Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh

Bản beta lại: 05/2025

………..

Đại Chiến Tứ Phương lần này có nhiều điểm nổi bật.

Dù rằng nó thu hút sự chú ý của mọi người ngay từ đầu nhưng hiển nhiên phần lớn ai nấy quan tâm đến kết quả hơn quá trình. Tuy các đệ tử thuộc mấy tông môn tham gia đều là thế hệ trẻ, nhưng suy cho cùng đây cũng là một “trận chiến “, đã là cuộc chiến ắt sẽ dẫn đến thương vong đẫm máu. Trừ một nhóm người lộn xộn và ác độc ở Chúng Thành, việc này không thể nào dùng hai từ “xem chút” để hình dung.

Ấy nhưng Vân Nhàn lại khiến cho chiến sự tẻ nhạt này trở nên vui thú hơn.

Ai nấy đều vui lắm, ngoại trừ Liễu Xương.

“Ngu không ai bằng, đúng là ngu không ai bằng!” Ông ta trơ mắt nhìn Liễu Thế thất bại thảm hại, không những mất tong ba mươi cây cỏ Cầm Máu mà còn để Vân Nhàn “há miệng chờ sung rụng” kiếm được 3,000 điểm, khiến khuôn mặt già nua của ông ta xanh xao. Ông ta thốt lên: “Kỹ xảo vụng về cỡ đó mà nó cũng ngậm bồ hòn cho được?”

Không phải bình thường giỏi lắm à? Bây giờ phải tự mình gánh vác mọi việc còn làm hỏng bét, Đao Tông dứt khoát mất thể diện rồi!

“Không hề ngậm bồ hồn.” Lê Phái nhìn thấy Tiết Linh Tú dẫn theo Vân Nhàn rời đi, không nhịn được đã bật cười, “Chẳng phải hắn nuốt được một món hời to đó sao?”

Bây giờ thấy hai giới Đông-Nam có xu hướng hợp tác, thái độ của nàng ta có thay đổi. Hơn nữa, vốn dĩ nàng ta đã có thiện cảm với Vân Nhàn, ai mà không thích một cô nương thông minh và tinh quái chứ? Liễu Xương: “?”

Dầu đã lớn tuổi, ông ta vẫn ỷ mình là đàn ông, không muốn đấu võ mồm với nữ tu sĩ, nên lại chuyển dời mục tiêu sang Túc Trì bên cạnh.

Tuy đã tới trình độ Phân Thần bực này, thoát khỏi phạm trù trần tục, việc ăn uống và ngủ nghỉ không còn là điều thiết yếu, ấy nhưng việc nhất nhất giám sát trông coi bí cảnh này vẫn khiến người ta thấy nhàm chán. Liễu Xương cố nhiên là người nóng tính thiếu kiên nhẫn, giờ nhìn thấy Túc Trì lại lau kiếm một cách lạnh lùng âu càng thêm bực bội: “Hừ, Túc Trì, ngươi dạy dỗ hay đấy!”

(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---

Túc Trì ngừng tay lau kiếm, ngẩng đầu lên, ánh mắt hời hợt.

Liễu Xương: “Có gì bất mãn?”

“Không có dạy.” Túc Trì mở miệng nói đúng sự thật, “Ta mới gặp Vân Nhàn một lần.”

Liễu Xương: “... Ai hỏi ngươi cái này!!”

Lê Phái ở bên cạnh sắp không thể nhìn nổi nữa. Trước đây nàng ta không mấy quan tâm đến ngoại hình của nam tu sĩ, vì suy cho cùng người mạnh là vua trong giới tu chân này. Mỗi tội nàng ta phát hiện rằng có lẽ do trước đây mình không thường xuyên gặp những mỹ nam chân chính, thành thử so với Túc Trì, Liễu Xương trông như một bó rau già hung dữ, cắn vào còn thấy vướng răng, khiến người ta bực mình.

Liễu Xương đâu hề nhận ra mình phiền phức, ông ta quay sang Đại sư Minh Quang, Đại sư Minh Quang nhìn ông ta, chắp tay lại thành tâm nói: “A Di Đà Phật.”

“...”

Nếu Đại sư Minh Quang phái một Phân Thần khác ở đây còn mình lén tan ca, ý chừng sẽ không bất kỳ ai phát hiện nổi.

Tại vòng ngoài Chúng Thành, trước đá chiếu ảnh, đám đông vây quanh còn đông đúc hơn khi trước. Sự việc xảy ra đột ngột, tình tiết ly kỳ này nằm ngoài dự đoán, mọi người rủ nhau đến xem thôi còn đánh đấm nữa:

“Chiêu khỉ trộm đào này dùng tuyệt quá! Toàn thắng!”

“Bình thường bảo ngươi đọc sách mà không nghe, đây gọi là há miệng chờ sung rụng, trộm đào gì chứ.”

“Làm sao nàng ta biết được tập tính của Thằn Lằn Băng Lớn nhỉ? Gan dạ quá.”

“Ma nữ này đến đây làm gì nhỉ? Chẳng lẽ Kiếm Các cũng có thù oán với Ma Giáo? Giờ lại đi rồi, dễ nói chuyện vậy hả?”

“Các ngươi đã từng nói Kiếm tu đều ghét cái ác như kẻ thù, không thể dung thứ cho quỷ yêu gây hại cho chúng sinh... Ấy vậy mà giờ nhìn lại, có vẻ như chỉ đơn thuần là có thù oán với Vân Nhàn thôi.”

(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---

“Ai mà biết nàng ta lại... Cái ta nói trước đây không sai đâu. Các ngươi nhìn xem sắc mặt Túc Trì không ổn kìa, khóe môi còn hơi cong xuống, nhìn là biết hắn khá bất mãn với hành động của đồng môn. Các ngươi thấy không?”

“Ta đã muốn hỏi từ lâu rồi, ngươi dùng thước đo gì vậy?”

Cách xa mọi người, trên quán rượu, rèm châu dày ngăn cách tiếng ồn ào, có một nam tử đội nón rộng vành đang ngồi bên cửa sổ, tay chống bên thái dương nhìn ra ngoài đầy hứng thú.

Rượu ấm ngọc đỏ, tiếng đàn du dương, đây là quán rượu xa hoa nhất Chúng Thành, người ra vào đều ăn mặc lộng lẫy, kẻ trong túi không có mấy đi ngang qua nào dám ngẩng đầu nhìn. Vậy mà người này ăn vận như một gã giang hồ thô lỗ với bộ quần áo chẽn vải thô, mày rậm mũi cao, lại ngang nhiên ngồi trong gian gác cao nhất của quán rượu. Mấy gã sai vặt nhìn mãi thành quen, dọn đi vò rượu Thanh Dương mà y chớ hề động đến.

Rượu Thanh Dương, một vò 3,000 lượng, có tiền chưa chắc mua được.

Dường như người đối diện nhận ra ánh mắt của y bèn nhìn sang, mở lời: “Quá mạo hiểm, đúng là ý trời. Nếu Liễu Thế đến sớm hơn hoặc người của Diệu Thủ Môn đến muộn hơn, ván cờ này sẽ không thành.”

Nam tử nhướng mày, giọng điệu khó đoán: “Ý trời?”

Người kia cho hay: “Cũng có chút thông minh, không hiếm lạ gì lắm. Các chủ, hiện nay các giới đều dần dà có dấu hiệu nhân tài suy tàn, đặc biệt là Đông Giới. Nếu muốn tìm kiếm nhân tố mới thì nên khởi hành đến Bắc Giới...”

“Sau đó tìm được những nhân tài như Liễu Thế.” Các chủ lơ đễnh, “Bỏ ra 1,000 điểm để chuộc lại dược thảo của chính mình, hắn ngu ngốc bẩm sinh, không liên quan gì đến vận may.”

Nói toàn sự thật, người kia đành ngậm miệng: “...”

...

(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---

Sóng ngầm bên ngoài bí cảnh nào liên quan gì đến Vân Nhàn, nàng đang cưỡi ngựa đi về phía Nam cùng với Tiết Linh Tú.

Cỗ xe ngựa ghép tạm bợ chỉ có chỗ cho hai người. Ban đầu Tiết Linh Tú và Trọng Trường Nghiêu ngồi vừa đủ, giờ thêm ba người là nàng, Kiều Linh San và Phong Diệp, hiển nhiên Trọng Trường Nghiêu đã lịch thiệp nhường chỗ. Mỗi tội Vân Nhàn thấy bên trong quá ngột ngạt nên không chịu ngồi, nàng không chịu ngồi thì Kiều Linh San cũng không chịu ngồi, Phong Diệp... Phong Diệp không dám ngồi, nên cuối cùng tình hình trở thành thế kia.

Tiết Linh Tú ngồi một mình trong xe ngựa, những người còn lại cưỡi ngựa đi đằng trước.

Trên thực tế Vân Nhàn tò mò quá đỗi, con ngựa này đến từ đâu, lẽ nào trong hoang mạc còn có loại yêu thú thuần hóa được ư. Nhưng sau khi ở chung mấy canh giờ, nàng đã tỏ tường mọi chuyện.

Nói thật Vân Nhàn lớn đến từng này tuổi mà chưa từng gặp ai dở hơi như Tiết Linh Tú.

Nguyên bản nàng những tưởng kiểu gì cũng là Y tu, yêu sạch sẽ vẫn không sao, chỉ là tật nhỏ không can gì tới toàn cục, tệ lắm là nàng rửa tay rửa mặt cho sạch trước khi nói chuyện với hắn, đừng quá bẩn thỉu là được. Tuy nhiên nàng phát hiện rằng mọi chuyện còn lâu mới đơn giản.

Tiết Linh Tú, vị công tử bột này, cứ ba canh giờ phải tắm một lần, một canh giờ phải rửa tay một lần và nhất định phải dùng dòng nước ngọt mới nhất. Đây là hoang mạc, gì có chuyện hồ nước ở khắp nơi, vậy là hắn bỏ một vị trí quý giá, cố tình mang theo một tu sĩ thuộc tính Thủy, không có nước cũng phải tạo ra nước.

Hắn ưa sạch sẽ, điều đó vốn không liên quan gì nhiều đến Vân Nhàn – nhưng hắn không chỉ yêu sạch sẽ mà còn không thể chịu được việc người khác bẩn thỉu. Thấy Vân Nhàn cắn táo xong sẽ bảo nàng đi súc miệng, ít nhất muốn sờ kiếm cũng phải lấy khăn ướt ra lau (bao gồm cả kẽ ngón tay). Đừng nói đến chuyện ngồi bừa trên đá hay dưới đất, nếu làm như vậy thì phải thay một bộ đồ mới hắn mới hài lòng. Trong đội của hắn, ai ai cũng phải như vậy, không có ngoại lệ.

Ngựa kia cũng chiếm dụng vị trí trong nhẫn trữ đồ, được tạo ra từ phù Biến Bảo mua với giá cao.

Còn nhiều quy tắc nhỏ nhặt không đáng kể khác nữa, Vân Nhàn đi cùng hắn được nửa đường, chưa đầy một ngày đã cảm thấy mình chưa bao giờ khổ sở bằng này kể từ lúc sinh ra đến giờ: “Linh San, ngay cả mẹ ta cũng không quản lý ta cỡ này.”

(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---

“Nhịn một chút đi.” Kiều Linh San vác Phong Diệp đang ngủ say nhưng vẫn bám chặt lấy tà áo của nàng ấy, nói, “Dù gì cũng do tỷ mở lời muốn đồng hành trước.”

“Đúng vậy. Ta đề nghị đi cùng hắn vì có ý đồ gây rối.” Vân Nhàn sầu thảm cho hay, “Nhưng đâu cần phải đối xử với ta thế chứ?”

Ai chịu cho nổi cảnh ngày nào cũng thế?

Kiều Linh San nghẹn ắng: “...” Hóa ra tỷ ôm lòng gây rối hắn sao!!

Một nhóm người đang đi về hướng Nam bí cảnh theo chỉ dẫn của Trọng Trường Nghiêu. Dù rằng Trọng Trường Nghiêu toàn dựa vào trực giác để quyết định, nhưng sau một thời gian chung sống, Tiết Linh Tú khá thán phục vận may của hắn. Chưa từng đi lạc, đi đến đâu là gặp kỳ ngộ đến đó, tóm lại đi đâu cũng được chỉ bằng đi theo trực giác của hắn.

Đúng như dự đoán, mới đi được một lúc, đám người đã phát hiện ra dấu vết của Tuyết Hiêu Hầu để lại.

Trong bí cảnh này, rất nhiều yêu thú sẽ có kích thước khổng lồ, ví như Thằn Lằn Băng Lớn và Kiến Yêu Sắt trước đây; hoặc có kích thước nhỏ bé, tựa như Độc Trùng Tế Xà – loài chỉ cần để nó cắn ba ngày sau mới phát hiện thì người đã lạnh. Nói chung chúng phải có khả năng thích nghi mới tồn tại nổi. Nay yêu thú như Tuyết Hiêu Hầu vẫn giữ nguyên hình dạng ban đầu ắt nó có điểm đặc biệt riêng.

Tuyết Hiêu Hầu trắng toát toàn thân, bộ lông dày cộp, tấn công bằng sóng âm, thậm chí dẫn tới linh khí trời đất; giọng khỉ còn tạo thành vũ khí âm luật, tương đối hiếm gặp. Toàn thân nó đều có ích trong khi thực lực không quá cao cường, ngay cả khỉ vương đứng đầu bầy khỉ cũng chỉ có tu vi Kim Đan tầng 2.

Chẳng qua Tuyết Hiêu Hầu là yêu thú sống theo bầy đàn, hầu như không đi một mình, hành động thì nhanh nhẹn, tốc độ cực nhanh, chiếm cứ giữa các dãy núi, bảo vệ cây Anh Kỳ trên đỉnh núi. Cây Anh Kỳ mười năm kết quả một lần, mang tác dụng thần kỳ đối với tu sĩ đang ở giai đoạn Kim Đan, tăng cơ hội tiến lên Nguyên Anh.

Đương nhiên dạng kỳ vật này khiến người ta thèm thuồng. Mỗi tội nếu muốn lên núi lấy báu vật, cam đoan phải đi qua trận âm của Tuyết Hiêu Hầu. Chỉ một con khỉ không đáng sợ, song sóng âm chồng lớp lên nhau lại chiếm ưu thế về chỗ địa hình khi âm thanh liên tục vang vọng giữa các thung lũng, ngay cả cường giả Nguyên Anh còn phải tạm thời tránh né.

(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---

Dĩ nhiên dù gieo neo đến đâu, Trọng Trường Nghiêu trong thoại bản luôn lấy được. Nhờ hắn lấy được quả Anh Kỳ, Tức Mặc Xu mới được cứu sau khi đã ăn vào. Mà mọi chuyện luôn liên kết với nhau, vì quả Anh Kỳ để Tức Mặc Xu sử dụng, Trọng Trường Nghiêu mới bị trúng độc do tu vi không đủ, mới dẫn đến việc Mị Yên Liễu sau này lấy thân mình truyền khí giúp Trọng Trường Nghiêu tiến lên Nguyên Anh...

Vân Nhàn kiên nhẫn lật tung thoại bản hồi lâu vẫn không tìm thấy Trọng Trường Nghiêu sử dụng phương pháp cụ thể gì, ngược lại chỉ thấy hoạt động tâm lý của Tức Mặc Xu được miêu tả dài dòng lê thê, đến mức nàng muốn dính tai nạn lao động.

Trời ạ, không ngờ nam tử này đã cứu ta, ta chính là ma nữ đấy!

Trời ạ, không ngờ hắn bằng lòng cho ta ăn bảo vật này, ta chính là ma nữ đấy!

Chàng quân tử không giả tạo, tốt bụng hiền lành thật đặc biệt, chẳng lẽ đây chính là ý trung nhân mà mình hằng tìm kiếm?

“...” Vân Nhàn cất quyển thoại bản đi, thầm nghĩ, ma nữ thì đã sao chứ? Làm ơn đi, ngươi chính là Thánh nữ Ma Giáo một trăm năm mới có một đấy, chứ người như Trọng Trường Nghiêu vứt ở quê mình đầy ra đấy, chẳng ma nào thèm.

Dù rằng nàng không muốn thừa nhận, tuy nhiên ngay từ lúc bán rau lần ấy và bắt gặp cái nhìn của Tức Mặc Xu, nàng cảm thấy chuyện này rồi sẽ tồi tệ đây.

Có vẻ như Trọng Trường Nghiêu có thể làm chạn vương rồi.

Sắc trời đã tối, yêu thú náo loạn, mọi người dừng lại dựng trại nghỉ ngơi. Cuối cùng Tiết Linh Tú cũng chịu ra khỏi cỗ xe ngựa của mình, ra hiệu cho người khác dọn ghế mềm ra cho mình và lạnh lùng cho hay: “Đao Tông lại được 2,000 điểm. Giết hai con yêu thú Kim Đan? Đúng là vượt khó tiến lên.”

Ngọn lửa cháy lách tách soi sáng khuôn mặt mọi người, Tiết Linh Tú dùng quạt xếp che miệng mũi, chê trách: “Trọng Trường Nghiêu, dập lửa này đi.”

Trọng Trường Nghiêu ngớ ra, đứng dậy dập lửa, nụ cười dưới ánh sáng ấm áp mờ ảo có phần nhạt nhòa: “Do tại hạ không chu đáo, lửa sẽ thu hút yêu thú ở gần...”

“Mùi khó chịu ngửi ghê, sặc tới nỗi mũi khó chịu.” Tiết Linh Tú bảo, “Không phải thắp đèn là được rồi à, thiếu gì dầu mà phải đốt lửa?”

Trọng Trường Nghiêu: “...”

Vân Nhàn: “...”

(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---

Nàng cam đoan mình đã nhìn thấy nụ cười của chàng quân tử thường trực trên môi Trọng Trường Nghiêu rạn nứt trong tích tắc.

Thắp đèn, Tiết Linh Tú ngồi ở vị trí đầu tiên trong đám đông, tóm tắt ngắn gọn kế hoạch tiếp theo.

“Quả Anh Kỳ có tác dụng đối với người ở giai đoạn thiếu nửa bước sẽ tới Nguyên Anh. Tuy cả hai người các ngươi mới tới Kim Đan tầng 6, còn lâu mới đến Nguyên Anh, nhưng chưa chắc đã không có tác dụng lớn.”

“Những người còn lại mở đường, ba chúng ta tự mình vào núi – yên tâm, ta đã chuẩn bị sẵn, đây là keo Cách Â, tạm thời chắn ứ thính giác, tuy nhiên hiệu lực chỉ trong một nén hương. Vì vậy phải nhanh chóng, chỉ lấy ba quả là về.”

Lớp rào chắn Kim Đan tầng 9 của Tiết Linh Tú đã có dấu hiệu nới lỏng, khả dĩ nhờ vào quả này đột phá đến Nguyên Anh; Vân Nhàn và Trọng Trường Nghiêu ít nhất cũng đi lên tới Kim Đan tầng cao, rút ngắn đáng kể khoảng cách đến Nguyên Anh.

Y tu tầng Nguyên Anh không nhiều nhặn dù là ở bên ngoài, bình thường đều được cung phụng. Với thiên phú của mình, bảo sao Tiết Linh Tú kiêu ngạo bực này.

Kiều Linh San và Phong Diệp được cử đi canh gác ở cửa. Ba người họ cần phải lẻn vào, nếu đi quá đông người khi thu hút sự chú ý của Tuyết Hiêu Hầu, ngược lại sẽ thêm phiền phức.

“Chờ thêm hai canh giờ nữa, đợi đến khi trời tối nhất thì chúng ta lên đường.”

Tiết Linh Tú nói đoạn, không hỏi ý kiến của ai, cứ thế xoay người trở lại xe ngựa. Khi bước đạp lên bậc xe, hắn trông như nhớ ra điều gì bèn quay sang hỏi Vân Nhàn: “Nghe nói trong đợt thi đấu tông môn, ngươi từng đánh với Trọng Trường Nghiêu và ngươi thắng?”

Trọng Trường Nghiêu cứng đơ cả mặt.

Vân Nhàn không khách sáo, chớ hề nói những lời như “không có không có”, “may mắn thôi”, “ngang tài ngang sức “, thay vào đó nàng gật đầu, lấy làm đương nhiên: “Đúng. Làm sao?”

“Ừ. Không tệ.” Tiết Linh Tú suy tư, để lại một câu, “Hai người phải cố gắng nhiều hơn nữa.”

Hắn nói thẳng song ai cũng hiểu ý – nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, e rằng hai con gà mờ các ngươi không bảo vệ được ta.

Khóe môi Trọng Trường Nghiêu giật giật, mãi sau hắn mới gật đầu: “Hiểu.”

Dựa vào đâu… có cái kiểu ra lệnh cho thuộc hạ một cách đương nhiên thế này? Chỉ vì xuất thân tốt? Không phải bản thân hắn cũng đứng ngang hàng với Tiết Linh Tú đấy ư?

(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---

Vân Nhàn thấy chẳng có gì to tát, thuận miệng đáp: “Đang cố gắng đây.”

Tiết Linh Tú bước vào xe ngựa không còn bóng dáng. Ngọn đèn lồng soi sáng gương mặt Trọng Trường Nghiêu và Vân Nhàn, bên cạnh là Kiều Linh San và Phong Diệp thì thầm trò chuyện, ánh mắt né tránh.

Trọng Trường Nghiêu nhìn Vân Nhàn chán nản nướng táo chơi trên lửa, không hỏi nhíu mày.

Ngay từ đầu, hắn đã chắc mẩm Vân Nhàn và Kiều Linh San có thể chất vấn mình vì đâu thay mặt Nam Giới tới đây tham chiến, đồng thời đã chuẩn bị sẵn lý do khi hắn quá am hiểu sinh thái trong bí cảnh, hoàn hảo không có sơ hở. Nhưng điều hắn không ngờ tới là...

Họ tịnh không hỏi.

Chẳng lẽ không thấy kỳ lạ à? Nhìn phản ứng của hai người này, cứ như thể họ tình cờ gặp nhau lúc giờ Mão ở khu chợ, mỉm cười chào hỏi “thật bất ngờ ngươi cũng đến đây à”, tiếp đấy vẫy tay tạm biệt, mua thức ăn rồi về nhà, thế là xong.

... Hay nàng ta đã phát hiện ra điều gì bất thường?

Trọng Trường Nghiêu nhíu mày.

Dù ra sao hắn không phải là kẻ ngồi chờ chết.

“Vân cô nương, đã lâu không gặp, tu vi của cô đã tiến bộ hơn nhiều.” Trọng Trường Nghiêu mỉm cười, “Gần đây ta có được một quyển kiếm phổ, có chiêu thức độc đáo, muốn trao đổi với cô một phen. Có thể dành chút thời gian nói chuyện riêng không?”

Vân Nhàn ngừng tay nướng táo, đầy ngán ngẩm.

Lại muốn nói gì nữa?

Không đánh người đang cười, Vân Nhàn đứng dậy, ném trái táo cho Phong Diệp ăn, đoạn đi cùng Trọng Trường Nghiêu vào khu rừng âm u bên cạnh.

Ngay cả những cái cây bình thường nhất trong bí cảnh cũng mọc lên quái đản để sinh tồn, nhìn từ xa cứ như bóng ma trùng điệp. Khi Vân Nhàn và Trọng Trường Nghiêu đi ngang qua một cái cây đại thụ cỡ hai người ôm, bỗng đâu…

Bàn tay trái của nàng đánh “bốp” một tiếng, dính chặt vào thân cây.

Dính chặt như keo, không thể tách rời, là cái tư thế có là ông trời cũng không tách ra nổi.

Vân Nhàn: “?”

Trọng Trường Nghiêu đi được một nửa đường mới phát hiện người bên cạnh đã biến mất, bèn quay lại đầy hoang mang: “Vân cô nương, sao thế?”

Hắn không mở miệng thì thoi, mới lên tiếng, sự phản kháng và ghê tởm từ bàn tay trái của Vân Nhàn ập đến như thủy triều, rõ ràng đến mức không thể bỏ qua. Lúc này, nó không chỉ không cho đi mà còn đang cố gắng kéo Vân Nhàn trở lại.

Vân Nhàn: “...”

Thái Bình, rốt cuộc hắn đã làm gì với ngươi trong Cõi Đao Kiếm?

Trọng Trường Nghiêu càng thêm ngờ vực: “Vân cô nương, rốt cuộc là...”

Vân Nhàn: “Xin lỗi, ta đột nhiên không muốn dành thời gian nữa.”

Trọng Trường Nghiêu: “???”

………..

Lời tác giả:

Thái Bình: Không chơi với đồ đần!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện