Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Khi Anh Lạc rảo bước đi vào đại điện, nàng nghe thấy vài đệ tử ngoại môn đang thì thầm bên cạnh lúc đang quét thang mây.
“Đã 15 ngày rồi, sư tỷ Tiểu Vân còn chưa xuất quan nữa?”
“Chưa đâu. Hình như bế quan thật đấy, sư muội đi đưa cơm nhưng bên trong đó không lọt ra được một tí tiếng động nào. Ngươi cũng tỏ hễ mà sư tỷ Tiểu Vân hãy còn tỉnh táo thì không cách gì bỏ bữa mà!”
“Hợp lý! Có điều không biết mắc gì tiểu sư tỷ này tự dưng bế quan vào cái ngày bình thường như vậy? Chả phải trước kia toàn lừa Chưởng môn một ít sao?”
“Ta biết thì còn hỏi ngươi chắc?”
Thang mây dốc và lạnh, sương tuyết vĩnh cửu như thể âu có quét cũng là chuyện vô ích. Mấy người đệ tử buồn chán cùng cực, cứ thế líu lo này nọ từ việc Tiểu Vân sinh ra đã có sét đánh xuống giết chết ba con heo bên đường, tới việc nàng lên cấp Trúc Cơ lại thiếu điều ngất xỉu trên đài trời vì đói do không thích ăn Tịch Cốc Đan; cường điệu miêu tả ông cha Chưởng môn của sư tỷ – cũng là sư tôn của họ – trưng ra khuôn mặt đen hù. Họ cứ mãi thầm thì, xì xào xì xào, quên cả trời đất.
Anh Lạc nghiêm mặt quay đầu lại, cúi đầu xuống gọi một tiếng: “Này!”
“Tu luyện kiếm nằm ở việc tu tâm. Tâm không có thứ linh tinh mới có thể đại thành.”
“Hôm nay đệ có một bản kiếm phổ tuyệt vời không tả nổi, mỗi tội không rõ lắm cách luyện trong 15 thức này, còn mong sư huynh khai sáng đôi phần…”
“Đương nhiên, đương nhiên rồi, cũng là bổn phận của ta…”
Anh Lạc thực sự muốn đạp mấy phát cho cái bọn nghiêm túc giả tạo này sa xuống dưới.
Nàng ôm cõi lòng đầy tâm sự xoay người lại. Đại sảnh yên tĩnh quá đỗi, cánh cửa ngầm vẫn bịt kín sít sao, đã không có âm thanh nào kể từ khi Vân Nhàn bước qua cánh cửa đó từ 15 ngày trước.
Anh Lạc và Vân Nhàn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nàng thà tin rằng tỷ ấy đang ngủ trong đó hơn là đang tu luyện.
Vậy rốt cuộc sư tỷ Tiểu Vân đang làm gì? (P1)
Căn phòng bí mật không tối tăm như đám người những tưởng, trái lại còn được khảm mấy viên châu sáng, tỏ như ban ngày. Có một cái giường và một cái ghế, Vân Nhàn đang bắt chéo chân lật các trang sách trong tay. Xem ra sự kiên nhẫn của nàng đã muốn cạn kiệt sạch bách trong 15 ngày. Nàng cau mày đọc như gió, rốt cuộc, đầu ngón tay nàng chạm vào lớp bìa bọc có kết cấu kỳ lạ.
Nàng khép sách lại, nhìn bìa cuốn thoại bản với phong cách vẽ tranh lạ kỳ, chậm rãi cau mày.
Cái quái gì đây?
Đây là cuốn thoại bản được Vân Nhàn tình cờ chạm phải khi đang ngồi ườn trên giường hóng mát trước đó. Ngay khi tay vừa chạm tới, nàng đã cảm thấy có gì đó không đúng. Trong Kiếm Các chỉ có đủ loại kiếm phổ và tuyệt học thiền định, thi thoảng giữa chừng mấy đệ tử moi ra được một quyển viết về tình yêu được họ xem như bảo bối, vậy mà nó cũng bị Trưởng lão xé toang ngay đúng lúc tới đoạn mô tả nhân vật chính từ phần mũi trở xuống. Hôm ấy nàng lật bừa xem, đây là cảnh “Trọng Trường Nghiêu điên cuồng hôn môi Tức Mặc Xu”, nàng còn tưởng mình bỗng dưng mắc bệnh về mắt nào đấy.
Càng lật tiếp càng thấy bất ổn.
Chả hiểu vì đâu trong cuốn sách này lại có tên của nàng. Không chỉ vậy còn có cả Kiếm Các, Phật Thôn, Cầm Phường; thậm chí còn có cả đại sư huynh Túc Trì, người mà nàng chỉ nghe nói chứ chưa từng thấy.
Điều này có thể đặt song song với chuyện năm đó nàng xuyên vào trong bào thai đến thế giới này, xem như hai chuyện lạ khủng khiếp.
Vân Nhàn lật xem đại khái, nhìn thấy cái kết thuộc về Kiếm Các trong thoại bản. Sau khi liên tục suy yếu, linh kiếm trấn tông môn bị người ta dùng kế lừa mất, nàng ngủ say, đại sư huynh không rõ tung tích, Kiếm Các vốn luôn lánh đời không dính tới thị phi bị người nào đấy cưỡng ép phá vỡ trận lớn bảo vệ tông môn rồi tấn công, Chưởng môn và đại lữ cùng chết trận, thế hệ trẻ nhất gắng gượng trốn thoát dưới sự che chở của họ, từ đây trôi dạt khắp phương.
Rõ ràng chỉ là đôi dòng hời hợt song trái tim Vân Nhàn đã thắt lại, nàng cảm thấy không thể xem nhẹ chuyện này.
(P2)
Nàng mang cuốn sách vào mật thất, vừa xem đã tốn 15 ngày, tận tâm, siêng năng chăm chỉ, đọc xong chỉ muốn ngửa mặt lên trời hét dài.
Có, bị, điên, không?!
Thoại bản tập trung vào Tức Mặc Xu, gần hàng nghìn trang chỉ viết về chuyện tình yêu giữa nàng ấy và Trọng Trường Nghiêu. Nàng ấy là Thánh nữ duy nhất trong trăm năm của Ma giáo, trong một lần xuống núi du ngoạn đã gặp gỡ Trọng Trường Nghiêu – trụ cột bên chính đạo. Thiếu nữ vừa gặp mặt người ta đã thấy cảm mến, từ đây sa vào lưới tình không cách gì tự giải thoát. Tuy nhiên suy cho cùng đôi bên chính tà khác đường, rõ rành hai người tình đầu ý hợp nhưng lại khổ đau vì thân phận khác biệt, họ chỉ biết oai hoài… Cứt đấy chứ!
Bắt đầu từ khoảng một phần năm cuốn truyện, Vân Nhàn bắt đầu cảnh giác với số lượng nữ phụ cứ xuất hiện nhan nhản. Quả nhiên, chưa được bao lâu, thân đồng tử của Trọng Trường Nghiêu đã được dâng hiến cho đại tỷ tỷ quỷ hấp tinh.
Hắn bảo mình không muốn.
Lần thứ hai quý giá của Trọng Trường Nghiêu được trao cho nữ thích khách đang chấp hành nhiệm vụ.
Hắn bảo mình bị ép buộc.
Đã có một lần tất có lần hai, có hai ắt có ba, số con cháu cứ thế kéo dài vô tận…
Vân Nhàn chật vật tìm cốt truyện trong đầy rẫy cảnh “xé rách môi của nàng”, phát hiện có vẻ nam nữ chính không tồn tại trong cùng một thời gian và không gian. Trọng Trường Nghiêu là phe chính đạo trờ trờ vậy mà ngủ với người ta như chuyện cơm bữa, hệt con gà thiếu điều không có ngày nghỉ ngơi. Trái lại Tức Mặc Xu ăn mặc mát mẻ, đi ra ngoài sẽ bị người ta chỉ thẳng vào mũi chửi là yêu nữ, lại giữ mình kín kẽ từ đầu đến cuối; thây kệ hành xác, hành nội tâm, hành cả lá lách lá phổi, không tiền, không có ai, không thân phận, nàng ấy vẫn kiên định quyết chọn Trọng Trường Nghiêu.
(P3)
Nhân tiện, hóa ra Trọng Trường Nghiêu cũng là một Kiếm tu. Mở đầu thoại bản, hắn đến Kiếm Các với tư cách là một tu sĩ tự do không có danh tiếng chi. Không chỉ chiếm được trái tim của vô số thiếu nữ vì vẻ ngoài điển trai của mình, thậm chí hắn còn bất ngờ áp đảo các đệ tử khác của Kiếm Các, thành công giành được suất tham gia Đại Chiến Tứ Phương và từ đây hắn mở ra con đường thành tiên bất tận.
Cuối cùng, Trọng Trường Nghiêu tu luyện đạt tới đạo chí cao. Với tâm thế “nước Nhược Thủy sâu ba nghìn dặm mà ta chỉ múc một gáo”, hắn quyết định chỉ mang theo Tức Mặc Xu phi thăng lên Tiên giới. Tức Mặc Xu xúc động cùng cực, kéo lê thân thể tàn tạ của mình dựa vào ngực đạo lữ đầy hạnh phúc…
Câu chuyện kết thúc tại đây.
Vân Nhàn lật một mạch tới đoạn cuối, suýt chút nữa đã nhìn thoại bản tới nỗi nó lủng thành lỗ. Nàng phát hiện ra thây kệ Kiếm Các bị tiêu diệt do đâu, vì sao không rõ tung tích của đại sư huynh, mắc gì lúc ấy mình ngủ say bất tỉnh, hà cớ chi chỉ mỗi Trọng Trường Nghiêu mới có sức phi thăng trong một ngàn năm nay, đến cùng thân phận của người không rõ dưới lớp áo choàng lửa là gì... chúng đều chả được viết lấy một chút với nhiều chỗ khuất tất!
Điều đáng giận nhất là tác giả của thoại bản còn thêm vào câu cảm thán riêng mình ở cuối, hệt “thiếu gấm chắp vải thô”:
“Ta biết có rất nhiều nơi chưa được giải thích rõ ràng nhưng bé Xu đã hạnh phúc vẹn tròn, như vậy còn chưa đủ sao? Cứ để những điều này trở thành những câu đố đẹp đẽ nhất...” “
Vân Nhàn: “?”
Hạnh phúc?? Vẹn tròn?? Thật luôn á??
Một số người làm nàng thật sự thấy khó hiểu.
(P4)
Có điều trực giác của Vân Nhàn vẫn luôn chính xác. Trong nơi tối tăm, nàng luôn cảm thấy rất có khả năng những gì cuốn thoại bản này viết sẽ là chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, nếu nàng không can thiệp và không thay đổi, đoan chắc Kiếm Các sẽ không thể thoát khỏi kết cục lụi tàn theo lửa.
Hiển nhiên có khi dẫu cho thay đổi mà vẫn vô ích, nhưng dù gì vẫn phải thử một chút.
Cánh cửa đá khẽ vang lên đôi lần, giọng nói liếp nhiếp quan tâm của Anh Lạc truyền đến: “Vân Nhàn, cha tỷ... Chưởng môn gọi tỷ xuất quan đi một chuyến tới đại điện, ông ấy có việc muốn bàn với tỷ. Tỷ không sao chứ? Sẽ không đói rồi chóng mặt lần nữa chứ?”
“Ta không sao!” Vân Nhàn đứng dậy, phủi đám bụi trên áo bào, đáp, “Đã biết.”
Nàng nhìn vào cuốn thoại bản, toan đưa ngón tay đốt sạch nó, vậy mà nghĩ một hồi, nàng lại nhét nó vào trong nhẫn trữ đồ của mình.
Hiện tại tu vi nàng mới chỉ ở Kim Đan sơ kỳ. Bởi vì nàng lười biếng, không thích tu luyện, tu vi còn chưa lọt vào hạng top trong Kiếm Các. Đặt nàng ở bên ngoài thì không sao, ấy nhưng nhìn vào cuốn thoại bản kia, mỗi một Kim Đan ở giai đoạn đầu kinh khủng muốn chết, để rồi không hiểu do đâu vào giai đoạn sau lại biến thành cảnh thái Kim Đan đi đầy đất chẳng ai màng, không bằng cả chó. Nàng cảm thấy mình vẫn cần phải theo dõi sít sao hơn.
Cánh cửa đá mở rộng, Anh Lạc còn chưa kịp cất lời đã thấy sư tỷ Tiểu Vân hào hứng cưỡi kiếm nhao đi ào ào, đuôi tóc đen tuyền phất qua vuốt chóp mũi nàng ấy mang một mùi cỏ và cây cối tươi mát. Hơi thở của Anh Lạc nặng nề, nàng ấy đưa tay ra và hét lên: “Đợi đã, hôm nay Lục Trưởng lão đang tuần tra, cấm ngự kiếm phi hành… A!!”
Tiếng “A!!” phía sau kia được Vân Nhàn và nàng ấy cùng thốt ra đồng thời.
-
Đại điện Kiếm Các.
Sợi hương bảng lảng, khói xanh mờ ảo, gió lạnh thổi qua nhưng không cách gì lao xuyên qua được bầu trời rét lạnh này. Sau ghế Chưởng môn giữa đại điện có treo một thanh trường kiếm cổ xưa, nó không có vỏ kiếm, lưỡi kiếm đã chuyển sang màu xanh.
Trên kiếm không có ý kiếm chực một vũng nước tù đọng, song Mộ Thanh biết đây là linh kiếm trấn sơn của tông môn này. Lần cuối nó thấy máu là khi xây dựng tông môn, chỉ vỏn vẹn chém một đường, kiếm trảm trăm ngàn người, không một ai sống.
(P5)
“Ngồi xuống đi nào.” Trưởng môn Vân Lang mỉm cười nhìn ông ta, thẳng thắn, “Có phải Mộ Trưởng lão tới đây vì Đại Chiến Tứ Phương?”
Ông vận trường bào xanh đen, mặt mày tao nhã.
Mộ Thanh hoàn hồn, ông ta biết ý tứ vô cùng: “Đúng vậy.”
Tu vi của Chưởng môn một môn phái không dưới Phân Thần, cảnh giới của Vân Lang đang ở Phân Thần tầng thứ 8. Có điều ai nấy đều tỏ sức chiến đấu của Kiếm tu không thể đem ra so sánh với sức các môn phái khác, bởi lẽ từng người một đều hung tàn khôn cùng.
Vân Lang hỏi: “Tới vì có yêu cầu?”
Mộ Thanh: “Tới vì có yêu cầu.”
Vân Lang không trả lời, chỉ cười nhẹ rồi xoay người rời đi.
“...” Mộ Thanh đã thấy rất nhiều người khó tính, ông ta kiên trì chào hỏi, “Nội tình của môn phái ông sâu không lường được, dọc đường ta tới đây cũng có chỗ sợ hãi thán phục. Không biết vách đá bảo vệ môn phái kia sâu bao nhiêu, ta không nhìn thấy đáy, vậy mà đệ tử của quý tông môn vẫn có thể đi trên đó hệt giẫm lên đất bằng, thật là can đảm hơn người.”
“Cũng ổn, cũng ổn.” Vân Lang cho hay, “Tháng trước vừa có một đứa rơi.”
Mộ Thanh: “Rơi, rơi xuống đó? Người đó không sao chứ?”
“Không sao.” Vân Lang ra hiệu cho ông ta đừng lo lắng, “Hôm qua đã bò lên rồi.”
Mộ Thanh: “?!”
Vân Lang: “Chẳng qua đó là tai nạn mà thôi. Chung quy Kiếm Các được xây dựng trên nơi hiểm yếu, cho dù vụng về đến đâu cũng đủ sức tu luyện, trừ phi là ngu thật…”
Trước khi ông nói xong, một thiếu nữ với mái tóc đầy bụi đất xông vào đại điện, nàng vừa chạy vừa mở miệng gọi: “Cha…”, khi thấy có người bên ngoài, cái tiếng “cha” đã được nuốt vào, đổi thành “chào Chưởng môn ạ”.
Mộ Thanh vừa nhìn đã nhận ra thân phận của nàng.
Vân Nhàn, con gái duy nhất của Chưởng môn Kiếm Các. Vân Lang đối xử bình đẳng với mọi người, chưa từng thiên vị con gái mình; Vân Nhàn đã nổi loạn từ khi còn nhỏ, không thích tu luyện cũng không thích lên cấp, thành ra hiện tại nó vẫn là đệ tử ngoại môn. Dựa theo sắp xếp tu vi, nó xứng đáng làm sư tỷ, có điều tính theo độ tuổi thì theo lý nó phải làm sư muội, lại thêm tính tình có chừng mực, hòa nhập với mọi người, không biết từ khi nào người ta gọi nó là sư tỷ Tiểu Vân và nghe cũng khá thân mật.
(P6)
“Vân Nhàn?” Vân Lang nhìn nàng từ trên xuống dưới, cau mày, “Con lại gây ra chuyện gì nữa?”
Vân Nhàn thành thật cho hay: “Con quên mất hôm nay không được ngự kiếm nên đã rơi xuống đáy vách đá, đành phải bò một chặp, mệt gần chết.”
Vân Lang: “...”
Có muốn tát vào mặt ông thì cũng phải xem thời điểm đi chứ! Con ơi là con!!
Mộ Thanh: “... Vân Trường môn đã có việc phải làm, vậy ta sẽ lui đi trước.”
Ông ta ôm quyền, trước khi rời đi còn bổ sung thêm một câu:
“Nếu không phải Đông Giới đã suy yếu tới tình hình hiện tại, ta sẽ không đến quý tông môn quấy rầy.” Khuôn mặt tròn trịa của ông ta lộ ra một chút sốt ruột và do dự khó tả, cuối cùng ông ta nói tiếp, “Giả mà vẫn không thể tìm được hạt giống tiềm năng trong Đại Chiến Tứ Phương, có lẽ quân đồn trú Bắc Giới ở Đông Cảng sẽ thật…”
Nói đến thế thôi.
Mộ Thanh rời đi.
Vân Nhàn đã sớm nghe xong những lời mình muốn nghe. Đại Chiến Tứ Phương là một cảnh mất rất nhiều giấy mực để mô tả trong phần đầu của cuốn thoại bản, cũng là nơi đầu tiên Tức Mặc Xu và Trọng Trường Nghiêu gặp nhau. Những năm gần đây Đông Giới không có người kế thừa, chẳng chọn được mấy đệ tử có sức uy hiếp, thành ra họ bị đè ép, nào có sức chống trả. Không lâu sau khi kết thúc Đại Chiến Tứ Phương, quân đóng bên Bắc Giới bắt đầu ngo ngoe muốn động, tìm cớ chiếm Đông Cảng, tiếp đó là mấy năm hỗn loạn triền miên…
“Cha.” Vân Nhàn lấy xuống cọng cỏ trên đầu, đi thẳng vào vấn đề, “Con muốn tới Đại Chiến Tứ Phương.”
Vân Lang khựng lại một chút, ngạc nhiên hỏi: “Con?”
“Vâng, con.”
(P7)
Vân Lang bấm ngón tay tính toán, nghĩ rằng có lẽ con nhóc này lại muốn lẻn xuống núi ăn kẹo hồ lô. Nhưng ông không để tâm lắm, thuận miệng lừa gạt: “Con muốn đi vẫn phải vượt qua vòng tuyển chọn, đạt được hạng nhất đi rồi hẵng bàn tới đại chiến hay không đại chiến gì đấy.”
Vân Nhàn nghe được lời lấp liếm của ông đã cảm nhận sâu sắc rằng mình đang bị đánh giá thấp.
Tuyển chọn thì tuyển chọn, nàng sợ chắc?
“Ngược lại là con đấy.” Vân Lang gọi nàng tới vì có chuyện nghiêm túc muốn nói, ông nghiêm mặt hỏi ngay, “Ta nghe nói con bế quan 15 ngày? Còn cầm cuốn thoại bản đi vào?”
Vân Nhàn ngạc nhiên: “Người cũng biết?”
“Ta không chỉ biết mà còn biết hẳn tên của cuốn sách. ‘Ma nữ ngây thơ nóng bỏng’? Che che giấu giấu, con lấy được cuốn sách này ở đâu hả!” Vân Lang giãi bày nghiêm nghị, “Ta đã nói rồi, Kiếm tu quý ở tu tâm! Đọc có cuốn thoại bản đó thôi đã đọc tận 15 ngày, nếu con dùng sức này vào tu luyện thì đã tới Nguyên Anh từ lâu! Đâu phải con không có tư chất, chẳng qua là lười! Con xem đại sư huynh đi, con nhìn lại bản thân mình lần nữa...”
Lại nữa rồi, Vân Nhàn vừa định giơ chân chạy đột nhiên khựng lại, nhớ tới lần xuất hiện cuối cùng của Kiếm Các trong thoại bản.
Vân Lang và Tiêu Vu che chở đệ tử cuối cùng chạy trốn, hai người hy sinh thân mình vì sự nghiệp, sau chót mất máu và chết cùng nhau.
Bỗng dưng nàng thấy chua xót trong lòng.
“Kiếm tu chúng ta chỉ có một từ ‘kiếm’ trong lòng, không thể để mấy thứ linh tinh quấy nhiễu. Những chuyện tình yêu và có đạo lữ hay không kia đều không quan trọng!” Vân Lang dông dài xong bèn uống hớp nước, xoay người đi về phía nội điện, “Đừng để tình yêu vây khốn, đừng để người ta có chỗ quấy nhiễu, không thể để bất luận kẻ nào kiềm chế động tác của con, làm dao động tinh thần con, hiểu chưa? Được rồi, mau quay về đi.”
“Đã hiểu, đã hiểu.” Vân Nhàn lơ đãng liếc nhìn về chỗ nội điện, “Cha, sao gần đây cha không về tẩm cung đi? Mẹ đâu?”
“Ta vô ý chọc giận mẹ con.” Vân Lang gãi đầu, “Bà ấy bảo nằm trên sàn nhà hai tháng rồi trở về. Ôi, cay đắng quá.”
Vân Nhàn: “... Ồ.”
………..
Lời tác giả:
Hướng dẫn đọc (đã sửa đổi):
(1) Tu tiên phi truyền thống, thiên về võ hiệp. Hệ thống sức mạnh chiến đấu khá hỗn loạn nhưng nó không quan trọng lắm trong truyện.
(2) Truyện boy-girl, có một tí xíu hint girl love.
(3) Một nửa kia của nữ chính là đại sư huynh. Chủ yếu chịu trách nhiệm về vẻ đẹp xinh như hoa, sẽ xuất hiện tại chương 12.
------oOo------
Bản beta lại: 05/2025
………..
Khi Anh Lạc rảo bước đi vào đại điện, nàng nghe thấy vài đệ tử ngoại môn đang thì thầm bên cạnh lúc đang quét thang mây.
“Đã 15 ngày rồi, sư tỷ Tiểu Vân còn chưa xuất quan nữa?”
“Chưa đâu. Hình như bế quan thật đấy, sư muội đi đưa cơm nhưng bên trong đó không lọt ra được một tí tiếng động nào. Ngươi cũng tỏ hễ mà sư tỷ Tiểu Vân hãy còn tỉnh táo thì không cách gì bỏ bữa mà!”
“Hợp lý! Có điều không biết mắc gì tiểu sư tỷ này tự dưng bế quan vào cái ngày bình thường như vậy? Chả phải trước kia toàn lừa Chưởng môn một ít sao?”
“Ta biết thì còn hỏi ngươi chắc?”
Thang mây dốc và lạnh, sương tuyết vĩnh cửu như thể âu có quét cũng là chuyện vô ích. Mấy người đệ tử buồn chán cùng cực, cứ thế líu lo này nọ từ việc Tiểu Vân sinh ra đã có sét đánh xuống giết chết ba con heo bên đường, tới việc nàng lên cấp Trúc Cơ lại thiếu điều ngất xỉu trên đài trời vì đói do không thích ăn Tịch Cốc Đan; cường điệu miêu tả ông cha Chưởng môn của sư tỷ – cũng là sư tôn của họ – trưng ra khuôn mặt đen hù. Họ cứ mãi thầm thì, xì xào xì xào, quên cả trời đất.
Anh Lạc nghiêm mặt quay đầu lại, cúi đầu xuống gọi một tiếng: “Này!”
“Tu luyện kiếm nằm ở việc tu tâm. Tâm không có thứ linh tinh mới có thể đại thành.”
“Hôm nay đệ có một bản kiếm phổ tuyệt vời không tả nổi, mỗi tội không rõ lắm cách luyện trong 15 thức này, còn mong sư huynh khai sáng đôi phần…”
“Đương nhiên, đương nhiên rồi, cũng là bổn phận của ta…”
Anh Lạc thực sự muốn đạp mấy phát cho cái bọn nghiêm túc giả tạo này sa xuống dưới.
Nàng ôm cõi lòng đầy tâm sự xoay người lại. Đại sảnh yên tĩnh quá đỗi, cánh cửa ngầm vẫn bịt kín sít sao, đã không có âm thanh nào kể từ khi Vân Nhàn bước qua cánh cửa đó từ 15 ngày trước.
Anh Lạc và Vân Nhàn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nàng thà tin rằng tỷ ấy đang ngủ trong đó hơn là đang tu luyện.
Vậy rốt cuộc sư tỷ Tiểu Vân đang làm gì? (P1)
Căn phòng bí mật không tối tăm như đám người những tưởng, trái lại còn được khảm mấy viên châu sáng, tỏ như ban ngày. Có một cái giường và một cái ghế, Vân Nhàn đang bắt chéo chân lật các trang sách trong tay. Xem ra sự kiên nhẫn của nàng đã muốn cạn kiệt sạch bách trong 15 ngày. Nàng cau mày đọc như gió, rốt cuộc, đầu ngón tay nàng chạm vào lớp bìa bọc có kết cấu kỳ lạ.
Nàng khép sách lại, nhìn bìa cuốn thoại bản với phong cách vẽ tranh lạ kỳ, chậm rãi cau mày.
Cái quái gì đây?
Đây là cuốn thoại bản được Vân Nhàn tình cờ chạm phải khi đang ngồi ườn trên giường hóng mát trước đó. Ngay khi tay vừa chạm tới, nàng đã cảm thấy có gì đó không đúng. Trong Kiếm Các chỉ có đủ loại kiếm phổ và tuyệt học thiền định, thi thoảng giữa chừng mấy đệ tử moi ra được một quyển viết về tình yêu được họ xem như bảo bối, vậy mà nó cũng bị Trưởng lão xé toang ngay đúng lúc tới đoạn mô tả nhân vật chính từ phần mũi trở xuống. Hôm ấy nàng lật bừa xem, đây là cảnh “Trọng Trường Nghiêu điên cuồng hôn môi Tức Mặc Xu”, nàng còn tưởng mình bỗng dưng mắc bệnh về mắt nào đấy.
Càng lật tiếp càng thấy bất ổn.
Chả hiểu vì đâu trong cuốn sách này lại có tên của nàng. Không chỉ vậy còn có cả Kiếm Các, Phật Thôn, Cầm Phường; thậm chí còn có cả đại sư huynh Túc Trì, người mà nàng chỉ nghe nói chứ chưa từng thấy.
Điều này có thể đặt song song với chuyện năm đó nàng xuyên vào trong bào thai đến thế giới này, xem như hai chuyện lạ khủng khiếp.
Vân Nhàn lật xem đại khái, nhìn thấy cái kết thuộc về Kiếm Các trong thoại bản. Sau khi liên tục suy yếu, linh kiếm trấn tông môn bị người ta dùng kế lừa mất, nàng ngủ say, đại sư huynh không rõ tung tích, Kiếm Các vốn luôn lánh đời không dính tới thị phi bị người nào đấy cưỡng ép phá vỡ trận lớn bảo vệ tông môn rồi tấn công, Chưởng môn và đại lữ cùng chết trận, thế hệ trẻ nhất gắng gượng trốn thoát dưới sự che chở của họ, từ đây trôi dạt khắp phương.
Rõ ràng chỉ là đôi dòng hời hợt song trái tim Vân Nhàn đã thắt lại, nàng cảm thấy không thể xem nhẹ chuyện này.
(P2)
Nàng mang cuốn sách vào mật thất, vừa xem đã tốn 15 ngày, tận tâm, siêng năng chăm chỉ, đọc xong chỉ muốn ngửa mặt lên trời hét dài.
Có, bị, điên, không?!
Thoại bản tập trung vào Tức Mặc Xu, gần hàng nghìn trang chỉ viết về chuyện tình yêu giữa nàng ấy và Trọng Trường Nghiêu. Nàng ấy là Thánh nữ duy nhất trong trăm năm của Ma giáo, trong một lần xuống núi du ngoạn đã gặp gỡ Trọng Trường Nghiêu – trụ cột bên chính đạo. Thiếu nữ vừa gặp mặt người ta đã thấy cảm mến, từ đây sa vào lưới tình không cách gì tự giải thoát. Tuy nhiên suy cho cùng đôi bên chính tà khác đường, rõ rành hai người tình đầu ý hợp nhưng lại khổ đau vì thân phận khác biệt, họ chỉ biết oai hoài… Cứt đấy chứ!
Bắt đầu từ khoảng một phần năm cuốn truyện, Vân Nhàn bắt đầu cảnh giác với số lượng nữ phụ cứ xuất hiện nhan nhản. Quả nhiên, chưa được bao lâu, thân đồng tử của Trọng Trường Nghiêu đã được dâng hiến cho đại tỷ tỷ quỷ hấp tinh.
Hắn bảo mình không muốn.
Lần thứ hai quý giá của Trọng Trường Nghiêu được trao cho nữ thích khách đang chấp hành nhiệm vụ.
Hắn bảo mình bị ép buộc.
Đã có một lần tất có lần hai, có hai ắt có ba, số con cháu cứ thế kéo dài vô tận…
Vân Nhàn chật vật tìm cốt truyện trong đầy rẫy cảnh “xé rách môi của nàng”, phát hiện có vẻ nam nữ chính không tồn tại trong cùng một thời gian và không gian. Trọng Trường Nghiêu là phe chính đạo trờ trờ vậy mà ngủ với người ta như chuyện cơm bữa, hệt con gà thiếu điều không có ngày nghỉ ngơi. Trái lại Tức Mặc Xu ăn mặc mát mẻ, đi ra ngoài sẽ bị người ta chỉ thẳng vào mũi chửi là yêu nữ, lại giữ mình kín kẽ từ đầu đến cuối; thây kệ hành xác, hành nội tâm, hành cả lá lách lá phổi, không tiền, không có ai, không thân phận, nàng ấy vẫn kiên định quyết chọn Trọng Trường Nghiêu.
(P3)
Nhân tiện, hóa ra Trọng Trường Nghiêu cũng là một Kiếm tu. Mở đầu thoại bản, hắn đến Kiếm Các với tư cách là một tu sĩ tự do không có danh tiếng chi. Không chỉ chiếm được trái tim của vô số thiếu nữ vì vẻ ngoài điển trai của mình, thậm chí hắn còn bất ngờ áp đảo các đệ tử khác của Kiếm Các, thành công giành được suất tham gia Đại Chiến Tứ Phương và từ đây hắn mở ra con đường thành tiên bất tận.
Cuối cùng, Trọng Trường Nghiêu tu luyện đạt tới đạo chí cao. Với tâm thế “nước Nhược Thủy sâu ba nghìn dặm mà ta chỉ múc một gáo”, hắn quyết định chỉ mang theo Tức Mặc Xu phi thăng lên Tiên giới. Tức Mặc Xu xúc động cùng cực, kéo lê thân thể tàn tạ của mình dựa vào ngực đạo lữ đầy hạnh phúc…
Câu chuyện kết thúc tại đây.
Vân Nhàn lật một mạch tới đoạn cuối, suýt chút nữa đã nhìn thoại bản tới nỗi nó lủng thành lỗ. Nàng phát hiện ra thây kệ Kiếm Các bị tiêu diệt do đâu, vì sao không rõ tung tích của đại sư huynh, mắc gì lúc ấy mình ngủ say bất tỉnh, hà cớ chi chỉ mỗi Trọng Trường Nghiêu mới có sức phi thăng trong một ngàn năm nay, đến cùng thân phận của người không rõ dưới lớp áo choàng lửa là gì... chúng đều chả được viết lấy một chút với nhiều chỗ khuất tất!
Điều đáng giận nhất là tác giả của thoại bản còn thêm vào câu cảm thán riêng mình ở cuối, hệt “thiếu gấm chắp vải thô”:
“Ta biết có rất nhiều nơi chưa được giải thích rõ ràng nhưng bé Xu đã hạnh phúc vẹn tròn, như vậy còn chưa đủ sao? Cứ để những điều này trở thành những câu đố đẹp đẽ nhất...” “
Vân Nhàn: “?”
Hạnh phúc?? Vẹn tròn?? Thật luôn á??
Một số người làm nàng thật sự thấy khó hiểu.
(P4)
Có điều trực giác của Vân Nhàn vẫn luôn chính xác. Trong nơi tối tăm, nàng luôn cảm thấy rất có khả năng những gì cuốn thoại bản này viết sẽ là chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, nếu nàng không can thiệp và không thay đổi, đoan chắc Kiếm Các sẽ không thể thoát khỏi kết cục lụi tàn theo lửa.
Hiển nhiên có khi dẫu cho thay đổi mà vẫn vô ích, nhưng dù gì vẫn phải thử một chút.
Cánh cửa đá khẽ vang lên đôi lần, giọng nói liếp nhiếp quan tâm của Anh Lạc truyền đến: “Vân Nhàn, cha tỷ... Chưởng môn gọi tỷ xuất quan đi một chuyến tới đại điện, ông ấy có việc muốn bàn với tỷ. Tỷ không sao chứ? Sẽ không đói rồi chóng mặt lần nữa chứ?”
“Ta không sao!” Vân Nhàn đứng dậy, phủi đám bụi trên áo bào, đáp, “Đã biết.”
Nàng nhìn vào cuốn thoại bản, toan đưa ngón tay đốt sạch nó, vậy mà nghĩ một hồi, nàng lại nhét nó vào trong nhẫn trữ đồ của mình.
Hiện tại tu vi nàng mới chỉ ở Kim Đan sơ kỳ. Bởi vì nàng lười biếng, không thích tu luyện, tu vi còn chưa lọt vào hạng top trong Kiếm Các. Đặt nàng ở bên ngoài thì không sao, ấy nhưng nhìn vào cuốn thoại bản kia, mỗi một Kim Đan ở giai đoạn đầu kinh khủng muốn chết, để rồi không hiểu do đâu vào giai đoạn sau lại biến thành cảnh thái Kim Đan đi đầy đất chẳng ai màng, không bằng cả chó. Nàng cảm thấy mình vẫn cần phải theo dõi sít sao hơn.
Cánh cửa đá mở rộng, Anh Lạc còn chưa kịp cất lời đã thấy sư tỷ Tiểu Vân hào hứng cưỡi kiếm nhao đi ào ào, đuôi tóc đen tuyền phất qua vuốt chóp mũi nàng ấy mang một mùi cỏ và cây cối tươi mát. Hơi thở của Anh Lạc nặng nề, nàng ấy đưa tay ra và hét lên: “Đợi đã, hôm nay Lục Trưởng lão đang tuần tra, cấm ngự kiếm phi hành… A!!”
Tiếng “A!!” phía sau kia được Vân Nhàn và nàng ấy cùng thốt ra đồng thời.
-
Đại điện Kiếm Các.
Sợi hương bảng lảng, khói xanh mờ ảo, gió lạnh thổi qua nhưng không cách gì lao xuyên qua được bầu trời rét lạnh này. Sau ghế Chưởng môn giữa đại điện có treo một thanh trường kiếm cổ xưa, nó không có vỏ kiếm, lưỡi kiếm đã chuyển sang màu xanh.
Trên kiếm không có ý kiếm chực một vũng nước tù đọng, song Mộ Thanh biết đây là linh kiếm trấn sơn của tông môn này. Lần cuối nó thấy máu là khi xây dựng tông môn, chỉ vỏn vẹn chém một đường, kiếm trảm trăm ngàn người, không một ai sống.
(P5)
“Ngồi xuống đi nào.” Trưởng môn Vân Lang mỉm cười nhìn ông ta, thẳng thắn, “Có phải Mộ Trưởng lão tới đây vì Đại Chiến Tứ Phương?”
Ông vận trường bào xanh đen, mặt mày tao nhã.
Mộ Thanh hoàn hồn, ông ta biết ý tứ vô cùng: “Đúng vậy.”
Tu vi của Chưởng môn một môn phái không dưới Phân Thần, cảnh giới của Vân Lang đang ở Phân Thần tầng thứ 8. Có điều ai nấy đều tỏ sức chiến đấu của Kiếm tu không thể đem ra so sánh với sức các môn phái khác, bởi lẽ từng người một đều hung tàn khôn cùng.
Vân Lang hỏi: “Tới vì có yêu cầu?”
Mộ Thanh: “Tới vì có yêu cầu.”
Vân Lang không trả lời, chỉ cười nhẹ rồi xoay người rời đi.
“...” Mộ Thanh đã thấy rất nhiều người khó tính, ông ta kiên trì chào hỏi, “Nội tình của môn phái ông sâu không lường được, dọc đường ta tới đây cũng có chỗ sợ hãi thán phục. Không biết vách đá bảo vệ môn phái kia sâu bao nhiêu, ta không nhìn thấy đáy, vậy mà đệ tử của quý tông môn vẫn có thể đi trên đó hệt giẫm lên đất bằng, thật là can đảm hơn người.”
“Cũng ổn, cũng ổn.” Vân Lang cho hay, “Tháng trước vừa có một đứa rơi.”
Mộ Thanh: “Rơi, rơi xuống đó? Người đó không sao chứ?”
“Không sao.” Vân Lang ra hiệu cho ông ta đừng lo lắng, “Hôm qua đã bò lên rồi.”
Mộ Thanh: “?!”
Vân Lang: “Chẳng qua đó là tai nạn mà thôi. Chung quy Kiếm Các được xây dựng trên nơi hiểm yếu, cho dù vụng về đến đâu cũng đủ sức tu luyện, trừ phi là ngu thật…”
Trước khi ông nói xong, một thiếu nữ với mái tóc đầy bụi đất xông vào đại điện, nàng vừa chạy vừa mở miệng gọi: “Cha…”, khi thấy có người bên ngoài, cái tiếng “cha” đã được nuốt vào, đổi thành “chào Chưởng môn ạ”.
Mộ Thanh vừa nhìn đã nhận ra thân phận của nàng.
Vân Nhàn, con gái duy nhất của Chưởng môn Kiếm Các. Vân Lang đối xử bình đẳng với mọi người, chưa từng thiên vị con gái mình; Vân Nhàn đã nổi loạn từ khi còn nhỏ, không thích tu luyện cũng không thích lên cấp, thành ra hiện tại nó vẫn là đệ tử ngoại môn. Dựa theo sắp xếp tu vi, nó xứng đáng làm sư tỷ, có điều tính theo độ tuổi thì theo lý nó phải làm sư muội, lại thêm tính tình có chừng mực, hòa nhập với mọi người, không biết từ khi nào người ta gọi nó là sư tỷ Tiểu Vân và nghe cũng khá thân mật.
(P6)
“Vân Nhàn?” Vân Lang nhìn nàng từ trên xuống dưới, cau mày, “Con lại gây ra chuyện gì nữa?”
Vân Nhàn thành thật cho hay: “Con quên mất hôm nay không được ngự kiếm nên đã rơi xuống đáy vách đá, đành phải bò một chặp, mệt gần chết.”
Vân Lang: “...”
Có muốn tát vào mặt ông thì cũng phải xem thời điểm đi chứ! Con ơi là con!!
Mộ Thanh: “... Vân Trường môn đã có việc phải làm, vậy ta sẽ lui đi trước.”
Ông ta ôm quyền, trước khi rời đi còn bổ sung thêm một câu:
“Nếu không phải Đông Giới đã suy yếu tới tình hình hiện tại, ta sẽ không đến quý tông môn quấy rầy.” Khuôn mặt tròn trịa của ông ta lộ ra một chút sốt ruột và do dự khó tả, cuối cùng ông ta nói tiếp, “Giả mà vẫn không thể tìm được hạt giống tiềm năng trong Đại Chiến Tứ Phương, có lẽ quân đồn trú Bắc Giới ở Đông Cảng sẽ thật…”
Nói đến thế thôi.
Mộ Thanh rời đi.
Vân Nhàn đã sớm nghe xong những lời mình muốn nghe. Đại Chiến Tứ Phương là một cảnh mất rất nhiều giấy mực để mô tả trong phần đầu của cuốn thoại bản, cũng là nơi đầu tiên Tức Mặc Xu và Trọng Trường Nghiêu gặp nhau. Những năm gần đây Đông Giới không có người kế thừa, chẳng chọn được mấy đệ tử có sức uy hiếp, thành ra họ bị đè ép, nào có sức chống trả. Không lâu sau khi kết thúc Đại Chiến Tứ Phương, quân đóng bên Bắc Giới bắt đầu ngo ngoe muốn động, tìm cớ chiếm Đông Cảng, tiếp đó là mấy năm hỗn loạn triền miên…
“Cha.” Vân Nhàn lấy xuống cọng cỏ trên đầu, đi thẳng vào vấn đề, “Con muốn tới Đại Chiến Tứ Phương.”
Vân Lang khựng lại một chút, ngạc nhiên hỏi: “Con?”
“Vâng, con.”
(P7)
Vân Lang bấm ngón tay tính toán, nghĩ rằng có lẽ con nhóc này lại muốn lẻn xuống núi ăn kẹo hồ lô. Nhưng ông không để tâm lắm, thuận miệng lừa gạt: “Con muốn đi vẫn phải vượt qua vòng tuyển chọn, đạt được hạng nhất đi rồi hẵng bàn tới đại chiến hay không đại chiến gì đấy.”
Vân Nhàn nghe được lời lấp liếm của ông đã cảm nhận sâu sắc rằng mình đang bị đánh giá thấp.
Tuyển chọn thì tuyển chọn, nàng sợ chắc?
“Ngược lại là con đấy.” Vân Lang gọi nàng tới vì có chuyện nghiêm túc muốn nói, ông nghiêm mặt hỏi ngay, “Ta nghe nói con bế quan 15 ngày? Còn cầm cuốn thoại bản đi vào?”
Vân Nhàn ngạc nhiên: “Người cũng biết?”
“Ta không chỉ biết mà còn biết hẳn tên của cuốn sách. ‘Ma nữ ngây thơ nóng bỏng’? Che che giấu giấu, con lấy được cuốn sách này ở đâu hả!” Vân Lang giãi bày nghiêm nghị, “Ta đã nói rồi, Kiếm tu quý ở tu tâm! Đọc có cuốn thoại bản đó thôi đã đọc tận 15 ngày, nếu con dùng sức này vào tu luyện thì đã tới Nguyên Anh từ lâu! Đâu phải con không có tư chất, chẳng qua là lười! Con xem đại sư huynh đi, con nhìn lại bản thân mình lần nữa...”
Lại nữa rồi, Vân Nhàn vừa định giơ chân chạy đột nhiên khựng lại, nhớ tới lần xuất hiện cuối cùng của Kiếm Các trong thoại bản.
Vân Lang và Tiêu Vu che chở đệ tử cuối cùng chạy trốn, hai người hy sinh thân mình vì sự nghiệp, sau chót mất máu và chết cùng nhau.
Bỗng dưng nàng thấy chua xót trong lòng.
“Kiếm tu chúng ta chỉ có một từ ‘kiếm’ trong lòng, không thể để mấy thứ linh tinh quấy nhiễu. Những chuyện tình yêu và có đạo lữ hay không kia đều không quan trọng!” Vân Lang dông dài xong bèn uống hớp nước, xoay người đi về phía nội điện, “Đừng để tình yêu vây khốn, đừng để người ta có chỗ quấy nhiễu, không thể để bất luận kẻ nào kiềm chế động tác của con, làm dao động tinh thần con, hiểu chưa? Được rồi, mau quay về đi.”
“Đã hiểu, đã hiểu.” Vân Nhàn lơ đãng liếc nhìn về chỗ nội điện, “Cha, sao gần đây cha không về tẩm cung đi? Mẹ đâu?”
“Ta vô ý chọc giận mẹ con.” Vân Lang gãi đầu, “Bà ấy bảo nằm trên sàn nhà hai tháng rồi trở về. Ôi, cay đắng quá.”
Vân Nhàn: “... Ồ.”
………..
Lời tác giả:
Hướng dẫn đọc (đã sửa đổi):
(1) Tu tiên phi truyền thống, thiên về võ hiệp. Hệ thống sức mạnh chiến đấu khá hỗn loạn nhưng nó không quan trọng lắm trong truyện.
(2) Truyện boy-girl, có một tí xíu hint girl love.
(3) Một nửa kia của nữ chính là đại sư huynh. Chủ yếu chịu trách nhiệm về vẻ đẹp xinh như hoa, sẽ xuất hiện tại chương 12.
------oOo------
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









