Trọng Trường Nghiêu bắt gặp rất nhiều ánh mắt, cảm xúc cuồn cuộn mang theo bao nhiêu cảm nghĩ.
Cuối cùng thì hắn vẫn tới nơi này.
Lúc trước hắn đã chờ đợi khá lâu trong Cõi Đao Kiếm của Kiếm Các, rõ ràng cố nén sự xấu hổ để làm theo lời của Khách tiền bối, cũng thật sự gặp được kiếm Thái Bình. Vậy mà chẳng hiểu sao kiếm Thái Bình lại nhất quyết không chịu đến gần hắn dù chỉ nửa tấc, cuối cùng vẫn vụt mất nó. Gieo neo vượt qua cửa ải, “nhà dột còn gặp mưa rào”, con đường của hắn vô tình va vào trận gió của bí cảnh. Không có uy lực của kiếm Thái Bình, hắn đành gắng gượng chống đỡ, bị thương nặng, phải về tông môn dưỡng sức mấy ngày mới bình phục.
Trong những ngày nằm trên giường bệnh, thậm chí hắn bắt đầu nghi ngờ rốt cuộc thoại bản là thật hay giả, liệu bản thân mình có thể thành thần được hay chăng. Nhưng rất nhanh sau đó, một người họ hàng xa tách khỏi gia đình lâu nay đã gửi đến tin bất thường, muốn giới thiệu hắn với Tiết Linh Tú.
Hắn không liên lạc với người họ hàng đó mười mấy năm trời, vậy mà giờ đây người ta lại giúp đỡ hắn ở thời điểm quan trọng này. Hắn không muốn làm gia đình thất vọng thêm lần nữa bèn thành công thuyết phục Tiết Linh Tú để hắn đi cùng tới Đại Chiến Tứ Phương. Lần này không có người ngoài cản trở, con đường rộng mở, thuận lợi có thừa.
Trọng Trường Nghiêu cảm nhận được cái nhìn nồng nàn của quỷ hấp tinh ở đằng xa thì cười khẽ, cảm giác nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay lại một lần nữa trào dâng trong lòng.
... Ngoại trừ thế lực mà hắn đại diện đổi từ Đông Giới sang Nam Giới, mọi thứ khác đều không có gì khác biệt.
Mãi đến khi hắn liếc mắt sang bên phải, nhìn thấy ba người Vân Nhàn quen thuộc.
Vân Nhàn nở nụ cười thân thiện với hắn, thậm chí còn vẫy tay chào từ xa. Vì sao Kiều Linh San bên cạnh nàng ta vẫn mang vẻ thương cảm kỳ lạ như mọi khi? Rốt cuộc đang thương cảm điều gì? Phong Diệp bên cạnh có vẻ mặt đầy hoang mang, dường như vừa hỏi câu “Hắn là ai?”.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trọng Trường Nghiêu khẽ giật mình, suýt thì không kiềm được, song hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, cũng đáp lại bằng nụ cười nhẹ nhàng nho nhã.
Hắn là ai ư? Ý chừng bây giờ đã không quan trọng, nhưng chẳng mấy chốc, cả tòa thành sẽ vang vọng cái tên của hắn.
“Trọng Trường Nghiêu.” Tiết Linh Tú phe phẩy chiếc quạt xếp trước mặt một cách thiếu kiên nhẫn, “Ngươi nhìn gì vậy?”
“Không nhìn gì cả, chỉ là đôi mắt cứ bị thu hút bởi cỗ xe ngựa của Tiết huynh.” Trọng Trường Nghiêu hoàn hồn, cười khổ trả lời, “Lớp mui xe làm từ sừng hươu Trọng Thủy ngàn năm, thật là quá xa xỉ và hiếm có trên đời.”
Lời khen ngợi hoa mỹ này khiến Tiết Linh Tú hài lòng quá đỗi nhưng hắn vẫn tỏ ra hờ hững: “Cũng bình thường thôi.”
“...”
Bên này.
Phong Diệp băn khoăn: “Hắn là ai? Đeo kiếm, cũng là Kiếm tu, sao không xuống núi cùng các ngươi?”
Kiều Linh San: “Một kẻ đáng thương.”
Vân Nhàn mỉm cười bí ẩn: “Có vài chuyện, tốt nhất là không nên biết.”
Dù sao chỉ cần dắt dây đến Trọng Trường Nghiêu, nhẹ thì bị bẽ mặt, nặng thì bị thu nạp làm đàn em; vế trước may ra chỉ xảy ra một lần còn vế sau cứ được sử dụng đi sử dụng lại, xui cực.
Chẳng mấy chốc các môn phái lần lượt ra trận.
Tông môn có nở mày nở mặt hay chăng cứ nhìn vào đây. Những tông môn thật sự mạnh mẽ không cần che giấu, cũng không sợ phơi bày con át chủ bài của mình. Thậm chí nhiều đệ tử đứng đầu còn phô bày đặc điểm, thói quen, thậm chí là cả tuyệt chiêu của mình cho mọi người biết. Người khác có thể trao đổi lẫn nhau những thông tin thu thập được để đề phòng, ví dụ như người bên cạnh ba người bọn họ.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng Rèn Thể Môn lừng danh đã xuất hiện. Đứng đầu đoàn người là một nữ tử lạnh lùng với mái tóc đỏ rực như lửa, vóc hạc sắc bén có phần nhỏ nhắn so với đám tráng hán vạm vỡ, da đen bóng xung quanh. Tuy nhiên nhìn vào vị trí của nàng ấy, hẳn chẳng ai nghĩ nàng ấy có liên quan gì đến hai chữ “rèn thể “ cả.
Người qua đường Giáp hít sâu một hơi: “Đây không phải là đại tiểu thư Cơ Dung Tuyết của Rèn Thể Môn sao? Thật sự đã xuất quan rồi?! Nghe đồn nàng ta tu luyện công pháp thượng thừa nhất của môn phái là công pháp cấp Thiên khiến gân xương như thép, hung hãn vô cùng. Vũ khí bản mệnh của nàng ta được luyện chế từ xương sống của Liệt Quang Hổ Sư, mở biển phá núi là chuyện không đáng kể…”
Vân Nhàn cũng hãi hùng: “Khủng khiếp đến mức đó á?!”
Tiếp theo sau là Liễu Thế, một người quen cũ. Hôm nay, không hiểu vì sao (mà thực ra Vân Nhàn đã biết) y trông tiều tụy, không còn khí thế ngạo mạn như đã từng, đi theo sau lưng y là một đám đệ tử Đao Tông câm như hến.
Người qua đường Giáp lại hít một hơi lạnh: “Không ngờ năm nay lại là Liễu Thế của Đao Tông xuất chiến, xem ra tham vọng của Bắc Giới đã hoàn toàn không còn che giấu gì nữa rồi. Phải biết rằng Liễu Thế này đã tu luyện đao Sát Lục khi còn nhỏ và đã tinh thông đạo này từ dạo ấy, một tay múa đao pháp tạo đao phong trong đại chiến chẳng khác gì sói vào bầy cừu...”
Kiều Linh San lắp bắp: “Khủng khiếp đến mức đó á?!”
Cuối cùng là Phật Thôn và Hợp Hoan Tông Tây Giới. Do quá quàng xiên, thành thử Hợp Hoan Tông bị phớt lờ một lần nữa.
Ánh vàng chói mắt, Phật pháp giáng thế, mọi người chỉ thấy một tên Phật tu tóc dài phóng khoáng đứng trước một nhóm hòa thượng đầu trọc nghiêm túc. Tên này có đôi mắt đào hoa hút hồn, trang phục pháp y trên người càng được chạm trổ hoa văn mạ vàng, lòe loẹt, thật chẳng ra làm sao.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người qua đường Giáp nhíu mày: “Lẽ nào... Đây là lần đầu tiên Kỳ Chấp Nghiệp đi ra khỏi khu vực Phật Thôn? Với bản tính của gã, liệu những hòa thượng khác kiềm chế được gã không? Phải biết rằng pháp trượng Đông Cực của gã do Đại sư Minh Quang ban tặng, ngàn vạn công đức vờn quanh, có tác dụng khắc chế và thanh tẩy tộc Yêu ma trời sinh!”
Phong Diệp đang vội vàng ghi chép, nghiệp vụ không thuần thục cho lắm: “Khủng, khủng khiếp đến mức đó...”
“?” Cuối cùng người qua đường Giáp cũng không thể nhịn được nữa, đứng dậy quát lớn, “Này, đám quỷ nhỏ! Các ngươi chẳng biết gì cả à?!!”
Chỉ riêng “khủng khiếp đến mức đó khủng khiếp đến mức đó” đã mấy bận rồi!! Hắn nhẫn nhịn quá lâu vì thấy tuổi tác còn nhỏ, tốt xấu cũng đổi từ khác đi chứ, đừng qua loa được không!!
Thấy chuyện bại lộ, ba người chuồn lẹt, nhanh chóng tẩu thoát.
Đúng lúc đến lượt Đông Giới ra sân.
Khi ba người Vân Nhàn, Kiều Linh San và Phong Diệp bước vào, toàn bộ bí cảnh bỗng chốc im bặt.
Trong đội hình ồ ạt hừng hựt khí thế của ba giới phía trước, bóng dáng ba thiếu niên này lại toát ra vẻ yếu ớt, làm người tha xót thương.
Người dẫn đầu phía trước thanh tao, giản dị trong bộ kiếm bào, đầu không cúi thấp nửa phần, mặt mày khí khái hào hùng, tỏa sáng rực rỡ.
Chực cành thông xanh, trải qua sương giá không đổi sắc.
Về hai người phía sau, tuy trong mắt có tò mò nhưng họ chớ hề kệch cỡm, lưng thẳng tắp, mắt ngọc mày ngài, tựa như trúc xanh.
Đơn bạc nhưng không yếu đuối; thế thấp nhưng không tự ti. Thế nào là khí phách, đây mới là khí phách.
Phải biết rằng đại chúng luôn có một tâm lý kỳ lạ, đối với phe yếu thế, họ luôn không tiếc lời khen ngợi. Suy cho cùng không có sức uy hiếp, người ta sẽ không lo lắng mang họa vào thân. Hiện giờ thế lực Đông Giới đơn bạc, nhìn chừng sắp sụp đổ; lại thêm Bắc Giới hãy còn đang rình rập. Đám trẻ này thảm thương muốn chết nhưng vẫn kiên trì đến đây, hiển nhiên sẽ khiến người ta nhìn đâu cũng thấy Đông Giới thuận mắt.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giúp thì đương nhiên là không giúp, tuy nhiên khen thì có thể khen.
Nếu đổi thành Đông Giới là kẻ ngấp nghé như người Bắc Giới, âu đã có chuyện để nói. Chỉ cần Vân Nhàn đi đứng không đứng đắn cũng bị chỉ trích năm sáu điều.
Mọi người bàn tán một thoáng, sau khi biết Vân Nhàn là đệ tử Kiếm Các, những lời khen ngợi hốt nhiên trở nên chân thành hơn hẳn.
Dẫu hiện nay hình ảnh cao thượng trảm yêu trừ ma vì dân được rêu rao phổ biến, song, tu sĩ cũng cần sinh tồn, chuyện phí sức trâu mà còn không được đền đáp thì mấy ai thèm làm. Tuy nhiên vẫn có người hiếm hoi làm điều đó, thậm chí còn làm thế tận 8 năm.
Túc Trì du lịch 8 năm, trong thời gian này đã giết chết vô số tà ma gây hại cho nhân gian, nhiều bận kinh qua kiếp nạn sinh tử, trái lại đến nay vẫn không thay đổi và bản thân chàng chừng như không coi đây là chuyện gì to tát - nhìn bộ dạng đó, ngươi cũng chẳng thể tỏ rốt cuộc chàng xem việc gì là to tát nữa.
Rất khó hiểu nhưng lại vô cùng đáng khâm phục.
Nghĩ lại lịch sử huy hoàng của Kiếm Các dốc sức trấn áp yêu ma khi xưa, mọi người khó mà không nổi lên lòng tôn kính.
Danh môn chính phái, đàng hoàng liêm khiết, bảo sao khi toàn dạy ra các đệ tử Kiếm tu thật ưu tú! Ngặt nỗi vận may không đủ lại phải lúc mãn chiều xế bóng...
“Giờ làm Kiếm tu cũng khó lắm, nhìn con bé gầy tong teo kia kìa.”
“Đây gọi là cố chấp, kiếm tâm kiên định mới thành đại đạo.”
“Bây giờ người có khả năng giữ vững bản tâm thật sự không còn nhiều.”
Người qua đường Giáp lúc nãy hòa mình vào đám đông nghe thấy những lời khen ngợi chí tình ngay khi nay đã sững sờ: “?”
A??
Kiều Linh San thiếu điều ngượng chín mặt vì những lời khen ngợi. Nàng ấy quay lại nhìn, thấy Vân Nhàn đang ưỡng thẳng tắp cái lưng thường ngày ủ rũ, nở nụ cười tươi sáng khác hẳn vẻ mặt suy tính chuyện xấu thường ngày, y một thiếu niên tuổi xanh mới ra đời. Giả sử không phải tối qua nom thấy người này ngồi vắt chân trên bệ đá, cái thoáng nhìn này suýt chút nữa đã lừa được nàng ấy: “...”
Vân Nhàn luôn có thể khiến nàng ấy bất ngờ.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Ra trận xong, tiếp theo là sự xuất hiện của bốn người giám sát.
Do người chiến thắng trong Đại Chiến Tứ Phương kỳ trước thuộc Bắc Giới nên đương nhiên đại diện Bắc Giới sẽ là người đọc luật lệ. Người giám sát Bắc Giới là Liễu Xương có đôi lông mày rậm, mắt sâu, vẻ uy nghiêm không giận mà tự uy, hốc mắt lõm sâu chứa đầy vẻ hung dữ. Ông ta đang trừng mắt nhìn Liễu Thế đang ngó quanh ngó quất bên kia, khàn khàn cất lời: “Đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, xem ra vẫn do cha nó không dạy dỗ tốt để nó ra đây làm mất mặt xấu hổ.”
Đôi mắt đẹp nhướng lên, Y tu Lê Phái Nam Giới mỉm cười: “Đúng vậy.”
Giả vờ làm gì nữa, ai thèm quan tâm đến ông chứ.
Liễu Xương: “?”
Khuôn mặt khựng lại cứng đờ một thoáng, đoạn ông ta nhìn sang phía bên kia.
Đại sư Minh Quang Tây Giới đang nhắm mắt tụng kinh.
Túc Trì Đông Giới đang nhắm mắt luyện kiếm.
Góc khuất toát lên một bầu không khí tự kỷ, Liễu Xương không còn ai để nói chuyện, ông ta hết cách tiếp tục đành đứng dậy đầy bực bội và mở miệng.
Rõ ràng ông ta đâu xuất hiện, thế nhưng những người ngoài sân đấu bỗng nghe thấy một giọng nói hùng hồn vọng giữa không trung, vang như chuông đồng, mang theo uy thế cuồng bạo. Hiện trường bỗng chốc im bặt, chỉ có lời nói của Liễu Xương vang vọng không thôi.
“Vừa vào chốn này, sống chết tự chịu!”
“…”
Mức độ dông dài của Liễu Xương nằm từ mức Vân Lang trở lên tới Lục Trưởng lão trở xuống, cân sức ngang tài với Anh Lạc. Sau khi nghiêng đầu suy nghĩ, Vân Nhàn tự tóm tắt lại như vậy.
Mười năm mới mở một lần, bí cảnh hoang mạc tạo điều kiện cho dị thú, yêu và cỏ cây bên trong có thời gian nghỉ ngơi cũng như sinh sôi nảy nở. Chúng không giống như yêu thú được các tông môn nuôi dưỡng ở sau núi hòng huấn luyện đệ tử, thay vào đó chúng là loài ăn tươi nuốt sống, dã tính mạnh mẽ, tính công kích cực mạnh, tu vi cũng khác nhau. Tóm lại gặp phải thứ gì hoàn toàn phụ thuộc vào may mắn, sống chết có số, cố gắng lên nào!
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giết yêu thú sẽ lấy được yêu đan và từ đó ghi điểm. Một viên yêu đan của yêu thú tầng Luyện Khí là 1 điểm, một viên của Trúc Cơ là 10 điểm, một viên của Kim Đan là 1 ngàn, Nguyên Anh thì… Ví dù gặp yêu thú Nguyên Anh thì cứ lo chạy trước, chạy chậm một tí là mình xanh cỏ.
Đương nhiên chỉ cần nhìn vào cách sắp xếp điểm số này sẽ phát giác được bọn họ không muốn tất cả các đệ tử đều đi giết yêu thú, những khoảnh khắc đặc sắc nhất của mỗi kỳ đều bắt nguồn từ quy định sau:
Không được chủ động giết hại người khác nhưng có thể lấy điểm từ người khác.
Cứ đi ăn trộm, lừa gạt, cướp giật, bất kể bằng cách nào, miễn là không hại đến tính mạng con người thì mọi thủ đoạn đều được cho phép.
Mà tiêu chuẩn “giết hại” này cũng khá tinh vi, đánh cho nửa chết, trọng thương hôn mê, miễn là nhìn vào vẫn còn hơi thở, thì không tính là đã giết hại người.
Dù rằng mỗi tu sĩ đều được trang bị một lá phù ngọc bảo vệ tính mạng, có thể bóp nát trong thời điểm nguy cấp để từ bỏ tư cách và truyền ra khỏi bí cảnh, ngặt nỗi có quá nhiều phương thức khiến họ không kịp lấy ra phù ngọc.
Vì vậy đến giai đoạn sau, gần như sẽ là một cuộc hỗn chiến đẫm máu không thể tránh khỏi.
Vân Nhàn nghe từng lời của Liễu Xương, tổng cảm thấy từng câu từng chữ đều vặn vẹo viết thành “để các ngươi biết sự hiểm ác của giới tu chân”. Ông ta ôm lòng đổ thêm dầu vào lửa rành rành ra đấy.
Sau một lúc nữa, bí cảnh mở ra, mọi người sẽ bị dòng chảy loạn cuốn vào, tản mát khắp nơi trong bí cảnh.
Liễu Xương nói xong tất cả thì im bặt, trong sân lại vang lên tiếng xôn xao bàn tán. Kiều Linh San khẽ chạm vào tay Vân Nhàn, không giấu được vẻ lo lắng: “Vân Nhàn, nếu chúng ta không ở cùng một chỗ thì phải làm sao?”
Phong Diệp cũng ủ rũ: “Đúng vậy.”
Trên thực tế có khả năng cao là sẽ không ở cùng một chỗ, nhưng Vân Nhàn vẫn vỗ vai nàng ấy, nói với vẻ mặt kiên định làm người ta an tâm cực: “Sẽ gặp lại thôi. Nhưng lỡ gặp phải kẻ thù mạnh không thể địch nổi, muội nhất định phải nhớ kẻ sĩ có thể giết...”
“Hiểu rồi.” Kiều Linh San khẳng khái nói, “Tuyệt đối không làm nhục danh tiếng Kiếm Các!”
Vân Nhàn trầm ngâm: “Cũng có thể chịu nhục.”*
*Câu đúng là “Kẻ sĩ có thể giết nhưng không thể làm nhục”
Kiều Linh San: “?”
Tỷ lặp lại lần nữa coi???
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chưa kịp đợi nàng ấy nhảy dựng lên hạch hỏi, rốt cuộc sương mù cấu thành từ linh khí nồng nặc qua bao năm không thay đổi trước bí cảnh hoang mạc đã nhạt màu, càng lúc càng ảm đạm. Đúng lúc phong ấn yếu nhất, một mũi tên đao kinh thiên động địa xé toạc không khí, mang theo lực mạnh hùng hồn, cắm thẳng vào vị trí yếu nhất của phong ấn. Gieo lên tiếng ầm ĩ, phong ấn bắt đầu nứt nẻ từ tâm điểm, vết nứt lan rộng ra theo xu thế không thể tránh khỏi.
Liễu Xương – người mà trước giờ chỉ nghe tiếng mà không thấy người – hiện ra lưng trời, hất tay áo hừ lạnh.
Đại sư Minh Quang cũng vội vàng đứng dậy, pháp trượng quấn quanh ánh sáng vàng chói bao trùm lên phong ấn, tỏa ra vầng sáng hình hoa sen, thoạt trông dịu dàng nhưng lại đang từng chút một gặm nhấm vào sâu.
Lê Phái quát: “Lên châm!”
Bốn mươi chín cây ngân châm lướt nhanh vù vù, đâm vào phong ấn với thế sà sã. Thêm một đợt sóng xao, bốc lên làn khói trắng nhạt.
Chỉ còn lại một đòn cuối cùng.
Với đôi mắt hờ hững, Túc Trì rút kiếm.
Kiếm của chàng mang tên Chước Nguyệt, kiếm pháp ngắn gọn có thừa, không quá nhiều rầy rà. Đầu ngón tay lướt qua mũi kiếm một vòng, trong nháy mắt hàng chục bóng kiếm mạnh mẽ nổi lên từ dưới chân. Theo đà chàng nhẹ nhàng chỉ, chúng rít gió lao về phía phong ấn ra một đòn trảm phong…
Tiếng động vang trời như chẻ núi nứt biển, phong ấn bị cưỡng bức phá vỡ, đất rung núi chuyển, trời đất cuồng quay. Ngay một khắc trước khi bước vào bí cảnh, Vân Nhàn thấy trong mắt toàn là bóng kiếm xanh băng phô thiên cái địa kia đã không khỏi nghĩ:
Một ngày nào đó, mình nhất định phải nắm giữ khả năng này.
Không. Mình muốn vượt qua.
“...”
Hiềm mội nỗi, sự thật chứng minh rằng khi số đen thì uống nước lạnh cũng tê răng.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trước mắt tối sầm, khi mở mắt ra, trước mặt Vân Nhàn là một lùm cỏ xanh, rễ cây còn loáng thoáng mang theo hơi nước ẩm ướt, cho thấy khả dĩ có một hồ nước không xa. Điều này thật sự hiếm thấy trong hoang mạc, rốt cuộc nó không tới mức trống trải và ít nhất là có nơi ẩn náu…
Trước hết nàng sờ kiếm, vừa quay lại đã nhìn thấy Liễu Thế và mười tên nam tử vạm vỡ y như đúc.
Trong khi bên cạnh nàng lại không có bất kỳ ai, chẳng rõ Kiều Linh San và Phong Diệp đã bị truyền tống đến đâu.
Cả hai đều im lặng.
Liễu Thế nhìn nàng với ánh mắt ngày càng trở nên kỳ lạ, trong sự im lặng ngột ngạt này, y chậm rãi mở lời: “Từ nãy đến giờ ta đã thấy ngươi không bình thường.”
Mặt nạ che được khuôn mặt nhưng không lấp được dáng người, huống chi lỗ tai của Vân Nhàn dài khá đặc biệt, vểnh ra ngoài chứ không dựng thẳng như bản thân y. Chưa kể còn có chiều cao này, bàn tay này, cũng như đôi mắt rõ ràng trong veo xinh đẹp nhưng không hiểu sao lại trông quá ngứa đòn…
Vân Nhàn thấy tình hình không ổn, đứng im đáp lời: “Ta có thể giải thích.”
“Giải thích cái gì?” Bây giờ khi nghĩ đến những tin đồn về bản thân, Liễu Thế tức giận nghiến răng, “Ngươi không phải là đệ tử Đao Tông à?”
“Đao Tông nào?” Vân Nhàn nghiêng đầu, tỏ vẻ khá hoang mang, “Ta nói là Lúa Tông cơ mà. Là tông phái trồng trọt ở Nam Giới. Trồng trọt cần tưới bằng linh khí, năng suất lúa một mẫu là mười ngàn tám.”
“Ngươi ở đây nói nhảm cứt gì vậy? Cho là ta sẽ tin?” Liễu Thế suýt bật cười vì tức giận, “Âm điệu hoàn toàn khác nhau!”
Vân Nhàn vừa sờ kiếm vừa lén lút lùi lại, đoạn xoay người bỏ chạy ngay tắp lự, tuy nhiên nàng vẫn không quên ngoảnh lại hét lên: “Ngươi hiểu cái cứt gì! Người miền Nam có giọng địa phương là chuyện bình thường!”
………..
Lời tác giả:
Không có ý định miệt thị người miền Nam vì tác giả cũng là người miền Nam
Cuối cùng thì hắn vẫn tới nơi này.
Lúc trước hắn đã chờ đợi khá lâu trong Cõi Đao Kiếm của Kiếm Các, rõ ràng cố nén sự xấu hổ để làm theo lời của Khách tiền bối, cũng thật sự gặp được kiếm Thái Bình. Vậy mà chẳng hiểu sao kiếm Thái Bình lại nhất quyết không chịu đến gần hắn dù chỉ nửa tấc, cuối cùng vẫn vụt mất nó. Gieo neo vượt qua cửa ải, “nhà dột còn gặp mưa rào”, con đường của hắn vô tình va vào trận gió của bí cảnh. Không có uy lực của kiếm Thái Bình, hắn đành gắng gượng chống đỡ, bị thương nặng, phải về tông môn dưỡng sức mấy ngày mới bình phục.
Trong những ngày nằm trên giường bệnh, thậm chí hắn bắt đầu nghi ngờ rốt cuộc thoại bản là thật hay giả, liệu bản thân mình có thể thành thần được hay chăng. Nhưng rất nhanh sau đó, một người họ hàng xa tách khỏi gia đình lâu nay đã gửi đến tin bất thường, muốn giới thiệu hắn với Tiết Linh Tú.
Hắn không liên lạc với người họ hàng đó mười mấy năm trời, vậy mà giờ đây người ta lại giúp đỡ hắn ở thời điểm quan trọng này. Hắn không muốn làm gia đình thất vọng thêm lần nữa bèn thành công thuyết phục Tiết Linh Tú để hắn đi cùng tới Đại Chiến Tứ Phương. Lần này không có người ngoài cản trở, con đường rộng mở, thuận lợi có thừa.
Trọng Trường Nghiêu cảm nhận được cái nhìn nồng nàn của quỷ hấp tinh ở đằng xa thì cười khẽ, cảm giác nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay lại một lần nữa trào dâng trong lòng.
... Ngoại trừ thế lực mà hắn đại diện đổi từ Đông Giới sang Nam Giới, mọi thứ khác đều không có gì khác biệt.
Mãi đến khi hắn liếc mắt sang bên phải, nhìn thấy ba người Vân Nhàn quen thuộc.
Vân Nhàn nở nụ cười thân thiện với hắn, thậm chí còn vẫy tay chào từ xa. Vì sao Kiều Linh San bên cạnh nàng ta vẫn mang vẻ thương cảm kỳ lạ như mọi khi? Rốt cuộc đang thương cảm điều gì? Phong Diệp bên cạnh có vẻ mặt đầy hoang mang, dường như vừa hỏi câu “Hắn là ai?”.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trọng Trường Nghiêu khẽ giật mình, suýt thì không kiềm được, song hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, cũng đáp lại bằng nụ cười nhẹ nhàng nho nhã.
Hắn là ai ư? Ý chừng bây giờ đã không quan trọng, nhưng chẳng mấy chốc, cả tòa thành sẽ vang vọng cái tên của hắn.
“Trọng Trường Nghiêu.” Tiết Linh Tú phe phẩy chiếc quạt xếp trước mặt một cách thiếu kiên nhẫn, “Ngươi nhìn gì vậy?”
“Không nhìn gì cả, chỉ là đôi mắt cứ bị thu hút bởi cỗ xe ngựa của Tiết huynh.” Trọng Trường Nghiêu hoàn hồn, cười khổ trả lời, “Lớp mui xe làm từ sừng hươu Trọng Thủy ngàn năm, thật là quá xa xỉ và hiếm có trên đời.”
Lời khen ngợi hoa mỹ này khiến Tiết Linh Tú hài lòng quá đỗi nhưng hắn vẫn tỏ ra hờ hững: “Cũng bình thường thôi.”
“...”
Bên này.
Phong Diệp băn khoăn: “Hắn là ai? Đeo kiếm, cũng là Kiếm tu, sao không xuống núi cùng các ngươi?”
Kiều Linh San: “Một kẻ đáng thương.”
Vân Nhàn mỉm cười bí ẩn: “Có vài chuyện, tốt nhất là không nên biết.”
Dù sao chỉ cần dắt dây đến Trọng Trường Nghiêu, nhẹ thì bị bẽ mặt, nặng thì bị thu nạp làm đàn em; vế trước may ra chỉ xảy ra một lần còn vế sau cứ được sử dụng đi sử dụng lại, xui cực.
Chẳng mấy chốc các môn phái lần lượt ra trận.
Tông môn có nở mày nở mặt hay chăng cứ nhìn vào đây. Những tông môn thật sự mạnh mẽ không cần che giấu, cũng không sợ phơi bày con át chủ bài của mình. Thậm chí nhiều đệ tử đứng đầu còn phô bày đặc điểm, thói quen, thậm chí là cả tuyệt chiêu của mình cho mọi người biết. Người khác có thể trao đổi lẫn nhau những thông tin thu thập được để đề phòng, ví dụ như người bên cạnh ba người bọn họ.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng Rèn Thể Môn lừng danh đã xuất hiện. Đứng đầu đoàn người là một nữ tử lạnh lùng với mái tóc đỏ rực như lửa, vóc hạc sắc bén có phần nhỏ nhắn so với đám tráng hán vạm vỡ, da đen bóng xung quanh. Tuy nhiên nhìn vào vị trí của nàng ấy, hẳn chẳng ai nghĩ nàng ấy có liên quan gì đến hai chữ “rèn thể “ cả.
Người qua đường Giáp hít sâu một hơi: “Đây không phải là đại tiểu thư Cơ Dung Tuyết của Rèn Thể Môn sao? Thật sự đã xuất quan rồi?! Nghe đồn nàng ta tu luyện công pháp thượng thừa nhất của môn phái là công pháp cấp Thiên khiến gân xương như thép, hung hãn vô cùng. Vũ khí bản mệnh của nàng ta được luyện chế từ xương sống của Liệt Quang Hổ Sư, mở biển phá núi là chuyện không đáng kể…”
Vân Nhàn cũng hãi hùng: “Khủng khiếp đến mức đó á?!”
Tiếp theo sau là Liễu Thế, một người quen cũ. Hôm nay, không hiểu vì sao (mà thực ra Vân Nhàn đã biết) y trông tiều tụy, không còn khí thế ngạo mạn như đã từng, đi theo sau lưng y là một đám đệ tử Đao Tông câm như hến.
Người qua đường Giáp lại hít một hơi lạnh: “Không ngờ năm nay lại là Liễu Thế của Đao Tông xuất chiến, xem ra tham vọng của Bắc Giới đã hoàn toàn không còn che giấu gì nữa rồi. Phải biết rằng Liễu Thế này đã tu luyện đao Sát Lục khi còn nhỏ và đã tinh thông đạo này từ dạo ấy, một tay múa đao pháp tạo đao phong trong đại chiến chẳng khác gì sói vào bầy cừu...”
Kiều Linh San lắp bắp: “Khủng khiếp đến mức đó á?!”
Cuối cùng là Phật Thôn và Hợp Hoan Tông Tây Giới. Do quá quàng xiên, thành thử Hợp Hoan Tông bị phớt lờ một lần nữa.
Ánh vàng chói mắt, Phật pháp giáng thế, mọi người chỉ thấy một tên Phật tu tóc dài phóng khoáng đứng trước một nhóm hòa thượng đầu trọc nghiêm túc. Tên này có đôi mắt đào hoa hút hồn, trang phục pháp y trên người càng được chạm trổ hoa văn mạ vàng, lòe loẹt, thật chẳng ra làm sao.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người qua đường Giáp nhíu mày: “Lẽ nào... Đây là lần đầu tiên Kỳ Chấp Nghiệp đi ra khỏi khu vực Phật Thôn? Với bản tính của gã, liệu những hòa thượng khác kiềm chế được gã không? Phải biết rằng pháp trượng Đông Cực của gã do Đại sư Minh Quang ban tặng, ngàn vạn công đức vờn quanh, có tác dụng khắc chế và thanh tẩy tộc Yêu ma trời sinh!”
Phong Diệp đang vội vàng ghi chép, nghiệp vụ không thuần thục cho lắm: “Khủng, khủng khiếp đến mức đó...”
“?” Cuối cùng người qua đường Giáp cũng không thể nhịn được nữa, đứng dậy quát lớn, “Này, đám quỷ nhỏ! Các ngươi chẳng biết gì cả à?!!”
Chỉ riêng “khủng khiếp đến mức đó khủng khiếp đến mức đó” đã mấy bận rồi!! Hắn nhẫn nhịn quá lâu vì thấy tuổi tác còn nhỏ, tốt xấu cũng đổi từ khác đi chứ, đừng qua loa được không!!
Thấy chuyện bại lộ, ba người chuồn lẹt, nhanh chóng tẩu thoát.
Đúng lúc đến lượt Đông Giới ra sân.
Khi ba người Vân Nhàn, Kiều Linh San và Phong Diệp bước vào, toàn bộ bí cảnh bỗng chốc im bặt.
Trong đội hình ồ ạt hừng hựt khí thế của ba giới phía trước, bóng dáng ba thiếu niên này lại toát ra vẻ yếu ớt, làm người tha xót thương.
Người dẫn đầu phía trước thanh tao, giản dị trong bộ kiếm bào, đầu không cúi thấp nửa phần, mặt mày khí khái hào hùng, tỏa sáng rực rỡ.
Chực cành thông xanh, trải qua sương giá không đổi sắc.
Về hai người phía sau, tuy trong mắt có tò mò nhưng họ chớ hề kệch cỡm, lưng thẳng tắp, mắt ngọc mày ngài, tựa như trúc xanh.
Đơn bạc nhưng không yếu đuối; thế thấp nhưng không tự ti. Thế nào là khí phách, đây mới là khí phách.
Phải biết rằng đại chúng luôn có một tâm lý kỳ lạ, đối với phe yếu thế, họ luôn không tiếc lời khen ngợi. Suy cho cùng không có sức uy hiếp, người ta sẽ không lo lắng mang họa vào thân. Hiện giờ thế lực Đông Giới đơn bạc, nhìn chừng sắp sụp đổ; lại thêm Bắc Giới hãy còn đang rình rập. Đám trẻ này thảm thương muốn chết nhưng vẫn kiên trì đến đây, hiển nhiên sẽ khiến người ta nhìn đâu cũng thấy Đông Giới thuận mắt.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giúp thì đương nhiên là không giúp, tuy nhiên khen thì có thể khen.
Nếu đổi thành Đông Giới là kẻ ngấp nghé như người Bắc Giới, âu đã có chuyện để nói. Chỉ cần Vân Nhàn đi đứng không đứng đắn cũng bị chỉ trích năm sáu điều.
Mọi người bàn tán một thoáng, sau khi biết Vân Nhàn là đệ tử Kiếm Các, những lời khen ngợi hốt nhiên trở nên chân thành hơn hẳn.
Dẫu hiện nay hình ảnh cao thượng trảm yêu trừ ma vì dân được rêu rao phổ biến, song, tu sĩ cũng cần sinh tồn, chuyện phí sức trâu mà còn không được đền đáp thì mấy ai thèm làm. Tuy nhiên vẫn có người hiếm hoi làm điều đó, thậm chí còn làm thế tận 8 năm.
Túc Trì du lịch 8 năm, trong thời gian này đã giết chết vô số tà ma gây hại cho nhân gian, nhiều bận kinh qua kiếp nạn sinh tử, trái lại đến nay vẫn không thay đổi và bản thân chàng chừng như không coi đây là chuyện gì to tát - nhìn bộ dạng đó, ngươi cũng chẳng thể tỏ rốt cuộc chàng xem việc gì là to tát nữa.
Rất khó hiểu nhưng lại vô cùng đáng khâm phục.
Nghĩ lại lịch sử huy hoàng của Kiếm Các dốc sức trấn áp yêu ma khi xưa, mọi người khó mà không nổi lên lòng tôn kính.
Danh môn chính phái, đàng hoàng liêm khiết, bảo sao khi toàn dạy ra các đệ tử Kiếm tu thật ưu tú! Ngặt nỗi vận may không đủ lại phải lúc mãn chiều xế bóng...
“Giờ làm Kiếm tu cũng khó lắm, nhìn con bé gầy tong teo kia kìa.”
“Đây gọi là cố chấp, kiếm tâm kiên định mới thành đại đạo.”
“Bây giờ người có khả năng giữ vững bản tâm thật sự không còn nhiều.”
Người qua đường Giáp lúc nãy hòa mình vào đám đông nghe thấy những lời khen ngợi chí tình ngay khi nay đã sững sờ: “?”
A??
Kiều Linh San thiếu điều ngượng chín mặt vì những lời khen ngợi. Nàng ấy quay lại nhìn, thấy Vân Nhàn đang ưỡng thẳng tắp cái lưng thường ngày ủ rũ, nở nụ cười tươi sáng khác hẳn vẻ mặt suy tính chuyện xấu thường ngày, y một thiếu niên tuổi xanh mới ra đời. Giả sử không phải tối qua nom thấy người này ngồi vắt chân trên bệ đá, cái thoáng nhìn này suýt chút nữa đã lừa được nàng ấy: “...”
Vân Nhàn luôn có thể khiến nàng ấy bất ngờ.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Ra trận xong, tiếp theo là sự xuất hiện của bốn người giám sát.
Do người chiến thắng trong Đại Chiến Tứ Phương kỳ trước thuộc Bắc Giới nên đương nhiên đại diện Bắc Giới sẽ là người đọc luật lệ. Người giám sát Bắc Giới là Liễu Xương có đôi lông mày rậm, mắt sâu, vẻ uy nghiêm không giận mà tự uy, hốc mắt lõm sâu chứa đầy vẻ hung dữ. Ông ta đang trừng mắt nhìn Liễu Thế đang ngó quanh ngó quất bên kia, khàn khàn cất lời: “Đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, xem ra vẫn do cha nó không dạy dỗ tốt để nó ra đây làm mất mặt xấu hổ.”
Đôi mắt đẹp nhướng lên, Y tu Lê Phái Nam Giới mỉm cười: “Đúng vậy.”
Giả vờ làm gì nữa, ai thèm quan tâm đến ông chứ.
Liễu Xương: “?”
Khuôn mặt khựng lại cứng đờ một thoáng, đoạn ông ta nhìn sang phía bên kia.
Đại sư Minh Quang Tây Giới đang nhắm mắt tụng kinh.
Túc Trì Đông Giới đang nhắm mắt luyện kiếm.
Góc khuất toát lên một bầu không khí tự kỷ, Liễu Xương không còn ai để nói chuyện, ông ta hết cách tiếp tục đành đứng dậy đầy bực bội và mở miệng.
Rõ ràng ông ta đâu xuất hiện, thế nhưng những người ngoài sân đấu bỗng nghe thấy một giọng nói hùng hồn vọng giữa không trung, vang như chuông đồng, mang theo uy thế cuồng bạo. Hiện trường bỗng chốc im bặt, chỉ có lời nói của Liễu Xương vang vọng không thôi.
“Vừa vào chốn này, sống chết tự chịu!”
“…”
Mức độ dông dài của Liễu Xương nằm từ mức Vân Lang trở lên tới Lục Trưởng lão trở xuống, cân sức ngang tài với Anh Lạc. Sau khi nghiêng đầu suy nghĩ, Vân Nhàn tự tóm tắt lại như vậy.
Mười năm mới mở một lần, bí cảnh hoang mạc tạo điều kiện cho dị thú, yêu và cỏ cây bên trong có thời gian nghỉ ngơi cũng như sinh sôi nảy nở. Chúng không giống như yêu thú được các tông môn nuôi dưỡng ở sau núi hòng huấn luyện đệ tử, thay vào đó chúng là loài ăn tươi nuốt sống, dã tính mạnh mẽ, tính công kích cực mạnh, tu vi cũng khác nhau. Tóm lại gặp phải thứ gì hoàn toàn phụ thuộc vào may mắn, sống chết có số, cố gắng lên nào!
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giết yêu thú sẽ lấy được yêu đan và từ đó ghi điểm. Một viên yêu đan của yêu thú tầng Luyện Khí là 1 điểm, một viên của Trúc Cơ là 10 điểm, một viên của Kim Đan là 1 ngàn, Nguyên Anh thì… Ví dù gặp yêu thú Nguyên Anh thì cứ lo chạy trước, chạy chậm một tí là mình xanh cỏ.
Đương nhiên chỉ cần nhìn vào cách sắp xếp điểm số này sẽ phát giác được bọn họ không muốn tất cả các đệ tử đều đi giết yêu thú, những khoảnh khắc đặc sắc nhất của mỗi kỳ đều bắt nguồn từ quy định sau:
Không được chủ động giết hại người khác nhưng có thể lấy điểm từ người khác.
Cứ đi ăn trộm, lừa gạt, cướp giật, bất kể bằng cách nào, miễn là không hại đến tính mạng con người thì mọi thủ đoạn đều được cho phép.
Mà tiêu chuẩn “giết hại” này cũng khá tinh vi, đánh cho nửa chết, trọng thương hôn mê, miễn là nhìn vào vẫn còn hơi thở, thì không tính là đã giết hại người.
Dù rằng mỗi tu sĩ đều được trang bị một lá phù ngọc bảo vệ tính mạng, có thể bóp nát trong thời điểm nguy cấp để từ bỏ tư cách và truyền ra khỏi bí cảnh, ngặt nỗi có quá nhiều phương thức khiến họ không kịp lấy ra phù ngọc.
Vì vậy đến giai đoạn sau, gần như sẽ là một cuộc hỗn chiến đẫm máu không thể tránh khỏi.
Vân Nhàn nghe từng lời của Liễu Xương, tổng cảm thấy từng câu từng chữ đều vặn vẹo viết thành “để các ngươi biết sự hiểm ác của giới tu chân”. Ông ta ôm lòng đổ thêm dầu vào lửa rành rành ra đấy.
Sau một lúc nữa, bí cảnh mở ra, mọi người sẽ bị dòng chảy loạn cuốn vào, tản mát khắp nơi trong bí cảnh.
Liễu Xương nói xong tất cả thì im bặt, trong sân lại vang lên tiếng xôn xao bàn tán. Kiều Linh San khẽ chạm vào tay Vân Nhàn, không giấu được vẻ lo lắng: “Vân Nhàn, nếu chúng ta không ở cùng một chỗ thì phải làm sao?”
Phong Diệp cũng ủ rũ: “Đúng vậy.”
Trên thực tế có khả năng cao là sẽ không ở cùng một chỗ, nhưng Vân Nhàn vẫn vỗ vai nàng ấy, nói với vẻ mặt kiên định làm người ta an tâm cực: “Sẽ gặp lại thôi. Nhưng lỡ gặp phải kẻ thù mạnh không thể địch nổi, muội nhất định phải nhớ kẻ sĩ có thể giết...”
“Hiểu rồi.” Kiều Linh San khẳng khái nói, “Tuyệt đối không làm nhục danh tiếng Kiếm Các!”
Vân Nhàn trầm ngâm: “Cũng có thể chịu nhục.”*
*Câu đúng là “Kẻ sĩ có thể giết nhưng không thể làm nhục”
Kiều Linh San: “?”
Tỷ lặp lại lần nữa coi???
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chưa kịp đợi nàng ấy nhảy dựng lên hạch hỏi, rốt cuộc sương mù cấu thành từ linh khí nồng nặc qua bao năm không thay đổi trước bí cảnh hoang mạc đã nhạt màu, càng lúc càng ảm đạm. Đúng lúc phong ấn yếu nhất, một mũi tên đao kinh thiên động địa xé toạc không khí, mang theo lực mạnh hùng hồn, cắm thẳng vào vị trí yếu nhất của phong ấn. Gieo lên tiếng ầm ĩ, phong ấn bắt đầu nứt nẻ từ tâm điểm, vết nứt lan rộng ra theo xu thế không thể tránh khỏi.
Liễu Xương – người mà trước giờ chỉ nghe tiếng mà không thấy người – hiện ra lưng trời, hất tay áo hừ lạnh.
Đại sư Minh Quang cũng vội vàng đứng dậy, pháp trượng quấn quanh ánh sáng vàng chói bao trùm lên phong ấn, tỏa ra vầng sáng hình hoa sen, thoạt trông dịu dàng nhưng lại đang từng chút một gặm nhấm vào sâu.
Lê Phái quát: “Lên châm!”
Bốn mươi chín cây ngân châm lướt nhanh vù vù, đâm vào phong ấn với thế sà sã. Thêm một đợt sóng xao, bốc lên làn khói trắng nhạt.
Chỉ còn lại một đòn cuối cùng.
Với đôi mắt hờ hững, Túc Trì rút kiếm.
Kiếm của chàng mang tên Chước Nguyệt, kiếm pháp ngắn gọn có thừa, không quá nhiều rầy rà. Đầu ngón tay lướt qua mũi kiếm một vòng, trong nháy mắt hàng chục bóng kiếm mạnh mẽ nổi lên từ dưới chân. Theo đà chàng nhẹ nhàng chỉ, chúng rít gió lao về phía phong ấn ra một đòn trảm phong…
Tiếng động vang trời như chẻ núi nứt biển, phong ấn bị cưỡng bức phá vỡ, đất rung núi chuyển, trời đất cuồng quay. Ngay một khắc trước khi bước vào bí cảnh, Vân Nhàn thấy trong mắt toàn là bóng kiếm xanh băng phô thiên cái địa kia đã không khỏi nghĩ:
Một ngày nào đó, mình nhất định phải nắm giữ khả năng này.
Không. Mình muốn vượt qua.
“...”
Hiềm mội nỗi, sự thật chứng minh rằng khi số đen thì uống nước lạnh cũng tê răng.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trước mắt tối sầm, khi mở mắt ra, trước mặt Vân Nhàn là một lùm cỏ xanh, rễ cây còn loáng thoáng mang theo hơi nước ẩm ướt, cho thấy khả dĩ có một hồ nước không xa. Điều này thật sự hiếm thấy trong hoang mạc, rốt cuộc nó không tới mức trống trải và ít nhất là có nơi ẩn náu…
Trước hết nàng sờ kiếm, vừa quay lại đã nhìn thấy Liễu Thế và mười tên nam tử vạm vỡ y như đúc.
Trong khi bên cạnh nàng lại không có bất kỳ ai, chẳng rõ Kiều Linh San và Phong Diệp đã bị truyền tống đến đâu.
Cả hai đều im lặng.
Liễu Thế nhìn nàng với ánh mắt ngày càng trở nên kỳ lạ, trong sự im lặng ngột ngạt này, y chậm rãi mở lời: “Từ nãy đến giờ ta đã thấy ngươi không bình thường.”
Mặt nạ che được khuôn mặt nhưng không lấp được dáng người, huống chi lỗ tai của Vân Nhàn dài khá đặc biệt, vểnh ra ngoài chứ không dựng thẳng như bản thân y. Chưa kể còn có chiều cao này, bàn tay này, cũng như đôi mắt rõ ràng trong veo xinh đẹp nhưng không hiểu sao lại trông quá ngứa đòn…
Vân Nhàn thấy tình hình không ổn, đứng im đáp lời: “Ta có thể giải thích.”
“Giải thích cái gì?” Bây giờ khi nghĩ đến những tin đồn về bản thân, Liễu Thế tức giận nghiến răng, “Ngươi không phải là đệ tử Đao Tông à?”
“Đao Tông nào?” Vân Nhàn nghiêng đầu, tỏ vẻ khá hoang mang, “Ta nói là Lúa Tông cơ mà. Là tông phái trồng trọt ở Nam Giới. Trồng trọt cần tưới bằng linh khí, năng suất lúa một mẫu là mười ngàn tám.”
“Ngươi ở đây nói nhảm cứt gì vậy? Cho là ta sẽ tin?” Liễu Thế suýt bật cười vì tức giận, “Âm điệu hoàn toàn khác nhau!”
Vân Nhàn vừa sờ kiếm vừa lén lút lùi lại, đoạn xoay người bỏ chạy ngay tắp lự, tuy nhiên nàng vẫn không quên ngoảnh lại hét lên: “Ngươi hiểu cái cứt gì! Người miền Nam có giọng địa phương là chuyện bình thường!”
………..
Lời tác giả:
Không có ý định miệt thị người miền Nam vì tác giả cũng là người miền Nam
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









