Cố Trường Quân nhìn lên đồng hồ treo tường, đã hơn một giờ sáng. Anh chăm chú nhìn dáng vẻ cô trong vài giây, cuối cùng bước đến, nhẹ nhàng đóng cửa phòng. Do dự một chút, rồi vẫn tiến lại gần, cúi người nhặt cây bút chì rơi dưới chân cô lên, bỏ lại vào ống đựng bút.
Cô vẫn đang nằm gục ngủ say, hoàn toàn không hay biết bên cạnh đã có thêm một người. Mái tóc dài buông xõa hơi rối, vài lọn nhỏ dính lên má, lông mi bị ánh đèn rọi xuống, hắt lên mặt một bóng hình hình quạt mờ mờ. Bên cạnh là chiếc ly pha lê, đáy ly còn sót lại chút sữa bò. Ánh mắt Cố Trường Quân dừng lại trên xấp bản vẽ trong tầm tay cô. Tờ đầu tiên là một bản thiết kế kiến trúc gần như đã hoàn chỉnh. Phần trung tâm là kết cấu chính của tòa nhà, đường nét phức tạp nhưng lại mang đến cảm giác chỉnh chu, chính xác, tổng thể khiến người ta phải chú ý. Trên cùng có dòng chữ viết chì: “Bản thảo thiết kế chính cho khu nhà chính Đại học Kinh Hoa”, phía dưới là tỷ lệ và ký hiệu chi tiết. Bên cạnh còn kẹp thêm một bảng số liệu chi chít các con số kỹ thuật.
Anh cầm tập bản vẽ, lật xem từng tờ một cách chậm rãi. Xem xong lại đặt lại đúng vị trí cũ. Ánh mắt lần nữa rơi về phía khuôn mặt nghiêng của Tiêu Mộng Hồng đang say ngủ, rồi nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn.
…
Tối nay Cố Trường Quân không về nhà. Công việc chất đống khiến Tiêu Mộng Hồng phải cố ép bản thân đẩy nhanh tiến độ bản vẽ. Lâu rồi cô không tập trung như vậy, cảm giác như quay lại thời còn học đại học.
Trước đây, cô có thói quen ngồi làm việc thêm một chút trên giường trước khi ngủ. Nhưng về đây, cô nhận ra Cố Trường Quân chưa từng đem việc lên giường. Dường như với anh, giường chỉ là chỗ để nghỉ ngơi, và đặc biệt rất sạch sẽ. Thế là cô dần sửa thói quen, chuyển sang làm việc ở bàn. Gần nửa đêm, cảm thấy hơi mệt, cô uống nốt ly sữa Cố Thi Hoa mang đến, rồi vô thức gục xuống bàn ngủ lúc nào không hay.
Chợt nghe có tiếng động bên tai, giấc ngủ vốn không sâu của cô lập tức bị đánh thức. Cô mở mắt ra, liền thấy Cố Trường Quân đang đứng cạnh bàn, cúi đầu nhìn mình chăm chú. Nhận ra tình hình, cô từ từ ngồi thẳng dậy:
“Anh mới về à?”
Cô vén vài sợi tóc dính trên má, liếc nhìn đồng hồ trong phòng, hoảng hốt vì đã quá nửa đêm. Cố Trường Quân khẽ ừ một tiếng, không nói gì thêm, xoay người cởi áo khoác treo lên giá rồi đi vào phòng tắm.
Anh đã về rồi, hơn nữa cũng đã khuya, Tiêu Mộng Hồng quyết định không thức khuya thêm nữa. Cô dọn gọn bản vẽ và dụng cụ cho vào túi tài liệu, tắt đèn bàn, lên giường nằm nghiêng quay lưng lại phía anh.
Trong phòng ngủ chỉ còn ánh đèn mờ từ chiếc đèn gắn tường đầu giường. Một lát sau, cô nghe thấy tiếng bước chân anh từ phòng tắm bước ra. Tiếp đó, giường khẽ lún xuống, anh cũng đã nằm xuống. Những lần trước, hai người đều im lặng tắt đèn, mạnh ai nấy ngủ. Tiêu Mộng Hồng cũng quen với nhịp điệu ấy, tiếp tục nhắm mắt quay lưng lại, trong đầu còn mải suy nghĩ chuyện của mình.
Nhưng đêm nay lại có gì đó lạ lắm. Anh lên giường nhưng không tắt đèn, vẫn tựa đầu giường không nhắm mắt. Tiêu Mộng Hồng thấy kỳ lạ, không nhịn được quay lại nhìn anh, chạm phải ánh mắt đang nhìn thẳng của anh.
“Lúc tối, cô và mẹ, còn cả chị cả với chị ba, có gì không vui sao?” Anh lên tiếng hỏi.
Buổi tối, cô và mấy người Cố phu nhân xảy ra xung đột. Cô biết sớm muộn gì Cố Trường Quân cũng sẽ biết, chỉ không ngờ anh lại biết nhanh như vậy, có hơi bất ngờ. Nghĩ một lát, cô chậm rãi ngồi dậy, quay sang anh nói:
"Cũng có thể xem là vậy. Mẹ anh bắt tôi phải dừng chuyện tôi đang làm, tôi không đồng ý nên không khí có hơi căng thẳng."
Cô nói rất ngắn gọn. Nói xong liền nhìn anh, vẻ mặt bình thản.
Cố Trường Quân nhìn cô một lúc, rồi đáp:
"Nếu cô đã nhất quyết muốn làm, tôi sẽ không cản. Nhưng mẹ tôi là người có tư tưởng cũ, thêm nữa chị ba ở bên bà gây chuyện, nên bà khó tránh khỏi sẽ phê bình cô bóng gió vài câu. Dù sao bà cũng là bề trên của cô, về sau nếu có thể nhịn được thì cố gắng nhịn một chút. Phía mẹ bên kia, ngày mai tôi sẽ tự mình nói chuyện với bà, bảo bà đừng can thiệp vào việc của cô nữa."
"Tôi không muốn trong nhà lại xảy ra chuyện như vậy lần nữa." Cuối cùng anh chậm rãi nói. Cuối cùng, anh chậm rãi lên tiếng.
Thẳng thắn mà nói, Tiêu Mộng Hồng có chút bất ngờ. Ban đầu cô đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng bị anh chỉ trích, nên khi vừa rồi trả lời câu hỏi của anh, giọng nói không tránh khỏi có chút gay gắt, như đang đối đầu. Không ngờ thái độ tiếp theo của anh lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Nếu anh đã không có ý chỉ trích, Tiêu Mộng Hồng cũng chẳng còn nhạy cảm như trước nữa, liền gật đầu nói:
“Vậy cảm ơn anh. Tôi hiểu rồi. Chỉ cần mẹ anh không can thiệp vào công việc của tôi nữa, tôi sẽ làm theo ý anh, cố gắng hòa thuận với bà.”
Cố Trường Quân nhìn cô, dường như đang cân nhắc xem những lời này có thể tin được đến mức nào.
“Sao vậy? Anh không tin tôi à?”
“Ba anh là người rất tốt, tôi thật lòng kính trọng ông. Tôi cũng phần nào hiểu vì sao anh lại kính trọng ba như vậy. Nếu bây giờ chúng ta tạm thời chưa thể ly hôn, mà tôi vẫn đang sống trong nhà họ Cố, thì tất nhiên tôi cũng không muốn vì mấy chuyện thế này mà khiến ba anh phải bận lòng. Tôi là kiểu người, chỉ cần không bị chạm tới giới hạn, thì bình thường rất dễ nói chuyện, cũng rất dễ sống chung.”
Khóe mắt Cố Trường Quân liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Tiêu Mộng Hồng nói xong thì mỉm cười với anh, rồi lại nằm xuống, vẫn quay lưng về phía anh như cũ. Cố Trường Quân hơi nghiêng đầu liếc cô thêm lần nữa, thấy cô đã nhắm mắt lại. Khi anh cúi người định tắt đèn, ánh mắt bất chợt dừng lại trên chiếc ly sữa bò còn đặt trên bàn. Tay anh khựng lại một chút, ánh mắt dừng trên chiếc ly thủy tinh vẫn còn vương vài vệt sữa trắng chưa khô bên thành. Cuối cùng, vẫn không nhịn được, anh vén chăn bước xuống giường, cầm chiếc ly đi vào phòng tắm. Anh đổ phần sữa còn sót lại trong ly, mở vòi nước rửa sạch sẽ, rồi đặt chiếc ly đã úp khô ra bàn, sau đó mới quay lại giường lần nữa.
Khi nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, Tiêu Mộng Hồng vì tò mò mà khẽ mở mắt. Lúc này cô mới nhận ra anh đã mang chiếc ly mình vừa uống sữa xong vào rửa sạch. Trong phút chốc, cô không biết nên nói gì mới phải. Cô kéo chăn lên, đợi anh mặt không biểu cảm quay lại giường, rồi có chút ngại ngùng nói:
"Ngại quá… tôi quên mất. Thật ra anh có thể nhắc tôi một tiếng, tôi tự rửa cũng được mà…"
Cố Trường Quân không để ý đến cô, với tay tắt đèn, sau đó nằm xuống, quay lưng về phía cô.
Trong phòng lập tức chìm vào bóng tối.Tiêu Mộng Hồng ngồi im một lát, rồi cũng lặng lẽ nằm xuống lại, nhắm mắt.
…
Sáng hôm sau, khoảng năm giờ, Cố Trường Quân theo thói quen tỉnh dậy. Anh cảm thấy có thứ gì đang đè lên eo mình. Mở mắt ra, dưới ánh sáng mờ nhạt của bình minh, anh thấy người phụ nữ bên cạnh lại lăn sang phía anh, hơn nữa lần này còn trùm kín chăn, một chân vắt hẳn lên người anh. Anh quay đầu nhìn cô. Thấy gương mặt cô nằm sát gối anh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, ngủ rất ngon lành. Anh có chút bực bội.
Người phụ nữ này, không biết là bị gì nữa. Từ sau khi trở về từ Thừa Đức sau nửa năm, anh cảm thấy tính cách cô thay đổi hẳn. Bất kể là cách cô nói chuyện hay thái độ với anh, cứ như biến thành một người khác vậy. Anh nghĩ có lẽ do cô từng chịu cú sốc nào đó, tính tình vặn vẹo đi, nên cũng có thể hiểu được.
Nhưng mấy ngày nay ở cùng nhau, ngủ chung mấy đêm, anh còn phát hiện… đến cả tư thế ngủ của cô cũng thay đổi hoàn toàn. Cố Trường Quân vốn là người rất tự kiểm soát bản thân, điều đó thể hiện rõ nhất là ở tư thế ngủ của anh. Bình thường, một khi Cố Trường Quân đã nằm xuống ngủ thì gần như bất động, y như tảng đá. Vợ anh - Tiêu Đức Âm - trước đây cũng rất đồng bộ với anh ở điểm này.
Trước kia cô ngủ cực kỳ yên tĩnh, hầu như không xoay chuyển, giấc ngủ cũng rất nhẹ. Thường thì chỉ cần anh trở mình, hoặc sáng dậy ngồi lên, cô cũng sẽ tỉnh dậy theo. Nhưng bây giờ thì khác hẳn — người phụ nữ này, tư thế ngủ không những càng lúc càng tệ, mà còn bá đạo đến mức khiến anh không thể hiểu nổi.
Thật ra, chuyện sáng sớm tỉnh dậy đã thấy cô lăn sang phía mình không còn là lần đầu. Những lần trước anh còn có thể nhẫn nhịn, nhưng giờ đây, cô lại quá đáng đến mức vắt luôn cả chân lên bụng anh. Cố Trường Quân bỗng thấy một bên cổ mình như có cảm giác tê tê nóng nóng. Anh lập tức nhận ra, là vì mặt cô đang áp sát quá gần, thậm chí đến cả hơi thở cũng phả thẳng lên da anh. Cảm giác này khiến anh có chút không quen. Nhận ra điều đó xong, da anh như nổi hết cả da gà, cả người cứng lại, rồi đột nhiên thấy… buồn đi vệ sinh một cách khó chịu.
Thật ra anh rất muốn đẩy cô ra khỏi người mình, thậm chí muốn gạt phăng cái chân đang đè trên bụng đi. Nhưng không hiểu vì sao, khi quay đầu lại nhìn thấy cô đang ngủ ngon lành ngay bên cạnh, dáng vẻ hoàn toàn vô thức, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra thì anh lại cảm thấy nếu mình làm vậy, có vẻ hơi quá đáng.
Cuối cùng, anh chỉ nhẹ nhàng gỡ chân cô khỏi người mình, rồi giống như mấy buổi sáng trước, cố gắng không làm cô tỉnh giấc mà rón rén xuống giường.
Lúc từ phòng tắm đi ra, Cố Trường Quân liếc nhìn cô một cái. Thấy cô vẫn đang ngủ ngon lành, áp má vào gối. Anh cũng không gọi cô dậy, chỉ lặng lẽ thay quần áo rồi ra ngoài.
…
Buổi tối, khi Tiêu Mộng Hồng còn đang ngồi trau chuốt lại bản vẽ, thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô bước ra mở, thấy mẹ Vương đang bưng một bộ chăn mới.
“Thiếu phu nhân, ngại quá, làm phiền cô rồi,” Vương mẹ cười nói, “Thiếu gia sáng nay trước khi ra khỏi nhà có dặn tôi, nói một bộ chăn không đủ, bảo tôi mang thêm một bộ nữa tới.”
Tiêu Mộng Hồng “à” một tiếng, lập tức hiểu ra - chắc là sáng sớm mình ngủ lăn qua làm phiền giấc ngủ của anh.
Nhưng vậy cũng tốt. Mỗi người một bộ chăn, cô cũng dễ ngủ hơn.
Vài ngày sau, Tiêu Mộng Hồng nộp bản vẽ đúng vào hạn chót đã hẹn trước với Lỗ Lãng Ninh. Lần này là dự án xây dựng cơ sở mới của Đại học Kinh Hoa, một công trình đang thu hút sự chú ý rất lớn tại Bắc Bình, giới kiến trúc sư trong và ngoài nước đều bàn tán sôi nổi. Vì vậy, số người tham gia gửi phương án thiết kế cũng không ít. Ngoài các kiến trúc sư trong nước, nghe nói còn có cả vị kiến trúc sư người Anh rất nổi tiếng—người mà phu nhân Lỗ Lãng Ninh từng nhắc đến với cô.
Lỗ Lãng Ninh bày tỏ lòng cảm ơn vì cô đã tham gia, đồng thời cho biết sẽ công bố kết quả vòng sơ tuyển trong đợt sau. Tiêu Mộng Hồng cũng chân thành cảm ơn ông vì đã cho cô cơ hội quý giá này. Xử lý xong mọi việc, cô trở về Cố gia, tiếp tục chờ đợi tin tức từ phía Kinh Hoa.
Cô vẫn đang nằm gục ngủ say, hoàn toàn không hay biết bên cạnh đã có thêm một người. Mái tóc dài buông xõa hơi rối, vài lọn nhỏ dính lên má, lông mi bị ánh đèn rọi xuống, hắt lên mặt một bóng hình hình quạt mờ mờ. Bên cạnh là chiếc ly pha lê, đáy ly còn sót lại chút sữa bò. Ánh mắt Cố Trường Quân dừng lại trên xấp bản vẽ trong tầm tay cô. Tờ đầu tiên là một bản thiết kế kiến trúc gần như đã hoàn chỉnh. Phần trung tâm là kết cấu chính của tòa nhà, đường nét phức tạp nhưng lại mang đến cảm giác chỉnh chu, chính xác, tổng thể khiến người ta phải chú ý. Trên cùng có dòng chữ viết chì: “Bản thảo thiết kế chính cho khu nhà chính Đại học Kinh Hoa”, phía dưới là tỷ lệ và ký hiệu chi tiết. Bên cạnh còn kẹp thêm một bảng số liệu chi chít các con số kỹ thuật.
Anh cầm tập bản vẽ, lật xem từng tờ một cách chậm rãi. Xem xong lại đặt lại đúng vị trí cũ. Ánh mắt lần nữa rơi về phía khuôn mặt nghiêng của Tiêu Mộng Hồng đang say ngủ, rồi nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn.
…
Tối nay Cố Trường Quân không về nhà. Công việc chất đống khiến Tiêu Mộng Hồng phải cố ép bản thân đẩy nhanh tiến độ bản vẽ. Lâu rồi cô không tập trung như vậy, cảm giác như quay lại thời còn học đại học.
Trước đây, cô có thói quen ngồi làm việc thêm một chút trên giường trước khi ngủ. Nhưng về đây, cô nhận ra Cố Trường Quân chưa từng đem việc lên giường. Dường như với anh, giường chỉ là chỗ để nghỉ ngơi, và đặc biệt rất sạch sẽ. Thế là cô dần sửa thói quen, chuyển sang làm việc ở bàn. Gần nửa đêm, cảm thấy hơi mệt, cô uống nốt ly sữa Cố Thi Hoa mang đến, rồi vô thức gục xuống bàn ngủ lúc nào không hay.
Chợt nghe có tiếng động bên tai, giấc ngủ vốn không sâu của cô lập tức bị đánh thức. Cô mở mắt ra, liền thấy Cố Trường Quân đang đứng cạnh bàn, cúi đầu nhìn mình chăm chú. Nhận ra tình hình, cô từ từ ngồi thẳng dậy:
“Anh mới về à?”
Cô vén vài sợi tóc dính trên má, liếc nhìn đồng hồ trong phòng, hoảng hốt vì đã quá nửa đêm. Cố Trường Quân khẽ ừ một tiếng, không nói gì thêm, xoay người cởi áo khoác treo lên giá rồi đi vào phòng tắm.
Anh đã về rồi, hơn nữa cũng đã khuya, Tiêu Mộng Hồng quyết định không thức khuya thêm nữa. Cô dọn gọn bản vẽ và dụng cụ cho vào túi tài liệu, tắt đèn bàn, lên giường nằm nghiêng quay lưng lại phía anh.
Trong phòng ngủ chỉ còn ánh đèn mờ từ chiếc đèn gắn tường đầu giường. Một lát sau, cô nghe thấy tiếng bước chân anh từ phòng tắm bước ra. Tiếp đó, giường khẽ lún xuống, anh cũng đã nằm xuống. Những lần trước, hai người đều im lặng tắt đèn, mạnh ai nấy ngủ. Tiêu Mộng Hồng cũng quen với nhịp điệu ấy, tiếp tục nhắm mắt quay lưng lại, trong đầu còn mải suy nghĩ chuyện của mình.
Nhưng đêm nay lại có gì đó lạ lắm. Anh lên giường nhưng không tắt đèn, vẫn tựa đầu giường không nhắm mắt. Tiêu Mộng Hồng thấy kỳ lạ, không nhịn được quay lại nhìn anh, chạm phải ánh mắt đang nhìn thẳng của anh.
“Lúc tối, cô và mẹ, còn cả chị cả với chị ba, có gì không vui sao?” Anh lên tiếng hỏi.
Buổi tối, cô và mấy người Cố phu nhân xảy ra xung đột. Cô biết sớm muộn gì Cố Trường Quân cũng sẽ biết, chỉ không ngờ anh lại biết nhanh như vậy, có hơi bất ngờ. Nghĩ một lát, cô chậm rãi ngồi dậy, quay sang anh nói:
"Cũng có thể xem là vậy. Mẹ anh bắt tôi phải dừng chuyện tôi đang làm, tôi không đồng ý nên không khí có hơi căng thẳng."
Cô nói rất ngắn gọn. Nói xong liền nhìn anh, vẻ mặt bình thản.
Cố Trường Quân nhìn cô một lúc, rồi đáp:
"Nếu cô đã nhất quyết muốn làm, tôi sẽ không cản. Nhưng mẹ tôi là người có tư tưởng cũ, thêm nữa chị ba ở bên bà gây chuyện, nên bà khó tránh khỏi sẽ phê bình cô bóng gió vài câu. Dù sao bà cũng là bề trên của cô, về sau nếu có thể nhịn được thì cố gắng nhịn một chút. Phía mẹ bên kia, ngày mai tôi sẽ tự mình nói chuyện với bà, bảo bà đừng can thiệp vào việc của cô nữa."
"Tôi không muốn trong nhà lại xảy ra chuyện như vậy lần nữa." Cuối cùng anh chậm rãi nói. Cuối cùng, anh chậm rãi lên tiếng.
Thẳng thắn mà nói, Tiêu Mộng Hồng có chút bất ngờ. Ban đầu cô đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng bị anh chỉ trích, nên khi vừa rồi trả lời câu hỏi của anh, giọng nói không tránh khỏi có chút gay gắt, như đang đối đầu. Không ngờ thái độ tiếp theo của anh lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Nếu anh đã không có ý chỉ trích, Tiêu Mộng Hồng cũng chẳng còn nhạy cảm như trước nữa, liền gật đầu nói:
“Vậy cảm ơn anh. Tôi hiểu rồi. Chỉ cần mẹ anh không can thiệp vào công việc của tôi nữa, tôi sẽ làm theo ý anh, cố gắng hòa thuận với bà.”
Cố Trường Quân nhìn cô, dường như đang cân nhắc xem những lời này có thể tin được đến mức nào.
“Sao vậy? Anh không tin tôi à?”
“Ba anh là người rất tốt, tôi thật lòng kính trọng ông. Tôi cũng phần nào hiểu vì sao anh lại kính trọng ba như vậy. Nếu bây giờ chúng ta tạm thời chưa thể ly hôn, mà tôi vẫn đang sống trong nhà họ Cố, thì tất nhiên tôi cũng không muốn vì mấy chuyện thế này mà khiến ba anh phải bận lòng. Tôi là kiểu người, chỉ cần không bị chạm tới giới hạn, thì bình thường rất dễ nói chuyện, cũng rất dễ sống chung.”
Khóe mắt Cố Trường Quân liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Tiêu Mộng Hồng nói xong thì mỉm cười với anh, rồi lại nằm xuống, vẫn quay lưng về phía anh như cũ. Cố Trường Quân hơi nghiêng đầu liếc cô thêm lần nữa, thấy cô đã nhắm mắt lại. Khi anh cúi người định tắt đèn, ánh mắt bất chợt dừng lại trên chiếc ly sữa bò còn đặt trên bàn. Tay anh khựng lại một chút, ánh mắt dừng trên chiếc ly thủy tinh vẫn còn vương vài vệt sữa trắng chưa khô bên thành. Cuối cùng, vẫn không nhịn được, anh vén chăn bước xuống giường, cầm chiếc ly đi vào phòng tắm. Anh đổ phần sữa còn sót lại trong ly, mở vòi nước rửa sạch sẽ, rồi đặt chiếc ly đã úp khô ra bàn, sau đó mới quay lại giường lần nữa.
Khi nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, Tiêu Mộng Hồng vì tò mò mà khẽ mở mắt. Lúc này cô mới nhận ra anh đã mang chiếc ly mình vừa uống sữa xong vào rửa sạch. Trong phút chốc, cô không biết nên nói gì mới phải. Cô kéo chăn lên, đợi anh mặt không biểu cảm quay lại giường, rồi có chút ngại ngùng nói:
"Ngại quá… tôi quên mất. Thật ra anh có thể nhắc tôi một tiếng, tôi tự rửa cũng được mà…"
Cố Trường Quân không để ý đến cô, với tay tắt đèn, sau đó nằm xuống, quay lưng về phía cô.
Trong phòng lập tức chìm vào bóng tối.Tiêu Mộng Hồng ngồi im một lát, rồi cũng lặng lẽ nằm xuống lại, nhắm mắt.
…
Sáng hôm sau, khoảng năm giờ, Cố Trường Quân theo thói quen tỉnh dậy. Anh cảm thấy có thứ gì đang đè lên eo mình. Mở mắt ra, dưới ánh sáng mờ nhạt của bình minh, anh thấy người phụ nữ bên cạnh lại lăn sang phía anh, hơn nữa lần này còn trùm kín chăn, một chân vắt hẳn lên người anh. Anh quay đầu nhìn cô. Thấy gương mặt cô nằm sát gối anh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, ngủ rất ngon lành. Anh có chút bực bội.
Người phụ nữ này, không biết là bị gì nữa. Từ sau khi trở về từ Thừa Đức sau nửa năm, anh cảm thấy tính cách cô thay đổi hẳn. Bất kể là cách cô nói chuyện hay thái độ với anh, cứ như biến thành một người khác vậy. Anh nghĩ có lẽ do cô từng chịu cú sốc nào đó, tính tình vặn vẹo đi, nên cũng có thể hiểu được.
Nhưng mấy ngày nay ở cùng nhau, ngủ chung mấy đêm, anh còn phát hiện… đến cả tư thế ngủ của cô cũng thay đổi hoàn toàn. Cố Trường Quân vốn là người rất tự kiểm soát bản thân, điều đó thể hiện rõ nhất là ở tư thế ngủ của anh. Bình thường, một khi Cố Trường Quân đã nằm xuống ngủ thì gần như bất động, y như tảng đá. Vợ anh - Tiêu Đức Âm - trước đây cũng rất đồng bộ với anh ở điểm này.
Trước kia cô ngủ cực kỳ yên tĩnh, hầu như không xoay chuyển, giấc ngủ cũng rất nhẹ. Thường thì chỉ cần anh trở mình, hoặc sáng dậy ngồi lên, cô cũng sẽ tỉnh dậy theo. Nhưng bây giờ thì khác hẳn — người phụ nữ này, tư thế ngủ không những càng lúc càng tệ, mà còn bá đạo đến mức khiến anh không thể hiểu nổi.
Thật ra, chuyện sáng sớm tỉnh dậy đã thấy cô lăn sang phía mình không còn là lần đầu. Những lần trước anh còn có thể nhẫn nhịn, nhưng giờ đây, cô lại quá đáng đến mức vắt luôn cả chân lên bụng anh. Cố Trường Quân bỗng thấy một bên cổ mình như có cảm giác tê tê nóng nóng. Anh lập tức nhận ra, là vì mặt cô đang áp sát quá gần, thậm chí đến cả hơi thở cũng phả thẳng lên da anh. Cảm giác này khiến anh có chút không quen. Nhận ra điều đó xong, da anh như nổi hết cả da gà, cả người cứng lại, rồi đột nhiên thấy… buồn đi vệ sinh một cách khó chịu.
Thật ra anh rất muốn đẩy cô ra khỏi người mình, thậm chí muốn gạt phăng cái chân đang đè trên bụng đi. Nhưng không hiểu vì sao, khi quay đầu lại nhìn thấy cô đang ngủ ngon lành ngay bên cạnh, dáng vẻ hoàn toàn vô thức, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra thì anh lại cảm thấy nếu mình làm vậy, có vẻ hơi quá đáng.
Cuối cùng, anh chỉ nhẹ nhàng gỡ chân cô khỏi người mình, rồi giống như mấy buổi sáng trước, cố gắng không làm cô tỉnh giấc mà rón rén xuống giường.
Lúc từ phòng tắm đi ra, Cố Trường Quân liếc nhìn cô một cái. Thấy cô vẫn đang ngủ ngon lành, áp má vào gối. Anh cũng không gọi cô dậy, chỉ lặng lẽ thay quần áo rồi ra ngoài.
…
Buổi tối, khi Tiêu Mộng Hồng còn đang ngồi trau chuốt lại bản vẽ, thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô bước ra mở, thấy mẹ Vương đang bưng một bộ chăn mới.
“Thiếu phu nhân, ngại quá, làm phiền cô rồi,” Vương mẹ cười nói, “Thiếu gia sáng nay trước khi ra khỏi nhà có dặn tôi, nói một bộ chăn không đủ, bảo tôi mang thêm một bộ nữa tới.”
Tiêu Mộng Hồng “à” một tiếng, lập tức hiểu ra - chắc là sáng sớm mình ngủ lăn qua làm phiền giấc ngủ của anh.
Nhưng vậy cũng tốt. Mỗi người một bộ chăn, cô cũng dễ ngủ hơn.
Vài ngày sau, Tiêu Mộng Hồng nộp bản vẽ đúng vào hạn chót đã hẹn trước với Lỗ Lãng Ninh. Lần này là dự án xây dựng cơ sở mới của Đại học Kinh Hoa, một công trình đang thu hút sự chú ý rất lớn tại Bắc Bình, giới kiến trúc sư trong và ngoài nước đều bàn tán sôi nổi. Vì vậy, số người tham gia gửi phương án thiết kế cũng không ít. Ngoài các kiến trúc sư trong nước, nghe nói còn có cả vị kiến trúc sư người Anh rất nổi tiếng—người mà phu nhân Lỗ Lãng Ninh từng nhắc đến với cô.
Lỗ Lãng Ninh bày tỏ lòng cảm ơn vì cô đã tham gia, đồng thời cho biết sẽ công bố kết quả vòng sơ tuyển trong đợt sau. Tiêu Mộng Hồng cũng chân thành cảm ơn ông vì đã cho cô cơ hội quý giá này. Xử lý xong mọi việc, cô trở về Cố gia, tiếp tục chờ đợi tin tức từ phía Kinh Hoa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









