Sáng sớm hôm sau, Vân Tế và Tiêu Vị Trọc nhân lúc trời chưa sáng đã dẫn A Chí lặng lẽ trở về huyện Trấn Tuyền, hai ngày sau đó vẫn không có tin tức gì truyền về.
Mấy ngày này Vân Trần nhàn rỗi không có việc gì làm, ngoài việc phái người theo dõi Liêu Thu ra thì dẫn Sở Tôn Hành đi khắp huyện dạo chơi, thấy trên phố có gì ngon, lạ hay hiếm đều mua về nhét cho hắn.
Dù sao Tứ Điện hạ cũng không thiếu tiền, nếu không phải Sở Tôn Hành thật sự không chịu nổi lên tiếng nhắc nhở, e là y còn có ý định quét sạch cả huyện mất.
Đến nỗi mấy ngày nay chủ các cửa hàng cứ thấy y là như thấy thần tài giáng lâm, mặt mày hớn hở giới thiệu hết lượt những món đồ mới lạ của nhà mình.
Vân Trần nghịch ngợm một hồi trong đống hàng mới chọn ra được một chiếc nhẫn ngọc trắng, cầm lên ướm thử vào tay Sở Tôn Hành thấy rất hợp, liền tùy ý ném mấy đồng bạc vụn xuống sạp, chớp mắt đã lại đi sang cửa hàng khác.
Sở Tôn Hành sờ chiếc nhẫn trên tay, lại nhớ đến ngọc bội, kiếm tuệ, phát quan, y phục... bày gần nửa gian phòng ở khách đ**m, cuối cùng vẫn đưa tay giữ tay Vân Trần đang định móc tiền ra, dở khóc dở cười nói: "Công tử, dù ta có ba đầu sáu tay cũng không đeo hết những thứ này được đâu."
"Ta khi nào thì nói ngươi phải dùng hết một lần vậy, mỗi ngày đổi một cái cũng chẳng nhiều thêm bao nhiêu, ta còn thấy ít đó." Nói thì nói vậy, tay y vẫn dừng lại, quay đầu hỏi, "Đưa ngươi đi ăn chút gì đó nhé, A Hành muốn ăn gì?"
"Mấy ngày nay dạ dày công tử không khoẻ, quán ăn nhiều dầu mỡ, ăn nhiều dễ đầy bụng." Sở Tôn Hành nói.
Mấy ngày nay Vân Trần ăn uống quá phóng túng, thấy gì cũng thấy mới lạ, ngày nào cũng nhét đủ thứ tạp nham vào bụng.
Cuối cùng ông trời cũng không chịu nổi nữa, quả báo nói đến là đến.
Từ đêm hôm trước y đã thỉnh thoảng cảm thấy bụng đau âm ỉ khó chịu, tìm đại phu kê cho nửa khung thuốc mới miễn cưỡng điều trị được chút ít.
Giờ Sở Tôn Hành nào dám để y lại ra ngoài ăn uống lung tung, vừa dỗ vừa dụ nửa ngày mới khuyên được người về khách đ**m.
"Ngươi nói muốn nấu mì cho ta, không phải là đang dỗ ta đấy chứ?" Vân Trần ngồi bên bàn, ôm con bồ câu không biết đậu trên bậu cửa sổ từ lúc nào trong tay, ngước mắt nhìn Sở Tôn Hành.
Nếu không vì để ý đến bát mì này, thì y vừa rồi tuyệt đối sẽ không chịu rời chân khỏi đường phố đâu.
Sở Tôn Hành khẽ "ừ" một tiếng, xoay người xuống lầu mượn bếp của tiểu nhị.
Vân Trần cười tiễn hắn ra cửa, rồi lấy ống trúc trên chân bồ câu xuống, ch*m r** v**t v* lớp lông mềm trên đầu nó. Cả người bồ câu trắng như tuyết, thỉnh thoảng còn kêu gù gù hai tiếng, rõ ràng rất thích được v**t v* như vậy.
Khi Sở Tôn Hành bưng mì lên, Vân Trần vừa đặt bút xuống, nhét thư trở lại ống trúc rồi đậy kín, dựa vào lan can cửa sổ thả bồ câu đi.
"Tin tức của Tam Điện hạ à?" Sở Tôn Hành đặt bát mì đã trộn xong trước mặt y.
Vài sợi mì thô, vài cọng rau, bên cạnh còn có một quả trứng ốp la lòng đào.
Một bát mì chay bình thường như vậy, Vân Trần lại nhìn thấy ngon miệng vô cùng.
"Không phải hoàng huynh, là Thiệu môn chủ."
"Thiệu môn chủ ?" Không dám cho nhiều muối vào mì, Sở Tôn Hành bèn bưng bát củ cải muối chua cho y ăn kèm, "Nàng tìm điện hạ có chuyện gì sao?"
"Chuyện đường hầm Liêu phủ lần trước ta đã nói với nàng rồi, vừa nãy nàng gửi thư nói định để Song Loan giả làm con gái nhà nghèo đi dò la căn cơ của Liêu Thu, biết đâu còn có thể tìm được tung tích những người mất tích kia, hỏi ý ta thế nào." Vân Trần ngậm mì trong miệng, lúng búng nói, "Công phu của Song Loan không tệ, lại rất ít khi lộ diện ở Yên Vũ Lâu, việc này giao cho nàng hắn cũng ổn thỏa."
Sở Tôn Hành đáp một tiếng, đợi Vân Trần ăn hết cả bát mì lẫn nước dùng rồi rót một chén trà ấm cho y súc miệng.
"A Hành thấy chuyện này có được không? Nếu Liêu Thu thật sự là một con sói đội lốt người, vậy ta làm vậy chẳng phải là đẩy Song Loan đi chịu chết sao?"
Sở Tôn Hành nói: "Song Loan cô nương theo Thiệu môn chủ lâu như vậy, Thiệu môn chủ nhất định coi nàng như người nhà, nàng dám để Song Loan đi, tất nhiên là đã nắm chắc nàng tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì ở Liêu phủ."
Vân Trần gật đầu, nghĩ đến cũng thấy đúng lý.
Mấy ngày này hai người sống thật sự nhàn nhã an ổn, nhưng tục ngữ có câu "vật cực tất phản", thật không phải là lời nói suông.
Chân trời chậm rãi hiện ra vài vệt sáng trắng, Tiêu Cẩm Hàm đúng lúc đạp lên ánh bình minh này lật cửa sổ vào phòng.
"Tứ Điện hạ." Vẻ mặt hắn có chút mệt mỏi, chắc là nhiều ngày không được nghỉ ngơi tử tế, "Có động tĩnh rồi, sau khi Tướng quân lên đường đi huyện Trấn Tuyền, bên Liêu Thu liền không ngừng phái người liên tục lui tới hậu sơn."
"Nhìn rõ chưa, xác định là người từ Liêu phủ ra?" Vân Trần đặt chén trà xuống hỏi.
"Tuyệt đối không sai, Liêu Thu mỗi ngày đều như thường lệ ngồi kiệu đến phủ huyện lệnh làm việc, trước đó chúng ta còn chưa thấy có gì khác thường, nhưng sau thấy ông ta lui tới quá thường xuyên mới phát hiện không đúng." Tiêu Cẩm Hàm nói, "Theo lý mà nói, nếu chỉ đến phủ huyện lệnh thì ông ta chỉ cần đi một chuyến vào sáng và một chuyến vào tối là đủ. Nhưng mấy ngày gần đây ông ta đều nhiều lần đi lại giữa hai nơi, thậm chí đến tận nửa đêm canh ba còn phải vội vã trở về Liêu phủ."
"Thuộc hạ sau đó liền dẫn người theo dõi, lúc này mới phát hiện trước khi Liêu Thu ra phủ mỗi ngày, trong kiệu đều mang theo hai ba tùy tùng khác và một cái hòm gỗ. Bọn họ theo Liêu Thu vào phủ huyện lệnh rồi thừa lúc người khác không để ý lẻn ra từ tường sau. Vị trí hậu sơn trống trải, chúng ta theo lên cũng không tìm được chỗ ẩn nấp, chỉ có thể nhìn từ xa một chút. Bọn họ khiêng hòm vào khoảng hơn hai khắc rồi ra, lần nào cũng như vậy."
Vân Trần nhíu mày, trầm giọng nói: "Các ngươi có vào hậu sơn đó xem chưa?"
"Vào rồi." Tiêu Cẩm Hàm do dự một lát, "Nhưng bên trong ngoài lạnh lẽo khác thường ra, không có chỗ nào kỳ lạ cả."
"Ta biết rồi, các ngươi tiếp tục canh giữ Liêu Thu, có tin tức gì lập tức báo cho chúng ta."
"Vâng." Tiêu Cẩm Hàm khẽ gật đầu, đứng dậy lật cửa sổ xuống, trong nháy mắt đã không tiếng động biến mất.
Vân Trần trầm ngâm chống cằm, ngón tay không ngừng gõ nhẹ lên bàn. Sở Tôn Hành cũng không làm phiền y, chắp tay đứng bên cạnh đợi y nửa chén trà mới lên tiếng hỏi: "Điện hạ có muốn đến hậu sơn đó một chuyến không?"
"Vẫn là ngươi hiểu ta." Vân Trần đầu tiên là cười, sau đó vẻ mặt dần tối sầm lại.
Sở Tôn Hành biết y đang nghĩ gì, hậu sơn mà Tiêu Cẩm Hàm nói nằm ở rìa ngoài cùng của huyện Nam Thủy. Ban đầu chỉ là một ngọn núi hoang phế vô danh, sau này không biết vì sao lại bị quy vào khu vực huyện Nam Thủy.
Vùng ven huyện Nam Thủy quanh năm ẩm ướt mưa nhiều, núi non do năm tháng quá lâu cũng có chút nứt nẻ, lại thêm thời gian dài không ai quản lý, liền cứ thế hoang tàn.
Nhưng cũng chính vì vậy, nơi đó cơ bản có thể nói là một nơi ẩn náu tuyệt vời mà hiếm khi có người đặt chân đến.
Khi hai người Vân Trần đến hậu sơn, mặt trời đang treo cao trên không trung, Sở Tôn Hành tính toán thời gian, khoảng vừa qua giờ Mùi.
Tuy hòa mình dưới ánh mặt trời, nhưng hậu sơn này vẫn toát ra vài phần âm u lạnh lẽo, nhìn qua có chút rợn người.
Xung quanh núi mọc cỏ dại um tùm, đất bùn lầy lội đọng đầy vũng nước bẩn, lẫn với mùi chua ẩm mốc của động thực vật thối rữa trong không khí, khiến cảnh tượng vừa hoang tàn vừa ghê tởm.
Hai người đi một vòng quanh chân núi, phát hiện cả ngọn núi chỉ có một cái hang nhỏ ở phía trước. Cửa hang ẩn sau đám cỏ dại cao mảnh, nếu không tìm kỹ thì quả thật khó mà phát hiện p.
Rìa cửa động được cắt gọt chỉnh tề, không giống như hình thành tự nhiên, ngược lại giống như do con người đào xới.
Sở Tôn Hành châm một cây gật đánh lửa, rồi lại dập tắt, chỉ để lại một chút ánh cam ở đầu gậy, để nó cháy được lâu hơn.
Vân Trần đi theo sau hắn, chậm rãi đi sâu vào bên trong, hang động không quanh co khúc khuỷu như bọn họ tưởng tượng, các lối đi giao nhau nối tiếp, ngược lại là một con đường thẳng thông đến cuối.
Hai người men theo con đường đi đến cuối, cuối đường là vách núi chưa được khai phá, không có lối ra.
Vân Trần theo Sở Tôn Hành đi đi lại lại mấy lần cũng không phát hiện có lối đi nào khác.
Sở Tôn Hành nhíu mày, đưa que diêm cho Vân Trần, còn mình thì áp sát vào hai bên vách đá dò dẫm từng tấc một.
Dò dẫm một hồi lâu, ngay lúc hắn suýt chút nữa nghi ngờ phán đoán của mình có sai sót, ngón giữa lại bất ngờ chạm vào một chỗ lồi nhỏ.
"Điện hạ." Sở Tôn Hành kéo Vân Trần ra sau lưng, nghiêng đầu nói, "Chắc là chỗ này."
Nói xong hắn lùi chân phải về sau một bước, lập tức dồn lực vào lòng bàn tay đẩy mạnh vào vách núi trước mặt. Cùng với tiếng rít trầm dài do vách núi ma sát với mặt đất, vách núi vốn dính liền nhau liền dịch chuyển về phía sau bên trái một chút.
Mắt Vân Trần sáng lên, tìm một chỗ có thể dùng lực giúp hắn đẩy mạnh.
Cửa đá mở ra được khoảng nửa người thì dừng lại, dù hai người cố gắng thế nào cũng không di chuyển thêm chút nào nữa.
Vân Trần nhìn khe hở phải nghiêng người mới miễn cưỡng chui vào được trước mặt, nhíu mày nói: "Theo như Tiêu Cẩm Hàm miêu tả, cái hòm bọn họ mang đến ít nhất cũng gấp đôi chỗ này, làm sao mà vào được..."
Chưa nói hết câu, sắc mặt Vân Trần đột nhiên hơi biến đổi.
Y nhìn Sở Tôn Hành, Sở Tôn Hành thì gật đầu nói: "Điện hạ cũng nghĩ ra rồi, cái hòm đó e chỉ là kế che mắt. Có thể khiến Liêu Thu tốn nhiều tâm sức như vậy, đồ bên trong hòm mới là mấu chốt."
Sở Tôn Hành nghiêng người thăm dò bên trong, xác nhận không có gì nguy hiểm mới nhường chỗ đưa Vân Trần vào.
Bên trong cửa đá không khác bên ngoài bao nhiêu, chỉ là có thêm vài con đường nhỏ ngoằn ngoèo, trong không khí còn thoang thoảng một mùi hôi khó tả.
Cuối con đường nhỏ vẫn là ngõ cụt, hai người dựa theo cách vừa nãy, s* s**ng trên vách đá mở được sáu cánh cửa nhỏ.
Nhưng những cánh cửa nhỏ này đều chỉ có thể mở ra được bốn năm tấc, sát mép cửa cũng chỉ miễn cưỡng nhét vừa một cánh tay vào.
Vân Trần quan sát một hồi, những lỗ cửa này đào xới ít nhất cũng phải mất mấy năm, tuyệt đối không phải là do Liêu Thu làm. Ước chừng là do người xưa tạo ra từ trước, về sau bị Liêu Thu nhặt được món hời mà thôi.
Vân Trần chọn một cánh cửa, đưa gậy đánh lửa(*) vào bên trong một chút. Ánh sáng yếu ớt của gậy chỉ có thể giúp y nhìn rõ khoảng nửa vòng gần cửa, hơn nữa chỗ nhìn thấy cũng không có gì đặc biệt, ngược lại gió lạnh thỉnh thoảng thổi ra từ bên trong khiến người ta không khỏi rùng mình.
(*)Chiết hỏa tử, trông nó như thế này
Bên trong vậy mà lạnh hơn bên ngoài không ít.
Y lại thử nhìn mấy cánh cửa khác, đều như vậy.
"A Hành, ngươi thấy còn có lối đi nào khác không?" Vân Trần hỏi, "Người của Liêu Thu đã có thể đến đây, vậy trong hang động nhất định phải có một nơi nào đó, mấy cánh cửa này có lẽ chỉ là cố tình làm ra vẻ?"
"Chắc là không." Sở Tôn Hành đi đi lại lại ấn vào vách tường, chắc chắn nói, "Chỗ này không còn lối ra nào khác, nếu như từ bên ngoài không mở được—"
"Vậy thì mở từ bên trong."
Sở Tôn Hành áp sát vào khe hở, khó khăn lắm mới đưa tay được vào trong cửa, không ngừng s* s**ng lên xuống phía sau cửa. Cơ quan trong tưởng tượng không tìm thấy, nhưng hắn lại sờ thấy một vật mềm hình trụ lạnh lẽo.
Sở Tôn Hành men theo vật đó dọc lên trên, cơ thể hắn đột nhiên cứng đờ lại.
Sự chú ý của Vân Trần luôn đặt trên người hắn, thấy vẻ mặt hắn không đúng, vội vàng tiến lên muốn rút tay hắn ra: "A Hành!"
Sở Tôn Hành hoàn hồn, nắm chặt cổ tay Vân Trần, nghiêm giọng nói: "Điện hạ, bên trong có người."
Mấy ngày này Vân Trần nhàn rỗi không có việc gì làm, ngoài việc phái người theo dõi Liêu Thu ra thì dẫn Sở Tôn Hành đi khắp huyện dạo chơi, thấy trên phố có gì ngon, lạ hay hiếm đều mua về nhét cho hắn.
Dù sao Tứ Điện hạ cũng không thiếu tiền, nếu không phải Sở Tôn Hành thật sự không chịu nổi lên tiếng nhắc nhở, e là y còn có ý định quét sạch cả huyện mất.
Đến nỗi mấy ngày nay chủ các cửa hàng cứ thấy y là như thấy thần tài giáng lâm, mặt mày hớn hở giới thiệu hết lượt những món đồ mới lạ của nhà mình.
Vân Trần nghịch ngợm một hồi trong đống hàng mới chọn ra được một chiếc nhẫn ngọc trắng, cầm lên ướm thử vào tay Sở Tôn Hành thấy rất hợp, liền tùy ý ném mấy đồng bạc vụn xuống sạp, chớp mắt đã lại đi sang cửa hàng khác.
Sở Tôn Hành sờ chiếc nhẫn trên tay, lại nhớ đến ngọc bội, kiếm tuệ, phát quan, y phục... bày gần nửa gian phòng ở khách đ**m, cuối cùng vẫn đưa tay giữ tay Vân Trần đang định móc tiền ra, dở khóc dở cười nói: "Công tử, dù ta có ba đầu sáu tay cũng không đeo hết những thứ này được đâu."
"Ta khi nào thì nói ngươi phải dùng hết một lần vậy, mỗi ngày đổi một cái cũng chẳng nhiều thêm bao nhiêu, ta còn thấy ít đó." Nói thì nói vậy, tay y vẫn dừng lại, quay đầu hỏi, "Đưa ngươi đi ăn chút gì đó nhé, A Hành muốn ăn gì?"
"Mấy ngày nay dạ dày công tử không khoẻ, quán ăn nhiều dầu mỡ, ăn nhiều dễ đầy bụng." Sở Tôn Hành nói.
Mấy ngày nay Vân Trần ăn uống quá phóng túng, thấy gì cũng thấy mới lạ, ngày nào cũng nhét đủ thứ tạp nham vào bụng.
Cuối cùng ông trời cũng không chịu nổi nữa, quả báo nói đến là đến.
Từ đêm hôm trước y đã thỉnh thoảng cảm thấy bụng đau âm ỉ khó chịu, tìm đại phu kê cho nửa khung thuốc mới miễn cưỡng điều trị được chút ít.
Giờ Sở Tôn Hành nào dám để y lại ra ngoài ăn uống lung tung, vừa dỗ vừa dụ nửa ngày mới khuyên được người về khách đ**m.
"Ngươi nói muốn nấu mì cho ta, không phải là đang dỗ ta đấy chứ?" Vân Trần ngồi bên bàn, ôm con bồ câu không biết đậu trên bậu cửa sổ từ lúc nào trong tay, ngước mắt nhìn Sở Tôn Hành.
Nếu không vì để ý đến bát mì này, thì y vừa rồi tuyệt đối sẽ không chịu rời chân khỏi đường phố đâu.
Sở Tôn Hành khẽ "ừ" một tiếng, xoay người xuống lầu mượn bếp của tiểu nhị.
Vân Trần cười tiễn hắn ra cửa, rồi lấy ống trúc trên chân bồ câu xuống, ch*m r** v**t v* lớp lông mềm trên đầu nó. Cả người bồ câu trắng như tuyết, thỉnh thoảng còn kêu gù gù hai tiếng, rõ ràng rất thích được v**t v* như vậy.
Khi Sở Tôn Hành bưng mì lên, Vân Trần vừa đặt bút xuống, nhét thư trở lại ống trúc rồi đậy kín, dựa vào lan can cửa sổ thả bồ câu đi.
"Tin tức của Tam Điện hạ à?" Sở Tôn Hành đặt bát mì đã trộn xong trước mặt y.
Vài sợi mì thô, vài cọng rau, bên cạnh còn có một quả trứng ốp la lòng đào.
Một bát mì chay bình thường như vậy, Vân Trần lại nhìn thấy ngon miệng vô cùng.
"Không phải hoàng huynh, là Thiệu môn chủ."
"Thiệu môn chủ ?" Không dám cho nhiều muối vào mì, Sở Tôn Hành bèn bưng bát củ cải muối chua cho y ăn kèm, "Nàng tìm điện hạ có chuyện gì sao?"
"Chuyện đường hầm Liêu phủ lần trước ta đã nói với nàng rồi, vừa nãy nàng gửi thư nói định để Song Loan giả làm con gái nhà nghèo đi dò la căn cơ của Liêu Thu, biết đâu còn có thể tìm được tung tích những người mất tích kia, hỏi ý ta thế nào." Vân Trần ngậm mì trong miệng, lúng búng nói, "Công phu của Song Loan không tệ, lại rất ít khi lộ diện ở Yên Vũ Lâu, việc này giao cho nàng hắn cũng ổn thỏa."
Sở Tôn Hành đáp một tiếng, đợi Vân Trần ăn hết cả bát mì lẫn nước dùng rồi rót một chén trà ấm cho y súc miệng.
"A Hành thấy chuyện này có được không? Nếu Liêu Thu thật sự là một con sói đội lốt người, vậy ta làm vậy chẳng phải là đẩy Song Loan đi chịu chết sao?"
Sở Tôn Hành nói: "Song Loan cô nương theo Thiệu môn chủ lâu như vậy, Thiệu môn chủ nhất định coi nàng như người nhà, nàng dám để Song Loan đi, tất nhiên là đã nắm chắc nàng tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì ở Liêu phủ."
Vân Trần gật đầu, nghĩ đến cũng thấy đúng lý.
Mấy ngày này hai người sống thật sự nhàn nhã an ổn, nhưng tục ngữ có câu "vật cực tất phản", thật không phải là lời nói suông.
Chân trời chậm rãi hiện ra vài vệt sáng trắng, Tiêu Cẩm Hàm đúng lúc đạp lên ánh bình minh này lật cửa sổ vào phòng.
"Tứ Điện hạ." Vẻ mặt hắn có chút mệt mỏi, chắc là nhiều ngày không được nghỉ ngơi tử tế, "Có động tĩnh rồi, sau khi Tướng quân lên đường đi huyện Trấn Tuyền, bên Liêu Thu liền không ngừng phái người liên tục lui tới hậu sơn."
"Nhìn rõ chưa, xác định là người từ Liêu phủ ra?" Vân Trần đặt chén trà xuống hỏi.
"Tuyệt đối không sai, Liêu Thu mỗi ngày đều như thường lệ ngồi kiệu đến phủ huyện lệnh làm việc, trước đó chúng ta còn chưa thấy có gì khác thường, nhưng sau thấy ông ta lui tới quá thường xuyên mới phát hiện không đúng." Tiêu Cẩm Hàm nói, "Theo lý mà nói, nếu chỉ đến phủ huyện lệnh thì ông ta chỉ cần đi một chuyến vào sáng và một chuyến vào tối là đủ. Nhưng mấy ngày gần đây ông ta đều nhiều lần đi lại giữa hai nơi, thậm chí đến tận nửa đêm canh ba còn phải vội vã trở về Liêu phủ."
"Thuộc hạ sau đó liền dẫn người theo dõi, lúc này mới phát hiện trước khi Liêu Thu ra phủ mỗi ngày, trong kiệu đều mang theo hai ba tùy tùng khác và một cái hòm gỗ. Bọn họ theo Liêu Thu vào phủ huyện lệnh rồi thừa lúc người khác không để ý lẻn ra từ tường sau. Vị trí hậu sơn trống trải, chúng ta theo lên cũng không tìm được chỗ ẩn nấp, chỉ có thể nhìn từ xa một chút. Bọn họ khiêng hòm vào khoảng hơn hai khắc rồi ra, lần nào cũng như vậy."
Vân Trần nhíu mày, trầm giọng nói: "Các ngươi có vào hậu sơn đó xem chưa?"
"Vào rồi." Tiêu Cẩm Hàm do dự một lát, "Nhưng bên trong ngoài lạnh lẽo khác thường ra, không có chỗ nào kỳ lạ cả."
"Ta biết rồi, các ngươi tiếp tục canh giữ Liêu Thu, có tin tức gì lập tức báo cho chúng ta."
"Vâng." Tiêu Cẩm Hàm khẽ gật đầu, đứng dậy lật cửa sổ xuống, trong nháy mắt đã không tiếng động biến mất.
Vân Trần trầm ngâm chống cằm, ngón tay không ngừng gõ nhẹ lên bàn. Sở Tôn Hành cũng không làm phiền y, chắp tay đứng bên cạnh đợi y nửa chén trà mới lên tiếng hỏi: "Điện hạ có muốn đến hậu sơn đó một chuyến không?"
"Vẫn là ngươi hiểu ta." Vân Trần đầu tiên là cười, sau đó vẻ mặt dần tối sầm lại.
Sở Tôn Hành biết y đang nghĩ gì, hậu sơn mà Tiêu Cẩm Hàm nói nằm ở rìa ngoài cùng của huyện Nam Thủy. Ban đầu chỉ là một ngọn núi hoang phế vô danh, sau này không biết vì sao lại bị quy vào khu vực huyện Nam Thủy.
Vùng ven huyện Nam Thủy quanh năm ẩm ướt mưa nhiều, núi non do năm tháng quá lâu cũng có chút nứt nẻ, lại thêm thời gian dài không ai quản lý, liền cứ thế hoang tàn.
Nhưng cũng chính vì vậy, nơi đó cơ bản có thể nói là một nơi ẩn náu tuyệt vời mà hiếm khi có người đặt chân đến.
Khi hai người Vân Trần đến hậu sơn, mặt trời đang treo cao trên không trung, Sở Tôn Hành tính toán thời gian, khoảng vừa qua giờ Mùi.
Tuy hòa mình dưới ánh mặt trời, nhưng hậu sơn này vẫn toát ra vài phần âm u lạnh lẽo, nhìn qua có chút rợn người.
Xung quanh núi mọc cỏ dại um tùm, đất bùn lầy lội đọng đầy vũng nước bẩn, lẫn với mùi chua ẩm mốc của động thực vật thối rữa trong không khí, khiến cảnh tượng vừa hoang tàn vừa ghê tởm.
Hai người đi một vòng quanh chân núi, phát hiện cả ngọn núi chỉ có một cái hang nhỏ ở phía trước. Cửa hang ẩn sau đám cỏ dại cao mảnh, nếu không tìm kỹ thì quả thật khó mà phát hiện p.
Rìa cửa động được cắt gọt chỉnh tề, không giống như hình thành tự nhiên, ngược lại giống như do con người đào xới.
Sở Tôn Hành châm một cây gật đánh lửa, rồi lại dập tắt, chỉ để lại một chút ánh cam ở đầu gậy, để nó cháy được lâu hơn.
Vân Trần đi theo sau hắn, chậm rãi đi sâu vào bên trong, hang động không quanh co khúc khuỷu như bọn họ tưởng tượng, các lối đi giao nhau nối tiếp, ngược lại là một con đường thẳng thông đến cuối.
Hai người men theo con đường đi đến cuối, cuối đường là vách núi chưa được khai phá, không có lối ra.
Vân Trần theo Sở Tôn Hành đi đi lại lại mấy lần cũng không phát hiện có lối đi nào khác.
Sở Tôn Hành nhíu mày, đưa que diêm cho Vân Trần, còn mình thì áp sát vào hai bên vách đá dò dẫm từng tấc một.
Dò dẫm một hồi lâu, ngay lúc hắn suýt chút nữa nghi ngờ phán đoán của mình có sai sót, ngón giữa lại bất ngờ chạm vào một chỗ lồi nhỏ.
"Điện hạ." Sở Tôn Hành kéo Vân Trần ra sau lưng, nghiêng đầu nói, "Chắc là chỗ này."
Nói xong hắn lùi chân phải về sau một bước, lập tức dồn lực vào lòng bàn tay đẩy mạnh vào vách núi trước mặt. Cùng với tiếng rít trầm dài do vách núi ma sát với mặt đất, vách núi vốn dính liền nhau liền dịch chuyển về phía sau bên trái một chút.
Mắt Vân Trần sáng lên, tìm một chỗ có thể dùng lực giúp hắn đẩy mạnh.
Cửa đá mở ra được khoảng nửa người thì dừng lại, dù hai người cố gắng thế nào cũng không di chuyển thêm chút nào nữa.
Vân Trần nhìn khe hở phải nghiêng người mới miễn cưỡng chui vào được trước mặt, nhíu mày nói: "Theo như Tiêu Cẩm Hàm miêu tả, cái hòm bọn họ mang đến ít nhất cũng gấp đôi chỗ này, làm sao mà vào được..."
Chưa nói hết câu, sắc mặt Vân Trần đột nhiên hơi biến đổi.
Y nhìn Sở Tôn Hành, Sở Tôn Hành thì gật đầu nói: "Điện hạ cũng nghĩ ra rồi, cái hòm đó e chỉ là kế che mắt. Có thể khiến Liêu Thu tốn nhiều tâm sức như vậy, đồ bên trong hòm mới là mấu chốt."
Sở Tôn Hành nghiêng người thăm dò bên trong, xác nhận không có gì nguy hiểm mới nhường chỗ đưa Vân Trần vào.
Bên trong cửa đá không khác bên ngoài bao nhiêu, chỉ là có thêm vài con đường nhỏ ngoằn ngoèo, trong không khí còn thoang thoảng một mùi hôi khó tả.
Cuối con đường nhỏ vẫn là ngõ cụt, hai người dựa theo cách vừa nãy, s* s**ng trên vách đá mở được sáu cánh cửa nhỏ.
Nhưng những cánh cửa nhỏ này đều chỉ có thể mở ra được bốn năm tấc, sát mép cửa cũng chỉ miễn cưỡng nhét vừa một cánh tay vào.
Vân Trần quan sát một hồi, những lỗ cửa này đào xới ít nhất cũng phải mất mấy năm, tuyệt đối không phải là do Liêu Thu làm. Ước chừng là do người xưa tạo ra từ trước, về sau bị Liêu Thu nhặt được món hời mà thôi.
Vân Trần chọn một cánh cửa, đưa gậy đánh lửa(*) vào bên trong một chút. Ánh sáng yếu ớt của gậy chỉ có thể giúp y nhìn rõ khoảng nửa vòng gần cửa, hơn nữa chỗ nhìn thấy cũng không có gì đặc biệt, ngược lại gió lạnh thỉnh thoảng thổi ra từ bên trong khiến người ta không khỏi rùng mình.
(*)Chiết hỏa tử, trông nó như thế này
Bên trong vậy mà lạnh hơn bên ngoài không ít.
Y lại thử nhìn mấy cánh cửa khác, đều như vậy.
"A Hành, ngươi thấy còn có lối đi nào khác không?" Vân Trần hỏi, "Người của Liêu Thu đã có thể đến đây, vậy trong hang động nhất định phải có một nơi nào đó, mấy cánh cửa này có lẽ chỉ là cố tình làm ra vẻ?"
"Chắc là không." Sở Tôn Hành đi đi lại lại ấn vào vách tường, chắc chắn nói, "Chỗ này không còn lối ra nào khác, nếu như từ bên ngoài không mở được—"
"Vậy thì mở từ bên trong."
Sở Tôn Hành áp sát vào khe hở, khó khăn lắm mới đưa tay được vào trong cửa, không ngừng s* s**ng lên xuống phía sau cửa. Cơ quan trong tưởng tượng không tìm thấy, nhưng hắn lại sờ thấy một vật mềm hình trụ lạnh lẽo.
Sở Tôn Hành men theo vật đó dọc lên trên, cơ thể hắn đột nhiên cứng đờ lại.
Sự chú ý của Vân Trần luôn đặt trên người hắn, thấy vẻ mặt hắn không đúng, vội vàng tiến lên muốn rút tay hắn ra: "A Hành!"
Sở Tôn Hành hoàn hồn, nắm chặt cổ tay Vân Trần, nghiêm giọng nói: "Điện hạ, bên trong có người."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









