóng.
Hiện tại có thể nghĩ đến, một người tạm thời là Minh Quý phi, còn một người nữa... sợ là vị Hữu tướng đại nhân quyền cao chức trọng kia rồi.
Cái tên quen thuộc tràn ra khóe miệng, Vân Trần vội vàng viết xong mấy trang thư, đang cúi đầu trầm ngâm, Cảnh Hà Tồn lại đột nhiên như ý thức được điều gì, lặng lẽ cách xa y mấy bước, nuốt nước bọt: "Đợi... đợi đã, nhưng Điện hạ, ngươi cũng tặng ta không ít y phục mà."
"Ta tặng ngươi?" Vân Trần ngước mắt trừng cậu, không vui nói, "Những thứ đó rõ ràng là ngươi cứ nằng nặc đòi ta mua, nuôi ngươi tốn của ta không ít bạc đấy."
Cảnh Hà Tồn không chịu nhận cái gánh nặng này, chỉ về phía Sở Tôn Hành: "Điện hạ đâu chỉ nuôi một mình ta, biết đâu một nửa số bạc tiêu ra đều là phần của Sở huynh!"
"Lời này cũng không sai." Vân Trần thật sự suy nghĩ một hồi, tán đồng gật đầu.
"Đấy là đương nhiên!"
Cảnh Hà Tồn dương dương tự đắc nhướng mày với Sở Tôn Hành, người sau chỉ coi như không thấy.
Vân Trần thích thú nhìn hai người họ nô đùa, thả bồ câu đưa thư đang đậu trên bàn đi, chớp mắt lại gọi một con khác đến, buộc những lá thư vừa viết xong lên chân nó, vỗ vỗ cánh tiễn nó đi.
Ban ngày ban mặt ở trong phòng cũng thật là chán ngắt, dù sao bây giờ cũng rảnh rỗi, y liền dẫn hai người ra ngoài dạo quanh Lư Châu, mang theo một túi bạc vụn để tiện nếm thử chút hương vị dân gian.
Lư Châu đừng nói là trông nhỏ, nhưng mấy người không ngồi kiệu cũng không cưỡi ngựa, đi bộ một vòng từ trong ra ngoài vậy mà cũng tốn cả một ngày trời.
Cảnh Hà Tồn ham chơi, không muốn đi dạo nói chuyện phiếm không mục đích với hai người kia, Vân Trần cũng chê cậu đi theo vướng víu, liền lấy ra nửa túi tiền cho cậu tự tiêu xài.
Hôm nay cũng vừa hay gặp may, gánh hát nửa năm mới đến một lần dựng đài hát tuồng dưới ánh đèn rực rỡ, Vân Trần chưa từng nghe hát tuồng dân gian bao giờ, liền hứng thú kéo Sở Tôn Hành vào xem.
Thuận Đế mê hát, thậm chí còn vì thế mà xây riêng một tòa lầu hát, nuôi một đám hát tuồng, cho nên ngày thường trong cung diễn cũng khá nhiều.
Tiếc rằng những vở tuồng trong cung đều mang nặng ý nghĩa giáo huấn, những quy tắc rườm rà phức tạp đè nặng trên lưng, mấy hồi tuồng diễn xong tiếng cười cũng chẳng vang lên được mấy tiếng, làm đầy đủ hình thức nhưng rốt cuộc vẫn là bỏ gốc lấy ngọn. Đâu sánh được với những tình yêu đôi lứa dân gian này, khán giả hoan hô reo hò từng đợt, tiếng trò chuyện tranh nhau suýt chút nữa át cả giọng hát của diễn viên trên đài.
Vân Trần xem đến vui vẻ không nói nên lời, vốn định đợi đến khi gánh hát kết thúc, nhưng vô tình quay đầu lại liếc thấy vẻ mệt mỏi khó che giấu trên mặt Sở Tôn Hành.
Vở tuồng trên đài diễn được hơn nửa dường như cũng không còn hấp dẫn như vừa nãy, Vân Trần nhận lấy viên kẹo đậu phộng hắn đưa, rũ mắt nhíu mày.
Y luôn cảm thấy, người này từ khi trở về bên cạnh mình, dường như dễ mệt mỏi hơn bình thường.
----------------------------
Tiểu Sở: Mục tiêu của Vân Túc sợ là Điện hạ!
Vân Tế: Được rồi, cuộc đời chẳng ai quan tâm của ta... (ngồi xổm vẽ vòng tròn, âm thầm héo úa, sụt sịt)
Câu nói hờ hững tùy tiện của Cảnh Hà Tồn lại như thể lật tung tảng đá nặng nề đang đè nén cơn giận dữ trong lòng Vân Trần, đột ngột rót vào mấy luồng khí nặng trịch, khiến cả người y vẫn chưa hoàn hồn.
Cái chết của Vân Lan vẫn luôn bị giam trong cái lồng đầy gai góc chằng chịt trong lòng y, y vẫn còn nhớ lá thư hồi âm của Lâu Thương mà thái y Hà Minh Triết nhận được, một chữ "cổ" trên đó coi như đã hoàn toàn xác nhận những suy đoán đang trào dâng của y.
——Vân Lan chết vì độc, không phải chết vì bệnh.
Lúc đó y có ý định điều tra rõ ràng chuyện này, nhưng căn bệnh quái lạ năm xưa khiến một đám thái y suýt chút tối sầm cả mắt, y cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Sách y dược trong Tàng Thư Các lật đi lật lại đến sờn mép cũng không tìm thấy một triệu chứng nào dù chỉ là tương tự, tuy nói y chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ, nhưng ít nhiều cũng có chút hao tâm tổn lực.
May mà trời không phụ lòng người, lớp giấy che phủ bao năm nay, cuối cùng cũng sắp rách rồi.
"Chuyện liên quan đến Bán Nguyệt Tán ngươi nghe ai nhắc đến?" Vân Trần bình tĩnh lại, hất tay về phía Cảnh Hà Tồn vẫn còn đang bàng hoàng, "Còn nói gì khác không?"
"Không có nữa, đều là ta lúc trốn nhà chạy ra ngoài nghe được trên đường, cụ thể là ai ta cũng không rõ." Cảnh Hà Tồn biết tình hình nghiêm trọng, bánh bao cũng không ăn nổi nữa, ném sang một bên rồi hỏi, "Điện hạ, Bán Nguyệt Tán này có chuyện gì sao? Là đồ trong cung?"
"Trong cung làm sao có những thứ huyền hoặc này."
Vân Trần nhất thời dao động giữa việc có nên nói thật với cậu hay không, y xưa nay dùng người thì tin người, đã tin thì không nghi ngờ. Hơn nữa nói đi nói lại, Cảnh Hà Tồn cũng đi theo y mấy tháng, là người tính tình thế nào trong lòng y cũnh rõ ràng.
Nếu nói chỗ duy nhất còn chưa rõ ràng, đó chính là cái "nhà" trong miệng cậu rốt cuộc là nơi nào? Nhưng Vân Trần về chuyện này cũng đã có vài phần suy đoán.
Cảnh Hà Tồn không có tâm cơ gì, thói quen làm việc nói chuyện cũng không giấu giếm, lại có thể liếc mắt một cái nhận ra sáo xương ưng trên tay Trì Hướng Vãn, nói là ở quê cậu thường thấy...
Tính ra, cậu là ở một nơi nào đó phía bắc.
Chỉ là nếu là phía bắc...
Vân Trần vô thức xoay chiếc bút vẫn còn dính mực trong tay, giọt mực theo đầu lòng vẩy ra thành vòng tròn lốm đốm. Có lẽ đã cân nhắc lợi hại trong lòng một lượt, y dùng ngón trỏ ấn xuống cán bút, cuối cùng quyết định nói sơ qua chuyện Vân Lan và Hoàng hậu.
Cảnh Hà Tồn nghe xong sắc mặt cũng không khá hơn hai người vừa nãy là bao, cậu nhíu mày dừng lại một chút, sau đó mới do dự hỏi: "Ý Điện hạ là nói, cái chết của Đại Hoàng tử và Hoàng hậu nương nương có liên quan đến đảo Sương Hàn? Thậm chí có thể là do bà lão trong đường hầm kia làm?"
Vân Trần trước tiên gật đầu, sau đó lại phủ nhận: "Hoàng hậu nương nương không phải chết vì độc, mà là vì không chịu nổi nỗi đau mất con nên đã đi theo hoàng huynh."
Tiểu nhị mang trà lên cũng đã một lúc, y đưa tay sờ vào miệng ấm, thấy vẫn còn ấm, mới rót cho Sở Tôn Hành một chén: "Mục tiêu của kẻ hạ độc hẳn là chỉ nhắm vào một mình hoàng huynh, đảo chủ và các trưởng lão trên đảo thật sự không có lý do gì để làm chuyện này, hơn nữa độc này xuất phát từ tay vu nữ, những người khác cũng chưa chắc có thể luyện chế được."
"Vậy chính là bà lão kia làm chuyện xấu!" Cảnh Hà Tồn vỗ tay một cái, chợt bừng tỉnh, "Sở huynh tốt nhất đừng tìm bà lão kia cầu thuốc nữa, biết đâu bà ta muốn hại ngươi đó!"
"Không đâu." Hai người đồng thanh nói.
Vân Trần khẽ cười nhìn Sở Tôn Hành một cái, đưa cho hắn một cái bánh bao bảo hắn tự ăn.
Giữa Biên Chiêu và Sở Tôn Hành còn có mối quan hệ Chung Ly Uyển Uyển, hơn nữa nếu bà ta thật sự muốn hại người, hà tất phải phí tâm phí sức đợi lâu như vậy luyện ra độc làm gì? Một chưởng đoạt mạng chẳng phải là gọn gàng dứt khoát hơn sao, còn không để lại bất kỳ nhược điểm chết người nào.
Một bóng dáng khác chậm rãi hiện ra trước mắt, y chớp mắt xua đi, chợt u ám quay sang Cảnh Hà Tồn, khẽ mở miệng hỏi: "Cảnh Hà Tồn, ngươi có thích cô nương nào không?"
"Hả?" Cảnh Hà Tồn ngẩn người, sao tự nhiên lại vòng đến cậu rồi?
"Không có." Cậu không hiểu gì lắc đầu.
Từ nhỏ mấy cô nương tiểu thư bên cạnh chẳng ai thèm để mắt đến cậu, không bắt nạt đã là tốt lắm rồi, nói gì đến chuyện yêu thích?
Lần cuối cậu tiếp xúc với nữ tử tính ra là hồi mới đến hoàng thành. Cậu không có tiền xuống quán ăn, liền tiện tay trộm một cái túi thơm trên người một tiểu nha hoàn.
"Nhưng ta thấy người khác, dính nhau nhơm nhớp rất là phiền phức." Cậu rụt cổ lại, vẻ mặt đầy kháng cự.
Vân Trần có chút bất ngờ, hóa ra vẫn là một kẻ chưa biết yêu là gì.
Không hỏi ra được câu trả lời mong muốn, những lời đã chuẩn bị trong bụng cũng không có chỗ dùng, y dứt khoát nói thẳng.
"Chuyện nam nữ tặng nhau y phục trang sức phần lớn là để biểu đạt tình yêu, ta trước đây đã thấy kỳ lạ, Nhị hoàng huynh đi đi về về một chuyến từ đảo Sương Hàn cứ như tùy tiện dạo một vòng trong hậu hoa viên vậy, không hiện không lộ cũng cả ngày không thấy người đâu."
"Nhưng bây giờ nhìn lại, hắn e là đi tìm vị vu nữ trên đảo kia ôn chuyện cũ." Vân Trần ngừng một chút, "Nam Môn Tinh là đệ tử của tiền bối Biên Chiêu, học được chút da lông của Bán Nguyệt Tán hẳn là cũng không thành vấn đề."
Sở Tôn Hành không có khẩu vị, bánh bao trong tay bị hắn bóp méo cũng không thấy ăn một miếng, nghe vậy trầm giọng nói: "Sợ là không đơn giản như vậy, nếu thật sự như Điện hạ nói cái chết của Đại hoàng tử có liên quan đến hắn, vậy người tiếp theo hắn muốn đối phó, hẳn là Điện hạ rồi."
Vân Trần không lên tiếng, y đương nhiên nghĩ được điều này, nhưng Vân Túc cũng chưa từng có bất kỳ hành động ngầm hay công khai nào với y, điều này khiến y thật sự không hiểu...
Anh em ruột thịt miệng nam mô bụng bồ dao găm, trong hoàng cung sớm đã chẳng còn gì lạ, những tranh giành quyền thế và âm mưu quỷ kế ngấm ngầm kia, bóng dáng ngồi trên cao ấy cũng đều ngầm dung túng, nhắm một mắt mở một mắt.
Người có thể ngồi lên ngai vàng, trong tay nhất định là máu chảy đầm đìa, trong đó khó tránh khỏi không có phần của anh em ruột thịt.
Chỉ là lúc Vân Lan chết Vân Túc tuổi cũng không lớn, thực quyền trong tay không vững, dù thật sự do một tay hắn thao túng, chắc chắn cũng còn người khác ở sau lưng đẩy sóng.
Hiện tại có thể nghĩ đến, một người tạm thời là Minh Quý phi, còn một người nữa... sợ là vị Hữu tướng đại nhân quyền cao chức trọng kia rồi.
Cái tên quen thuộc tràn ra khóe miệng, Vân Trần vội vàng viết xong mấy trang thư, đang cúi đầu trầm ngâm, Cảnh Hà Tồn lại đột nhiên như ý thức được điều gì, lặng lẽ cách xa y mấy bước, nuốt nước bọt: "Đợi... đợi đã, nhưng Điện hạ, ngươi cũng tặng ta không ít y phục mà."
"Ta tặng ngươi?" Vân Trần ngước mắt trừng cậu, không vui nói, "Những thứ đó rõ ràng là ngươi cứ nằng nặc đòi ta mua, nuôi ngươi tốn của ta không ít bạc đấy."
Cảnh Hà Tồn không chịu nhận cái gánh nặng này, chỉ về phía Sở Tôn Hành: "Điện hạ đâu chỉ nuôi một mình ta, biết đâu một nửa số bạc tiêu ra đều là phần của Sở huynh!"
"Lời này cũng không sai." Vân Trần thật sự suy nghĩ một hồi, tán đồng gật đầu.
"Đấy là đương nhiên!"
Cảnh Hà Tồn dương dương tự đắc nhướng mày với Sở Tôn Hành, người sau chỉ coi như không thấy.
Vân Trần thích thú nhìn hai người họ nô đùa, thả bồ câu đưa thư đang đậu trên bàn đi, chớp mắt lại gọi một con khác đến, buộc những lá thư vừa viết xong lên chân nó, vỗ vỗ cánh tiễn nó đi.
Ban ngày ban mặt ở trong phòng cũng thật là chán ngắt, dù sao bây giờ cũng rảnh rỗi, y liền dẫn hai người ra ngoài dạo quanh Lư Châu, mang theo một túi bạc vụn để tiện nếm thử chút hương vị dân gian.
Lư Châu đừng nói là trông nhỏ, nhưng mấy người không ngồi kiệu cũng không cưỡi ngựa, đi bộ một vòng từ trong ra ngoài vậy mà cũng tốn cả một ngày trời.
Cảnh Hà Tồn ham chơi, không muốn đi dạo nói chuyện phiếm không mục đích với hai người kia, Vân Trần cũng chê cậu đi theo vướng víu, liền lấy ra nửa túi tiền cho cậu tự tiêu xài.
Hôm nay cũng vừa hay gặp may, gánh hát nửa năm mới đến một lần dựng đài hát tuồng dưới ánh đèn rực rỡ, Vân Trần chưa từng nghe hát tuồng dân gian bao giờ, liền hứng thú kéo Sở Tôn Hành vào xem.
Thuận Đế mê hát, thậm chí còn vì thế mà xây riêng một tòa lầu hát, nuôi một đám hát tuồng, cho nên ngày thường trong cung diễn cũng khá nhiều.
Tiếc rằng những vở tuồng trong cung đều mang nặng ý nghĩa giáo huấn, những quy tắc rườm rà phức tạp đè nặng trên lưng, mấy hồi tuồng diễn xong tiếng cười cũng chẳng vang lên được mấy tiếng, làm đầy đủ hình thức nhưng rốt cuộc vẫn là bỏ gốc lấy ngọn. Đâu sánh được với những tình yêu đôi lứa dân gian này, khán giả hoan hô reo hò từng đợt, tiếng trò chuyện tranh nhau suýt chút nữa át cả giọng hát của diễn viên trên đài.
Vân Trần xem đến vui vẻ không nói nên lời, vốn định đợi đến khi gánh hát kết thúc, nhưng vô tình quay đầu lại liếc thấy vẻ mệt mỏi khó che giấu trên mặt Sở Tôn Hành.
Vở tuồng trên đài diễn được hơn nửa dường như cũng không còn hấp dẫn như vừa nãy, Vân Trần nhận lấy viên kẹo đậu phộng hắn đưa, rũ mắt nhíu mày.
Y luôn cảm thấy, người này từ khi trở về bên cạnh mình, dường như dễ mệt mỏi hơn bình thường.
----------------------------
Tiểu Sở: Mục tiêu của Vân Túc sợ là Điện hạ!
Vân Tế: Được rồi, cuộc đời chẳng ai quan tâm của ta... (ngồi xổm vẽ vòng tròn, âm thầm héo úa, sụt sịt)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









