1.
Nghe ta đồng ý, trên mặt Bệ hạ vừa hiện lên nét cười, đột nhiên lại ho khan dữ dội.
Đợi cơn ho dịu đi đôi chút, Ngài lại nhìn về phía thiếu niên đang đứng cạnh mình - người mà Ngài muốn ta bầu bạn, "Các con lui ra trước đi."
Cha ta mím môi, đặt bàn tay ta vào tay Thái t.ử.
Thái t.ử vành mắt đỏ hoe, đưa tay về phía ta.
Ta ngoan ngoãn nắm lấy tay huynh ấy, đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn lại. Chỉ sợ cha và Bệ hạ đàm đạo quá lâu, món bánh Quế Hoa mà A ma (bà ngoại) làm sẽ bị huynh trưởng tham ăn của ta lén lút ăn sạch mất.
Thế là ta cất tiếng nhắc nhở: "Cha ơi, lát nữa chúng ta phải về nhà ăn bánh Quế Hoa đó nhé."
Cha ngoảnh lại nhìn ta, không nói lời nào. Hồi lâu sau ông mới khẽ gật đầu. Ta lại vui vẻ dắt tay tiểu ca ca bước ra ngoài.
Vừa bước khỏi cung T.ử Thần, tiểu ca ca liền ngồi bệt xuống bậc thềm trước điện. Huynh ấy cúi gầm mặt, âm thầm lau nước mắt. Chẳng trách Hoàng đế Bệ hạ nói huynh ấy hay khóc nhè.
Nam nhi lúc đau lòng thường không thích để người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình. Vì vậy ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh huynh ấy.
Ước chừng huynh ấy đã khóc đủ rồi, ta mới khẽ chọc vào cánh tay huynh ấy. Huynh ấy sụt sịt mũi, quay sang nhìn ta.
Ta giơ tay áo lau nước mũi cho huynh ấy. Huynh ấy có chút ngượng ngùng né tránh, "Ta... thực ra ta không hay khóc đâu."
Ta gật đầu, nam nhi đều ưa thể diện, ta hiểu mà. Huynh trưởng ta mỗi khi bị cha đ.á.n.h đòn, dẫu đau đến mấy cũng không bao giờ khóc trước mặt người ngoài. Thế nhưng đêm xuống lại một mình trốn trong chăn ôm m.ô.n.g gào khóc. Huynh ấy còn hung hăng đe dọa ta, không cho ta kể với ai, bằng không viên kẹo Hồ lô to nhất sẽ bị huynh ấy ăn mất, không chia cho ta nữa.
Ta mỉm cười duyên dáng với tiểu ca ca, nghiêng đầu hỏi: "Vì sao huynh lại buồn như vậy?"
Huynh ấy trề môi, ôm lấy đầu gối, buồn bã nói: "Phụ hoàng của ta bị bệnh rồi, bệnh rất nặng."
Ta kinh ngạc há hốc mồm, rồi ngây thơ đáp: "A ma nói với muội, chỉ cần ăn cơm thật giỏi, uống t.h.u.ố.c thật ngoan thì bệnh gì cũng khỏi mà."
Giọng huynh ấy nghẹn ngào: "Không khỏi được đâu."
"Nhưng A ma nói có thể khỏi mà. Trước đây mỗi lần muội đổ bệnh, chỉ cần ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c ăn cơm là đều khỏi cả."
Huynh ấy không nói gì nữa.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Thực ra Bệ hạ trông còn rất trẻ, nhưng tóc đã bạc trắng cả rồi. Ta chưa từng thấy loại bệnh nào khiến người ta bạc tóc cả. Trong lòng ta thầm nghĩ lát nữa về nhà phải hỏi A ma xem cách trị bệnh bạc tóc này thế nào. Trị khỏi bệnh rồi, tiểu ca ca sẽ không buồn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Huynh ấy lặng yên nhìn về phía trước, thẫn thờ. Ta cũng bắt chước dáng vẻ của huynh ấy, ôm đầu gối nhìn ra xa. Hoàng cung thật sự rất lớn, nhưng chẳng náo nhiệt chút nào.
Ta cảm thấy hơi buồn chán, liền hỏi huynh ấy: "Huynh luôn sống ở đây sao?"
Huynh ấy gật đầu.
Ta lại hỏi: "Huynh thật sự không có bằng hữu nào sao?"
Huynh ấy suy nghĩ một hồi, lại gật đầu.
Ta lại mở lời: "Vậy huynh đã từng ăn bánh Quế Hoa do A ma muội làm chưa?"
Huynh ấy lắc đầu.
Ta mỉm cười híp mắt nhìn huynh ấy: "Vậy muội mời huynh ăn." Nói đoạn, ta lôi từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc khăn gấm, cẩn thận mở ra, đưa đến trước mặt huynh ấy. Đây là miếng bánh ta đã lén lấy trên đĩa trước khi ra khỏi nhà. Miếng bánh Quế Hoa vừa ra lò được A ma nặn thành hình mèo nhỏ ta thích, vẫn còn hơi nóng, giấu trong lòng ấm sực.
