Lần trước khi Tiêu Mộng Hồng tách ra với anh, anh nói sẽ để cô ở đây yên tĩnh, không làm phiền cô nữa. Vì vậy, lúc nảy khi Tiêu Mộng Hồng nhìn về phía đầu hẻm, thấy xe của anh dừng lại, liền xụ mặt xuống. Nhưng khi thấy Cố Thi Hoa đến gần, cô nở nụ cười rạng rỡ, không ngần ngại kéo tay cô ấy đi về phía trước. Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

“Chị dâu, em nghe nói chị đang làm dự án cho đại sứ quán Mỹ đúng không? Có phải dạo này rất bận không?”

“Cũng còn bận. Mọi người trong nhà đều khỏe chứ?”

“Dạ, ba mẹ bọn họ đều ổn cả. Chị sao lại một mình ở lại đây vậy? Em còn tưởng chị đã về nhà mẹ đẻ rồi cơ.”

Khi hai người tiến lại gần, Cố Trường Quân quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Mộng Hồng, nói: “Tiểu Ngũ nói nhớ em, nên tôi đưa nó đến gặp em.”

Tiêu Mộng Hồng dừng bước, trên mặt chỉ thoáng nở nụ cười nhẹ, không phải cười với anh, cũng không nói thêm gì.

“Thi Hoa, em ở đây chơi đi nhé. Chút nữa anh qua đón em về.”

Cố Trường Quân nói với vẻ mặt tự nhiên, rồi quay sang nói lời tạm biệt với chị Hoàng.

“Chào anh, Cố tiên sinh!” Chị Hoàng rất lịch sự, cười tươi vẫy tay chào Cố Trường Quân.

Anh gật đầu chào rồi quay người bước đi.

Tiêu Mộng Hồng lấy chìa khóa trong túi, mở cửa cửa vừa nói: “Chị Hoàng, tụi em vào trước nhé.”

“Chị Hoàng, cảm ơn chị rất nhiều!” Cố Thi Hoa cũng nói lời cảm ơn.

Trước đó Tiêu Mộng Hồng chưa về đến nhà, chị Hoàng vừa lúc ở trong sân viện, nghe tiếng động liền chủ động ra bắt chuyện.

“Ừ, vào đi.” Chị Hoàng cười mỉm nói.

Cố Thi Hoa ở lại nhà Tiêu Mộng Hồng cả một buổi tối. Đến khoảng 8 giờ rưỡi, Cố Trường Quân đến đón cô ấy về. Lúc anh đến, không vào nhà mà chỉ đứng ngoài cửa. Tiêu Mộng Hồng tiễn Cố Thi Hoa ra, quay người định bước vào thì thấy cửa nhà bên cạnh mở hé, chị Hoàng thò đầu ra. Chị ta nhìn hai người dần đi xa, chân mang dép lê, tay phe phẩy chiếc quạt, bước tới gần Tiêu Mộng Hồng.

“Người kia là chồng cô đúng không? Hóa ra nhà chồng cô họ Cố. Sau này tôi phải gọi cô là Cố phu nhân mới được,” chị ta cười nói.

Tiêu Mộng Hồng không nhịn được cười.

“Chị Hoàng, buổi chiều khi anh ấy tới, em thấy hai người đang trò chuyện, anh ấy có nói gì với chị không?”

“Cậu ấy bảo là chồng cô, đưa em gái tới thăm cô.” Chị Hoàng cười, ánh mắt có chút mờ ám. “Tôi còn bảo sao lúc cô mới chuyển tới, tôi thấy lạ lắm. Sao đang yên đang lành lại ra ở riêng một mình. Hóa ra là giận dỗi với chồng. Cô Cố à, tôi thấy chồng cô cũng được đấy chứ, nói chuyện nhỏ nhẹ, lễ phép, cô với cậu ấy giận nhau gì mà phải dọn ra riêng? Tôi coi bộ cô em chồng với cô thân thiết lắm mà!”

Chị Hoàng là người tốt bụng, cũng rất nhiệt tình, nhưng như nhiều phụ nữ lớn tuổi khác, lại hay thích tò mò chuyện riêng tư.

“Chị Hoàng, cảm ơn chị lúc nãy đã giúp em để ý. Trong nhà còn đang đun nước, em vào xem đã.” Tiêu Mộng Hồng mỉm cười gật đầu, rồi khéo léo rút lui, để mặc chị hàng xóm còn đang định nói thêm, đóng cửa lại.

……..

“Anh tư, anh với chị dâu thật sự không thể quay lại với nhau sao?” Trên đường về, Cố Thi Hoa lên tiếng hỏi. “Em thấy anh đã đến tận cửa rồi, vậy mà vẫn không chịu bước vào.”

Cố Trường Quân im lặng, tập trung lái xe, không trả lời. Cố Thi Hoa thấy hơi buồn, tựa đầu vào ghế, thở dài.

“Vậy lần này anh định ở lại bao lâu? Khi nào mới vào Nam?”

“Còn phải xem tình hình đã,” Cố Trường Quân cuối cùng cũng mở miệng, “Bên Hàng Giáo bây giờ cũng chưa gấp, anh cũng không nhất thiết phải đi ngay.”

Mắt Cố Thi Hoa sáng rực lên: “Vậy thì tốt quá rồi! Anh tư ở nhà thêm chút nữa đi. Không có chị dâu, em với chị hai nói chuyện cứ thấy kỳ kỳ. Nếu cả anh cũng đi nốt, chắc em buồn chết mất.”

Cố Trường Quân nhìn qua kính chiếu hậu, thấy vẻ mặt em gái, khẽ mỉm cười.

...

Buổi tối, Cố Vân Tụ về nhà, ngồi nói chuyện phiếm với mẹ Cố.

“Mẹ, con thật không hiểu nổi. Trường Quân rõ ràng đã ly hôn với cô ta rồi, sao đến giờ vẫn chưa chịu công khai?”

“Bên nhà con bé vừa mới có tang. Lúc này mà công khai, phía nhà mình chắc chắn sẽ bị nói những lời không hay, còn bên Tiêu phu nhân chắc cũng chưa chấp nhận được. Chờ thêm một thời gian rồi tính tiếp.”

“Nhà cô ta không còn ai, lại càng phải kéo dài thêm à? Mà lỡ đâu đợi thêm rồi lại chẳng có gì thay đổi, thì chẳng lẽ cứ giấu mãi thế sao?” – Cố Vân Tụ tỏ rõ vẻ không hài lòng.

“Vân Tụ, con đừng nói kiểu đó.” Mẹ Cố thở dài. “Chẳng phải tình cờ đúng lúc nhà con bé có chuyện buồn hay sao...”

“Được rồi, con biết, là con độc miệng!” Cố Vân Tụ bĩu môi, rồi lại thay đổi thái độ, hào hứng hỏi: “Mẹ, Trường Quân chắc sắp tới còn ở nhà thêm một thời gian nữa phải không?”

“Sao vậy?”

“Nó ly hôn rồi, cuối cùng cũng yên ổn. Con nói rồi, đáng lẽ nên chia tay sớm. Kéo dài bao nhiêu năm trời, cuối cùng lại gặp phải chuyện như vậy!”

Nghe đến đây, Cố phu nhân thoáng trầm ngâm, thần sắc có phần lơ đãng.

“Mẹ sao thế? Nhìn chẳng vui mấy.” Cố Vân Tụ ngạc nhiên nhìn bà.

“Không có gì.” Cố phu nhân xua tay, rồi đổi chủ đề. “Vân Tụ, vị bác sĩ mà mẹ giới thiệu lần trước, con có đi khám chưa? Mẹ nói rồi, là do bà Phạm giới thiệu đấy. Nhà bà ấy có đứa cháu gái cũng giống con, lấy chồng mấy năm chưa có con. Năm nay có rồi. Nghe nói là nhờ khám bác sĩ đó…”

“Mẹ! Mẹ đừng nhắc chuyện này nữa!” Vẻ mặt Cố Vân Tụ bực bội thấy rõ. “Con tự biết chuyện của mình! Sao ai cũng nghĩ là do con không chịu sinh con vậy?”

“Mẹ đâu có ý trách con, chỉ là vì lo cho con thôi mà. Nhà chồng con cũng…”

“Con tự biết mình phải làm gì!”

Cố Vân Tụ cắt ngang lời mẹ mình, ghé sát lại, hạ giọng:

“Mẹ, giờ đừng bận tâm chuyện con nữa, bây giờ chuyện của Trường Quân mới là quan trọng. Nhà họ Cố mình chỉ có mỗi nó là con trai thôi. Bây giờ nó ly hôn rồi, mẹ có để ý xem có tiểu thư nào phù hợp không?”

Cố phu nhân lắc đầu.

“Mới được bao lâu mà con đã nghĩ tới chuyện đó rồi…”

“Sao mà không vội được!” Cố Vân Tụ nói ngay. “Nhà mình bị vợ trước của nó làm liên luỵ bao nhiêu năm rồi! Nếu không phải tại cô ta, giờ mẹ đã sớm có cháu bồng cháu bế rồi!” Rồi cô ta lại cười, “Nhưng mà, con có quen biết một tiểu thư rất được. Gia cảnh, ngoại hình, học vấn đều xứng với Trường Quân nhà mình. Cô ấy còn giỏi kiếm tiền nữa. Mà quan trọng nhất là tính cách rất đáng tin, mẹ cũng từng gặp rồi – chính là tam tiểu thư nhà họ Diệp đó.”

“Diệp tiểu thư à?” Cố phu nhân thoáng ngạc nhiên.

“Vâng!” Cố Vân Tụ vừa giơ ngón tay ngắm nghía bộ móng mới làm ban sáng, vừa cười:

“Tiểu thư nhà họ Diệp ấy, học thức, nhan sắc hay gia thế – điểm nào cũng không chê được!”

Cố phu nhân trầm ngâm.

“Nhưng nhà họ Diệp chắc không hợp lắm đâu. Dạo gần đây ba của Diệp tiểu thư với ba con có chút bất đồng quan điểm trong mấy chuyện chính sự.”

Cố Vân Tụ hơi sững người, thu tay lại:

“Thì có sao đâu! Mấy chuyện đó chỉ là việc công thôi mà. Chứ thường ngày ba với Diệp lão gia vẫn hay qua lại đó thôi!”

Cố phu nhân lại thở dài.

“Thôi, chuyện này đừng nhắc nữa. Mẹ thấy em trai con dạo này càng ngày càng ít nói. Có lúc nhìn mà mẹ thấy lo...”

“Mẹ ơi! Trường Quân xưa giờ vẫn vậy, có gì mà lo? Đàn ông con trai ấy mà, dù trong lòng có nghĩ gì cũng chẳng bao giờ chịu nói ra mấy chuyện này đâu. Nếu mẹ thật sự muốn giúp, cứ để con lo cho!”

Cố Vân Tụ đang hào hứng nói chuyện, thì bất ngờ nghe ngoài cửa có người lên tiếng, giọng rõ ràng là không vui:

“Chị ba, chị đang nói gì đấy? Chuyện chị với tiểu thư họ Diệp là chuyện của chị, em không quản. Nhưng mà nếu chị muốn mang cô ấy về làm chị dâu em, thì em cũng có quyền có ý kiến! Em phản đối!”

Cố Vân Tụ quay đầu lại, thấy Cố Thi Hoa vừa về đến, đang đứng ngay cửa phòng khách nhìn mình chằm chằm. Cô bé nhíu mày, lông mày tỉa gọn gàng tinh xảo khẽ chau lại. Cố Vân Tụ hờ hững nói:

“Tiểu Ngũ còn nhỏ, biết gì mà xen vào chuyện người lớn.”

Nói được nửa câu, cô ta bỗng khựng lại khi thấy Cố Trường Quân từ bậc thềm hiên nhà đi vào. Cô ta ngẩn ra một chút rồi lập tức im bặt.

“Mẹ. Chị ba cũng ở đây à.” Cố Trường Quân gật đầu chào mẹ và Cố Vân Tụ, sau đó định lên lầu.

“Anh tư!” – Cố Thi Hoa gọi với theo.

Anh dừng bước, quay đầu lại.

“Vừa rồi anh vào sau nên chắc chưa nghe thấy gì đâu. Em nghe thấy chị ba nói với mẹ là muốn làm mai cho anh đó! Còn nói là cô tiểu thư nhà họ Diệp! Anh tư, em không thích cô Diệp tiểu thư đó đâu!”

Cố Trường Quân liếc sang Cố Vân Tụ, lông mày hơi cau lại.

Cố Vân Tụ có phần lúng túng, liếc Cố Thi Hoa một cái như trách móc, rồi vội cười gượng giải thích:

“Trường Quân, đừng hiểu lầm. Chị đâu ép em cưới ai. Chị chỉ nói là giờ em đã ly hôn rồi thì cũng nên nghĩ đến chuyện tìm một người vợ mới cho đàng hoàng thôi.”

