Vân Trần nghe vậy nhướng mày, lúc này mới thu lại vẻ mặt quay đầu nhìn cậu.
Trong mắt người kia phủ một tầng hơi nước, trông thật đáng thương. Hai tay cậu không ngừng xoa xoa vạt áo đã vá chằng vá đụp, thỉnh thoảng lại rụt rè quan sát phản ứng của người đối diện, vẻ như có chút bồn chồn bất an.
Vân Trần đánh giá cậu một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại một chút ở trước ngực cậu, hứng thú hỏi: "Ta vì sao phải mua một tên trộm lai lịch bất minh về?"
"Ta không phải cố ý muốn trộm đồ của người khác, ta chỉ..." Cậu còn chưa nói xong, bụng đã không nghe lời kêu lên mấy tiếng, đành khó xử ấp úng nói, "Ca... Ca ca tốt, ngài có thể dẫn ta đi ăn chút gì không, ta mấy ngày rồi chưa có gì vào bụng."
Vân Trần nhìn cái miệng bóng nhẫy dầu mỡ vì bánh bao của cậu, hít một hơi muốn nói rồi lại thôi.
Vân Tế xách hai túi bánh xốp đi tới, thấy y vẫn đứng ngây người trước cửa hàng trang sức, lớn tiếng hỏi: "Trần Nhi còn chưa chọn xong à?"
"Xong rồi." Vân Trần nhận lấy túi bánh xốp y đưa, khó hiểu nói, "Huynh trưởng mua bánh xốp sao lại lâu như vậy?"
"Vừa nãy trên đường thấy Vị Trọc, liền đi theo hắn một vòng." Vân Tế nhìn quanh, hạ giọng thì thầm, "Cái tên Nhân Kiến Bất Sầu kia thật sự có chút bản lĩnh, Vị Trọc bận từ sáng đến giờ vậy mà vẫn không bắt được người, ngay cả bóng dáng cũng không thấy."
"Có lẽ những nhà có chút của cải trên phố này đều bị hắn trộm sạch rồi, lúc này e là đang bận đi tìm nơi khác ra tay, không ai mất trộm thì đương nhiên là không tìm được người này."
Vân Trần cười cười đầy ẩn ý, đưa bánh xốp cho người bên cạnh đang háo hức nhìn, sau đó gọi một tiếng, bảo người kia theo mình ngồi xuống ở lầu hai một quán mì Giang Nam.
Vân Tế một khi đã mở miệng thì ở trong cung đã không chịu yên, rời khỏi quản chế lại không kiêng nể gì, dọc đường lải nhải không ngừng, làm Vân Trần nghe đến mức có chút thương cảm cho Tiêu Đại Tướng quân, mãi đến khi ba người ngồi quanh bàn, y mới chú ý đến bên cạnh còn có một người lạ mặt lôi thôi lếch thếch.
Vừa nhíu mày lại, chưa đợi y mở miệng hỏi, người kia đã trước tiên bảo chưởng quỹ mang khăn ướt lau sạch mặt, tùy tay vứt xuống đất, rồi hơi ngượng ngùng cười với hai người.
Dung mạo của cậu rất tinh xảo tuấn tú, thậm chí có chút vẻ yểu điệu của con gái.
"Ta họ Cảnh, cha mẹ đặt tên là Hà Tồn."
"Cảnh Hà Tồn." Vân Trần lặp lại một tiếng, "Ngươi có cha có mẹ sao lại ăn mặc như vậy, còn ra đường trộm bánh bao của người ta ăn?"
"Bởi vì bọn họ không cần ta nữa."
Cảnh Hà Tồn mỉm cười đáp một câu, tự rót cho mình một chén nước, trên mặt không lộ ra chút sầu não nào. Nhưng Vân Trần vẫn bắt được vài phần quen thuộc của sự sa sút trong nụ cười nơi đáy mắt cậu.
Y theo bản năng sờ lên ngọc bội trước ngực.
"Ba vị khách quan, mì của các ngài đây ạ."
Chưởng quỹ tay bưng khay đỡ ba bát mì Dương Xuân nóng hổi đi tới, gần đến bàn lại đạp phải chiếc khăn ướt vứt trên đất, thân hình lảo đảo, chiếc bát sứ trong tay liền mất kiểm soát hất thẳng về phía mặt Cảnh Hà Tồn.
"Ái!" Chưởng quỹ trợn mắt kinh hô một tiếng.
Cảnh Hà Tồn tay vẫn còn bưng chén nước đầy, đầu cũng không thèm quay lại, lòng bàn tay lập tức chống bàn đứng dậy, hông theo đó linh hoạt xoay một vòng, gần như cùng lúc với bát mì nóng hổi, một bên tránh khỏi chỗ ngồi, một bên hất bát nước ra ngoài. Trong lúc ấy còn dư sức kéo Vân Trần lại, tránh cho y bị nước canh bắn vào.
"Ái! Xin lỗi, xin lỗi!" Chưởng quỹ run cầm cập, liên tục xin lỗi, không để ý đến cảm giác bỏng rát trên tay, khom lưng vội vàng dùng tay áo lau sạch chiếc bàn, "Tại tay chân ta vụng về, công tử ngàn vạn lần đừng trách cứ, hôm nay bữa này coi như ta mời, mấy vị cứ tự nhiên dùng, coi như ta tạ lỗi với các vị."
"Tay chưởng quỹ không sao chứ?" Cảnh Hà Tồn đặt chén nước xuống, thấy ngón tay ông ta bị bỏng đỏ tấy, ngăn động tác của ông ta lại, "Đừng bận rộn nữa, mau nhúng tay vào nước lạnh một lát đi, người sống bằng nghề này mà hỏng tay thì sao được."
"Ôi ôi ôi, đa tạ công tử, đa tạ công tử." Chưởng quỹ khom người cảm ơn, vội vàng gọi tiểu nhị lấy miếng lót đến dọn dẹp, lại dặn nhà bếp làm lại ba bát mì.
Vân Trần trộn đều sợi mì trong bát, liếc nhìn chén nước không hề bị vương vãi, cong môi cười nói: "Phản ứng cũng được."
"Lúc nhỏ cha mẹ ta chê ta sinh ra yếu đuối, ép ta học chút võ phòng thân." Cảnh Hà Tồn đối đáp trôi chảy, nhìn vết dầu loang vàng trên vạt áo Vân Trần, lại nói, "Làm bẩn y phục của ngài rồi, ta sẽ bồi thường bạc cho ngài."
"Chuyện này không cần đâu." Vân Trần gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhàn nhạt cười nói, "Thay vì để ngươi bồi thường bạc cho ta, chi bằng trực tiếp đưa ngươi đến quan phủ lấy tiền thưởng còn nhiều hơn."
"Vì sao?" Vân Tế ăn được nửa bát thì dừng lại, nghi hoặc hỏi.
"Huynh trưởng thúc giục ta ra đường, chẳng phải là vì hắn sao?" Vân Trần xoay đũa, dùng mặt sau khều vạt áo Cảnh Hà Tồn, từ bên trong móc ra chiếc túi tiền vốn ở bên hông mình, "Ta còn tưởng cái tên Nhân Kiến Bất Sầu này ít nhất cũng phải là một người đàn ông trung niên, không ngờ lại mới hơn hai mươi tuổi."
"Bất Sầu gì? Đệ nói hắn là ai?" Vân Tế sặc một ngụm mì, trợn mắt há mồm nhận lấy túi tiền.
Cảnh Hà Tồn cũng hơi ngẩn người.
Vân Trần chậm rãi múc một muỗng canh, vẻ như rất hài lòng với vẻ kinh ngạc của cậu.
Trước đó ở trên đường y đã chú ý đến ngực người kia phồng lên, liền đột nhiên sinh nghi. Vốn tưởng là một tên lưu mạnh nghịch ngợm thiếu dạy dỗ, dẫn cậu đến quán ngoài việc lo lắng ra cũng thuần túy là bị lượng ăn hiếm thấy của cậu dọa cho giật mình, nghĩ bụng xem tận mắt chuyện lạ này.
Phản ứng của cậu khi né tránh nước canh tuyệt đối không chỉ là chút tài mọn, thậm chí còn không quên thừa lúc kéo mình mà cuỗm mất túi tiền, hành động như vậy mới khiến y có chút manh mối về thân phận người này, chỉ là trong lòng vẫn chưa chắc chắn, lời này cũng chỉ tùy tiện thử dò xét một phen.
Vân Trần vẫn luôn giỏi lừa gạt người khác, ngay cả nói dối cũng có thể biến giả thành thật. Cảnh Hà Tồn nhìn y hồi lâu, tưởng y thật sự đã đoán ra, dù trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng cũng không nghĩ đến việc giấu giếm.
Vị công tử trước mặt này đừng nói nhìn bộ dạng mộc mạc, ý vị lộ ra trong lời nói cử chỉ, tuyệt nhiên không phải quan thì cũng là quý tộc.
Trong nháy mắt suy nghĩ xoay chuyển, cậu dứt khoát tiến lên mấy bước ngồi xổm bên chân Vân Trần, lay lay hai đầu gối y, giọng cũng mềm hẳn xuống.
"Van xin ca ca tốt đừng đưa ta đến quan phủ, đến đó sẽ bị đánh ván mất. Ta không cố ý lấy đồ của người khác, xin ngài giữ ta lại có được không?"
"Vì sao phải giữ ngươi lại? Sai chính là sai, trộm cắp nhiều đồ như vậy, lẽ ra phải bị đánh ván!" Vân Tế mạnh tay đập đũa xuống quát mắng.
Vân Trần không thích người khác quá gần mình, không dấu vết tránh né cậu, nhưng khi nhìn thấy vết roi trên cánh tay cậu thì vẫn dừng lại hỏi thêm một tiếng: "Đồ trộm được có mang đi cầm cố không?"
"Không có." Cảnh Hà Tồn buông tay lắc đầu, nhỏ giọng nói, "Mua một căn nhà nhỏ có hầm khóa lại rồi."
"Dù là vì lý do gì, cũng không phải là lý do để ngươi tùy tiện trộm đồ của người khác. Trên đời này có rất nhiều người khổ hơn ngươi, hễ muốn làm chuyện xấu, ai cũng có thể đưa ra một cái cớ hợp lý, vậy còn pháp luật để làm gì?" Vân Trần dừng một chút, "Trả đồ lại, sau này đừng tái phạm nữa, ta coi như không quen biết ngươi. Thế nào?"
Cảnh Hà Tồn ngẩn người hồi lâu rồi gật đầu, sau đó kéo vạt áo y, khẽ hỏi: "Ca ca tốt có thể giữ ta lại không, cha ta không thương mẹ ta không yêu, sau này mình ta cũng chỉ có con đường chết thôi."
"Ta giữ ngươi lại làm gì?" Vân Trần nhíu mày hỏi ngược lại, "Nuôi một kẻ vô dụng? Hay nuôi ngươi đi giúp ta trộm đồ?"
"Ta có võ công!" Cảnh Hà Tồn thấy y muốn đứng dậy rời đi, vội vàng nói, "Thời buổi này loạn lắm, ta thấy ngài một mình ra ngoài bên cạnh cũng không có ai bảo vệ, ta làm thị vệ tùy tùng cho ca ca tốt được không?"
---------------------------
Cảnh trộm: Ta sợ ca ca tốt một mình ra ngoài nguy hiểm.
Vân Tế: Một mình ra ngoài, vậy ta là ma à? Điện hạ tỏ vẻ y chỉ chung tình với Tiểu Sở, thị vệ có một mình hắn là đủ rồi, Cảnh trộm tìm chủ khác đi nhé~
Trong mắt người kia phủ một tầng hơi nước, trông thật đáng thương. Hai tay cậu không ngừng xoa xoa vạt áo đã vá chằng vá đụp, thỉnh thoảng lại rụt rè quan sát phản ứng của người đối diện, vẻ như có chút bồn chồn bất an.
Vân Trần đánh giá cậu một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại một chút ở trước ngực cậu, hứng thú hỏi: "Ta vì sao phải mua một tên trộm lai lịch bất minh về?"
"Ta không phải cố ý muốn trộm đồ của người khác, ta chỉ..." Cậu còn chưa nói xong, bụng đã không nghe lời kêu lên mấy tiếng, đành khó xử ấp úng nói, "Ca... Ca ca tốt, ngài có thể dẫn ta đi ăn chút gì không, ta mấy ngày rồi chưa có gì vào bụng."
Vân Trần nhìn cái miệng bóng nhẫy dầu mỡ vì bánh bao của cậu, hít một hơi muốn nói rồi lại thôi.
Vân Tế xách hai túi bánh xốp đi tới, thấy y vẫn đứng ngây người trước cửa hàng trang sức, lớn tiếng hỏi: "Trần Nhi còn chưa chọn xong à?"
"Xong rồi." Vân Trần nhận lấy túi bánh xốp y đưa, khó hiểu nói, "Huynh trưởng mua bánh xốp sao lại lâu như vậy?"
"Vừa nãy trên đường thấy Vị Trọc, liền đi theo hắn một vòng." Vân Tế nhìn quanh, hạ giọng thì thầm, "Cái tên Nhân Kiến Bất Sầu kia thật sự có chút bản lĩnh, Vị Trọc bận từ sáng đến giờ vậy mà vẫn không bắt được người, ngay cả bóng dáng cũng không thấy."
"Có lẽ những nhà có chút của cải trên phố này đều bị hắn trộm sạch rồi, lúc này e là đang bận đi tìm nơi khác ra tay, không ai mất trộm thì đương nhiên là không tìm được người này."
Vân Trần cười cười đầy ẩn ý, đưa bánh xốp cho người bên cạnh đang háo hức nhìn, sau đó gọi một tiếng, bảo người kia theo mình ngồi xuống ở lầu hai một quán mì Giang Nam.
Vân Tế một khi đã mở miệng thì ở trong cung đã không chịu yên, rời khỏi quản chế lại không kiêng nể gì, dọc đường lải nhải không ngừng, làm Vân Trần nghe đến mức có chút thương cảm cho Tiêu Đại Tướng quân, mãi đến khi ba người ngồi quanh bàn, y mới chú ý đến bên cạnh còn có một người lạ mặt lôi thôi lếch thếch.
Vừa nhíu mày lại, chưa đợi y mở miệng hỏi, người kia đã trước tiên bảo chưởng quỹ mang khăn ướt lau sạch mặt, tùy tay vứt xuống đất, rồi hơi ngượng ngùng cười với hai người.
Dung mạo của cậu rất tinh xảo tuấn tú, thậm chí có chút vẻ yểu điệu của con gái.
"Ta họ Cảnh, cha mẹ đặt tên là Hà Tồn."
"Cảnh Hà Tồn." Vân Trần lặp lại một tiếng, "Ngươi có cha có mẹ sao lại ăn mặc như vậy, còn ra đường trộm bánh bao của người ta ăn?"
"Bởi vì bọn họ không cần ta nữa."
Cảnh Hà Tồn mỉm cười đáp một câu, tự rót cho mình một chén nước, trên mặt không lộ ra chút sầu não nào. Nhưng Vân Trần vẫn bắt được vài phần quen thuộc của sự sa sút trong nụ cười nơi đáy mắt cậu.
Y theo bản năng sờ lên ngọc bội trước ngực.
"Ba vị khách quan, mì của các ngài đây ạ."
