Đồ trong cung? Sở Tôn Hành theo bản năng nhìn mảnh vải kia, chần chừ quay người lại: "Điện hạ có thể chắc chắn không?"

"Không sai đâu." Vân Trần vẻ mặt ngưng trọng gật đầu, "Là cống phẩm tiến cống những năm trước."

Y nhớ mang máng số lượng vải đó tiến cống cực kỳ ít, cũng không phải vì chất liệu quý giá gì cho cam, đều là những loại vân cẩm thường thấy trong cung mà thôi. Thứ thực sự đáng chú ý là những viên châu báu được khảm nạm xung quanh, sáng bóng mê người, nghe nói mỗi viên đều phải mài giũa rèn đúc tỉ mỉ mấy tháng trời mới cho ra thành phẩm, lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, vô cùng bắt mắt.

Minh Quý phi vừa thấy đã thích ngay, nâng niu trong tay v**t v* mãi không nỡ buông. Thuận Đế thấy bà thích như vậy liền dứt khoát lấy ra mấy tấm tặng cho bà, những tấm còn lại cũng theo đó lần lượt được ban cho các nương nương trong hậu cung.

Lệ phi cũng được một tấm màu trắng trơn, trước đây còn muốn dùng nó may cho Vân Trần một bộ y phục. Tuy bị y lấy lý do "nhiều quá lãng phí" khéo léo từ chối, nhưng chất liệu này vẫn để lại ấn tượng rất sâu sắc.

Tuyệt đối không thể nhận lầm.

Sở Tôn Hành nghe y khẳng định như vậy cũng dẹp bỏ nghi ngờ, nhưng cống phẩm trong cung những năm trước, vì sao lại vô duyên vô cớ xuất hiện ở tàn tích của đảo Sương Hàn? Đi lại giữa hai nơi cần hơn một tháng, nếu nói là trùng hợp thì quả thực quá gượng ép.

Hắn trầm ngâm nhíu mày khó hiểu.

Đúng lúc này, không xa truyền đến một âm thanh sắc nhọn xé gió khiến cả hai bừng tỉnh, Vân Trần bị dọa cho hết hồn. Trên đảo gặp chuyện kỳ lạ, y không khỏi hoảng loạn trong lòng, theo bản năng nắm chặt cánh tay Sở Tôn Hành nhìn theo tiếng động.

Bốn phía im lìm không một tiếng động, chỉ lác đác vài chiếc lá vàng rơi xuống.

"Không sao, cành cây rơi làm động đến ám khí thôi." Sở Tôn Hành an ủi vỗ vỗ mu bàn tay Vân Trần, chỉ vào cành khô bị mũi tên ngắn chẻ làm đôi trên mặt đất, lại chỉ vào thân cây bên cạnh, "Trên đảo gài không ít ám khí, Điện hạ cẩn thận chút."

Vân Trần nghe vậy thuận thế liếc nhìn mũi tên ngắn cắm trên cây, đuôi tên xanh lè, vừa nhìn đã biết có tẩm độc. Y có chút dựng tóc gáy, cũng không kịp kén cá chọn canh, vừa định tùy tay hái mấy quả rồi rời khỏi đây cho nhanh thì bị Sở Tôn Hành nhanh chân hơn một bước ngăn lại.

"Để ta làm là được."

Vân Trần không biết nguyên do, thấy vậy cũng gật đầu. Chút sức lực chống đỡ được nhờ nửa bát nước cuối cùng cũng không duy trì được lâu, người y vẫn còn nóng hầm hập, lồng ngực lại thỉnh thoảng đau tức một trận. Đổi tới đổi lui mấy tư thế cũng không tránh được khó chịu, đành phải ngồi xổm sau lưng Sở Tôn Hành chống đầu đợi hắn.

Sở Tôn Hành tránh ánh mắt y cắn một miếng quả, đợi hồi lâu không thấy gì khác thường, mới chọn những quả lớn hơn một chút bỏ vào vạt áo. Quay người vừa định gọi Vân Trần về, lại thấy người vừa nãy còn nói chuyện với mình lúc này đang ngồi xổm trên đất hơi nhíu mày rụt người lại.

Trong lòng hắn giật nảy, vội vàng bước nhanh tới sờ trán y, lòng bàn tay lập tức truyền đến mấy đợt nóng ran. Hắn vòng vạt áo thành vòng buộc vào cánh tay, sau đó kéo Vân Trần lật người lên lưng mình.

"Ngươi làm gì vậy?" Vân Trần vỗ vỗ vai hắn ra hiệu hắn buông ra, "Mấy bước thôi mà, thả ta xuống."

Sở Tôn Hành như không nghe thấy, đứng dậy nhấc người y lên cao hơn một chút, nhàn nhạt nói: "Điện hạ trước đây đã nói, lần sau để ta cõng."

Lời vừa dứt, hắn liền không nói gì nữa, thuần thục tránh những cơ quan ngầm giăng trong rừng cõng người đi về phía gần hang động, chỉ để lại một mình Vân Trần nằm trên lưng hắn mơ màng không hiểu gì.

Gắng gượng tỉnh táo nhớ lại một hồi, y mới nhớ ra hình như mình có nói câu này.

Lúc đó hai người vừa từ Nam Thủy về cung, y không nỡ để Sở Tôn Hành mệt mỏi cả đêm còn phải cõng mình, liền tùy tiện kiếm cớ qua loa cho xong, không ngờ hắn lại nhớ rõ như vậy.

Khóe mắt Vân Trần không khỏi hơi cong lên, nghiêng đầu vùi vào cổ hắn không an phận móc móc cằm hắn: "Nặng không?"

"Không nặng." Sở Tôn Hành thật thà lắc đầu.

"Ta dù có ôm thêm hai cục đá đặt lên người, A Hành cũng sẽ không nói nặng." Vân Trần mắt cũng không mở, quen tay véo véo mặt hắn.

"Điện hạ mấy ngày nay không nghỉ ngơi đàng hoàng, sau này lên đảo phải bồi bổ cho tốt mới được."

Đột nhiên nhắc đến chuyện lên đảo, cảm xúc Vân Trần hiển nhiên lập tức tụt dốc. Y im lặng thở dài một tiếng, Sở Tôn Hành tuy không nói, nhưng y há lại không rõ chỉ dựa vào những quả dại trong rừng này thì bọn họ có thể chống đỡ được bao nhiêu ngày chứ.

Hiện tại cũng không biết tình hình mấy người Tiêu Vị Trọc thế nào, cứ tiếp tục chờ thế này cũng không phải là cách.

"Trên đảo còn đường đi nào khác không?" Im lặng hồi lâu, y đột nhiên hỏi.

Sở Tôn Hành sao có thể không nghĩ đến chuyện này, nhưng hắn từ mấy ngày trước đã đi vòng quanh đảo một lượt rồi. Nơi này là một hòn đảo cô độc, bốn bề là biển cả lại thường xuyên bị sương mù dày đặc bao phủ, gần như không nhìn rõ xung quanh có gì, thậm chí ngay cả phương hướng cũng không phân biệt được.

Ngoài đợi ra, bọn họ thật sự là tiến thoái lưỡng nan.

Hắn do dự một lát, vẫn không đành lòng để Vân Trần tuyệt vọng, đành vòng vo giả vờ nói: "Ngày mai ta dẫn Điện hạ ra bờ biển xem sao, biết đâu lại tìm được thuyền."

Đầu óc Vân Trần có hơi choáng váng, cũng không suy nghĩ kỹ lời này, chỉ buồn bã đáp một tiếng.

Giữa không trung không biết từ lúc nào lặng lẽ phủ lên một lớp hơi nước, đỉnh cây cũng dần dần bị bóng tối bao trùm. Sở Tôn Hành biết trời sắp mưa, tay dùng sức đỡ chắc Vân Trần, nhanh chân trở về hang trước khi mưa rơi.

Trong hang ẩm ướt càng thêm âm u lạnh lẽo, may mà quần áo hai người đủ nhiều, cởi áo ngoài ra lót trên đất cũng có thể miễn cưỡng chống lạnh.

Vân Trần ỉu xìu nằm nghiêng sang một bên, ánh mắt mông lung dõi theo bóng dáng Sở Tôn Hành bận rộn khắp nơi, cứ như một con rối gỗ mất hồn bị người ta giật dây vậy.

Cuối cùng cũng nhìn đến nối khiến người kia dở khóc dở cười, đành phải bỏ cành củi vừa đốt xuống, ngồi qua dỗ y ngủ trước rồi tính.

"Điện hạ ngủ không được à?" Sở Tôn Hành nằm sát bên y, cầm lấy tay y nhẹ nhàng xoa bóp mấy huyệt đạo trên cổ tay.

Vân Trần thuận thế dựa vào ngực hắn gật đầu: "Mấy ngày trước ngủ nhiều rồi, giờ không nhắm mắt được."

Dù sao cũng không tĩnh tâm được, y dứt khoát nhích người về phía trước, đưa tay ôm lấy Sở Tôn Hành: "A Hành còn chưa từng kể cho ta nghe chuyện trước khi ngươi vào cung."

"Đều là chuyện vặt vãnh, Điện hạ muốn nghe gì?" Sở Tôn Hành nói.

Vân Trần vùi đầu suy nghĩ một lát, lại nhất thời không nghĩ ra được gì. Tay vô thức s* s**ng xoa xoa lưng hắn, cách lớp áo lót cũng có thể chạm vào những vết sẹo dữ tợn đang nhô lên, y men theo những vết sẹo đó sờ xuống, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Ngươi ở phủ Tướng quân, ngày thường làm những gì?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện