Đối mặt với người lạ, ta vẫn có chút bồn chồn, nhưng huynh trưởng nói biết người ta tên gì thì không còn là người lạ nữa, thế là ta nhìn bà hỏi: "Con là Mãn Nô Nhi, còn Người là ai?"
Bà suy nghĩ một chút: "Ta là Nguyễn Dao Quang, họ gọi ta là Hoàng hậu."
Ta chậm rãi ngồi dậy, ra vẻ suy tư: "Người chính là thê t.ử của Hoàng đế Bệ hạ."
Bà gật đầu, tán thưởng quẹt nhẹ đầu mũi ta: "Mãn Nô Nhi thật thông minh!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta đắc ý vểnh mặt lên. Là
Buổi tối sau khi ma ma đưa ta đi tắm rửa xong, Hoàng hậu nương nương lại bế ta lên giường, nhịp nhàng vỗ nhè nhẹ vào lưng ta, khẽ hát khúc đồng d.a.o: "Trăng sáng soi, chiếu bốn phương, phương xa rộng, kẻ ly hương, mong về nhà, mong về nhà..."
Trước đây huynh trưởng thường khoe khoang với ta rằng lúc nhỏ huynh ấy toàn được nương bế ngủ. Huynh ấy nói khúc hát nương hát rất hay, huynh ấy vừa nghe là đã ngoan ngoãn ngủ say. Ta ngủ không ngoan, chắc chắn là vì chưa từng được nghe nương hát tiểu khúc.
Ừm, huynh trưởng quả nhiên không lừa người, bằng không vì sao ta nghe Hoàng hậu nương nương hát lại thấy muốn ngủ đến vậy? Ngày mai, ngày mai ta nhất định phải nói với huynh trưởng rằng ta đã được nghe Hoàng hậu nương nương hát rồi. Từ nay ta sẽ ngủ thật ngoan…
Tiếng chuông cổ ngân vang trầm hùng, l.ồ.ng lộng trong bốn bức tường thành vuông vức.
Khi ta và Hoàng hậu nương nương vội vã chạy đến, Lý Yến Hòa đang quỳ trước linh cữu của Hoàng đế Bệ hạ. Sống lưng huynh ấy cứng cỏi, hiên ngang. Kẻ vốn hay khóc nhè trong miệng Bệ hạ, lúc này dẫu vành mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không để một giọt lệ nào rơi xuống.
Hoàng hậu nương nương thay cho ta một bộ y phục trắng muốt, trên đầu cài một đóa hoa trắng nhỏ. Bà khẽ vỗ vai ta, ôn tồn bảo: "Mãn Nô Nhi, vào bầu bạn với Bệ hạ đi."
Ta ngẩng đầu nhìn bà, bà lại bồi thêm một câu: "Yến Hòa giờ đây chính là Bệ hạ rồi."
Ta mím môi gật đầu, vội vàng chạy về phía huynh ấy, quy củ quỳ xuống bên cạnh. Mất đi cha mình, chắc hẳn huynh ấy là đau lòng lắm. Bởi mỗi lần cha ta lên đường ra biên ải, ta cũng thấy buồn vô hạn. Nhưng cha ta lần nào đi cũng đều có ngày trở về. Còn cha của Lý Yến Hòa, sẽ vĩnh viễn không quay lại nữa.
Ngoại tổ phụ từng nói với ta, đó gọi là cái c.h.ế.t. Người ta c.h.ế.t đi rồi sẽ bị nhét vào một cái hộp dài vuông vức, đã vào đó rồi thì không ra được, cũng chẳng thể trở về. Huynh ấy so với ta thật đáng thương hơn vạn phần.
Ta lặng lẽ đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay Lý Yến Hòa, "Yến Hòa ca ca đừng sợ."
Huynh ấy nhìn ta, kiên cường đáp: "Phụ hoàng nói sau này huynh là Hoàng đế, gặp chuyện gì cũng không được sợ, cho nên huynh sẽ không sợ."
Ta chẳng biết an ủi huynh ấy thế nào, chỉ đành gật đầu thật mạnh: "Huynh thật dũng cảm!"
Chẳng bao lâu sau, cha ta mặc trọng giáp tiến vào cung. Thấy ông, ta rất đỗi vui mừng. Ông xoa đầu ta: "Mãn Nô Nhi ngoan ngoãn ở đây, cha sẽ canh giữ cho con." Nói đoạn liền bước ra ngoài điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm ấy ở cung T.ử Thần dài đằng đẵng mà bình an. Ngay cả ánh nến cũng không hề chao đảo, chỉ lặng lẽ cháy. Thế nhưng bên ngoài cung T.ử Thần, ngay cổng cung, cha ta đang lau chùi binh khí trong tay. Máu thịt dưới chân nhuộm đỏ gạch hoa, không một kẻ nào dám tiến thêm nửa bước.
Lúc bình minh, cha cầm kiếm trở lại cung T.ử Thần. Nghe thấy động tĩnh, ta dụi dụi mắt, thấy cha về liền lao tới nhào vào lòng ông, "Cha ơi, chúng ta được về nhà chưa ạ?"
Cha định giơ tay xoa đầu ta, nhưng thấy trên tay đầy m.á.u liền vội lau đi, rồi ngồi xổm xuống trước mặt ta, nghiêm túc nói: "Mãn Nô Nhi về nhà rồi thì Bệ hạ biết phải làm sao đây?"
Ta ngoảnh lại nhìn Lý Yến Hòa, "Vậy con ở lại bầu bạn với huynh ấy thêm vài ngày nữa, đợi huynh ấy hết buồn con sẽ về nhà."
Cha khẽ gật đầu.
Sau khi Tiên Hoàng băng hà, hồi chuông tang vang lên đủ ba vạn tiếng. Ba vạn tiếng chuông dứt, mỗi ngày ta đều mong mỏi được về nhà. Thế nhưng cha mãi vẫn không đến đón ta.
Hoàng hậu nương nương, à không, giờ đã là Thái hậu nương nương rồi. Lý Yến Hòa cũng thuận lợi đăng cơ, trở thành Hoàng đế. Bọn họ đều nói ta là Hoàng hậu nương nương. Nhưng ta vẫn chỉ là một hài t.ử thôi.
Ta hỏi Thái hậu nương nương khi nào ta có thể về nhà. Bà nói: "Đã làm Hoàng hậu thì không thể về nhà được nữa."
Ta buồn lắm, rúc vào lòng bà khóc một trận rất lâu. Cha gạt người, đã hứa là sẽ đến đón ta mà.
Khóc đã đời, ta thút thít nhìn Thái hậu nương nương: "Nương nương cũng đã rất lâu không được về nhà sao?"
Bà thẩn người ra, rồi lau nước mắt trên mặt ta, dịu dàng bảo: "Ta cũng đã rất lâu không về nhà rồi."
"Vậy cha của nương nương có nhớ Người không?"
Bà ngẫm nghĩ một hồi: "Chắc là có đấy."
Ta lại hỏi: "Vậy ông ấy có đến thăm Người không?"
Nương nương xoa đầu ta: "Tường cung quá cao, cha ta vào không được, mà ta cũng chẳng ra ngoài được, ta đã lâu... không gặp ông ấy rồi."
Nghe lời ấy, miệng ta bĩu ra, lại "òa" lên khóc nức nở. Ta không muốn mình không được gặp cha nữa.
Nương nương thấy ta lại khóc thì luống cuống tay chân lau lệ cho ta. Thế nhưng nước mắt nước mũi cứ lau mãi chẳng sạch. Một hơi thở mạnh, thế mà ta lại thổi ra một cái bong bóng mũi.
Nương nương thấy bộ dạng đó, nhịn không được liền bật cười thành tiếng.
Bà cười, ta đang khóc cũng bật cười theo.
Bà suy nghĩ một chút: "Ta là Nguyễn Dao Quang, họ gọi ta là Hoàng hậu."
Ta chậm rãi ngồi dậy, ra vẻ suy tư: "Người chính là thê t.ử của Hoàng đế Bệ hạ."
Bà gật đầu, tán thưởng quẹt nhẹ đầu mũi ta: "Mãn Nô Nhi thật thông minh!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta đắc ý vểnh mặt lên. Là
Buổi tối sau khi ma ma đưa ta đi tắm rửa xong, Hoàng hậu nương nương lại bế ta lên giường, nhịp nhàng vỗ nhè nhẹ vào lưng ta, khẽ hát khúc đồng d.a.o: "Trăng sáng soi, chiếu bốn phương, phương xa rộng, kẻ ly hương, mong về nhà, mong về nhà..."
Trước đây huynh trưởng thường khoe khoang với ta rằng lúc nhỏ huynh ấy toàn được nương bế ngủ. Huynh ấy nói khúc hát nương hát rất hay, huynh ấy vừa nghe là đã ngoan ngoãn ngủ say. Ta ngủ không ngoan, chắc chắn là vì chưa từng được nghe nương hát tiểu khúc.
Ừm, huynh trưởng quả nhiên không lừa người, bằng không vì sao ta nghe Hoàng hậu nương nương hát lại thấy muốn ngủ đến vậy? Ngày mai, ngày mai ta nhất định phải nói với huynh trưởng rằng ta đã được nghe Hoàng hậu nương nương hát rồi. Từ nay ta sẽ ngủ thật ngoan…
Tiếng chuông cổ ngân vang trầm hùng, l.ồ.ng lộng trong bốn bức tường thành vuông vức.
Khi ta và Hoàng hậu nương nương vội vã chạy đến, Lý Yến Hòa đang quỳ trước linh cữu của Hoàng đế Bệ hạ. Sống lưng huynh ấy cứng cỏi, hiên ngang. Kẻ vốn hay khóc nhè trong miệng Bệ hạ, lúc này dẫu vành mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không để một giọt lệ nào rơi xuống.
Hoàng hậu nương nương thay cho ta một bộ y phục trắng muốt, trên đầu cài một đóa hoa trắng nhỏ. Bà khẽ vỗ vai ta, ôn tồn bảo: "Mãn Nô Nhi, vào bầu bạn với Bệ hạ đi."
Ta ngẩng đầu nhìn bà, bà lại bồi thêm một câu: "Yến Hòa giờ đây chính là Bệ hạ rồi."
Ta mím môi gật đầu, vội vàng chạy về phía huynh ấy, quy củ quỳ xuống bên cạnh. Mất đi cha mình, chắc hẳn huynh ấy là đau lòng lắm. Bởi mỗi lần cha ta lên đường ra biên ải, ta cũng thấy buồn vô hạn. Nhưng cha ta lần nào đi cũng đều có ngày trở về. Còn cha của Lý Yến Hòa, sẽ vĩnh viễn không quay lại nữa.
Ngoại tổ phụ từng nói với ta, đó gọi là cái c.h.ế.t. Người ta c.h.ế.t đi rồi sẽ bị nhét vào một cái hộp dài vuông vức, đã vào đó rồi thì không ra được, cũng chẳng thể trở về. Huynh ấy so với ta thật đáng thương hơn vạn phần.
Ta lặng lẽ đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay Lý Yến Hòa, "Yến Hòa ca ca đừng sợ."
Huynh ấy nhìn ta, kiên cường đáp: "Phụ hoàng nói sau này huynh là Hoàng đế, gặp chuyện gì cũng không được sợ, cho nên huynh sẽ không sợ."
Ta chẳng biết an ủi huynh ấy thế nào, chỉ đành gật đầu thật mạnh: "Huynh thật dũng cảm!"
Chẳng bao lâu sau, cha ta mặc trọng giáp tiến vào cung. Thấy ông, ta rất đỗi vui mừng. Ông xoa đầu ta: "Mãn Nô Nhi ngoan ngoãn ở đây, cha sẽ canh giữ cho con." Nói đoạn liền bước ra ngoài điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm ấy ở cung T.ử Thần dài đằng đẵng mà bình an. Ngay cả ánh nến cũng không hề chao đảo, chỉ lặng lẽ cháy. Thế nhưng bên ngoài cung T.ử Thần, ngay cổng cung, cha ta đang lau chùi binh khí trong tay. Máu thịt dưới chân nhuộm đỏ gạch hoa, không một kẻ nào dám tiến thêm nửa bước.
Lúc bình minh, cha cầm kiếm trở lại cung T.ử Thần. Nghe thấy động tĩnh, ta dụi dụi mắt, thấy cha về liền lao tới nhào vào lòng ông, "Cha ơi, chúng ta được về nhà chưa ạ?"
Cha định giơ tay xoa đầu ta, nhưng thấy trên tay đầy m.á.u liền vội lau đi, rồi ngồi xổm xuống trước mặt ta, nghiêm túc nói: "Mãn Nô Nhi về nhà rồi thì Bệ hạ biết phải làm sao đây?"
Ta ngoảnh lại nhìn Lý Yến Hòa, "Vậy con ở lại bầu bạn với huynh ấy thêm vài ngày nữa, đợi huynh ấy hết buồn con sẽ về nhà."
Cha khẽ gật đầu.
Sau khi Tiên Hoàng băng hà, hồi chuông tang vang lên đủ ba vạn tiếng. Ba vạn tiếng chuông dứt, mỗi ngày ta đều mong mỏi được về nhà. Thế nhưng cha mãi vẫn không đến đón ta.
Hoàng hậu nương nương, à không, giờ đã là Thái hậu nương nương rồi. Lý Yến Hòa cũng thuận lợi đăng cơ, trở thành Hoàng đế. Bọn họ đều nói ta là Hoàng hậu nương nương. Nhưng ta vẫn chỉ là một hài t.ử thôi.
Ta hỏi Thái hậu nương nương khi nào ta có thể về nhà. Bà nói: "Đã làm Hoàng hậu thì không thể về nhà được nữa."
Ta buồn lắm, rúc vào lòng bà khóc một trận rất lâu. Cha gạt người, đã hứa là sẽ đến đón ta mà.
Khóc đã đời, ta thút thít nhìn Thái hậu nương nương: "Nương nương cũng đã rất lâu không được về nhà sao?"
Bà thẩn người ra, rồi lau nước mắt trên mặt ta, dịu dàng bảo: "Ta cũng đã rất lâu không về nhà rồi."
"Vậy cha của nương nương có nhớ Người không?"
Bà ngẫm nghĩ một hồi: "Chắc là có đấy."
Ta lại hỏi: "Vậy ông ấy có đến thăm Người không?"
Nương nương xoa đầu ta: "Tường cung quá cao, cha ta vào không được, mà ta cũng chẳng ra ngoài được, ta đã lâu... không gặp ông ấy rồi."
Nghe lời ấy, miệng ta bĩu ra, lại "òa" lên khóc nức nở. Ta không muốn mình không được gặp cha nữa.
Nương nương thấy ta lại khóc thì luống cuống tay chân lau lệ cho ta. Thế nhưng nước mắt nước mũi cứ lau mãi chẳng sạch. Một hơi thở mạnh, thế mà ta lại thổi ra một cái bong bóng mũi.
Nương nương thấy bộ dạng đó, nhịn không được liền bật cười thành tiếng.
Bà cười, ta đang khóc cũng bật cười theo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