Chưởng quỹ tay bưng khay đỡ ba bát mì Dương Xuân nóng hổi đi tới, gần đến bàn lại đạp phải chiếc khăn ướt vứt trên đất, thân hình lảo đảo, chiếc bát sứ trong tay liền mất kiểm soát hất thẳng về phía mặt Cảnh Hà Tồn.
"Ái!" Chưởng quỹ trợn mắt kinh hô một tiếng.
Cảnh Hà Tồn tay vẫn còn bưng chén nước đầy, đầu cũng không thèm quay lại, lòng bàn tay lập tức chống bàn đứng dậy, hông theo đó linh hoạt xoay một vòng, gần như cùng lúc với bát mì nóng hổi, một bên tránh khỏi chỗ ngồi, một bên hất bát nước ra ngoài. Trong lúc ấy còn dư sức kéo Vân Trần lại, tránh cho y bị nước canh bắn vào.
"Ái! Xin lỗi, xin lỗi!" Chưởng quỹ run cầm cập, liên tục xin lỗi, không để ý đến cảm giác bỏng rát trên tay, khom lưng vội vàng dùng tay áo lau sạch chiếc bàn, "Tại tay chân ta vụng về, công tử ngàn vạn lần đừng trách cứ, hôm nay bữa này coi như ta mời, mấy vị cứ tự nhiên dùng, coi như ta tạ lỗi với các vị."
"Tay chưởng quỹ không sao chứ?" Cảnh Hà Tồn đặt chén nước xuống, thấy ngón tay ông ta bị bỏng đỏ tấy, ngăn động tác của ông ta lại, "Đừng bận rộn nữa, mau nhúng tay vào nước lạnh một lát đi, người sống bằng nghề này mà hỏng tay thì sao được."
"Ôi ôi ôi, đa tạ công tử, đa tạ công tử." Chưởng quỹ khom người cảm ơn, vội vàng gọi tiểu nhị lấy miếng lót đến dọn dẹp, lại dặn nhà bếp làm lại ba bát mì.
Vân Trần trộn đều sợi mì trong bát, liếc nhìn chén nước không hề bị vương vãi, cong môi cười nói: "Phản ứng cũng được."
"Lúc nhỏ cha mẹ ta chê ta sinh ra yếu đuối, ép ta học chút võ phòng thân." Cảnh Hà Tồn đối đáp trôi chảy, nhìn vết dầu loang vàng trên vạt áo Vân Trần, lại nói, "Làm bẩn y phục của ngài rồi, ta sẽ bồi thường bạc cho ngài."
"Chuyện này không cần đâu." Vân Trần gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhàn nhạt cười nói, "Thay vì để ngươi bồi thường bạc cho ta, chi bằng trực tiếp đưa ngươi đến quan phủ lấy tiền thưởng còn nhiều hơn."
"Vì sao?" Vân Tế ăn được nửa bát thì dừng lại, nghi hoặc hỏi.
"Huynh trưởng thúc giục ta ra đường, chẳng phải là vì hắn sao?" Vân Trần xoay đũa, dùng mặt sau khều vạt áo Cảnh Hà Tồn, từ bên trong móc ra chiếc túi tiền vốn ở bên hông mình, "Ta còn tưởng cái tên Nhân Kiến Bất Sầu này ít nhất cũng phải là một người đàn ông trung niên, không ngờ lại mới hơn hai mươi tuổi."
"Bất Sầu gì? Đệ nói hắn là ai?" Vân Tế sặc một ngụm mì, trợn mắt há mồm nhận lấy túi tiền.
Cảnh Hà Tồn cũng hơi ngẩn người.
Vân Trần chậm rãi múc một muỗng canh, vẻ như rất hài lòng với vẻ kinh ngạc của cậu.
Trước đó ở trên đường y đã chú ý đến ngực người kia phồng lên, liền đột nhiên sinh nghi. Vốn tưởng là một tên lưu mạnh nghịch ngợm thiếu dạy dỗ, dẫn cậu đến quán ngoài việc lo lắng ra cũng thuần túy là bị lượng ăn hiếm thấy của cậu dọa cho giật mình, nghĩ bụng xem tận mắt chuyện lạ này.
Phản ứng của cậu khi né tránh nước canh tuyệt đối không chỉ là chút tài mọn, thậm chí còn không quên thừa lúc kéo mình mà cuỗm mất túi tiền, hành động như vậy mới khiến y có chút manh mối về thân phận người này, chỉ là trong lòng vẫn chưa chắc chắn, lời này cũng chỉ tùy tiện thử dò xét một phen.
Vân Trần vẫn luôn giỏi lừa gạt người khác, ngay cả nói dối cũng có thể biến giả thành thật. Cảnh Hà Tồn nhìn y hồi lâu, tưởng y thật sự đã đoán ra, dù trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng cũng không nghĩ đến việc giấu giếm.
Vị công tử trước mặt này đừng nói nhìn bộ dạng mộc mạc, ý vị lộ ra trong lời nói cử chỉ, tuyệt nhiên không phải quan thì cũng là quý tộc.
Trong nháy mắt suy nghĩ xoay chuyển, cậu dứt khoát tiến lên mấy bước ngồi xổm bên chân Vân Trần, lay lay hai đầu gối y, giọng cũng mềm hẳn xuống.
"Van xin ca ca tốt đừng đưa ta đến quan phủ, đến đó sẽ bị đánh ván mất. Ta không cố ý lấy đồ của người khác, xin ngài giữ ta lại có được không?"
"Vì sao phải giữ ngươi lại? Sai chính là sai, trộm cắp nhiều đồ như vậy, lẽ ra phải bị đánh ván!" Vân Tế mạnh tay đập đũa xuống quát mắng.
Vân Trần không thích người khác quá gần mình, không dấu vết tránh né cậu, nhưng khi nhìn thấy vết roi trên cánh tay cậu thì vẫn dừng lại hỏi thêm một tiếng: "Đồ trộm được có mang đi cầm cố không?"
"Không có." Cảnh Hà Tồn buông tay lắc đầu, nhỏ giọng nói, "Mua một căn nhà nhỏ có hầm khóa lại rồi."
"Dù là vì lý do gì, cũng không phải là lý do để ngươi tùy tiện trộm đồ của người khác. Trên đời này có rất nhiều người khổ hơn ngươi, hễ muốn làm chuyện xấu, ai cũng có thể đưa ra một cái cớ hợp lý, vậy còn pháp luật để làm gì?" Vân Trần dừng một chút, "Trả đồ lại, sau này đừng tái phạm nữa, ta coi như không quen biết ngươi. Thế nào?"
Cảnh Hà Tồn ngẩn người hồi lâu rồi gật đầu, sau đó kéo vạt áo y, khẽ hỏi: "Ca ca tốt có thể giữ ta lại không, cha ta không thương mẹ ta không yêu, sau này mình ta cũng chỉ có con đường chết thôi."
"Ta giữ ngươi lại làm gì?" Vân Trần nhíu mày hỏi ngược lại, "Nuôi một kẻ vô dụng? Hay nuôi ngươi đi giúp ta trộm đồ?"
"Ta có võ công!" Cảnh Hà Tồn thấy y muốn đứng dậy rời đi, vội vàng nói, "Thời buổi này loạn lắm, ta thấy ngài một mình ra ngoài bên cạnh cũng không có ai bảo vệ, ta làm thị vệ tùy tùng cho ca ca tốt được không?"
---------------------------
Cảnh trộm: Ta sợ ca ca tốt một mình ra ngoài nguy hiểm.
Vân Tế: Một mình ra ngoài, vậy ta là ma à? Điện hạ tỏ vẻ y chỉ chung tình với Tiểu Sở, thị vệ có một mình hắn là đủ rồi, Cảnh trộm tìm chủ khác đi nhé~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









