Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Quỷ hấp tinh đang chạy bán sống bán chết, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng gọi loáng thoáng “Dừng lại! Đừng chạy!”. Nàng ta trợn trắng mắt, cũng hét lại: “Có thể đừng nói nhảm được không?! Ngươi bảo dừng lại là dừng lại, bộ ngươi tưởng ta bị bệnh chắc!”
Ngày nào cũng “dừng lại!”, ai mà chịu dừng lại thật chứ? Lẽ ra phải giả vờ cũng không giả vờ nữa, giọng nói của nàng ta bây giờ nghe ra vẻ hùng hậu khó tả.
Nhìn thấy chấm đen nhỏ xíu phía sau càng lúc càng xa, quỷ hấp tinh mừng thầm trong bụng. Nhanh chóng đi tìm Thánh nữ, cứ nói rằng mình thật sự không thể làm được việc này, sau đó quang minh chính đại đẩy cho người khác…
“Ngươi là Mị Yên Liễu?” Hốt nhiên bên cạnh vang lên giọng nói lạnh lùng của một người con gái.
Mị Yên Liễu hoảng hốt khựng lại, quay ngoắt sang: “Sao ngươi ở đây?!”
Chiếc mặt nạ đầu trâu tưởng chừng bình thường đang nhìn xoáy vào nàng ta, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ quặc. Chân không ngừng nhúc nhích, người này chạy nhanh như chớp và đáp lời: “Từ đầu ta đã ở đây.”
Sơ suất!
Mị Yên Liễu tránh đi cái bàn tay trắng ngần bất ngờ thò ra của nàng trong hung hiểm, mồ hôi lạnh túa như thác đổ. Nếu bị con nhóc này bắt được, đoan chắc danh dự sẽ tan thành mây khói: “Sao ngươi nhanh vậy?!”
“Từ nhỏ đã luyện.”
Hai người còn tiếp tục trò chuyện qua lại.
“Cái thằng nhóc kia ngã sấp xuống thảm lắm, ngươi không định quay lại xem sao?”
“Ta đang bận đuổi theo ngươi.”
“Tin ta đi, đuổi theo nữa sẽ không tốt cho ngươi đâu.”
“Làm sao ngươi biết nếu không thử?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiểu cô nương ngu xuẩn mất khôn, chỉ được mỗi tốc độ mà còn dây dưa mãi. Mị Yên Liễu không muốn tiếp tục dính tới nàng nữa, nhanh nhẹn rút ra một quả cầu hình dạng phức tạp rồi thúc giục linh khí. Quả cầu đột nhiên bùng nổ, ký hiệu bí ẩn của Ma Giáo lập tức bốc lên cùng làn khói xanh…
Cánh tay trái Vân Nhàn khẽ cử động, luồng linh lực mà mắt thường không thể nhìn thấy bị kiếm khí chặn lại một cách chính xác, thay vào đó thứ nổ bung trên bầu trời là một huy hiệu hình thanh kiếm nhỏ, không có vỏ kiếm.
“Cái quái gì đây?!” Lúc này Mị Yên Liễu thực sự vô cùng khiếp sợ tột độ, “Cái này mà ngươi cũng chặn được?!!”
Vân Nhàn cũng sững sờ trong chốc lát, cúi nhìn cánh tay trái, sau đó thong dong mà rằng: “Đúng vậy. Sao, sợ rồi à?”
“Ta sợ cái quái gì!” Mị Yên Liễu cười gằn, “Ma Giáo chúng ta chưa từng học chữ ‘sợ’ này!”
Vân Nhàn truy đuổi không ngừng: “Vậy ngươi thừa nhận mình là một trong năm quỷ hấp tinh hút lấy nguyên dương của con trai Chưởng quầy Giang Tân Lâu rồi ném hắn ra đường?”
Tại sao lại chi tiết đến vậy?? Mị Yên Liễu cảm thấy có gì đó không ổn nhưng vẫn mạnh miệng trả lời: “Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, chính là Mị Yên Liễu ta, làm sao? Ngươi làm gì được ta?”
Vân Nhàn: “...”
Tại sao lúc nào cũng cảm thấy tính tình chị đại quỷ hấp tinh không khớp với tính cách trong thoại bản nhỉ.
Một người và một quỷ lao đi như cuồng phong, lật tung không biết bao nhiêu lá cây cành cây, người dân ven đường đều phải nép mình nhường lối, mắt tròn mắt dẹt nhìn theo với vẻ mặt kinh ngạc.
Tạm thời chưa kể đến cư dân bản địa, những đệ tử tông môn ở đây đều giữ thể diện lắm. Ngày xưa khi Đại sư Minh Quang đến đây siêu độ, ông ấy vừa nhắm mắt ngồi xuống đã có một đóa sen Phật hiện ra; Y tu Tu Tử Đan có bàn tay vàng, người ta xếp hàng dài từ trước cửa ra tới tận ngoại thành; gần đây hơn, ngay cả Kiếm tu Túc Trì cũng mới tung ra một kiếm là chém đứt cổ người mà máu còn chẳng bắn lên vạt áo. Tóm lại bất kể nói thế nào, người ta chưa bao giờ thấy cảnh gà bay chó chạy, ồn ã tới như vậy.
Đã bày ra trận thế lớn bực này còn tưởng là đối thủ đáng gờm, ai dè hóa ra chỉ là một con quỷ hấp tinh?! Không cảm thấy mất mặt à?!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nào có màng tới trận chiến lớn hay chăng, bấy giờ trên mặt Mị Yên Liễu đang tỏa sáng ba từ lớn “một ngàn lượng”. Nói cũng đã nói rồi, dù có đuổi tới chỗ nào nàng vẫn không thể buông tha.
Thôi xong, cố sao cũng không thoát nổi, lòng Mị Yên Liễu hoảng hốt, chợt nàng ta ngoắt ngoéo đổi hướng giữa đường, chạy thục mạng. Nhìn thấy kiếm khí của Vân Nhàn chỉ cách cổ họng nàng ta một tấc, bỗng nhiên trước mắt là một làn hương kỳ lạ lan tỏa, đậm đặc đến mức che phủ thành một lớp manh lụa mờ tối trước mắt người. Mị Yên Liễu mừng rỡ ngẩng đầu, lao tới như chim én về tổ: “Thánh nữ… Ta biết ngay ngài sẽ không bỏ mặc ta…”
Tay Vân Nhàn đột ngột khựng lại.
Giữa không trung, một dải lụa màu tím bằng khói uốn lượn cuồn cuộn như con rắn sống. Tiếng chuông bạc le lói vang lên, lẫn trong hương thơm nồng nàn là một thiếu nữ yêu kiều đáp nhẹ xuống mặt đất bằng mũi chân.
Cẩn trọng e lệ, nhan sắc lộng lẫy át cả trời, một khuôn mặt xinh xắn, một đôi môi đỏ thắm tự nhiên, nàng ấy chỉ đứng yên ở đó, không chút biểu cảm nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ mê người.
Thánh nữ của Ma Giáo, Tức Mặc Xu, Kim Đan tầng 9, chỉ cách Nguyên Anh vẻn vẹn một đường.
Cuối cùng nàng ấy cũng xuất hiện.
Mị Yên Liễu luồn tránh sau lưng nàng ấy, hội tụ cùng bốn ả quỷ hấp tinh khác, thở hổn hển: “Chính, chính là nàng ta, ta thấy nàng ta dùng kiếm! Nàng ta là Kiếm tu!”
“Gào cái gì mà gào?” Ồn ào quá, Tức Mặc Xu hỏi với giọng thiếu kiên nhẫn, “Chẳng phải ta đã bảo ngươi chờ, sẽ có người đến giúp ngươi sao?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mị Yên Liễu ấm ức: “Không có ai cả! Ai đến giúp ta chứ? Ta bị nàng ta đuổi từ Tây sang Đông, động tĩnh ầm ĩ đến mức toàn bộ những người trong thành đều nhìn thấy, ví dù ai muốn giúp thì đã giúp từ lâu rồi!”
Đôi mắt hẹp dài của Tức Mặc Xu liếc nhìn Vân Nhàn, nàng ấy cau mày suy nghĩ sâu xa.
Điều gì đang xảy ra?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, rốt cuộc Kiều Linh San và Phong Diệp – hai người vốn đang chạy cuống cuồng phía sau – cuối cùng cũng đuổi kịp. Hai người nhễ nhại mồ hôi, vịn đầu gối thở hổn hển. Vừa ngẩng đầu lên, họ lại cúi gằm mặt xuống như nhìn thấy ma.
Ma nữ này thật chẳng biết mặc đồ!
Thật ra nếu hai người họ kiên trì thêm một chút, họ sẽ được chứng kiến cảnh tượng thiếu vải hơn của tên trâu yêu đang đi theo đằng sau.
Vân Nhàn nhìn xoáy vào Tức Mặc Xu không chút sợ hãi, thậm chí còn thấy tò mò. Tức Mặc Xu hiếm khi bị ai nhìn lom lom như vậy nên cảm thấy khó chịu, hất cằm ra hiệu: “Này, ngươi đấy. Người mang mặt nạ bên phải, chính là ngươi.”
Vân Nhàn: “Có chuyện gì?”
Tức Mặc Xu: “Nói cho ta biết Trọng Trường Nghiêu ở đâu?”
“??” Vân Nhàn sững sờ, “Hai người đã gặp nhau?”
Không nên thế chứ?
“Ý ngươi bảo ‘đã gặp nhau’ là sao? Ngươi đã nghe tới cái tên ấy?” Tức Mặc Xu từng bước ép sát, vươn móng tay dài định lấy mặt nạ của Vân Nhàn, “Mau nói.”
Vân Nhàn nhẹ nhàng né tránh và lắc đầu: “Ta nhìn thấy ở trong Huyền Bảo Các.”
Đôi mắt đẹp nheo lại, Tức Mặc Xu cố gắng quan sát biểu cảm của Vân Nhàn nhưng không thành, thành thử vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng.
Đám người Ma Giáo đi theo đằng sau đều táng đởm. Thánh nữ nổi danh buồn vui lẫn lộn, một khi không được vừa ý ắt nàng ất sẽ nổi giận, nói không chừng người này sẽ gặp tai ương.
“Các, các ngươi!” Sau chót Kiều Linh San cũng lấy lại hơi thở, tránh nhìn người kia và nói vào không khí, “Hút hết nguyên dương của người ta, giờ hại người ta nằm liệt giường thoi thóp không rõ sống chết, quá đáng hận!”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tức Mặc Xu khựng tay, đoạn quay đầu lại mỉm cười: “Dù sao chúng ta cũng là người trong Ma Giáo cơ mà.” Nàng ấy cười như hoa mùa xuân, vô cùng duyên dáng, trông chẳng có ma khí phân tán.
Kiều Linh San sững sờ một thoáng mới lập tức nói lời chính nghĩa: “Người trong Ma Giáo cũng có thể mặc sức hãm hại người vô tội sao?”
“Vớ vẩn. Ngươi là người Ma Giáo hay ta là người Ma Giáo? Muốn ngươi dạy đời chắc?” Tức Mặc Xu mất kiên nhẫn, đầu ngón tay vung lên, “Nếu hắn không tới nơi đó, thần tiên đến còn không hại được hắn. Tự chuốc lấy họa thì không thể sống, chết là đáng đời.”
Phong Diệp run giọng muốn chen ngang: “Chuyện, chuyện không thể bảo như vậy…”
Tức Mặc Xu: “Câm miệng.”
Phong Diệp: “.”
“Đã không tìm được Trọng Trường Nghiêu, giữ các ngươi lại cũng vô ích.” Tức Mặc Xu lạnh lùng ra lệnh, “Người đâu, ném hết bọn chúng xuống sông ngoài kia cho cá ăn.”
Bọn người phía sau khẽ đáp “vâng” nhưng con trâu yêu kia lại đột ngột mở miệng cản trở: “Thánh nữ, đừng đuổi tận giết tuyệt như thế.”
Tức Mặc Xu hứng thú, hỏi: “Ồ? Vì sao?”
“Bởi vì,” Con trâu yêu trả lời, “Tính cách của một người thích đeo mặt nạ trâu sẽ không quá tệ.”
“...” Cơn giận của Tức Mặc Xu vừa mới giảm xuống lại trỗi dậy, đám thuộc hạ dưới trướng này của nàng ấy toàn là giống gì thế này, “Mặc quần lót vào rồi cút mau!!”
Toàn bộ người Ma Giáo có hình thù quái đản nhìn chòng chọc, dần dà bao vây tới. Ngay khi này, cánh tay trái của Vân Nhàn lại nhói lên một cơn đau không đúng lúc. Đúng lúc nàng định rút kiếm, xa xa truyền tới tiếng kiếm rít hùng hậu!
Tầng mây trên bầu trời chợt tan biến, một bóng người mảnh khảnh khoanh tay đeo kiếm bay tới, cuốn tới theo đợt cuồng phong.
Tức Mặc Xu khịt mũi lạnh lùng, có vẻ khá cáu kỉnh: “Lại thêm một tên Kiếm tu! Tính ra hôm nay ngươi thật may mắn...”
Vân Nhàn còn bối rối hơn cả nàng ấy: “Hả? Người đó á?”
Tức Mặc Xu: “?”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mi mắt hãy còn vương chút sương lạnh, chàng thanh niên cụp mắt nhìn xuống, toàn thân áo trắng, im hơi lặng tiếng, không mang hơi thở con người dẫu là một mảy.
Mảng màu duy nhất trên người là một bông hoa nhỏ tinh khiết cài trên chuôi kiếm. Nhụy hoa màu vàng nhạt, cánh hoa mỏng manh bung nở tô điểm thêm vẻ sinh động cho chàng, không làm chàng trông như một tảng đá vô tri.
Là một vẻ đẹp trai mà vừa nhìn đã thấy ngay, hoặc nói đúng hơn, so với đẹp trai, dùng chữ “thanh tú” sẽ phù hợp hơn cả. Tóc đen mắt đen, muôn vàn tuyết sương không dính tay áo, lạnh lùng như sương trăng, phong thái độc đáo khiến người say mê.
Quá mức cao ngạo lạnh lùng, tạo thành thái cực đối lập rõ so với dung mạo tươi đẹp của Ma tộc. Ngay cả Vân Nhàn vốn không mấy hứng thú đến nhan sắc mà vẫn không dằn lòng nổi nhìn thêm đôi lần.
Phải nói đẹp trai quan trọng quá; dù không có tiền như nhau, vị này là Kiếm tu lạnh lùng còn những người khác chỉ là lũ quỷ nghèo kiết xác.
Kiều Linh San kìm nén sự kích động: “Đại, đại sư huynh Túc Trì!”
“Ừ?” Đây chính là Túc Trì? Cuối cùng cũng thấy được người thật, tương xứng với lời đồn, quả nhiên xinh đẹp đến mức người hay thần cũng phẫn nộ. Vân Nhàn lại ngây người: “Sao huynh ấy lại đến đây?”
Tức Mặc Xu tức giận giãi bày: “Câu này nên do ta hỏi ngươi mới đúng chứ? Đám Kiếm tu các ngươi đều là cái loại bên ngoài một dạng bên trong một dạng, trông quang minh chính đại chứ thật chất đã lén gọi người tới sau lưng!”
Vân Nhàn thật sự không thể hiểu nổi: “Rốt cuộc từ đâu ra mà ngươi có thành kiến lớn với Kiếm tu…”
Nàng muốn gọi người còn cần lén lút?
Túc Trì, đại sư huynh mỹ nhân mà Vân Nhàn chưa từng gặp mặt, trông có kiệm lời, sau khi hạ xuống đất đã không hàn huyên, cứ mặc kiếm khí đẩy lùi mọi người. Tầm mắt chàng rơi vào Vân Nhàn đầy lấm lem bẩn thỉu vì mãi chạy.
Chàng lên tiếng: “Vân Nhàn?”
Giọng điệu bình bình, như muốn xác nhận.
Ngoài dự đoán, giọng nói trầm hơn một chút so với tưởng tượng của Vân Nhàn.
Vân Nhàn gật đầu, chàng lại hỏi: “Không tu luyện, chạy đến đây làm gì?”
Thông thường khi người ta nói câu này luôn mang theo một chút giọng điệu cha chú đâm khiến người khác khó chịu, song chàng nói ra lại có vẻ như chỉ thực sự muốn hỏi “đến đây làm gì”.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thế là Vân Nhàn đáp: “Bắt quỷ hấp tinh.”
“Quỷ hấp tinh.” Túc Trì nhìn con trâu yêu đằng kia với ánh mắt thờ ơ, “Tên này?”
Trâu yêu vô tội thấy đũng quần mát lạnh: “Liên quan gì tới ta?”
“Vậy sao.” Túc Trì lại nhìn con nhện tinh tám chân phía sau Tức Mặc Xu, “Tên này?”
Con nhện tinh với đám lông rậm rạp đang bay phấp phới trong gió: “???”
“...” Mị Yên Liễu không nhịn được nữa, xấu hổ vô cùng, “Này, nhìn thế nào cũng là ta chứ?! Ngươi đã từng thấy quỷ hấp tinh nào trông như thế chưa? Chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo leo cây chứ!”
“Heo sẽ không leo cây.” Túc Trì nhận sai quỷ nhưng chớ hề xấu hổ, cũng không trả lời câu hỏi này, thay vào đó chàng rút kiếm ra chỉ về hướng Mị Yên Liễu, nghiêng đầu nói với Vân Nhàn: “Muội về đi. Để ta đến.”
Biểu cảm không thay đổi mảy may từ đầu đến cuối, chực khuôn mặt được đúc ra.
Tức Mặc Xu: “...”
“Khoan đã! Kiếm hạ lưu người.” Vân Nhàn nhìn Túc Trì với điệu bộ này mà như thấy một kiếm đủ chém chết người, nàng còn muốn báo cáo nhiệm vụ cho Chưởng quầy nữa, “Không cần đâu đại sư huynh, tự ta làm được.”
Túc Trì lại nhìn nàng hơi khó hiểu, tuy nhiên vẫn không thu kiếm lại.
Chết tiệt, lông mi dài quá.
Nghĩ đến danh tiếng vang dội của Túc Trì, nhóm quỷ hấp tinh sau lưng Tức Mặc Xu thật sự sợ hãi, khóc lóc thảm thiết: “Đừng!”, “Thánh nữ cứu ta!”, “Cùng lắm ta chỉ giết vài tên đàn ông, có tội tình gì?”
“Ồn à ồn ào gì vậy!”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trước mặt nàng ấy còn bàn bạc ai đến ai không, chưa kể nói chuyện phiếm nữa chứ, coi thường ai đây? Tức Mặc Xu xinh đẹp lộ vẻ sắc bén, làn khói tím nhạt tỏa ra từ năm đầu ngón tay, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ khu vực tĩnh lặng này. Ai nấy không hề phòng bị, chỉ cảm thấy tức ngực khó thở, cổ họng trào lên vị tanh. Ngoài miệng thì mắng mỏ là đồ bỏ đi, nhưng thật ra nàng ấy lại sốt ruột muốn bao che khuyết điểm cho đám thuộc hạ, thậm chí muốn ra tay ngay. Nàng ấy đanh giọng: “Tất cả câm miệng cho ta, ta đã nói rồi, ta sẽ không để các ngươi chết.”
Mũi kiếm của Túc Trì chạm đất, cuồng phong cuốn khói đi và nó biến mất tăm không dấu vết.
Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Tổ ba người Kiếm Các đứng bên cạnh không biết vì đâu mọi chuyện chợt phát triển như thế này.
Ban đầu Vân Nhàn chỉ muốn đưa Mị Yên Liễu đến Giang Tân Lâu, trả lại nguyên dương cho con trai chưởng quầy, lấy tiền thưởng để rèn kiếm; tiện thể xem Trọng Trường Nghiêu có xuất hiện hay không, tu vi có tiến bộ chưa. Nào ngờ không chỉ không gặp được người ta mà còn chạm mặt Tức Mặc Xu; không chỉ gặp Tức Mặc Xu, mà còn gặp Túc Trì không biết đến đây bằng cách nào. Tiếp đó hai bên đối chọi gay gắt, nhìn như sắp đánh nhau đến trời đất tối sầm, nhật nguyệt ảm đạm.
Nói chính xác thì bên Kiếm Các chỉ có Túc Trì.
Kiều Linh San len lén dịch đến gần, khẽ khàng đẩy Vân Nhàn và thì thầm: “Đại sư huynh chưa hề bảo muốn giết họ.”
“Muội còn nhớ bên ngoài đồn đại thế nào không?” Vân Nhàn nhắc lại, “Một kiếm đứt cổ, máu không dính vào vạt áo, nghe vậy chẳng phải là ra tay muốn lấy mạng người còn gì.”
Mặc dầu cảm thấy có vẻ lan truyền hơi sai lệch, tuy nhiên không có gì lạ khi mọi người hiểu lầm.
Cuối cùng Phong Diệp cũng dám lên tiếng: “Huống hồ đại sư huynh không hề giải thích nữa…”
“?” Vân Nhàn, “Ngươi gọi ai là đại sư huynh?”
Kiều Linh San: “Vậy bây giờ thì sao?”
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của nàng ấy: “Nhìn ta đây.”
Bên kia Mị Yên Liễu đang lo lắng, hốt nhiên nhìn thấy thiếu nữ đeo mặt nạ trâu nháy mắt với mình, ý tứ rõ mười mươi rằng để nàng ta chạy đi.
Đi, mau chạy đi.
Ban đầu nàng ta còn chưa hiểu, song khi nhìn thấy chốc lát nữa thôi bên kia sẽ có cục diện chiến đấu hết sức căng thẳng, nàng ta đột nhiên ngộ ra, quay đầu bỏ chạy, cả lũ quỷ hấp tinh cũng cấp tốc đuổi theo, trong nháy mắt đã biến mất. Hiện trường bỗng chốc trở nên trống trải.
Gió nhẹ thổi qua, bầu không khí bỗng dưng trở nên ngượng ngùng.
“Á. Chạy rồi.” Vân Nhàn đứng dậy vô cùng khoa trương, rảo cẳng đuổi theo, “Hôm nay ta nhất định phải tự tay bắt được các ngươi…”
Kiều Linh San và Phong Diệp lại chạy dọc theo con đường vừa rồi trở về, thở hổn hà hổn hển tiếp tục tạo bầu không khí truy bắt: “Đừng chạy! Dừng lại!!”
Mọi người còn lại chỉ biết nhìn các nàng biến mất: “...”
Vậy, vậy còn đánh nữa không, người ta đã chạy hết rồi.
Giữa lúc Tức Mặc Xu vẫn đang do dự, Túc Trì không nói một lời thu kiếm, hóa thành một vệt sáng biến mất trên bầu trời.
-
Quả nhiên, điều gì đến sẽ đến.
Chính xác hơn là, chắc chắn điều gì ngươi lo lắng nhất thì nó tất xảy ra.
Mấy nàng quỷ hấp tinh đó chẳng màng đức tính người nhà võ, chuồn còn nhanh hơn bất kỳ ai. Có điều Vân Nhàn nhanh hơn họ – từ nhỏ kiếm pháp nàng luyện đã nổi danh về tốc độ, sao nàng không đuổi kịp cho được. Kiều Linh San lo lắng hồi lâu, khi thấy nhóm quỷ hấp tinh bắt đầu tính cởi y phục, trái tim nàng ấy hẫng đi, có cảm giác “quả nhiên!”.
Thậm chí Vân Nhàn còn không cho bọn họ cơ hội cởi xiêm y, một mạch đuổi đám quỷ hấp tinh chạy từ phía Đông thành sang phía Tây. Trong thời gian đó bọn họ đã thu hút vô số sự chú ý, cuối cùng hoàn toàn chặn được nhóm quỷ trong một quán rượu. Ma tộc không phải Nhân tộc, không có quá nhiều ràng buộc về đạo đức, thủ đoạn còn vô cùng vô tận vì muốn chạy thoát, thành ra cảnh trấn áp hiện tại thật là... khó coi tới mức không biết diễn tả như thế nào. Tóm lại như Kiều Linh San đã giãi bày lúc trước, đó là một mớ hỗn độn, danh tiếng bị tổn hại.
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Khi nàng ép nhóm quỷ hấp tinh đang khóc hu hu đến Giang Tân Lâu để trả lại nguyên dương, Kiều Linh San có thể nghe thấy tiếng bàn luận thưa thớt của những người khác:
“Cuối cùng là đệ tử của môn phái nào? Giày vò người ta lâu lắm.”
“Đâu chỉ thế! Đã bắt đầu từ sáng sớm đấy.”
“Trời ạ, thế cũng hung ác quá... Quỷ hấp tinh chọc giận nàng ta chỗ nào…”
“Chậc chậc, không nỡ nhìn, thật sự không dám nhìn nữa.”
Có vẻ da mặt Kiều Linh San đã được rèn luyện một chút, nàng ấy chỉ hơi xấu hổ qua lớp mặt nạ.
“Đừng khóc.” Mặc cho Vân Nhàn biết bọn họ đang giả vờ khóc nhưng nàng vẫn nói, “Ta không ép mấy người trả lại hết, chỉ một chút thôi, không để người ta chết là được.”
Quỷ hấp tinh nghe vậy thì tiếng khóc ngay lập tức nhỏ hơn nhiều.
Chưởng quầy Giang Tân Lâu nghe tin đồn bèn vội vàng ra đón, vừa nhìn đã thấy ngay trong đại sảnh nhà mình có năm con quỷ hấp tinh cùng nhau than trời trách đất. Đầu óc choáng váng, ông ta thốt lên: “A, đây…”
Trong một căn phòng lịch sự trên lầu hai, Liễu Huy nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bàn, dường như rất hứng thú với cuộc náo loạn bên dưới: “Đây là nữ tử mà huynh nói sáng nay, người chống lại huynh?”
Liễu Thế nhướng mày rậm nhìn xuống, khẽ hừ tiếng mỉa mai từ khoang mũi: “Là nàng ta. Ồ, trong một thời gian ngắn ngủi mà đã đi bắt quỷ hấp tinh thật? Là một nữ tử mà không ngại mất mặt gì sất.”
Liễu Huy mỉm cười: “Đeo mặt nạ đương nhiên chưa thấy mất mặt. Nhưng huynh nói xem nàng ta là đệ tử của môn phái nào? Nếu ta là chưởng môn, có kẻ trong môn như vậy thì thể diện mất hết.”
Liễu Thế nghĩ liên quan quái gì tới mình. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Chưởng quầy bên dưới vừa đưa 250 lượng còn lại nói lời cảm ơn, thiếu nữ đầu trâu liền chắp tay rồi bỗng hít một hơi thật sâu…
Ngay sau đó có giọng nói vang dội vang vọng khắp con phố: “Đừng cảm ơn! Trước chuyện trừ gian diệt ác thế này, đương nhiên đệ tử Đao Tông như ta không thể chối từ!”
Liễu Thế: “?”
………..
Lời tác giả:
Bé Nhàn: Ghim thù.
Rốt cuộc đại sư huynh mỹ nhân ngốc nghếch cũng xuất hiện rồi. Nếu mọi người cảm thấy anh ấy quá im lìm thì có thể nghĩ tới nhan sắc của anh ấy là đỉnh cao của tác phẩm này, như vậy trong lòng sẽ dễ chịu hơn hẳn.
Hôm nay cập nhật sớm nha~
Bản beta lại: 05/2025
………..
Quỷ hấp tinh đang chạy bán sống bán chết, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng gọi loáng thoáng “Dừng lại! Đừng chạy!”. Nàng ta trợn trắng mắt, cũng hét lại: “Có thể đừng nói nhảm được không?! Ngươi bảo dừng lại là dừng lại, bộ ngươi tưởng ta bị bệnh chắc!”
Ngày nào cũng “dừng lại!”, ai mà chịu dừng lại thật chứ? Lẽ ra phải giả vờ cũng không giả vờ nữa, giọng nói của nàng ta bây giờ nghe ra vẻ hùng hậu khó tả.
Nhìn thấy chấm đen nhỏ xíu phía sau càng lúc càng xa, quỷ hấp tinh mừng thầm trong bụng. Nhanh chóng đi tìm Thánh nữ, cứ nói rằng mình thật sự không thể làm được việc này, sau đó quang minh chính đại đẩy cho người khác…
“Ngươi là Mị Yên Liễu?” Hốt nhiên bên cạnh vang lên giọng nói lạnh lùng của một người con gái.
Mị Yên Liễu hoảng hốt khựng lại, quay ngoắt sang: “Sao ngươi ở đây?!”
Chiếc mặt nạ đầu trâu tưởng chừng bình thường đang nhìn xoáy vào nàng ta, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ quặc. Chân không ngừng nhúc nhích, người này chạy nhanh như chớp và đáp lời: “Từ đầu ta đã ở đây.”
Sơ suất!
Mị Yên Liễu tránh đi cái bàn tay trắng ngần bất ngờ thò ra của nàng trong hung hiểm, mồ hôi lạnh túa như thác đổ. Nếu bị con nhóc này bắt được, đoan chắc danh dự sẽ tan thành mây khói: “Sao ngươi nhanh vậy?!”
“Từ nhỏ đã luyện.”
Hai người còn tiếp tục trò chuyện qua lại.
“Cái thằng nhóc kia ngã sấp xuống thảm lắm, ngươi không định quay lại xem sao?”
“Ta đang bận đuổi theo ngươi.”
“Tin ta đi, đuổi theo nữa sẽ không tốt cho ngươi đâu.”
“Làm sao ngươi biết nếu không thử?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiểu cô nương ngu xuẩn mất khôn, chỉ được mỗi tốc độ mà còn dây dưa mãi. Mị Yên Liễu không muốn tiếp tục dính tới nàng nữa, nhanh nhẹn rút ra một quả cầu hình dạng phức tạp rồi thúc giục linh khí. Quả cầu đột nhiên bùng nổ, ký hiệu bí ẩn của Ma Giáo lập tức bốc lên cùng làn khói xanh…
Cánh tay trái Vân Nhàn khẽ cử động, luồng linh lực mà mắt thường không thể nhìn thấy bị kiếm khí chặn lại một cách chính xác, thay vào đó thứ nổ bung trên bầu trời là một huy hiệu hình thanh kiếm nhỏ, không có vỏ kiếm.
“Cái quái gì đây?!” Lúc này Mị Yên Liễu thực sự vô cùng khiếp sợ tột độ, “Cái này mà ngươi cũng chặn được?!!”
Vân Nhàn cũng sững sờ trong chốc lát, cúi nhìn cánh tay trái, sau đó thong dong mà rằng: “Đúng vậy. Sao, sợ rồi à?”
“Ta sợ cái quái gì!” Mị Yên Liễu cười gằn, “Ma Giáo chúng ta chưa từng học chữ ‘sợ’ này!”
Vân Nhàn truy đuổi không ngừng: “Vậy ngươi thừa nhận mình là một trong năm quỷ hấp tinh hút lấy nguyên dương của con trai Chưởng quầy Giang Tân Lâu rồi ném hắn ra đường?”
Tại sao lại chi tiết đến vậy?? Mị Yên Liễu cảm thấy có gì đó không ổn nhưng vẫn mạnh miệng trả lời: “Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, chính là Mị Yên Liễu ta, làm sao? Ngươi làm gì được ta?”
Vân Nhàn: “...”
Tại sao lúc nào cũng cảm thấy tính tình chị đại quỷ hấp tinh không khớp với tính cách trong thoại bản nhỉ.
Một người và một quỷ lao đi như cuồng phong, lật tung không biết bao nhiêu lá cây cành cây, người dân ven đường đều phải nép mình nhường lối, mắt tròn mắt dẹt nhìn theo với vẻ mặt kinh ngạc.
Tạm thời chưa kể đến cư dân bản địa, những đệ tử tông môn ở đây đều giữ thể diện lắm. Ngày xưa khi Đại sư Minh Quang đến đây siêu độ, ông ấy vừa nhắm mắt ngồi xuống đã có một đóa sen Phật hiện ra; Y tu Tu Tử Đan có bàn tay vàng, người ta xếp hàng dài từ trước cửa ra tới tận ngoại thành; gần đây hơn, ngay cả Kiếm tu Túc Trì cũng mới tung ra một kiếm là chém đứt cổ người mà máu còn chẳng bắn lên vạt áo. Tóm lại bất kể nói thế nào, người ta chưa bao giờ thấy cảnh gà bay chó chạy, ồn ã tới như vậy.
Đã bày ra trận thế lớn bực này còn tưởng là đối thủ đáng gờm, ai dè hóa ra chỉ là một con quỷ hấp tinh?! Không cảm thấy mất mặt à?!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nào có màng tới trận chiến lớn hay chăng, bấy giờ trên mặt Mị Yên Liễu đang tỏa sáng ba từ lớn “một ngàn lượng”. Nói cũng đã nói rồi, dù có đuổi tới chỗ nào nàng vẫn không thể buông tha.
Thôi xong, cố sao cũng không thoát nổi, lòng Mị Yên Liễu hoảng hốt, chợt nàng ta ngoắt ngoéo đổi hướng giữa đường, chạy thục mạng. Nhìn thấy kiếm khí của Vân Nhàn chỉ cách cổ họng nàng ta một tấc, bỗng nhiên trước mắt là một làn hương kỳ lạ lan tỏa, đậm đặc đến mức che phủ thành một lớp manh lụa mờ tối trước mắt người. Mị Yên Liễu mừng rỡ ngẩng đầu, lao tới như chim én về tổ: “Thánh nữ… Ta biết ngay ngài sẽ không bỏ mặc ta…”
Tay Vân Nhàn đột ngột khựng lại.
Giữa không trung, một dải lụa màu tím bằng khói uốn lượn cuồn cuộn như con rắn sống. Tiếng chuông bạc le lói vang lên, lẫn trong hương thơm nồng nàn là một thiếu nữ yêu kiều đáp nhẹ xuống mặt đất bằng mũi chân.
Cẩn trọng e lệ, nhan sắc lộng lẫy át cả trời, một khuôn mặt xinh xắn, một đôi môi đỏ thắm tự nhiên, nàng ấy chỉ đứng yên ở đó, không chút biểu cảm nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ mê người.
Thánh nữ của Ma Giáo, Tức Mặc Xu, Kim Đan tầng 9, chỉ cách Nguyên Anh vẻn vẹn một đường.
Cuối cùng nàng ấy cũng xuất hiện.
Mị Yên Liễu luồn tránh sau lưng nàng ấy, hội tụ cùng bốn ả quỷ hấp tinh khác, thở hổn hển: “Chính, chính là nàng ta, ta thấy nàng ta dùng kiếm! Nàng ta là Kiếm tu!”
“Gào cái gì mà gào?” Ồn ào quá, Tức Mặc Xu hỏi với giọng thiếu kiên nhẫn, “Chẳng phải ta đã bảo ngươi chờ, sẽ có người đến giúp ngươi sao?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mị Yên Liễu ấm ức: “Không có ai cả! Ai đến giúp ta chứ? Ta bị nàng ta đuổi từ Tây sang Đông, động tĩnh ầm ĩ đến mức toàn bộ những người trong thành đều nhìn thấy, ví dù ai muốn giúp thì đã giúp từ lâu rồi!”
Đôi mắt hẹp dài của Tức Mặc Xu liếc nhìn Vân Nhàn, nàng ấy cau mày suy nghĩ sâu xa.
Điều gì đang xảy ra?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, rốt cuộc Kiều Linh San và Phong Diệp – hai người vốn đang chạy cuống cuồng phía sau – cuối cùng cũng đuổi kịp. Hai người nhễ nhại mồ hôi, vịn đầu gối thở hổn hển. Vừa ngẩng đầu lên, họ lại cúi gằm mặt xuống như nhìn thấy ma.
Ma nữ này thật chẳng biết mặc đồ!
Thật ra nếu hai người họ kiên trì thêm một chút, họ sẽ được chứng kiến cảnh tượng thiếu vải hơn của tên trâu yêu đang đi theo đằng sau.
Vân Nhàn nhìn xoáy vào Tức Mặc Xu không chút sợ hãi, thậm chí còn thấy tò mò. Tức Mặc Xu hiếm khi bị ai nhìn lom lom như vậy nên cảm thấy khó chịu, hất cằm ra hiệu: “Này, ngươi đấy. Người mang mặt nạ bên phải, chính là ngươi.”
Vân Nhàn: “Có chuyện gì?”
Tức Mặc Xu: “Nói cho ta biết Trọng Trường Nghiêu ở đâu?”
“??” Vân Nhàn sững sờ, “Hai người đã gặp nhau?”
Không nên thế chứ?
“Ý ngươi bảo ‘đã gặp nhau’ là sao? Ngươi đã nghe tới cái tên ấy?” Tức Mặc Xu từng bước ép sát, vươn móng tay dài định lấy mặt nạ của Vân Nhàn, “Mau nói.”
Vân Nhàn nhẹ nhàng né tránh và lắc đầu: “Ta nhìn thấy ở trong Huyền Bảo Các.”
Đôi mắt đẹp nheo lại, Tức Mặc Xu cố gắng quan sát biểu cảm của Vân Nhàn nhưng không thành, thành thử vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng.
Đám người Ma Giáo đi theo đằng sau đều táng đởm. Thánh nữ nổi danh buồn vui lẫn lộn, một khi không được vừa ý ắt nàng ất sẽ nổi giận, nói không chừng người này sẽ gặp tai ương.
“Các, các ngươi!” Sau chót Kiều Linh San cũng lấy lại hơi thở, tránh nhìn người kia và nói vào không khí, “Hút hết nguyên dương của người ta, giờ hại người ta nằm liệt giường thoi thóp không rõ sống chết, quá đáng hận!”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tức Mặc Xu khựng tay, đoạn quay đầu lại mỉm cười: “Dù sao chúng ta cũng là người trong Ma Giáo cơ mà.” Nàng ấy cười như hoa mùa xuân, vô cùng duyên dáng, trông chẳng có ma khí phân tán.
Kiều Linh San sững sờ một thoáng mới lập tức nói lời chính nghĩa: “Người trong Ma Giáo cũng có thể mặc sức hãm hại người vô tội sao?”
“Vớ vẩn. Ngươi là người Ma Giáo hay ta là người Ma Giáo? Muốn ngươi dạy đời chắc?” Tức Mặc Xu mất kiên nhẫn, đầu ngón tay vung lên, “Nếu hắn không tới nơi đó, thần tiên đến còn không hại được hắn. Tự chuốc lấy họa thì không thể sống, chết là đáng đời.”
Phong Diệp run giọng muốn chen ngang: “Chuyện, chuyện không thể bảo như vậy…”
Tức Mặc Xu: “Câm miệng.”
Phong Diệp: “.”
“Đã không tìm được Trọng Trường Nghiêu, giữ các ngươi lại cũng vô ích.” Tức Mặc Xu lạnh lùng ra lệnh, “Người đâu, ném hết bọn chúng xuống sông ngoài kia cho cá ăn.”
Bọn người phía sau khẽ đáp “vâng” nhưng con trâu yêu kia lại đột ngột mở miệng cản trở: “Thánh nữ, đừng đuổi tận giết tuyệt như thế.”
Tức Mặc Xu hứng thú, hỏi: “Ồ? Vì sao?”
“Bởi vì,” Con trâu yêu trả lời, “Tính cách của một người thích đeo mặt nạ trâu sẽ không quá tệ.”
“...” Cơn giận của Tức Mặc Xu vừa mới giảm xuống lại trỗi dậy, đám thuộc hạ dưới trướng này của nàng ấy toàn là giống gì thế này, “Mặc quần lót vào rồi cút mau!!”
Toàn bộ người Ma Giáo có hình thù quái đản nhìn chòng chọc, dần dà bao vây tới. Ngay khi này, cánh tay trái của Vân Nhàn lại nhói lên một cơn đau không đúng lúc. Đúng lúc nàng định rút kiếm, xa xa truyền tới tiếng kiếm rít hùng hậu!
Tầng mây trên bầu trời chợt tan biến, một bóng người mảnh khảnh khoanh tay đeo kiếm bay tới, cuốn tới theo đợt cuồng phong.
Tức Mặc Xu khịt mũi lạnh lùng, có vẻ khá cáu kỉnh: “Lại thêm một tên Kiếm tu! Tính ra hôm nay ngươi thật may mắn...”
Vân Nhàn còn bối rối hơn cả nàng ấy: “Hả? Người đó á?”
Tức Mặc Xu: “?”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mi mắt hãy còn vương chút sương lạnh, chàng thanh niên cụp mắt nhìn xuống, toàn thân áo trắng, im hơi lặng tiếng, không mang hơi thở con người dẫu là một mảy.
Mảng màu duy nhất trên người là một bông hoa nhỏ tinh khiết cài trên chuôi kiếm. Nhụy hoa màu vàng nhạt, cánh hoa mỏng manh bung nở tô điểm thêm vẻ sinh động cho chàng, không làm chàng trông như một tảng đá vô tri.
Là một vẻ đẹp trai mà vừa nhìn đã thấy ngay, hoặc nói đúng hơn, so với đẹp trai, dùng chữ “thanh tú” sẽ phù hợp hơn cả. Tóc đen mắt đen, muôn vàn tuyết sương không dính tay áo, lạnh lùng như sương trăng, phong thái độc đáo khiến người say mê.
Quá mức cao ngạo lạnh lùng, tạo thành thái cực đối lập rõ so với dung mạo tươi đẹp của Ma tộc. Ngay cả Vân Nhàn vốn không mấy hứng thú đến nhan sắc mà vẫn không dằn lòng nổi nhìn thêm đôi lần.
Phải nói đẹp trai quan trọng quá; dù không có tiền như nhau, vị này là Kiếm tu lạnh lùng còn những người khác chỉ là lũ quỷ nghèo kiết xác.
Kiều Linh San kìm nén sự kích động: “Đại, đại sư huynh Túc Trì!”
“Ừ?” Đây chính là Túc Trì? Cuối cùng cũng thấy được người thật, tương xứng với lời đồn, quả nhiên xinh đẹp đến mức người hay thần cũng phẫn nộ. Vân Nhàn lại ngây người: “Sao huynh ấy lại đến đây?”
Tức Mặc Xu tức giận giãi bày: “Câu này nên do ta hỏi ngươi mới đúng chứ? Đám Kiếm tu các ngươi đều là cái loại bên ngoài một dạng bên trong một dạng, trông quang minh chính đại chứ thật chất đã lén gọi người tới sau lưng!”
Vân Nhàn thật sự không thể hiểu nổi: “Rốt cuộc từ đâu ra mà ngươi có thành kiến lớn với Kiếm tu…”
Nàng muốn gọi người còn cần lén lút?
Túc Trì, đại sư huynh mỹ nhân mà Vân Nhàn chưa từng gặp mặt, trông có kiệm lời, sau khi hạ xuống đất đã không hàn huyên, cứ mặc kiếm khí đẩy lùi mọi người. Tầm mắt chàng rơi vào Vân Nhàn đầy lấm lem bẩn thỉu vì mãi chạy.
Chàng lên tiếng: “Vân Nhàn?”
Giọng điệu bình bình, như muốn xác nhận.
Ngoài dự đoán, giọng nói trầm hơn một chút so với tưởng tượng của Vân Nhàn.
Vân Nhàn gật đầu, chàng lại hỏi: “Không tu luyện, chạy đến đây làm gì?”
Thông thường khi người ta nói câu này luôn mang theo một chút giọng điệu cha chú đâm khiến người khác khó chịu, song chàng nói ra lại có vẻ như chỉ thực sự muốn hỏi “đến đây làm gì”.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thế là Vân Nhàn đáp: “Bắt quỷ hấp tinh.”
“Quỷ hấp tinh.” Túc Trì nhìn con trâu yêu đằng kia với ánh mắt thờ ơ, “Tên này?”
Trâu yêu vô tội thấy đũng quần mát lạnh: “Liên quan gì tới ta?”
“Vậy sao.” Túc Trì lại nhìn con nhện tinh tám chân phía sau Tức Mặc Xu, “Tên này?”
Con nhện tinh với đám lông rậm rạp đang bay phấp phới trong gió: “???”
“...” Mị Yên Liễu không nhịn được nữa, xấu hổ vô cùng, “Này, nhìn thế nào cũng là ta chứ?! Ngươi đã từng thấy quỷ hấp tinh nào trông như thế chưa? Chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo leo cây chứ!”
“Heo sẽ không leo cây.” Túc Trì nhận sai quỷ nhưng chớ hề xấu hổ, cũng không trả lời câu hỏi này, thay vào đó chàng rút kiếm ra chỉ về hướng Mị Yên Liễu, nghiêng đầu nói với Vân Nhàn: “Muội về đi. Để ta đến.”
Biểu cảm không thay đổi mảy may từ đầu đến cuối, chực khuôn mặt được đúc ra.
Tức Mặc Xu: “...”
“Khoan đã! Kiếm hạ lưu người.” Vân Nhàn nhìn Túc Trì với điệu bộ này mà như thấy một kiếm đủ chém chết người, nàng còn muốn báo cáo nhiệm vụ cho Chưởng quầy nữa, “Không cần đâu đại sư huynh, tự ta làm được.”
Túc Trì lại nhìn nàng hơi khó hiểu, tuy nhiên vẫn không thu kiếm lại.
Chết tiệt, lông mi dài quá.
Nghĩ đến danh tiếng vang dội của Túc Trì, nhóm quỷ hấp tinh sau lưng Tức Mặc Xu thật sự sợ hãi, khóc lóc thảm thiết: “Đừng!”, “Thánh nữ cứu ta!”, “Cùng lắm ta chỉ giết vài tên đàn ông, có tội tình gì?”
“Ồn à ồn ào gì vậy!”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trước mặt nàng ấy còn bàn bạc ai đến ai không, chưa kể nói chuyện phiếm nữa chứ, coi thường ai đây? Tức Mặc Xu xinh đẹp lộ vẻ sắc bén, làn khói tím nhạt tỏa ra từ năm đầu ngón tay, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ khu vực tĩnh lặng này. Ai nấy không hề phòng bị, chỉ cảm thấy tức ngực khó thở, cổ họng trào lên vị tanh. Ngoài miệng thì mắng mỏ là đồ bỏ đi, nhưng thật ra nàng ấy lại sốt ruột muốn bao che khuyết điểm cho đám thuộc hạ, thậm chí muốn ra tay ngay. Nàng ấy đanh giọng: “Tất cả câm miệng cho ta, ta đã nói rồi, ta sẽ không để các ngươi chết.”
Mũi kiếm của Túc Trì chạm đất, cuồng phong cuốn khói đi và nó biến mất tăm không dấu vết.
Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Tổ ba người Kiếm Các đứng bên cạnh không biết vì đâu mọi chuyện chợt phát triển như thế này.
Ban đầu Vân Nhàn chỉ muốn đưa Mị Yên Liễu đến Giang Tân Lâu, trả lại nguyên dương cho con trai chưởng quầy, lấy tiền thưởng để rèn kiếm; tiện thể xem Trọng Trường Nghiêu có xuất hiện hay không, tu vi có tiến bộ chưa. Nào ngờ không chỉ không gặp được người ta mà còn chạm mặt Tức Mặc Xu; không chỉ gặp Tức Mặc Xu, mà còn gặp Túc Trì không biết đến đây bằng cách nào. Tiếp đó hai bên đối chọi gay gắt, nhìn như sắp đánh nhau đến trời đất tối sầm, nhật nguyệt ảm đạm.
Nói chính xác thì bên Kiếm Các chỉ có Túc Trì.
Kiều Linh San len lén dịch đến gần, khẽ khàng đẩy Vân Nhàn và thì thầm: “Đại sư huynh chưa hề bảo muốn giết họ.”
“Muội còn nhớ bên ngoài đồn đại thế nào không?” Vân Nhàn nhắc lại, “Một kiếm đứt cổ, máu không dính vào vạt áo, nghe vậy chẳng phải là ra tay muốn lấy mạng người còn gì.”
Mặc dầu cảm thấy có vẻ lan truyền hơi sai lệch, tuy nhiên không có gì lạ khi mọi người hiểu lầm.
Cuối cùng Phong Diệp cũng dám lên tiếng: “Huống hồ đại sư huynh không hề giải thích nữa…”
“?” Vân Nhàn, “Ngươi gọi ai là đại sư huynh?”
Kiều Linh San: “Vậy bây giờ thì sao?”
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của nàng ấy: “Nhìn ta đây.”
Bên kia Mị Yên Liễu đang lo lắng, hốt nhiên nhìn thấy thiếu nữ đeo mặt nạ trâu nháy mắt với mình, ý tứ rõ mười mươi rằng để nàng ta chạy đi.
Đi, mau chạy đi.
Ban đầu nàng ta còn chưa hiểu, song khi nhìn thấy chốc lát nữa thôi bên kia sẽ có cục diện chiến đấu hết sức căng thẳng, nàng ta đột nhiên ngộ ra, quay đầu bỏ chạy, cả lũ quỷ hấp tinh cũng cấp tốc đuổi theo, trong nháy mắt đã biến mất. Hiện trường bỗng chốc trở nên trống trải.
Gió nhẹ thổi qua, bầu không khí bỗng dưng trở nên ngượng ngùng.
“Á. Chạy rồi.” Vân Nhàn đứng dậy vô cùng khoa trương, rảo cẳng đuổi theo, “Hôm nay ta nhất định phải tự tay bắt được các ngươi…”
Kiều Linh San và Phong Diệp lại chạy dọc theo con đường vừa rồi trở về, thở hổn hà hổn hển tiếp tục tạo bầu không khí truy bắt: “Đừng chạy! Dừng lại!!”
Mọi người còn lại chỉ biết nhìn các nàng biến mất: “...”
Vậy, vậy còn đánh nữa không, người ta đã chạy hết rồi.
Giữa lúc Tức Mặc Xu vẫn đang do dự, Túc Trì không nói một lời thu kiếm, hóa thành một vệt sáng biến mất trên bầu trời.
-
Quả nhiên, điều gì đến sẽ đến.
Chính xác hơn là, chắc chắn điều gì ngươi lo lắng nhất thì nó tất xảy ra.
Mấy nàng quỷ hấp tinh đó chẳng màng đức tính người nhà võ, chuồn còn nhanh hơn bất kỳ ai. Có điều Vân Nhàn nhanh hơn họ – từ nhỏ kiếm pháp nàng luyện đã nổi danh về tốc độ, sao nàng không đuổi kịp cho được. Kiều Linh San lo lắng hồi lâu, khi thấy nhóm quỷ hấp tinh bắt đầu tính cởi y phục, trái tim nàng ấy hẫng đi, có cảm giác “quả nhiên!”.
Thậm chí Vân Nhàn còn không cho bọn họ cơ hội cởi xiêm y, một mạch đuổi đám quỷ hấp tinh chạy từ phía Đông thành sang phía Tây. Trong thời gian đó bọn họ đã thu hút vô số sự chú ý, cuối cùng hoàn toàn chặn được nhóm quỷ trong một quán rượu. Ma tộc không phải Nhân tộc, không có quá nhiều ràng buộc về đạo đức, thủ đoạn còn vô cùng vô tận vì muốn chạy thoát, thành ra cảnh trấn áp hiện tại thật là... khó coi tới mức không biết diễn tả như thế nào. Tóm lại như Kiều Linh San đã giãi bày lúc trước, đó là một mớ hỗn độn, danh tiếng bị tổn hại.
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Khi nàng ép nhóm quỷ hấp tinh đang khóc hu hu đến Giang Tân Lâu để trả lại nguyên dương, Kiều Linh San có thể nghe thấy tiếng bàn luận thưa thớt của những người khác:
“Cuối cùng là đệ tử của môn phái nào? Giày vò người ta lâu lắm.”
“Đâu chỉ thế! Đã bắt đầu từ sáng sớm đấy.”
“Trời ạ, thế cũng hung ác quá... Quỷ hấp tinh chọc giận nàng ta chỗ nào…”
“Chậc chậc, không nỡ nhìn, thật sự không dám nhìn nữa.”
Có vẻ da mặt Kiều Linh San đã được rèn luyện một chút, nàng ấy chỉ hơi xấu hổ qua lớp mặt nạ.
“Đừng khóc.” Mặc cho Vân Nhàn biết bọn họ đang giả vờ khóc nhưng nàng vẫn nói, “Ta không ép mấy người trả lại hết, chỉ một chút thôi, không để người ta chết là được.”
Quỷ hấp tinh nghe vậy thì tiếng khóc ngay lập tức nhỏ hơn nhiều.
Chưởng quầy Giang Tân Lâu nghe tin đồn bèn vội vàng ra đón, vừa nhìn đã thấy ngay trong đại sảnh nhà mình có năm con quỷ hấp tinh cùng nhau than trời trách đất. Đầu óc choáng váng, ông ta thốt lên: “A, đây…”
Trong một căn phòng lịch sự trên lầu hai, Liễu Huy nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bàn, dường như rất hứng thú với cuộc náo loạn bên dưới: “Đây là nữ tử mà huynh nói sáng nay, người chống lại huynh?”
Liễu Thế nhướng mày rậm nhìn xuống, khẽ hừ tiếng mỉa mai từ khoang mũi: “Là nàng ta. Ồ, trong một thời gian ngắn ngủi mà đã đi bắt quỷ hấp tinh thật? Là một nữ tử mà không ngại mất mặt gì sất.”
Liễu Huy mỉm cười: “Đeo mặt nạ đương nhiên chưa thấy mất mặt. Nhưng huynh nói xem nàng ta là đệ tử của môn phái nào? Nếu ta là chưởng môn, có kẻ trong môn như vậy thì thể diện mất hết.”
Liễu Thế nghĩ liên quan quái gì tới mình. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Chưởng quầy bên dưới vừa đưa 250 lượng còn lại nói lời cảm ơn, thiếu nữ đầu trâu liền chắp tay rồi bỗng hít một hơi thật sâu…
Ngay sau đó có giọng nói vang dội vang vọng khắp con phố: “Đừng cảm ơn! Trước chuyện trừ gian diệt ác thế này, đương nhiên đệ tử Đao Tông như ta không thể chối từ!”
Liễu Thế: “?”
………..
Lời tác giả:
Bé Nhàn: Ghim thù.
Rốt cuộc đại sư huynh mỹ nhân ngốc nghếch cũng xuất hiện rồi. Nếu mọi người cảm thấy anh ấy quá im lìm thì có thể nghĩ tới nhan sắc của anh ấy là đỉnh cao của tác phẩm này, như vậy trong lòng sẽ dễ chịu hơn hẳn.
Hôm nay cập nhật sớm nha~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









