Hắn tưởng Vân Trần xảy ra chuyện gì, lòng nóng như lửa đốt, vội vàng quay người chạy trở lại.
Vân Trần vừa nãy chăm chú nhìn ngó xung quanh nên không biết Sở Tôn Hành tụt lại phía sau từ lúc nào, đợi đến khi y muốn kéo người thì mới phát hiện tay mình nắm hụt vào khoảng không.
Trong lòng lo lắng cho vết thương trên người hắn, Vân Trần bảo những người còn lại đi trước, mình thì lập tức quay đầu tìm người, vừa hay đụng phải Sở Tôn Hành đang chạy ra.
"Điện hạ chậm thôi, xảy ra chuyện gì vậy?" Sở Tôn Hành đỡ vai y, "Địa đạo tối tăm, cẩn thận một chút."
Thấy người vẫn đứng nguyên vẹn trước mặt mình, thần kinh căng thẳng của Vân Trần lúc này mới thả lỏng từng chút một. Y giật mạnh vạt áo Sở Tôn Hành, trong lời nói khó giấu vẻ bất mãn: "Đã nói chỉ được đi theo sau chúng ta thôi mà, ngươi lại chạy đi đâu vậy?"
"Vừa nãy phát hiện có chút kỳ lạ, nên muốn qua xem sao." Sở Tôn Hành nói.
"Sao không nói với ta một tiếng." Vân Trần chất vấn.
Sở Tôn Hành bị hỏi ngẩn người, lúc đó hắn phát hiện có gì đó không đúng cũng không chắc chắn lắm, lại không biết tình hình bên này cụ thể thế nào, nghĩ rằng để Vân Trần ở cùng mọi người cũng an toàn hơn, nên không lên tiếng gọi y.
Nhưng lời này đương nhiên không thể nói thật.
Hắn kéo Vân Trần sang một bên, chỉ vào phía trước nói: "Điện hạ, hướng chúng ta vừa đi không đúng, chỗ này mới là cửa ngầm thật sự."
Vân Trần nghe hắn hai ba câu đã chuyển chủ đề, bất đắc dĩ thở dài, cũng không truy hỏi nữa, thuận theo hắn nói: "Ý gì? Không chỉ có một đường?"
Sở Tôn Hành gật đầu: "Chắc chắn không chỉ có một đường, chỉ là nhìn bề ngoài chỉ có một đường thôi."
Bề ngoài bậc thang địa đạo chỉ có một lối đi, nhưng thực chất là chia ra làm hai bên, ở giữa thì cách một đoạn lại xây tường, ngăn cách hai lối đi trái phải.
Một bên thông đến cửa chứa dưa muối, còn bên kia mới là nơi Liêu Thu thật sự không muốn người khác phát hiện.
Khi xây dựng cửa ngầm đã cố ý tránh ánh sáng, chỉ đặt nến ở bên phải vách tường. Người xuống dưới vì bên trong tối tăm sẽ theo bản năng đi dọc theo nơi có ánh sáng, tự nhiên sẽ bỏ qua bên trái, rồi đương nhiên đi về phía ám thất chứa dưa muối.
Về việc Sở Tôn Hành trước đó thấy hai dấu hiệu trước cửa giống nhau, có lẽ cũng là do Liêu Thu cố tình làm vậy để che mắt người khác.
"Điện hạ, vừa nãy ta đã qua xem rồi, phía trước giống như lần đầu ta đến Liêu phủ thăm dò, trong đường hầm đặt rất nhiều ám khí." Sở Tôn Hành thuật lại hết những phát hiện vừa rồi cho Vân Trần, "Chi bằng để Tiêu Tướng quân bọn họ qua đây trước, bên kia ngoài dưa muối cũng không có gì khác, để lại chút người trông chừng là được."
Vân Trần gật đầu, lấy từ trong tay áo ra một bó dây đỏ rồi gấp đôi lại, một đầu buộc vào cổ tay mình, một đầu tránh vết thương buộc vào cẳng tay Sở Tôn Hành: "Cùng ta qua đó gọi người."
Sở Tôn Hành lắc lắc sợi dây bị buộc nút chết trên tay, bất đắc dĩ nói: "... Điện hạ sao lại mang theo dây của Thiệu môn chủ bên mình vậy?"
Vân Trần liếc hắn một cái: "Bởi vì luôn có người không nghe lời, còn hay nuốt lời nữa."
Không cho Sở Tôn Hành có cơ hội nói thêm, Vân Trần kéo hắn quay trở lại phòng dưa muối, nói sơ qua chuyện vừa rồi với mọi người.
Tiêu Cẩm Hàm nghe xong, vốn cũng muốn đi theo mọi người qua đó, nhưng ánh mắt vô tình liếc thấy sợi dây đỏ Vân Trần đang nắm trong tay, giây tiếp theo hắn liền dời mắt đi, chủ động xin ở lại đây ứng cứu.
Tiêu Vị Trọc để lại cho hắn thêm chút người trông chừng bên này, còn mình thì dẫn Vân Tế và A Chí đi theo lối đi bí mật bên trái.
"Liêu Thu cũng biết tranh thủ cơ hội thật, nếu các ngươi không nói, thật sự không phát hiện ra bên cạnh còn có một con đường." Tiêu Vị Trọc ấn vào vách tường, nhưng không tìm thấy bất kỳ cơ quan nào như mong muốn, "Cơ quan điều khiển ám khí ở đối diện."
"Một mình ta qua đó là được, các ngươi ở đây đợi đi." Hắn thu lại vẻ mặt, tiến lên trước hai bước.
Vân Tế chạm vào tay hắn, lo lắng nói: "Cẩn thận một chút."
Tiêu Vị Trọc cười nhạt, những cơ quan nhỏ nhặt này đối với người bình thường có lẽ còn có chút uy h**p, nhưng đối với hắn mà nói, ít nhiều cũng là múa rìu qua mắt thợ.
Mấy bước né tránh đến đối diện, Tiêu Vị Trọc dò xét trên tường một hồi, rồi ấn vào một chỗ vách tường hơi nhô ra ngoài. Đợi một hồi lâu, hắn lại đá vào đường hầm mấy hòn đá vụn, xác nhận không có gì rồi mới vẫy tay với mọi người.
"Lần trước các ngươi đi theo Liêu Thu vào phòng dưa muối còn nhớ ông ta mở cửa thế nào không?" Tiêu Vị Trọc nhìn cánh cửa sắt trước mặt hỏi.
Vân Trần lắc đầu, y chỉ nhớ Liêu Thu không biết làm thế nào mà vặn vẹo trên cửa một hồi rồi mở ra, lúc đó Liêu Thu hoàn toàn đứng chắn trước mặt, y cũng không nhìn rõ động tác của ông ta.
Sợi dây trên cổ tay động đậy, Vân Trần theo bản năng kéo sợi dây lôi Sở Tôn Hành đang định đi sang một bên: "Đừng chạy lung tung."
"Ta đi xem xung quanh có cơ quan nào khác không, không đi xa." Sở Tôn Hành nói.
"Ta đi với ngươi." Vân Trần đứng dậy đi theo hắn.
Lời vừa dứt, từ bên trong cửa truyền ra một tiếng hỏi khẽ có chút do dự.
"Bên ngoài có phải là Sở công tử không?"
Sở Tôn Hành nhíu mày, nghe giọng nói có chút quen thuộc, liền dò hỏi: "Song Loan cô nương?"
"Là ta." Giọng Song Loan vui mừng.
"Thiệu môn chủ bảo ngươi đến sao?" Vân Trần nhớ đến lá thư nhận được trước đó của Thiệu Duyên Quân, vội hỏi, "Bên trong có gì không? Cửa này mở thế nào?"
Song Loan quay đầu nhìn về phía sau, im lặng hồi lâu mới trầm giọng nói: "Công tử vào xem sẽ tự biết, trên cửa có cơ quan, vặn tay nắm sang phải hai vòng rồi sang trái một vòng, sau đó nâng lên là được."
Vân Trần nghe giọng nàng có gì đó khác thường, trong lòng lập tức dâng lên báo động.
Khi tay nắm được nâng lên, cửa cũng theo đó từ từ mở ra phía sau.
"A!"
Đợi đến khi nhìn rõ đồ vật bên trong cửa, A Chí che mắt kinh hãi kêu lên, Vân Trần cũng cảm thấy đầu óc ong lên một trận.
Sở Tôn Hành không chút động tĩnh nghiêng người một bước từ từ chắn trước mặt cậu bé.
Song Loan đứng bên cạnh cửa, nhìn bọn họ cũng chỉ khẽ thở dài một tiếng, lúc trước nàng nhìn thấy cảnh tượng trước mặt này, phản ứng so với bọn họ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Bố cục ám thất giống với căn phòng chứa dưa muối lần trước, đều hẹp dài như quan tài, cũng mơ hồ ám chỉ sự đẫm máu không dám nhìn thẳng bên trong.
Bên trong là người, nhưng lại không phải là người.
Không một ngoại lệ, tứ chi và xương hông của bọn họ đều bị những chiếc đinh dài đóng chặt vào vách tường, thịt trên người bị khoét ra những lỗ máu lớn nhỏ khác nhau, dày đặc khắp người là những vết thương với mức độ khác nhau, từng mảng từng mảng màu đỏ tươi đâm mạnh vào mắt mọi người.
Trên trán mỗi người đều treo một chiếc bánh lớn bằng dây thừng, độ dài vừa vặn đến miệng, những người này dựa vào bản năng sinh tồn và chiếc bánh này mới có thể miễn cưỡng duy trì sự sống.
Máu tươi nhuộm đỏ cả căn ám thất, trên mặt đất gần như không có chỗ nào không dính máu, trong không khí tràn ngập mùi tanh hôi nồng nặc, khiến dạ dày người ta cuộn trào, quả thực là một tu la tràng tàn khốc đến tột cùng.
Vân Trần nhìn cảnh tượng trước mặt, chỉ cảm thấy cả người căng thẳng, không nói được một lời.
"Đều bị điểm huyệt câm, ngay cả tiếng kêu than cũng không thể phát ra." Song Loan khẽ thở dài một tiếng, chạm vào cánh tay rũ xuống phía sau, rõ ràng không còn hơi thở của người sống, thương xót nói, "Lúc ta đến bọn họ đều còn sống, cơ quan trên cửa cũng là vị cô nương này nói cho ta biết, khi Liêu Thu bắt nàng ấy đến thì nàng vẫn chưa hoàn toàn hôn mê, nên đã nhìn rõ cơ quan."
"Sao không thả bọn họ xuống?" Vân Tế bị Tiêu Vị Trọc ngăn lại một bên, thò đầu vào không đành lòng nói.
"Không thả được." Song Loan lắc đầu, "Những chiếc đinh này đều có gai ngược, nếu cưỡng ép rút ra chắc chắn sẽ rất đau. Đây vẫn còn dễ nói, nhưng nếu máu chảy không ngừng, thì chỉ có một đường chết."
"A Hành ca ca..." A Chí đứng bên chân Sở Tôn Hành, kéo kéo tay áo hắn, trong mắt phủ một lớp sương mù, "Ca ca ta có phải cũng..."
"Không đâu." Vân Trần lên tiếng cắt ngang cậu bé, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nhóc, "Ta và A Hành ca ca của ngươi phải ở lại đây trước, để Vị Trọc dẫn một ít người đi tìm những ám thất khác với ngươi, nhất định sẽ tìm được ca ca, A Chí cứ tin ta."
A Chí gật đầu thật mạnh, Vân Tế thấy vậy liền ôm cậu bé lên, ôn tồn nói: "Đi thôi, đi tìm ca ca của ngươi."
Đợi ba người đi rồi, Vân Trần quay đầu nhìn những ánh mắt trống rỗng trên tường, khẽ hỏi: "Bọn họ... còn cứu được không?"
Vân Trần vừa nãy chăm chú nhìn ngó xung quanh nên không biết Sở Tôn Hành tụt lại phía sau từ lúc nào, đợi đến khi y muốn kéo người thì mới phát hiện tay mình nắm hụt vào khoảng không.
Trong lòng lo lắng cho vết thương trên người hắn, Vân Trần bảo những người còn lại đi trước, mình thì lập tức quay đầu tìm người, vừa hay đụng phải Sở Tôn Hành đang chạy ra.
"Điện hạ chậm thôi, xảy ra chuyện gì vậy?" Sở Tôn Hành đỡ vai y, "Địa đạo tối tăm, cẩn thận một chút."
Thấy người vẫn đứng nguyên vẹn trước mặt mình, thần kinh căng thẳng của Vân Trần lúc này mới thả lỏng từng chút một. Y giật mạnh vạt áo Sở Tôn Hành, trong lời nói khó giấu vẻ bất mãn: "Đã nói chỉ được đi theo sau chúng ta thôi mà, ngươi lại chạy đi đâu vậy?"
"Vừa nãy phát hiện có chút kỳ lạ, nên muốn qua xem sao." Sở Tôn Hành nói.
"Sao không nói với ta một tiếng." Vân Trần chất vấn.
Sở Tôn Hành bị hỏi ngẩn người, lúc đó hắn phát hiện có gì đó không đúng cũng không chắc chắn lắm, lại không biết tình hình bên này cụ thể thế nào, nghĩ rằng để Vân Trần ở cùng mọi người cũng an toàn hơn, nên không lên tiếng gọi y.
Nhưng lời này đương nhiên không thể nói thật.
Hắn kéo Vân Trần sang một bên, chỉ vào phía trước nói: "Điện hạ, hướng chúng ta vừa đi không đúng, chỗ này mới là cửa ngầm thật sự."
Vân Trần nghe hắn hai ba câu đã chuyển chủ đề, bất đắc dĩ thở dài, cũng không truy hỏi nữa, thuận theo hắn nói: "Ý gì? Không chỉ có một đường?"
Sở Tôn Hành gật đầu: "Chắc chắn không chỉ có một đường, chỉ là nhìn bề ngoài chỉ có một đường thôi."
Bề ngoài bậc thang địa đạo chỉ có một lối đi, nhưng thực chất là chia ra làm hai bên, ở giữa thì cách một đoạn lại xây tường, ngăn cách hai lối đi trái phải.
Một bên thông đến cửa chứa dưa muối, còn bên kia mới là nơi Liêu Thu thật sự không muốn người khác phát hiện.
Khi xây dựng cửa ngầm đã cố ý tránh ánh sáng, chỉ đặt nến ở bên phải vách tường. Người xuống dưới vì bên trong tối tăm sẽ theo bản năng đi dọc theo nơi có ánh sáng, tự nhiên sẽ bỏ qua bên trái, rồi đương nhiên đi về phía ám thất chứa dưa muối.
Về việc Sở Tôn Hành trước đó thấy hai dấu hiệu trước cửa giống nhau, có lẽ cũng là do Liêu Thu cố tình làm vậy để che mắt người khác.
"Điện hạ, vừa nãy ta đã qua xem rồi, phía trước giống như lần đầu ta đến Liêu phủ thăm dò, trong đường hầm đặt rất nhiều ám khí." Sở Tôn Hành thuật lại hết những phát hiện vừa rồi cho Vân Trần, "Chi bằng để Tiêu Tướng quân bọn họ qua đây trước, bên kia ngoài dưa muối cũng không có gì khác, để lại chút người trông chừng là được."
Vân Trần gật đầu, lấy từ trong tay áo ra một bó dây đỏ rồi gấp đôi lại, một đầu buộc vào cổ tay mình, một đầu tránh vết thương buộc vào cẳng tay Sở Tôn Hành: "Cùng ta qua đó gọi người."
Sở Tôn Hành lắc lắc sợi dây bị buộc nút chết trên tay, bất đắc dĩ nói: "... Điện hạ sao lại mang theo dây của Thiệu môn chủ bên mình vậy?"
Vân Trần liếc hắn một cái: "Bởi vì luôn có người không nghe lời, còn hay nuốt lời nữa."
Không cho Sở Tôn Hành có cơ hội nói thêm, Vân Trần kéo hắn quay trở lại phòng dưa muối, nói sơ qua chuyện vừa rồi với mọi người.
Tiêu Cẩm Hàm nghe xong, vốn cũng muốn đi theo mọi người qua đó, nhưng ánh mắt vô tình liếc thấy sợi dây đỏ Vân Trần đang nắm trong tay, giây tiếp theo hắn liền dời mắt đi, chủ động xin ở lại đây ứng cứu.
Tiêu Vị Trọc để lại cho hắn thêm chút người trông chừng bên này, còn mình thì dẫn Vân Tế và A Chí đi theo lối đi bí mật bên trái.
"Liêu Thu cũng biết tranh thủ cơ hội thật, nếu các ngươi không nói, thật sự không phát hiện ra bên cạnh còn có một con đường." Tiêu Vị Trọc ấn vào vách tường, nhưng không tìm thấy bất kỳ cơ quan nào như mong muốn, "Cơ quan điều khiển ám khí ở đối diện."
"Một mình ta qua đó là được, các ngươi ở đây đợi đi." Hắn thu lại vẻ mặt, tiến lên trước hai bước.
Vân Tế chạm vào tay hắn, lo lắng nói: "Cẩn thận một chút."
Tiêu Vị Trọc cười nhạt, những cơ quan nhỏ nhặt này đối với người bình thường có lẽ còn có chút uy h**p, nhưng đối với hắn mà nói, ít nhiều cũng là múa rìu qua mắt thợ.
Mấy bước né tránh đến đối diện, Tiêu Vị Trọc dò xét trên tường một hồi, rồi ấn vào một chỗ vách tường hơi nhô ra ngoài. Đợi một hồi lâu, hắn lại đá vào đường hầm mấy hòn đá vụn, xác nhận không có gì rồi mới vẫy tay với mọi người.
"Lần trước các ngươi đi theo Liêu Thu vào phòng dưa muối còn nhớ ông ta mở cửa thế nào không?" Tiêu Vị Trọc nhìn cánh cửa sắt trước mặt hỏi.
Vân Trần lắc đầu, y chỉ nhớ Liêu Thu không biết làm thế nào mà vặn vẹo trên cửa một hồi rồi mở ra, lúc đó Liêu Thu hoàn toàn đứng chắn trước mặt, y cũng không nhìn rõ động tác của ông ta.
Sợi dây trên cổ tay động đậy, Vân Trần theo bản năng kéo sợi dây lôi Sở Tôn Hành đang định đi sang một bên: "Đừng chạy lung tung."
"Ta đi xem xung quanh có cơ quan nào khác không, không đi xa." Sở Tôn Hành nói.
"Ta đi với ngươi." Vân Trần đứng dậy đi theo hắn.
Lời vừa dứt, từ bên trong cửa truyền ra một tiếng hỏi khẽ có chút do dự.
"Bên ngoài có phải là Sở công tử không?"
Sở Tôn Hành nhíu mày, nghe giọng nói có chút quen thuộc, liền dò hỏi: "Song Loan cô nương?"
"Là ta." Giọng Song Loan vui mừng.
"Thiệu môn chủ bảo ngươi đến sao?" Vân Trần nhớ đến lá thư nhận được trước đó của Thiệu Duyên Quân, vội hỏi, "Bên trong có gì không? Cửa này mở thế nào?"
Song Loan quay đầu nhìn về phía sau, im lặng hồi lâu mới trầm giọng nói: "Công tử vào xem sẽ tự biết, trên cửa có cơ quan, vặn tay nắm sang phải hai vòng rồi sang trái một vòng, sau đó nâng lên là được."
Vân Trần nghe giọng nàng có gì đó khác thường, trong lòng lập tức dâng lên báo động.
Khi tay nắm được nâng lên, cửa cũng theo đó từ từ mở ra phía sau.
"A!"
Đợi đến khi nhìn rõ đồ vật bên trong cửa, A Chí che mắt kinh hãi kêu lên, Vân Trần cũng cảm thấy đầu óc ong lên một trận.
Sở Tôn Hành không chút động tĩnh nghiêng người một bước từ từ chắn trước mặt cậu bé.
Song Loan đứng bên cạnh cửa, nhìn bọn họ cũng chỉ khẽ thở dài một tiếng, lúc trước nàng nhìn thấy cảnh tượng trước mặt này, phản ứng so với bọn họ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Bố cục ám thất giống với căn phòng chứa dưa muối lần trước, đều hẹp dài như quan tài, cũng mơ hồ ám chỉ sự đẫm máu không dám nhìn thẳng bên trong.
Bên trong là người, nhưng lại không phải là người.
Không một ngoại lệ, tứ chi và xương hông của bọn họ đều bị những chiếc đinh dài đóng chặt vào vách tường, thịt trên người bị khoét ra những lỗ máu lớn nhỏ khác nhau, dày đặc khắp người là những vết thương với mức độ khác nhau, từng mảng từng mảng màu đỏ tươi đâm mạnh vào mắt mọi người.
Trên trán mỗi người đều treo một chiếc bánh lớn bằng dây thừng, độ dài vừa vặn đến miệng, những người này dựa vào bản năng sinh tồn và chiếc bánh này mới có thể miễn cưỡng duy trì sự sống.
Máu tươi nhuộm đỏ cả căn ám thất, trên mặt đất gần như không có chỗ nào không dính máu, trong không khí tràn ngập mùi tanh hôi nồng nặc, khiến dạ dày người ta cuộn trào, quả thực là một tu la tràng tàn khốc đến tột cùng.
Vân Trần nhìn cảnh tượng trước mặt, chỉ cảm thấy cả người căng thẳng, không nói được một lời.
"Đều bị điểm huyệt câm, ngay cả tiếng kêu than cũng không thể phát ra." Song Loan khẽ thở dài một tiếng, chạm vào cánh tay rũ xuống phía sau, rõ ràng không còn hơi thở của người sống, thương xót nói, "Lúc ta đến bọn họ đều còn sống, cơ quan trên cửa cũng là vị cô nương này nói cho ta biết, khi Liêu Thu bắt nàng ấy đến thì nàng vẫn chưa hoàn toàn hôn mê, nên đã nhìn rõ cơ quan."
"Sao không thả bọn họ xuống?" Vân Tế bị Tiêu Vị Trọc ngăn lại một bên, thò đầu vào không đành lòng nói.
"Không thả được." Song Loan lắc đầu, "Những chiếc đinh này đều có gai ngược, nếu cưỡng ép rút ra chắc chắn sẽ rất đau. Đây vẫn còn dễ nói, nhưng nếu máu chảy không ngừng, thì chỉ có một đường chết."
"A Hành ca ca..." A Chí đứng bên chân Sở Tôn Hành, kéo kéo tay áo hắn, trong mắt phủ một lớp sương mù, "Ca ca ta có phải cũng..."
"Không đâu." Vân Trần lên tiếng cắt ngang cậu bé, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nhóc, "Ta và A Hành ca ca của ngươi phải ở lại đây trước, để Vị Trọc dẫn một ít người đi tìm những ám thất khác với ngươi, nhất định sẽ tìm được ca ca, A Chí cứ tin ta."
A Chí gật đầu thật mạnh, Vân Tế thấy vậy liền ôm cậu bé lên, ôn tồn nói: "Đi thôi, đi tìm ca ca của ngươi."
Đợi ba người đi rồi, Vân Trần quay đầu nhìn những ánh mắt trống rỗng trên tường, khẽ hỏi: "Bọn họ... còn cứu được không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









