Tình trạng nền đất lún còn nghiêm trọng hơn cả những gì Tiêu Mộng Hồng dự đoán. Cô ở lại công trường đến tận chạng vạng. Lúc Tiết Tử An đưa cô về nhà thì trời đã khuya, gần chín giờ tối. Không tiện mời anh vào nhà, Tiêu Mộng Hồng bước xuống xe, vừa chào tạm biệt thì một chiếc ô tô phía đối diện bật đèn rọi thẳng tới.
Đúng lúc ấy, Cố Trường Quân lái xe về đến cổng. Vừa nhìn thấy Tiết Tử An, anh tỏ rõ vẻ ngạc nhiên. Rõ ràng là chưa biết chuyện gì vừa xảy ra. Sau giây phút bất ngờ ban đầu, anh bước tới bắt chuyện. Tiêu Mộng Hồng liền kể sơ lược tình hình ban ngày. Nghe xong, Cố Trường Quân gật đầu, rồi quay sang nói với Tiết Tử An:
“Cảm ơn anh đã đưa vợ tôi về nhà. Tiết tiên sinh, anh vào ngồi một lát chứ?”
Tiết Tử An vội vàng từ chối, rồi lái xe rời đi. Tiêu Mộng Hồng cùng Cố Trường Quân cùng nhau bước vào nhà.
Hiến Nhi đã ngủ. Còn Cố phu nhân vẫn chưa về phòng, đang ngồi một mình dưới phòng khách đan áo len. Thấy hai người về cùng nhau, bà đặt áo xuống, hỏi tình hình công trường. Tiêu Mộng Hồng chỉ tóm tắt đôi lời rồi khuyên mẹ chồng nghỉ sớm. Hai vợ chồng sau đó cùng vào xem Hiến Nhi đang ngủ say, rồi mới trở về phòng.
Tắm xong, Tiêu Mộng Hồng ngồi xuống bàn làm việc mà mình đã rời xa gần một năm, trầm ngâm suy nghĩ, bắt đầu tính toán các phương án bồi thường khả thi. Ban đầu, Cố Trường Quân cũng không nói gì, tự lên giường nằm. Đến khoảng 11 giờ, thấy cô vẫn không có chút ý định nghỉ ngơi, anh bước xuống giường, đi đến sau lưng cô, rút cây bút chì trong tay cô ra, dịu giọng nói:
"Khuya rồi, ngủ trước đi. Mấy việc này đâu phải một hai ngày là xong, từ từ tính cũng được.”
Tiêu Mộng Hồng giành lại bút: “Em không ngủ được. Anh cứ ngủ trước đi.”
“Em không lên giường, anh cũng không ngủ nổi.” Anh cúi người, giọng mang chút nũng nịu, cằm nhẹ cọ lên cổ cô lộ ra ngoài lớp áo ngủ.
“Em thật sự không ngủ được, đừng quấy rầy em! Nếu anh thấy phiền, em đi ngủ phòng khác!”
Cô vừa nói vừa bắt đầu thu dọn bản thảo trên bàn làm việc. Cố Trường Quân đứng thẳng dậy, nhìn cô sắp xếp mà nói:
“Khuya lắm rồi. Em định làm việc tới mấy giờ nữa?”
Giọng anh có phần không vui, Tiêu Mộng Hồng nghe ra, trong lòng cũng nổi lên một trận bực bội vô cớ. Cô quay đầu nói:
“Anh muốn ngủ thì cứ ngủ đi, cứ nhìn chằm chằm em làm gì! Anh đâu phải con nít ba tuổi, phải có em bên cạnh mới ngủ được chắc?”
Sắc mặt Cố Trường Quân thay đổi, anh nhìn cô một lúc như đang kìm nén cảm xúc, rồi bất ngờ nắm lấy tay cô, ép cô quay lại đối mặt mình.
“Em đang trách anh sao?” Anh nhìn kỹ sắc mặt cô, hỏi.
“Là anh bảo Lâm Lương Ninh đừng đến làm phiền em, đúng không?” Giọng Tiêu Mộng Hồng mang theo chất vấn.
“Đúng, anh thừa nhận, trước đây anh có dặn Lâm Lương Ninh cố gắng đừng làm phiền em. Nhưng sự việc xảy ra thế này, anh cũng đâu có vui vẻ gì. Giờ chuyện đã rồi, em tự trách hay lo lắng cũng vô ích. Với lại, chuyện này cũng đâu phải trời sập. Nếu cần, anh có thể giúp em bàn với Tiết Tử An chuyện bồi thường.”
“Trong mắt anh, đương nhiên chuyện này chẳng là gì to tát rồi!”
Tiêu Mộng Hồng cắt ngang lời anh.
“Nhưng chuyện này đâu phải cứ dùng tiền là giải quyết được, anh hiểu không? Trước đây Tiết tiên sinh tin tưởng em nên mới giao dự án nhà xưởng cho em phụ trách. Giờ nhà xưởng vốn dĩ đã phải hoàn thành, lại vì em sơ suất và thiếu trách nhiệm mà bị đình lại! Em là người thiết kế chính, tất nhiên phải chịu trách nhiệm chính. Tình hình hiện tại còn nghiêm trọng hơn em nghĩ, em cần sớm nghĩ ra phương án đền bù hợp lý. Vậy nên làm ơn, đừng làm phiền em nữa, được không?”
“Chỉ sợ trước đây anh ta tìm em, cũng chưa chắc hoàn toàn vì tin tưởng đâu.” Cố Trường Quân lạnh giọng đáp.
Ánh mắt Tiêu Mộng Hồng lập tức ánh lên một tia giận dữ: “Vừa rồi anh nói gì? Anh lặp lại lần nữa xem?”
Cố Trường Quân khựng lại, cuối cùng giơ tay lên tỏ ý đầu hàng:
“Được rồi, anh sai rồi, được chưa? Nếu em không muốn ngủ, anh không làm phiền em nữa. Anh đi ngủ đây.”
Nói xong, anh quay người bước nhanh về giường. Tiêu Mộng Hồng nhìn bóng lưng anh nằm trên giường, khẽ thở dài.
“Ang ngủ đi. Để không làm phiền giấc ngủ của anh, em qua phòng khác.”
Cô gom một chồng tài liệu của mình, xoay người mở cửa bước ra ngoài.
Tiêu Mộng Hồng thức làm việc xuyên đêm đến tận rạng sáng. Hôm sau, Cố Trường Quân dậy sớm, ghé thăm Hiến Nhi một lát rồi ra khỏi nhà, không nói với cô lấy một lời. Điều này khác hẳn với thói quen thường ngày của anh, nhưng lúc này Tiêu Mộng Hồng không còn thời gian bận tâm đến suy nghĩ của anh nữa.
Đối với cô, đặt lợi ích khách hàng lên hàng đầu và hành động dựa trên tiêu chuẩn chuyên nghiệp là nguyên tắc nghề nghiệp cô luôn kiên trì theo đuổi. Những điều ấy đã ăn sâu vào nhận thức, không thể dễ dàng thay đổi. Sau một năm bị đình chỉ công tác, điều cô mong mỏi nhất bây giờ chính là làm sao nhanh chóng đưa ra được phương án bổ sung khả thi để công trình có thể tiếp tục và hoàn thành thuận lợi, giảm thiểu tối đa tổn thất mà cô đã vô tình gây ra cho Tiết Tử An.
Sau nhiều ngày nỗ lực, cuối cùng Tiêu Mộng Hồng cũng thiết kế được phương án đền bù và cải thiện phù hợp. Công trường được thi công trở lại.
Hiến Nhi được bà vú họ Chu chăm sóc rất chu đáo. Ngoài Chu nhũ mẫu, từ lúc thằng bé mới chào đời, bà Cố còn điều thêm hai người giúp việc từng trông trẻ từ nhà khác đến hỗ trợ. Các cô không phải làm gì khác ngoài việc toàn tâm chăm sóc đứa trẻ, vì vậy Tiêu Mộng Hồng hoàn toàn yên tâm.
Từ ngày công trình khởi công trở lại, cô gần như dốc toàn lực cho công việc. Sáng sớm rời nhà, tối mịt mới trở về. Gần như cả ngày cô đều ở công trường. Số cân thừa trong thời gian ở cữ cũng nhanh chóng biến mất, vóc dáng cô lại gầy đi thấy rõ.
Bà Cố bắt đầu có phần không hài lòng. Cố Trường Quân dường như cũng quyết định giữ khoảng cách với Tiêu Mộng Hồng. Dù vẫn ở Bắc Bình, anh cũng như cô, sáng sớm rời đi, khuya mới trở về. Ban ngày hai người hiếm khi gặp mặt, tối về ngủ chung giường nhưng lại chẳng hề thân mật như trước.
Phương án sửa chữa có hiệu quả, tiến độ công trình dần ổn định. Tiêu Mộng Hồng cũng nhẹ lòng hơn sau nửa tháng căng thẳng liên tục. Cô bắt đầu để ý thấy gần đây Cố Trường Quân có gì đó khác lạ. Trước đây cô bận đến mức chẳng kịp để tâm. Giờ bình tĩnh lại, nghĩ đến chuyện lần trước mình trút giận vô cớ, đối xử với anh có phần lạnh nhạt, cô thấy hơi áy náy.
Tối hôm đó, dỗ Hiến Nhi ngủ xong, dặn dò nhũ mẫu vài lời, cô quay về phòng, tắm rửa rồi lên giường sớm. Cố Trường Quân về rất muộn, vừa lên giường đã quay lưng về phía cô, chẳng nói một lời.
Tiêu Mộng Hồng khẽ thì thầm: “Gần đây em bận, không cho con bú được, ngực căng tức khó chịu lắm. Dù sao cũng có nhũ mẫu, sữa đủ rồi. Em tính cai sữa luôn. Anh thấy sao?”
“Tuỳ em.” Anh đáp nhạt, không thèm quay lại.
Cô lặng lẽ áp sát lưng anh, ghé sát tai thổi nhẹ: “Anh đang giận em à? Muốn thi gan với em đúng không? Em nói trước nhé, em đếm tới ba, nếu anh còn chưa quay lại.”
Anh không đáp.
“Một…Hai…Ba…”
Không có phản ứng. Tiêu Mộng Hồng hừ nhẹ, giận dỗi đạp anh một cái rồi cũng quay lưng lại ngủ. Nhưng vừa mới nhắm mắt, eo cô chợt nặng trĩu, anh đã xoay người đè lên. Ánh mắt anh sâu thẳm, không nói gì, cúi đầu xuống, cách lớp áo cắn lấy n** m*m m** trước ngực cô, bàn tay còn lại cũng không chịu thua, siết lấy bên kia, vừa bóp vừa vuốt. Đau, ngứa, tê rần, một cảm giác mãnh liệt và khó tả ào ạt ập đến.
Từ sau khi sinh con, cơ thể cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Những đụng chạm có phần mạnh bạo của anh khiến cô không kịp phòng bị, cảm giác tê dại và rạo rực lập tức lan khắp cơ thể, dòng sữa trắng tươi nhanh chóng trào ra, thấm ướt một mảng trước ngực. Anh giống như Hiến Nhi, say mê nuốt lấy dòng sữa ngọt ngào mà cô tiết ra. Ánh mắt cô mơ màng đượm sương, hai má ửng hồng, cô cũng không kìm được, siết chặt lấy tóc anh, phát ra tiếng rên khe khẽ đầy quyến rũ mê hoặc. Anh tiếp tục nhẹ nhàng cắn lên làn da mềm mại của cô, để lại dấu ấn của riêng mình trên từng thớ thịt. Rồi anh chầm chậm di chuyển xuống phía dưới bụng cô. Cuối cùng, cô nhận ra ý định của anh, lòng vừa kinh ngạc vừa bối rối. Cố gắng ngăn lại theo bản năng, nhưng vẫn không thể cưỡng lại được những cử động mê hoặc từ môi lưỡi anh.
Khi anh từ tốn tiếp tục dạo chơi theo ý mình, cô mới giật mình nhận ra ý định của anh. Nhưng phản ứng chưa kịp thành lời, cảm giác ngọt ngào và mãnh liệt đã sớm lấn át lý trí. Anh không còn thô bạo như lúc đầu, mà thay vào đó là từng động tác nhẹ nhàng, có lực, đầy kiên nhẫn và âu yếm. Môi lưỡi anh như đang âu yếm, chăm sóc cô chu đáo, khiến cô không thể kiềm chế mà run lên từng cơn, yếu đuối đáp lại. Một chân trần của cô khẽ co lại, các ngón chân cuộn chặt, nhanh chóng bị anh dẫn dắt lên tới đỉnh điểm cảm xúc mãnh liệt. Sự dịu dàng ấy khiến cô không thể không tan chảy, đến khi mọi cảm xúc vỡ òa trong khoảnh khắc đắm say, cô chỉ còn biết cắn chặt môi, mặc cho bản thân bị anh đưa l*n đ*nh cao khát khao.
………..
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai người vẫn ôm chặt lấy nhau. Nửa tháng đầy sóng gió dường như chỉ còn là ký ức mờ nhạt, tan biến như mây khói. Cố Trường Quân dậy sớm, có việc phải ra sân bay Nam Uyển. Chỉ mới năm giờ sáng, anh nhẹ nhàng rời khỏi giường, trước khi đi còn quay lại hôn lên môi cô một cái.
Tiêu Mộng Hồng vẫn nửa tỉnh nửa mê trên giường, mắt lim dim chưa hoàn toàn mở.
Anh nói: “Có đồng nghiệp mời tham dự hôn lễ tối nay, em chuẩn bị sẵn đi. Khoảng năm giờ chiều anh về, rồi cùng em đi.”
Cô từ từ mở mắt, hơi ngạc nhiên: “Hôm nay sao?”
Cố Trường Quân dừng lại, nhẹ nhàng hôn cô rồi nhìn thăm dò: “Hôm nay em còn định đi công trường không?”
Tiêu Mộng Hồng đáp: “Việc thi công đang rất gấp, hôm nay là bước quan trọng. Nhưng em sẽ về trước lúc năm giờ để chuẩn bị.”
Cố Trường Quân thở phào, gật đầu đồng ý.
Đúng lúc ấy, Cố Trường Quân lái xe về đến cổng. Vừa nhìn thấy Tiết Tử An, anh tỏ rõ vẻ ngạc nhiên. Rõ ràng là chưa biết chuyện gì vừa xảy ra. Sau giây phút bất ngờ ban đầu, anh bước tới bắt chuyện. Tiêu Mộng Hồng liền kể sơ lược tình hình ban ngày. Nghe xong, Cố Trường Quân gật đầu, rồi quay sang nói với Tiết Tử An:
“Cảm ơn anh đã đưa vợ tôi về nhà. Tiết tiên sinh, anh vào ngồi một lát chứ?”
Tiết Tử An vội vàng từ chối, rồi lái xe rời đi. Tiêu Mộng Hồng cùng Cố Trường Quân cùng nhau bước vào nhà.
Hiến Nhi đã ngủ. Còn Cố phu nhân vẫn chưa về phòng, đang ngồi một mình dưới phòng khách đan áo len. Thấy hai người về cùng nhau, bà đặt áo xuống, hỏi tình hình công trường. Tiêu Mộng Hồng chỉ tóm tắt đôi lời rồi khuyên mẹ chồng nghỉ sớm. Hai vợ chồng sau đó cùng vào xem Hiến Nhi đang ngủ say, rồi mới trở về phòng.
Tắm xong, Tiêu Mộng Hồng ngồi xuống bàn làm việc mà mình đã rời xa gần một năm, trầm ngâm suy nghĩ, bắt đầu tính toán các phương án bồi thường khả thi. Ban đầu, Cố Trường Quân cũng không nói gì, tự lên giường nằm. Đến khoảng 11 giờ, thấy cô vẫn không có chút ý định nghỉ ngơi, anh bước xuống giường, đi đến sau lưng cô, rút cây bút chì trong tay cô ra, dịu giọng nói:
"Khuya rồi, ngủ trước đi. Mấy việc này đâu phải một hai ngày là xong, từ từ tính cũng được.”
Tiêu Mộng Hồng giành lại bút: “Em không ngủ được. Anh cứ ngủ trước đi.”
“Em không lên giường, anh cũng không ngủ nổi.” Anh cúi người, giọng mang chút nũng nịu, cằm nhẹ cọ lên cổ cô lộ ra ngoài lớp áo ngủ.
“Em thật sự không ngủ được, đừng quấy rầy em! Nếu anh thấy phiền, em đi ngủ phòng khác!”
Cô vừa nói vừa bắt đầu thu dọn bản thảo trên bàn làm việc. Cố Trường Quân đứng thẳng dậy, nhìn cô sắp xếp mà nói:
“Khuya lắm rồi. Em định làm việc tới mấy giờ nữa?”
Giọng anh có phần không vui, Tiêu Mộng Hồng nghe ra, trong lòng cũng nổi lên một trận bực bội vô cớ. Cô quay đầu nói:
“Anh muốn ngủ thì cứ ngủ đi, cứ nhìn chằm chằm em làm gì! Anh đâu phải con nít ba tuổi, phải có em bên cạnh mới ngủ được chắc?”
Sắc mặt Cố Trường Quân thay đổi, anh nhìn cô một lúc như đang kìm nén cảm xúc, rồi bất ngờ nắm lấy tay cô, ép cô quay lại đối mặt mình.
“Em đang trách anh sao?” Anh nhìn kỹ sắc mặt cô, hỏi.
“Là anh bảo Lâm Lương Ninh đừng đến làm phiền em, đúng không?” Giọng Tiêu Mộng Hồng mang theo chất vấn.
“Đúng, anh thừa nhận, trước đây anh có dặn Lâm Lương Ninh cố gắng đừng làm phiền em. Nhưng sự việc xảy ra thế này, anh cũng đâu có vui vẻ gì. Giờ chuyện đã rồi, em tự trách hay lo lắng cũng vô ích. Với lại, chuyện này cũng đâu phải trời sập. Nếu cần, anh có thể giúp em bàn với Tiết Tử An chuyện bồi thường.”
“Trong mắt anh, đương nhiên chuyện này chẳng là gì to tát rồi!”
Tiêu Mộng Hồng cắt ngang lời anh.
“Nhưng chuyện này đâu phải cứ dùng tiền là giải quyết được, anh hiểu không? Trước đây Tiết tiên sinh tin tưởng em nên mới giao dự án nhà xưởng cho em phụ trách. Giờ nhà xưởng vốn dĩ đã phải hoàn thành, lại vì em sơ suất và thiếu trách nhiệm mà bị đình lại! Em là người thiết kế chính, tất nhiên phải chịu trách nhiệm chính. Tình hình hiện tại còn nghiêm trọng hơn em nghĩ, em cần sớm nghĩ ra phương án đền bù hợp lý. Vậy nên làm ơn, đừng làm phiền em nữa, được không?”
“Chỉ sợ trước đây anh ta tìm em, cũng chưa chắc hoàn toàn vì tin tưởng đâu.” Cố Trường Quân lạnh giọng đáp.
Ánh mắt Tiêu Mộng Hồng lập tức ánh lên một tia giận dữ: “Vừa rồi anh nói gì? Anh lặp lại lần nữa xem?”
Cố Trường Quân khựng lại, cuối cùng giơ tay lên tỏ ý đầu hàng:
“Được rồi, anh sai rồi, được chưa? Nếu em không muốn ngủ, anh không làm phiền em nữa. Anh đi ngủ đây.”
Nói xong, anh quay người bước nhanh về giường. Tiêu Mộng Hồng nhìn bóng lưng anh nằm trên giường, khẽ thở dài.
“Ang ngủ đi. Để không làm phiền giấc ngủ của anh, em qua phòng khác.”
Cô gom một chồng tài liệu của mình, xoay người mở cửa bước ra ngoài.
Tiêu Mộng Hồng thức làm việc xuyên đêm đến tận rạng sáng. Hôm sau, Cố Trường Quân dậy sớm, ghé thăm Hiến Nhi một lát rồi ra khỏi nhà, không nói với cô lấy một lời. Điều này khác hẳn với thói quen thường ngày của anh, nhưng lúc này Tiêu Mộng Hồng không còn thời gian bận tâm đến suy nghĩ của anh nữa.
Đối với cô, đặt lợi ích khách hàng lên hàng đầu và hành động dựa trên tiêu chuẩn chuyên nghiệp là nguyên tắc nghề nghiệp cô luôn kiên trì theo đuổi. Những điều ấy đã ăn sâu vào nhận thức, không thể dễ dàng thay đổi. Sau một năm bị đình chỉ công tác, điều cô mong mỏi nhất bây giờ chính là làm sao nhanh chóng đưa ra được phương án bổ sung khả thi để công trình có thể tiếp tục và hoàn thành thuận lợi, giảm thiểu tối đa tổn thất mà cô đã vô tình gây ra cho Tiết Tử An.
Sau nhiều ngày nỗ lực, cuối cùng Tiêu Mộng Hồng cũng thiết kế được phương án đền bù và cải thiện phù hợp. Công trường được thi công trở lại.
Hiến Nhi được bà vú họ Chu chăm sóc rất chu đáo. Ngoài Chu nhũ mẫu, từ lúc thằng bé mới chào đời, bà Cố còn điều thêm hai người giúp việc từng trông trẻ từ nhà khác đến hỗ trợ. Các cô không phải làm gì khác ngoài việc toàn tâm chăm sóc đứa trẻ, vì vậy Tiêu Mộng Hồng hoàn toàn yên tâm.
Từ ngày công trình khởi công trở lại, cô gần như dốc toàn lực cho công việc. Sáng sớm rời nhà, tối mịt mới trở về. Gần như cả ngày cô đều ở công trường. Số cân thừa trong thời gian ở cữ cũng nhanh chóng biến mất, vóc dáng cô lại gầy đi thấy rõ.
Bà Cố bắt đầu có phần không hài lòng. Cố Trường Quân dường như cũng quyết định giữ khoảng cách với Tiêu Mộng Hồng. Dù vẫn ở Bắc Bình, anh cũng như cô, sáng sớm rời đi, khuya mới trở về. Ban ngày hai người hiếm khi gặp mặt, tối về ngủ chung giường nhưng lại chẳng hề thân mật như trước.
Phương án sửa chữa có hiệu quả, tiến độ công trình dần ổn định. Tiêu Mộng Hồng cũng nhẹ lòng hơn sau nửa tháng căng thẳng liên tục. Cô bắt đầu để ý thấy gần đây Cố Trường Quân có gì đó khác lạ. Trước đây cô bận đến mức chẳng kịp để tâm. Giờ bình tĩnh lại, nghĩ đến chuyện lần trước mình trút giận vô cớ, đối xử với anh có phần lạnh nhạt, cô thấy hơi áy náy.
Tối hôm đó, dỗ Hiến Nhi ngủ xong, dặn dò nhũ mẫu vài lời, cô quay về phòng, tắm rửa rồi lên giường sớm. Cố Trường Quân về rất muộn, vừa lên giường đã quay lưng về phía cô, chẳng nói một lời.
Tiêu Mộng Hồng khẽ thì thầm: “Gần đây em bận, không cho con bú được, ngực căng tức khó chịu lắm. Dù sao cũng có nhũ mẫu, sữa đủ rồi. Em tính cai sữa luôn. Anh thấy sao?”
“Tuỳ em.” Anh đáp nhạt, không thèm quay lại.
Cô lặng lẽ áp sát lưng anh, ghé sát tai thổi nhẹ: “Anh đang giận em à? Muốn thi gan với em đúng không? Em nói trước nhé, em đếm tới ba, nếu anh còn chưa quay lại.”
Anh không đáp.
“Một…Hai…Ba…”
Không có phản ứng. Tiêu Mộng Hồng hừ nhẹ, giận dỗi đạp anh một cái rồi cũng quay lưng lại ngủ. Nhưng vừa mới nhắm mắt, eo cô chợt nặng trĩu, anh đã xoay người đè lên. Ánh mắt anh sâu thẳm, không nói gì, cúi đầu xuống, cách lớp áo cắn lấy n** m*m m** trước ngực cô, bàn tay còn lại cũng không chịu thua, siết lấy bên kia, vừa bóp vừa vuốt. Đau, ngứa, tê rần, một cảm giác mãnh liệt và khó tả ào ạt ập đến.
Từ sau khi sinh con, cơ thể cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Những đụng chạm có phần mạnh bạo của anh khiến cô không kịp phòng bị, cảm giác tê dại và rạo rực lập tức lan khắp cơ thể, dòng sữa trắng tươi nhanh chóng trào ra, thấm ướt một mảng trước ngực. Anh giống như Hiến Nhi, say mê nuốt lấy dòng sữa ngọt ngào mà cô tiết ra. Ánh mắt cô mơ màng đượm sương, hai má ửng hồng, cô cũng không kìm được, siết chặt lấy tóc anh, phát ra tiếng rên khe khẽ đầy quyến rũ mê hoặc. Anh tiếp tục nhẹ nhàng cắn lên làn da mềm mại của cô, để lại dấu ấn của riêng mình trên từng thớ thịt. Rồi anh chầm chậm di chuyển xuống phía dưới bụng cô. Cuối cùng, cô nhận ra ý định của anh, lòng vừa kinh ngạc vừa bối rối. Cố gắng ngăn lại theo bản năng, nhưng vẫn không thể cưỡng lại được những cử động mê hoặc từ môi lưỡi anh.
Khi anh từ tốn tiếp tục dạo chơi theo ý mình, cô mới giật mình nhận ra ý định của anh. Nhưng phản ứng chưa kịp thành lời, cảm giác ngọt ngào và mãnh liệt đã sớm lấn át lý trí. Anh không còn thô bạo như lúc đầu, mà thay vào đó là từng động tác nhẹ nhàng, có lực, đầy kiên nhẫn và âu yếm. Môi lưỡi anh như đang âu yếm, chăm sóc cô chu đáo, khiến cô không thể kiềm chế mà run lên từng cơn, yếu đuối đáp lại. Một chân trần của cô khẽ co lại, các ngón chân cuộn chặt, nhanh chóng bị anh dẫn dắt lên tới đỉnh điểm cảm xúc mãnh liệt. Sự dịu dàng ấy khiến cô không thể không tan chảy, đến khi mọi cảm xúc vỡ òa trong khoảnh khắc đắm say, cô chỉ còn biết cắn chặt môi, mặc cho bản thân bị anh đưa l*n đ*nh cao khát khao.
………..
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai người vẫn ôm chặt lấy nhau. Nửa tháng đầy sóng gió dường như chỉ còn là ký ức mờ nhạt, tan biến như mây khói. Cố Trường Quân dậy sớm, có việc phải ra sân bay Nam Uyển. Chỉ mới năm giờ sáng, anh nhẹ nhàng rời khỏi giường, trước khi đi còn quay lại hôn lên môi cô một cái.
Tiêu Mộng Hồng vẫn nửa tỉnh nửa mê trên giường, mắt lim dim chưa hoàn toàn mở.
Anh nói: “Có đồng nghiệp mời tham dự hôn lễ tối nay, em chuẩn bị sẵn đi. Khoảng năm giờ chiều anh về, rồi cùng em đi.”
Cô từ từ mở mắt, hơi ngạc nhiên: “Hôm nay sao?”
Cố Trường Quân dừng lại, nhẹ nhàng hôn cô rồi nhìn thăm dò: “Hôm nay em còn định đi công trường không?”
Tiêu Mộng Hồng đáp: “Việc thi công đang rất gấp, hôm nay là bước quan trọng. Nhưng em sẽ về trước lúc năm giờ để chuẩn bị.”
Cố Trường Quân thở phào, gật đầu đồng ý.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









