Hai ngày sau, Cố phu nhân không đích thân ra mặt, mà sai Cố Vinh mang theo lễ vật hậu hĩnh, cùng một vạn đồng tới nhà họ Cao. Lễ vật thì không có gì đáng nói, nhưng một vạn đồng kia trên thực tế chính là khoản mà Cố gia đưa cho nhà họ Cao như một kiểu bồi thường vì đã đón Trâm Anh về nhà mẹ đẻ. Dĩ nhiên bề ngoài không nói thẳng ra như vậy, chỉ bảo rằng Cố gia muốn góp thêm phần lễ vào nghi thức tế tổ của Cao gia.

Nhà họ Cao vốn là danh gia vọng tộc một thời, nay đã suy tàn. Trong tộc không còn ai đủ uy tín để cất lời, muốn nương nhờ cũng chẳng còn hy vọng. Không ngờ lại được một khoản tiền không nhỏ, có còn hơn không. Cuối cùng, sau khi tiễn Cố Vinh về, hai bên đều giữ lễ, ai nấy mặt mày tươi cười, nhưng trong lòng đều hiểu rõ, từ nay về sau, hai nhà xem như đã cắt đứt quan hệ.

Cố Vinh trở về kể lại mọi chuyện, cả nhà như trút được gánh nặng. Cố Thi Hoa vì chị hai được tự do mà vui lây, trong lòng cũng dấy lên chút hy vọng. Hai ngày sau, cô lén tìm Tiêu Mộng Hồng, làm nũng một hồi, cuối cùng mới ngập ngừng nói rõ mục đích:

“Chị dâu, chị nói thì anh tư còn nghe, chứ em mà mở miệng thì anh ấy chẳng thèm để tâm. Em nhờ chị giúp em nói đỡ vài câu trước mặt anh ấy. Em thật sự muốn đi du học.”

Du học gần như đã trở thành nỗi niềm canh cánh trong lòng Cố Thi Hoa. Cô cứ luôn muốn nhắc đến mỗi khi có cơ hội. Ban đầu Tiêu Mộng Hồng nghĩ cô bé chỉ giận dỗi không cam lòng, nên cũng không mấy bận tâm, thuận miệng an ủi mấy câu. Nào ngờ Cố Thi Hoa lại lộ vẻ nghiêm túc, ánh mắt mang theo nỗi buồn tha thiết:

“Chị dâu, ban đầu em cứ nghĩ chị khác với mọi người trong nhà, chắc sẽ hiểu được em. Sao bây giờ ngay cả chị cũng như vậy? Em không phải vì thấy người ta xuất ngoại nên cũng đòi đi theo phong trào. Mà là em thật lòng muốn mở mang đầu óc, học hành thành tài. Tương lai chưa dám nói đền đáp được đất nước, nhưng ít nhất phải biết thế giới ngoài kia là như thế nào. Chị cũng biết, thành tích em luôn tốt. Em thật sự muốn trở thành một bác sĩ cứu người. Trường bên New York em cũng đã xin rồi, chỉ cần trong nhà đồng ý là em có thể đi ngay.

Em biết mình là con út trong nhà, nên mọi người không ai coi lời em là nghiêm túc. Nhưng em không còn là con nít nữa! Em biết mình muốn gì, và em sẽ cố gắng hết sức để đạt được lý tưởng của mình!” Cô kiên định nhấn mạnh.

Tiêu Mộng Hồng chưa từng thấy Cố Thi Hoa nghiêm túc như vậy khi nói về chuyện du học và tương lai. Cô không khỏi ngạc nhiên, trong lòng bất giác nảy sinh vài phần nhìn nhận mới về cô em chồng này. Nghĩ một lát, cô dịu giọng bảo:

“Anh tư em mấy hôm nữa sẽ đi xa, chị sẽ tìm cơ hội nói giúp em trước mặt anh ấy. Nhưng kết quả thế nào thì chị không dám hứa trước đâu nhé.”

Cố Thi Hoa lập tức vui vẻ trở lại, nói:

“Chị dâu, nếu chị mở lời mà anh tư vẫn không chịu, vậy thì em cũng không còn trông mong gì vào sự đồng ý của người nhà nữa. Không có họ cho phép hay ủng hộ, em vẫn sẽ tự nghĩ cách. Dù thế nào đi nữa, sớm muộn gì em cũng sẽ ra nước ngoài. Em tuyệt đối không phải kiểu người gặp khổ liền bỏ cuộc.”

Tiêu Mộng Hồng bỗng dưng thấy cảm động trước sự kiên định của cô bé đối với lý tưởng của mình. Dù bản thân cô và Thi Hoa xuất thân hoàn toàn khác biệt, nhưng qua đôi mắt Thi Hoa, cô như thấy lại phần nào hình ảnh mình năm xưa, khi khao khát được học hành thành tài. Cuối cùng, cô cũng gật đầu đồng ý giúp.

Hai ngày sau, đúng hôm Cố Trường Quân chuẩn bị lên đường vào Nam, tối hôm đó, hai vợ chồng lên giường, tất nhiên không tránh khỏi một đêm nồng nhiệt cuồng say.

Anh chiếm lấy cô thật lâu.

Đã qua kỳ nguy hiểm, anh càng không nể nang gì. Đến nước này, Tiêu Mộng Hồng cũng gần như buông xuôi tất cả, mặc cho anh muốn thế nào thì thế đó, chỉ im lặng đón nhận sự cuồng nhiệt ấy. Đến khi mọi chuyện kết thúc, anh th* d*c bên cạnh cô, vai lưng theo từng nhịp thở mà phập phồng, cô ngước mắt nhìn chằm chằm vào sống lưng anh, nơi mồ hôi tụ lại nơi rãnh cột sống, bóng loáng ướt đẫm. Lúc ấy, cô mới mở miệng kể lại chuyện Cố Thi Hoa tha thiết muốn đi du học.

“Ban đầu em cứ nghĩ con bé chỉ muốn ra ngoài chơi cho biết. Nhưng giờ thì thấy nó nghiêm túc thật. Nếu nó đã có chí học hành, cứ ngăn cản mãi thì cũng không ổn đâu.”

Đó là câu nói dài nhất mà mấy ngày nay cô nói với anh.

Cô vừa dứt lời, chờ một lúc lâu vẫn không thấy anh đáp lại. Nhìn sang, thấy anh vẫn nằm đó, hơi thở đã dần ổn định, không nhúc nhích, như thể đã ngủ rồi. Cô khẽ nhíu mày, đang định lên tiếng thì anh bỗng quay mặt sang, mở mắt nhìn thẳng vào cô, lạnh nhạt nói:

“Em nhờ vả anh mà thái độ như thế này à?”

Tiêu Mộng Hồng sững người. Rồi cũng hiểu ra. Xem ra anh vẫn luôn kìm nén sự bất mãn với cô, đến cuối cùng vẫn không nhịn được mà bộc phát.

Cô ngồi dậy, giọng cũng trở nên lạnh lùng không kém:

“So với cách anh đối xử với tôi, tôi thấy thái độ của mình vẫn còn lịch sự lắm. Huống gì, chuyện của tiểu Ngũ, chẳng phải cũng là chuyện của anh sao?”

Nói xong, cô hất chăn, bước xuống giường, cầm quần áo vào phòng tắm. Tắm sạch sẽ rồi đứng trước gương chải lại mái tóc dài rối bời, cô vừa vén tóc ra sau tai thì anh bất ngờ bước vào, chưa kịp phản ứng gì đã bị anh ép sát vào gương, cúi đầu hôn tới tấp.

Những lần trước anh đều rất dịu dàng, nhưng lần này hoàn toàn khác. Nụ hôn đầy bạo lực, như thể cố tình muốn cắn xé cô. Môi lưỡi anh đầy cưỡng ép và tức giận, khiến cô đau đến nhăn mặt. Rốt cuộc cô nổi giận, hung hăng cắn ngược lại một cái, rồi dùng hết sức đẩy anh ra. Xoa xoa môi sưng lên, cô giận dữ quát:

“Anh điên rồi à? Anh muốn làm gì hả? Đau lắm anh biết không!”

Trên gương mặt Cố Trường Quân hiện lên nụ cười quái dị pha chút lạnh lùng, gần như tàn nhẫn. Anh nói, giọng khô khốc:

“Cuối cùng cũng biết phản kháng? Không còn như cái xác nữa à?”

Tiêu Mộng Hồng nhìn anh trừng trừng, rồi quay đầu bước thẳng ra khỏi phòng tắm.

Anh không theo ra. Chỉ có tiếng nước chảy ào ào vọng lại từ bên trong.

Ra ngoài, cô nằm nghiêng quay lưng về phía anh, nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Một lúc sau, anh tắt đèn, lên giường. Không như những đêm trước anh thường vòng tay ôm lấy cô, lần này chỉ nằm yên bên cạnh, khẽ nói:

“Chuyện của tiểu Ngũ, anh biết rồi. Anh sẽ suy nghĩ lại.”

Tiêu Mộng Hồng không đáp.

Một lúc sau, giọng anh lại vang lên, nghe có phần khàn khàn:

“Em đối xử với ai trong nhà cũng tốt. Ngay cả bác gác cổng, mỗi lần gặp em cũng không quên chào một tiếng “bác Vương”. Chỉ riêng với anh là như vậy sao? Thật lâu sau, cô vẫn im lặng, không đáp lại.

Anh chậm rãi vươn tay về phía cô, khẽ chạm vào vai như còn do dự, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng ôm lấy cô, cơ thể cũng dịch lại gần, áp sát vào lưng cô.

“Anh chỉ muốn vợ mình sinh cho anh một đứa con thôi. Vậy mà em lại lạnh lùng với anh như vậy...”

Anh thì thầm bên tai cô.

……..

Hôm sau, Cố Trường Quân rời đi.

Vì khoảng thời gian vừa rồi anh và Tiêu Mộng Hồng sống chung cũng không ngắn, hơn nữa hai người nhìn qua khá thân thiết, nên ngay sau khi anh đi, bà Cố lập tức dồn sự chú ý lên bụng cô. Bà luôn để ý xem cô có biểu hiện gì lạ không, khiến mỗi lần gặp bà là Tiêu Mộng Hồng thấy cả người khó chịu, tránh được thì tránh.

Một tháng sau, Tiêu Mộng Hồng thực hiện theo kế hoạch từ trước, lên đường đến Thượng Hải để chuẩn bị cho giai đoạn đầu dự án chi nhánh Học viện nữ Kim Lăng. Kế hoạch kéo dài khoảng một tuần.

Lần này vì nhà Lâm Lương Ninh có việc nên cô đi một mình. Bà Cố tuy không vui nhưng cũng không có lý do gì để ngăn cản. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng bà cho San Hô và Chu Trung đi theo, lấy danh nghĩa “chăm sóc” mà đi cùng.

Tiêu Mộng Hồng biết bà thật ra là không yên tâm để cô ra ngoài một mình nên cũng vui vẻ đồng ý. Thế là ba người cùng lên tàu đi Thượng Hải.

San Hô lần đầu tiên rời xa nhà, lại đến nơi được mệnh danh là "Paris phương Đông" như Thượng Hải, nên vô cùng phấn khích. Suốt dọc đường cái gì cũng thấy mới mẻ, hệt như đôi mắt không đủ để nhìn hết mọi thứ.

Sau hơn mười tiếng ngồi tàu, đến nơi thì trời cũng đã tối, ba người liền đến khách sạn mà Cố Trường Quân đã đặt sẵn từ trước để nghỉ lại.

Khách sạn Sa Tốn nằm ở Hoàng Phổ Than Khẩu, là nhà hàng khách sạn cao cấp nhất Thượng Hải. Tối đó, Tiêu Mộng Hồng cảm thấy rất mệt sau chuyến đi, sau khi ăn cơm xong thì đi rửa mặt rồi lên giường ngủ, vừa gối đầu lên là ngủ say, cả đêm không mơ mộng gì. Sáng hôm sau, cô ngủ đến tận tám giờ mới tỉnh, suýt chút nữa trễ hẹn với nữ sĩ Lý Tố Mai, vội vàng mặc quần áo, rửa mặt rồi ra gặp.

Đến buổi trưa mới vào học viện, được nữ sĩ Lý dẫn đi tham quan, nghe cô ấy giới thiệu về quy hoạch trong khuôn viên trường, Tiêu Mộng Hồng chăm chú ghi chép lại từng chi tiết. Đột nhiên cô cảm thấy hơi choáng váng, mắt hoa lên, cả người hơi run rẩy.

Lý nữ sĩ nhìn thấy sắc mặt cô thay đổi liền lo lắng đỡ lấy, hỏi: “Cố phu nhân, em thấy không khỏe phải không?”

Tiêu Mộng Hồng cố gắng đứng vững, lắc đầu. Vừa định nói gì thì một cơn buồn nôn ập đến, cô không chịu được, cúi người nôn ra hết thức ăn trưa vừa rồi.

Lý nữ sĩ và San Hô vội vàng dìu cô ngồi xuống bóng mát dưới cây.

Khi ngồi nghỉ, một ý nghĩ bỗng chốc thoáng qua trong lòng Tiêu Mộng Hồng.

Kỳ kinh nguyệt tháng này của cô đã bị trễ hơn một tuần, đến giờ vẫn chưa xuất hiện.

Thời gian này, cô cảm thấy rất dễ mệt, ngủ rồi mà tỉnh dậy vẫn cảm thấy không khỏe.

Cô nghi ngờ mình có thể đã có thai, nhưng trong lòng vẫn không muốn thừa nhận. Trước đó cô từng có lần vì áp lực quá lớn mà trễ kỳ kinh nguyệt, nên giờ càng không muốn nghĩ đến, càng không muốn thừa nhận điều này.

Ngồi dưới bóng cây một lát, người cô cảm thấy dễ chịu hơn, thấy Lý nữ sĩ đề nghị đi bệnh viện kiểm tra, cô chỉ cười và lắc đầu, nói có thể do thức ăn bữa trưa không hợp, giờ đã khá hơn.

Lý nữ sĩ thấy cô nghỉ ngơi tạm ổn, sắc mặt cũng tốt lên nhiều, tinh thần cũng không tệ, mới yên tâm tiếp tục dẫn cô tham quan, giới thiệu các khu vực khác.

Ngày hôm sau, Tiêu Mộng Hồng kết thúc công việc buổi sáng ở học viện rồi trở về khách sạn ăn cơm, dự định nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục công việc. Không ngờ vừa ngồi dựa trên ghế trong phòng, cô đã ngủ thiếp đi.

Đang ngủ say thì chuông cửa vang lên đánh thức cô, nghĩ là San Hô, cô dụi mắt rồi mở cửa. Mở cửa ra, cô hơi ngẩn người. Bởi vì đứng ngoài cửa là Cố Trường Quân.

Anh nhìn có phần gầy gò, sắc mặt ảm đạm. Anh rời đi đã hơn một tháng, cô không chủ động liên lạc với anh lần nào. Giờ đột nhiên gặp lại, cô cũng không thể tỏ ra vui vẻ gì.

“Là anh à?” Cô nhíu mày, “Sao anh lại đến đây?”

“Anh ở cách đây không xa, mấy ngày này cũng không vội, nên qua thăm em thôi.”

Anh nói chuyện rất bình thản rồi tiến lại gần.

Tiêu Mộng Hồng quay người, đội mũ lên, nói: “Tôi muốn ra ngoài, anh cứ tự nhiên đi.”

“Anh đưa em đi.”

Anh nhìn chằm chằm bóng dáng cô.

“Không cần...”

Lời còn chưa nói hết thì cảm giác buồn nôn ngày hôm qua lại ập đến. Sắc mặt cô biến đổi, ném mũ xuống, quay người chạy vội vào phòng vệ sinh. Bám vào bồn cầu, cô nôn thốc nôn tháo, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, cuối cùng chỉ còn nôn ra dịch trong rồi mới dừng lại.

Lấy lại tinh thần, cô súc miệng rồi chỉnh trang trước gương. Cố Trường Quân đứng sau, nhìn cô trong gương, nói: “Em không khỏe à? Anh đưa em đi khám bác sĩ.”

“Không cần! Tôi rất khoẻ!”

Cô giận dữ quay người định đi thì bị anh nắm chặt cánh tay.

“San Hô nói hôm qua em không khỏe. Nhìn em thế này, anh không yên tâm.”

Cố Trường Quân kéo cô bước ra ngoài.

Tiêu Mộng Hồng bị anh kéo mạnh đến cửa, cuối cùng không chịu nổi nữa, liền giật tay ra khỏi tay anh.

“Không cần đi khám bác sĩ. Kinh nguyệt tháng này của tôi vẫn chưa đến.”

Cố Trường Quân như không để ý đến câu nói quan trọng đó, nhướng mày nhìn cô với ánh mắt hơi nghi hoặc.

“Tôi chắc là có thai rồi.” Cô lạnh lùng đáp, “Anh hài lòng chưa?”

Cố Trường Quân sững người một lúc, rồi dần hiểu ra, nét mặt lập tức thay đổi, vui mừng đến phát điên, anh nắm lấy hai vai cô.

“Em nói gì cơ?”

Rồi anh bế cô lên ngay lập tức, nhanh chóng đưa đến mép giường, đặt cô ngồi xuống.

Tâm trạng anh rõ ràng rất phấn khích, bước đi qua lại bên mép giường, có chút lúng túng không biết phải làm gì, bỗng nhiên tỉnh ra, lấy điện thoại yêu cầu lễ tân khách sạn gọi giúp bác sĩ.

Bác sĩ Tây y đến rất nhanh. Vì trình độ y học còn hạn chế, kiểm tra xong chỉ nói khả năng mang thai rất cao. Cố Trường Quân không hài lòng với kết luận này, tiễn bác sĩ Tây y đi, liền gọi một vị trung y có tiếng đến khám. Qua hỏi han kỹ càng, vị trung y này xác nhận rằng cô thật sự có thai.

Cố Trường Quân như thở phào nhẹ nhõm, cho San Hô tiễn trung y ra ngoài, đóng cửa lại rồi quay vào bên giường Tiêu Mộng Hồng. Anh cúi nhìn cô đang nhắm chặt hai mắt, rồi bất ngờ ôm chặt lấy và bắt đầu hôn lên môi cô.

Tiêu Mộng Hồng giãy giụa, không cho anh chạm vào mình, nhưng anh nhất định phải hôn. Cô đẩy anh ra, ngồi dậy, nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay, những nắm tay ấy như mưa rơi trên người anh, rồi cô còn đá anh một cái. Anh không hề né tránh, để mặc cho cô trút giận, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng.

Không biết vì sao, Tiêu Mộng Hồng thấy rất uất ức, tâm trạng rối bời chẳng vui vẻ gì. Cuối cùng khi nắm tay mềm như bông, không còn chút sức lực nữa, cô ngẩn người một lúc rồi nước mắt lăn dài. Anh lập tức ôm chặt lấy cô vào lòng, an ủi. Cảm xúc của cô trải qua một hồi lăn lộn mới dần bình ổn trở lại.

Tiêu Mộng Hồng bị Cố Trường Quân ôm chặt trong lòng, cuối cùng cũng ngủ một giấc sâu.

Khi tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn. Mọi chuyện cũng đã có sự thay đổi.

Cố Trường Quân nhân lúc cô ngủ đã đem tin cô mang thai báo với Lý Tố Mai, thành thật xin lỗi cô ấy, nói rằng từ giờ trở đi, Cố phu nhân có thể sẽ không thể tiếp tục hoàn thành công việc ở Học viện nữ Kim Lăng đúng hạn, anh sẵn sàng gánh vác trách nhiệm, chịu mọi tổn thất cho trường học.

Lý Tố Mai không hề trách móc gì, chỉ thể hiện sự tiếc nuối vì không thể tiếp tục hợp tác, đồng thời gửi lời chúc mừng chân thành đến Cố Trường Quân.

Tiêu Mộng Hồng nghe được tin này từ Cố Trường Quân, chỉ nhẹ thở dài một tiếng. Ngày hôm sau, Cố Trường Quân tự mình chuẩn bị quà cáo lỗi rồi từ biệt Lý nữ sĩ, cùng Tiêu Mộng Hồng rời Thượng Hải, trở về Bắc Bình.

........

Đêm qua, Cố Trường Quân đã gọi điện báo tin Tiêu Mộng Hồng mang thai cho cả gia đình. Cố phu nhân vui mừng vô cùng, biết hôm nay con trai sẽ đưa cô về nhà, sớm đã ngóng chờ. Cố Ngạn Tông cũng rất hào hứng, còn tranh thủ về nhà sớm hơn mọi khi.

Khi Tiêu Mộng Hồng về tới nhà, Cố Ngạn Tông thân thiết hỏi han vài câu rồi cười nói: “Đức Âm, con có thai rồi, đây là đại hỷ của gia đình Cố gia chúng ta. Sau này phải chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức.”

Cố Trường Quân liền nói: “Công việc bên Thượng Hải cũng đã xong rồi. Dự án Đại học Kinh Hoa cũng gần hoàn thành, không cần cô ấy thường xuyên đi lại nữa, ba yên tâm.”

Cố Ngạn Tông gật đầu, cười đáp: “Được, như vậy thì tốt.”

Nhiều năm trôi qua, cuối cùng con dâu đã mang thai. Trong lòng Cố phu nhân, những bất mãn trước đây cũng giảm đi hơn một nửa. Hiện giờ bà lo lắng Tiêu Mộng Hồng sẽ mệt nên không nói nhiều, chỉ liên tục thúc giục cô về phòng nghỉ ngơi. Bà không chỉ tự mình dìu cô vào phòng ngủ mà còn sai San Hô sau này phải cẩn thận chăm sóc cô, đồng thời ra bếp kiểm tra, hầm cho cô một nồi canh gà bổ dưỡng.

Đêm đó, Cố Trường Quân cũng ở lại nhà.

Ngày hôm sau, Tiêu phu nhân cùng Kim Ngọc Phượng và chị cả Cố gia, Cố Vân Tụ cùng mọi người lần lượt đến thăm Tiêu Mộng Hồng. Mọi người đều vui mừng thật lòng, chỉ có Cố Vân Tụ, dù trên mặt vẫn nở nụ cười, ánh mắt nhìn Tiêu Mộng Hồng lại không giấu nổi sự cô đơn. Cô ta không ở lại lâu, lấy cớ có việc trong nhà rồi đi trước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện