Hai người chạy đua với thời gian, suýt chút nữa đã lỡ giờ giới nghiêm. May mà trong cung có nhiều lối nhỏ, bước chân nhẹ một chút là không gây chú ý.

Bên ngoài Lăng Uyên Điện le lói ánh đèn, Lục Phúc công công tay cầm đèn dầu ngó nghiêng xung quanh, từ xa thấy trên cung đạo có thêm hai bóng người quen thuộc, trái tim treo lơ lửng cả đêm cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.

Ông vội vàng tiến lên, giọng điệu không khỏi mang theo chút oán trách: "Điện hạ ơi! Ngài ra ngoài sao cũng không nói một tiếng với lão nô vậy?"

Lục Phúc công công tay trái đập vào lòng bàn tay phải, sáng nay ông vẫn như thường lệ đến điện gọi người, còn thầm thắc mắc sao mặt trời đã lên cao rồi mà vẫn chưa thấy Vân Trần dậy, kết quả đẩy cửa vào xem, trên chiếc giường lớn ngoài chiếc chăn còn chưa gấp ra, đâu còn bóng dáng chủ nhân của ông nữa.

Ông là người hầu cận bên cạnh Vân Trần nhiều năm, thấy ông sốt ruột lo lắng như vậy, Vân Trần cũng cảm thấy chột dạ: "Chẳng phải là sợ làm phiền công công nghỉ ngơi sao."

"Ôi dào, Điện hạ, ngài nói thế thì lão nô chịu sao nổi.."

Lục Phúc công công trách cứ y một câu, sau đó đưa hai người vào nhà, lại nhanh tay lẹ mắt thu dọn giường chiếu thắp đèn rồi mới nói: "Hôm nay Li phi nương nương đến điện tìm Điện hạ nhưng không thấy, lão nô tùy tiện tìm một lý do cho qua. Chỉ là xem sắc mặt nương nương chắc là có chuyện quan trọng, e là ngày mai còn phải đến một chuyến nữa, Điện hạ đừng có ra ngoài nữa."

"Mẫu phi tìm ta có việc gì?" Vân Trần nghi hoặc hỏi, thấy Lục Phúc công công cũng lắc đầu, liền đành phải đáp một tiếng.

Đợi cửa điện bị người ta nhẹ nhàng khép lại, Sở Tôn Hành nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, xác nhận không có gì khác thường rồi mới nhẹ giọng nói: "Điện hạ, vừa nãy ở chợ đêm ta thấy một người phụ nữ, có hơi giống nha hoàn Tòng Đông bên cạnh Minh quý phi."

"Ngươi chắc chắn chứ?" Vân Trần nghe vậy nhìn về phía hắn.

"Ánh sáng quá tối, nhìn không rõ mặt, có bảy tám phần giống." Sở Tôn Hành lo lắng nói, "Có cần ta đi điều tra một phen không?"

"Không cần đâu." Vân Trần chần chừ một lát, kéo hắn đến bên cạnh ngồi xuống, "Một nha hoàn thôi mà, thay chủ tử ra ngoài mua chút đồ nhỏ cũng bình thường thôi."

Nữ tử trong cung một khi đã bước chân vào hậu cung, cả đời rất khó có thể ra ngoài nữa. Cho nên phái chút tỳ nữ thái giám ra cung làm việc cho chủ tử cũng là chuyện thường, Vân Trần không để tâm lắm.

"Điện hạ." Sở Tôn Hành gọi y một tiếng, nghiêm mặt nói, "Nàng ta đi đến một hiệu thuốc."

"Hiệu thuốc?" Vân Trần nhíu mày, lúc này cũng cảm thấy có chút kỳ lạ.

Trong hậu cung phàm là chủ tử có chút địa vị đều có ngự y riêng, huống chi là người có thân phận như Minh quý phi, nàng ta sao lại bỏ gần tìm xa chạy đến hoàng thành cầu y? "Chuyện này cứ để đó đã, Minh quý phi dù sao cũng là nữ tử, có lẽ có chút chuyện riêng mà thái y không tiện xử lý." Vân Trần dụi dụi mắt, trầm giọng nói, "Ngày mai ta đi tìm mẫu phi một chuyến, hỏi xem hôm nay bà tìm ta có việc gì, tiện thể hỏi thăm lại chuyện bồ câu đưa thư mà ngươi nói trước đó."

Sở Tôn Hành gật đầu, thấy y lộ vẻ mệt mỏi, liền không nói thêm gì nữa, phất tay tắt nến, kéo chăn đắp kín cho y: "Điện hạ mau nghỉ ngơi đi."

Thái giám canh đêm bên ngoài tay cầm đèn giấy, bước chân nhẹ nhàng tuần tra khắp các ngóc ngách trong và ngoài điện. Nến trong đèn giấy cháy hết một cây là một canh giờ, ba cây cháy hết, chân trời liền lặng lẽ ửng lên ánh bình minh.

Li phi xưa nay giờ Thìn mới dậy, Vân Trần vốn định dùng xong bữa sáng rồi mới qua, không ngờ bà lại đến Lăng Uyên Điện trước một bước.

"Mẫu phi." Vân Trần mời bà lên bàn, rót một chén trà đưa qua, lại sai người chuẩn bị thêm một bộ bát đũa, "Lục Phúc công công nói hôm qua người đến một chuyến, nhi thần vốn định lát nữa sẽ qua thỉnh an mẫu phi, ai ngờ vẫn không dậy sớm bằng người."

"Ta thường cũng dậy muộn hơn, hôm nay là ngoại lệ thôi." Li phi cầm lấy chiếc thìa trên bàn, xắn tay áo múc cho Vân Trần một muỗng trứng hấp, khẽ cười nói, "Hơn nữa nói đi nói lại, Trần Nhi có gì mà so sánh với ta. Mẫu phi đã lớn tuổi rồi, con còn trẻ, khó tránh khỏi ham ngủ. Còn nhớ lúc con còn nhỏ, nếu gọi con dậy sớm quá là y như rằng khóc nháo một trận đấy."

Vân Trần khẽ hắng giọng, xấu hổ chuyển chủ đề: "Mẫu phi vẫn chưa nói hôm qua tìm nhi thần có việc gì?"

"Xem trí nhớ của ta này, suýt chút nữa quên mất chuyện chính." Nhắc đến chuyện này, Li phi rõ ràng có chút kích động, ngay cả trên mặt cũng thêm vài phần vui mừng: "Phụ hoàng con còn bàn bạc với ta, nói là thấy con tuổi cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc nên cưới vợ về rồi, hôm qua liền truyền chỉ xuống dưới rồi."

"Những nữ tử vào cung lần này là do phụ hoàng con đích thân chọn cho con, những người còn lại thì chỉ gửi đến hình vẽ, người hầu đều đang đợi bên ngoài đấy, lát nữa mang cho con xem."

Vân Trần nghe xong, động tác rót trà khựng lại, nước trà dọc theo miệng ấm đổ đầy chén rồi tràn ra bàn, vẫn là Li phi nhắc nhở một câu y mới hậu tri hậu giác nâng cổ tay lên.

Sở Tôn Hành luyện kiếm từ bên ngoài trở về, nghe thấy lời này bước chân cũng cứng đờ, lập tức ý thức được mình thất thố, thoáng chốc liền hoàn hồn che giấu đi.

Vân Trần là hoàng thất, cưới vợ sinh con nối dõi tông đường là chuyện quá bình thường. Hắn sớm đã biết có ngày này, chỉ là hôm nay ngày đó thực sự đến, trong lòng hắn vẫn không khỏi hẫng một nhịp.

Vân Trần quay đầu nhìn bóng dáng hắn xuất hiện ở cửa điện, không khỏi ngẩn ngơ một lát.

Li phi một lòng một dạ lo lắng cho hôn sự của Vân Trần, lúc này vừa thấy Sở Tôn Hành trở về, liền sai hắn ra ngoài mang những bức họa kia vào trước.

Đợi người kia xoay người ra cửa, bà mới quay đầu tiếp tục chờ Vân Trần trả lời, lại thấy y vẫn mím môi không nói gì, liền gõ nhẹ lên bàn, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

"...Không có gì." Vân Trần trấn định lại sự hoảng hốt trong lòng, giả vờ bình tĩnh nói, "Nam nhi lấy sự nghiệp làm trọng, cưới vợ e là hơi sớm."

Li phi lắc đầu nói: "Trần Nhi giờ cũng hơn hai mươi rồi, thường thường nam tử tầm tuổi con đã có con bồng con bế, sao đến con lại còn chê sớm?"

Đây là câu nói thật lòng của bà, khiến Vân Trần nghẹn lời không thể phản bác.

Thấy y nửa ngày không nói được tiếng nào, Li phi cuối cùng cũng ý thức được có gì đó không đúng, bà dò hỏi: "Trần Nhi có phải đã có người trong lòng rồi không?"

Sở Tôn Hành ôm những bức họa mang vào, hắn cố ý trốn tránh chủ đề này, vốn định lặng lẽ đặt tranh xuống rồi lui ra khỏi điện, lại nghe thấy tiếng hỏi kia mà vô thức dừng chân.

Vân Trần nghe vậy cũng ngẩn người.

Chuyện tình cảm yêu đương giữa đàn ông trong thế gian này vốn đã trái với luân thường, y lo lắng Li phi biết được sẽ bất lợi cho Sở Tôn Hành, liền động môi, cuối cùng chỉ khẽ thốt ra một câu: "Mẫu phi lo lắng nhiều rồi, nhi thần không có người trong lòng."

Li phi nhẹ nhõm thở phào một hơi: "Vậy thì tốt, những người có thể vào cung đều là những cô nương con nhà quan được chọn lựa kỹ càng, giáo dưỡng tài năng đều tốt, đối với con sau này cũng có lợi, Trần Nhi cứ việc chọn lựa cẩn thận là được."

Vân Trần miễn cưỡng đáp một tiếng, Li phi nói gì y cũng không có tâm trạng nghe kỹ, chỉ nghe được vài câu, hời hợt gật đầu.

Li phi chỉ cho rằng y đã có tính toán trong lòng, bà trong cung còn có việc chưa xử lý, liền dẫn theo hạ nhân rời đi trước.

Trong điện nhất thời chỉ còn lại Vân Trần và Sở Tôn Hành, hai người im lặng nhìn nhau, Vân Trần nhìn những bức họa hắn ôm trong tay, trong lòng không hiểu sao đột nhiên cảm thấy tủi thân.

Vừa nãy y cố ý vô tình nhìn về phía Sở Tôn Hành một cái, chính là mong thấy được chút phản ứng không hài lòng với chuyện này, nhưng hắn từ đầu đến cuối đều không hề nhìn thẳng vào mắt mình.

Y hít một hơi, chợt lên tiếng hỏi: "Nếu ta thật sự cưới vợ, ngươi không để tâm sao?"

Sở Tôn Hành im lặng một lát, hai tay siết chặt bên dưới đống tranh, rồi cúi đầu, nở một nụ cười hơi chua xót, khẽ nói: "Đối với Điện hạ mà nói... là chuyện tốt."

"Ta cũng cảm thấy quả thật là chuyện tốt." Vân Trần ngẩng đầu che giấu đi sự chua xót thất vọng trong đáy mắt, cảm xúc trào dâng đến cuối cùng lại là sự tĩnh lặng không tiếng động, y cười nhạt, lạnh lùng mở miệng, "Vậy còn ngươi? Đến lúc đó ta cùng nàng ta ân ái, có con cái, trò chuyện tâm sự, vun vén những ngày tháng sau này chỉ thuộc về hai chúng ta, ngươi đến lúc đó nếu vẫn cứ lảng vảng trước mặt chúng ta mỗi ngày, chẳng phải là làm lỡ chuyện sao?"

Y miêu tả quá chân thật, Sở Tôn Hành phản ứng hồi lâu, mới miễn cưỡng nói: "Đến lúc đó... đến lúc đó ta tự khắc ẩn mình vào bóng tối, lúc không cần sẽ không lộ diện nữa."

"Sở Tôn Hành!"

Vân Trần không ngờ hắn lại nói ra những lời này, lập tức giận dữ, trở tay cầm lấy chén trà trên bàn đập mạnh xuống đất. Nước trà bắn tung tóe khắp nơi, làm ướt một nửa tấm thảm, chỉ còn lại những mảnh sứ vỡ vụn lay động qua lại.

Chủ tử nổi giận hạ nhân tự nhiên phải xin tội, Sở Tôn Hành khuỵu gối xuống, Vân Trần từ trên cao giận dữ trừng mắt nhìn hắn, cuối cùng cũng hạ quyết tâm giơ tay lên, giơ nửa ngày lại mãi không nỡ hạ xuống.

Y nhắm mắt lại thu tay về, phất mạnh tay áo rồi xông ra khỏi cửa, bên ngoài lập tức truyền đến một tiếng giận dữ.

"Ngươi cả đời này ngu chết đi cho rồi!"

Lục Phúc công công vừa bưng đồ ăn trở về liền thấy Vân Trần mặt mày âm trầm bước nhanh ra khỏi cửa điện, ngay cả khi ông cúi người hành lễ cũng không nhận được nửa ánh mắt.

Ông bao nhiêu năm nay nào đã thấy Vân Trần có bộ dạng này, nhất thời ngây người đứng đó, có chút không biết làm sao.

Những người khác ngoài điện đều im như thóc, Lục Phúc công công quay đầu nhìn vào trong điện, ánh mắt rơi vào bóng lưng đang quỳ kia, lập tức đỡ trán.

Cảnh tượng như vậy nếu ông còn không hiểu ra nguyên nhân, vậy bao nhiêu năm hầu hạ Vân Trần chẳng phải là vô ích rồi sao. Ông giao đồ ăn trong tay cho người bên cạnh, vội vàng đuổi theo bóng lưng Vân Trần.

------------------------------------------------------

Ôi chao, cãi nhau rồi (¬_¬")
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện