(*)Phần ngoại truyện không có 5 6 là vì đấy là về 2 cp phụ, mình không thích 2 cặp này nên không làm, bạn nào tò mò có thể lên web xanh đọc nhé

Với cả phải mấy tháng mình mới làm tiếp ngoại truyện nên đại từ nhân xưng có thể không khớp, giờ mình lười check lại quá nên cứ để đó vậy.

Chap 122 - Hắn là của hoàng huynh

Gần đến cuối năm, trong cung khắp nơi treo đầy những chiếc đèn lồng giấy lớn nhỏ muôn hình vạn trạng, từ xa nhìn lại, cả hoàng cung được thắp sáng rực rỡ một màu đỏ tươi. Cung nữ thái giám tay ôm những tấm lụa là và trang sức mới được Phủ Nội Vụ ban phát, vừa nói vừa cười bước đều trên các con đường trong cung, cảnh tượng thật náo nhiệt.

Thời điểm này chính là lúc bận rộn nhất trong năm, Thuận Đế đã sớm chọn giờ lành phong ấn, tu sửa triều đình, trước sau Tết Tiểu Niên vừa kịp tế Táo Thần, cầu quốc vận. Thiên tử ăn Tết cũng không khác gì nhà thường dân, pháo hoa, câu đối đỏ, trống chiêng vang trời, thứ gì cũng không thiếu.

Nếu thực sự muốn tìm một điểm bất tiện, thì đó là Tết trong cung so với bên ngoài rốt cuộc vẫn có nhiều quy củ hơn.

Nghi thức khác nhau như là phải mặc thế nào, khi nào phải đến đâu làm gì, những điều này đều phải tuân thủ nghiêm ngặt, không được phép sửa đổi chút nào. Hàng loạt quy trình diễn ra khiến cả chủ tử lẫn nô tài đều mệt mỏi rã rời.

Bên ngoài Lăng Uyên Điện, Lục Phúc công công cũng đang tất bật chỉ huy một đám hạ nhân trèo lên trèo xuống, trang trí khắp nơi. Ông đã có tuổi, hô vài tiếng liền hụt hơi, phải chống vào khung cửa sổ bên cạnh thở hổn hển.

Nhưng cũng may là sau nửa ngày bận rộn, bên ngoài điện cuối cùng cũng thấm đẫm không khí Tết. So với sự lạnh lẽo thanh nhã thường ngày, quả thực là khác biệt một trời một vực.

Lục Phúc công công vỗ vỗ bụng, tỏ vẻ rất hài lòng.

Vân Trần vừa dùng xong bữa tối đã bị Thái Phó đại nhân gọi đi, nói là có vài quy tắc đầu năm cần nhắc nhở đôi lời. Y vốn không thích quá nhiều người vây quanh mình nên trước đó đã dặn dò, Lăng Uyên Điện không được có hạ nhân ở lại lâu.

Nhưng rõ ràng có người là ngoại lệ.

Sở Tôn Hành qua lại khắp các ngóc ngách trong điện, chỉ vài canh giờ đã sắp xếp mọi thứ trong đó ngăn nắp, đâu đâu cũng trông thật dễ chịu.

Hắn không ngừng tay di chuyển lò than vào giữa, tranh thủ bỏ thêm vài khối than để xung quanh ấm nhanh hơn. Vừa cúi người châm lò, cửa điện đã bị đẩy ra từ bên ngoài.

Vân Trần chỉ mặc một bộ nội y mỏng manh, chạy lon ton vừa xoa tay vừa hà hơi. Y lúc đó còn nhỏ, trên mặt khó tránh khỏi vẻ ngây thơ, thịt má hai bên rung rung theo từng bước chạy nhấp nhô của y.

Y vài bước đã chạy lên giường, chui vào chăn cuộn tròn vài vòng rồi mới thò đầu ra. Cách đó không xa bên ngoài điện còn có hai bà vú đang đuổi theo, ai nấy đều hoảng loạn, ngực phập phồng th* d*c, miệng không ngừng kêu: "Ôi chao, Tứ Điện hạ người đi chậm thôi, đất trơn trượt ngã thì làm sao đây!"

Sở Tôn Hành quay đầu thấy tay Vân Trần đông cứng đỏ ửng, trong lòng thắt lại, vội vàng thêm lửa vào lò, rót một chén nước ấm mang tới rồi bọc chặt chăn cho y, chỉ để lộ mỗi cái đầu ra ngoài.

Làm xong một loạt việc, khi cất tiếng nói, ngữ khí khó tránh khỏi mang chút trách móc: "Điện hạ lúc này không phải nên ở chỗ Thái phó đại nhân ư? Sao đột nhiên lại chạy về, lại còn chỉ mặc mỗi nội y vậy."

"Thái phó bị Tam Hoàng huynh chọc tức bỏ đi rồi, giờ chắc đang ở trước mặt phụ hoàng rưng rưng nước mắt bàn bạc khi nào mới có thể cáo lão về quê." Vân Trần nhận lấy nước ấm uống cạn một hơi, rồi giải thích, "Áo choàng ngoài bị Tam Hoàng huynh làm ướt rồi, mặc vào lạnh nên tiện thể cởi ra luôn, dù sao chạy về cũng không mất bao lâu."

Vân Trần chống người ngồi dựa vào thành giường, lúc này mới nhận ra trong điện cũng quanh quẩn một luồng khí lạnh. Y nhìn về phía lò than, quả nhiên, than bạc bên trong cháy chưa được một phần ba.

"Sao than này lại mới đốt vậy?"

Sở Tôn Hành thấy y định xuống, liền từ tủ dưới đất lấy ra một cái áo choàng lớn khác khoác cho y, rồi cúi người xin lỗi: "Trong điện không có người nên thuộc hạ không đốt than, mong Điện hạ thứ tội."

"Ta không ở trong điện là ngươi cũng không lạnh luôn à?" Vân Trần giả vờ tức giận đánh một cái vào gáy hắn, nắm lấy tay hắn thăm dò. Lòng bàn tay chạm phải một mảng ấm áp, lúc này y mới từ từ yên tâm.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Lục Phúc công công đẩy cửa bước vào, cúi người hành lễ: "Điện hạ mau sửa soạn đi, Li phi nương nương đã đến cửa rồi."

"Mẫu phi không ở cùng phụ hoàng mà đến tìm ta làm gì?" Vân Trần khó hiểu hỏi một câu.

Lời còn chưa dứt, Li Phi đã mang theo tiếng cười khẽ bước vào điện, bà giả vờ trách móc: "Sao, Trần Nhi đây là không hoan nghênh mẫu phi à?"

"Sao có thể, nhi thần không dám." Vân Trần kéo bà ngồi xuống ghế mềm, dâng một chén trà lên, "Mẫu phi đến tìm con là có chuyện gì lớn sao? Sao ngay cả pháp hội cũng không đi vậy?"

"Bên pháp hội có phụ hoàng con ở đó là được rồi, một phụ nhân như ta đi hay không thì có liên quan gì." Li phi dừng lại một chút, rồi lại trêu đùa hắn, "Nếu nói là chuyện lớn, thì tặng quà cho Trần Nhi có tính là chuyện lớn không?"

"Mặc dù chưa đến sinh nhật con, nhưng dù sao cũng là Tết, tính theo tuổi thì Trần Nhi cũng đã mười lăm rồi."

Li phi nói, giọng bà bỗng mang theo vài phần mơ màng. Bà nâng tay phủ lên mu bàn tay Vân Trần, trong đầu không tự chủ hiện lên hình ảnh y khi còn bé hơn: "Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà Trần Nhi đã lớn thế này rồi, mẫu phi cũng già rồi."

Từ khi y còn là một đứa trẻ sơ sinh cần nàng dỗ dành mỗi ngày mới ngủ được, đến nay hành vi cử chỉ đã quy củ đoan trang, phong thái ban đầu đã hiện rõ, như thể chớp mắt một cái đã trôi qua thật nhanh.

Ngày ngày ở trong cung, rốt cuộc cũng mất đi khái niệm về thời gian.

Vân Trần nghe bà nói vậy không khỏi mang chút buồn bã, liền không nhanh không chậm chuyển chủ đề, khẽ cười thành tiếng: "Mẫu phi già chỗ nào chứ, nhi thần thấy chẳng khác gì, vẫn như ngày thường tiên tư ngọc sắc."

Li phi nghe vậy bất giác bật cười, đưa tay véo nhẹ mũi y: "Học được mấy lời đường mật này từ đâu vậy? Lại dám dùng để lừa mẫu phi à?"

"Nhi thần nói lời nào cũng là thật." Vân Trần làm bộ ngoan ngoãn, ba câu hai lời bỏ qua đoạn này, chuyển lời hỏi: "Mẫu phi vừa nói muốn tặng quà cho con, là vật gì vậy?"

"Là vật gì thì đương nhiên phải hỏi Trần Nhi muốn vật gì chứ."

Vân Trần cong môi cười cười, đáy mắt lóe lên một tia sáng, như thể đang chờ câu nói này vậy. Y thuận lý thành chương đáp: "Nhi thần quả thực có một chuyện muốn xin."

"Nói nghe xem."

Vân Trần khẽ nghiêng đầu nhìn Sở Tôn Hành đang đứng đợi cách đó không xa. Chuyện y muốn xin lại liên quan đến hắn, nếu nói thẳng trước mặt thì mất đi sự mới mẻ, nhưng lại sợ nếu bảo hắn ra ngoài thì hắn sẽ hiểu lầm.

Nghĩ đi nghĩ lại, y liền nghiêng người tới gần tai Li phi thì thầm vài câu.

Li phi tuy trên mặt có chút nghi hoặc, nhưng suy nghĩ một lúc thấy cũng không mất mát gì, liền đồng ý.

Bà ở hậu cung có địa vị không thấp, lại luôn được Thuận Đế yêu thương, công việc trên tay tự nhiên cũng không ít, liền dặn dò vài câu rồi đứng dậy rời đi.

"Ngày mai là giao thừa rồi." Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng Li phi trên đường cung, Vân Trần mới nằm sấp trên bàn, vẫy tay gọi Sở Tôn Hành.

Sở Tôn Hành thờ ơ "ừ" một tiếng. Giao thừa đối với hắn mà nói chẳng khác gì ngày thường, thậm chí hắn còn vô thức muốn tránh né ngày này. Mẹ mất, cha không nhận, dù hắn có lật tung cả thế gian cũng không tìm được một người thân.

Vân Trần đang bận tâm chuyện của mình, không để ý đến sự khác lạ của hắn, ngón tay dính chút nước vẽ lung tung gì đó trên bàn. Hai người mỗi người một suy nghĩ, không biết từ lúc nào bên ngoài trời đã chạng vạng tối.

Sở Tôn Hành nhìn quanh điện một lượt, xác nhận mọi thứ cần dọn dẹp đều đã xong xuôi, liền ra ngoài như thường lệ dặn dò vài câu với thái giám canh gác về thói quen của Vân Trần, rồi chuẩn bị về phòng phụ nghỉ ngơi.

Vân Trần thấy vậy liền gọi giật lại, có chút không hài lòng: "A Hành lại muốn về phòng phụ à?"

Sở Tôn Hành đầu tiên là vô thức gật đầu, sau đó mới phản ứng lại, tưởng Vân Trần còn có việc chưa dặn dò. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, các cung điện thường ngày đã tắt đèn tối om nay vẫn sáng trưng.

Đúng rồi, ngày mai là giao thừa, tối nay mọi người trong cung hẳn là thức trắng đêm, không tránh khỏi phải đi lại làm việc khắp nơi. Hắn đã được Vân Trần sắp xếp thân phận thị vệ riêng, sao có thể tự ý rời bỏ vị trí được chứ.

Trong lòng thầm mắng mình sơ suất, suy nghĩ xoay chuyển, hắn liền quỳ xuống hành lễ: "Là thuộc hạ thất trách, mong Điện hạ thứ tội."

Vân Trần nào không biết hắn đang nghĩ gì, y bất lực thở dài, vốn định đỡ hắn dậy, nhưng tay vừa đưa ra được nửa chừng lại rụt về.

Y vén vạt áo, quỳ xuống trước mặt người nọ, thuận theo lời xin tội của hắn mà nói: "Thất trách há có thể dễ dàng thứ tội? Đêm nay trong cung e là phải ồn ào suốt đêm, vậy phạt ngươi ở lại Lăng Uyên Điện bầu bạn với ta giết thời gian, có dị nghị gì không?"

"...Thuộc hạ tuân lệnh."

Vân Trần khẽ nheo mắt, mãn nguyện gật đầu, một tay kéo hắn từ dưới đất đứng dậy. Ghế mềm ban đêm quá lạnh, y liền lôi hắn lên giường.

Sở Tôn Hành xưa nay vẫn luôn thuận theo y, thấy vậy liền ngồi hờ trên mép giường, trò chuyện cùng y.

Người nói ban đêm không ngủ được là Vân Trần, mà người chỉ nói vài câu đã buồn ngủ rũ rượi cũng là y.

Rõ ràng đến mắt cũng không mở được nữa nhưng miệng vẫn líu lo kể những chuyện thú vị vụn vặt. Sở Tôn Hành thấy y như vậy, đáy mắt tức khắc nhuốm vài phần ý cười, ánh mắt vô thức trở nên dịu dàng.

Hắn đưa tay ôm người vào lòng, vỗ nhẹ đều đều lên lưng y. Chưa đầy nửa khắc, người trong lòng liền tự động dịch chuyển thân mình, tìm một tư thế thoải mái hơn rồi ngủ thiếp đi.

Sở Tôn Hành dỗ dành thêm một lát, vốn định sắp xếp y nằm yên ổn trên giường, nhưng tay phải của Vân Trần lại níu chặt lấy đai áo của hắn, buộc hắn phải nằm xuống cùng.

Cung nữ thái giám đợi ngoài cửa nếu có việc gấp cần tìm, đẩy cửa vào mà bắt gặp thì e rằng sẽ xảy ra chuyện lớn mất.

Sở Tôn Hành bất lực, đành phải giữ nguyên tư thế để Vân Trần nằm trong lòng mình. Dùng chăn bọc chặt người rồi lại một tay xoa bóp nhẹ nhàng phần lưng dưới cho y, tránh để y sáng sớm mai thức dậy bị nhức mỏi.

Đêm này nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn.

Sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng, Lục Phúc công công đã giục người ngoài cửa. Sở Tôn Hành thấy Vân Trần ngủ say, trong lòng tuy không nỡ nhưng vẫn lên tiếng gọi y dậy.

Ngự trù trong cung hôm nay cả ngày phải chuẩn bị cho Bách Quan Yến và Đoàn Viên Yến, khiến cho bữa sáng được dọn lên lúc này không còn sự tinh tế như mọi ngày.

Vân Trần ăn vài miếng qua loa, dặn dò Sở Tôn Hành không được tự ý rời điện rồi cùng một đám thái giám vội vã rời đi.

Y hôm nay có lịch trình dày đặc, buổi sáng sớm phải theo Thuận Đế dâng hương hành lễ, mời các vị thần phật đến cung ăn Tết. Đến giữa trưa là Bách Quan Yến, đúng như tên gọi, đến lúc đó Đế vương phải mời các quan thần trong triều cùng các vương gia phiên bang cùng dự yến, sau mỗi chén rượu trong vắt đều treo một cái đầu người.

Bách Quan Yến kết thúc vẫn không được nghỉ ngơi, còn phải tế lễ cầu thần, để đảm bảo Đại Thuận năm tới mưa thuận gió hòa, gặp nạn hóa lành.

Ngày giao thừa, ngày đoàn viên của gia đình, đối với hoàng thất mà nói chỉ có thể dùng hai chữ "hành hạ" mới thực sự xứng đáng.

Hàng mấy canh giờ trôi qua, ngay cả bước chân của Vân Trần cũng trở nên phù phiếm.

Buổi tối trong bữa Đoàn Viên Yến, y nhân lúc không ai chú ý lặng lẽ nhét khá nhiều đồ ăn vào trong mấy gói giấy, sau đó liếc mắt ra hiệu cho Li phi đang ngồi trên đài cao. Bà hiểu ý cười khẽ, rồi thì thầm vài câu vào tai Thuận Đế, Thuận Đế liền giơ tay cho phép y rời khỏi bàn tiệc trước.

Món quà y muốn xin Li phi ngày hôm qua chính là sự an nhàn này.

Vì Thuận Đế năm nay ra lệnh cho tất cả cung nhân không có nhiệm vụ về nhà đoàn viên, nên sự náo nhiệt trong hoàng cung hiện giờ đều tập trung tại các yến tiệc, những nơi khác không khỏi trở nên lạnh lẽo hơn nhiều.

Bên ngoài Lăng Uyên Điện lúc này không một bóng người, chỉ có vài chiếc đèn lồng giấy bị gió lạnh thổi loạn xạ chứng minh rằng đang là thời điểm cuối năm.

Vân Trần không cho phép Sở Tôn Hành về phòng phụ, lúc này hắn một mình ngồi ngẩn người trong điện nhìn ra ngoài cửa sổ, cả cây nến cháy hết mà hắn cũng không hề động đậy chút nào.

Cửa điện "kẽo kẹt" một tiếng, hắn tưởng bị gió thổi mở, định đứng dậy đóng cửa thì lại bất ngờ nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở bên ngoài.

Vân Trần vẫn còn mặc bộ lễ phục lộng lẫy chưa kịp thay ra, lúc này đang vẫy tay nhướng mày với hắn, đáy mắt lấp lánh ánh sao sáng ngời khiến người ta vô thức chìm đắm không thể thoát ra.

Tay y xách vài túi giấy nhẹ nhàng đung đưa, thấy Sở Tôn Hành chỉ đứng thẳng đờ nhìn mình không phản ứng liền tiến lên vỗ nhẹ vào đầu hắn: "Sao, một ngày không gặp bổn Điện hạ đã không nhận ra rồi à?"

Sở Tôn Hành đối diện với nụ cười của y, sững sờ rất lâu sau mới từ từ tìm lại được giọng nói của mình: "Điện... Điện hạ sao lại quay về?"

"Đương nhiên là quay về dùng bữa cùng A Hành rồi." Vân Trần nói một cách hợp tình hợp lý, y mở ba túi giấy trong tay ra, bên trong đựng thức ăn từ Đoàn Viên Yến vừa rồi, béo ngậy tỏa hương, món mặn món ngọt đầy đủ.

Vân Trần rút chiếc khăn lót bên ngoài ra tiện tay vứt đi, khá may mắn nói: "May mà ta còn mang theo một chiếc khăn tay, nếu không bộ quần áo này dính dầu mỡ, e là sẽ làm khổ các cung nhân ở phòng giặt mất."

Sở Tôn Hành nhìn bàn ăn từ không có gì đến đầy ắp món ăn, trong lòng nói không xúc động chỉ sợ thần tiên cũng không tin. Đồng tử hắn khẽ run, nhận lấy đôi đũa Vân Trần đưa tới: "...Đa tạ Điện Hạ."

Hắn vốn dĩ che giấu cảm xúc rất tốt, nhưng Vân Trần thường chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra điều bất thường. Y lật ngược đôi đũa, chọc chọc vào mặt Sở Tôn Hành, giả vờ đe dọa: "Nếu còn không động đũa thì sẽ để ngươi nhịn đói đấy."

Sở Tôn Hành cũng thuận theo tiếng "đe dọa" đó cười hai tiếng, đôi đũa trên tay còn chưa chạm vào món ăn, bên ngoài cửa lại vang lên tiếng khóc lóc không đúng lúc.

Vân Trần tai thính nhận ra người đến, ra ngoài nhìn quả nhiên thấy một vú nuôi đang bế một bé gái khoảng bốn năm tuổi. Cô bé vừa nhìn thấy Vân Trần liền ngừng khóc ngay lập tức, giãy giụa xuống đất rồi lao vào lòng y.

"Tứ Hoàng huynh!"

Vân Trần cúi người ôm cô bé lên, quay sang hỏi vú nuôi: "Đêm khuya rồi, ngươi đưa Châu Ngọc Công chúa ra ngoài làm gì?"

"Tứ Điện hạ bớt giận." Vú nuôi nghe tiếng liền quỳ xuống đất, miệng không quên biện bạch: "Nương nương phải đi đưa đồ cho Bệ hạ, Châu Ngọc Công chúa khóc mãi không dứt, nô tì nghĩ Công chúa từ trước đến nay rất thích Tứ Điện hạ nên muốn lừa công chúa đến Lăng Uyên Điện thăm một chút. Nhưng không ngờ ngài lại không ở trong yến tiệc, làm phiền Điện hạ nghỉ ngơi, nô tì đáng chết vạn lần."

"Thôi được rồi, ngươi lui xuống đi." Vân Trần phất tay ra hiệu cho nàng ta ra ngoài, tiện miệng dặn dò: "Lát nữa nương nương về cung, ngươi lại qua đây bế Công chúa về."

"Vâng, nô tì tuân lệnh."

Vân Trần bế Châu Ngọc Công chúa đến bàn, gắp vài món ăn không quá ngấy đút cho cô bé. Tiểu Công chúa cũng dễ nuôi, miệng không ngừng nghỉ, đút gì ăn nấy.

Ăn được một lúc, cô bé dường như chợt nghĩ ra điều gì, mơ hồ vén mí mắt, nũng nịu hỏi: "Tứ Hoàng huynh, sao mẫu phi lại không chơi với Châu Ngọc vậy?"

"Vì mẫu hi của muội đi đưa quà cho phụ hoàng rồi."

"Sao mẫu phi lại không tặng quà cho Châu Ngọc?" Tiểu công chúa ngừng nhai, nghe vậy có chút hờn dỗi.

"Vậy Tứ Hoàng huynh tặng muội nhé?" Vân Trần buồn cười chịu thua, "Muội xem trong Lăng Uyên Điện của Hoàng huynh có thứ gì muội thích không?"

Tiểu Công chúa xoay đầu nhìn xung quanh, tượng vàng ngọc thạch không giữ được ánh mắt cô bé, cuối cùng cô nhóc dừng ánh mắt lại trên người Sở Tôn Hành đang ngồi đối diện, vừa bóc một con tôm đưa qua.

Cô bé thấy người này trông rất đẹp, liền kéo ống tay áo Vân Trần, chỉ vào Sở Tôn Hành hỏi: "Tứ Hoàng huynh, muội muốn hắn."

"Hắn không được, Châu Ngọc xem cái khác được không?"

"Vì sao không được?"

Vân Trần bất động thanh sắc ấn tay cô bé xuống, cười nói: "Vì hắn là của Hoàng huynh."

--------------------------

Thái phó đại nhân: Cái chức quan này ta một ngày cũng không làm nổi nữa!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện