Hơi nước nghi ngút trong xửng hấp, làn khói lay động chiếc khăn mỏng, cảnh tượng thật yên bình vui vẻ. Đậu đỏ được nhào nặn thành những viên tròn nhỏ đầy đặn, lần lượt bọc trong lớp bột rồi ấn dẹt tạo hình, bánh đậu đỏ sau hơn một canh giờ bận rộn cuối cùng cũng hiện ra trước mắt với một hương vị khó tả.
Vân Trần gắp một miếng bỏ vào miệng nhai kỹ, sau đó khẽ nhướng mày, lặng lẽ nhìn Sở Tôn Hành một cái: "... Hay là để lại cho hoàng huynh và Vị Trọc đi."
"Cũng được." Sở Tôn Hành bật cười.
"Lát nữa sai người mang qua cho bọn họ." Vân Trần giúp hắn cởi chiếc áo khoác ngoài, vận động gân cốt hơi nhức mỏi. Thấy hắn khó giấu vẻ mệt mỏi, bèn kéo người đi về, "Theo ta về nghỉ ngơi, sau này không được phép nửa đêm không ngủ ra ngoài luyện võ nữa."
Cảm nhận được hắn gật đầu sau lưng, y cố ý bước nhanh hơn mấy bước, vừa kéo vừa đẩy người kia về phòng, ba hai lần cởi áo ngoài của hắn rồi nhét vào chăn.
"Nhắm mắt lại."
Sở Tôn Hành cũng không từ chối, ngoan ngoãn nhắm mắt.
Bên cạnh là lòng bàn tay Vân Trần chưa từng rời đi, mang theo từng lớp ấm áp chạm đến đáy lòng, lấp đầy khoảng trống hoang vu. Hắn vốn chỉ muốn khép mắt dưỡng thần, nhưng không lâu sau đã thực sự ngủ say.
Thời gian phát tác của Huyết Hồn Cổ thực ra chỉ ngắn ngủi chưa đến nửa canh giờ, hắn tối qua đau đến hôn mê không lâu sau đã tỉnh lại. Thân thể sau khi chịu đựng độc phát thì tê dại nhức mỏi không dùng được sức, dù tỉnh rồi cũng chỉ có thể nằm im tại chỗ để tứ chi từ từ hồi phục sức lực.
Mang theo vẻ chật vật suy sụp, hắn tự nhiên không dám về phòng gặp Vân Trần, vì vậy suy nghĩ một lát, bước chân khập khiễng tìm một nơi hoang phế vận công điều tức, cho đến tận bình minh ngày hôm sau.
Vân Trần kéo cao chăn, khẽ gọi hắn hai tiếng, thấy người không phản ứng, lúc này mới đứng dậy lấy bàn cờ bên cạnh, lật xem ván cờ dở dang mà Vân Tế lén mang về từ thư trai, bắt đầu bày quân đen trắng, nghiêng người tựa vào đầu giường trầm tư giải cờ.
Ngoài cửa không biết là ai đàn sáo du dương, làm xáo động tiếng gió luồn qua, lưu lại nơi đầu ngón tay rèm cửa, tan đi hương thơm nhàn nhạt trong phòng.
Hai ngày nhàn nhã thoáng chốc trôi qua, Chung Ly Niên giữ lời giao Ức Thủy Thạch cho bọn họ. Vân Trần nhìn trái quả nhỏ bằng bàn tay trong tay, rời khỏi thân cây thì ảm đạm vô sắc, chợt cảm thấy mọi người vì nó mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán thậm chí không tiếc đao kiếm tương tàn, thật có chút nực cười đến cực điểm.
Đảo Sương Hàn hiếm khi mưa, nhưng vào ngày bọn họ từ biệt lại đổ một trận mưa nhỏ. Trong không trung giăng màn mưa mờ ảo, giọt nước rơi xuống mép ô, dính vào bùn đất làm ướt vạt áo gần đất.
Hai chiếc thuyền lớn mà mọi người đến đã sớm được người ta dọn dẹp kỹ lưỡng, chất đầy các loại vật dụng cần thiết cho chuyến đi. Nhung Ngưng Hương đi theo sau Nhung Trầm, hiếm thấy không còn vẻ tươi cười, rũ rượi im lặng không nói gì.
"Là muội sống không được bao lâu nữa hay là bọn họ sống không được bao lâu nữa? Cũng đâu phải là không gặp lại, mặt mày khổ sở làm gì?" Nhung Trầm nhịn cả đường, cuối cùng cũng không nhịn được, tâm trạng hắn cũng không mấy vui vẻ, dù mấy người chỉ ở lại đảo vài ngày, nhưng dù sao cũng đã có chút tình cảm.
"Mở miệng ra là không thấy huynh nói tiếng người!" Nhung Ngưng Hương liếc hắn một cái, đeo từng chuỗi vỏ sò kết thành vòng vào tay bốn người, "Đây là ta hai ngày nay thức đêm làm ra, sau này nếu các ngươi rảnh rỗi thì phải thường xuyên đến đảo chơi, có cái vòng này làm chứng thì không cần phải đợi ở đảo ngoài nữa."
Vân Tế cười lắc lắc chiếc vòng trên cổ tay, tiếng vỏ sò va chạm vào nhau vang lên một tiếng giòn tan của sự ly biệt: "Nhung cô nương yên tâm, bản Điện hạ xưa nay học hành chẳng ra gì, ngày khác trốn ra khỏi hoàng cung nhất định sẽ đến tìm ngươi."
Nỗi lo lắng suốt đường của Nhung Ngưng Hương bị mấy câu nói của y xua tan đi, nàng cười hì hì lè lưỡi trêu y.
Vân Túc làm như không nghe thấy đi ngang qua mấy người, hắn dường như chỉ đến đảo để giải sầu một chuyến, vẻ mặt không cảm xúc đánh giá Vân Trần một hồi, sau đó liền theo mấy tùy tùng lên thuyền. Vừa định vén rèm khoang thuyền lên, lại khựng lại khi nhìn thấy một bóng người ở đằng xa, chỉ một thoáng, hắn vẫn chọn dời mắt vào trong khoang thuyền.
Vân Trần đứng trên boong thuyền cảm ơn từng người đến tiễn, khi nhìn thấy bóng dáng kia cũng khựng lại.
Nhưng không phải vì người.
Nam Môn Tinh ẩn mình giữa bụi cây, nàng vốn vẫn đang bước nhỏ bước nhẹ về phía này, sau khi không biết nhìn thấy gì đột nhiên dừng bước ngẩn người tại chỗ, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
Nàng vẫn mặc bộ đồ như lần tế tự trước, toàn thân che chắn kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt. Nếu không phải bộ quần áo hôm nay của nàng có kiểu dáng quá nổi bật, Vân Trần e rằng căn bản sẽ không chú ý đến nàng.
Hoa văn viền xanh lam, những hạt châu nhỏ xíu đính quanh viền áo phản chiếu ánh sáng lấp lánh giữa rừng cây.
— Chính là tấm vải cống phẩm hoàng gia mà bọn họ trước đó đã thấy trên cây ở hoang đảo.
Một vu nữ ở tận đảo Sương Hàn tại sao lại có đồ của hoàng gia? Dù hành động này không mấy đạo đức, nhưng sau khi quen thuộc với cư dân trên đảo Vân Trần cũng đã vô tình hữu ý dò hỏi nhiều chuyện trên đảo.
Nam Môn Tinh này vốn là đồ đệ của vu nữ tiền nhiệm, sau khi bà ta vô duyên vô cớ rời đảo không rõ tung tích thì mới lấp vào vị trí này, cũng mơ hồ mang danh hiệu vu nữ trẻ tuổi nhất trên đảo cho đến nay.
Mà những trận hỏa hoạn và vài tai họa ở di chỉ cũ của đảo Sương Hàn những năm trước, đều xảy ra sau khi nàng ta kế nhiệm.
Trùng hợp thay, số lượng phi tần được Thuận Đế ban thưởng tấm vải cống phẩm kia không nhiều, Vân Trần khẽ quay đầu nhìn chiếc thuyền bên cạnh đã từ từ rời đi. Y trước đây chưa từng chú ý đến Nam Môn Tinh, lúc này không khỏi mượn bóng người che chắn mà nhìn kỹ thêm vài lần.
Sở Tôn Hành che ô cho y, đi theo sau lên boong thuyền, thấy vậy cũng dõi mắt theo tầm nhìn của y, chỉ kịp bắt gặp bóng lưng nhỏ bé của Nam Môn Tinh.
Hắn nhíu mày, liếc mắt một cái liền biết Vân Trần đang kinh ngạc điều gì. Vừa định mở miệng nói gì đó, ngực lại đột nhiên truyền đến một trận đau thấu tim gan, mùi tanh của máu lập tức xộc lên cổ họng.
Cán ô trong tay tuột ra, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Hắn hơi khom người, theo bản năng giơ tay che chắn, nhưng vẫn không ngăn được máu tươi liên tục trào ra từ kẽ ngón tay.
Vân Trần vẫn đang ngổn ngang suy nghĩ, hoàn toàn không phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra. Đến khi Sở Tôn Hành không kiểm soát được lùi lại mấy bước, suýt chút nữa rơi xuống boong thuyền y mới hoảng hốt tiến lên kéo hắn trở lại.
"A Hành!"
Sở Tôn Hành quỳ xuống theo y, dồn một nửa trọng lượng lên người y, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, hắn cố nén vẻ tan rã lau vệt máu đỏ dính trên mu bàn tay Vân Trần bằng tay áo.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Nhung Trầm cũng hoàn toàn không hay biết, nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy tới, hai ngón tay đặt lên động mạch cổ hắn thử một lát, sắc mặt lập tức đen lại.
"Huyết Hồn Cổ?"
Đáy mắt Vân Trần kịch liệt co rút lại khi nghe thấy vậy, loại cổ độc này y mấy ngày trước vừa nghe Uyển Nhi nhắc đến, sao lại không biết là vật gì.
Y ngước mắt lên nhìn Nhung Trầm với vẻ không thể tin nổi, lại hỏi một lần nữa, giọng nói mang theo sự run rẩy mà chính mình cũng không nhận ra.
"Ngươi nói... cái gì?"
Nhung Ngưng Hương cũng kinh ngạc, Chung Ly Niên chậm hơn mấy bước đuổi theo, nhìn thấy mấy người vây quanh ngồi xổm trên bờ, lập tức nhận ra không ổn, mũi chân điểm nhẹ nhảy lên boong thuyền nhanh chóng phong bế mấy huyệt đạo của Sở Tôn Hành.
Mới có mấy ngày?
Lão nhíu mày nắm lấy cổ tay Sở Tôn Hành, vẻ mặt nghiêm nghị kinh ngạc vì cổ độc phát tác quá nhanh, cũng không dám chậm trễ, vội vàng nghiêm giọng nói với Nhung Trầm: "Cõng hắn theo ta!"
Lão giơ tay đánh ngất người kia, nhân lúc xoay người lại kéo Vân Trần: "Hắn ở lại trên đảo, các ngươi đi trước."
Nói xong cũng không đợi Vân Trần phản ứng, dẫn Nhung Trầm nhanh chóng đi về phía đảo trong.
Vân Trần không nghĩ ngợi gì, ném Ức Thủy Thạch cho Vân Tế, bỏ lại một câu "về trước đi" rồi theo Chung Ly Niên quay trở lại đảo.
Y từ sau ngày ra khỏi cấm địa đã cảm thấy Sở Tôn Hành có chút không đúng, trong lòng đoán hắn bị thương sợ mình lo lắng không chịu nói, nhưng dù thế nào cũng không ngờ lại là vì Huyết Hồn Cổ.
Cảnh tượng Sở Tôn Hành ngã xuống trước mặt y vừa nãy như thể bị làm chậm lại, y căn bản không dám nhớ lại. Lời Uyển Nhi nói ngày hôm đó lại văng vẳng bên tai, không có cách giải, kịch độc, chờ chết... từng chữ từng chữ không cái nào không hóa thành kim châm đâm vào tim y tan nát.
Y đuổi theo về đến thiên điện, cửa phòng lại bị người ta khóa chặt.
"Mở cửa!"
"Đợi ở bên ngoài!" Chung Ly Niên hét lớn về phía cánh cửa đang không ngừng rung lắc, Sở Tôn Hành dù không nói, nhưng lão biết hắn không muốn Vân Trần nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình.
Huyết Hồn Cổ vốn dĩ một lần so với một lần còn dữ dội hơn, năm ngón tay Sở Tôn Hành bấu chặt vào ván giường, hắn biết Vân Trần ở bên ngoài, gắng sức giơ tay lên định điểm vào á huyệt của mình, đi được nửa đường lại bị người ta ngăn lại giữa không trung.
"Ta thấy ngươi thật sự chê mạng dài đúng không!" Chung Ly Niên hất mạnh tay hắn ra, không nhịn được giận dữ mắng.
Tiếng giận dữ không hề che giấu này Vân Trần ở bên ngoài nghe rõ mồn một, một câu nói qua đi, trong phòng chỉ còn lại vài tiếng r*n r* cực kỳ nghẹn ngào kìm nén.
Cửa điện dù có dùng sức thế nào cũng không đẩy ra được, bàn tay Vân Trần lơ lửng giữa không trung từ từ hạ xuống. Áo quần ướt sũng vì dầm mưa nặng trĩu trên người, tựa như có ngàn cân, thật sự rất nặng. Y như không đứng vững được nữa, tựa vào cửa điện ngồi xổm xuống, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, hồi lâu không nhúc nhích.
Vân Tế kéo Tiêu Vị Trọc vội vàng chạy tới, nhất thời đứng im tại chỗ, cũng không biết nên mở lời an ủi thế nào. Ngày đó Uyển Nhi nói về Huyết Hồn Cổ bọn họ cũng ở bên cạnh, y không dám nghĩ theo hướng xấu, chỉ có thể dùng sức lắc đầu vứt bỏ tạp niệm.
Tiêu Vị Trọc che ô cho y, y liền im lặng đứng trước mặt Vân Trần, che chắn cho y những hạt mưa tạt qua mái hiên bay vào.
Ba người cứ như vậy bất động giằng co hồi lâu, lâu đến nỗi gió mưa trên đảo cũng không nỡ rơi thêm nữa, lặng lẽ giấu đi vết tích.
Cửa điện từ bên trong hé ra một khe nhỏ.
Vân Trần mất đi chỗ dựa ngã về phía sau, không kịp nghĩ nhiều vội vàng đứng dậy. Hai chân vì ngồi xổm lâu mà tê dại, y lảo đảo mấy bước.
Chung Ly Niên giơ tay đỡ lấy y, nhường một lối đi: "Vào đi."
Vân Trần gắp một miếng bỏ vào miệng nhai kỹ, sau đó khẽ nhướng mày, lặng lẽ nhìn Sở Tôn Hành một cái: "... Hay là để lại cho hoàng huynh và Vị Trọc đi."
"Cũng được." Sở Tôn Hành bật cười.
"Lát nữa sai người mang qua cho bọn họ." Vân Trần giúp hắn cởi chiếc áo khoác ngoài, vận động gân cốt hơi nhức mỏi. Thấy hắn khó giấu vẻ mệt mỏi, bèn kéo người đi về, "Theo ta về nghỉ ngơi, sau này không được phép nửa đêm không ngủ ra ngoài luyện võ nữa."
Cảm nhận được hắn gật đầu sau lưng, y cố ý bước nhanh hơn mấy bước, vừa kéo vừa đẩy người kia về phòng, ba hai lần cởi áo ngoài của hắn rồi nhét vào chăn.
"Nhắm mắt lại."
Sở Tôn Hành cũng không từ chối, ngoan ngoãn nhắm mắt.
Bên cạnh là lòng bàn tay Vân Trần chưa từng rời đi, mang theo từng lớp ấm áp chạm đến đáy lòng, lấp đầy khoảng trống hoang vu. Hắn vốn chỉ muốn khép mắt dưỡng thần, nhưng không lâu sau đã thực sự ngủ say.
Thời gian phát tác của Huyết Hồn Cổ thực ra chỉ ngắn ngủi chưa đến nửa canh giờ, hắn tối qua đau đến hôn mê không lâu sau đã tỉnh lại. Thân thể sau khi chịu đựng độc phát thì tê dại nhức mỏi không dùng được sức, dù tỉnh rồi cũng chỉ có thể nằm im tại chỗ để tứ chi từ từ hồi phục sức lực.
Mang theo vẻ chật vật suy sụp, hắn tự nhiên không dám về phòng gặp Vân Trần, vì vậy suy nghĩ một lát, bước chân khập khiễng tìm một nơi hoang phế vận công điều tức, cho đến tận bình minh ngày hôm sau.
Vân Trần kéo cao chăn, khẽ gọi hắn hai tiếng, thấy người không phản ứng, lúc này mới đứng dậy lấy bàn cờ bên cạnh, lật xem ván cờ dở dang mà Vân Tế lén mang về từ thư trai, bắt đầu bày quân đen trắng, nghiêng người tựa vào đầu giường trầm tư giải cờ.
Ngoài cửa không biết là ai đàn sáo du dương, làm xáo động tiếng gió luồn qua, lưu lại nơi đầu ngón tay rèm cửa, tan đi hương thơm nhàn nhạt trong phòng.
Hai ngày nhàn nhã thoáng chốc trôi qua, Chung Ly Niên giữ lời giao Ức Thủy Thạch cho bọn họ. Vân Trần nhìn trái quả nhỏ bằng bàn tay trong tay, rời khỏi thân cây thì ảm đạm vô sắc, chợt cảm thấy mọi người vì nó mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán thậm chí không tiếc đao kiếm tương tàn, thật có chút nực cười đến cực điểm.
Đảo Sương Hàn hiếm khi mưa, nhưng vào ngày bọn họ từ biệt lại đổ một trận mưa nhỏ. Trong không trung giăng màn mưa mờ ảo, giọt nước rơi xuống mép ô, dính vào bùn đất làm ướt vạt áo gần đất.
Hai chiếc thuyền lớn mà mọi người đến đã sớm được người ta dọn dẹp kỹ lưỡng, chất đầy các loại vật dụng cần thiết cho chuyến đi. Nhung Ngưng Hương đi theo sau Nhung Trầm, hiếm thấy không còn vẻ tươi cười, rũ rượi im lặng không nói gì.
"Là muội sống không được bao lâu nữa hay là bọn họ sống không được bao lâu nữa? Cũng đâu phải là không gặp lại, mặt mày khổ sở làm gì?" Nhung Trầm nhịn cả đường, cuối cùng cũng không nhịn được, tâm trạng hắn cũng không mấy vui vẻ, dù mấy người chỉ ở lại đảo vài ngày, nhưng dù sao cũng đã có chút tình cảm.
"Mở miệng ra là không thấy huynh nói tiếng người!" Nhung Ngưng Hương liếc hắn một cái, đeo từng chuỗi vỏ sò kết thành vòng vào tay bốn người, "Đây là ta hai ngày nay thức đêm làm ra, sau này nếu các ngươi rảnh rỗi thì phải thường xuyên đến đảo chơi, có cái vòng này làm chứng thì không cần phải đợi ở đảo ngoài nữa."
Vân Tế cười lắc lắc chiếc vòng trên cổ tay, tiếng vỏ sò va chạm vào nhau vang lên một tiếng giòn tan của sự ly biệt: "Nhung cô nương yên tâm, bản Điện hạ xưa nay học hành chẳng ra gì, ngày khác trốn ra khỏi hoàng cung nhất định sẽ đến tìm ngươi."
Nỗi lo lắng suốt đường của Nhung Ngưng Hương bị mấy câu nói của y xua tan đi, nàng cười hì hì lè lưỡi trêu y.
Vân Túc làm như không nghe thấy đi ngang qua mấy người, hắn dường như chỉ đến đảo để giải sầu một chuyến, vẻ mặt không cảm xúc đánh giá Vân Trần một hồi, sau đó liền theo mấy tùy tùng lên thuyền. Vừa định vén rèm khoang thuyền lên, lại khựng lại khi nhìn thấy một bóng người ở đằng xa, chỉ một thoáng, hắn vẫn chọn dời mắt vào trong khoang thuyền.
Vân Trần đứng trên boong thuyền cảm ơn từng người đến tiễn, khi nhìn thấy bóng dáng kia cũng khựng lại.
Nhưng không phải vì người.
Nam Môn Tinh ẩn mình giữa bụi cây, nàng vốn vẫn đang bước nhỏ bước nhẹ về phía này, sau khi không biết nhìn thấy gì đột nhiên dừng bước ngẩn người tại chỗ, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
Nàng vẫn mặc bộ đồ như lần tế tự trước, toàn thân che chắn kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt. Nếu không phải bộ quần áo hôm nay của nàng có kiểu dáng quá nổi bật, Vân Trần e rằng căn bản sẽ không chú ý đến nàng.
Hoa văn viền xanh lam, những hạt châu nhỏ xíu đính quanh viền áo phản chiếu ánh sáng lấp lánh giữa rừng cây.
— Chính là tấm vải cống phẩm hoàng gia mà bọn họ trước đó đã thấy trên cây ở hoang đảo.
Một vu nữ ở tận đảo Sương Hàn tại sao lại có đồ của hoàng gia? Dù hành động này không mấy đạo đức, nhưng sau khi quen thuộc với cư dân trên đảo Vân Trần cũng đã vô tình hữu ý dò hỏi nhiều chuyện trên đảo.
Nam Môn Tinh này vốn là đồ đệ của vu nữ tiền nhiệm, sau khi bà ta vô duyên vô cớ rời đảo không rõ tung tích thì mới lấp vào vị trí này, cũng mơ hồ mang danh hiệu vu nữ trẻ tuổi nhất trên đảo cho đến nay.
Mà những trận hỏa hoạn và vài tai họa ở di chỉ cũ của đảo Sương Hàn những năm trước, đều xảy ra sau khi nàng ta kế nhiệm.
Trùng hợp thay, số lượng phi tần được Thuận Đế ban thưởng tấm vải cống phẩm kia không nhiều, Vân Trần khẽ quay đầu nhìn chiếc thuyền bên cạnh đã từ từ rời đi. Y trước đây chưa từng chú ý đến Nam Môn Tinh, lúc này không khỏi mượn bóng người che chắn mà nhìn kỹ thêm vài lần.
Sở Tôn Hành che ô cho y, đi theo sau lên boong thuyền, thấy vậy cũng dõi mắt theo tầm nhìn của y, chỉ kịp bắt gặp bóng lưng nhỏ bé của Nam Môn Tinh.
Hắn nhíu mày, liếc mắt một cái liền biết Vân Trần đang kinh ngạc điều gì. Vừa định mở miệng nói gì đó, ngực lại đột nhiên truyền đến một trận đau thấu tim gan, mùi tanh của máu lập tức xộc lên cổ họng.
Cán ô trong tay tuột ra, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Hắn hơi khom người, theo bản năng giơ tay che chắn, nhưng vẫn không ngăn được máu tươi liên tục trào ra từ kẽ ngón tay.
Vân Trần vẫn đang ngổn ngang suy nghĩ, hoàn toàn không phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra. Đến khi Sở Tôn Hành không kiểm soát được lùi lại mấy bước, suýt chút nữa rơi xuống boong thuyền y mới hoảng hốt tiến lên kéo hắn trở lại.
"A Hành!"
Sở Tôn Hành quỳ xuống theo y, dồn một nửa trọng lượng lên người y, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, hắn cố nén vẻ tan rã lau vệt máu đỏ dính trên mu bàn tay Vân Trần bằng tay áo.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Nhung Trầm cũng hoàn toàn không hay biết, nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy tới, hai ngón tay đặt lên động mạch cổ hắn thử một lát, sắc mặt lập tức đen lại.
"Huyết Hồn Cổ?"
Đáy mắt Vân Trần kịch liệt co rút lại khi nghe thấy vậy, loại cổ độc này y mấy ngày trước vừa nghe Uyển Nhi nhắc đến, sao lại không biết là vật gì.
Y ngước mắt lên nhìn Nhung Trầm với vẻ không thể tin nổi, lại hỏi một lần nữa, giọng nói mang theo sự run rẩy mà chính mình cũng không nhận ra.
"Ngươi nói... cái gì?"
Nhung Ngưng Hương cũng kinh ngạc, Chung Ly Niên chậm hơn mấy bước đuổi theo, nhìn thấy mấy người vây quanh ngồi xổm trên bờ, lập tức nhận ra không ổn, mũi chân điểm nhẹ nhảy lên boong thuyền nhanh chóng phong bế mấy huyệt đạo của Sở Tôn Hành.
Mới có mấy ngày?
Lão nhíu mày nắm lấy cổ tay Sở Tôn Hành, vẻ mặt nghiêm nghị kinh ngạc vì cổ độc phát tác quá nhanh, cũng không dám chậm trễ, vội vàng nghiêm giọng nói với Nhung Trầm: "Cõng hắn theo ta!"
Lão giơ tay đánh ngất người kia, nhân lúc xoay người lại kéo Vân Trần: "Hắn ở lại trên đảo, các ngươi đi trước."
Nói xong cũng không đợi Vân Trần phản ứng, dẫn Nhung Trầm nhanh chóng đi về phía đảo trong.
Vân Trần không nghĩ ngợi gì, ném Ức Thủy Thạch cho Vân Tế, bỏ lại một câu "về trước đi" rồi theo Chung Ly Niên quay trở lại đảo.
Y từ sau ngày ra khỏi cấm địa đã cảm thấy Sở Tôn Hành có chút không đúng, trong lòng đoán hắn bị thương sợ mình lo lắng không chịu nói, nhưng dù thế nào cũng không ngờ lại là vì Huyết Hồn Cổ.
Cảnh tượng Sở Tôn Hành ngã xuống trước mặt y vừa nãy như thể bị làm chậm lại, y căn bản không dám nhớ lại. Lời Uyển Nhi nói ngày hôm đó lại văng vẳng bên tai, không có cách giải, kịch độc, chờ chết... từng chữ từng chữ không cái nào không hóa thành kim châm đâm vào tim y tan nát.
Y đuổi theo về đến thiên điện, cửa phòng lại bị người ta khóa chặt.
"Mở cửa!"
"Đợi ở bên ngoài!" Chung Ly Niên hét lớn về phía cánh cửa đang không ngừng rung lắc, Sở Tôn Hành dù không nói, nhưng lão biết hắn không muốn Vân Trần nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình.
Huyết Hồn Cổ vốn dĩ một lần so với một lần còn dữ dội hơn, năm ngón tay Sở Tôn Hành bấu chặt vào ván giường, hắn biết Vân Trần ở bên ngoài, gắng sức giơ tay lên định điểm vào á huyệt của mình, đi được nửa đường lại bị người ta ngăn lại giữa không trung.
"Ta thấy ngươi thật sự chê mạng dài đúng không!" Chung Ly Niên hất mạnh tay hắn ra, không nhịn được giận dữ mắng.
Tiếng giận dữ không hề che giấu này Vân Trần ở bên ngoài nghe rõ mồn một, một câu nói qua đi, trong phòng chỉ còn lại vài tiếng r*n r* cực kỳ nghẹn ngào kìm nén.
Cửa điện dù có dùng sức thế nào cũng không đẩy ra được, bàn tay Vân Trần lơ lửng giữa không trung từ từ hạ xuống. Áo quần ướt sũng vì dầm mưa nặng trĩu trên người, tựa như có ngàn cân, thật sự rất nặng. Y như không đứng vững được nữa, tựa vào cửa điện ngồi xổm xuống, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, hồi lâu không nhúc nhích.
Vân Tế kéo Tiêu Vị Trọc vội vàng chạy tới, nhất thời đứng im tại chỗ, cũng không biết nên mở lời an ủi thế nào. Ngày đó Uyển Nhi nói về Huyết Hồn Cổ bọn họ cũng ở bên cạnh, y không dám nghĩ theo hướng xấu, chỉ có thể dùng sức lắc đầu vứt bỏ tạp niệm.
Tiêu Vị Trọc che ô cho y, y liền im lặng đứng trước mặt Vân Trần, che chắn cho y những hạt mưa tạt qua mái hiên bay vào.
Ba người cứ như vậy bất động giằng co hồi lâu, lâu đến nỗi gió mưa trên đảo cũng không nỡ rơi thêm nữa, lặng lẽ giấu đi vết tích.
Cửa điện từ bên trong hé ra một khe nhỏ.
Vân Trần mất đi chỗ dựa ngã về phía sau, không kịp nghĩ nhiều vội vàng đứng dậy. Hai chân vì ngồi xổm lâu mà tê dại, y lảo đảo mấy bước.
Chung Ly Niên giơ tay đỡ lấy y, nhường một lối đi: "Vào đi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









