Ngoại tổ phụ nghe thấy vậy thì nhịn không được cười: "Thôi, đừng có dẻo miệng nữa, mau đọc sách đi."

Ta hừ một tiếng, lại cầm sách lên, bắt chước dáng vẻ của ngoại tổ phụ mà lắc lư cái đầu đọc vang.

Cứ thế, ta đọc từ: "Nhân chi sơ, tính bản thiện, tính tương cận, tập tương viễn..." cho đến: "Quân t.ử lập thiên hạ chi chính vị, hành thiên hạ chi chính đạo, đắc chí tắc dữ dân do chi..."

Năm tháng xoay vần, tiếng đọc sách ấy chưa bao giờ ngưng nghỉ. Ta chẳng nhớ rõ hoa Ngọc Lan trước cửa đã nở bao nhiêu mùa, chỉ biết ta đã trưởng thành thành một thiếu nữ.

Ngoại tổ phụ ngày một già đi. Những năm trước ông còn đi đứng thoăn thoắt, nay lại phải chống gậy, khom lưng bước đi chậm rãi. Ta cao lớn lên, còn ông lại thấp đi. Điều duy nhất không đổi chính là tất cả mọi người vẫn bình an khỏe mạnh.

Huynh trưởng đi chinh chiến biên quan nhiều năm, tay chân vẫn vẹn nguyên không sứt mẻ gì. Lúc trở về, huynh ấy đen nhẻm như than, nhưng thân hình lại tráng kiện hơn rất nhiều. Chớp mắt một cái, đã đến tuổi phải cưới tẩu t.ử. Ngoại tổ phụ vì chuyện này mà sầu đến mức cơm ăn không ngon, ngủ không yên giấc. Không có việc gì làm là ông lại đứng trước mặt ta lẩm bẩm: "Nó còn chê bai người ta, người ta không chê nó là may rồi. Kén cá chọn canh cho lắm vào, rồi cuối cùng để bị ế thôi!"

"Ta ngần này tuổi rồi, nuôi hai con lớn bằng ngần này dễ dàng lắm sao? Cái tên thân phụ của các con ấy, chỉ biết phủi tay mặc kệ mọi sự, suốt ngày chỉ biết đ.á.n.h giặc luyện binh."

"Cổ nhân nói rất đúng, con hư tại cha, con hư tại cha..."

Ta "phì" cười thành tiếng, nghĩ mãi chẳng ra câu "con hư tại cha" này là ý gì. Ta nghe ông lảm nhảm, lúc nào cũng thấy vô cùng thú vị.

Nói một hồi, ông lại ngồi bên án thư mà ngủ gật. Chẳng biết từ bao giờ, lời ngoại tổ phụ nói bắt đầu mê muội, con người cũng trở nên lúc tỉnh lúc mơ. Có khi đang giảng bài nửa chừng, ông tự mình ngủ thiếp đi mất. Kìa, hai tay ông khoanh lại, cứ thế ngồi mà say giấc nồng.

Ngoại tổ phụ thích để râu dài. Thấy ông ngủ say, ta liền nảy sinh ý xấu. Giống như hồi nhỏ, ta tết chòm râu dài của ông thành b.í.m tóc đuôi sam. Cảm thấy chưa đủ đẹp, ta lại tháo dải lụa hồng trên đầu mình, thắt thêm cho ông một cái nơ bướm.

Ta hài lòng cực kỳ, khẽ chọc chọc Lý Yến Hòa đang phê chuẩn sớ: "Đẹp không?"

Lý Yến Hòa nhìn thấy, bất lực mỉm cười, đôi mày khẽ nhướng lên: "Ừm... cũng không tệ."

Vừa dứt lời, ngoại tổ phụ đột nhiên gật đầu cái rụp, rồi chậm rãi hé mắt, chép miệng vài cái. Thấy ta mỉm cười ngồi trước mặt, ông lườm ta một cái: "Đã viết sách lược xong chưa?"

Ta vội vàng dâng lên cho ông, ông liền nghiêm túc xem xét.

Ta len lén quay sang nhìn Lý Yến Hòa, trong lòng thầm mừng rỡ vì ngoại tổ phụ không thấy b.í.m tóc ta thắt. Nhưng vừa quay đầu lại, đã thấy ngoại tổ phụ đang ôm lấy bản sách lược ta viết mà nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Ta thở dài, lầm bầm: "Sao lại ngủ nữa rồi..." Ta còn đang đợi ông xem xong để khen ta mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giấc ngủ này của ngoại tổ phụ rất dài, mãi đến chập choạng tối mới tỉnh lại. Vừa tỉnh, nhìn ra ngoài cửa, sắc mặt ông trở nên lo lắng vô cùng: "Trời tối rồi, ta đã hứa với Mãn Nô Nhi là phải làm diều cho con bé."

"Mau về nhà thôi, mau về nhà kẻo con bé lại khóc nhè." Nói xong, ông cuống cuồng đứng dậy định bước ra ngoài.

Ta thấy ông đi vội, sợ ông ngã nên nhanh ch.óng tiến lại đỡ lấy.

Ông nhìn ta, ngẩn người một lát rồi mỉm cười: "Cô nương, trông ngươi giống Mãn Nô Nhi nhà ta quá đỗi."

Đôi tay ta trong khoảnh khắc đó khựng lại giữa không trung, giọng run rẩy: "Ngoại tổ phụ, con chính là Mãn Nô Nhi đây mà."

Thế nhưng ông lại lắc đầu: "Không phải, ngươi không phải Mãn Nô Nhi. Mãn Nô Nhi là ngoại tôn nữ của ta kìa."

Ngoại tổ phụ nhớ phải về nhà làm diều cho Mãn Nô Nhi, nhưng vì sao... vì sao ông lại không nhớ nổi ta chính là Mãn Nô Nhi nữa rồi? Ngự y nói ngoại tổ phụ tuổi tác đã cao, mắc phải chứng mất trí. Dần dần, những lúc ông tỉnh táo sẽ càng ngày càng ít đi. Ta sợ lắm, sợ sau này ông sẽ chẳng còn nhớ được ta là ai, và ta cũng sợ... một mai ông sẽ rời bỏ ta mà đi.

10.

Khi bệnh tình của ngoại tổ phụ trở nặng, ông không còn thường xuyên đến cung T.ử Thần nữa.

Lý Yến Hòa vốn là người trầm mặc ít nói, thế mà hôm nay đột nhiên lại thốt ra một câu phá tan bầu không khí: "Trên triều có đại thần hối thúc ta nạp phi rồi."

Ta chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy tò mò hỏi: "Vậy huynh định nạp mấy người?"

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Huynh ấy nhìn ta, chẳng nói lời nào.

Ta lại tự mình lẩm bẩm: "Nạp ba người đi, như vậy mới có người chơi bài Cửu với muội. Dạo này mắt của nương nương ngày càng kém, chơi bài toàn nhìn nhầm, ra bài lại còn chậm rì rì nữa. Với lại muội thích những cô nương xinh đẹp, tính tình đừng có nóng nảy quá, bằng không muội mà có cãi nhau với người ta, người ta mắng muội thì biết làm sao?"

Ta càng nói, Lý Yến Hòa càng bị chọc cho tức đến bật cười.

Ta quay đầu nhìn lại, thấy huynh ấy đang nhìn ta bằng ánh mắt lạnh băng, như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy. Ta sợ hãi rụt cổ lại: "Huynh lườm muội làm cái gì?"

Lý Yến Hòa hừ lạnh một tiếng đầy vẻ bực dọc, giơ hai ngón tay gõ cốp một cái rõ đau vào đầu ta, "Đúng là đồ đầu gỗ!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện