Chap 125 - Cuộc sống sau hôn nhân: Bắt mạch cho Hoàng hậu

Vân Trần lên ngôi được một năm, triều đình thái bình, biên cương ổn định.

Đúng vào dịp triều cống, nếu nói đến người bận rộn nhất trong cung lúc này, một là vị Đế vương trẻ tuổi trên cao kia, hai là...

"Ôi! Hà Thái y, ngài chậm một chút thôi, đồ đạc còn chưa cầm mà!"

Tiểu y quan tay nắm một nắm thảo dược, lớn tiếng gọi Hà Minh Triết đang vội vàng xách hòm gỗ đi về phía Lăng Uyên Điện.

Hà Minh Triết tranh thủ quay đầu lại, lớn tiếng căn dặn một câu: "Đem thuốc trên bàn ta sắc kỹ theo đơn, không được sai sót dù chỉ một chút, nếu không Bệ hạ trách tội xuống, hai ta đều không gánh nổi đâu."

Tiểu y quan nghe vậy liền biến sắc, cái gì nặng cái gì nhẹ hắn vẫn phân biệt được.

Thuốc cần sắc trên bàn là thuốc của Sở đại nhân, trong cung ai mà không biết đó chính là người được Bệ hạ nâng niu như trân bảo. Được đón vào cung bằng lễ nghi Hoàng hậu, nhưng lại sợ người ấy không quen nên chưa từng cho người trong cung gọi một tiếng "Hoàng hậu", chỉ nói cứ theo lễ mà gọi "Sở đại nhân" là được.

Hắn mới theo Hà Minh Triết không lâu, chuyện trong cung cũng chỉ mới nghe ngóng chắp vá được gần đây. Chỉ biết vị Sở đại nhân này vốn là con của phủ Tướng quân, người trong cung trước đây thường không cho người ấy sắc mặt tốt, đến nỗi hiện giờ mỗi lần nhìn thấy đều cúi đầu run rẩy, không dám nán lại dù chỉ nửa bước.

Nhưng may mắn là người ấy chưa bao giờ gây rắc rối cho những người này, chỉ là Bệ hạ đôi khi sẽ phân cho họ vài công việc vất vả mà thôi.

Tiểu y quan cẩn thận kiểm tra từng loại thuốc trên bàn, xác nhận không thiếu thứ gì mới cho vào nồi thuốc từ từ sắc.

Hà Minh Triết vội vã đến Lăng Uyên Điện, Sở Tôn Hành đang khắc tượng gỗ trong điện, thấy ông thở hổn hển bước vào bèn vội vàng sai người đưa một cái ghế lên.

"Hà đại nhân chạy vội thế làm gì?"

"Đương nhiên là phải vội rồi." Hà Minh Triết liên tục uống mấy ngụm nước lớn, xắn tay áo cười nói, "Đến muộn mà để Bệ hạ biết được, chút bổng lộc của ta có khi bay mất thôi."

"Bệ hạ đã hạ quy củ nghiêm ngặt rồi, mỗi ngày nhất định phải đến bắt mạch ba lần, xong việc phải bẩm báo với ngài, thiếu một lần cũng không được."

Kể từ khi Sở Tôn Hành vào cung, Trạm An cũng được đón vào cung thường trú, do Thái phó Lý Nguyên Đức đích thân phụ tá. Biên Chiêu trở về đảo Sương Hàn một chưởng lấy đi tính mạng Nam Môn Tinh, Lâu Thương cũng mang theo Uyển Nhi tiếp tục du ngoạn khắp nơi, Chung Ly Niên thì thấy trên đảo có người trấn giữ, dứt khoát cũng lẽo đẽo đi theo họ.

Mấy người đều đi rồi, trọng trách bắt mạch mỗi ngày liền rơi xuống vai Hà Minh Triết. Ông vừa vặn là đồ đệ của Lâu Thương, Vân Trần đối với việc này cũng yên tâm hơn.

"Thuốc này lát nữa ta sẽ bảo tiểu đồ đệ của ta mang đến cho ngài, sư phụ ta nói vẫn phải uống thuốc mới được dùng bữa." Hà Minh Triết thu tay về, sắp xếp hòm gỗ gọn gàng, trước khi đi vẫn không quên nhắc nhở, "Trời tuyết giá lạnh, Sở đại nhân phải cẩn thận thân thể, ngày thường luyện võ nửa canh giờ là đủ rồi, chớ nên tham quá."

"Ta hiểu rồi, đa tạ đại nhân." Sở Tôn Hành mỉm cười chắp tay, tiễn ông ra ngoài.

Tiểu y quan xách hộp thức ăn đến, vừa vặn chạm mặt Vân Trần. Người sau tự nhiên nhận lấy hộp thức ăn rồi vào điện, nhưng tìm mãi không thấy bóng người đâu, vòng ra hậu viện mới phát hiện người đó đang cầm một thanh kiếm gỗ luyện võ.

Tuy nói Sở Tôn Hành đã điều dưỡng được một năm, nhưng muốn nhấc Thanh Ngô vẫn còn hơi khó khăn, thanh kiếm gỗ này là do Vân Trần làm cho hắn để thay thế.

"A Hành."

Vân Trần gọi hắn một tiếng, lắc lắc hộp thức ăn trong tay, tiến lên kéo hắn vào trong phòng: "Đừng luyện nữa, vào uống thuốc đi, kéo dài thêm chút nữa là đến bữa sau rồi."

"Điện hạ có phải còn đi đến Thái Y Viện không?" Sở Tôn Hành đóng cửa lại, thấy y còn đang th* d*c liền cho thêm than vào lò sưởi.

"Không có, trên đường về vừa vặn gặp Hà Minh Triết bảo người mang thuốc đến cho ngươi, ta liền tiện tay nhận lấy thôi." Vân Trần cười với hắn, bưng bát thuốc ra, lại đặt một viên mứt gừng cho hắn.

Sở Tôn Hành nhìn động tác thuần thục lấy mứt gừng của y không hiểu sao lại thấy buồn cười: "Đâu có ai mặc long bào mà lại giấu mứt gừng trong người cơ chứ?"

"Ngươi ngày ba bữa sắp biến thành cái lọ thuốc rồi, ta đương nhiên phải mang theo những thứ này bên người thôi."

Sở Tôn Hành nghe vậy khựng lại, vẻ mặt nhất thời có chút muốn thương lượng. Miệng vừa hé chưa kịp nói một chữ, Vân Trần liền cực kỳ bình tĩnh lắc đầu, đưa bát thuốc cho hắn.

"Không được, không có gì để bàn bạc cả." Y thẳng thừng từ chối một câu, giơ tay nhéo má hắn một cái, cảm giác mềm mại hơn lúc mới tỉnh dậy rất nhiều, thế là giục, "Nhanh uống đi, trời lạnh nguội nhanh lắm."

Sở Tôn Hành bị y dùng mấy câu đã chặn họng, đành thỏa hiệp một hơi đổ chén thuốc đen xì đó vào bụng. Một năm này chắc là hắn đã uống hết số thuốc mà hai mươi mấy năm trước chưa từng uống quá. Hắn bình thường tuy không nói, nhưng trong lòng thực sự có hơi bài xích cảm giác sớm tối đều phải sống dựa vào thuốc men này.

Vân Trần đương nhiên biết hắn đang nghĩ gì, giọng nói dịu lại: "Vậy đợi thân thể ngươi khỏe hơn chút nữa ta sẽ cho phép ngươi cách một ngày uống một lần, vậy được không?"

Sở Tôn Hành không nỡ nhìn y nhăn mặt, đưa miếng mứt gừng còn lại vào miệng y, gật đầu cười: "Được."

Mứt gừng phơi khô quá, nhai vừa cứng vừa dính. Vân Trần nhai đến ê răng, liền dứt khoát ngậm trong miệng để nếm vị.

Lục Phúc công công mang bữa trưa lên, Sở Tôn Hành lau sạch đũa tre đưa cho người trước mặt vẫn đang ngây người nhìn mình: "Điện hạ về lúc này, có phải đã xong việc rồi không?"

"Đâu ra mà nhanh thế, qua giữa trưa còn mấy vị quốc chủ chưa gặp." Vân Trần nhận lấy đũa tre, tự mình ăn uống, miệng không quên trêu chọc, "Chỉ là bận rộn thì bận rộn, dành thời gian về dùng bữa cùng Hoàng hậu cũng là chuyện lớn mỗi ngày."

Trong điện chỉ có hai người họ, Vân Trần cũng chẳng bận tâm gì đến hình tượng, vội vàng lấp đầy bụng khoảng bảy phần, thấy còn chút thời gian rảnh rỗi liền nằm lại trên giường dưỡng thần.

Sở Tôn Hành ngồi tựa bên cạnh, vỗ nhẹ lên tay y đang vòng ôm lấy mình: "Ngủ đi, lát nữa ta gọi Điện hạ dậy."

Vân Trần thoải mái "ừm" một tiếng, thân tâm căng thẳng suốt ngày cũng chỉ có trước mặt người này mới có thể thả lỏng.

Y nằm được một lát, lại cảm thấy như thiếu mất gì đó nên ngủ không yên, liền kéo kéo tay Sở Tôn Hành: "Ngươi lại gần chút đi."

Sở Tôn Hành không hiểu mô tê gì, còn tưởng y muốn nói gì nên cúi người nghiêng mặt lại gần: "Sao thế? Điện hạ muốn làm gì à?"

"Không làm gì cả." Vân Trần bẻ mặt hắn hôn một cái, "Chỉ là muốn hôn ngươi thôi, không hôn ngươi ta ngủ không ngon."

Ánh mắt khó hiểu của Sở Tôn Hành tức khắc bị ý cười thay thế, tay phải chống trên gối lại chạm nhẹ lên môi y rồi mới đứng dậy dựa về vị trí cũ, bất lực cười : "Điện hạ không ngủ nữa là không kịp giờ đâu."

"Ta ngủ đây, A Hành ở đây với ta nhé."

Vân Trần kéo chăn cao lên đắp qua chân hắn, nhắm mắt không nói nữa.

Bát phương cống nạp, vạn quốc triều bái. Triều cống nói thẳng ra chính là một cuộc giao dịch mà các nước chư hầu mang theo đặc sản đến cống nạp rồi đổi lấy ban thưởng. Đợi qua giữa trưa, các vị quốc chủ trước đó chưa vào cung cũng lần lượt đến. Tuy nhiên, điều bất ngờ đối với Vân Trần là chuyến đi này của Giao Nam Quốc lại do Quốc chủ Kim Thăng đích thân đến.

Thân thể ông vốn không tốt, một năm trước lại vì xử lý đội quân Giao Nam bức cung của Vân Túc mà tổn hao nguyên khí nặng nề. Mấy năm trước, ngay cả yến tiệc mừng thọ của Tiên Đế ông cũng chỉ phái Điện hạ Giao Nam đến. Vân Trần ban đầu còn tò mò không biết ông đang bày trò gì, mãi đến khi nhìn thấy người đi theo phía sau ông mới hiểu ra.

E là đến để tạo mối quan hệ cho quốc chủ kế nhiệm.

Cảnh Hà Tồn đi theo sau Kim Thăng, ăn mặc lộng lẫy cả người châu báu lấp lánh, cách một đoạn xa đã nháy mắt ra hiệu với Vân Trần.

Vân Trần cố ý phớt lờ ánh tinh quang trong mắt cậu, y dám chắc, nếu không phải hoàn cảnh hiện tại không cho phép, người này nhất định sẽ xông lên mà lớn tiếng gọi y mấy tiếng "Ca ca tốt" cho xem.

Không khác mấy so với buổi triều cống sáng nay, vẫn là những lời nói quen thuộc đổi lấy những phần thưởng tương ứng. Vân Trần mang dáng vẻ Đế vương lần lượt giao thiệp với mọi người trong điện. Cảnh Hà Tồn rốt cuộc không chịu nổi bầu không khí này, mới đi được nửa chừng đã tìm cớ xin cáo lui.

Vân Trần nhìn bước chân dò xét của hắn liền đoán được cậu sẽ đi đâu.

Quả nhiên, đợi y sắp xếp ổn thỏa các vị quốc chủ rồi vội vàng về Lăng Uyên Điện khi màn đêm buông xuống, một tiếng kêu vừa oán giận vừa hợp tình hợp lý vừa vặn nghe thấy vọng ra từ bên trong.

"Ta biết ngay, ta biết ngay mà! Ta đã nói vì sao ca ca tốt lại luôn thiên vị huynh dù có lý hay vô lý, hóa ra ta chỉ là thị vệ, còn Sở huynh, huynh lại là Hoàng hậu!"

Thực ra những lời này khi trước nghe tin hai người đại hôn cậu đã muốn nói rồi, chỉ tiếc lúc đó Giao Nam cũng đang trong cảnh loạn lạc, Kim Hạo Không và Kim Cô mưu phản, bị Kim Thăng ngũ mã phanh thây ngay trong ngày, nửa phần tình phụ tử cũng không lưu.

Vương thất Giao Nam chỉ còn lại một mình cậu là huyết mạch, Cảnh Hà Tồn đương nhiên bị giữ lại trong cung. Trèo tường bỏ trốn, tuyệt thực ăn vạ, đủ mọi thủ đoạn đều đã dùng qua mà Kim Thăng cũng không chịu thả cậu đi, cậu bất đắc dĩ chỉ có thể nhờ người đưa chút lễ vật đến để tỏ lòng thành.

Vân Trần đẩy cửa ra thấy cậu đang nhảy nhót lung tung trong điện, lập tức không nhịn được bật cười thành tiếng, giả vờ chất vấn: "Đường đường là Thái tử điện hạ của nước Giao Nam, không ở cùng Quốc chủ, tự ý xông vào hậu cung của trẫm làm gì?"

Thực ra những lời này cậu đã muốn nói từ trước khi nghe tin hai người đại hôn, chỉ tiếc là lúc đó Giao Nam cũng đang trong tình trạng hỗn loạn, Kim Hạo Không và Kim Cô âm mưu tạo phản, bị Kim Thăng bắt giữ và xử tử ngũ mã phanh thây ngay trong ngày, không hề để lại chút tình phụ tử nào.

Hoàng tộc Giao Nam chỉ còn lại một mình cậu, Cảnh Hà Tồn đương nhiên là bị giữ lại trong cung. Trèo tường vượt ngục, tuyệt thực bỏ trốn, mọi thủ đoạn đều đã dùng qua, nhưng Kim Thăng vẫn không chịu thả cậu đi, cậu đành bất lực nhờ người gửi quà đến để bày tỏ lòng thành.

Vân Trần đẩy cửa vào thấy cậu đang nhảy nhót trong điện, tức khắc không nhịn được bật cười, giả vờ chất vấn: "Đường đường là Thái tử Điện hạ Giao Nam Quốc, không ở cùng Quốc chủ lại dám tự ý xông vào hậu cung của trẫm là làm gì?"

"Ca ca tốt, ngươi và Sở huynh đều giấu ta!" Cảnh Hà Tồn che mặt lau nước mắt, "Ta đi theo hai người lâu như vậy mà rốt cuộc vẫn bị coi là người ngoài, thật là đau lòng ta mà."

"Đất Giao Nam này nuôi người giỏi thật đấy, ngay cả khóc cũng không rơi một giọt nước mắt nào."

Vân Trần không chút nương tay kéo tay cậu ra, dặn Lục Phúc công công mang thêm đồ ăn lên, sau đó cắn một cái vào cổ Sở Tôn Hành trước mặt cậu, vô tội cười nói: "Chúng ta có giấu giếm gì đâu, bản thân ngốc thì đừng trách người khác chứ."

Cảnh Hà Tồn như xì hơi mà khẽ hừ một tiếng, ngẩng đầu thở dài: "Thường xuyên hồi tưởng chuyện cũ, trong lòng càng nhiều bi ai!"

Sở Tôn Hành cười hỏi: "Sao thế?"

Cảnh Hà Tồn không chút tinh thần liếc hắn một cái: "Ta không được xem đại hôn của Sở huynh và ca ca tốt, đến một chén rượu mừng cũng không được uống."

Lời vừa dứt, cậu lại vội vàng giải thích: "Trời đất chứng giám, thật sự không phải ta không đến, chỉ là đại ca và nhị ca của ta đều chết rồi, Quốc chủ nói gì cũng không chịu cho ta đi, ta cũng đành chịu."

Chuyện bên Giao Nam Quốc Cảnh Hà Tồn cơ bản đều đã truyền tin báo cho, Vân Trần cũng không mấy kinh ngạc đối với chuyện này. Y chú ý quan sát người trước mặt, nhất thời lại không nghĩ ra cậu sau này làm quốc chủ sẽ ra sao, dù sao cậu và mình cũng khá thân, mình cũng nhất định sẽ không để Giao Nam chịu thiệt thòi.

Cảnh Hà Tồn bám trên đất một lúc, như chợt nhớ ra điều gì đó, hồ nghi nói: "Ài, ca ca tốt, ngươi có quen với nhị ca của ta không?"

"Kim Hạo Không?" Vân Trần lắc đầu, "Không quen."

"Vậy thì lạ thật." Cảnh Hà Tồn vỗ vỗ bụi trên chân đứng dậy, nhíu mày nói, "Ta trước đây khi dọn dẹp đồ đạc của nhị ca còn phát hiện trong đó có chân dung của ca ca tốt, còn cả một chiếc nhẫn bắn cung(*) nữa."

(*)Cái nhẫn đeo ở hổ khẩu chỗ giữa ngón cái với ngón trỏ ấy, không nhớ cái nhẫn này gọi là gì, để tạm vậy

Động tác bóc hạt dẻ của Sở Tôn Hành khựng lại, Vân Trần nghe vậy cũng sững sờ.

Cảnh Hà Tồn lấy ra chiếc nhẫn bắn cung đưa cho Vân Trần từ trong tay áo: "Chính là cái này."

Vân Trần nhận lấy xem xét, quả nhiên đúng là đồ của y. Năm ngoái ở trường săn bắn, y thấy đeo vướng víu nên để lại trên chỗ ngồi một lát, ai ngờ khi quay lại lại không tìm thấy đâu cả, vì thế y còn bực bội một hồi lâu.

"Ta thấy nhị ca giấu chiếc nhẫn này và cả bức chân dung cất giữ trong hộp, ta còn tưởng hai người quen biết nhau chứ."

Mặt Vân Trần hơi trầm xuống, tiện tay ném chiếc nhẫn bắn cung ra ngoài, ghét bỏ lau tay vào khăn, sắc mặt khó coi vô cùng: "Chân dung đâu?"

"Không mang theo, để ở phòng ta rồi." Cảnh Hà Tồn tự nhiên nhận lấy nửa túi hạt dẻ Sở Tôn Hành vừa bóc xong, không để ý đến biểu cảm của y nói tiếp, "Nếu ca ca tốt muốn, ta ngày khác sẽ—"

"Không cần đâu, về đốt đi là được." Vân Trần nhàn nhạt cắt lời cậu, giật lại hạt dẻ từ tay cậu, đuổi người đi: "Ngươi ở Lăng Uyên Điện ít nhất cũng vài canh giờ rồi, giờ sắc trời cũng không còn sớm, nếu ngươi còn ở đây nấn ná e rằng sẽ bị người ta đàm tiếu đó."

Cảnh Hà Tồn quay đầu nhìn, thấy cũng phải liền chào một tiếng rồi lật cửa sổ trốn về.

Đợi đến khi người đi xa rồi, Sở Tôn Hành mới bóc xong nửa túi hạt dẻ còn lại, khẽ nói: "Kim Nhị Điện hạ không giống những người khác, mấy năm trước trong các cuộc săn bắn và thi đấu, hắn cũng luôn cố ý đến gần Điện hạ."

Vân Trần chưa bao giờ để ý đến hắn, nhưng Sở Tôn Hành ở bên cạnh lại nhìn thấy rõ ràng cái cảm xúc dồn nén trong mắt Kim Hạo Không ấy, ba phần hứng thú bảy phần khinh miệt.

"Năm trước trong giải săn bắn hắn không tham gia, đồ của Điện hạ chắc là bị lấy đi lúc đó."

Nói đến chuyện này Vân Trần cũng có chút ấn tượng, y cởi áo ngoài ra kéo Sở Tôn Hành ngồi lại trên ghế: "Nói ra cũng kỳ lạ, ban đầu danh sách có hắn, lúc đó phụ hoàng còn chia hắn cùng đội với ta, ai ngờ trước khi vào trận lại đột nhiên nói chân bị thương, thế là mới đổi người khác thay thế."

"Ngươi còn nhớ chuyện này không?"

Sở Tôn Hành nghe vậy khẽ ho khan một tiếng: "...Nhớ."

Sao hắn lại không nhớ được, chuyện này có liên quan đến hắn mà.

Vân Trần vốn chỉ hỏi bâng quơ, nhưng thấy sắc mặt hắn khác thường liền nhíu mày, xoay người quỳ trên bụng hắn: "Chẳng lẽ vết thương đó của hắn là do A Hành làm ra?"

Ngồi dự tiệc cả ngày, trên người y ít nhiều cũng dính chút mùi rượu, ngay cả hơi thở phả ra cũng khó tránh khỏi ẩm ướt nóng hổi. Trong lòng Sở Tôn Hành khẽ động, ôm người lên cao một chút. Dù sao cũng là chuyện quá khứ rồi, hắn dứt khoát thành thật gật đầu.

Hắn không muốn Kim Hạo Không một mình cùng Vân Trần vào trường săn bắn, lại không thể thẳng thừng ngăn cản, chỉ đành giở hạ sách này.

"Điện hạ không để ý đến hắn."

"Ta đương nhiên sẽ không để ý đến người khác, trước đây không, sau này càng không." Vân Trần nghe giọng điệu hắn nhuốm vài phần bất mãn hiếm thấy, bèn vội vàng véo má hắn hôn hôn, "Hỉ nộ ái ố lớn đến đâu của người khác đều không liên quan đến ta, ta chỉ quan tâm đến ngươi thôi."

"Còn A Hành thì sao?"

Gốc tai Sở Tôn Hành hơi đỏ, gật đầu nghiêm túc nói: "Ta cũng chỉ quan tâm đến Điện hạ thôi, từ đầu đến cuối đều là như vậy."

Vân Trần xoa rối tóc hắn cười cười, y xưa nay thích nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của người này, chỉ thấy vô cùng đẹp, luôn khiến người ta không nhịn được mà nảy sinh chút d*c v*ng. Y dùng hai tay chống bên mặt hắn cúi xuống cọ cọ, tùy tiện móc vật dưới gối ra, hạ giọng nói: "Duỗi tay."

Sở Tôn Hành vô thức đưa hai tay ra trước mặt y.

Vân Trần thấy vậy liền bật cười: "Một tay thôi, đêm nay không trói ngươi."

Cho dù y có theo hứng thú trong lòng mà trói người lại thì nửa đêm người đó cũng sẽ tự cởi trói được, huống hồ sáng hôm sau tỉnh dậy nhìn thấy vết hằn đỏ do dây thừng cọ xát trên cổ tay hắn, người đau lòng rốt cuộc vẫn là mình.

Đường đường là một vị Đế vương, Vân Trần sẽ không tính toán sai lầm trong chuyện mua bán này.

Y gỡ búi tóc, trong mắt là ý tình mật ngọt không thể che giấu. Y đưa chiếc hộp nhỏ trong tay cho Sở Tôn Hành, nhân lúc người đó lấy thuốc mỡ thì cởi bỏ hết y phục của cả hai rồi cúi người áp lên đôi môi hắn ngậm lấy, nhẹ nhàng m*t mát.

"Hoàng hậu, đêm đã khuya rồi."

Những nụ hôn ướt át liên tiếp rơi xuống, Sở Tôn Hành nở nụ cười dịu dàng đón nhận đòi hỏi của y, kiên nhẫn đợi người hôn đến thỏa mãn. Sau đó, khi y đã chơi đủ muốn rút lui, Sở Tôn Hành liền đỡ lấy gáy Vân Trần, chặn lại lời trêu chọc chưa kịp nói ra của y, cùng với tiếng th* d*c ngày càng gấp gáp của y cũng bị kìm lại trong cổ họng.

Nhang thơm đầu giường đã cháy hết, nỗi đau chôn vùi trong vực sâu của d*c v*ng trở nên nhỏ bé không đáng kể. Mắt Vân Trần bị hơi nước làm mờ đi, không tự chủ được ôm chặt lấy người đang từ từ dừng lại trước mặt. Y chống đỡ cơ thể đau nhức, mạnh mẽ hôn lấy môi lưỡi hắn.

Y thì thầm: "Tiếp tục..."

Tay Sở Tôn Hành khựng lại, đồng tử đột nhiên giãn lớn. Nhưng rồi nghĩ đến việc y đã mệt mỏi cả ngày hôm nay, hắn vẫn cố kìm nén nhiệt độ nóng ran khắp người. Sở Tôn Hành muốn ôm y nằm sấp trên mình, nhưng lại bị y nghiêng đầu né tránh.

Cả hai đều toát một lớp mồ hôi mỏng, Vân Trần mắt nửa mở nửa nhắm nhìn hắn, đưa tay dọc theo đường nét rắn chắc mượt mà của hắn mà v**t v* từng tấc.

"Triều cống ngày mai không cần phải lên triều... A Hành quên rồi à?"

Ngón tay lướt đến đâu, d*c v*ng mãnh liệt trào dâng đến đó, Sở Tôn Hành nuốt khan, từng đợt tê dại theo người dưới thân không ngừng trêu chọc mà ập đến. Hắn gồng mình khẽ rên hai tiếng, đối diện với ánh mắt mơ màng pha chút khiêu khích của Vân Trần, giọng nói mang theo hơi thở khàn khàn quyến rũ.

"Vậy thì ngày mai Điện hạ cứ dậy muộn một chút cũng được."

"Cái này phải xem Hoàng hậu thể hiện thế nào rồi." Vân Trần nghe vậy khẽ cười, ôm lấy mặt hắn hôn tới tấp vẫn thấy chưa đủ, liền cắn xuống vai hắn từng vết hằn thuộc về riêng mình.

Cảm giác quen thuộc lại một lần nữa dâng lên trong đầu, hai cơ thể mồ hôi đầm đìa dính chặt vào nhau. Vân Trần vòng tay ôm eo hắn, càng lúc càng siết chặt, cọ xát lên ngực hắn từng mảng đỏ ửng.

"A Hành, ta muốn ôm ngươi mãi mãi về sau."

"Vậy thì cứ ôm mãi đi." Sở Tôn Hành gạt những sợi tóc đen trên trán y ra, dịu dàng cười nói, "Dù sao ta vẫn luôn ở trong điện, ở nơi Điện hạ bất cứ khi nào trở về cũng có thể nhìn thấy."

Vân Trần nghiêng mặt ngậm lấy d** tai hắn: "Vậy đợi sau này ngươi khỏe rồi, Trạm An cũng có thể tự mình gánh vác mọi việc, ta sẽ thoái vị đưa ngươi đi du sơn ngoạn thủy, bốn bể là nhà."

Ngoại truyện 7 - Nhật ký dạo chơi của Đế Hậu

Những bậc đá xanh dưới mưa phùn lất phất, tầm mắt bao phủ một màn sương mờ ảo. Người đi đường che ô giấy dầu qua lại, chỉ cảm thấy có chút hương vị Bồng Lai tiên cảnh.

Trong quán trọ Tuân Hồ, ông chủ mặt mày hớn hở đếm chồng bạc trên quầy. Đợi kiểm đếm đủ số, ông ta nịnh nọt nói với hai người trước mặt: "Hai vị khách quan thật khôi ngô tuấn tú, quả thực là còn đẹp hơn cả tiên giáng trần. Chuyến này có phải định đến buổi ca vũ ở trong thành không ạ?"

"Có cái miệng của chưởng quầy, thảo nào quán trọ Tuân Hồ ngày nào cũng kín phòng." Vân Trần nghe vậy cười cười, "Chúng ta không phải đi ca vũ, mà vừa từ suối Song Dương phía sau về."

Sở Tôn Hành sau mấy năm điều dưỡng thân thể đã hồi phục phần lớn, có thể cầm kiếm, nhưng lại mắc bệnh sợ lạnh. Lâu Thương mấy hôm trước gửi thư về, nói là khi du ngoạn bắt gặp một hồ nước rất tốt, bảo hắn nếu không có việc gì thì nên ngâm mình trong suối nước nóng sẽ có lợi, rồi kẹp địa điểm vào thư, kèm theo những lời dặn dò thường lệ gửi đến cung.

Sở Tôn Hành nhận thư xem, thật khéo làm sao, địa điểm này lại vừa vặn ở huyện Nam Thủy, thế là Vân Trần liền quyết định sau khi xử lý xong việc triều chính sẽ đưa hắn đến đây ngâm mình.

Hai người vừa ngâm suối nước nóng hôm qua xong, định bụng hôm nay đi dạo quanh đây một chút, tối sẽ lên đường về cung.

"Suối Song Dương?" Chưởng quầy giật mình, "Đó là chỗ tốt đó, ngày thường còn giới hạn số người, muốn vào ngâm mình còn phải đợi vé, ta với bà nhà ta chen chúc mấy ngày mà vẫn không giành được."

"Suối Song Dương nhỏ, đông người cũng không đủ chỗ chứa." Sở Tôn Hành lấy ra hai tấm vé đặt lên bàn, "Ta còn thừa hai tấm không dùng đến, chưởng quầy không chê thì cứ lấy tạm đi."

"Ôi chao! Thật là đa tạ vị công tử này!"

Một vé này khó cầu, chưởng quầy cũng không giở trò muốn từ chối rồi lại đón. Ông ta nhét vé vào lòng liên tục cảm ơn, cuối cùng lại t lấy ra một ít tiền lẻ ừ trong ngăn kéo: "Vậy thì tiền phòng này ta xin trả lại công tử một ít, coi như ta mua của ngài nhé?"

"Như vậy cũng được." Sở Tôn Hành nói.

Chưởng quầy đóng gói số tiền lẻ thừa lại đưa cho, nghe nói hai người còn muốn đi dạo thêm liền đề nghị: "Phía trước góc đường có một quán trà, gười kể chuyện ở đó rất biết cách làm người ta vui vẻ, hai vị nếu không có việc gì thì đến đó ngồi cũng không tệ đấy chứ?"

Sở Tôn Hành nhận tiền, mỉm cười gật đầu, quay người lại thì Vân Trần đã đã che ô đứng đợi ở cửa rồi.

Quán trà kể chuyện ẩn mình sau một cửa tiệm may, chưa đợi hai người vén tấm rèm hạt treo ngoài cửa, bên trong đã không biết bị câu chuyện hay nào đó chọc cười mà vang lên những tràng vỗ tay rộn rã.

Tiếng rèm hạt va vào nhau leng keng vang vọng, lẫn trong tiếng cười nói vui vẻ vậy mà vẫn có thể nghe thấy.

Lão tiên sinh chắp tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống, khiến mọi người trong quán đều lần lượt quay đầu nhìn.

Một tráng sĩ nhìn thấy họ, trên mặt lộ vẻ trêu chọc, gõ gõ bàn cười hỏi: "Lão tiên sinh, ngươi vừa nãy nói dáng vẻ đương kim Hoàng hậu rất đẹp, nhưng lại không thể nói rõ chi tiết. Vậy thì so sánh với hai vị công tử này xem, ai hơn ai kém?"

Lão tiên sinh trách mắng hắn một cái, vội vàng giơ ngón trỏ chặn miệng: "Cái này không thể nói bừa được, người đông miệng tạp, nếu truyền ra ngoài lão phu e rằng sẽ mang tội bất kính đấy."

"Lão tiên sinh sợ gì chứ?" Vân Trần dắt Sở Tôn Hành ngồi xuống bàn trước, nghe vậy cũng hứng thú nói, "Trời cao hoàng đế xa ai mà nghe được? Cho dù có nghe được, Bệ hạ cũng tuyệt đối sẽ không vì chuyện nhỏ này mà trách tội đâu."

Mọi người đều mang vẻ mặt hóng chuyện, nghe vậy nhao nhao phụ họa: "Đúng vậy đó, nhìn ông nhát gan kìa."

"Lão hủ đây là cẩn trọng trong lời nói và hành động." Lão tiên sinh gõ gõ xương quạt cười hì hì, nghiêm túc nói, "Cái này không phải lão hủ nói bừa đâu nhé, mọi người tự mình nghĩ xem, có thể khiến Thánh thượng nhường cả hậu cung chỉ giữ lại một mình người đó, vậy thì nhan sắc của Hoàng hậu nhất định không thể xem thường đâu."

Vân Trần nghe vậy thì cứng họng, chen vào một câu: "Lão tiên sinh nói vậy, có phải đã tận mắt chứng kiến?"

Lão tiên sinh "ấy" một tiếng, chống tay lên bàn lắc đầu nói: "Dân thường như lão hủ làm sao có thể nhìn thấy những người trên cao đó chứ."

Vân Trần nhìn sang Sở Tôn Hành, hàm ý sâu xa nói: "Nhưng ta thì đã nhìn thấy đấy."

"Ồ?" Vị tráng sĩ vừa nãy mở miệng cười lớn hai tiếng, chỉ cho rằng y đang nói bừa, "Vậy công tử thấy thế nào?"

Vân Trần nheo mắt lại, không ngại chuyện lớn, ra vẻ mượn lời của ông chủ quán trọ, cũng không biết là muốn nói cho ai nghe.

"Theo ta thấy, so với tiên giáng trần còn đẹp hơn nhiều."

Nói xong câu đó tâm trạng y rất tốt, đặt mấy thỏi bạc lên bàn, cũng không màng đến vẻ mặt nửa tin nửa ngờ của mọi người trong quán kéo Sở Tôn Hành mỉm cười bước ra cửa. Trên phố người qua lại tấp nập, hai người cũng không hề né tránh, tay nắm chặt tay cùng nhau đi thăm lại những nơi đã từng qua.

Không xa phía trước dán bảng truy nã, vì trời mưa nên ít người vây xem. Vân Trần bước lên mấy bước, vốn định tùy ý xem qua, nhưng lại sững sờ trong chốc lát khi lướt mắt qua nét chữ có phần giống với mình trên lệnh truy nã.

"Ấy, A Hành nhìn xem, chữ này có quen không?"

Sở Tôn Hành theo tiếng nhìn qua, cũng nhướn mày. Hắn suy nghĩ một lúc, gần như cùng lúc với Vân Trần nói ra một cái tên đã lâu không nhắc đến.

"A Chí?"

"Thật trùng hợp." Vân Trần cười gật đầu, đắc ý nói, "Nét chữ năm xưa ta từng nét từng nét dạy ra, không phải ai cũng có thể bắt chước được đâu."

"Điện hạ muốn đi gặp hắn không?" Sở Tôn Hành nói.

"Không vội, lệnh truy nã đều do một nhóm quan văn chuyên trách chấp bút. Mới qua mấy năm thôi mà hắn đã có thể lên đến vị trí hiện tại, chắc không bao lâu nữa chúng ta sẽ có thể gặp hắn ở hoàng thành rồi."

Vân Trần nghiêng ô về phía hắn một chút, kéo người tiếp tục đi về phía trước. Nơi hoang sơn từng giam cầm hai người trước đây đã bị quan phủ san bằng, xây dựng thêm mấy căn nhà và cửa hàng lộn xộn. Sở Tôn Hành quan sát cảnh tượng phồn thịnh giàu có xung quanh, ánh mắt lại vô tình bị một cặp vợ chồng già ngồi trước cửa ngắm mưa thu hút.

Ông lão chống gậy lấy ra một hộp son môi từ trong túi, giơ tay qua lại trước mặt bà lão nhưng không cho bà xem. Cho đến khi gần như làm bà ấy tức giận, ông mới cười làm lành vừa xin lỗi vừa mở nắp, lấy một chút tỉ mỉ thoa lên môi bà lão.

Son môi nhuộm đỏ đôi môi đầy nếp nhăn, cũng phản chiếu nụ cười lấp lánh trong mắt ông lão.

"Lạnh không? Mấy ngày nay trời lạnh nhanh, ra ngoài cũng không mang thêm quần áo." Vân Trần áp má vào má hắn, thấy người đứng yên tại chỗ ngẩn ngơ liền cũng nhìn theo ánh mắt hắn, vừa vặn thấy cặp vợ chồng già như những người trẻ tuổi vui đùa đi vào nhà.

Y tò mò hỏi: "Sao thế? A Hành có quen họ không?"

"Không quen, ta đang nghĩ về ta và Điện hạ." Sở Tôn Hành quay lại nhìn y, trong mắt dịu dàng mà vẫn không thiếu khao khát, "Đang nghĩ ta và Điện hạ sau này cũng có thể như thế này, tìm một ngôi nhà nhỏ nghe gió ngắm mưa, sống hết quãng đời còn lại."

Đồng tử Vân Trần khẽ rung động, người này thật sự là, mỗi câu nói đều có thể khiến trái tim y mềm nhũn.

Y nghiêng mặt ô xuống một chút che khuất tầm nhìn của hai người, hôn lên đôi mắt ôn hòa mỉm cười của hắn: "Căn nhà đó ngươi chọn, tiền ta trả. Đến lúc đó không gặp ai cả, ai dám đến làm phiền ta sẽ đánh đuổi ra khỏi cửa hết."

Sở Tôn Hành kéo y chậm rãi bước đi, nghe vậy cười hỏi: "Không cho ai vào hết thật à? Vương gia cũng không cho vào?"

"Không cho, Hoàng huynh đến cũng không cho vào."

"Trạm An cũng không cho?"

"Không cho."

"Vậy Lâu tiền bối thì sao?"

"...Cái này thì phải gặp, Lâu tiền bối đã cứu ngươi, là đại ân nhân của ta."

— HẾT TRUYỆN —

"Thứ ta không thiếu nhất chính là tiền, ngươi nhìn trúng phủ đệ nào chúng ta sẽ an cư ở đó, thích thứ gì thì mua thứ đó, được không?"

Sở Tôn Hành gật đầu cười cười: "Nghe theo Điện hạ, như vậy là quá tốt rồi."

"Chỉ có hai chúng ta thôi, không mang theo ai cả."

"Ừm, không mang theo ai cả."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện