Sở Mộ Sầm nghe vậy ngẩn người, ánh mắt theo bản năng đuổi theo, không hề bất ngờ bắt được một tia khuất nhục thoáng qua trong đáy mắt Chu Hiên Dung. Hắn có chút muốn nói lại thôi, nhất thời không biết nên giải thích thế nào, bèn âm thầm chuẩn bị trước lời nói, điều chỉnh giọng điệu, hồi lâu mới thật thà nói: "Ta không có ý đó, không cho ngươi đi là vì..."

Lời còn chưa dứt hắn đột nhiên nghẹn lại, Chu Hiên Dung đợi hồi lâu không thấy câu sau, vẫn quật cường buột miệng nói: "Vì cái gì?"

Sở Mộ Sầm thở dài một hơi, hắn vốn muốn chôn chuyện này trong bụng, nhưng đụng phải câu hỏi của Chu Hiên Dung lại không thể từ chối, đành phải nhượng bộ nói: "Bởi vì những thứ những năm qua nhờ người đưa cho ngươi đều không phải ý của phụ thân."

"Vậy là ai?" Chu Hiên Dung đầu tiên là phản xạ có điều kiện hỏi một câu, sau đó phản ứng lại, không thể tin được cứng đờ tại chỗ, do dự trừng mắt nhìn thiếu niên tướng quân trước mặt mà từ nhỏ đã khiến hắn không khỏi run sợ.

"Là ta." Sở Mộ Sầm thản nhiên tiếp lời.

Hắn không quen nói nhiều, lời này vừa dứt liền im lặng không nói, yên lặng rũ tay cầm kiếm đứng một bên đợi Chu Hiên Dung hoàn hồn.

Hắn cũng không biết mình bắt đầu chú ý đến tên hạ nhân không mấy tuân thủ quy tắc này từ khi nào, chỉ là đợi đến khi nhận ra thì đã quen với việc cách ba bữa nửa ngày lại liếc mắt nhìn hắn một cái.

Chu Hiên Dung thời thơ ấu trong phủ Tướng quân trang nghiêm khắp nơi kia, sợ là người duy nhất ngây thơ đến mức có thể coi là hơi ngốc nghếch. Không biết nịnh bợ cũng không hiểu ý ngoài lời của chủ tử, chỉ dựa vào những lời nhắc nhở giúp đỡ của Sở Tôn Hành nhiều nhất cũng chỉ là bớt gây ra sai sót mà thôi, Sở Mộ Sầm sau lưng không biết đã giúp hắn thu dọn bao nhiêu lần, thay hắn tránh bao nhiêu lần trừng phạt.

Hắn chỉ là một tạp dịch, nơi làm việc ngày thường cũng ở sân sau. Theo lý mà nói Sở Mộ Sầm về phòng không cần đi qua nơi này, nhưng hắn lần nào cũng cố ý vòng đến sân sau, chỉ để nhìn một cái người này đang làm gì.

Cho đến sau này Chu Hiên Dung quyết tâm vào cung, Sở Mộ Sầm cũng chưa từng ngăn cản bất kỳ quyết định nào của hắn. Nghe ngóng được hắn ở trong cung sống không tốt, mình quanh năm ở biên cương cũng không giúp được gì, có thể làm chỉ là mỗi nửa năm gửi chút bạc qua, nhờ người trông nom hắn.

Một lần nhờ vả là bao nhiêu năm như vậy.

Chu Hiên Dung ngây người tại chỗ, hắn không chắc những hành động này của Sở Mộ Sầm có ý gì. Trong đầu nhanh chóng suy nghĩ lung tung một hồi, định bụng tùy tiện nói vài câu khách sáo cũng không coi là thất lễ, yến tiệc phía xa lúc này lại vang lên tiếng sáo tiếng đàn huyên náo tưng bừng.

"Tiệc mừng thọ Bệ hạ bắt đầu rồi." Sở Mộ Sầm mở miệng phá vỡ sự im lặng giữa hai người.

"... Bắt... bắt đầu rồi." Chu Hiên Dung cười gượng hai tiếng, vội vàng khom người hành lễ nói, "Nô tài còn có việc, xin phép cáo lui trước, Tướng quân tùy ý."

Sở Mộ Sầm biết hắn còn phải về bên cạnh Li phi phục mệnh, cũng không giữ lại nhiều, thấy vậy gật đầu, nhưng lại gọi hắn lại khi hắn xoay người muốn rời đi.

"Chu Hiên Dung."

"Tướng quân còn điều gì dặn dò?" Chu Hiên Dung quay người hỏi.

Sở Mộ Sầm giơ tay ra hiệu bảo hắn miễn lễ, sau đó đối diện với mắt hắn, trầm giọng, từng chữ từng chữ trịnh trọng nói: "Đối với ta mà nói, thái giám không thấp kém hơn người khác, ta cũng chưa từng cảm thấy ngươi có gì khác biệt với người bên cạnh. Chẳng qua chỉ là một công việc kiếm sống mà thôi, ta và ngươi không có gì khác nhau, ngươi cũng không cần vì vậy mà coi thường chính mình."

Thấy Chu Hiên Dung tránh ánh mắt nhìn thẳng xuống đất không nói gì, hắn lại bổ sung một câu: "Tin ta, lời ta nói là thật."

Hắn biết Chu Hiên Dung là người mạnh mẽ trong xương tuỷ, nói xong cũng không đợi hắn đáp lại, khẽ gật đầu rồi bước trước về yến tiệc.

Chu Hiên Dung nhìn chằm chằm bóng lưng vẫn luôn thẳng tắp sắc bén kia một hồi lâu, vừa đi vừa khổ sở lắc đầu cười. Hắn là Tướng quân được mọi người kính ngưỡng, sao có thể hiểu được nỗi buồn vui của một kẻ tiểu nhân như mình.

Sự an ủi thốt ra từ miệng những người có địa vị khác nhau, xưa nay vẫn luôn là hư vô, không có chút trọng lượng nào.

Vân Trần rúc vào lòng Sở Tôn Hành, kéo tay hắn xoa xoa, đợi đến khi dấu chân trên tuyết bị phủ kín lại mới rời khỏi tảng đá.

Y tuy tò mò về mối quan hệ giữa Sở Mộ Sầm và Chu Hiên Dung, nhưng lúc này lại không kịp nghĩ sâu chuyện này.

Ban đầu là vì nhận ra Vân Túc và Kim Hạo Không có thể đã quen biết từ trước, muốn đi theo điều tra một chút, không ngờ lại bị hết lần này đến lần khác chặn ở góc tường chịu phạt đứng không công lâu như vậy.

Nội dung cuộc trò chuyện vừa nãy của Kim Hạo Không và Vân Túc y không nghe rõ, nhưng từ vẻ mặt của họ mà nói, trực giác mách bảo y không phải chuyện tốt lành gì, chỉ sợ vẫn liên quan đến ngôi vị Thái tử. Trong lòng suy đoán bọn họ chắc cũng không dám gây chuyện trong tiệc mừng thọ Thuận Đế, lúc này cũng chỉ có thể đi một bước xem một bước.

Trước đó y từ chỗ Li phi biết được có người ngấm ngầm chặn tin tức trong cung, liền vừa lừa vừa dọa vừa cưỡng chế đổi hết đám hạ nhân bên cạnh Li phi trừ mấy người thân tín ra, tiện tay lại mượn Tiêu Vị Trọc một đội ám vệ ẩn nấp khắp nơi trong cung canh giữ, đến giờ vẫn chưa truyền về tin tức gì, nghĩ chắc trong cung cũng không xảy ra chuyện gì rối ren.

Vân Trần ngẩng đầu liếc về phía yến tiệc, tiệc mừng thọ Thuận Đế y đương nhiên không thể vắng mặt, bất đắc dĩ khẽ thở dài, trở tay móc lấy ngón tay Sở Tôn Hành đung đưa bước nhanh tới.

Hai người đến thì yến tiệc đúng lúc bắt đầu, Vân Tế thấy họ liền vội vàng nuốt hết bánh ngọt trong miệng, tiến lên tò mò hỏi: "Hai người đi đâu vậy? Ta hỏi Vị Trọc mà hắn không nói."

Vân Trần vén vạt áo ngồi xuống, nghe vậy buồn cười nói: "Sợ là nói hoàng huynh cũng không hiểu."

"Tứ Điện hạ nói rất đúng." Tiêu Vị Trọc khá tán đồng gật đầu lia lịa, đúng như dự đoán bị Tam Điện hạ đập mạnh một cái.

Lúc này tai mắt khắp nơi, đương nhiên không thể nói lung tung. May mà Vân Tế cũng là người phóng khoáng, không lâu sau đã bị sự ồn ào náo nhiệt xung quanh thu hút sự chú ý.

Trên đài cao Thuận Đế đang hứng thú uống liền mấy chén rượu, tuy nói ông là thiên tử, nhưng chung quy cũng chỉ là một người phàm, những niềm vui náo nhiệt thế gian này cũng có thể khiến ông trộm được nửa ngày vui vẻ.

Giữa yến tiệc vũ cơ uyển chuyển thân hình, thu hút ánh mắt của mọi người, tiếng sáo tiếng đàn du dương, điệu múa nhẹ nhàng uyển chuyển, rất khiến người ta say đắm quên lối về.

Một khúc nhạc dứt, trong đám đông không khỏi vang lên những tiếng kinh ngạc, các quốc chủ cũng nhân lúc này sai hạ nhân mang những lễ vật mình muốn tặng Thuận Đế ra hết.

Đại công công dẫn theo một đám tiểu thái giám nâng khay ngọc trong lòng bàn tay, lần lượt trình lên trước mặt Thuận Đế. Nhìn thoáng qua, trên đài đủ loại dược liệu, châu báu, ngọc thạch, khiến người ta không ngừng tấm tắc.

Thuận Đế nhướn mày cười lớn vẫy tay, công công liền thu dọn những thứ này cẩn thận mang xuống.

Săn bắn tỷ võ từ đời tổ tiên hoàng thất đã quy định, người đứng đầu hai sự kiện này đều phải được thưởng, khéo làm sao, chuyện tốt đều dồn vào một dịp. Thuận Đế gật đầu với đại công công, người sau liền gọi một cung nữ lên, nhận lấy danh sách trong tay nàng cung kính trình lên trước mắt Thuận Đế.

Người đứng đầu tỷ võ đã rơi vào Đại Thuận, còn về cuộc săn bắn này, Thuận Đế mân mê tờ giấy lật qua lật lại, sau đó gấp lại nhìn xuống những người đang ngồi dự tiệc, hỏi: "Người Liên Châu đâu?"

Sau một hồi xôn xao dưới đài, một ông lão được cung nữ bên cạnh đỡ chậm rãi đứng dậy, kéo làn da nhăn nheo chùng xuống hai má cười cười, cúi người chắp tay với Thuận Đế, giọng nói khàn khàn già nua: "Vu sư Liên Châu Chử Sư Di, tham kiến Bệ hạ."

Vân Trần đang lặng lẽ nhét hết cái này đến cái khác vào tay Sở Tôn Hành, thấy vậy liền nhíu mày.

Vị vu sư Liên Châu này, chính là người trước đó ngồi cạnh Kim Hạo Không trong cuộc tỷ võ.

Trước đó khi cuộc săn kết thúc, đại công công tuyên bố người đứng đầu gọi tên Liên Châu y không để ý, nhưng bây giờ nhìn lại nụ cười như có như không trên mặt Kim Hạo Không, y mới cảm thấy chuyện có gì đó khác thường, bất giác khóa chặt ánh mắt vào bóng lưng hơi còng của Chử Sư Di.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện