Tiêu Mộng Hồng sững người, đôi tai lập tức nóng bừng, hơi lúng túng xoay nhẹ người sang chỗ khác. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra cánh tay sau lưng mình càng thêm siết chặt.

“Anh đã nghĩ đến chuyện này rất lâu rồi. Anh muốn em hôn anh.”

Giọng anh lại vang lên, khàn khàn, lần này còn mang theo chút cầu khẩn.

Khuôn mặt Tiêu Mộng Hồng lập tức đỏ rực, tim cũng đập thình thịch không yên.

“Nếu em ngại, vậy anh sẽ không nhìn.” Anh vừa nói xong, liền thật sự nhắm mắt lại.

Tiêu Mộng Hồng cảm thấy tình huống này thật kỳ lạ.

Cô định gỡ tay anh ra để ngồi dậy, nhưng anh ôm quá chặt, không tài nào nhúc nhích được. Nhìn anh nhắm mắt, khoé môi còn hơi cong lên, nét mặt trông lại nhẹ nhàng và mãn nguyện lạ lùng. Cô vậy mà lại không nỡ tạt cho anh một gáo nước lạnh vì hành động có chút trẻ con ấy.

Chần chừ một lát, cuối cùng cô vẫn cúi đầu xuống gần mặt anh, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

“Xong rồi đấy.” Cô thì thầm.

Cố Trường Quân mở mắt, vẻ mặt có chút không hài lòng: “Chỉ thế thôi à?”

“Nếu không thì sao?” Cô mím môi, nhìn anh.

Anh khựng lại, bất ngờ bật cười:

“Được rồi, được rồi. Thì ra em thật sự không biết. Vậy để anh dạy em.”

Vừa nói dứt câu, anh liền xoay người, đè cô xuống dưới người mình.

Tiêu Mộng Hồng bật lên một tiếng kêu khẽ đầy bất ngờ, nhưng ngay sau đó, âm thanh ấy đã bị nụ hôn sâu của anh nuốt chửng. Hai người nhanh chóng quấn lấy nhau, thân nhiệt cũng theo đó mà tăng vọt.

Quần áo trên người cô chẳng mấy chốc đã bị anh cởi bỏ. Khi anh có vẻ hơi nóng vội, chuẩn bị tiến vào, Tiêu Mộng Hồng đột nhiên sực nhớ ra điều gì, vội đưa tay chặn anh lại.

“Gì thế? Anh đã mấy ngày rồi không được đụng vào em đấy!”

Cố Trường Quân dừng lại, nhìn cô, giọng khàn đặc, lộ rõ vẻ khao khát và chút bực bội.

Tiêu Mộng Hồng đẩy anh ra, ngồi dậy, tiện tay quấn tạm một món đồ mặc ngoài, rồi xuống giường vào phòng tắm. Một lúc sau, cô trở ra, cầm theo một vật hình hộp nhỏ dẹt, vỏ có chữ nước ngoài, ném lên giường.

“Cái gì đây?” Cố Trường Quân liếc qua, nhíu mày.

“Bao cao su của một hãng bên Anh. Em lấy từ chỗ một bác sĩ Tây y.”

“Em bắt anh dùng cái này á? Để làm gì chứ?” Anh nhìn cô, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Tiêu Mộng Hồng hơi do dự, cuối cùng vẫn lên tiếng:

“Dạo này không phải thời kỳ an toàn của em. Nếu mình cứ thế tiếp tục, có khả năng sẽ mang thai. Em không muốn giấu anh. Thật sự là em vẫn chưa sẵn sàng làm mẹ. Vậy nên…”

“Cho nên em muốn anh dùng cái này để tránh thai?”

Cố Trường Quân lập tức sa sầm mặt. Anh cầm lấy cái hộp kia, không nói thêm lời nào, ném mạnh nó xuống đất.

Bầu không khí ấm áp, dịu dàng vừa rồi bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

Tiêu Mộng Hồng nhìn bao cao su bị anh ném nằm lăn lóc dưới sàn, lặng im một lúc, không nói gì.

……..

Thời kỳ Dân quốc, xã hội Trung Quốc bắt đầu mở cửa giao lưu với phương Tây. Những bộ trang phục thời thượng nhất Paris chỉ cần nửa tháng đã có thể xuất hiện trên người các quý phu nhân, tiểu thư thượng lưu Thượng Hải. Cùng với đó, các bác sĩ Tây y cũng mang về nước nhiều kỹ thuật y học tiên tiến từ phương Tây.

Mấy ngày trước, nhân lúc anh không có nhà, cô đã đến bệnh viện Dung Hợp tìm gặp một bác sĩ phụ sản quen biết để hỏi về các biện pháp tránh thai. Khi đó cô mới biết, bây giờ không chỉ có vòng tránh thai dành cho phụ nữ, mà còn có loại bao cao su mang ý nghĩa hiện đại, mặc dù hiện tại chủ yếu dùng để phòng tránh bệnh lây truyền, chứ trải nghiệm thì so với sản phẩm trăm năm sau còn kém xa. Độ dày rất lớn, cảm giác kém, vì vậy chưa thật sự phổ biến để dùng trong tránh thai.

Vị bác sĩ kia hiện giờ cũng không có sẵn vòng tránh thai, loại đó rất hiếm, chỉ có hơn mười cái, mới được đưa về từ Hồng Kông tháng trước. Khi ấy cô đã kiên quyết xin một cái mang về. Anh phản ứng dữ dội như vậy, cô cũng không phải không hiểu được. Chỉ là, trong lòng vẫn thấy có chút tủi thân.

“Không muốn thì thôi, em không ép anh.” Cô cúi đầu mặc lại quần áo, rồi bước xuống giường nhặt bao cao su lên, định quay vào phòng tắm. “Mấy ngày tới chúng ta cứ tạm thời đừng… chờ qua thời gian này rồi tính.”

Cô vừa nói dứt lời, Cố Trường Quân đã xoay người bước xuống giường, đưa tay kéo cô trở lại.

“Em vừa nói gì? Em vẫn chưa sẵn sàng có con? Ý em là sao?”

Tiêu Mộng Hồng liếc anh một cái, thấy lông mày anh nhíu lại, sắc mặt trông không vui, bèn lên tiếng giải thích:

“Trước đây mối quan hệ của chúng ta không được suôn sẻ, bây giờ mới vừa có chuyển biến tốt. Em còn chưa thật sự chuẩn bị tâm lý để có con, chuyện đó đâu có gì lạ? Huống hồ anh cũng biết mà, dạo này em đang bận đến mức không thở nổi.”

Cô còn chưa nói hết câu thì đã bị anh đè xuống giường. Tiêu Mộng Hồng định ngồi dậy, lại bị anh giữ chặt. Cô vừa gượng dậy, anh lại ép cô nằm xuống. Cứ thế lặp lại vài lần, anh không nói một lời, chỉ bắt đầu c** q**n áo. Tiêu Mộng Hồng cuối cùng cũng nổi cáu, hất tay anh ra.

“Em đã nói rất rõ rồi! Hoặc là anh dùng bao, hoặc là mấy ngày tới đừng động vào em! Anh không nghe thấy à?” Giọng cô bất giác cao lên.

Cố Trường Quân nhìn cô chằm chằm, khóe môi hiện lên một nụ cười mơ hồ, như cười mà không phải cười: “Anh có nói là không đồng ý đâu?”

Tiêu Mộng Hồng sững người.

“Chúng ta đã kết hôn nhiều năm như vậy. Bây giờ tình cảm đã ổn, còn đợi gì nữa? Em còn phải chuẩn bị cái gì? Còn chuyện công việc của em, anh dám chắc, nếu em cứ lao đầu vào như thế này mãi, sẽ chẳng bao giờ có thời gian rảnh. Cho nên anh không chấp nhận cái lý do đó của em!”

“Anh nghe em nói đã. Việc sinh con không phải chuyện đơn giản, em thật sự vẫn chưa sẵn sàng.”

Khi bị anh đè xuống, Tiêu Mộng Hồng vừa giãy giụa vừa cố gắng giải thích:

“Em còn cần chuẩn bị gì nữa? Trần Đông Du mới khoe với anh mấy hôm trước, nói vợ anh ta lại có thai. Họ đã có ba đứa rồi, đây là đứa thứ tư! Anh cũng rất muốn được làm ba. Anh không muốn chờ thêm nữa.”

“Cố Trường Quân!”

Tiêu Mộng Hồng thật sự đã chịu đựng đủ. Cái tính cố chấp mà cô cố đè nén bao lâu nay cuối cùng cũng bùng lên. Cô dồn sức đẩy anh ra, nhảy xuống giường với đôi chân trần, vội vàng gom lại quần áo vừa bị cởi ra, trong lúc luống cuống mặc vào, cô vừa thở hổn hển vừa nói lớn:

“Nếu anh cứ tiếp tục vô lý như vậy, thì đừng trách em trở mặt!”

Cố Trường Quân chẳng chút ngại ngùng gì khi đang trần như nhộng, cứ thế hất cái chăn nhăn nhúm qua một bên, bước xuống giường, từng bước từng bước ép sát cô, miệng vẫn không ngừng:

“Mọi thứ khác anh có thể nghe theo em, thật sự đấy. Nhưng riêng chuyện này, anh không muốn tiếp tục trì hoãn. Khi anh vẫn còn đủ sức khỏe, anh muốn em sớm sinh cho anh một đứa con. Không cần nhiều đâu, ít nhất cũng phải được như Trần Đông Du chứ.”

Tiêu Mộng Hồng thấy anh cứ từ tốn tiến lại gần, hai tay đã đưa lên như định bắt lấy cô, thì da đầu cô như tê rần cả lên. Theo phản xạ, cô quay người bỏ chạy. Cô chạy đến bàn làm việc, tiện tay chộp lấy một cuốn sách nguyên bản tiếng Anh dày cộm, bìa cứng, giơ lên chắn trước ngực.

“Em cảnh cáo anh, đừng lại gần!”

Cố Trường Quân không đuổi theo, nhưng bước chân vẫn không dừng lại. Anh vẫn chậm rãi tiến về phía cô.

Tiêu Mộng Hồng tức giận ném cuốn sách trong tay về phía anh thật mạnh.

Cuốn sách quá nặng, bay ra theo một đường cong rồi rơi phịch xuống sàn trước khi kịp chạm vào người anh, phát ra một tiếng "bùm" trầm nặng.

Cố Trường Quân bước qua quyển sách vừa rơi ngay trước mặt, tiếp tục tiến về phía cô.

Tiêu Mộng Hồng lại với tay chộp lấy một quyển sách khác, ném về phía anh. Sau đó, những gì có thể ném được trong tầm tay, cô đều ném hết. Người đàn ông kia đã đến sát bên cô.

Thế nhưng anh không xông lên ngay. Anh chỉ đứng đó, trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào cô đang th* d*c, ánh mắt sáng lên một cách kỳ lạ.

Cảnh tượng này đột nhiên khiến Tiêu Mộng Hồng nhớ lại cái đêm ở Hàng Giáo.

Cũng chính cái đêm ấy, những chuyện xảy ra sau đó đã trực tiếp đẩy hai người vào cuộc ly hôn đầy sóng gió. Hiện tại, người đàn ông trước mặt cô như là bản sao của Cố Trường Quân đêm hôm đó — một người cô từng rất quen thuộc.

Nhưng lại có gì đó khác lạ, một cảm giác cô không thể gọi tên.

Tiêu Mộng Hồng càng thêm căng thẳng. Giọng nói vì hồi hộp mà gần như chực vỡ, cô cố gắng giữ bình tĩnh, lạnh lùng hỏi:

“Anh lại muốn dùng vũ lực sao?”

Cố Trường Quân sờ sờ cằm, đột nhiên quay người đi về phía mép giường. Anh cúi xuống, mở ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường, lấy ra một vật gì đó.

Là một khẩu súng tay Browning màu đen, gọn nhẹ.

Anh cầm khẩu súng, xoay người lại, đi về phía Tiêu Mộng Hồng đang trợn to mắt nhìn mình đầy cảnh giác.

“Anh định làm gì?” Tiêu Mộng Hồng nhìn chằm chằm vào khẩu súng trong tay anh, sắc mặt khẽ biến.

Cố Trường Quân đến gần, kéo tay cô lên, rồi đặt khẩu súng hơi nặng một chút lên tay cô, mạnh mẽ nhét vào.

“Anh tuyệt đối sẽ không chấp nhận bất kỳ lý do nào kiểu như không muốn sinh con hay hoãn chuyện sinh con thêm nữa! Giờ anh phải tiếp tục chuyện ban nãy còn chưa làm xong. Nếu em thực sự không thể chấp nhận, có thể ngăn anh lại.”

Tiêu Mộng Hồng rốt cuộc cũng hiểu ra, tức giận mắng: “Anh thôi ngay cái kiểu đó đi! Biết xấu hổ một chút được không?!”

Cố Trường Quân bật cười. Nụ cười ấy trong mắt cô lại mang theo vài phần nguy hiểm không nói nên lời. Anh hất hết đống giấy nháp còn sót lại trên bàn xuống đất, rồi không mất bao nhiêu sức đã bế cô đặt ngồi lên bàn. Tay mạnh mẽ tách hai chân cô ra, cúi đầu kề sát bên tai, thấp giọng nói:

“Anh thật sự không ép em. Anh cho em cơ hội phản đối mà. Súng này có đạn thật đấy. Trước đây anh cũng đã dạy em cách bắn súng để phòng thân rồi, đúng không? Nếu em thực sự không muốn sinh con với anh, cứ việc bắn vào tay, chân, hoặc bất kỳ chỗ nào còn lại trên người anh, chỉ cần đừng bắn chết là được. Anh sẽ nói với ba mẹ là anh nghịch súng không cẩn thận. Em đừng lo họ sẽ trách em gì cả.”

Anh ngừng lại một chút, thân thể lại càng dán sát vào cô hơn, giọng trầm xuống:

“Nếu em không ngăn anh lại, thì anh sẽ cho là em đã đồng ý với suy nghĩ của anh rồi đó.”

…….

Cô giận đến mức mất hết lý trí, nhưng tuyệt đối không thể nổ súng vào anh.

Lần đầu tiên trong đời cô mới gặp người mặt dày đến mức này, tức đến phát run, ném khẩu súng xuống, há miệng cắn mạnh một cái vào vai anh, để lại nguyên vẹn dấu răng sâu hoắm.

Anh rít lên một tiếng đau đớn, biểu cảm rõ ràng là bị đau, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ phấn khích kỳ lạ. Anh để mặc cô cắn không buông, còn mạnh tay kéo hai chân cô co lên, gác lên eo mình, ép sát cô vào bàn.

Tiêu Mộng Hồng lập tức cảm nhận được ý đồ của anh, vội buông miệng ra, chuyển sang giãy giụa dữ dội, không cho anh thực hiện được ý định kia.

Hai người còn đang giằng co thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ, rồi giọng của Cố phu nhân vọng vào:

“Đức Âm, con ngủ rồi à? Vừa rồi trong phòng có chuyện gì vậy? Mẹ nghe trên đầu cứ ‘bùm bùm’, mẹ với ba con đều bị đánh thức. Có chuyện gì không đó? Mẹ lo quá nên lên hỏi thử.”

Cố Trường Quân và Tiêu Mộng Hồng cùng lúc khựng lại, cả hai lập tức quay đầu nhìn về phía cửa, sau đó nhanh chóng nhìn nhau đầy hoảng hốt.

Tiêu Mộng Hồng tức thì hối hận không thôi.

Phòng ông bà Cố ở ngay dưới phòng ngủ của họ tầng một. Chắc là do lúc nãy cô ném sách vào người anh, mấy cuốn rơi xuống sàn vang lên liên tiếp mấy tiếng “bùm bùm”, khiến dưới nhà nghe thấy rồi lo lắng lên kiểm tra.

“Em cũng không muốn ba mẹ thấy chúng ta trong bộ dạng thế này chứ?”

Lúc này trên mặt Cố Trường Quân lại hiện rõ vẻ vui vẻ khi thấy cô lúng túng, anh ghé sát tai cô thì thầm một câu gì đó khiến cô tức đến nghiến răng.

Cô còn đang muốn phản ứng thì ngoài cửa, tiếng gõ lại vang lên, rõ ràng Cố phu nhân vẫn còn lo lắng. Tiêu Mộng Hồng không kịp nổi giận với Cố Trường Quân nữa, vội đáp:

“Mẹ, không có gì đâu ạ! Con xin lỗi vì làm ba mẹ thức giấc. Vừa rồi là…”

Cô còn đang nói thì chợt cảm thấy vòng tay của anh siết chặt eo mình, kéo cô ngã vào người anh. Chỉ một thoáng, mọi thứ đã xảy ra bất ngờ và không thể dừng lại.

Khoảnh khắc ấy khiến cô bật lên một tiếng th* d*c, lời đang nói với mẹ lập tức bị ngắt ngang.

“Đức Âm? Con không sao chứ?” Ngoài cửa, Cố phu nhân càng lo, tiếp tục gọi thêm một tiếng.

Ngay trong lúc đó, Tiêu Mộng Hồng vừa căng thẳng, vừa xấu hổ, lại không hiểu sao trong lòng dâng lên cảm giác vừa mơ hồ vừa cháy bỏng. Toàn thân cô căng cứng lại, tay vô thức siết chặt lấy bắp tay anh, móng tay cắm sâu vào làn da ấy.

Cố Trường Quân siết chặt người con gái trong lòng, cuối cùng cũng giữ lấy được cô, người vợ đã khiến anh nhớ mong bao ngày. Anh không cho cô bất kỳ cơ hội nào để vùng vẫy, cố nhịn xuống cảm xúc đang dâng trào mãnh liệt trong ngực, quay đầu nói to:

“Mẹ, con mới vừa về đến nhà! Là con không cẩn thận làm rơi đồ thôi, không sao đâu ạ! Mẹ về ngủ tiếp đi ạ!”

Cố phu nhân nghe tiếng con trai mới biết con đã về. Tin lời anh nói, bà vẫn không nhịn được càu nhàu đôi câu:

“Lần sau cẩn thận chút! Đêm hôm khuya khoắt làm ầm lên, ba mẹ còn tưởng có chuyện gì!”

Tiếng bước chân của bà dần xa, cuối cùng cũng yên lặng.

Tiêu Mộng Hồng lúc này mới thở ra một hơi, nghiến răng mắng một câu “Đồ vô liêm sỉ.” Cô vừa định giơ chân đá anh thì cổ chân đã bị Cố Trường Quân nắm chặt, cả người bị anh ấn xuống bàn.

Anh đè sát lên người cô, môi dịu dàng đặt lên môi cô, từng chút dịu dàng dỗ dành. Đến khi nghe cô phát ra vài tiếng mơ hồ không rõ là phản kháng hay nghẹn ngào mềm yếu, anh mới thì thầm bên tai cô, giọng trầm thấp:

“Kỳ nghỉ của anh sắp hết rồi. Sắp tới sẽ không có nhiều thời gian ở bên em như thế này nữa. Em thực sự muốn giận anh tới cùng sao?”

………

Sáng hôm sau, cả nhà cùng ngồi ăn sáng. Cố Thi Hoa vì mấy hôm trước bị kích động khi biết một người bạn học thuận lợi ra nước ngoài du học, nên trở về nhà liền giở tính đòi đi du học theo. Kết quả là bị Cố phu nhân ngăn cản, tức giận đến mức sáng nay cũng không thèm xuống ăn cơm.

Cố Ngạn Tông không thấy cô con gái út đâu, liền hỏi. Nghe nói là vì chuyện đó mà giận dỗi, ông chỉ lắc đầu, rồi dặn người để phần cơm sáng lại cho cô.

Cố phu nhân lại than thở mấy câu trách con gái không nghe lời, rồi quay sang hỏi Cố Trường Quân:

“Con còn ở nhà được mấy ngày nữa? Mẹ nghe con nói cùng lắm chỉ ở lại một tuần, thấy tiếc quá! Mẹ thật không hiểu, sao lão Hứa cứ nhất định phải gọi con về? Ở lại Bắc Bình với quân bộ chẳng phải cũng tốt sao?”

Cố Trường Quân nhẹ nhàng trả lời:

“Mẹ à, không phải Hứa tư lệnh cứ một hai phải gọi con đi. Mà là nhiệm vụ con buộc phải nhận.”

Cố phu nhân chau mày: “Nhiệm vụ gì chứ? Bây giờ có đánh giặc đâu?”

Lúc này, Cố Ngạn Tông xen vào:

“Em này, bớt nói một câu đi. Không quân khác bộ binh, phải trải qua huấn luyện chuyên biệt. Học viện Hàng Giáo chính là nơi đào tạo tinh anh cho không quân nước ta. Dù là luyện binh hay dẫn dắt người, binh lính gì cũng phải nhờ người chỉ huy. Ngày thường không huấn luyện, đến khi ra trận thật thì ai phục ai mà nghe theo?”

Cố phu nhân nghe vậy mới chịu im. Ánh mắt lại liếc sang Tiêu Mộng Hồng từ nãy đến giờ chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, không nói nửa lời rồi hỏi:

“Đức Âm, dạo gần đây con vẫn bận lắm sao? Ban ngày mẹ chẳng thấy bóng dáng đâu cả.”

Tiêu Mộng Hồng ngẩng đầu đáp:

“Chờ qua đợt này, mọi việc trên tay giải quyết xong thì sẽ đỡ hơn mẹ ạ.”

“Mẹ nghe nói con còn định đến Thượng Hải để thiết kế phân hiệu của Kim Lăng nữ học viện, có đúng không?”

“Dạ, đúng vậy.”

Cố phu nhân dường như định nói gì đó nhưng lại cố kiềm lại, chỉ nhìn chằm chằm vào bụng phẳng lì của Tiêu Mộng Hồng, chậm rãi nói:

“Nhân lúc Trường Quân còn ở nhà mấy ngày, con cũng nên gác bớt công việc lại, hai đứa nên dành thêm thời gian ở bên nhau.”

Tiêu Mộng Hồng khẽ liếc sang Cố Trường Quân đang ngồi bên cạnh. Anh lập tức lên tiếng:

“Mẹ à, chuyện này để bọn con tự sắp xếp. Dạo này quân bộ cũng có việc, con còn phải họp mấy buổi, sợ là ban ngày cũng chẳng có nhiều thời gian ở cạnh cô ấy.”

Cố phu nhân lộ rõ vẻ phiền muộn, thở dài lẩm bẩm:

“Cả cái nhà này, chẳng có ai khiến tôi bớt phải lo lắng một chút.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện