Đối diện với nụ cười pha chút thương hại của mẫu thân, Ôn Sơ Dao mới chợt hiểu ra.

Con của tội thần — sinh ra chính là lưỡi đao treo trên đầu Hoài Vương.

Hắn sao có thể cho phép đứa trẻ ấy sống sót.

Mẫu thân đứng trong gió, thần sắc thê lương:

“Ngày ngươi tìm đến ta, ngươi đã bị người gài uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i rồi. Máu nhuộm Hầu phủ — một mũi tên trúng hai đích, đều là tính toán của Hoài Vương.”

Bà liếc nhìn phụ thân mặt mày trắng bệch, ánh mắt như muốn nói: chỉ có ngươi là kẻ ngu xuẩn triệt để nhất.

Phụ thân vẫn không cam lòng, quay sang Ôn Sơ Dao hỏi:

“Ngươi… thật sự chưa từng có chút chân tình nào với ta sao? Những lời ngươi nói muốn gả cho ta — đều là lừa dối ư?”

Đến nước này, Ôn Sơ Dao biết mình không còn đường sống, đến cả giả vờ dỗ dành cũng lười.

Nàng căm ghét quát lên:

“Đồ ngu. Nếu ngươi đáng tin cậy, sao ta lại lưu lạc đến thanh lâu? Thái t.ử còn có thể vì tướng phủ mà quỳ trước đại điện không dậy, lấy cái c.h.ế.t ép vua — còn ngươi thì sao? Vô dụng đến cùng cực!”

“Bị Hoài Vương lợi dụng, cưới về một nữ la sát, để nhà tan cửa nát, c.h.ế.t không chỗ chôn — đó là kết cục ngươi đáng nhận!”

Niềm hy vọng cuối cùng của phụ thân bị nghiền nát.

Ông phát điên, gào thét, giơ mạnh cánh tay trái, dốc hết sức bóp cò.

Mũi ám tiễn giấu trong tay áo lao thẳng vào n.g.ự.c Ôn Sơ Dao.

Tình nhân trở mặt — mang theo hận ý…

Một mũi.

Hai mũi.

Ba mũi.

Ba mũi ám tiễn tẩm độc phòng thân, không thiếu một mũi nào, toàn bộ cắm sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c nàng ta.

Ôn Sơ Dao phun ra từng ngụm m.á.u đen, ngã quỵ xuống đất.

Trong tay nàng vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc vòng ngọc — món quà giả tình giả nghĩa của Hoài Vương.

Đến c.h.ế.t, nàng vẫn không thể nhắm mắt.

Nữ t.ử sa vào chữ tình, quả thật không thể nói rõ.

Nhưng kẻ gan ruột nát tan, sống không bằng c.h.ế.t, lại chính là phụ thân tốt của ta.



Thi thể Ôn Sơ Dao bị kéo đi, mẫu thân ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta:

“Làm nữ t.ử, vốn đã gian nan hơn người. Dốc ra mười phần chân tâm quá dễ đổi lấy m.á.u me đầy người. Mẫu thân để con tận mắt nhìn thấy, là muốn con học cách giữ lại ba phần cho chính mình.”

Ta gật đầu:

“A Đường hiểu rồi.”

Sau khi chân tâm của phụ thân bị xé nát không còn manh giáp nào, ông lại trong cảnh đoạn t.ử tuyệt tôn mà nhớ tới ta.

Con diều ta từng mòn mỏi mong chờ, ông nằm trên giường, tự tay tô màu, từng chút một buộc dây cho ta.

Thế nhưng khi ông cố nén niềm vui trong đáy mắt, đưa con diều nhét vào tay ta, lại bị ta hất rơi xuống đất:

“Lúc ta ba tuổi, ta mong cầu mà không được, đến nay đã sáu tuổi rồi — từ sau khi mẫu thân mời vô số họa sư, thợ thủ công làm đầy một phòng diều cho ta, ta đã chẳng còn thấy hiếm lạ nữa.”

“Đừng phí tâm. Ninh Chiếu Đường sáu tuổi sẽ không thay Ninh Chiếu Đường ba tuổi mà tha thứ cho ông.”

Ta quay lưng đi dứt khoát, không hề do dự.

Trong đầu chỉ còn hình ảnh năm ta ba tuổi — nhìn Hoài Nam quận chúa cưỡi trên cổ phụ thân nàng, thả diều giữa trời cao, lòng ta đầy ngưỡng mộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng thứ ta muốn khi ấy không phải là diều.

Ta chỉ muốn sự bầu bạn của phụ thân.

Ông uống rượu, xướng họa suốt đêm không về, đến cả một miếng bánh cũng chưa từng mang cho ta.

Ta lấy hết dũng khí, ôm tờ giấy đẩy cửa thư phòng, rụt rè thử hỏi ông có thể làm cho ta một con diều hay không.

Khi đó, ông vừa được tặng một con vẹt ngũ sắc, đang vui vẻ trêu đùa với nó trên bàn.

Đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, liền phất tay đ.á.n.h rơi tờ giấy của ta xuống đất, xách l.ồ.ng chim bước ra ngoài:

“Mấy cái thứ ấy bán đầy ngoài phố, bỏ vài đồng mua về là xong, hà tất phải đến làm phiền ta.”

“Hay là mẫu thân ngươi đến mấy đồng ấy cũng không nỡ cho? Đi tìm tổ mẫu ngươi đi, tự khắc bà ấy sẽ ‘dạy dỗ’ mẫu thân ngươi.”

Tờ giấy của ta bị ông giẫm lên một cước, in hằn một dấu giày bẩn thỉu.

Ta ôm tờ giấy ấy, đứng dưới hành lang khóc đỏ cả mắt.

Là mẫu thân tìm thấy ta — lau khô nước mắt cho ta, vẽ diều cho ta, đặt ta lên vai, chạy hết vòng này đến vòng khác giữa đồng hoang.

Vai bà rộng lớn.

Từ rất sớm đã gánh vác cả quãng đời còn lại của hai mẹ con ta.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Chỉ đến ngày ấy, ta mới thực sự hiểu ra.

Về sau, ta không còn cầu xin phụ thân bất cứ điều gì nữa.

Ta có mẫu thân.

Bàn tay bà thô ráp vì chai sạn, nhưng lại ấm áp vô cùng.

Chỉ vì một cước giẫm nát tờ giấy của ta, phụ thân bị mẫu thân ghi hận trong lòng.

Về sau, khi đang đùa với chim ch.óc trên lầu, ông liền trượt chân ngã xuống bậc thang, gãy nát xương chân, nằm liệt nửa năm trời.

Ta từng nghĩ mình đã cự tuyệt đủ dứt khoát.

Nhưng phụ thân vẫn mặt dày dây dưa không dứt.

Hôm nay cho người đưa tới mấy hộp điểm tâm quý hiếm trong kinh, hôm sau lại bảo trù nương nấu món móng giò lớn mà ta thích.

Mẫu thân thấy rõ mọi chuyện, lại chẳng nói một lời.

Mãi cho đến khi có mấy cố nhân của phụ thân vào phủ thăm hỏi, mẫu thân mới bảo ta đi cùng.

Ta vốn không muốn, nhưng không nỡ trái ý bà, đành tới viện của phụ thân một chuyến.

Nào ngờ vừa rẽ qua hành lang đã nghe thấy ông ta nói:

“Giờ Hầu phủ chẳng còn gì, thân thể ta thế này cũng không trông mong gì được nữa. Tuy không thiếu bạc tiền phú quý, nhưng lại phụ lòng tổ tiên, chỉ sợ khi c.h.ế.t xuống hoàng tuyền cũng bị phụ thân ta mắng cho một trận.”

“Cũng may Chiếu Đường có tiền đồ, được học cùng tiểu điện hạ Đông cung, bái Thái phó làm thầy, sớm tối bên nhau, cũng coi như có tình thanh mai trúc mã.”

“Nếu nó không bị mẫu thân nó dạy hư, nếu là một đứa có chí khí, thì nhà họ Ninh ta cũng có ngày rạng rỡ.”

Gió thốc qua hành lang, rát buốt như cứa vào da thịt, khiến ta vừa đau vừa giận.

Thì ra — chút thương xót nhỏ nhoi ấy, cũng chỉ là một phần trong toan tính lợi dụng của ông.

Một trong mấy vị bằng hữu ngồi cùng bàn hỏi:

“Huynh với nó vốn chẳng thân thiết, nó liệu có chịu nghe lời không?”

Phụ thân khẽ cười khinh:

“Máu mủ ruột rà, sao có thể cắt đứt? Dù gì nó vẫn là con gái ta. Chỉ cần ta mềm mỏng, t.ử tế một chút, sớm muộn gì nó cũng hiểu — quyền thế trong tay, đứng trên vạn người, đều là vì nó mà thôi.”

“Nữ t.ử rồi cũng phải gả đi, chuyện này chẳng đến lượt nó tự quyết.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện