"Môn chủ." Người vừa đến dâng lên một chiếc hộp gỗ, bên trong lấp lánh ánh bạc, toàn là tiền vàng trang sức, "Đây là sính bạc lần này."
Người phụ nữ trên giường khẽ mở mắt, áo lụa thắt eo bằng gấm đoạn, bên ngoài khoác lớp sa mỏng, dù chỉ trang điểm nhẹ nhàng vẫn không giấu được vẻ kiều diễm động lòng người. Trên cổ chân nàng đeo hai chiếc chuông vàng đỏ, khi bước đi khẽ phát ra tiếng leng keng, khiến người ta không rời mắt được.
"Lần này lại là một cô nương?" Người phụ nữ lục lọi trong hộp, lập tức hứng thú, "Song Loan có biết nàng ta cầu xin điều gì không?"
"Kẻ phụ tình."
"Ồ?" Người phụ nữ nhấc một chiếc trâm cài tóc lên, ngắm nghía trái phải rồi buông tay để nó rơi lại vào hộp, thản nhiên nói, "Vậy thì giết đi, đồ đạc mang trả lại cho cô nương kia, để nàng ta sống tốt, đừng vì đàn ông mà phiền lòng nữa."
Song Loan đáp một tiếng, sau đó lấy ra hai cuộn giấy Tuyên Thành bày lên bàn, "Đây là lần thứ hai rồi, môn chủ có nhận không?"
Người phụ nữ thờ ơ nhìn, trên giấy Tuyên Thành khắc rõ khuôn mặt của Vân Trần và Sở Tôn Hành.
"Không nhận, chúng ta chỉ là môn phái nhỏ bé ở chốn giang hồ, không cần tham gia vào chuyện quan trường."
"Vâng."
Nàng rút một nén hương từ trong tay áo, c*m v** lư hương chầm chậm đốt, thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống đám đông đang xôn xao, đáy mắt thoáng hiện nụ cười khó hiểu.
Yên Vũ Lâu lúc này vô cùng náo nhiệt, so với đám đàn ông béo ú xấu xí thường lui tới chốn này, hai khuôn mặt tuấn tú lạ lẫm xuất hiện lập tức thu hút ánh mắt của vô số khách làng chơi. Các cô nương vẫy khăn tay xông lên, miệng không ngừng mời chào.
Vân Trần chọn một chỗ ngồi khá dễ thấy, vươn tay vẫy nhẹ ra sau, tú bà liền uốn éo đi tới từ phía sau lầu.
Đánh giá hai người một hồi, mụ ta liền nở nụ cười tươi rói, vẻ mặt ân cần: "Hai vị công tử đây là lần đầu đến Yên Vũ Lâu phải không, trông có vẻ lạ mặt quá."
Vân Trần cười không nói gật đầu, nhận lấy chiếc khăn tay đang đưa qua trước mặt xoa xoa, khiến các cô nương bên cạnh che miệng cười khúc khích.
"Đã sớm nghe danh Yên Vũ Lâu là chốn cực lạc, tại hạ cũng không vòng vo nữa, mụ mụ có thể cho gọi cô nương nổi tiếng nhất ở đây ra gặp mặt một chút được không?"
Y cố ý vô tình lắc lắc túi tiền, để lộ ra một góc vàng óng ánh bên trong, tiếng bạc va chạm nhau lập tức vang lên leng keng.
Tú bà xua tay bảo các cô nương xung quanh đi tiếp khách, bản thân thì lập tức cười toe toét: "Ôi chao, công tử thật là có mắt nhìn đó nha, không giấu gì công tử, cô nương nổi tiếng nhất ở đây, chỉ riêng mấy ngón nhỏ trên giường của nàng thôi, ai ai cũng mê mẩn lắm đó."
"Người tranh giành thẻ bài của nàng mỗi ngày đều chen nhau đến mức vỡ đầu chảy máu, công tử đến không đúng lúc rồi, hôm nay thẻ bài cũng đã hết sạch." Tú bà dừng một chút, cúi người xuống nhỏ giọng nói, "Nhưng nếu công tử thật lòng muốn gặp một lần, thì cũng không phải là không có cách."
Vân Trần hiểu ý, y nhét túi tiền trong tay vào tay tú bà, chắp tay nói: "Thành ý như vậy đã đủ chưa?"
Tú bà mở túi tiền ra xem, con ngươi đột nhiên trợn tròn, cười đến nỗi không thấy cả mắt: "Đủ đủ đủ, ta đây liền dẫn hai vị công tử lên."
"Hai vị theo ta." Tú bà dẫn hai người đến một gian phòng ở chính giữa lầu ba, nháy mắt nói: "Duyên Quân cô nương ở ngay trong phòng, hai vị công tử cứ đi vào là được."
"Đa tạ."
Theo tiếng chuông gió treo ngoài cửa khẽ rung, mùi hương liệu nồng nặc trong phòng trong nháy mắt theo cánh cửa gỗ hé mở tràn vào mũi. Sở Tôn Hành âm thầm khẽ nhíu mày, trong lòng biết hương liệu này đã được động tay động chân không ít.
Trên chiếc ghế mềm mại, một cô nương vén khăn che mặt xuống, hai tay chồng lên bụng, cười duyên tiến lên hành lễ: "Tiểu nữ Thiệu Duyên Quân, ra mắt hai vị công tử."
"Thiệu cô nương chính là người nổi tiếng nhất ở đây sao? Quả thật trăm nghe không bằng một thấy." Vân Trần cười cười, tự nhiên kéo Sở Tôn Hành ngồi xuống.
Thiệu Duyên Quân vòng ra bên cạnh rót trà cho hai người, đầu ngón tay không để lộ dấu vết khẽ chạm vào mu bàn tay Sở Tôn Hành, che miệng cười nói: "Một lúc đến hai vị thì đây là lần đầu tiên thấy đó nha, công tử muốn phân trước sau, hay là cùng nhau luôn?"
Nói xong nàng khẽ kéo tay áo xuống, Vân Trần kịp thời xòe quạt chặn tay nàng lại, thản nhiên nói: "Không dám giấu giếm cô nương, tại hạ lần này đến đây, chỉ muốn hỏi thăm cô nương một chuyện, không có mục đích khác."
"Thật là mới lạ nha, đến Yên Vũ Lâu này chẳng phải để tìm vui, lại là đến hỏi thăm tin tức." Thiệu Duyên Quân nửa ngồi trên bàn, chân phải khẽ đặt lên chiếc đệm mềm bên chân Vân Trần, "Nhưng tiểu nữ xưa nay chỉ giỏi chuyện giường chiếu, những chuyện khác thì thật sự không biết gì."
"Cô nương sẽ biết." Vân Trần nhìn thẳng vào mắt Thiệu Duyên Quân, cong khóe môi hỏi, "Cô nương có biết một vị cầm sư trước kia ở Yên Vũ Lâu của các người, tên là Thúy Nhi không?"
Thiệu Duyên Quân nhướng mày, vẫy tay ra hiệu cho các tỳ nữ xung quanh lui xuống, thẳng thắn nói: "Nghe nói qua, chỉ là bạc công tử đưa cho mụ mụ chỉ mua được thân xác tiểu nữ, còn những chuyện khác, e là không tính chung được."
"Vậy cô nương muốn thế nào?" Vân Trần hỏi.
"Để hắn chơi với ta một ngày có được không." Thiệu Duyên Quân chỉ Sở Tôn Hành, cầm một cuộn dây đỏ từ trên ghế nghịch ngợm tiến lên, "Tính tình vị công tử này thật hiếm thấy, trói lại chơi đùa chắc hẳn sẽ có hương vị khác hẳn."
Vân Trần giơ tay gạt bàn tay nàng đang cố gắng nâng cằm Sở Tôn Hành lên, Sở Tôn Hành thì lùi lại một bước, nhàn nhạt nói: "Cô nương tự trọng."
"Tự trọng?" Thiệu Duyên Quân như nghe được chuyện gì buồn cười, lập tức cười khàn khàn, "Công tử đang nói tự trọng với cô nương ở Yên Vũ Lâu sao, vậy e là không hợp ý công tử rồi. Tiểu nữ chỉ có một điều kiện này, nếu đáp ứng được, chuyện Thúy Nhi đương nhiên sẽ nói thật hết những gì biết, nếu không đáp ứng được, vậy thì hết cách rồi, công tử xin mời về."
"Bạc đã đưa rồi, cứ thế mà đi, tại hạ chẳng phải rất thiệt sao?" Vân Trần thờ ơ bước sang một bên, chắn trước người Sở Tôn Hành, mí mắt hơi khép lại, thăm dò nói: "Sở thích của môn chủ thật là kỳ lạ, thật khiến tại hạ mở rộng tầm mắt."
Ngón tay Thiệu Duyên Quân đang xoắn dây chợt dừng lại, sau đó dập tắt lư hương đang bốc khói xanh: "Môn chủ?"
"Tại hạ đoán sai rồi sao? Ta còn tưởng cô nương là môn chủ Thanh Vũ Môn chứ." Vân Trần kẹp đũa giữa hai ngón tay, cổ tay đột nhiên dùng lực hất mạnh ra sau, chọc một lỗ nhỏ trên cửa sổ, tán đi mùi hương mê hoặc trong phòng, "Mê hương của môn chủ đối với người bình thường thì hữu dụng, chỉ là hễ gặp phải người có chút công phu thì chẳng khác nào đồ bỏ đi."
"Hai vị chắc chắn như vậy, không sợ nhận lầm người sao?" Thiệu Duyên Quân cười hỏi.
Nàng tuy ngoài miệng hỏi, nhưng đáy mắt đã ngầm thừa nhận lời Vân Trần nói không sai, nàng vốn cũng không có ý định giấu giếm.
Thanh Vũ Môn từng là một trong những môn phái hàng đầu trong giang hồ, nổi tiếng với trọng kiếm tung hoành thiên hạ. Nhưng mấy năm gần đây lại có ý định dần rút lui khỏi tầm mắt mọi người, chỉ ở lại những huyện nhỏ làm nghề cũ là giúp người ta thủ tiêu, đến nay không ai biết nguyên nhân.
Thanh Vũ Môn không hỏi chuyện giang hồ, cũng không tham gia chuyện quan trường. Hàng ngày dựa vào những ám hiệu cố định để liên lạc, có nhận việc hay không chỉ xem môn chủ hôm đó thích hay không, hơn nữa người trong môn làm việc xưa nay chỉ giết người theo yêu cầu, không bao giờ vô cớ đoạt mạng.
"Hôm nay tuy là lần đầu đến, nhưng danh tiếng Yên Vũ Lâu lừng lẫy, đương nhiên là đã nghe qua." Vân Trần nói, "Trước đó nghe nói cô nương Thúy Nhi gảy đàn ở đây, trong lòng tại hạ liền có chút khó hiểu. Một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp trắng trẻo, không gia thế không bối cảnh, ở Yên Vũ Lâu toàn là con nhà giàu và thương nhân hào phóng lui tới này, làm sao có thể chỉ bán nghệ không bán thân."
"Suy đi nghĩ lại cũng chỉ có một khả năng." Vân Trần chấm chút nước trà, nguệch ngoạc viết chữ "Ngô" trên bàn, "Sau lưng cô nương Thúy Nhi, e là có người ngầm bảo vệ nàng."
Nếu Liêu Thu có thể phái người theo dõi bọn họ không sót một khắc, tất nhiên cũng biết bọn họ đã liên lạc với bà Ngô. Khó tránh khỏi ông ta sẽ không ra tay với bà Ngô, Vân Trần liền muốn Tiêu Cẩm Hàm phái một bộ phận người đến miếu đổ trông chừng bà, nhưng không ngờ Tiêu Cẩm Hàm đến thì bên cạnh bà Ngô đã có một đám người ngầm bảo vệ.
Thanh Vũ Môn hiện giờ tuy ẩn mình trong đám đông, nhưng dù sao cũng từng danh chấn một thời, danh tiếng trong giang hồ cũng không nhỏ, liên hệ trước sau như vậy, tự nhiên có thể đoán ra đại khái.
Từ mùi hương mê hoặc cảm nhận được sau khi hai người bước vào cửa, đến vết chai nơi hổ khẩu của Thiệu Duyên Quân nhìn là biết tay cầm trọng kiếm, Vân Trần lúc này mới xác định cô nương trước mặt chính là môn chủ Thanh Vũ Môn.
"Khâm phục." Thiệu Duyên Quân hếch cằm, đáy mắt lộ rõ vẻ tán thưởng.
"Môn chủ quá khen rồi, như vậy thì, môn chủ có thể nói thật cho tại hạ biết chuyện của Thúy Nhi không?" Vân Trần nhấp một ngụm trà, hương thơm thanh nhẹ, tuy không sánh bằng vị đậm trong cung, nhưng cũng là thượng phẩm hiếm có.
"Ta và Thúy Nhi thật sự không quen biết, chuyện xưa kể ra quá dài dòng nên không nói nữa, chỉ là bà Ngô đã cứu ta một mạng, cho nên giúp Thúy Nhi ngăn mấy tên háo sắc cũng chẳng có gì khó khăn." Thiệu Duyên Quân nói, "Bà Ngô tính tình rất cao, tiền bạc ngoài số bà ấy và Thúy Nhi đàn hát kiếm được, những thứ khác đều không nhận, ta đây dù có bạc cũng không đưa ra được."
"Mà ta cũng không phải ngày ngày ở Yên Vũ Lâu, Thúy Nhi mất tích khi nào, và vì sao mất tích, ta cũng hoàn toàn không biết." Thiệu Duyên Quân nói, "Tin tức bên ngoài kín như bưng, căn bản không hỏi ra được gì. Nhưng sau này ta điều động người trong môn phái điều tra thì phát hiện, nơi cuối cùng Thúy Nhi đến là một phủ đệ ở huyện Nam Thủy."
Trong mắt Sở Tôn Hành thoáng hiện bố cục mật đạo của Liêu phủ, buột miệng hỏi: "Liêu phủ?"
Thiệu Duyên Quân gật đầu, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, nàng lạnh giọng nói: "Bọn làm quan quả nhiên đều là lũ tiểu nhân miệng nam mô bụng một bồ dao găm, xưa nay chưa từng có ngoại lệ."
Lời nàng nói quá tuyệt đối, sát khí hiện rõ trên gương mặt. Vân Trần đoán có lẽ là có liên quan đến sự suy tàn của Thanh Vũ Môn mấy năm gần đây, cũng không tiện hỏi nhiều, bèn chuyển chủ đề: "Môn chủ có nói chuyện này cho bà Ngô biết chưa?"
"Chưa." Thiệu Duyên Quân thu lại hận ý, trên mặt vẫn là vẻ lả lơi ban đầu, "Nếu phải xếp hạng, ngay cả giang hồ cũng không thể đối đầu với quan phủ, huống chi chỉ là một bà lão không có gì trong tay. Bà Ngô thông minh cỡ nào, năm xưa bà ấy có thể cứu ta thoát khỏi trùng trùng vây giết, sao lại không đoán ra những chuyện này. Chỉ là nếu ta một ngày không nói, bà ấy chỉ có thể đoán mò, bớt được chút xúc động thôi."
Vân Trần thở dài, cảnh bà Ngô cầu nguyện trước miếu hoang ngày hôm đó thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu y.
Phật phù hộ người, nhưng lại chẳng hề để người định đoạt.
"Hai vị tìm ta hỏi chuyện của Thúy Nhi, có phải muốn giúp bà tìm ra chân tướng không?"
"Đương nhiên." Vân Trần nói.
"Vậy nếu có cần gì thì cứ đến Yên Vũ Lâu tìm ta, sớm ngày cho bà Ngô một lời giải thích, cũng coi như trọn một tâm nguyện của ta."
Một chén trà đã cạn, Thiệu Duyên Quân tựa người vào giường, cũng không có ý định thêm trà, Vân Trần biết nàng đây là muốn tiễn khách, hiểu ý nói: "Vậy tại hạ xin phép đi trước, chuyện hôm nay đa tạ môn chủ."
Thiệu Duyên Quân cong khóe mắt coi như đáp lễ.
Vân Trần đi được hai bước, chợt lại nói: "À đúng rồi, tại hạ còn một chuyện muốn thỉnh cầu, không biết môn chủ có thể tặng tại hạ một cuộn dây đỏ trên giường kia không?"
"Ồ?" Thiệu Duyên Quân hứng thú nhìn y, "Trong phòng ta thứ gì cũng có, sao lại để ý đến sợi dây đỏ ta dùng để trói người vậy?"
"Tất nhiên là có chút công dụng." Vân Trần nhàn nhạt nói.
Thiệu Duyên Quân chỉ cảm thấy đáy mắt y ẩn ẩn ý vị khó lường, dù sao một cuộn dây đỏ cũng chẳng có gì quan trọng, liền tùy tiện ném qua.
"Đa tạ môn chủ."
Ngoài kia người gác đêm vừa điểm canh ba, huyện Nam Thủy này tuy thuộc về phía nam, không lạnh bằng kinh thành, nhưng gió đêm thổi qua vẫn khiến người ta hơi rùng mình.
Vân Trần xoa xoa tay hà hơi, Sở Tôn Hành cởi áo ngoài khoác lên vai y rồi nhanh chân đi về khách đ**m.
Trong phòng khách, một con bồ câu trắng như tuyết đợi mãi không thấy chủ nhân, đang chán nản đứng trên giá mổ mổ lớp lông mềm trên áo choàng của Vân Trần.
Vân Trần xòe tay ra, bồ câu ngoan ngoãn đậu vào lòng bàn tay y.
Y lấy một ống trúc nhỏ từ chân chim bồ câu xuống, bên trong đựng một tờ giấy nhỏ, trên đó chỉ viết một hàng chữ nhỏ, xiêu vẹo méo mó, rõ ràng là cố ý viết như vậy.
— Trần Nhi, ngày mai sẽ được gặp hoàng huynh rồi, có vui không nào.
Góc dưới bên phải tờ giấy nắn nót viết hai chữ "Vân Tế", bên cạnh chữ dính mấy vòng vết dầu hơi vàng, e là vừa ăn cơm vừa viết.
Vân Trần lắc đầu cười hai tiếng, đối với phong cách xưa nay của vị Tam hoàng huynh này cũng đã quen. Theo thói quen đốt tờ giấy trên nến rồi vỗ vỗ đầu giường, nói với Sở Tôn Hành: "Hoàng huynh nói ngày mai huynh ấy và Hồng Viễn Tướng quân sẽ đến."
Sở Tôn Hành khẽ đáp một tiếng, sau khi thu xếp mọi thứ trong phòng ổn thỏa liền theo ý Vân Trần ngồi trở lại giường.
Thấy y nhìn cuộn dây đỏ kia ngẩn người hồi lâu, Sở Tôn Hành tò mò hỏi: "Điện hạ xin Thiệu môn chủ cuộn dây làm gì vậy?"
Khóe môi Vân Trần bất giác nở nụ cười, y ngoắc ngoắc ngón tay với Sở Tôn Hành.
"Tất nhiên là trói ngươi."
Người phụ nữ trên giường khẽ mở mắt, áo lụa thắt eo bằng gấm đoạn, bên ngoài khoác lớp sa mỏng, dù chỉ trang điểm nhẹ nhàng vẫn không giấu được vẻ kiều diễm động lòng người. Trên cổ chân nàng đeo hai chiếc chuông vàng đỏ, khi bước đi khẽ phát ra tiếng leng keng, khiến người ta không rời mắt được.
"Lần này lại là một cô nương?" Người phụ nữ lục lọi trong hộp, lập tức hứng thú, "Song Loan có biết nàng ta cầu xin điều gì không?"
"Kẻ phụ tình."
"Ồ?" Người phụ nữ nhấc một chiếc trâm cài tóc lên, ngắm nghía trái phải rồi buông tay để nó rơi lại vào hộp, thản nhiên nói, "Vậy thì giết đi, đồ đạc mang trả lại cho cô nương kia, để nàng ta sống tốt, đừng vì đàn ông mà phiền lòng nữa."
Song Loan đáp một tiếng, sau đó lấy ra hai cuộn giấy Tuyên Thành bày lên bàn, "Đây là lần thứ hai rồi, môn chủ có nhận không?"
Người phụ nữ thờ ơ nhìn, trên giấy Tuyên Thành khắc rõ khuôn mặt của Vân Trần và Sở Tôn Hành.
"Không nhận, chúng ta chỉ là môn phái nhỏ bé ở chốn giang hồ, không cần tham gia vào chuyện quan trường."
"Vâng."
Nàng rút một nén hương từ trong tay áo, c*m v** lư hương chầm chậm đốt, thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống đám đông đang xôn xao, đáy mắt thoáng hiện nụ cười khó hiểu.
Yên Vũ Lâu lúc này vô cùng náo nhiệt, so với đám đàn ông béo ú xấu xí thường lui tới chốn này, hai khuôn mặt tuấn tú lạ lẫm xuất hiện lập tức thu hút ánh mắt của vô số khách làng chơi. Các cô nương vẫy khăn tay xông lên, miệng không ngừng mời chào.
Vân Trần chọn một chỗ ngồi khá dễ thấy, vươn tay vẫy nhẹ ra sau, tú bà liền uốn éo đi tới từ phía sau lầu.
Đánh giá hai người một hồi, mụ ta liền nở nụ cười tươi rói, vẻ mặt ân cần: "Hai vị công tử đây là lần đầu đến Yên Vũ Lâu phải không, trông có vẻ lạ mặt quá."
Vân Trần cười không nói gật đầu, nhận lấy chiếc khăn tay đang đưa qua trước mặt xoa xoa, khiến các cô nương bên cạnh che miệng cười khúc khích.
"Đã sớm nghe danh Yên Vũ Lâu là chốn cực lạc, tại hạ cũng không vòng vo nữa, mụ mụ có thể cho gọi cô nương nổi tiếng nhất ở đây ra gặp mặt một chút được không?"
Y cố ý vô tình lắc lắc túi tiền, để lộ ra một góc vàng óng ánh bên trong, tiếng bạc va chạm nhau lập tức vang lên leng keng.
Tú bà xua tay bảo các cô nương xung quanh đi tiếp khách, bản thân thì lập tức cười toe toét: "Ôi chao, công tử thật là có mắt nhìn đó nha, không giấu gì công tử, cô nương nổi tiếng nhất ở đây, chỉ riêng mấy ngón nhỏ trên giường của nàng thôi, ai ai cũng mê mẩn lắm đó."
"Người tranh giành thẻ bài của nàng mỗi ngày đều chen nhau đến mức vỡ đầu chảy máu, công tử đến không đúng lúc rồi, hôm nay thẻ bài cũng đã hết sạch." Tú bà dừng một chút, cúi người xuống nhỏ giọng nói, "Nhưng nếu công tử thật lòng muốn gặp một lần, thì cũng không phải là không có cách."
Vân Trần hiểu ý, y nhét túi tiền trong tay vào tay tú bà, chắp tay nói: "Thành ý như vậy đã đủ chưa?"
Tú bà mở túi tiền ra xem, con ngươi đột nhiên trợn tròn, cười đến nỗi không thấy cả mắt: "Đủ đủ đủ, ta đây liền dẫn hai vị công tử lên."
"Hai vị theo ta." Tú bà dẫn hai người đến một gian phòng ở chính giữa lầu ba, nháy mắt nói: "Duyên Quân cô nương ở ngay trong phòng, hai vị công tử cứ đi vào là được."
"Đa tạ."
Theo tiếng chuông gió treo ngoài cửa khẽ rung, mùi hương liệu nồng nặc trong phòng trong nháy mắt theo cánh cửa gỗ hé mở tràn vào mũi. Sở Tôn Hành âm thầm khẽ nhíu mày, trong lòng biết hương liệu này đã được động tay động chân không ít.
Trên chiếc ghế mềm mại, một cô nương vén khăn che mặt xuống, hai tay chồng lên bụng, cười duyên tiến lên hành lễ: "Tiểu nữ Thiệu Duyên Quân, ra mắt hai vị công tử."
"Thiệu cô nương chính là người nổi tiếng nhất ở đây sao? Quả thật trăm nghe không bằng một thấy." Vân Trần cười cười, tự nhiên kéo Sở Tôn Hành ngồi xuống.
Thiệu Duyên Quân vòng ra bên cạnh rót trà cho hai người, đầu ngón tay không để lộ dấu vết khẽ chạm vào mu bàn tay Sở Tôn Hành, che miệng cười nói: "Một lúc đến hai vị thì đây là lần đầu tiên thấy đó nha, công tử muốn phân trước sau, hay là cùng nhau luôn?"
Nói xong nàng khẽ kéo tay áo xuống, Vân Trần kịp thời xòe quạt chặn tay nàng lại, thản nhiên nói: "Không dám giấu giếm cô nương, tại hạ lần này đến đây, chỉ muốn hỏi thăm cô nương một chuyện, không có mục đích khác."
"Thật là mới lạ nha, đến Yên Vũ Lâu này chẳng phải để tìm vui, lại là đến hỏi thăm tin tức." Thiệu Duyên Quân nửa ngồi trên bàn, chân phải khẽ đặt lên chiếc đệm mềm bên chân Vân Trần, "Nhưng tiểu nữ xưa nay chỉ giỏi chuyện giường chiếu, những chuyện khác thì thật sự không biết gì."
"Cô nương sẽ biết." Vân Trần nhìn thẳng vào mắt Thiệu Duyên Quân, cong khóe môi hỏi, "Cô nương có biết một vị cầm sư trước kia ở Yên Vũ Lâu của các người, tên là Thúy Nhi không?"
Thiệu Duyên Quân nhướng mày, vẫy tay ra hiệu cho các tỳ nữ xung quanh lui xuống, thẳng thắn nói: "Nghe nói qua, chỉ là bạc công tử đưa cho mụ mụ chỉ mua được thân xác tiểu nữ, còn những chuyện khác, e là không tính chung được."
"Vậy cô nương muốn thế nào?" Vân Trần hỏi.
"Để hắn chơi với ta một ngày có được không." Thiệu Duyên Quân chỉ Sở Tôn Hành, cầm một cuộn dây đỏ từ trên ghế nghịch ngợm tiến lên, "Tính tình vị công tử này thật hiếm thấy, trói lại chơi đùa chắc hẳn sẽ có hương vị khác hẳn."
Vân Trần giơ tay gạt bàn tay nàng đang cố gắng nâng cằm Sở Tôn Hành lên, Sở Tôn Hành thì lùi lại một bước, nhàn nhạt nói: "Cô nương tự trọng."
"Tự trọng?" Thiệu Duyên Quân như nghe được chuyện gì buồn cười, lập tức cười khàn khàn, "Công tử đang nói tự trọng với cô nương ở Yên Vũ Lâu sao, vậy e là không hợp ý công tử rồi. Tiểu nữ chỉ có một điều kiện này, nếu đáp ứng được, chuyện Thúy Nhi đương nhiên sẽ nói thật hết những gì biết, nếu không đáp ứng được, vậy thì hết cách rồi, công tử xin mời về."
"Bạc đã đưa rồi, cứ thế mà đi, tại hạ chẳng phải rất thiệt sao?" Vân Trần thờ ơ bước sang một bên, chắn trước người Sở Tôn Hành, mí mắt hơi khép lại, thăm dò nói: "Sở thích của môn chủ thật là kỳ lạ, thật khiến tại hạ mở rộng tầm mắt."
Ngón tay Thiệu Duyên Quân đang xoắn dây chợt dừng lại, sau đó dập tắt lư hương đang bốc khói xanh: "Môn chủ?"
"Tại hạ đoán sai rồi sao? Ta còn tưởng cô nương là môn chủ Thanh Vũ Môn chứ." Vân Trần kẹp đũa giữa hai ngón tay, cổ tay đột nhiên dùng lực hất mạnh ra sau, chọc một lỗ nhỏ trên cửa sổ, tán đi mùi hương mê hoặc trong phòng, "Mê hương của môn chủ đối với người bình thường thì hữu dụng, chỉ là hễ gặp phải người có chút công phu thì chẳng khác nào đồ bỏ đi."
"Hai vị chắc chắn như vậy, không sợ nhận lầm người sao?" Thiệu Duyên Quân cười hỏi.
Nàng tuy ngoài miệng hỏi, nhưng đáy mắt đã ngầm thừa nhận lời Vân Trần nói không sai, nàng vốn cũng không có ý định giấu giếm.
Thanh Vũ Môn từng là một trong những môn phái hàng đầu trong giang hồ, nổi tiếng với trọng kiếm tung hoành thiên hạ. Nhưng mấy năm gần đây lại có ý định dần rút lui khỏi tầm mắt mọi người, chỉ ở lại những huyện nhỏ làm nghề cũ là giúp người ta thủ tiêu, đến nay không ai biết nguyên nhân.
Thanh Vũ Môn không hỏi chuyện giang hồ, cũng không tham gia chuyện quan trường. Hàng ngày dựa vào những ám hiệu cố định để liên lạc, có nhận việc hay không chỉ xem môn chủ hôm đó thích hay không, hơn nữa người trong môn làm việc xưa nay chỉ giết người theo yêu cầu, không bao giờ vô cớ đoạt mạng.
"Hôm nay tuy là lần đầu đến, nhưng danh tiếng Yên Vũ Lâu lừng lẫy, đương nhiên là đã nghe qua." Vân Trần nói, "Trước đó nghe nói cô nương Thúy Nhi gảy đàn ở đây, trong lòng tại hạ liền có chút khó hiểu. Một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp trắng trẻo, không gia thế không bối cảnh, ở Yên Vũ Lâu toàn là con nhà giàu và thương nhân hào phóng lui tới này, làm sao có thể chỉ bán nghệ không bán thân."
"Suy đi nghĩ lại cũng chỉ có một khả năng." Vân Trần chấm chút nước trà, nguệch ngoạc viết chữ "Ngô" trên bàn, "Sau lưng cô nương Thúy Nhi, e là có người ngầm bảo vệ nàng."
Nếu Liêu Thu có thể phái người theo dõi bọn họ không sót một khắc, tất nhiên cũng biết bọn họ đã liên lạc với bà Ngô. Khó tránh khỏi ông ta sẽ không ra tay với bà Ngô, Vân Trần liền muốn Tiêu Cẩm Hàm phái một bộ phận người đến miếu đổ trông chừng bà, nhưng không ngờ Tiêu Cẩm Hàm đến thì bên cạnh bà Ngô đã có một đám người ngầm bảo vệ.
Thanh Vũ Môn hiện giờ tuy ẩn mình trong đám đông, nhưng dù sao cũng từng danh chấn một thời, danh tiếng trong giang hồ cũng không nhỏ, liên hệ trước sau như vậy, tự nhiên có thể đoán ra đại khái.
Từ mùi hương mê hoặc cảm nhận được sau khi hai người bước vào cửa, đến vết chai nơi hổ khẩu của Thiệu Duyên Quân nhìn là biết tay cầm trọng kiếm, Vân Trần lúc này mới xác định cô nương trước mặt chính là môn chủ Thanh Vũ Môn.
"Khâm phục." Thiệu Duyên Quân hếch cằm, đáy mắt lộ rõ vẻ tán thưởng.
"Môn chủ quá khen rồi, như vậy thì, môn chủ có thể nói thật cho tại hạ biết chuyện của Thúy Nhi không?" Vân Trần nhấp một ngụm trà, hương thơm thanh nhẹ, tuy không sánh bằng vị đậm trong cung, nhưng cũng là thượng phẩm hiếm có.
"Ta và Thúy Nhi thật sự không quen biết, chuyện xưa kể ra quá dài dòng nên không nói nữa, chỉ là bà Ngô đã cứu ta một mạng, cho nên giúp Thúy Nhi ngăn mấy tên háo sắc cũng chẳng có gì khó khăn." Thiệu Duyên Quân nói, "Bà Ngô tính tình rất cao, tiền bạc ngoài số bà ấy và Thúy Nhi đàn hát kiếm được, những thứ khác đều không nhận, ta đây dù có bạc cũng không đưa ra được."
"Mà ta cũng không phải ngày ngày ở Yên Vũ Lâu, Thúy Nhi mất tích khi nào, và vì sao mất tích, ta cũng hoàn toàn không biết." Thiệu Duyên Quân nói, "Tin tức bên ngoài kín như bưng, căn bản không hỏi ra được gì. Nhưng sau này ta điều động người trong môn phái điều tra thì phát hiện, nơi cuối cùng Thúy Nhi đến là một phủ đệ ở huyện Nam Thủy."
Trong mắt Sở Tôn Hành thoáng hiện bố cục mật đạo của Liêu phủ, buột miệng hỏi: "Liêu phủ?"
Thiệu Duyên Quân gật đầu, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, nàng lạnh giọng nói: "Bọn làm quan quả nhiên đều là lũ tiểu nhân miệng nam mô bụng một bồ dao găm, xưa nay chưa từng có ngoại lệ."
Lời nàng nói quá tuyệt đối, sát khí hiện rõ trên gương mặt. Vân Trần đoán có lẽ là có liên quan đến sự suy tàn của Thanh Vũ Môn mấy năm gần đây, cũng không tiện hỏi nhiều, bèn chuyển chủ đề: "Môn chủ có nói chuyện này cho bà Ngô biết chưa?"
"Chưa." Thiệu Duyên Quân thu lại hận ý, trên mặt vẫn là vẻ lả lơi ban đầu, "Nếu phải xếp hạng, ngay cả giang hồ cũng không thể đối đầu với quan phủ, huống chi chỉ là một bà lão không có gì trong tay. Bà Ngô thông minh cỡ nào, năm xưa bà ấy có thể cứu ta thoát khỏi trùng trùng vây giết, sao lại không đoán ra những chuyện này. Chỉ là nếu ta một ngày không nói, bà ấy chỉ có thể đoán mò, bớt được chút xúc động thôi."
Vân Trần thở dài, cảnh bà Ngô cầu nguyện trước miếu hoang ngày hôm đó thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu y.
Phật phù hộ người, nhưng lại chẳng hề để người định đoạt.
"Hai vị tìm ta hỏi chuyện của Thúy Nhi, có phải muốn giúp bà tìm ra chân tướng không?"
"Đương nhiên." Vân Trần nói.
"Vậy nếu có cần gì thì cứ đến Yên Vũ Lâu tìm ta, sớm ngày cho bà Ngô một lời giải thích, cũng coi như trọn một tâm nguyện của ta."
Một chén trà đã cạn, Thiệu Duyên Quân tựa người vào giường, cũng không có ý định thêm trà, Vân Trần biết nàng đây là muốn tiễn khách, hiểu ý nói: "Vậy tại hạ xin phép đi trước, chuyện hôm nay đa tạ môn chủ."
Thiệu Duyên Quân cong khóe mắt coi như đáp lễ.
Vân Trần đi được hai bước, chợt lại nói: "À đúng rồi, tại hạ còn một chuyện muốn thỉnh cầu, không biết môn chủ có thể tặng tại hạ một cuộn dây đỏ trên giường kia không?"
"Ồ?" Thiệu Duyên Quân hứng thú nhìn y, "Trong phòng ta thứ gì cũng có, sao lại để ý đến sợi dây đỏ ta dùng để trói người vậy?"
"Tất nhiên là có chút công dụng." Vân Trần nhàn nhạt nói.
Thiệu Duyên Quân chỉ cảm thấy đáy mắt y ẩn ẩn ý vị khó lường, dù sao một cuộn dây đỏ cũng chẳng có gì quan trọng, liền tùy tiện ném qua.
"Đa tạ môn chủ."
Ngoài kia người gác đêm vừa điểm canh ba, huyện Nam Thủy này tuy thuộc về phía nam, không lạnh bằng kinh thành, nhưng gió đêm thổi qua vẫn khiến người ta hơi rùng mình.
Vân Trần xoa xoa tay hà hơi, Sở Tôn Hành cởi áo ngoài khoác lên vai y rồi nhanh chân đi về khách đ**m.
Trong phòng khách, một con bồ câu trắng như tuyết đợi mãi không thấy chủ nhân, đang chán nản đứng trên giá mổ mổ lớp lông mềm trên áo choàng của Vân Trần.
Vân Trần xòe tay ra, bồ câu ngoan ngoãn đậu vào lòng bàn tay y.
Y lấy một ống trúc nhỏ từ chân chim bồ câu xuống, bên trong đựng một tờ giấy nhỏ, trên đó chỉ viết một hàng chữ nhỏ, xiêu vẹo méo mó, rõ ràng là cố ý viết như vậy.
— Trần Nhi, ngày mai sẽ được gặp hoàng huynh rồi, có vui không nào.
Góc dưới bên phải tờ giấy nắn nót viết hai chữ "Vân Tế", bên cạnh chữ dính mấy vòng vết dầu hơi vàng, e là vừa ăn cơm vừa viết.
Vân Trần lắc đầu cười hai tiếng, đối với phong cách xưa nay của vị Tam hoàng huynh này cũng đã quen. Theo thói quen đốt tờ giấy trên nến rồi vỗ vỗ đầu giường, nói với Sở Tôn Hành: "Hoàng huynh nói ngày mai huynh ấy và Hồng Viễn Tướng quân sẽ đến."
Sở Tôn Hành khẽ đáp một tiếng, sau khi thu xếp mọi thứ trong phòng ổn thỏa liền theo ý Vân Trần ngồi trở lại giường.
Thấy y nhìn cuộn dây đỏ kia ngẩn người hồi lâu, Sở Tôn Hành tò mò hỏi: "Điện hạ xin Thiệu môn chủ cuộn dây làm gì vậy?"
Khóe môi Vân Trần bất giác nở nụ cười, y ngoắc ngoắc ngón tay với Sở Tôn Hành.
"Tất nhiên là trói ngươi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