Có điều giờ đây bánh đã nguội, lại bị ép nát vụn, trông hơi khó coi.
"Bánh Quế Hoa do A ma làm vừa thơm vừa ngọt, ăn vào rồi lòng dạ ngọt ngào sẽ không còn buồn nữa. Nhưng muội chỉ mang theo một miếng, muội cũng muốn ăn nên không thể cho huynh hết được."
"Nếu huynh nếm thử mà thấy thích, lần sau muội lại mang cho huynh."
Huynh ấy nhìn miếng bánh quế hoa trong tay ta mà ngẩn người. Ta cứ ngỡ huynh ấy chê món bánh này đã bị ta ép nát, liền bĩu môi: "Nếu huynh chê thì muội tự ăn vậy."
Vừa mới nhón lấy cái đầu mèo nhỏ định bỏ vào miệng, một bàn tay đã đưa ra trước mặt ta.
"Ta không chê."
Ta cười híp mắt đặt cái đầu mèo vào lòng bàn tay huynh ấy. Hai đứa trẻ cứ thế ngồi trước cửa cung, tặc lưỡi nhấm nháp những mẩu bánh Quế Hoa vụn trong tay.
Huynh ấy nói huynh ấy tên là Lý Yến Hòa. Ta nói ta tên là Vệ Kim An. Tên mọn (tên ở nhà) là Mãn Nô Nhi, bởi vì cha nói ta sinh vào ngày Tiểu Mãn, là bảo bối của ông. Thế nên ta mới gọi là Mãn Nô Nhi.
Lý Yến Hòa nói ta là bằng hữu đầu tiên của huynh ấy. Ta nói ta có rất nhiều bằng hữu, sau này muội sẽ đưa huynh đi làm quen với bọn họ.
2.
Cha và Hoàng đế Bệ hạ đã đàm đạo trong cung T.ử Thần rất lâu. Mãi đến khi ta ngồi trước cửa điện buồn ngủ đến rũ người, ông mới bước ra. Ta vội vàng hoạt bát chạy lên nắm lấy tay ông: "Có thể về nhà rồi, đúng không cha?"
Cha chậm rãi ngồi thụp xuống trước mặt ta, đôi bàn tay thô ráp mơn trớn gương mặt nhỏ nhắn của ta, "Mãn Nô Nhi, chẳng phải con đã nói, muốn ở lại trong cung bầu bạn với Thái t.ử sao?"
Lúc này ta mới sực nhớ ra lời đã hứa với Hoàng đế Bệ hạ. Nhưng trời sắp tối rồi, ta vẫn có chút muốn về nhà.
Nghe ta đồng ý, trên mặt Bệ hạ vừa hiện lên nét cười, đột nhiên lại ho khan dữ dội.
Đợi cơn ho dịu đi đôi chút, Ngài lại nhìn về phía thiếu niên đang đứng cạnh mình - người mà Ngài muốn ta bầu bạn, "Các con lui ra trước đi."
Cha ta mím môi, đặt bàn tay ta vào tay Thái t.ử.
Thái t.ử vành mắt đỏ hoe, đưa tay về phía ta.
Ta ngoan ngoãn nắm lấy tay huynh ấy, đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn lại. Chỉ sợ cha và Bệ hạ đàm đạo quá lâu, món bánh Quế Hoa mà A ma (bà ngoại) làm sẽ bị huynh trưởng tham ăn của ta lén lút ăn sạch mất.
Thế là ta cất tiếng nhắc nhở: "Cha ơi, lát nữa chúng ta phải về nhà ăn bánh Quế Hoa đó nhé."
Cha ngoảnh lại nhìn ta, không nói lời nào. Hồi lâu sau ông mới khẽ gật đầu. Ta lại vui vẻ dắt tay tiểu ca ca bước ra ngoài.
Vừa bước khỏi cung T.ử Thần, tiểu ca ca liền ngồi bệt xuống bậc thềm trước điện. Huynh ấy cúi gầm mặt, âm thầm lau nước mắt. Chẳng trách Hoàng đế Bệ hạ nói huynh ấy hay khóc nhè.
Nam nhi lúc đau lòng thường không thích để người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình. Vì vậy ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh huynh ấy.
Ước chừng huynh ấy đã khóc đủ rồi, ta mới khẽ chọc vào cánh tay huynh ấy. Huynh ấy sụt sịt mũi, quay sang nhìn ta.
Ta giơ tay áo lau nước mũi cho huynh ấy. Huynh ấy có chút ngượng ngùng né tránh, "Ta... thực ra ta không hay khóc đâu."
Ta gật đầu, nam nhi đều ưa thể diện, ta hiểu mà. Huynh trưởng ta mỗi khi bị cha đ.á.n.h đòn, dẫu đau đến mấy cũng không bao giờ khóc trước mặt người ngoài. Thế nhưng đêm xuống lại một mình trốn trong chăn ôm m.ô.n.g gào khóc. Huynh ấy còn hung hăng đe dọa ta, không cho ta kể với ai, bằng không viên kẹo Hồ lô to nhất sẽ bị huynh ấy ăn mất, không chia cho ta nữa.
Ta mỉm cười duyên dáng với tiểu ca ca, nghiêng đầu hỏi: "Vì sao huynh lại buồn như vậy?"
Huynh ấy trề môi, ôm lấy đầu gối, buồn bã nói: "Phụ hoàng của ta bị bệnh rồi, bệnh rất nặng."
Ta kinh ngạc há hốc mồm, rồi ngây thơ đáp: "A ma nói với muội, chỉ cần ăn cơm thật giỏi, uống t.h.u.ố.c thật ngoan thì bệnh gì cũng khỏi mà."
Giọng huynh ấy nghẹn ngào: "Không khỏi được đâu."
"Nhưng A ma nói có thể khỏi mà. Trước đây mỗi lần muội đổ bệnh, chỉ cần ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c ăn cơm là đều khỏi cả."
Huynh ấy không nói gì nữa.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Thực ra Bệ hạ trông còn rất trẻ, nhưng tóc đã bạc trắng cả rồi. Ta chưa từng thấy loại bệnh nào khiến người ta bạc tóc cả. Trong lòng ta thầm nghĩ lát nữa về nhà phải hỏi A ma xem cách trị bệnh bạc tóc này thế nào. Trị khỏi bệnh rồi, tiểu ca ca sẽ không buồn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Huynh ấy lặng yên nhìn về phía trước, thẫn thờ. Ta cũng bắt chước dáng vẻ của huynh ấy, ôm đầu gối nhìn ra xa. Hoàng cung thật sự rất lớn, nhưng chẳng náo nhiệt chút nào.
Ta cảm thấy hơi buồn chán, liền hỏi huynh ấy: "Huynh luôn sống ở đây sao?"
Huynh ấy gật đầu.
Ta lại hỏi: "Huynh thật sự không có bằng hữu nào sao?"
Huynh ấy suy nghĩ một hồi, lại gật đầu.
Ta lại mở lời: "Vậy huynh đã từng ăn bánh Quế Hoa do A ma muội làm chưa?"
Huynh ấy lắc đầu.
Ta mỉm cười híp mắt nhìn huynh ấy: "Vậy muội mời huynh ăn." Nói đoạn, ta lôi từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc khăn gấm, cẩn thận mở ra, đưa đến trước mặt huynh ấy. Đây là miếng bánh ta đã lén lấy trên đĩa trước khi ra khỏi nhà. Miếng bánh Quế Hoa vừa ra lò được A ma nặn thành hình mèo nhỏ ta thích, vẫn còn hơi nóng, giấu trong lòng ấm sực.
Có điều giờ đây bánh đã nguội, lại bị ép nát vụn, trông hơi khó coi.
"Bánh Quế Hoa do A ma làm vừa thơm vừa ngọt, ăn vào rồi lòng dạ ngọt ngào sẽ không còn buồn nữa. Nhưng muội chỉ mang theo một miếng, muội cũng muốn ăn nên không thể cho huynh hết được."
"Nếu huynh nếm thử mà thấy thích, lần sau muội lại mang cho huynh."
Huynh ấy nhìn miếng bánh quế hoa trong tay ta mà ngẩn người. Ta cứ ngỡ huynh ấy chê món bánh này đã bị ta ép nát, liền bĩu môi: "Nếu huynh chê thì muội tự ăn vậy."
Vừa mới nhón lấy cái đầu mèo nhỏ định bỏ vào miệng, một bàn tay đã đưa ra trước mặt ta.
"Ta không chê."
Ta cười híp mắt đặt cái đầu mèo vào lòng bàn tay huynh ấy. Hai đứa trẻ cứ thế ngồi trước cửa cung, tặc lưỡi nhấm nháp những mẩu bánh Quế Hoa vụn trong tay.
Huynh ấy nói huynh ấy tên là Lý Yến Hòa. Ta nói ta tên là Vệ Kim An. Tên mọn (tên ở nhà) là Mãn Nô Nhi, bởi vì cha nói ta sinh vào ngày Tiểu Mãn, là bảo bối của ông. Thế nên ta mới gọi là Mãn Nô Nhi.
Lý Yến Hòa nói ta là bằng hữu đầu tiên của huynh ấy. Ta nói ta có rất nhiều bằng hữu, sau này muội sẽ đưa huynh đi làm quen với bọn họ.
2.
Cha và Hoàng đế Bệ hạ đã đàm đạo trong cung T.ử Thần rất lâu. Mãi đến khi ta ngồi trước cửa điện buồn ngủ đến rũ người, ông mới bước ra. Ta vội vàng hoạt bát chạy lên nắm lấy tay ông: "Có thể về nhà rồi, đúng không cha?"
Cha chậm rãi ngồi thụp xuống trước mặt ta, đôi bàn tay thô ráp mơn trớn gương mặt nhỏ nhắn của ta, "Mãn Nô Nhi, chẳng phải con đã nói, muốn ở lại trong cung bầu bạn với Thái t.ử sao?"
Lúc này ta mới sực nhớ ra lời đã hứa với Hoàng đế Bệ hạ. Nhưng trời sắp tối rồi, ta vẫn có chút muốn về nhà.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









