Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Chẳng rõ Tức Mặc Xu có được thông tin này từ con đường nào, nhưng giờ đây Vân Nhàn và Tiết Linh Tú đều chẳng muốn truy hỏi.
Liễu Thế đã có thể biết được tin tức về Thằn Lằn Băng Lớn, chứng tỏ chỉ cần bí cảnh Đại Chiến Tứ Phương lộ ra, sẽ luôn có người biết được những điều mà người thường không tỏ.
Ba người đi men theo chỗ giao giới, vòng qua núi xác yêu thú, cuối cùng dừng lại trước một tảng đá khổng lồ.
Vân Nhàn đã từng nhìn thấy tảng đá này trước đây. Nó chỉ là một tảng đá phổ thông, bằng mắt thường khó lòng nhận ra điểm kỳ lạ ngoại trừ lớp cỏ mộ bên cạnh trông khá rậm rạp. Tức Mặc Xu tiến lên, rạch ngón tay lấy máu, môi khẽ mấp máy, niệm thứ gì đó.
Xem chừng việc này khá tốn sức, cho nên Vân Nhàn ở phía sau bắt đầu rỉ tai Tiết Linh Tú.
“Rốt cuộc Ma Giáo đến Đại Chiến Tứ Phương làm gì nhỉ?” Tiết Linh Tú không khỏi thắc mắc, “Nàng ta rõ ràng biết các giới hoàn toàn không tính Ma Giáo vào cùng một phạm vi.”
Trong những trận chiến trước đây có bốn giới trấn áp, Ma Giáo không thổi lên được bao nhiêu sóng gió. Không biết lần này Giáo chủ Ma Giáo cử Tức Mặc Xu vào đây với dụng ý gì? “Ừ...” Vân Nhàn trầm ngâm, “Có thể là để trà trộn vào và hạ cổ cho nhóm chính phái, rồi giết được bao nhiêu thì giết bấy nhiêu.”
Tiết Linh Tú nghiêm mặt: “Bới nói giỡn đi, sao ngươi cứ luôn như vậy?”
Vân Nhàn: “?” Lần này nàng nói thật cơ mà!
Có một tiếng động khẽ, bề mặt tảng đá bắt đầu dao động. Tức Mặc Xu ra hiệu cho hai người đi theo, Vân Nhàn vừa thấy hoa mắt là đã đến ngay một không gian kín mít. Chốn này có một động thiên khác, như hoàn toàn tách biệt những căn phòng đá ra khỏi thế giới bên ngoài.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đây là vị trí được các đại năng của Tinh Diễn Tông đã để lại.” Tức Mặc Xu chọn một căn phòng đá, nói cộc lốc, “Thứ đó, đưa ra đây.”
Vân Nhàn nháy mắt với Tiết Linh Tú: “Đưa cho nàng ta đi.”
Tiết Linh Tú: “...” Thôi. Cãi cọ với nàng ta nữa làm gì.
Có vẻ như Tức Mặc Xu thật sự bị thương nặng, vừa nhận được quả Anh Kỳ thì mặt đã ửng đỏ đầy bệnh tật. Cuối cùng lượng máu ứ đọng mà nàng ấy vẫn luôn nuốt xuống đã không còn được kiềm chế nữa, cứ vậy chậm rãi rỉ ra từ khóe miệng, đôi môi trắng bệch ngay lập tức.
Xem chừng, nhằm không để lộ ra điều gì khác thường, nàng ấy đã cố gắng chịu đựng rất nhiều.
Cầm chặt quả Anh Kỳ, đôi mắt lả lơi quyến rũ của nàng ấy lướt qua hai người, sau chót hừ lạnh một tiếng, xoay người bước vào phòng đá. Cánh cửa đá ầm ầm đóng lại.
Mặc dù không nói gì nhưng mọi thứ đã nằm hết trong việc không nói.
“Các ngươi cứ chờ đó cho bà.”
Vân Nhàn và Tiết Linh Tú đứng yên, sống lưng lạnh buốt.
Tiết Linh Tú đưa cho nàng quả Anh Kỳ khác: “Ngươi cũng đi đi. À, còn phải chú ý gì nữa không?”
Vân Nhàn: “Ngoài Tức Mặc Xu ra thì không có gì phải chú ý cả, nhớ trước khi ra ngoài hãy tự cho mình ba cái khiên.”
Tiết Linh Tú thốt lên: “Chúng ta biết nàng ta là hạng người này trờ trờ nhưng vẫn đưa cho quả Anh Kỳ, đúng là rước hổ vào nhà.”
Hắn chỉ than thở thế thôi, bởi lẽ trong tình huống vừa rồi, đây là việc bất đắc dĩ.
“Không sao đâu, chúng ta cố gắng ra ngoài nhanh nhất có thể là được.” Vân Nhàn an ủi hắn, “Tức Mặc Xu còn phải chữa thương, nàng ta bị thương nặng, không thể khỏi được trong thời gian ngắn đâu.”
Tiết Linh Tú vẫn còn lo lắng: “Lỡ như chúng ta chậm hơn nàng ta thì sao?”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn lại cười: “Đó là lý do tại sao ta nói trước khi ra ngoài hãy tự trang bị cho mình ba cái khiên đấy.”
“...” Tiết Linh Tú hít một hơi thật sâu, nói, “Vân cô nương, đôi khi ta thật sự hối hận vì đã đồng ý đi cùng với ngươi lúc ấy.”
Vân Nhàn hiểu được, khi hắn gọi tên thật của mình ắt tâm trạng đa phần khá tốt, gọi là “Vân cô nương” thì chứng tỏ hắn đã bắt đầu nói mát. Tuy nhiên Kiếm tu trưởng thành không quan tâm đến sự mỉa mai của người khác. Nàng thở dài một tiếng, triết lý rằng: “Nhân sinh chính là một hành trình không ngừng hối hận.”
Cánh cửa đá của Tiết Linh Tú cũng đóng lại “ầm” một tiếng
...
Vân Nhàn cầm quả Anh Kỳ bước vào cửa, ngồi bệt xuống bệ đá, ấy nhưng không vội vàng bắt đầu hấp thu.
Quả Anh Kỳ mọc trên đỉnh núi tuyết, toàn thân trong suốt, không có vỏ, nhìn rõ được những rễ cây linh mạch chằng chịt ở bên trong, tỏa ra một luồng hơi thở sinh sôi nảy nở.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, hấp thu nó rồi, tu vi của Vân Nhàn sẽ đến Kim Đan tầng 9, thu hẹp khoảng cách với nửa bước Nguyên Anh, không phải chạy trốn suốt ngày khi đối mặt với bọn Liễu Thế.
Nàng ngồi đó, chực đang chờ đợi cái gì.
Ngay lúc này, cánh tay trái của Vân Nhàn hốt nhiên nổi lên những đường gân xanh, linh lực đỏ thẫm chạy tán loạn trong những kinh mạch không mấy rộng. Rất nhanh, lòng bàn tay trái của nàng lại hiện ra con mắt to lớn ấy, kiếm Thái Bình ngang ngược nói với nàng: “Cho ta.”
Vân Nhàn cảm thán: “... Thật là một thanh kiếm nhỏ bất hiếu.”
Khi cần dùng đến ngươi thì ngươi không có, lúc chia công lao lại chạy nhanh hơn ai hết.
“Nhanh lên!” Kiếm Thái Bình điên cuồng chớp mắt, con mắt đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào Vân Nhàn, thậm chí còn mang vẻ tham lam như dã thú.
Vân Nhàn thấy nó sốt ruột đến nỗi suýt mọc chân từ cánh tay mình đã tỏ ra nhẹ nhàng như mây gió: “Nếu ta không đưa, ngươi làm gì được ta?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thái Bình: “Cho ta! Cho ta!”
Vân Nhàn tính sổ sách: “Trước kia ta gọi ngươi, ngươi không chịu ra cơ mà?”
Kiếm Thái Bình phát ra dăm tiếng lộc cộc bực bội, cuối cùng cũng chịu nói chuyện đàng hoàng với nàng.
“... Nếu ngươi chịu giao cho ta.” Nó miễn cưỡng, “Lần sau ngươi để ta ra tay, ta có thể ra một đường kiếm.”
Vân Nhàn bắt đầu mặc cả: “Chỉ một kiếm thôi á?”
Thái Bình: “Nhanh đưa cho ta!”
Được rồi, chỉ mới nửa câu là nó lại chứng nào tật nấy, nó sắp nổi điên tới nơi và lăn lộn bừa bãi.
Vân Nhàn nhìn đăm chiêu vào luồng kiếm khí ngang dọc trong lòng bàn tay.
Trước đây nàng đã từng nghĩ: giả như kiếm Thái Bình thật sự là thanh kiếm trấn phái của Kiếm Các, sao nó dễ dàng bị Trọng Trường Nghiêu mang đi trong thoại bản như vậy?
Không cần bàn tới những thứ khác, chỉ riêng ngoại hình này, phương thức ký sinh này... Phải chăng không được đàng hoàng cho lắm? Nói nó là ma kiếm chắc người ta cũng tin sái cổ.
“Thái Bình à, có chuyện muốn hỏi ngươi này.” Vân Nhàn xoa cằm, rít một tiếng, hỏi, “Ngươi nói xem, rốt cuộc là ngươi trấn môn phái, hay môn phái trấn ngươi?”
Con mắt của Thái Bình đột ngột đờ đẫn.
“Ồ, nhìn phản ứng này.” Vân Nhàn hiểu ra, “Vậy là trường hợp sau rồi.”
Thái Bình: “...”
Nhìn thấy mọi chuyện bại lộ, Kiếm Thái Bình hiếm khi im lặng một thoáng. Một khắc sau, trước mắt Vân Nhàn từ từ hiện ra một bóng đen rùng rợn màu máu.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đấy là một thanh kiếm khổng lồ không có vỏ, chuôi kiếm dính đầy máu tươi, rõ rành chỉ là một ảo ảnh hư vô nhưng lại toát ra khí thế sát phạt vô biên, khiến người ta không khỏi run rẩy nín thở.
“Vậy thì sao, không phải vậy thì sao?”
Kiếm Thái Bình hờ hững mở miệng: “Ngươi đã biết, vậy hãy giao thứ đó ra đây.”
Vân Nhàn: “Thế lời hứa một kiếm đó còn giá trị không?”
“Nực cười.” Thái Bình khinh miệt cười gằn, “Muốn sai khiến kiếm Thái Bình ta, trước tiên hãy nhìn lại tu vi của bản thân đi. Mới là một tu sĩ Kim Đan nho nhỏ đã dám nói với ta? Nếu ta thật sự làm theo ý ngươi, đó sẽ là sự sỉ nhục cực lớn!”
“Ờ.” Vân Nhàn, “Thế à.”
Thái Bình thấy nàng hoàn toàn không có ý định hành động đành kiên nhẫn hỏi: “Ngươi còn vấn đề gì nữa không? Muốn hỏi thì hỏi nhanh lên.”
Vân Nhàn: “Vậy nếu ta không đưa, ngươi làm gì được ta?”
Thái Bình: “???”
Vân Nhàn nói xong đã nhanh nhẹn nghiền nát quả Anh Kỳ, linh khí mạnh mẽ lập tức ập vào kinh mạch của nàng. Thái Bình tức giận đến run rẩy, chuôi kiếm lắc lư, ánh sáng tứ tán, liên tiếp nói những lời khó hiểu, nào là “đồ Vân Nhàn khốn nạn”, nào là “ngươi dám”, khiến Vân Nhàn phải nhét keo Cách Âm vào tai. Nhờ vậy bên trong Cõi Đao Kiếm lập tức tràn ngập bầu không khí yên tĩnh.
Ngoài khu vực an toàn, màn đêm dần buông xuống, cuối cùng mùi tanh từ đống xác yêu thú đã thu hút những yêu thú lân cận. Chúng đang lũ lượt kéo về đây, nuốt chửng lẫn nhau.
Bên trong khu vực an toàn, linh khí dồi dào quá mức tràn đầy căn phòng lâu đời, sinh sôi không ngừng, Vân Nhàn ngồi nhắm mắt ngay ngắn trên bệ đá.
Trong đan điền, vô số linh khí hóa thành giọt mưa, tích tụ từng chút một, lướt nhẹ qua điểm sáng nhỏ bé ở trung tâm, liên tục hấp thụ, lớn mạnh, mài giũa, đến cuối cùng đã loáng thoáng có hình người.
Mưa bắt đầu rơi trong bí cảnh, bên cạnh căn phòng đá truyền tới tiếng sấm sét ầm ầm kéo đến.
Cuối cùng, quả Anh Kỳ trong lòng bàn tay Vân Nhàn đã hóa thành tro bụi, bị hấp thu bằng sạch.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn hít một hơi thật sâu, đứng dậy, cảm nhận linh khí dồi dào khắp cơ thể. Khi Sương vang coong khe khẽ trong vỏ kiếm, dường như đang vui mừng vì thực lực của chủ nhân đã được nâng cao.
Kim Đan tầng 9, chỉ cách Nguyên Anh vẻn vẹn một bước.
Vân Nhàn tháo keo Cách Âm. Đoán chừng kiếm Thái Bình đã mắng muốn mệt, nửa sống nửa chết buông một câu “ngươi chờ đấy” rồi lại chui tọt vào trong. Nghĩ cũng biết, với tính cách của nó, ngay cả việc tuân theo ý Vân Nhàn cũng là một sự sỉ nhục cực lớn, thành thử nhiều khả năng nó muốn tích lũy sức lực xong sẽ quay lại phá tiếp.
Hiện tại Vân Nhàn gặp cảnh loạn trong giặc ngoài thật đấy.
Mỗi tội trên mặt Vân Nhàn không lo lắng là mấy, thay vào đó nàng còn sảng khoái đẩy cánh cửa đá ra!
Khéo làm sao, Tiết Linh Tú đã đợi nàng ở ngoài. Nhìn hắn trưng vẻ mặt tựa gió xuân phơi phới, hơi thở trên người mạnh mẽ hơn trước nhiều, chắc hẳn đã thành công tiến vào Nguyên Anh.
Vân Nhàn khéo hiểu lòng người, đưa ra một câu: “Tiết đạo hữu, cảm giác thế nào?”
“Không tệ.” Tiết Linh Tú vỗ nhẹ chiếc quạt xếp vào lòng bàn tay, mỉm cười, “Có thêm vài người trị thương cho ta nữa thì càng tốt.”
Xem ra không tệ, trước đây hắn nào có tâm trạng cầm chiếc quạt rách đó chứ.
Vẫn còn một người nàng chưa thấy đâu, Vân Nhàn nhìn quanh quất, hỏi: “Tức Mặc Xu đâu? Nàng ấy vẫn chưa ra à?”
Nghe câu hỏi này, Tiết Linh Tú khựng tay lại, giọng điệu có chút kỳ lạ: “Không, không có hơi thở của ai trong phòng đá, nàng ta đã đi trước rồi cũng nên.”
Hắn không khỏi lấy làm hổ thẹn, còn tưởng Vân Nhàn sẽ nói gì đó đại loại như “là ta đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử “; kết quả hắn thấy Vân Nhàn cau mày, nói như thể họ là chị em tốt: “Đi rồi á? Sao không gọi ta?”
Tiết Linh Tú: “...”
Vậy thì sao?? Ngươi muốn đi theo nàng ta về Ma Giáo ư??
“Không biết bây giờ là lúc nào.” Bên trong phòng đá không phân biệt được ngày đêm, Tiết Linh Tú lấy đá chiếu ảnh ra xem, phát hiện rằng chỉ cần nhìn điểm số đã thấy mức độ gay cấn của hai giới Tây-Bắc. Ngươi bên trên ta bên dưới, ta lên ngươi xuống, đánh nhau đến mức không dứt ra nổi.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Không sao cả.” Vân Nhàn lại an ủi hắn, “Ít nhất chúng ta cũng ổn định.”
Ổn định ở vị trí thứ nhất và thứ hai từ dưới đếm lên.
Kiếm Thái Bình mang tâm địa hẹp hòi, lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đáng đời! Ta tuyệt đối không ra tay!”
Tiết Linh Tú đã bỏ cuộc trong việc sửa thói quen của nàng, vỗ quạt xếp kêu: “Đi thôi, hy vọng không gặp quá nhiều yêu thú ...”
Lời nói chưa dứt, hai người lách mình đi ra, xui xẻo thay lại làm một con Sói Ma U Linh đang “giải quyết nỗi buồn” tại đây hoảng sợ, vô ý dẫm phải chân mình rồi phát ra tiếng gầm rú kinh hoàng vang dội.
Ngay lập tức, những con Sói U Linh xung quanh dịch chuyển tới đây với đôi mắt bừng bừng lửa ma, lóe lên sự thèm khát thịt người. Ngay lập tức bốn chân đạp mạnh, vuốt duỗi ra, chúng nổi giận kết bè lết lũ xông tới trước mặt hai người!
Tiết Linh Tú: “!!!”
Xui làm sao! Một đàn yêu thú Kim Đan, thôi đừng đánh nữa, chọc không nổi cứ lẩn mất cho rồi. Vân Nhàn toan co chân chuồn đi, tự dưng phần gáy áo bị người ta lôi lại. Tiết Linh Tú kéo nàng chạy về hướng ngược lại, dù vậy tay hắn vẫn không chạm vào cổ Vân Nhàn.
Bệnh sính sạch sẽ lại tái phát rồi.
Chuyến xe Vân Nhàn đi nhờ có vẻ chậm, nàng luôn cảm thấy không thoải mái và cũng không đủ lực: “Chờ đã Tiết huynh, không phải là ta nên chở ngươi bay à?”
Tiết Linh Tú nghi ngờ khựng lại, một lúc sau mới cho hay: “Ta chỉ muốn thử xem lên cấp Nguyên Anh thì sẽ tăng tiến bao nhiêu.”
Câu nói này của hắn khiến Vân Nhàn bừng tỉnh.
Tiết Linh Tú đang mang theo nàng chợt bị Vân Nhàn vỗ lên tay, bảo: “Tiết huynh, buông ta xuống, ngươi đi trước đi.”
“... Ngươi lại định làm gì?”
“Ta tự có tính toán, không chết được, yên tâm.”
Tiết Linh Tú quen với tính cách của nàng, bèn nhẹ buông tay. Vân Nhàn lăn một vòng đẹp mắt xuống đất, phủi vạt áo vẫy tay chào hắn, ra ý “ngươi đi trước đi”.
Thôi được rồi, nói chung không chết đều có thể cứu về.
Tiết Linh Tú không biết vì đâu mình tin tưởng nàng lắm, cứ vậy đi trước. Xu thế của bầy Sói U Linh phía sau vẫn chưa giảm, nhao về phía Vân Nhàn dễ như bỡn. Mỗi tội Vân Nhàn chẳng chút hoang mang, thậm chí còn cố tình lộ sơ hở, suýt bị móng vuốt bén cào toạc ruột.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thật quá nguy hiểm, nếu không nhờ tốc độ cực nhanh của mình, chẳng biết nàng đã chết bao nhiêu lần từ sớm. Tất nhiên, bản thân nàng cũng nắm chắc, chỉ là nếu nhìn từ góc độ người ngoài thì nàng không khác gì sắp chết đứ đừ tại chỗ.
Vào khoảnh khắc sinh tử, kiếm Thái Bình ở cánh tay trái từ từ xê dịch như thể không ngồi yên được nữa.
Vân Nhàn chết, không phải nó cũng sẽ chết theo sao?
Lại một lần nữa suýt trúng, vạt áo của Vân Nhàn rách bươm. Thấy nàng sắp bị nhấn chìm trong bầy chó sói, cuối cùng nó không tiếp tục núp nữa, lờ mờ muốn thò đầu ra ...
Rồi bị Vân Nhàn dùng tay ấn trở lại.
“Đừng, đừng. Thái Bình, tuyệt đối đừng.” Vân Nhàn nói lời chí tình, “Trước đây ngươi đã nói những lời như vậy, bây giờ sao ta để ngươi khó xử chứ?”
Thái Bình: “?”
Lại một lần nữa né tránh nguy hiểm trong gang tấc, Thái Bình lần nữa cố sức thò đầu ra.
Vân Nhàn lại ấn nó trở về.
“Đừng, đã bảo không cần là không cần, ngươi đừng vội, chuyện này có là gì đâu, chỉ là chuyện nhỏ.”
Thái Bình: “??”
Mắt nó quay cuồng trong lòng bàn tay Vân Nhàn, nó hãi hùng táng đởm, chưa kịp mở lời, Vân Nhàn đã dùng tay phải che nó lại hoàn toàn.
“Có phải xem thường ta không?” Giọng nói của Vân Nhàn vẳng từ trên đỉnh đầu, “Nói đi, có phải xem thường ta không? Chuyện này có là gì...”
Một tiếng “ầm”, ánh kiếm kinh thiên động địa vụt ra, cả bầu trời trắng xóa trong khoảnh khắc, ánh kiếm mang theo kiếm khí hào hùng quét về phía đám sói ác đằng sau.
Ngay lập tức bầy chó sói cứng đờ, cùng lúc ngã rạp, khu vực này không còn mảy may một tiếng động nào ngay lập tức.
Chỉ có vết cắt do kiếm để lại trên cổ họng chúng, dòng máu đen tím dần ứa ra ngoài.
Vân Nhàn đứng trước bầy chó sói, chậm rãi dừng bước.
“Ôi.” Nàng giơ lòng bàn tay trái lên, cảm thán từ tận đáy lòng đối với thanh kiếm Thái Bình đang trợn trắng mắt, “Ngươi mạnh ghê!”
………..
Lời tác giả:
Bé Nhàn: Có S (sữa/trị liệu) ở đây nhưng đu đưa quá.
Bản beta lại: 05/2025
………..
Chẳng rõ Tức Mặc Xu có được thông tin này từ con đường nào, nhưng giờ đây Vân Nhàn và Tiết Linh Tú đều chẳng muốn truy hỏi.
Liễu Thế đã có thể biết được tin tức về Thằn Lằn Băng Lớn, chứng tỏ chỉ cần bí cảnh Đại Chiến Tứ Phương lộ ra, sẽ luôn có người biết được những điều mà người thường không tỏ.
Ba người đi men theo chỗ giao giới, vòng qua núi xác yêu thú, cuối cùng dừng lại trước một tảng đá khổng lồ.
Vân Nhàn đã từng nhìn thấy tảng đá này trước đây. Nó chỉ là một tảng đá phổ thông, bằng mắt thường khó lòng nhận ra điểm kỳ lạ ngoại trừ lớp cỏ mộ bên cạnh trông khá rậm rạp. Tức Mặc Xu tiến lên, rạch ngón tay lấy máu, môi khẽ mấp máy, niệm thứ gì đó.
Xem chừng việc này khá tốn sức, cho nên Vân Nhàn ở phía sau bắt đầu rỉ tai Tiết Linh Tú.
“Rốt cuộc Ma Giáo đến Đại Chiến Tứ Phương làm gì nhỉ?” Tiết Linh Tú không khỏi thắc mắc, “Nàng ta rõ ràng biết các giới hoàn toàn không tính Ma Giáo vào cùng một phạm vi.”
Trong những trận chiến trước đây có bốn giới trấn áp, Ma Giáo không thổi lên được bao nhiêu sóng gió. Không biết lần này Giáo chủ Ma Giáo cử Tức Mặc Xu vào đây với dụng ý gì? “Ừ...” Vân Nhàn trầm ngâm, “Có thể là để trà trộn vào và hạ cổ cho nhóm chính phái, rồi giết được bao nhiêu thì giết bấy nhiêu.”
Tiết Linh Tú nghiêm mặt: “Bới nói giỡn đi, sao ngươi cứ luôn như vậy?”
Vân Nhàn: “?” Lần này nàng nói thật cơ mà!
Có một tiếng động khẽ, bề mặt tảng đá bắt đầu dao động. Tức Mặc Xu ra hiệu cho hai người đi theo, Vân Nhàn vừa thấy hoa mắt là đã đến ngay một không gian kín mít. Chốn này có một động thiên khác, như hoàn toàn tách biệt những căn phòng đá ra khỏi thế giới bên ngoài.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đây là vị trí được các đại năng của Tinh Diễn Tông đã để lại.” Tức Mặc Xu chọn một căn phòng đá, nói cộc lốc, “Thứ đó, đưa ra đây.”
Vân Nhàn nháy mắt với Tiết Linh Tú: “Đưa cho nàng ta đi.”
Tiết Linh Tú: “...” Thôi. Cãi cọ với nàng ta nữa làm gì.
Có vẻ như Tức Mặc Xu thật sự bị thương nặng, vừa nhận được quả Anh Kỳ thì mặt đã ửng đỏ đầy bệnh tật. Cuối cùng lượng máu ứ đọng mà nàng ấy vẫn luôn nuốt xuống đã không còn được kiềm chế nữa, cứ vậy chậm rãi rỉ ra từ khóe miệng, đôi môi trắng bệch ngay lập tức.
Xem chừng, nhằm không để lộ ra điều gì khác thường, nàng ấy đã cố gắng chịu đựng rất nhiều.
Cầm chặt quả Anh Kỳ, đôi mắt lả lơi quyến rũ của nàng ấy lướt qua hai người, sau chót hừ lạnh một tiếng, xoay người bước vào phòng đá. Cánh cửa đá ầm ầm đóng lại.
Mặc dù không nói gì nhưng mọi thứ đã nằm hết trong việc không nói.
“Các ngươi cứ chờ đó cho bà.”
Vân Nhàn và Tiết Linh Tú đứng yên, sống lưng lạnh buốt.
Tiết Linh Tú đưa cho nàng quả Anh Kỳ khác: “Ngươi cũng đi đi. À, còn phải chú ý gì nữa không?”
Vân Nhàn: “Ngoài Tức Mặc Xu ra thì không có gì phải chú ý cả, nhớ trước khi ra ngoài hãy tự cho mình ba cái khiên.”
Tiết Linh Tú thốt lên: “Chúng ta biết nàng ta là hạng người này trờ trờ nhưng vẫn đưa cho quả Anh Kỳ, đúng là rước hổ vào nhà.”
Hắn chỉ than thở thế thôi, bởi lẽ trong tình huống vừa rồi, đây là việc bất đắc dĩ.
“Không sao đâu, chúng ta cố gắng ra ngoài nhanh nhất có thể là được.” Vân Nhàn an ủi hắn, “Tức Mặc Xu còn phải chữa thương, nàng ta bị thương nặng, không thể khỏi được trong thời gian ngắn đâu.”
Tiết Linh Tú vẫn còn lo lắng: “Lỡ như chúng ta chậm hơn nàng ta thì sao?”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn lại cười: “Đó là lý do tại sao ta nói trước khi ra ngoài hãy tự trang bị cho mình ba cái khiên đấy.”
“...” Tiết Linh Tú hít một hơi thật sâu, nói, “Vân cô nương, đôi khi ta thật sự hối hận vì đã đồng ý đi cùng với ngươi lúc ấy.”
Vân Nhàn hiểu được, khi hắn gọi tên thật của mình ắt tâm trạng đa phần khá tốt, gọi là “Vân cô nương” thì chứng tỏ hắn đã bắt đầu nói mát. Tuy nhiên Kiếm tu trưởng thành không quan tâm đến sự mỉa mai của người khác. Nàng thở dài một tiếng, triết lý rằng: “Nhân sinh chính là một hành trình không ngừng hối hận.”
Cánh cửa đá của Tiết Linh Tú cũng đóng lại “ầm” một tiếng
...
Vân Nhàn cầm quả Anh Kỳ bước vào cửa, ngồi bệt xuống bệ đá, ấy nhưng không vội vàng bắt đầu hấp thu.
Quả Anh Kỳ mọc trên đỉnh núi tuyết, toàn thân trong suốt, không có vỏ, nhìn rõ được những rễ cây linh mạch chằng chịt ở bên trong, tỏa ra một luồng hơi thở sinh sôi nảy nở.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, hấp thu nó rồi, tu vi của Vân Nhàn sẽ đến Kim Đan tầng 9, thu hẹp khoảng cách với nửa bước Nguyên Anh, không phải chạy trốn suốt ngày khi đối mặt với bọn Liễu Thế.
Nàng ngồi đó, chực đang chờ đợi cái gì.
Ngay lúc này, cánh tay trái của Vân Nhàn hốt nhiên nổi lên những đường gân xanh, linh lực đỏ thẫm chạy tán loạn trong những kinh mạch không mấy rộng. Rất nhanh, lòng bàn tay trái của nàng lại hiện ra con mắt to lớn ấy, kiếm Thái Bình ngang ngược nói với nàng: “Cho ta.”
Vân Nhàn cảm thán: “... Thật là một thanh kiếm nhỏ bất hiếu.”
Khi cần dùng đến ngươi thì ngươi không có, lúc chia công lao lại chạy nhanh hơn ai hết.
“Nhanh lên!” Kiếm Thái Bình điên cuồng chớp mắt, con mắt đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào Vân Nhàn, thậm chí còn mang vẻ tham lam như dã thú.
Vân Nhàn thấy nó sốt ruột đến nỗi suýt mọc chân từ cánh tay mình đã tỏ ra nhẹ nhàng như mây gió: “Nếu ta không đưa, ngươi làm gì được ta?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thái Bình: “Cho ta! Cho ta!”
Vân Nhàn tính sổ sách: “Trước kia ta gọi ngươi, ngươi không chịu ra cơ mà?”
Kiếm Thái Bình phát ra dăm tiếng lộc cộc bực bội, cuối cùng cũng chịu nói chuyện đàng hoàng với nàng.
“... Nếu ngươi chịu giao cho ta.” Nó miễn cưỡng, “Lần sau ngươi để ta ra tay, ta có thể ra một đường kiếm.”
Vân Nhàn bắt đầu mặc cả: “Chỉ một kiếm thôi á?”
Thái Bình: “Nhanh đưa cho ta!”
Được rồi, chỉ mới nửa câu là nó lại chứng nào tật nấy, nó sắp nổi điên tới nơi và lăn lộn bừa bãi.
Vân Nhàn nhìn đăm chiêu vào luồng kiếm khí ngang dọc trong lòng bàn tay.
Trước đây nàng đã từng nghĩ: giả như kiếm Thái Bình thật sự là thanh kiếm trấn phái của Kiếm Các, sao nó dễ dàng bị Trọng Trường Nghiêu mang đi trong thoại bản như vậy?
Không cần bàn tới những thứ khác, chỉ riêng ngoại hình này, phương thức ký sinh này... Phải chăng không được đàng hoàng cho lắm? Nói nó là ma kiếm chắc người ta cũng tin sái cổ.
“Thái Bình à, có chuyện muốn hỏi ngươi này.” Vân Nhàn xoa cằm, rít một tiếng, hỏi, “Ngươi nói xem, rốt cuộc là ngươi trấn môn phái, hay môn phái trấn ngươi?”
Con mắt của Thái Bình đột ngột đờ đẫn.
“Ồ, nhìn phản ứng này.” Vân Nhàn hiểu ra, “Vậy là trường hợp sau rồi.”
Thái Bình: “...”
Nhìn thấy mọi chuyện bại lộ, Kiếm Thái Bình hiếm khi im lặng một thoáng. Một khắc sau, trước mắt Vân Nhàn từ từ hiện ra một bóng đen rùng rợn màu máu.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đấy là một thanh kiếm khổng lồ không có vỏ, chuôi kiếm dính đầy máu tươi, rõ rành chỉ là một ảo ảnh hư vô nhưng lại toát ra khí thế sát phạt vô biên, khiến người ta không khỏi run rẩy nín thở.
“Vậy thì sao, không phải vậy thì sao?”
Kiếm Thái Bình hờ hững mở miệng: “Ngươi đã biết, vậy hãy giao thứ đó ra đây.”
Vân Nhàn: “Thế lời hứa một kiếm đó còn giá trị không?”
“Nực cười.” Thái Bình khinh miệt cười gằn, “Muốn sai khiến kiếm Thái Bình ta, trước tiên hãy nhìn lại tu vi của bản thân đi. Mới là một tu sĩ Kim Đan nho nhỏ đã dám nói với ta? Nếu ta thật sự làm theo ý ngươi, đó sẽ là sự sỉ nhục cực lớn!”
“Ờ.” Vân Nhàn, “Thế à.”
Thái Bình thấy nàng hoàn toàn không có ý định hành động đành kiên nhẫn hỏi: “Ngươi còn vấn đề gì nữa không? Muốn hỏi thì hỏi nhanh lên.”
Vân Nhàn: “Vậy nếu ta không đưa, ngươi làm gì được ta?”
Thái Bình: “???”
Vân Nhàn nói xong đã nhanh nhẹn nghiền nát quả Anh Kỳ, linh khí mạnh mẽ lập tức ập vào kinh mạch của nàng. Thái Bình tức giận đến run rẩy, chuôi kiếm lắc lư, ánh sáng tứ tán, liên tiếp nói những lời khó hiểu, nào là “đồ Vân Nhàn khốn nạn”, nào là “ngươi dám”, khiến Vân Nhàn phải nhét keo Cách Âm vào tai. Nhờ vậy bên trong Cõi Đao Kiếm lập tức tràn ngập bầu không khí yên tĩnh.
Ngoài khu vực an toàn, màn đêm dần buông xuống, cuối cùng mùi tanh từ đống xác yêu thú đã thu hút những yêu thú lân cận. Chúng đang lũ lượt kéo về đây, nuốt chửng lẫn nhau.
Bên trong khu vực an toàn, linh khí dồi dào quá mức tràn đầy căn phòng lâu đời, sinh sôi không ngừng, Vân Nhàn ngồi nhắm mắt ngay ngắn trên bệ đá.
Trong đan điền, vô số linh khí hóa thành giọt mưa, tích tụ từng chút một, lướt nhẹ qua điểm sáng nhỏ bé ở trung tâm, liên tục hấp thụ, lớn mạnh, mài giũa, đến cuối cùng đã loáng thoáng có hình người.
Mưa bắt đầu rơi trong bí cảnh, bên cạnh căn phòng đá truyền tới tiếng sấm sét ầm ầm kéo đến.
Cuối cùng, quả Anh Kỳ trong lòng bàn tay Vân Nhàn đã hóa thành tro bụi, bị hấp thu bằng sạch.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn hít một hơi thật sâu, đứng dậy, cảm nhận linh khí dồi dào khắp cơ thể. Khi Sương vang coong khe khẽ trong vỏ kiếm, dường như đang vui mừng vì thực lực của chủ nhân đã được nâng cao.
Kim Đan tầng 9, chỉ cách Nguyên Anh vẻn vẹn một bước.
Vân Nhàn tháo keo Cách Âm. Đoán chừng kiếm Thái Bình đã mắng muốn mệt, nửa sống nửa chết buông một câu “ngươi chờ đấy” rồi lại chui tọt vào trong. Nghĩ cũng biết, với tính cách của nó, ngay cả việc tuân theo ý Vân Nhàn cũng là một sự sỉ nhục cực lớn, thành thử nhiều khả năng nó muốn tích lũy sức lực xong sẽ quay lại phá tiếp.
Hiện tại Vân Nhàn gặp cảnh loạn trong giặc ngoài thật đấy.
Mỗi tội trên mặt Vân Nhàn không lo lắng là mấy, thay vào đó nàng còn sảng khoái đẩy cánh cửa đá ra!
Khéo làm sao, Tiết Linh Tú đã đợi nàng ở ngoài. Nhìn hắn trưng vẻ mặt tựa gió xuân phơi phới, hơi thở trên người mạnh mẽ hơn trước nhiều, chắc hẳn đã thành công tiến vào Nguyên Anh.
Vân Nhàn khéo hiểu lòng người, đưa ra một câu: “Tiết đạo hữu, cảm giác thế nào?”
“Không tệ.” Tiết Linh Tú vỗ nhẹ chiếc quạt xếp vào lòng bàn tay, mỉm cười, “Có thêm vài người trị thương cho ta nữa thì càng tốt.”
Xem ra không tệ, trước đây hắn nào có tâm trạng cầm chiếc quạt rách đó chứ.
Vẫn còn một người nàng chưa thấy đâu, Vân Nhàn nhìn quanh quất, hỏi: “Tức Mặc Xu đâu? Nàng ấy vẫn chưa ra à?”
Nghe câu hỏi này, Tiết Linh Tú khựng tay lại, giọng điệu có chút kỳ lạ: “Không, không có hơi thở của ai trong phòng đá, nàng ta đã đi trước rồi cũng nên.”
Hắn không khỏi lấy làm hổ thẹn, còn tưởng Vân Nhàn sẽ nói gì đó đại loại như “là ta đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử “; kết quả hắn thấy Vân Nhàn cau mày, nói như thể họ là chị em tốt: “Đi rồi á? Sao không gọi ta?”
Tiết Linh Tú: “...”
Vậy thì sao?? Ngươi muốn đi theo nàng ta về Ma Giáo ư??
“Không biết bây giờ là lúc nào.” Bên trong phòng đá không phân biệt được ngày đêm, Tiết Linh Tú lấy đá chiếu ảnh ra xem, phát hiện rằng chỉ cần nhìn điểm số đã thấy mức độ gay cấn của hai giới Tây-Bắc. Ngươi bên trên ta bên dưới, ta lên ngươi xuống, đánh nhau đến mức không dứt ra nổi.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Không sao cả.” Vân Nhàn lại an ủi hắn, “Ít nhất chúng ta cũng ổn định.”
Ổn định ở vị trí thứ nhất và thứ hai từ dưới đếm lên.
Kiếm Thái Bình mang tâm địa hẹp hòi, lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đáng đời! Ta tuyệt đối không ra tay!”
Tiết Linh Tú đã bỏ cuộc trong việc sửa thói quen của nàng, vỗ quạt xếp kêu: “Đi thôi, hy vọng không gặp quá nhiều yêu thú ...”
Lời nói chưa dứt, hai người lách mình đi ra, xui xẻo thay lại làm một con Sói Ma U Linh đang “giải quyết nỗi buồn” tại đây hoảng sợ, vô ý dẫm phải chân mình rồi phát ra tiếng gầm rú kinh hoàng vang dội.
Ngay lập tức, những con Sói U Linh xung quanh dịch chuyển tới đây với đôi mắt bừng bừng lửa ma, lóe lên sự thèm khát thịt người. Ngay lập tức bốn chân đạp mạnh, vuốt duỗi ra, chúng nổi giận kết bè lết lũ xông tới trước mặt hai người!
Tiết Linh Tú: “!!!”
Xui làm sao! Một đàn yêu thú Kim Đan, thôi đừng đánh nữa, chọc không nổi cứ lẩn mất cho rồi. Vân Nhàn toan co chân chuồn đi, tự dưng phần gáy áo bị người ta lôi lại. Tiết Linh Tú kéo nàng chạy về hướng ngược lại, dù vậy tay hắn vẫn không chạm vào cổ Vân Nhàn.
Bệnh sính sạch sẽ lại tái phát rồi.
Chuyến xe Vân Nhàn đi nhờ có vẻ chậm, nàng luôn cảm thấy không thoải mái và cũng không đủ lực: “Chờ đã Tiết huynh, không phải là ta nên chở ngươi bay à?”
Tiết Linh Tú nghi ngờ khựng lại, một lúc sau mới cho hay: “Ta chỉ muốn thử xem lên cấp Nguyên Anh thì sẽ tăng tiến bao nhiêu.”
Câu nói này của hắn khiến Vân Nhàn bừng tỉnh.
Tiết Linh Tú đang mang theo nàng chợt bị Vân Nhàn vỗ lên tay, bảo: “Tiết huynh, buông ta xuống, ngươi đi trước đi.”
“... Ngươi lại định làm gì?”
“Ta tự có tính toán, không chết được, yên tâm.”
Tiết Linh Tú quen với tính cách của nàng, bèn nhẹ buông tay. Vân Nhàn lăn một vòng đẹp mắt xuống đất, phủi vạt áo vẫy tay chào hắn, ra ý “ngươi đi trước đi”.
Thôi được rồi, nói chung không chết đều có thể cứu về.
Tiết Linh Tú không biết vì đâu mình tin tưởng nàng lắm, cứ vậy đi trước. Xu thế của bầy Sói U Linh phía sau vẫn chưa giảm, nhao về phía Vân Nhàn dễ như bỡn. Mỗi tội Vân Nhàn chẳng chút hoang mang, thậm chí còn cố tình lộ sơ hở, suýt bị móng vuốt bén cào toạc ruột.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thật quá nguy hiểm, nếu không nhờ tốc độ cực nhanh của mình, chẳng biết nàng đã chết bao nhiêu lần từ sớm. Tất nhiên, bản thân nàng cũng nắm chắc, chỉ là nếu nhìn từ góc độ người ngoài thì nàng không khác gì sắp chết đứ đừ tại chỗ.
Vào khoảnh khắc sinh tử, kiếm Thái Bình ở cánh tay trái từ từ xê dịch như thể không ngồi yên được nữa.
Vân Nhàn chết, không phải nó cũng sẽ chết theo sao?
Lại một lần nữa suýt trúng, vạt áo của Vân Nhàn rách bươm. Thấy nàng sắp bị nhấn chìm trong bầy chó sói, cuối cùng nó không tiếp tục núp nữa, lờ mờ muốn thò đầu ra ...
Rồi bị Vân Nhàn dùng tay ấn trở lại.
“Đừng, đừng. Thái Bình, tuyệt đối đừng.” Vân Nhàn nói lời chí tình, “Trước đây ngươi đã nói những lời như vậy, bây giờ sao ta để ngươi khó xử chứ?”
Thái Bình: “?”
Lại một lần nữa né tránh nguy hiểm trong gang tấc, Thái Bình lần nữa cố sức thò đầu ra.
Vân Nhàn lại ấn nó trở về.
“Đừng, đã bảo không cần là không cần, ngươi đừng vội, chuyện này có là gì đâu, chỉ là chuyện nhỏ.”
Thái Bình: “??”
Mắt nó quay cuồng trong lòng bàn tay Vân Nhàn, nó hãi hùng táng đởm, chưa kịp mở lời, Vân Nhàn đã dùng tay phải che nó lại hoàn toàn.
“Có phải xem thường ta không?” Giọng nói của Vân Nhàn vẳng từ trên đỉnh đầu, “Nói đi, có phải xem thường ta không? Chuyện này có là gì...”
Một tiếng “ầm”, ánh kiếm kinh thiên động địa vụt ra, cả bầu trời trắng xóa trong khoảnh khắc, ánh kiếm mang theo kiếm khí hào hùng quét về phía đám sói ác đằng sau.
Ngay lập tức bầy chó sói cứng đờ, cùng lúc ngã rạp, khu vực này không còn mảy may một tiếng động nào ngay lập tức.
Chỉ có vết cắt do kiếm để lại trên cổ họng chúng, dòng máu đen tím dần ứa ra ngoài.
Vân Nhàn đứng trước bầy chó sói, chậm rãi dừng bước.
“Ôi.” Nàng giơ lòng bàn tay trái lên, cảm thán từ tận đáy lòng đối với thanh kiếm Thái Bình đang trợn trắng mắt, “Ngươi mạnh ghê!”
………..
Lời tác giả:
Bé Nhàn: Có S (sữa/trị liệu) ở đây nhưng đu đưa quá.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