Cố phu nhân ngồi bên cạnh lặng lẽ quan sát con trai, trong lòng cảm thấy có chút bất an.

Đứa con trai này vốn dĩ vẫn trầm lặng từ nhỏ, bà đã quen rồi. Nhưng làm mẹ, lại càng nhạy cảm với những thay đổi dù nhỏ nhất của con mình. Gần đây, bà nhận ra Trường Quân đã khác xưa. Đặc biệt là sau cái đêm anh nổi trận lôi đình trong thư phòng rồi bỏ đi. Từ hôm đó đến nay, anh càng trở nên lặng lẽ, mà cái lặng lẽ này lại khiến người ta lo lắng. Cố phu nhân sợ Vân Tụ lại vô tình chạm vào dây thần kinh nào đó của con trai, bèn vội chen vào, ngắt lời con gái:

“Thôi, chuyện này cũng chỉ là nói vu vơ vậy thôi.”

Cố Trường Quân mỉm cười nhàn nhạt với Cố Vân Tụ.

“Cảm ơn chị ba đã quan tâm.” – Giọng anh điềm đạm.

“Biết chị quan tâm em thì tốt rồi.” – Cố Vân Tụ cười – “Trong nhà chỉ có mỗi em là con trai, em không biết trước đây chị đã từng thấy không đáng cho em như thế nào đâu…”

“Vân Tụ, con cũng nên về nhà đi.” – Cố phu nhân thấy sắc mặt con trai thay đổi, liền lên tiếng nhắc khéo con gái.

Cố Trường Quân không nói gì thêm, quay người bước lên lầu. Nhưng đi được vài bậc, anh bỗng khựng lại vài giây rồi quay đầu lại hỏi:

“Ba có đang ở nhà không ạ?”

“Có, đang ở trong thư phòng.” – Cố phu nhân đáp.

“Mẹ, con muốn mẹ cũng vào thư phòng với con. Có chuyện này… con nghĩ cần phải nói rõ với mẹ và ba.” – Cố Trường Quân nói.

Cố phu nhân nghi hoặc bước vào thư phòng cùng chồng. Hai vợ chồng cùng ngồi xuống, Cố Trường Quân đứng đối diện họ, vẫn dáng vẻ trầm tĩnh như lần trước, chỉ khác là lần này bên cạnh anh không còn người phụ nữ kia nữa.

“Có chuyện gì vậy con?” – Cố Ngạn Tông lên tiếng hỏi.

Cố Trường Quân nói chậm rãi:

“Ba, mẹ… thật ra con và Đức Âm vẫn chưa ly hôn.”

Hai người đối diện lập tức sững người.

Một lúc sau, Cố phu nhân liếc nhìn chồng, bắt gặp ánh mắt cũng đầy kinh ngạc của ông.

“Trường Quân, con nói gì vậy? Vậy lần trước… chẳng phải con nói đã ly hôn rồi sao? Rốt cuộc là ly hay chưa?”

“Chưa.” – Anh đáp. Cố Trường Quân kể sơ lại sự việc.

“... Lúc đó giấy ly hôn vẫn còn thiếu hai người làm chứng. Hôm đó, Đức Âm gọi điện cho con, bảo con cùng cô ấy đi tìm vợ chồng Lỗ Lãng Ninh làm người ký tên chứng kiến. Nhưng lúc ấy… trong lòng con chợt thay đổi suy nghĩ, nên rốt cuộc cũng không hoàn tất thủ tục.”

“Nói cách khác, con với cô ấy… vẫn chưa chính thức ly hôn.”

Khi kể lại mọi chuyện, vẻ mặt anh bình tĩnh đến mức gần như dửng dưng, như thể chuyện này chỉ là một việc nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm. Nhưng với Cố phu nhân thì chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Bà trố mắt nhìn đứa con trai do chính mình sinh ra, há hốc mồm đến mức không thốt nên lời.

Còn Cố Ngạn Tông thì ngược lại, rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Ông nhìn con trai, nhíu mày hỏi tiếp:

“Rốt cuộc hai đứa đang làm cái gì vậy? Như thế này chẳng phải là quá tùy tiện rồi sao?” – Vẻ mặt Cố Ngạn Tông đã lộ rõ sự tức giận.

Cố Trường Quân thoáng cúi đầu, lộ ra vẻ áy náy:

“Ba, mẹ… con xin lỗi. Mọi chuyện là lỗi của con. Con nghĩ rồi, nếu đã quyết định không ly hôn nữa thì phải nói rõ với ba mẹ, để ba mẹ còn nắm được tình hình.”

“Trường Quân,” – Cố Ngạn Tông nhíu chặt mày, giọng nghiêm khắc hơn – “Kết hôn thì phải cẩn trọng, mà ly hôn lại càng không phải chuyện đem ra đùa giỡn. Con thật sự đã suy nghĩ kỹ chuyện của con với Đức Âm chưa?”

“Con suy nghĩ kỹ rồi.” – Anh trả lời dứt khoát – “Đây là quyết định cuối cùng, sẽ không thay đổi.” Không một chút do dự, anh nói tiếp ngay sau đó.

Cố Ngạn Tông im lặng. Lúc này, Cố phu nhân cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, trừng mắt nhìn con trai, giọng gần như cao vút:

“Trường Quân, rốt cuộc con đang nghĩ gì vậy? Hồi trước thì đòi ly, ba mẹ cũng đều tưởng hai đứa đã xong rồi. Giờ con lại nói là không ly nữa?”

“Mẹ, con xin lỗi mẹ.” – Cố Trường Quân thấp giọng, “Trước đây đúng là con muốn ly hôn với cô ấy. Nhưng bây giờ...”

Anh ngập ngừng một chút, rồi mới nói:

“Bây giờ con đã đổi ý.”

Cố phu nhân một lần nữa không nói nên lời, chỉ trừng mắt nhìn con trai mình, vẻ mặt tràn đầy không tin nổi. Trong thư phòng im lặng bao trùm. Chỉ còn tiếng đồng hồ quả lắc lắc lư phát ra tiếng cách cách đều đều rất nhỏ.

Cuối cùng Cố Ngạn Tông lên tiếng: “Đức Âm hiện giờ ở đâu? Ở nhà mẹ đẻ phải không?”

“Cô ấy không về nhà mẹ đẻ. Hiện đang ở trong con hẻm Tam Tỉnh bên kia.”

“Nếu vậy, con phải đưa con bé về nhà chăm sóc cho tốt, ổn định sinh hoạt. Để nó lang thang bên ngoài như vậy không được.”

“Con tạm thời chưa thể đưa cô ấy về.” Cố Trường Quân nói thản nhiên, “Cô ấy hiện tại chưa chấp nhận chuyện con đổi ý. Nên con đồng ý để cô ấy tạm thời ở riêng, chờ cô ấy bình tâm lại, suy nghĩ kỹ hơn.”

Cố Ngạn Tông tỏ vẻ ngạc nhiên, liếc mắt nhìn con trai.

Cố phu nhân lại trở nên kích động, giận dữ nói:

“Trường Quân, mẹ thật không thể tin nổi con! Con coi đây là chuyện gì hả? Đã bảo ly là hôn rồi mà, sao bây giờ con lại nói không ly nữa? Mẹ thật sự không biết phải nói gì nữa... Rốt cuộc con nghĩ gì thế hả?”

Cố Trường Quân không đáp lời.

Cố phu nhân định đi tới chỗ con trai thì bị Cố Ngạn Tông đứng lên níu lấy tay áo.

“Thôi được rồi. Không ly cũng được.” Ông nói, “Trường Quân đã lớn rồi, chắc chắn biết mình đang làm gì. May mà chuyện này chưa đưa lên báo hay công khai, không ảnh hưởng lớn đến gia đình ta.”

“Lão gia!” Cố phu nhân dừng chân lại.

“Thôi cứ vậy đi. Trường Quân, con ra ngoài đi.” Cố Ngạn Tông vẫy tay ra hiệu cho con.

“Cảm ơn ba mẹ.” Cố Trường Quân gật đầu với ba mẹ, rồi quay người rời khỏi thư phòng.

Tối hôm ấy, Cố Ngạn Tông cùng Cố phu nhân trở về phòng ngủ. Cố phu nhân vẫn còn bối rối vì tin tức bất ngờ lúc nảy, bà quay sang nhìn chồng đang ngồi đó đeo kính, ngậm tẩu thuốc, chăm chú xem giấy tờ, hình như chẳng để ý gì đến chuyện vừa rồi, khiến trong lòng bà càng thêm bực bội. Bà bực mình giật lấy cái tẩu trong miệng ông, quát:

“Lão gia, em nói với chuyện với anh đấy, nhà đang loạn lên thế này, anh lại ngồi đó như người không biết chuyện à?”

Cố Ngạn Tông bất đắc dĩ đáp:

“Em muốn anh phải làm sao? Ép con trai với con dâu phải đi ly hôn ư? Con trai đã bảo vậy, em không thấy chỗ nào kỳ lạ sao?”

“Kỳ lạ chỗ nào?” Cố phu nhân cũng đau đầu, chẳng nghĩ ra được gì thêm.

Cố Ngạn Tông thở dài, tháo kính xuống.

“Em nuôi con trai đến tận hai mươi mấy năm, có từng thấy nó cúi đầu cam chịu như bây giờ sao? Em không nghe thấy lời nó nói sao? Đức Âm rõ ràng là muốn ly hôn với nó, cuối cùng chính nó thay đổi ý định, không chịu ký tên xác nhận.”

“Ý anh là sao? Ý anh nói con trai chúng ta… con trai chúng ta bị cô ta mê hoặc rồi sao?” Cố phu nhân bỗng nhiên như hiểu ra điều gì đó, giọng nói thay đổi, như một dây đàn bị căng lên đột ngột phát ra âm vang khác lạ.

“Chẳng khác nhau mấy đâu,” Cố Ngạn Tông đeo kính lại, tiếp tục xem giấy tờ, “Khi bọn nó đến nói chuyện ly hôn, Trường Quân tức giận với Đức Âm rồi bỏ đi ra ngoài, cả đêm không về, anh đã cảm thấy không đúng rồi. Tính tình nó vốn không phải như vậy. Giờ nếu không ly hôn thật, thì đó là chuyện của bọn nó, anh với em cũng đừng can thiệp. Miễn đừng làm loạn quá là được, cứ để tự nhiên thôi.”

Cố phu nhân nghe vậy cũng hơi bất ngờ, sững sờ một lúc rồi lẩm bẩm:

“Không thể nào được... Bọn nó kết hôn mấy năm rồi, mà trước kia Đức Âm còn làm loạn lên chuyện này, nếu không phải anh ép, thì Trường Quân sớm đã ly hôn với cô ta rồi. Tại sao lại bỗng nhiên thích cô ta thế này?”

Cố Ngạn Tông liếc mắt nhìn phu nhân nhà mình.

“Con trai là do em sinh ra, em còn không hiểu nó, anh thì làm sao mà biết được?”

…….

Ba tháng sau, đại sứ quán mới đã hoàn thành cải tạo đúng hạn.

Tiêu Mộng Hồng là người thiết kế, đã suy tính kỹ lưỡng đặc điểm và tính bảo mật của kiến trúc đại sứ quán, dựa trên kết cấu ban đầu tiến hành quy hoạch lại không gian bên trong. Đại sứ quán chia làm ba khu vực chính: khu vực tiếp khách công khai, khu vực giao lưu và khu vực biệt thự riêng tư dành cho đại sứ. Không chỉ bên trong được bố trí hợp lý, đầy đủ đáp ứng mọi nhu cầu, phần kiến trúc bên ngoài cũng được cải tạo trang nghiêm và lộng lẫy, hoàn toàn tôn lên cấu trúc khung nguyên bản với đường cong mềm mại tựa như con rồng uốn lượn, khiến cả tòa nhà trở thành điểm nhấn nổi bật trong khuôn viên đại sứ quán, thu hút mọi ánh nhìn.

Đại sứ Charlie rất hài lòng với kết quả công trình này. Sau khi chuyển vào sử dụng, đại sứ quán tổ chức một buổi tiệc khai trương trọng thể tại đại sảnh, mời các đại diện ngoại giao từ các quốc gia cùng một số quan chức chính phủ Bắc Bình đến dự. Tiêu Mộng Hồng cũng nhận lời tham dự. Trong lúc trò chuyện với phu nhân Charlie và phu nhân Lỗ Lãng Ninh, cô vô tình quay đầu và phát hiện Tiết Tử An cũng có mặt ở đó. Hắn đang cầm một ly rượu, đứng cách đó không xa, vừa nói chuyện với một người, vừa dõi mắt nhìn về phía cô. Khi thấy cô chú ý đến, hắn mỉm cười, nâng ly rượu chào, rồi sau đó tiến đến gần.

Dường như hắn đã để ý đến cô từ lâu nhưng vẫn chưa tiến tới làm quen.

Tiết Tử An đã rời Bắc Bình trở về phương bắc mấy tháng trước, Tiêu Mộng Hồng không ngờ lại gặp lại hắn ở đây, trong lòng có chút vui mừng. Sau khi chào hỏi các vị phu nhân, cô quay sang đón tiếp hắn, rồi hai người trao đổi vài câu.

“Tiết tiên sinh, lâu rồi không gặp. Không ngờ lại gặp được anh ở đây.”

Tiêu Mộng Hồng luôn có ấn tượng tốt về hắn, nên gặp lại một cách tình cờ khiến cô cảm thấy cao hứng.

“Đúng vậy. Tôi có một người bạn lưu bên này, là tham tán sứ quán, nên tôi mới đến đây.” Tiết Tử An nhìn cô nói, “Nghe nói nơi này là do cô một tay thiết kế cải tạo đúng không? Thật sự rất hoàn mỹ! Tôi rất thích phong cách của cô. Mọi người vừa rồi đều khen ngợi hết lời, chắc chắn cô sẽ ngày càng nổi tiếng hơn.”

Hắn nhìn xung quanh rồi thật lòng khen ngợi.

Tiêu Mộng Hồng cười đáp: “Cảm ơn lời động viên của anh, Tiết tiên sinh.”

“Đã lâu không gặp, dạo này thế nào rồi?”

“Tôi vẫn như trước, không có gì thay đổi.” Tiêu Mộng Hồng nhìn về phía hắn hỏi: “Tiết tiên sinh thì sao?”

“Tôi cũng vậy. Nhưng thật lòng mà nói, từ khi tới Bắc Bình, tôi rất thích nơi này. Lần này đến đây, tôi có ý định mua nhà, tiện để sau này có thể thường xuyên qua lại.”

“Thật sao?” Tiêu Mộng Hồng cười nhẹ, “Bắc Bình bây giờ có thêm một đại gia nổi tiếng như anh thì càng sôi động rồi.”

“Không dám, không dám… Cô cứ trêu tôi.” Tiết Tử An cười.

Hai người nói vài câu chuyện phiếm, rồi Tiết Tử An nghiêm túc nhìn cô hỏi: “Cố phu nhân, không biết cô sắp tới có bận không?”

“Sao vậy?” Tiêu Mộng Hồng nhấc ly cocktail lên, nhướn mày.

“Chuyện là thế này, tôi trước kia đã từng nói với cô, tôi đang chuẩn bị xây nhà xưởng ở đây phải không? Gần đây đã chính thức bắt đầu, mấy ngày trước tôi còn đăng ký dự án với sở công nghiệp. Tôi cũng mua một miếng đất ở khu Yến Giao. Nếu có thể, tôi mong cô giúp tôi thiết kế quy hoạch nhà xưởng, không biết cô có thể giúp tôi không?”

Tiêu Mộng Hồng ngay lập tức nhớ ra ý định lúc trước của hắn. Nghe hắn nói vậy cũng không ngạc nhiên. Suy nghĩ một lúc, thấy ánh mắt hắn trông rất mong chờ, liền đáp: “Tiết tiên sinh, tôi biết anh có hoài bão lớn với ngành công nghiệp. Tôi không có lý do gì để từ chối lời mời của anh cả.”

Tiết Tử An thở nhẹ, lộ vẻ vui mừng, liên tiếp cảm ơn.

“Anh chịu mời tôi thiết kế quy hoạch nhà xưởng, là đã đặt niềm tin vào tôi. Là kiến trúc sư, tôi rất cảm kích khi được trao cho cơ hội như vậy.” Tiêu Mộng Hồng cười nói, “Vậy khi nào có thể bắt đầu? Anh cũng biết đấy, công trình Đại Học Kinh Hoa vẫn đang trong tiến độ, tôi cần phải qua lại thường xuyên, nên tốt nhất lên kế hoạch thời gian rõ ràng.”

“Tuỳ cô thôi, bất cứ lúc nào bắt đầu cũng được.” Tiết Tử An nói ngay, “Hiện tại tôi đang ở hội quán phương Bắc, cô khi nào tiện thì báo cho tôi biết, tôi sẽ dẫn cô đi xem khu đất.”

Tiêu Mộng Hồng đồng ý ngay.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện